Tình yêu đau đớn thế - Phiên Ngoại 1 - Phần 1

Gã nghiến răng, nhìn cô căm phẫn: "Tôn Đại Ảnh, không ngờ cô vẫn chứng nào tật ấy, cô thích cặp kè với những lão già lắm sao?"

Ngày thứ hai sau khi phát thiệp mời, thư ký Chu từ thành phố SZ bay về thành phố N. Còn hai ngày nữa hôn lễ mới được cử hành, nhưng cô ấy đến sớm hơn, Tôn Văn tấn định đưa thư ký Chu về nhà nhưng cô nhất quyết ở khách sạn, còn nói thẳng là Tôn Văn Tấn phải đến đó một mình. Năm trước, nghe tin gã sắp kết hôn với Đường Du, cô đã nộp đơn từ chức, sau đó Đường Du rời bỏ gã đi Pháp, cô không nỡ nhìn thấy gã suy sụp nên lại quay cề giúp gã quản lý, nhưng không ngờ cuối cùng gã vẫn kết hôn với Đường Du. Tôn Văn Tấn cảm ơn ân tình cô đã giúp gã bao nhiêu năm nay nên đồng ý đến gặp cô.

Địa điểm hẹn gặp là một phòng dành riêng cho hội viên trong quán bar, thu ký Chu vốn thích những nơi sang trọng, cao cấp như thế. Cô đã tốt nghiệp MBA một trường danh tiếng tại Mỹ, gia đình làm kinh doanh, vốn liếng hàng tỷ, lại có một người anh trai, yêu thương cô hết mực. Thư ký Chu đã làm việc cho Tôn Văn Tấn trong nhiều năm, đấn nay đã ba mươi tuổi mà chưa lấy chồng, cũng không chịu yêu ai, bố mẹ cô cũng đầu hàng tính bướng bỉnh của con gái mình.

Khi Tôn Văn Tấn đến, cô đã uống say, trong căn phòng kiểu Nhật, cô nằm gục trên bàn, mắt he hé nhìn Tôn Văn Tấn đi vào, lòng cô như có bão tuyết. Gã vẫn dáng vẻ ấy, tuấn tú, điển trai, phong độ. Cô cười khúc khích: "Văn Tấn, anh lại đây, ngồi xuống đi nào!"

Thư ký Chu là người tin tế trong cuộc sống, thời gian riêng tư cô chẳng bao giờ uống rượu, nhưng giờ đây, trước mặt gã là một cô gái xinh đẹp đang say khướt. Vừa đi đến nơi, cô liền nắm lấy tay gã, Tôn Văn Tấn sững sờ, cô vẫn cười: "Tôn Văn Tấn, uống với em một ly, có thể sau này chúng ta không có cơ hội nữa."

Nụ cười của cô khiến gã lo lắng, thư ký Chu là người cao ngạo, từ trước đến giờ cô luôn lễ độ trước mặt gã nhưng hôm nay lại khác hẳn.

Cô ngồi xuống, một tay rót rượu, rồi đẩy ly rượu về phía gã. Tôn Văn Tấn toan đón lấy thì cô chợt ôm chầm lấy gã, mặt áp sát vào ngực gã giọng thì thào: "Em dựa một chút, chỉ một chút thôi, hôn lễ của anh có lẽ em không tham dự được, ngày mai em đi Mỹ, chắc sau này không về đây nữa."

Văn Tấn lặng người.

"Có thể ôm em được không?" Giọng cô nhẹ nhàng.

Văn Tấn khẽ vòng tay qua vai cô.

Thư ký Chu hít hà mùi cơ thể gã như không biết chán, cô thì thầm: "Văn Tấn, ngày đầu tốt khi tốt nghiệp từ Mỹ về, em đến công ty anh phỏng vấn tìm việc, thật ra lúc đó chỉ muốn đến cho vui thôi, anh trai em đã mở công ty đợi em về quản lý từ lâu, nhưng em đã gặp anh. Nhưng ánh mắt của anh không hề nhìn em, hơn thế, anh còn vô tâm đến nỗi, chưa đến lượt em phỏng vấn đã rời khỏi phòng. Từ đó, em đã nói với chính mình, sau này nhất định phải khiến anh nhìn em, nhất định không để ánh mắt anh rời khỏi em.

"Nhưng dù em đã trao cho anh những năm tháng tuổi xuân quý giá nhất, trong mắt anh vẫn không có anh. Anh khen em biết làm kinh doanh, biết chọn đúng người tài, giỏi giang khi đàm phán hợp đồng, được anh khen, như thể được anh yêu vậy, vì anh chưa từng khen người con gái nào như thế, nên em phải luôn cố gắng giữ phong độ trước mặt anh. Bấy nhiêu năm nay, đúng là rất mệt, nhưng hễ nghĩ đến ánh mắt tán thưởng của anh ở nơi nào đó không xa đang nhìn, em lại không nỡ bỏ đi. Tuy nhiên, em đã thấy vẻ nhớ nhung, suy sụp của anh sau khi Đường Du đi Pháp, thấy dáng vẻ anh khi được cảnh sát vớt dưới đáy hồ lên, thấy khuôn mặt rạng ngời, hạnh phúc của lúc này, em mới nhận ra rằng, không phải với bất cứ chuyện gì, chỉ cần mình muốn, mình cố gắng, mình có nghị lực là có thể đạt được, chỉ có một cách duy nhất là, dứt khoát quên nó đi."

Nói xong, cô đầy gã ra. Tôn Văn Tấn bị bất ngờ, ánh mắt gã áy náy nhìn cô. Trong khoảnh khắc này, tất cả mọi tủi hờn, kỳ vọng, mất mát tận sâu thẳm trong đáy lòng cô phun trào tựa nham thạch, nước mắt suýt tuôn ra khỏi vành mắt, nhưng cô vẫn cố kìm nén. Cô ngoảnh mặt đi, bình tĩnh nói: "Đừng nhìn em như thế, chúng ta quen biết nhau bấy lâu, anh đồng ý với em một chuyện được không?" Cô nhìn anh, nước mắt đã được nén lại, "Giúp em đóng chặt cửa từ bên ngoài."

Tôn Văn tấn sững người, chưa kịp phản ứng ngay, đứng dậy, đi ra ngoài, đóng cửa lại. Lưỡng lự một lúc, gã ra về mà lòng trĩu nặng. Toan bước xuống cầu thang, đột nhiên ngừng lại, người dưới lầu lướt ngang qua gã, định đi vào phòng. Hai người đó hoàn toàn không để ý đến gã nhưng Tôn Văn Tấn lại quan sát họ rất kỹ, khi họ vừa mới ngang qua, gã vội nói theo: "Xin chờ một chút."

Hai người liền quay đầu lại, hóa ra là Tô Bât Dị đi cùng một cô gái. Ông ta nhìn Tôn Văn Tấn, tỏ vẻ hơi ngạc nhiên nhưng rất đắc ý: "Tổng giám đốc Tôn, thì ra là anh, ban nãy tôi không nhìn thấy."

Tôn Văn Tấn không để ý, cứ nhìn chằm chằm cô gái bên cạnh hắn ta. Sắc mặt cố ấy xanh xao, cô nhìn một lúc mới nhận ra gã rồi vội vã cúi đầu như thể sợ gã nhận ra. Nhưng Văn Tấn đã bước nnhanh đến trước mặt cô, ánh mắt hừng hực, cơ thể nhỏ bé của cô gái run rấy, nhưng vẫn khóat chặt tay Tôn Bất Dị, không dám ngẩng mặt lên.

Xa nahu mười mấy năm, cô đã thay đổi nhiều, gầy đi, đôi mắt đầy những nếp nhăn, cặp môi khép kín ấy vẫn rất bướng bỉnh, nhưng vóc dáng gày guộc ấy vẫn thật đáng thương khiến ngưới ta đau lòng. Tôn Văn Tấn nhìn cánh tay đang ôm chặt Tô Bât Dị của cô, không ngờ cô ngẩng đâu lên chào, giọng khe khẽ: "Chào anh!"

Nghe cô chào hỏi thế, Tôn Văn Tấn lại thấy hận mình sao ban nãy còn thấy thương xót cô, gã nghiến răng, nhìn cô căm phẫn: "Tôn Đại Ảnh không ngờ cô vẫn chứng nào tật nấy, cô thích cặp kè với những lão già lắm sao?"

Tô Bất Dị thấy khó chịu, nhưng không muốn vì thế mà làm phật lòng Tôn Văn Tấn, hắn gượng gạo ho một tiếng hắng giọng, ý muốn giải vây cho cô gái: "Tổng giám đốc Tôn, anh quen cô Đại Ảnh sao?"

Tôn Văn Tấn không hề để ý, chỉ nhìn Tôn Đại Ảnh, gã chưa từng tỏ ra lạnh lùng với phụ nữ như thế bao giờ, "Tôn Đại Ảnh, chúng ta, cô hãy giải thích rõ với tôi, cô ra đây một lát."

Tôn Đại Ảnh không hề động đậy, Văn tấn đưa tay ra kéo khiến cô loạng choạng một lúc mới đứng vững. Tô Bất Dị không nhịn được thêm, hắn lớn tiếng: "Tôn Văn Tấn, cậu muốn gì?"

Tôn Văn Tấn ngoái đầu lại, căm phẫn nhìn hắn: "Tô Bât Dị, làm ơn ngậm miệng lại.">

Tô Bất Dị tức điên, nhưng lúc này, Tôn Văn Tấn như một con mèo đang xù lông, gồng mình, nhìn bộ dáng ấy của gã, trong lòng hắn cũng thấy sợ, không biết phản ứng thế nào. Đến khi muốn đuổi theo, Tôn Văn Tấn đã lôi Tôn Đại Ảnh xuống lầu, hắn la lên nhưng gã như không nghe không thấy. Tôn Đại Ảnh bị Tôn Văn Tấn lôi đi một cách thảm hại, ra đến cửa còn bị vấp, chân liêu xiêu, nhưng Tôn Văn Tấn không hề mủi lòng, máu trong cơ thể gã như đang sôi lên sùng sục.

Không biết là đã đi bao xa, xuyên qua bao nhiêu con đường, bao nhiêu dòng xe lẫn dòng người, Tôn Văn Tấn hất tay, đẩy Tôn Đại Ảnh ra. Bị bất ngờ, Tôn Đại Ảnh loạng choạng vài bước, suýt ngã nhào.

Tối hôm đó, Đường Du đợi không thấy Tôn Văn Tấn về. Mình cô ở trong căn biệt thự trên núi, xung quanh toàn là cây cối, chỉ có tiếng gió thổi trong rừng cây nghe xào xạc, thi thoảng lại vọng đến tiếng chim kêu ai oán, một mình ở trong toàn biệt thự trên núi nghe có vẻ thật âm u, đáng sợ. Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi tung rèm cửa sổ, Đường Du giật nảy mình, cô ngồi bất động trong phòng khách, một lúc sau rèm cửa lại buông xuống, khi đó cô mới dám đóng cửa sổ lại. Bên ngoài, ánh trăng lạnh lẽo, toàn dãy núi, rặng cây, đều bị màn đêm bao phủ, hư hư ảo ảo. Đây là khu di tích thắng cảnh của thành phố N, trong núi, có nhiều ngôi mộ cổ, ban ngày, người đi lại ít, cảm giác đã hoang vu, đêm khuya tĩnh mịch thế này càng khiến người ta nổi da gà, Đường Du vội đóng cửa sổ lại.

Cô đi ra phòng khách mở ti vi, nhưng gió cứ đập cửa sổ hoài và cả vô số những tiếng động lạ khác vang lên trong gió, Đường Du ngồi trên sofa không dám cử động. Có lúc, ở một mình, hễ sợ hãi là dường như tất cả mọi giác quan đều bị ảnh hưởng, những âm thanh vi vu khiến cô thấy sợ, cô cứ ngồi trên ghế sofa chờ Tôn Văn Tấn. Lần này cũng thế, cô ngồi chờ đến tận mười hai giờ đêm, điện thoại phòng khách mới reo lên, là Tôn Văn Tấn. Đường Du thở phào nhẹ nhõm, cô vội hỏi: "Văn Tấn, khi nào anh về?"

"Tiểu Du." Văn Tấn ngập ngừng, "Tối nay, chắc anh không về, có chút việc."

"Vậy sao?" Đường Du thất vọng.

Văn Tấn đoán ra được nên hỏi: "Em sợ hả?"

"Không, em đã quen sống một mình từ nhỏ, em không sợ!"

Gã dường như đang đắn đo điều gì đấy, sau một hồi như thể phải tốn rất nhiều công sức để kiềm chế, giọng gã dịu dàng khác thường: "Em yêu, anh xin lỗi, em tự chăm sóc bản thân nhé."

Đường Du lờ mờ linh cảm có chuyện gì đó xảy ra, Tôn Văn Tấn ít khi để ý việc của bản thân mình, gã luôn tỏ ra bất cần, chỉ khi người khác gặp chuyện, gã mới hoang mang thế. Đường Du nghĩ hay là đã xảy ra chuyện gì với thư ký Chu, cuối cùng cũng không hỏi, tắt ti vi rồi về phòng ngủ, suốt đêm cô trằn trọc nằm nghe tiếng gió vi vu ngoài phòng.

Ngày hôm sau mãi mới tỉnh dậy, vừa đẩy cửa cô đã thấy ngay Tôn Văn Tấn ngồi chình ình trong phòng khách, khắp căn phòng nồng nặc mùi thuốc lá. Đường Du nhíu mày, không biết gã đang nghĩ gì. Gã khẽ cựa mình, bất chợt nhìn thấy cô, liền đưa điếu thuốc đang cháy dở trên miệng xuống, dụi vào chiếc gạt tàn rồi gọi cô, "Tiểu Du, có một chuyện, anh cần nói với em."

Vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt gã khiến lòng cô nặng trĩu, ánh mắt gã chưa bao giờ nhìn cô như thế, cô lờ mờ đoán, gã sắp nói chuyện gì rất quan trọng, trong lòng cô linh tính có điềm gỡ. Nhìn ánh mắt kiên nghị của gã, cô đi đến chiếc ghế sofa, ngồi đối diện.

Không thấy cô hỏi gì, trong lòng Tôn Văn Tấn trào dâng niềm chua xót, gã khẽ cười, nhưng nụ cười lại cay đắng vô cùng, "Tối hôm qua anh đi thăm con gái, anh ở với nó cả đêm trong bệnh viện nên không về nhà."

"Con gái anh?" Đường Du nhìn gã khó hiểu.

Đoán trước được phản ứng của cô, gã cười khổ tâm, cố nói tiếp: "Là con gái của anh, năm nay đã mười lăm tuổi, giờ đang ở bệnh viện, mẹ nó chính là…" Nói đến đây, gã không sao nói tiếp được, cố nuốt sự chua xót, "Con bé bị chứng u não, mẹ nó đưa về nước, giờ đang nằm trong bệnh viện, tối qua anh mới gặp mẹ cuả nó, cũng trong buổi tối hôm qua anh mới viết mình có con gái…"

Không khí trong phòng chợt như tê cứng lại, Đường Du nhìn gã, lặng im, kiên nhẫn chờ nghe gã nói tiếp.

"Hồi trung học, công việc của bố mẹ anh bận rộn, anh chị cũng đều phải đi làai có thời gian chăm sóc nên anh được đưa về ở với ông bà ngoại ở thành phố N, rồi bố mẹ sợ ông bà không quản anh được liền gửi anh vào học trong trường nội trú, nghe nói thời đó trường chỉ tuyển sinh con em những nhà giàu có. Khi đó học sinh trong trường phần lớn nếu không con nhà giàu thì là con nhà quyền thế, anh đã gặp Tôn Đại Ảnh ở đó, cô ấy rất xinh, ăn mặc đẹp, rất có phong cách, cô ấy không ở trong ký túc xá, ngày ngày đều có Mercedes đưa đón, nhưng cô ấy rất lạnh lùng, chẳng bao giờ để mắt đến ai. Khi ấy, vì theo đuổi cô ấy, anh đã tốn không biết bao công sức. Cuối cùng cô ấy cũng bằng lòng, rồi anh mới biết, nhà Tôn Đại Ảnh rất nghèo, cô là đứa trẻ mồ côi, được một người giàu có nhận nuôi. Vì cô ấy yêu anh nên ông bố nuôi cắt hết mọi khoản chu cấp, vì thế học phí năm cuối cấp trung học hầu như do anh giúp đỡ. Trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, không hiểu sao bố mẹ anh biết chuyện, sống chết không đồng ý chuyện yêu đương của anh, nhưng anh sắp phải thi tốt nghiệp nên lúc ấy bố mẹ chưa đả động gì, anh nghĩ sau khi tốt nghiệp xong, anh và cô ấy sẽ thi vào một trường đại học danh tiếng ở thành phố B, như vậy chắc bố mẹ sẽ không còn phản đối nữa. Bố mẹ chiều anh từ nhỏ, khác với bố mẹ của những đứa trẻ khác trong khu, họ không xem trọng vấn đề môn đăng hộ đối, anh nghĩ họ chẳng có lý do gì phản đối cô ấy. Chỉ có điều, sau khi tốt nghiệp trung học, anh thi đỗ còn cô ấy lại trượt. Em biết không? Cô ấy học giỏi hơn anh rất nhiều, anh thật sự ngạc nhiên nhưng chẳng còn cách nào khác. Cô ấy không có tiền, biết bố mẹ anh không đồng ý nên không tiêu tiền của anh nữa, và tất nhiên cũng không thể quay lại nhà cha nuôi, cuối cùng, bọn anh quyết định đến thành phố SZ lập nghiệp, năm đó anh mang theo số tiền mười mấy vạn của mẹ cho để đi thành phố SZ.

"Năm ấy, cả hai bọn anh chẳng biết gì cả, chỉ không muốn bị bố quản thúc, anh nghĩ vậy thì phải độc lập về tài chính. Nghe mọi người trong khu nói là có tin tức nội bộ, bảo anh đi thành phố SZ đầu tư cổ phiếu ngân hàng, mua càng nhiều càng tốt, sẽ lãi to. Lúc ấy, anh không suy tính nhiều, vì tin tức mà anh bạn đó nói là tin nội bộ, anh tin tưởng cậu ta nên đẽ đổ hết tiền vào đó. Nhưng mãi đến ngày 1 tháng 12 năm 1990, sở giao dịch chứng khoán thành phố SZ mới bắt đầu hoạt động, thời đó, mọi người còn chưa biết cổ phiếu là gì. Ngân hàng phát triển thành phố SZ thành lập năm 1987, nhưng sau khi thành lập, nhưng sau khi thành lập, chẳng có ai biết mua cổ phiếu cả vì họ có biết cổ phiếu dùng để làm gì đâu, sợ nếu có đầu tư, kiếm được tiền thì cuối cùng nhà nước cũng tịch thu. Trước năm 1992, thị trường cổ phiếu tương đối ảm đạm, khi biết anh đổ tiền vào đầu tư, ai cũng bảo đầu óc anh có vấn đề, làm thế khác gì đổ tiền xuống sông.

"Bọn anh không có tiền, hơn nữa bố mẹ lại phản đối, tìm việc khắp nới không được, hai người ở lại thành phố SZ vài tháng, sợ bố anh tìm thấy nên cứ lang thang khắp chốn, sau đó anh cũng tìm được một công việc. Cả hai đã trải qua một năm như thế, một hôm, trong khi đang làm, anh bị một viên gạch rơi trúng đầu, ngất đi, hai ngày sau mới tỉnh lại, anh thấy mẹ và Tôn Đại Ảnh đang ở bên. Mẹ nói, bố đã đồng ý chuyện của anh nhưng với điều kiện là anh phải đi học, các trường đại học trong nước đã khai giảng, vậy nên anh sẽ sang Mỹ học. Mọi thủ tục đã xong xuôi, đợi sau khi anh đến Mỹ rồi, bố mẹ sẽ làm thủ tục cho Tôn Đại Ảnh. Lúc ấy anh cứ ngỡ bố mẹ thương anh, dẫu sao anh chưa bao giờ phải làm việc gì nặng nhọc, vả lại mẹ cũng chưa bao giờ nói dối anh. Khi mới tố nghiệp cấp ba, anh chẳng có bản lĩnh gì, nếu chung sống cùng anh, cô ấy sẽ khổ, bởi vậy anh đã nhận lời, tháng chín năm ấy, anh sang Mỹ.

"Sau khi đến Mỹ, bố mẹ quả nhiên không nói dối, họ đang chuẩn bị làm thủ tục cho Đại Ảnh, cô ấy cũng đang cố gắng thi TOEFL, nhưng anh sang Mỹ chưa đầy hai tháng thì ở nhà xảy ra chuyện, anh vội vã xin phép trường cho nghỉ để về nước. Mẹ lúc ấy đã đổ bệnh, sau khi đưa mẹ vào bệnh viện, anh đi tìm Tôn Đại Ảnh khắp nơi nhưng không tìm thấy. Sau đó, nghe Trần Thích nói, cô ấy đã đi theo một người đàn ông di cư sang Úc, người đó chính là cha nuôi cô ấy. Anh cứ chờ đợi cô ấy ở Mỹ, vì cô ấy mà lao động cực nhọc, nhưng cố ấy không nói với anh một lời đã bỏ đi, lại còn đi theo chính bố nuôi của mình…Khi đó, anh rất hận cô ấy, nhưng không sao quên nổi. Sau đó, mọi người trong gia đình lần lượt qua đời, anh không còn quan tâm đến tin tức của cô ấy nữa, nhưng, anh thực sự không ngờ…" Tôn Văn tấn úp mặt vào lòng bàn tay, rất lâu sau, anh mới nói tiếp.

"Ðại Ảnh là trẻ mồ côi, năm mười tuổi có người nhận nuôi, khi mới mười mấy tuổi thì bị cha nuôi cưỡng hiếp. Lúc đó, cô ấy còn nhỏ, sợ cha nuôi đánh, sợ bị ông ấy bỏ rơi nên không dám nói ra, sau đó họ cứ giữ mối quan hệ như thế. Cha nuôi cô ấy giàu có, bao giờ cũng mua những thứ đắt tiền nhất cho cô ấy, hễ đến dịp lễ tết là đưa cô đi nước ngoài du lịch, nhưng cô ấy bắt buộc phải duy trì mối quan hệ đó, cho đến khi gặp anh. Đại Ảnh rất xinh đẹp, lại lạnh lùng, cá tính, bọn con trai trong trường rất thích cô ấy. Trước khi anh chuyển đến đó học, cô đã có rất nhiều người theo duổi nhưng đều bị cha nuôi đuổi đi, có lẽ do ông ta biết bố mẹ, anh chị của anh làm gì nên không dám đụng chạm đến anh, chính bởi vậy cô mới quyết định chọn anh. Lúc đầu, Đại Ảnh vẫn chưa thích anh, chỉ là vì anh có thể giúp cô thoát khỏi người đàn ông kia, nên mới bằng lòng yêu. Có điều, trong thời gian một năm ở thánh phố SZ, bôn anh lưu lạc, bất định, gặp muôn vàn khó khăn, vì cô ấy mà anh chịu bao khổ cực, điều đó khiến cô dần cảm động. Khi anh bị viên gạch rơi trúng đầu, phải nhập viện, người ta yêu cầu phải đóng tiền đặt cọc, cô ấy không biết đi đâu để tìm người cứu anh, cứ nghĩ bố mẹ a đã từ bỏ, cô đành đi cầu cứu ông bố nuôi, và họ lại trở về quan hệ như trước đây.