Tình yêu đau đớn thế - Chương 01 - Phần 1

Chương 1: Cuộc gặp đầu tiên

Sắc mặt kẻ bị đẩy ra hệt như người gặp ma giữa ban ngày, một sự biểu lộ vô cùng sinh động trên gương mặt điển trai quá mức, lông mày gã nhướn lên khiến mọi cảm xúc không thể diễn đạt bằng lời đều thi nhau hiện ra, như thể người bị cưỡng hôn chính là gã.

Chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ gặp Tôn Văn Tấn trong tình huống như thế!

Đó có thể coi là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm Đường Du quay lại thành phố N. Theo chỉ dẫn, Đường Du bắt taxi từ khách sạn nơi cô ở để đến biệt thự tìm Tô Nhiêu. Từ trong xe nhìn ra ngoài, toàn là cảnh thành phố ban đêm phồn hoa, náo nhiệt với những sắc đèn màu xanh đỏ.

Ra khỏi thành phố ồn ào, xe dần đi lên núi. Xung quanh con đường núi là những cây ngô đồng Pháp cao lớn, trồng thành hàng. Tay lái xe không kìm được sự tò mò, liền hỏi: “Cô sống ở đây à?”

“Không, tôi đến thăm bạn!”

“Haha, bạn cô giàu có thật đấy? Đây là khu người giàu nổi tiếng của thành phố N chúng tôi. Mỗi căn biệt thự cũng dễ đến mấy chục triệu.” Tay lái xe nhất thời nổi hứng trầm trồ thốt lên đầy ngưỡng mộ, nói xong, thấy Đường Du không phản ứng gì nên không tiếp tục nữa.

Những tòa biệt thự nối tiếp cửa kính ô tô mỗi lúc một nhiều, lát sau, xe rẽ ngoặt rồi dừng lại, đến nơi rồi.

Trả xong tiền taxi, Đường Du thấy một phụ nữ từ trong nhà ra đón, chị ta thấy cô xuống xe liền vội cười hỏi: “Cô có phải là Đường Du không? Tô Nhiêu dặn tôi đón cô.”

Đường Du ngạc nhiên hỏi: “Tô Nhiêu đâu, cô ấy đi đâu rồi?”

“Cô ấy à.” Người phụ nữ cười đầy ẩn ý, “vừa nghe bảo Tôn Văn Tấn về liền lập tức xuống núi đón rồi, thế nên mới dặn tôi ra cổng lớn dẫn cô vào. Nhưng mà, tôi ra đến cổng lớn đã thấy Tôn Văn Tấn rồi, Tô Nhiêu không đón được anh ấy chắc sẽ quay về nhanh thôi. Cô vào trong nhà đợi đi.”

May quá, gặp Tôn Văn Tấn cũng là lý do chính Đường Du đến thành phố N lần này. Trước khi đến đây, cô đã tự nhủ với mình là phải xem người đàn ông đó thế nào mà khiến Tô Nhiêu mới gặp đã không thể dứt ra được. Đường Du và Tô Nhiêu cùng học đại học ở thành phố B. Đã hai tháng nay không thấy Tô Nhiêu xuất hiện ở khoa. Phải biết rằng cả hai mới chỉ là sinh viên năm thứ hai, hơn nữa, trước đây, Tô Nhiêu chưa từng biết trốn học bao giờ. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, việc cô học đại học đã ngốn hết khoản tiền tích góp của mẹ nên Tô Nhiêu vô cùng trân trọng việc học hành. Không ngờ, cô gái ngoan đó đã nghỉ liền một mạch hai tháng nay không đến trường.

Việc này xảy ra sau khi Tô Nhiêu quen Tôn Văn Tấn. Đường Du không khuyên can được nên đành phải bịa lý do rằng bạn bị ốm. Hôm cô lên khoa xin nghỉ, chủ nhiệm khoa còn gặng hỏi rốt cuộc Tô Nhiêu bị bệnh gì. Bệnh gì à? Virus bệnh này tên là Tôn Văn Tấn! Đương nhiên Đường Du không nói vậy, chỉ nói rằng Tô Nhiêu bị thương hàn, phải nằm viện mấy tháng. Thầy có biết cuốn “Thương hàn tạp bệnh luận” của Trương Trung Cảnh không? Vào thời cổ đại, bệnh này được coi là trọng bệnh, hầu như không chữa được, ngay cả thời nay cũng khó chữa trị, nên bạn ấy phải nằm viện rồi.

Thầy chủ nhiệm nhìn Đường Du hoa chân múa tay minh họa, cuối cùng gật đầu bảo hiểu rồi, rồi dặn Đường Du nói với Tô Nhiêu nhớ mang xác nhận của bệnh viện về.

Đường Du và Tô Nhiêu năm nay hai mươi tuổi, là sinh viên năm thứ hai khoa tiếng Pháp của một trường đại học tại thành phố B.

Ba tháng trước, đó là lúc mới khai giảng, sau khi từ nhàường, tủ quần áo của Tô Nhiêu nhét đầy những bộ quần áo thời trang kiểu dáng mới nhất, hơn nữa lại toàn của các hãng danh tiếng. Sở dĩ Đường Du biết đến các logo này là do trước đây cô học trong trường trung học dành cho giới quý tộc, ở đó mọi người đều là fan trung thành của các hãng danh tiếng. Trước đây cô cũng từng mua khá nhiều, nhưng từ khi lên đại học, cô bắt đầu học cách ăn mặc giản dị chỉ với quần jean và áo thun. Tô Nhiêu không phải con nhà khá giả, cô chỉ có mẹ là một bác sĩ bình thường. Cô thường ngày cũng cực kỳ tiết kiệm, nhưng giờ đây, giá mỗi món trong tủ quần áo của cô nếu treo trong hiệu cũng dễ đến mấy số không đằng sau. Dần dần, Đường Du còn thấy trong tủ lạnh bắt đầu có thêm vài lọ nước hoa đắt tiền. Tô Nhiêu còn tặng cho Đường Du lọ nước hoa Lục Thần mà cô mới mua. Đường Du thấy khó hiểu.

Tô Nhiêu nói: “Mình bây giờ không thích loại ấy, đổi dùng loại khác rồi.”

Trước đây cô vẫn hay dùng nước hoa Lục Thần, còn nói là thích nhất vì nó chống được muỗi nữa.

Thấy Đường Du tỏ vẻ nghi ngờ, Tô Nhiêu bắt đầu giới thiệu cho Đường Du về những lọ thủy tinh trong tủ lạnh, nào là hương gì, mùi hương thay đổi trong từng giai đoạn ra sao, nghe rất ư thành thạo sành sỏi.

Đường Du cuối cùng cũng hiểu ra, “Những điều này đều do gã đó dạy cậu phải không?”

Đàn ông mà hiểu phụ nữ và đồ dùng của phụ nữ đến vậy, lại còn mua được nhiều món đồ đắt tiền thế, liệu có tin tưởng được không?

Quả nhiên không lâu sau, Tô Nhiêu bỏ bê việc học hành theo Tôn Văn Tấn đi thành phố N. Sau đó cô bỏ học luôn hai tháng trời. Đường Du gọi điện thoại nói thế nào cô cũng không về. Đường Du hỏi cô rốt cuộc có còn cần tương lại nữa không? Tô Nhiêu đáp: “Dù cho không học nữa thì giờ mình vẫn muốn ở cùng anh ấy, cùng lắm là bỏ học, lấy anh ấy.”

Đường Du luôn tin tưởng rằng con gái không nên quá yêu một người đàn ông, bởi một khi đã trao trọn trái tim đi rồi, sẽ rất mạo hiểm, dựa vào gì để sống đây? Tô Nhiêu cũng rất tán thành quan điểm này. Nghe nói bố Tô Nhiêu cũng là một gã Trần Thế Mỹ, sau khi thăng quan phát tài liền bỏ vợ, lấy con gái cấp trên, tiếc rằng gần chục năm trời rồi cũng vẫn chỉ làm một chức quèn. Mẹ Tô Nhiêu vất vả một mình nuôi cô trưởng thành. Cuộc sống chỉ hai mẹ con mười mấy năm trời khiến Tô Nhiêu ghê sợ và mất niềm tin đối với hôn nhưng giờ đây cô ấy nói gì? Kết hôn?

Tôn Văn Tấn, Tôn Văn Tấn, Đường Du vò nát tờ giấy ăn trong tay.

Khi cô được dẫn vào tòa biệt thự, trong phòng khách đã có đầy những người trẻ tuổi. Bọn họ đều có một đặc điểm chung: đàn ông rất đẹp trai, đàn bà rất đỏm dáng, ăn mặc lộng lẫy, thái độ thì ngạo mạn, xem ra không ai đơn giản cả. Đường Du không thấy Tô Nhiêu đâu, cũng không quen ai ở đây, cô ngồi một lát rồi đi vào nhà vệ sinh.

Lúc đi ra, cô nghe thấy giọng một cô gái cất lên ở chỗ sofa.

“Cô nàng Tô Nhiêu này vẫn cứ tưởng thật đấy, cũng không biết đường mà tìm hiểu rõ tình hình, chả biết bản thân mình là ai mà đã lao thân vào, ngày nào cũng không rời Tôn Văn Tấn nửa bước, coi chừng sau này rồi hối chẳng kịp.”

“Bỏ qua đi, chuyện này ấy à, người thích đánh, kẻ lại thích ăn đòn, không chừng có khối người đang ngưỡng mộ Tô Nhiêu đấy. Cậu biết cô trợ lý của Tôn Văn Tấn chứ? Cậu chưa gặp cô đó rồi. Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Chu, trẻ trung, tốt nghiệp trường danh tiếng ở Mỹ, xinh đẹp, tài hoa, giàu có nổi tiếng trong giới thượng lưu vậy mà lại chịu làm thư ký cho Tôn Văn Tấn, ngày ngày bám gót anh ta. Ngần ấy năm như thế, ắt phải có tình ý gì. Thông minh như Tôn Văn Tấn chẳng lẽ không nhận ra? Thế mà anh ta lại chẳng để ý gì đến Chu tiểu thư đó.”

“Nhưng mà, không phải là cậu không biết, con mắt của gã Tôn Văn Tấn này rất hiểm mà, chỉ có điều cái cô Tô Nhiêu này…”

“Haha, đã bảo rồi mà, chuyện này à, người thích đánh, kẻ thích ăn đòn. Thôi, không nói nữa, cẩn thận không cô bạn của Tô Nhiêu nghe thấy.”

Rõ ràng là biết có bạn của Tô Nhiêu ở đó mà vẫn rôm rả thế, rốt cuộc là có ý gì? Xem ra những người này đều không coi Tô Nhiêu ra gì. Nghe bọn họ nói về bạn mình như vậy, Đường Du không muốn nghĩ gì thêm nữa, chỉ muốn mau chóng gặp Tô Nhiêu và cả gã Tôn Văn Tấn kia nữa để xem gã rốt cuộc giỏi giang tới mức nào.

Thảm cỏ bên ngoài biệt thự được chăm sóc rất kỹ lưỡng, sang tháng mười một rồi mà vẫn xanh tốt. Gần đó có một bể bơi. Bao quanh khu biệt thự là rất nhiều cây to, một luồng gió mang theo hơi thở thiên nhiên thổi ào đến. Sở hữu một tòa biệt thự ở nơi như thế này, không biết kẻ giàu có mà Tô Nhiêu quen biết là người thế nào.

Dạo quanh tòa biệt thự một vòng, mắt Đường Du luôn hướng về phía cánh cổng sắt. Lúc nãy, người phụ nữ kia nói Tô Nhiêu đi đón Tôn Văn Tấn một lát sẽ về ngay, cô liền chọn một nơi có tầm nhìn rõ nhất, hy vọng Tô Nhiêu vừa về là có thể thấy ngay. Cô đi đến bể bơi, vẫn không thấy bóng dáng Tô Nhiêu đâu, lúc này mới phát hiện nước ở ngay cạnh chân. Cô vốn rất sợ nước, đúng lúc đó tất cả đèn trong vườn vụt tắt, cả khu vườn chỉ thấy duy nhất làn nước lấp lánh ánh sao trong bể bơi, bên dưới tối om tựa hồ có bóng ma ẩn nấp. Đường Du chăm chú nhìn, không gì khác ngoài chiếc bóng của chính cô trên mặt nước.

Không, trên mặt nước đột nhiên xuất hiện thêm bóng người nữa, cô hét lên, loạng choạng lùi lại vài bước. Một làn hơi ấm lan tỏa phía sau lưng, toàn thân cô bị ai đó ôm trọn. Cánh tay rắn chắc của người đó siết chặt quanh eo, bên tai Đường Du vang lên giọng đàn ông ấm áp, “Ồ, hóa ra em ở đây.”

Giọng nói đó gần đến nỗi có cảm giác môi anh ta chạm cả vào cổ cô, mang theo hơi ấm và nhịp thở, tê tê ngưa ngứa, giọng anh ta trầm ấm. Tay anh ta ôm chặt eo cô. Toàn thân Đường Du run lên, chưa từng có người đàn ông nào gần cô đến thế. Cảm nhận có sự nguy hiểm, cô toan giãy ra thì liền bị anh ta ra tay trước, anh ta dùng một tay xoay mặt cô sang một bên, tay kia vẫn ôm chặt eo, sau đó rướn người qua bả vai hôn lên môi cô. Đường Du kinh hãi, muốn hét to lên, bất giác cô mở to miệng, hơi thở của anh ta theo đó xộc vào bên trong cơ thể.

Không hiểu sao Đường Du run lên như người trúng phải thuốc mê, rõ ràng trong đầu đang ra lệnh cho bản thân phải kháng cự, phải giận dữ nhưng trong tích tắc bị hôn đó, chân tay cô không sao điều khiển được, toàn thân mềm nhũn. Không thể phủ nhận rằng, gã đàn ông này hôn rất giỏi, nụ hôn sâu và vô cùng dịu dàng nhưng sức cánh tay anh ta vẫn rất mạnh. Mùi đàn ông mạnh mẽ hòa trộn mùi thuốc lá chẳng ngờ lại không hề đáng ghét chút nào. Trong đời Đường Du, cô chưa từng bị ai hôn như thế.

Rốt cuộc người này là ai, cuối cùng cô cũng có phản ứng, cô dùng sức đẩy đối phương ra, trừng mắt, “Anh là ai?”

Sắc mặt kẻ bị đẩy ra hệt như người gặp ma giữa ban ngày, một sự biểu lộ vô cùng sinh động trên gương mặt điển trai quá mức, lông mày gã nhướn lên khiến mọi cảm xúc không thể diễn đạt bằng lời đều thi nhau hiện ra, như thể người bị cưỡng hôn chính là

Vẻ mặt đó càng khiến Đường Du thêm giận dữ, đôi lông mày lá liễu dựng đứng cùng cặp mắt to trợn tròn của cô cảnh giác nhìn đối phương.

Nhận thấy vẻ phẫn nộ của Đường Du, nhưng ánh mắt gã đàn ông vẫn chằm chằm nhìn cô không chút ngại ngần, tựa hồ cuối cùng cũng nhìn rõ rồi, gã chầm chậm nhoẻn miệng cười.

Dẫu sao cũng là một cô gái, Đường Du không kiềm chế được, mặt dần đỏ ửng lên. Cô chau mày, thở hổn hển, “Anh là ai hả?”

Cô cảnh giác nhìn đối phương, mắt mở to, mặc dù làm ra vẻ giận dữ nhưng trong đôi mắt trong veo lại vương chút hoảng hốt. Cô thấy bất an như thể đang rất sợ điều gì.

Gã đàn ông không trả lời mà còn tiến về phía cô thêm hai bước. Chỉ nghe một tiếng Đường Du bỗng cuống cả lên, cô lùi lại vài bước như để tự vệ, sau đó “ùm”, cô ngã xuống bể bơi.