Kế hoạch mai mối - Chương 10

Chương 10

Đạo đức nghề nghiệp

Hôm sau Hạ Hà Tịch và Tô Tiểu Mộc đi xe buýt xuống núi, lại gặp một chuyện bất ngờ.

Bà mối đặt hành lý trên xe buýt, đang chuẩn bị ngồi xuống thì nghe có giọng nữ ngọt ngào vang lên phía sau: “Anh Hạ, khéo thật đấy!”

Bà mối quay đầu lại thì thấy một gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp đang cười duyên với… cái lưng mình. Hả? Đây không phải là “con gái nuôi” của trưởng phòng Liêu sao? Nhưng điểm khác biệt với đêm qua là, hôm nay đồng chí “con gái nuôi” mặc một chiếc váy liền bó sát màu tím đậm. Còn điểm giống nhau đến kì diệu với chiếc chăn mỏng đêm qua là, chúng đều khéo léo làm nổi bật dáng vóc thon thả của cô “con gái nuôi”. Mái tóc thẳng xõa trên bờ vai càng làm cô “con gái nuôi” thêm thanh khiết đến động lòng người, chắc chắn không thể khiến người ta tưởng tượng tới một hình ảnh khác của cô ta trong khách sạn.

Tô Tiểu Mộc khinh nhất là loại con gái nhìn thì thấy trong sáng, nhưng lại dùng thân thể để… ừm, dùng thân thể để đổi lấy hạnh phúc. Hừ hừ, chỉ hai tiếng thôi mà, mình chẳng thèm để tâm tới cô ta. Mà cô “con gái nuôi” này hình như cũng coi bà mối là trong suốt, vòng qua bà mối để chào gã họ Hạ đang ngồi bên cạnh cửa sổ: “Anh Hạ!”

Bà mối nghe thấy thế thì nổi hết cả da gà, nhưng cũng khâm phục tài tính toán của cô “con gái nuôi”. Kiểu xưng hô “anh Hạ” này không vô phép cũng không đường đột, quan trọng nhất là cô ta có thể đoán được Hạ Hà Tịch không thích người ta gọi anh là “Tổng giám đốc Hạ” ở bên ngoài.

Con cáo họ Hạ kinh nghiệm đầy mình, cũng chẳng phản ứng gì với sự xuất hiện đột ngột của cô “con gái nuôi”, gật gật đầu rồi thờ ơ nói một câu: “Chào cô, trưởng phòng Liêu đâu?”

Cô “con gái nuôi” che miệng, cười: “Anh ấy à… nói là nhà có chuyện, sáng sớm đã lái xe xuống núi, bỏ em ở lại đây, ai…” Nói tới đây, cô “con gái nuôi” tỏ vẻ đáng thương khiến người ta thương hại, đôi mắt lóe sáng, rồi lại nhoẻn miệng cười: “Nhưng cũng không có gì nghiêm trọng lắm, không ngờ anh cũng đi xe buýt xuống núi. Anh không lái xe tới sao?”

Vừa nói, cô “con gái nuôi” vừa lượn tới chỗ ngồi bên cạnh anh, lợi dụng thân hình xinh xắn ép bà mối về phía sau. Hạ Hà Tịch thấy hết nhưng không nói gì, chỉ nhếch môi nhìn bà mối một cái rồi quay lại cô “con gái nuôi”, hờ hững “ừ” một tiếng.

Cô “con gái nuôi” nói một tràng dài, thế mà con cáo họ Hạ chỉ đáp có một tiếng, thế nên cô “con gái nuôi” không vừa lòng, cong môi nói tiếp: “Anh Hạ không lái xe tới cũng đúng, nghe nói đêm qua mưa suốt, đường xá không tốt lắm đâu.”

Nói xong, Hạ Hà Tịch và bà mối cùng sửng sốt, không nói được gì. Bởi vì… cô “con gái nuôi” vừa giả vờ nũng nịu đáng yêu, vừa không hề khách sáo ngồi xuống bên cạnh Hạ Hà Tịch.

(╰_╯)#

Một lúc lâu sau, cuối cùng bà mối cũng thoát khỏi tình trạng bị cắt điện. Bà mối nghiến răng, suýt chút nữa thì gào lên: “Đó là chỗ của bà đâyyyyyyyyy!”

Hạ Hà Tịch vẫn im lặng, cuối cùng cũng bật ra được một câu: “Xưng hô với cô thế nào đây?”

“Anh Hạ cứ gọi Mai Mai là được rồi.”

“Mai… cô Mai, tôi và em gái tôi đi cùng nhau.” Con cáo họ Hạ nói xong bèn chỉ chỉ vào bà mối vẫn còn đứng đó, ý là “chỗ ngồi bên cạnh tôi có người rồi”. Cùng lúc ấy, bà mối cũng tức tới độ xịt khói trên đỉnh đầu, khoanh tay trước ngực, dậm chân có vẻ sốt ruột.

Thấy vậy, Mai Mai khẽ “ôi” một tiếng, ôm ngực ra vẻ mới phát hiện sự tồn tại của bà mối, giọng đáng thương, nói: “Xin lỗi, em quên mất cô Hạ cũng đang ở đây.”

Bà mối cười lạnh lùng, có mà cô cố ý quên tôi đi ấy.

“Thật sự xin lỗi, ban nãy lên xe chỉ thấy anh Hạ, cũng không ngờ chỗ này có người rồi. Em… em đáng chết, sao em lại ngốc thế chứ? Lại không nhìn thấy cô Hạ…” Mai Mai làm ra vẻ đáng thương, khổ sở khiến người ta phải cảm động, chỉ nói có mấy câu mà mắt đã nhòe đi, nhìn như sắp khóc, nhưng mông vẫn không động đậy, không hề có ý đứng lên nhường chỗ.

Bà mối trợn mắt, chẳng qua cũng chỉ là một chỗ ngồi thôi mà? Nói cứ như đi giết người không bằng, còn ra vẻ khóc lóc, ăn năn. Nhưng Mai Mai dùng thực tế để nói cho Tô Tiểu Mộc biết rằng, có đấy! Thực sự có đấy! Mai Mai vừa nức nở xin lỗi cô, vừa liếc nhìn Hạ Hà Tịch. Trong chốc lát, hành khách ngồi xung quanh đều ngoái nhìn về phía này.

Lúc này, bà mối mới biết thủ đoạn của Mai Mai. Được đấy! Lùi một bước để tiến ba bước. Nếu là người khác thì có lẽ họ đã thương cảm mà đổi chỗ cho cô rồi đúng không? Nhưng hôm nay cô xui xẻo rồi, gặp đúng Tô Tiểu Mộc tôi. Được! Cô muốn tôi làm người xấu, tôi làm người xấu cho cô xem.

Tô Tiểu Mộc cười nhạt, khoanh tay, từ từ nói: “Nếu xin lỗi… thế chị phải đứng lên nhường chỗ cho tôi chứ!”

Vừa nói xong, nước mắt Mai Mai đã đọng lại khóe mắt, không chảy xuống được nữa. Có lẽ Mai Mai cũng không ngờ trên đời lại có người da mặt “dày” tới cỡ này. Á khẩu trong chốc lát, cô ta cúi đầu, không biết nên phản ứng ra sao: “Tôi…”

“Tôi cái gì mà tôi, đứng lên đi!” Bà mối không cho đối phương cơ hội, trong giọng nói cao vút còn mang chút hờn dỗi, khiến hành khách ngồi ghế trước phải ngoái đầu nhìn. Tô Tiểu Mộc trừng mắt lườm đám người xem không biết gì, tiếp tục đóng vai kẻ ác độc: “Cô Mai, xin - cô - đứng - lên!”

Tối hậu thư đã đưa ra, Mai Mai nhất thời bó tay, khẽ quay đầu nhìn Hạ Hà Tịch, lại lắp bắp nói: “Anh Hạ…” Ánh mắt ấy, giọng điệu ấy, bà mối nhìn mà phải tấm tắc khen ngợi, “con gái nuôi” đúng là “con gái nuôi”, công lực thật thâm hậu.

Để xem, giữa “em gái” và Mai Mai, con cáo họ Hạ sẽ chọn thế nào?

Hạ Hà Tịch nghe có người gọi thì ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt kín đáo của Mai Mai, đang định nói gì thì đối phương đã nói: “Chỗ này gần cửa sổ, em say xe…”

Người khác say xe thì muốn ngồi gần cửa sổ, cô Mai Mai này kỳ lạ thật, say xe lại muốn ngồi phía trong. Không phải, không phải, tôi thấy cô chỉ cần ngồi cạnh anh Hạ của cô thì sẽ không say xe nữa phải không? Bà mối khẽ “hừ” một tiếng, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt đã nói rõ ràng cho con cáo họ Hạ kia: “Anh xem rồi làm đi!”

Hạ Hà Tịch chớp mắt, nhìn người đẹp ngồi bên cạnh, lại nhìn “em gái ngoan” đang đứng, rồi cúi đầu tiếp tục đọc báo: “Nhóc con, em đổi chỗ cho cô Mai một lát đi.”

“Hạ - Hà - Tịch!” Anh là đồ trụy lạc, tên khốn thông đồng với bồ nhí!

-----------------------Tôi là đường phân cách ngồi lòng không loạn--------------

Dù có ngàn lần, vạn lần không bằng lòng, Tô Tiểu Mộc vẫn phải đổi chỗ cho cô “con gái nuôi” Mai Mai. Trong lúc Mai Mai đắc ý, tình tiết vở kịch lại có sự thay đổi lớn. Mọi người chỉ thấy đồng chí Hạ Hà Tịch bỏ kính ra, gấp tờ báo lại, xách túi giấy tờ đứng dậy định đi.

Mai Mai ngồi bên ngoài trợn tròn mắt: “Anh Hạ, anh làm gì thế?”

Hạ Hà Tịch nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành: “Ôi, không biết thế nào đột nhiên tôi cũng thấy ngồi cạnh cửa sổ hơi say, thế nên… đổi chỗ một lát có thể sẽ tốt hơn.”

Sau đó, gã họ Hạ ung dung đổi sang chỗ ngồi bên cạnh bà mối. Bà mối đáp lại Mai Mai bằng nụ cười ngọt ngào, cuối cùng tâm trạng cũng vui lên. Thấy con cáo họ Hạ ngồi xuống cạnh mình, bà mối cười híp cả mắt: “Coi như anh biết điều.” Biết ai mới là “bà chủ” của mình.

Hạ Hà Tịch cười nhạt, lại giở tờ báo ra rồi thở dài: “Vì anh biết, nếu đắc tội với bà mối Tô, sẽ vướng vào cuộc trả thù mang tính hủy diệt.” Đương nhiên, biểu hiện ham muốn chiếm giữ anh quá rõ ràng như thế, nếu anh không phối hợp một chút, chẳng phải quá có lỗi với em sao?

Bà mối bên này chẳng mảy may hay biết suy nghĩ của con cáo già, siết tay nói: “Đúng đấy! Nhất định em sẽ tìm cơ hội báo thù con bé Mai kia.” Chỉ là, cả Hạ Hà Tịch và bà mối cũng không ngờ được, cơ hội báo thù này lại tới nhanh đến thế!

Sau khi xuống núi an toàn, hai người ăn cơm trưa ở nhà họ Châu. Châu tài nữ chờ hai người đã lâu. Để Hạ Hà Tịch không phải vất vả giả vờ làm bạn trai mình nữa, Châu tài nữ cố ý sắp xếp cho hai người ăn cơm trong đại viện của nhà cô.

Đại viện là nhà riêng của nhà họ Châu. Sau khi núi Bất Thanh phát triển thành khu du lịch, bà Châu đã sửa nó thành nơi tiếp đón khách. Ăn cơm ở đây, một là sẽ không gặp phải họ hàng thân thích nhà họ Châu, hai là gần bến xe buýt, cũng coi như là nhất cử lưỡng tiện.

Nhưng điều Châu tài nữ không ngờ được là, khi bà mối và Hạ Hà Tịch xuống núi, lại là một nhóm kỳ quái gồm ba người. Đúng, người thừa ra, chính là cô “con gái nuôi” Mai Mai.

Dĩ nhiên, Mai Mai không cam lòng với thất bại trên xe buýt. Vừa xuống xe đã bám riết lấy Hạ Hà Tịch. Không những không để ý đến Châu tài nữ, mà còn ngỏ ý chiều sẽ cùng đón xe về thành phố C với hai người kia. Lúc đầu, Châu tài nữ còn giữ im lặng với cô Mai không quen biết này, nhưng cuối cùng không chịu nổi, lặng lẽ kéo bà mối vào phòng vệ sinh, hỏi: “Cô ta chui từ đâu ra thế?”

Bà mối cười nhạt, cả Châu tài nữ cũng nhìn ra kẻ kia tới chẳng phải điều tốt lành gì, cô còn có thể nói gì được chứ? Cúi mặt xuống, Tô Tiểu Mộc mỉa mai nói: “Ai mà biết được! Là người Hạ Hà Tịch quen ở khách sạn.”

Châu tài nữ 囧: “Chẳng lẽ là loại dịch vụ đặc biệt?”

“Ừm, đại khái thế.”

Bà mối vừa nói với Châu tài nữ vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh. Đúng lúc bên phòng vệ sinh nam cũng có người bước ra, vừa liếc mắt đã thấy có chút quen quen, nhìn thêm lần nữa, cô đột nhiên kêu lên: “Anh béo!”

Anh béo đang định đi về phía nhà ăn, nghe Tô Tiểu Mộc gọi thế thì sững người, ngoái đầu lại nhìn. Đúng là em gái siết cổ tay mình ở suối nước nóng đây mà. Chân mềm nhũn, suýt nữa là ngã ngồi…

Châu tài nữ thấy vậy, lại càng thấy lơ mơ, cau mày hỏi: “Lại là ai đây?”

Bà mối cười cười, đáp: “Quen ở suối nước nóng. Châu tài nữ, chị về trước đi, em đi theo ngay.”

Đuổi Châu tài nữ đi rồi, bà mối cười gian xảo, đi tới chỗ anh béo, nhìn anh trai béo ú đang toát mồ hôi hột.

Anh béo lau mồ hôi trên trán, thấy vô cùng ấm ức, chẳng phải chỉ muốn trêu đùa em gái dịu dàng trong lúc ngâm nước nóng thôi sao? Sao chuyện lại phát triển theo chiều hướng bi thảm thế này? Xuống núi rồi mà còn đụng phải vị nữ hiệp ấy. Anh béo chủ động van xin: “Em gái ơi, anh xin thề, sau lần gặp em, anh sẽ không đi trêu chọc con gái nhà lành nữa. Anh vừa lái xe xuống núi với mấy người anh em thôi, em tha cho anh đi. Em xem, cổ tay anh còn tím đây này!” Nói xong, anh béo làm vẻ mặt đau khổ, kéo tay áo lên cho bà mối xem.

Khóe miệng bà mối cong lên, tỏ vẻ hài lòng, tay vỗ vỗ lên vai anh béo một cách oai phong lẫm liệt: “Tốt lắm, tốt lắm, biết sai rồi sửa thì còn gì tốt hơn. Anh tên gì nhỉ?”

Anh béo khóc: “Trang Vĩ Đạt.”

“Giả Vĩ Đại?” Bà mối líu lưỡi: “Bố mẹ anh thật sự là… rất vĩ đại.”

Bà mối gãi gãi đầu, trong lòng thầm tính toán, mắt đảo liên tục, sau đó vỗ tay nói: “Trang Vĩ Đạt, thấy biểu hiện của anh hôm nay, em thấy anh là người tốt, thế nên giờ em quyết định giới thiệu cho anh một cô em gái dịu dàng đúng nghĩa luôn, vừa đẹp vừa dịu dàng.”

“Hả?”

“Hả cái gì? Lại đây, nghe bà mối ta nói với anh này…”

Từ phòng vệ sinh quay trở lại, con cáo họ Hạ phát hiện bà mối mặt mày hớn hở, vui vẻ như vừa kiếm được tiền. Mà cái dáng của Tô Tiểu Mộc bây giờ thì chắc chắc… có người sắp gặp xui. Thế nên, thừa lúc Châu tài nữ đi mua vé xe, Mai Mai đi trang điểm, Hạ Hà Tịch bình tĩnh hỏi: “Nói đi, lần này lại tính gây họa cho ai đây?”

Bà mối vui vẻ, lắc đầu đáp: “Gây họa cái gì? Là chuyện tốt, chuyện vô cùng tốt! Em vừa mới nhắn tin cho Châu tài nữ rồi, bảo chị ấy chỉ cần mua hai cái vé xe là đủ. Vì… Mai Mai ngoan nhà anh có lẽ đi trang điểm lần này sẽ không quay lại nữa, ha ha.”

Hạ Hà Tịch bật cười, nhưng cũng không quá bất ngờ, nheo mắt hỏi: “Mới nãy em đi vệ sinh lâu thế là làm gì hả?”

Bà mối nhếch môi, hùng hồn đáp: “Làm - mối!” Trang Vĩ Đạt và Mai Mai là một cặp xứng đôi đến cỡ nào chứ? Nếu không giúp họ lại gần nhau nhanh một chút, lương tâm của Tiểu Mộc chắc chắn sẽ bị lên án. Để Mai Mai đi xe riêng với Trang Vĩ Đạt về nhà, tai mình và Hạ Hà Tịch cũng được yên tĩnh, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao? Nghĩ tới đây, bà mối mới kể lại chuyện gặp anh béo cho Hạ Hà Tịch nghe.

Con cáo họ Hạ nhướn mày: “Em tin chắc Trang Vĩ Đạt có thể đối phó được Mai Mai à?”

Bà mối lắc đầu, dương dương tự đắc: “Chuyện này anh không cần quan tâm, dù sao em cũng có cách khiến Mai Mai mắc câu.”

Hạ Hà Tịch im lặng, lần này là thật. Tinh quái như Tô Tiểu Mộc, ngay cả mình cũng bị cô ấy đùa giỡn, giúp một tên béo đối phó với kiểu con gái ham tiền đương nhiên không phải nói chơi. Nghĩ tới đây, con cáo họ Hạ mới từ từ hỏi: “Bà mối Tô, đạo đức nghề nghiệp của em lúc này để đâu rồi?”

“Đạo đức nghề nghiệp?” Bà mối mở tròn mắt, kinh ngạc đáp: “Đạo đức nghề nghiệp là để nói với người mới vào nghề, được chứ? Với người như Mai Mai, không cần đạo đức nghề nghiệp gì hết.”

Khóe miệng con cáo họ Hạ khẽ động, đỡ trán cười nhạt, quả nhiên đắc tội với bà mối sẽ rơi vào cuộc trả thù mang tính hủy diệt. Thế nhưng… Tô Tiểu Mộc, em vội vàng tặng Mai Mai cho người khác thế, có phải vị chua hơi gắt không?