Tình yêu đau đớn thế - Chương 19 - Phần 1

Chương 19: Hồi ức khó phai

Thì ra những hồi ức đó đã vô tình biến thành các mạch máu nhỏ trên khắp cơ thể, đến lúc gặp lại gã, từng mao mạch nhỏ ấy căng lên, khi cô muốn dứt bỏ hết chúng ra, mới biết, đau đến lặng người.

Trần Thích và Tôn Văn Tấn về tương đối sớm, sau khi chia tay, Tôn Văn Tấn lại đến quán bar. Giờ gã là khách quen của các quán bar, việc làm ăn ở công ty gã chẳng quan tâm, thư ký Chu đã rời bỏ công ty rồi mà vẫn phải quay về quản lý. Nếu hôm nay không phải là sinh nhật của cụ Trình, có lẽ gã đã say khướt ở một quán bar nào đórồi nửa đêm canh ba mới mò về. Trong suốt một năm trời, ngày nào gã cũng vậy. Giờ đây, cách uống rượu của gã cũng không giống trước đây nữa. Trước đây, cho dù trong hoàn cảnh nào, gã vẫn cũng đủ tỉnh táo làm kẻ cuối cùng trong bàn rượu say bí tỉ, sau đó gọi điện thoại kêu người đến đón từng người về. Nhưng bây giờ, gã chỉ muốn mình say, không nói năng lấy một lời, đổ vào miệng từng chén từng chén rượu sầu, uống chưa được bao nhiêu đã say mèm, cuối cùng, bao giờ ông chủ quán bar cũng phải sai người đưa gã về.

Tất cả mọi người đều nhận ra sự thay đổi trong con người gã, hiểu nỗi khổ của gã, muốn khuyên can nhưng lại không biết khuyên từ đâu. Thẩm Tử Tịnh biết Đường Du đi Pháp, Trần Thích còn đưa cả trên trường lẫn địa chỉ của cô cho gã, nhưng gã chẳng thèm nhìn. Mãi đến sau này Trần Thích mới biết, việc Đường Du đi học là do gã sắp xếp, anh ta mới thấy thầm phục Tôn Văn Tấn, đích thân đẩy người phụ nữ mình yêu ra xa để rồi một mình suốt ngày say xỉn.

Ca sĩ mới của quán đang hát một bài hát của Hứa Ngụy:

Ánh hoàng hôn nơi chân trời chiếu rọi khuôn mặt anh

Chiếu rọi trái tim không bình yên lần nữa

Nơi nào đây mà sao vẫn hoang vu thế

Cuộc hành trình ô tận vẫn dài dặc

Anh mãi là kẻ lãng tử đơn độc nơi trời xa

Em là người phụ nữ của anh giữa biển người bao la

Những đêm lạnh giá trên con đường tha hương

Nỗi nhớ như lưỡi dao khiến lòng anh đau đớn

Anh bắt gặp ánh mắt bơ vơ của emtrong mỗi giấc chiêm bao

Trái tim anh như được tái sinh

Anh đứng đây nhớ lại dáng hình em đi mãi

Cô đơn giữa dòng người tấp nập

Trái tim em vỡ t>

Trái tim anh khờ dại.

Giọng ca đượm tình, khàn khàn, Tôn Văn Tấn mới uống hai ly mà đã như say rồi, trước mắt gã luôn hiện lên khuôn mặt bàng hoàng của Đường Du. Cô đứng giữa đám đông, bất chợt trông thấy gã, sắc mặt hoảng hốt, ánh mắt ai oán, giống hệt như rất lâu rất lâu ngày trước, cô cũng đã nhìn gã như thế, nét mặt cố chấp, hờn tủi nhìn gã, nước mắt trên mặt dù lau thế nào cũng không hết, cô cứ để mặc, nhìn chằm chằm, như thể muốn nhìn thấu con người gã, nhìn gã để khẳng định những điều cô nghi vấn. Cô mím môi, rõ ràng muốn khóc nhưng lại ra sức kìm nén, nước mắt cuối cùng cũng ào ạt tuôn rơi khiến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Giờ cô đã trở về, đột nhiên xuất hiện trước mặt gã, ánh mắt đau thương thê lương.

Gã miên man suy nghĩ, bản thân cũng thấy tủi, từng ly từng ly Whisky đổ vào miệng, uống mau lẹ, uống rất hăng, cuối cùng lại say khướt, nhân viên phục vụ phải dìu gã vào nhà vệ sinh nôn. Rượu Whisky rất mạnh, gã nôn mãi mà chỉ nôn ra ít nước, cuối cùng bỗng ộc ra một ít máu, sau đó nôn ra rất nhiều máu. Máu loang ra trong nước nhàn nhạt dần, may mà người phục vụ nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy, không thì gã đã ngã khụyu xuống. Người phục vụ lấy giấy ăn lau giúp, làm việc lâu trong quán bar nên họ thường thấy nhiều người thường uống đến nỗi xuất huyết bao tử, nhưng chưa từng thấy ai nôn ra máu rồi lại ngất đi, anh ta hoảng quá phải dìu gã lên phòng làm việc của ông chủ.

Ngày hôm sau Tôn Văn Tấn mới tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy xung quanh toàn một màu trắng êm dịu, bên cạnh là một Trần Thích nhăn mặt nhíu mày, căng thẳng hút thuốc.

Tôn Văn Tấn động đậy, phát hiện trên tay đang cắm ống truyền. Trần Thích quay mặt lại, khuôn mặt não nề, " Tối qua cậu uống quá nhiều, xuất huyết bao tử, ngất đi, được chủ quán gọi cấp cứu đưa đến nhập viện."

Một lát sau, thấy Tôn Văn Tấn không nói gì, Trần Thích không kìm được, nói tiếp: " Cậu có biết nếu nghiêm trọng hơn, nếu lúc đó không có ai, có thể cậu sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại được nữa không."

Tôn Văn Tấn vẫn lặng thinh, gã ngồi dậy, dựa vào đầu giường suy nghĩ, rồi bắt đầu rờ khắp người tìm thuốc lá nhưng không tìm thấy, gã quay sang nói với Trần Thích: "Đưa tôi điếu thuốc.>

Trần Thích giận dữ trợn mắt nhìn gã, nhìn chằm chằm đúng năm phút, Tôn văn Tấn vẫn không biểu lộ gì. Trần Thích dụi mạnh đầu thuốc vào chiếc gạt tàn, đứng phắt dậy, đi thẳng ra cửa. Một lát sau nghe thấy tiếng "rầm", cả chấn song cửa sổ phòng bệnh cũng rung chuyển, Trần Thích đã bỏ về.

Tối hôm đó Trần Lãng đưa Đường Du trở về, anh cảm thấy cô như người mất hồn, hỏi gì cô cũng không trả lời, dáng vẻ mang đầy tâm sự. Trình Lãng mặc dù lo lắng nhưng từ khi quen biết cũng phần nào hiểu tính cách của cô, anh đành đưa cô về nhà.

Đường Du sau khi về nhà, tắm rửa xong thì thấy rên màn hình điện thoại có một cuộc gọi nhỡ của Trình Lãng. Trước đây mỗi lần đi chơi về anh đều gọi lại cho cô, dù không nói gì nhiều nhưng hình như việc này cũng thành thói quen. Có lúc cô không có mặt, nhìn thấy số điện thoại hiển thị, cô cũng lịch sự gọi lại, nhưng hôm nay cô tháo pin di động ra.

Đường Du nằm trên giường, trằn trọc mãi, không sao ngủ được, hễ nhắm mắt là trông thấy hình ảnh Tôn Văn Tấn. Lần đầu tiên ở bể bơi, gã khiến cô bị ngã xuống nước, rồi ôm chặt cứu cô lên. Gã bị Chu Nhiễm tạt rượu vào mặt, Diệp Đào Hoa giận tím mặt, gã ngăn lại, điềm tĩnh khuyên can: "Nhiễm Nhiễm, nghe anh, đừng dấn thân vào thứ ấy nữa." Rồi cả lần cô cùng bố mẹ Lâm Khai đi gặp Tô Bất Dị, cô chỉ quan tâm đến bà Lâm đang quỳ trên đất, gã mặc bộ com lê đen chỉn chu đứng cạnh Tô Bất Dị, từ trên cao nhìn cô. Trong căm biệt thự trên núi, nhìn dáng vẻ đến cầu xin của cô, gã giễu cợt, giọng xa lạ: "Cô Đường, đây là cách cầu xin người khác giúp đỡ giúp đỡ của cô ư?" Còn lần khác,tưởng gã không chịu giúp, cô nhất quyết đi tìm Tô Bất Dị, nhưng khi đi đến cửa, cô lại bị gã kéo lại, sau đó nụ hôn của gã dồn dập… gã đưa cô về nhà, nhưng khi trong xe vang lên bài hát của Đồng An Cách, gã căng thẳng đến nỗi không tìm thấy thuốc lá, phải luống cuống tắt nhạc đi, khuôn mặt hơi ửng đỏ… Cho đến tối hôm nay, gã mỉm cười bước vào phòng nhưng trông thấy gương mặt cô, ly rượu đang cầm trong tay sánh ra ngoài hơn một nửa, còn cô, cứ ngỡ là trông thấy gã ở trong mơ.

Biết bao nhiêu kỷ niệm, gã nheo mắt cười, xa lạ, lạnh lùng, ngạo mạn,, quẫn bách, bi thương, tuyệt tình, mỗi lần gã xuất hiện trước mặt cô là một lần cô thấy gã ngày một thê thảm, mỗi lần như thế là một lần trái tim cô vụn nát.

Quen Tôn Văn Tấn chưa được bao lâu, tuy chỉ mới vài thángô lại cảm thấy hai người như thể đã cùng nhau trải qua một đời. Cô tưởng rằng, những kỷ niệm đó đã chết dần chết mòn trong lòng rồi, cô có thể sống một cuộc sống bình thường, tìm một người đàn ông, kết hôn rồi sinh con, nhưng gặp lại gã rồi mới biết, thì ra, những hồi ức ấy đã vô tình biến thành các mạch máu nhỏ trên khắp cơ thể, đến lúc gặp lại gã, từng mao mạch nhỏ ấy căng lên, khi cô muốn dứt bỏ hết chúng ra, mới biết, đau đến lặng người.

Nhưng, nhưng, cô biết làm sao đây?

Cô trằn trọc đến sáng, khi trời hửng sáng, cô dậy đánh răng, rửa mặt, vừa đánh răng vừa nhìn vào gương, cảm thấy buồn. Cô mới hai mươi ba tuổi, đâu đã già, nhưng tại sao lại cảm giác cuộc đờimình như đã chấm hết?

Khi ra ngoài ăn sáng, cô lắp pin vào điện thoại, thông báo hiển thị cho biết Trình Lãng đã gọi đến nhiều lần, trong lần hơi chua xót. Có lúc, Phù Thanh trách cô quá vô tình với Trình Lãng, ỷ thế Trình Lãng thích cô, nhưng không phải vậy. Mối quan hệ giữa cô với trình Lãng rất rõ ràng, mục đích của anh là để kết hôn, cô cũng vậy! Hôm qua đến gặp bố mẹ anh, đã nói rõ tất cả mọi dự định trong tương lai, nhưng cô không hiểu sao mọi việc lại biến đổi như vậy. Cô và Trình Lãng hẹn hò bấy lâu nay,cô tưởng là mình sẽ kết hôn với anh, nhưng đến khi mọi thứ dừng như đều đã sẵn sàng, cô bỗng cảm thấy đau khổ, rất sợ. Cô không dám gọi điện thoại lại cho Trình Lãng, nhưng khi thấy trên điện thoại không có các cuộc gọi nhỡ khác, cảm giác thất vọng phảng phất trong lòng, càng thấy áy náy hơn với Trình Lãng. Cô tắt nguồn điện thoại, vì sợ nghe điện thoại của Trình Lãng, càng sợ hơn khi nhận điện thoại của một người khác, nhưng giờ đây cô lại đang đau khổ vì người ấy không gọi đến. Đường Du không muốn nghĩ nhiều nên lại tháo pin điện thoại ra.

Hôm ấy, cô không đến côngty, cũng không ra ngoài, vì cả đêm qua không ngủ, đầu cô đau như búa bổ,nhiều lần ép mình tập trung vào các bản dịch, nhưng chỉ vài phút sau lại như người mất hồn. Ngay lúc đó tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Cô sợ Trình Lãng đến, sợ sự quan tâm tận tình của anh, sợ lương tâm mình cắn rứt, càng sợ phải nghe anh nhắc đến việc cưới hỏi đã định sẵn trước đây. Chuông cửa vẫn cứ kêu, như thể người bên ngoài biết chắc ô đang ở trong nhà, đến tận khi cô ra mở cửa mới chịu thôi, có lẽ không phải là Trình lãng, anh ta không bất lịch sự như thế. Một lúc sau tiếng chuông cửa ngừng kêu, cô mới thấy yên tâm, rồi bỗng nhiên chuôn cửa lại kêu vang.

Người bảo vệ của khu vực đứng bên ngoài vừa gọi to: "Cô Đường, cô Đường, cô có ở nhà không?" vừa gõ mạnh vào cửa.

Bảo vệ thường thì không quấy rấy nhà dân như thế, không biết xảy ra chuyện gì, nhưng khi biết người ấn chuông cửa là bảo vệ, cô yên tâm mở cửa.

Cánh cửa vừa được mở, hai người bên ngoài thở phào nhẹ nhõm, Đường Du nhìn người kia.

Người bảo vệ giải thích: "Cô Đường, cuối cùng cô cũng chịu mở cửa. Bạn cô nói là hôm qua cô cãi nhau với người yêu, định tự tử, chùng tôi hoảng quá, nếu cô không mở cửa, chúng tôi chắc đã xông vào nhà rồi."

Người đã gọi bảo vệ cảm thấy ngại,anh ta ho một tiếng rồi nói: "Tiểu Du, tôi cứ tưởng cô…" vừa nói vừa nghĩ lý do, nhưng vì người bảo vệ đứng bên cạnh nên không tiện nói, chỉ lẩm bẩm trong miệng rồi quay sang nói với bảo vệ: "Vất vả cho anh quá, giờ tôi phải…"anh ta nháy mắt,nói khẽ, "An ủi cô ấy!"

Người bảo vệ nhìn Đường Du. Ngày thường, vì Đường Du xinh đẹp, mỗi khi cô ra vào, bảo vệ cũng hay để ý, nhưng cô thườngở lỳ trong nhà, rất ít ra ngoài, hơn nữa, gặp ai, cô cũng lãnh đạm, lúc nãy rõ ràng cô có ở nhà, mà gọi cử mãi vẫn không ra mở. Giờ nghe Trần Thích nói thế, lại nhìn thấy sắc mặt kỳ lạ của cô nên người bảo vệ càng tin lời Trần Thích nói là cô muốn tự tử vì tình, anh ta vội gật đầu nói: "Vâng vâng." Anh ta nói khẽ nhưng không quên liếc nhìn Đường Du, thấy sắc mặt của cô có vẻ khó coi, anh ta vội đi xuống lầu’

Giờ ở hành lang chỉ còn Trần Thích và cô đứng nhìn nhau, Trần thích ngại ngùng nói: "Cô ở nhà mà sao không ra mở cửa? Tôi tưởng cô không có nhà nên mới gọi bảo vệ đến, tôi…"