Kế hoạch mai mối - Chương 14 - 15

Chương 14

Khương Thái Công câu cá[7]

[7] Câu này bắt nguồn từ điển tích Khương Thái Công dùng lưỡi câu thẳng và không có mồi để câu cá, con cá nào cắn câu là tự muốn mắc câu. Thường hay dùng để ví về người vốn biết là cạm bẫy, nhưng vẫn cứ đâm đầu vào.

Khu tây thành phố C có một công viên. Giữa công viên có một cái hồ rộng, cứ cuối tuần lại rất đông người đến đây chơi. Mọi người hoặc là ngồi ven hồ uống trà, nói chuyện, hoặc là câu cá, ngắm cảnh.

Lúc này, bà mối đang ngồi trong hàng hiên một quán trà ven hồ, vừa thưởng thức cảnh hồ, vừa xem mắt người ta. Không thể không nói, tuy bà Liêu ăn nói vô duyên, nhưng hiệu suất làm việc lại rất cao. Từ lúc Tô Tiểu Mộc đồng ý xem mắt, đây đã là đối tượng xem mắt thứ tư trong tháng này…

Tiết Đại Vũ, nam, hai mươi chín tuổi, luật sư, người thành phố C.

Nghiêm túc mà nói, luật sư Tiết cũng được coi là mặt mày sáng sủa, đẹp trai, tài giỏi. Nhưng tới tận ngày này, tháng này vẫn chưa lấy được vợ, theo lời giải thích của bà Liêu là yêu cầu hơi cao.

Nhưng chỉ trong một tiếng đồng hồ ngắn ngủi nói chuyện với anh ta, bà mối đã ngộ ra được một cách sâu sắc nguyên nhân thật sự của việc luật sư Tiết không lấy được vợ. Chắc chắn không phải vì yêu cầu của anh ta quá hà khắc, mà là… anh ta nhất định là Đường Tăng chuyển thế! Tên anh ta không phải là “thím Tường Lâm[8]” thật sự là rất đáng tiếc!

[8] Tên một nhân vật trong tiểu thuyết Chúc phúc của Lỗ Tấn.

Nhìn cái miệng cứ mở ra khép lại không ngừng của luật sư Tiết, bà mối thở dài lần thứ n. Đúng là luật sư có khác, quá chuyên nghiệp, quá giỏi ăn nói. Cô vừa than thở vừa lén ngáp một cái.

Bên này, anh Tường Lâm vẫn tiếp tục kể lể về chuyện tình ngọt ngào, đẹp đẽ mà đau đớn, cảm động của anh ta: “Anh quen cô ấy mười sáu năm, yêu nhau mười năm, thật đấy… Anh không quan tâm bằng cấp của cô ấy cao thấp thế nào, thế nhưng, em vẫn phải ra ngoài làm việc mà. Phải, em ở nhà anh có thể nuôi được em, nhưng cả ngày em cứ chúi đầu vào game online, cơm không nấu, việc nhà không làm, ai đi làm về nhà thấy thế mà thoải mái được? Mẹ anh thấy em như thế, có thể thích em được chắc? Anh thật sự… ầy, anh thực sự không hiểu, tại sao mối tình này chỉ có anh cố gắng, còn cô ấy có thể không làm mà chỉ hưởng như thế chứ?”

“Được, hồi đó cô ấy nói muốn chia tay, bảo anh cút, anh cút. Giờ lại bảo anh quay trở lại, xin lỗi, anh cút xa lắm rồi! Nực cười! Anh thật sự không hiểu, rốt cuộc con gái giờ nghĩ gì? Đương nhiên, anh không nói em đâu, em Tô, anh biết em là cô gái tốt mà…”

Bà mối: =_= Người ta muốn ngủ lắm rồi đấy, ai tới cứu tôi đây?

Bà mối dụi dụi mắt, lại sám hối từ tận đáy lòng lần nữa. Lúc nãy không nên hỏi tình sử của anh ta, thật sự là không nên. Nhưng có thể nhai đi nhai lại, lật qua lật lại một đề tài như thế, nói tới hơn một tiếng đồng hồ, đủ biết bản lĩnh nghề nghiệp của luật sư Tiết thâm hậu thế nào.

Uống một ngụm trà, bà mối quay sang ngắm cảnh mặt hồ. Ánh nắng thật đẹp, chan hòa chiếu trên mặt hồ, phản chiếu những sắc màu rực rỡ. Những tốp năm tốp ba người câu cá ven hồ, vô cùng dễ chịu, thoải mái. Không thể để luật sư Tiết nói thêm nữa, không thì trời tối mất. Nghĩ tới đây, bà mối đập bàn đứng dậy, ngắt màn độc thoại của luật sư Tiết, chủ động ra tay: “Đáng giận lắm! Thật sự khiến người khác phải bực mình! Luật sư Tiết, anh nói đúng, bạn gái cũ của anh sao có thể ở nhà để anh nuôi, ngồi mát ăn bát vàng thế chứ? Bạn gái anh không những không làm việc, đến việc nhà cũng không làm, suốt ngày chỉ đắm chìm trong game online, đã không làm được việc gì còn không chăm sóc anh, không quan tâm anh, chỉ coi anh là cái máy rút tiền…” Bà mối nói liền một mạch không ngắt, nghỉ, chấm câu xong, hít một hơi thật sâu rồi lại ra vẻ căm giận: “Đáng xấu hổ! Đúng là con sâu làm rầu các chị em! Da mặt dày trong lũ da mặt dày!”

Luật sư Tiết chớp chớp mắt, có lẽ trong năm mười phút không thể phản ứng nổi, vừa mở miệng nói một chữ “anh” lại bị bà mối chặn họng.

“Anh Tiết, anh không cần nói gì hết, em hiểu! Đàn ông lăn lộn vất vả ở ngoài, không phải đều vì gia đình sao? Anh và bạn gái anh chia tay là đúng rồi! Em cho anh tràng pháo tay! Em cũng rất cảm động vì sự hiếu thuận của anh, em biết, thực ra anh bị mẹ ép tới đây xem mắt mà.

Người đàn ông tốt như anh đáng được người phụ nữ tốt trân trọng. Phụ nữ mà, phải biết lên phòng khách, xuống phòng bếp, hiếu thuận với cha mẹ, chăm sóc chồng con. Anh nói có phải không, anh Tiết?”

Nghe bài diễn thuyết hùng hồn của bà mối, luật sư Tiết ngớ ra. Ngoài việc giữ lấy cái cằm sắp bị rơi lên bàn rồi khẽ gật đầu thì không còn phản ứng gì nữa.

Bà mối chống nạnh, gật đầu, không để ý tới những ánh mắt kỳ lạ của đám người bên cạnh, vung tay lên một cái, lại tiếp tục nói: “Nói tới chuyện lên phòng khách, xuống phòng bếp, em đột nhiên nhớ ra cô bạn Hoa Hoa của em. Cô ấy đúng là rất giỏi giang, dịu dàng nhé. Ngày thì đi làm ở công ty thiết kế, tối còn tới mấy nơi trang điểm giúp người mẫu. Nấu ăn, giặt giũ, thêu thùa, cái gì cũng giỏi. Lợi hại nhất là, cô ấy có thể đi một vòng trong cửa hàng, lúc về có thể đan được một chiếc áo len giống y hệt chiếc áo bán ở đó. Lúc rảnh rỗi còn làm bánh quy, bánh tart trứng cho bọn em, rồi còn nấu canh, rán cá nữa… Tóm lại, cô ấy rất lợi hại…”

Tiết Đại Vũ nghe bà mối nói như gõ nhịp, không khỏi líu lưỡi: “Thật sự có cô gái toàn năng như thế sao?”

“Có chứ!” Bà mối thấy cá đã mắc câu, vội vàng nhe răng, cười ngọt ngào: “Hơn nữa còn rất đẹp nhé, không tin thì em cho anh xem ảnh.” Bà mối nói xong bèn lấy di động ra, mở mấy tấm ảnh bình thường của Hoa Hoa cho luật sư Tiết xem.

Nhân lúc luật sư Tiết xem ảnh, Tô Tiểu Mộc lắc đầu thở dài: “Ôi, Hoa Hoa tài giỏi, xinh đẹp như thế, tiếc là giờ vẫn còn độc thân đấy. Có mấy anh chàng tán tỉnh mà cô ấy chẳng thích ai cả. Cô ấy muốn tìm một người chín chắn, chững chạc, sự nghiệp vững vàng.” Nói tới đây, bà mối lại kêu lên: “Ôi trời! Đúng rồi, anh Tiết, anh muốn tìm người như thế nào?”

“À…” Luật sư Tiết đang xem ảnh, ngẩng đầu lên, lúc này mới ngượng ngập nói: “Anh, anh muốn tìm một cô gái hiểu biết, biết chăm sóc, quan tâm đến người khác, đừng giống cô bạn gái cũ của anh…”

“Khoảng bao nhiêu tuổi?” Bà mối sợ anh ta quay lại chuyện cũ, vội vàng lái sang chuyện khác.

Luật sư Tiết càng ngượng ngùng hơn: “Chỉ cần đừng hơn tuổi anh là được.”

Tiểu Mộc nghe vậy thì hất hàm, điều kiện thế cũng hợp rồi. “Quê quán? Nghề nghiệp?”

“Cái đó không quan trọng. Anh thấy chỉ cần yêu nhau, người ở đâu, làm gì, đều không quan trọng.”

“Ừm, chiều cao thế nào?”

“…” Luật sư Tiết im lặng mất hai giây, cuối cùng thấy có chút là lạ. Sao cảm giác này… không giống mình đang xem mắt, mà hơi giống lúc bàn chuyện với người mai mối?

Tiết Đại Vũ ngạc nhiên nhìn bà mối. Bà mối ho khan hai tiếng, lại tươi cười hớn hở, bắt đầu vòng vo: “Nói tới chiều cao ấy à, Hoa Hoa nhà em cái gì cũng tốt, chỉ hơi lùn một chút, nhưng nhỏ nhắn, lanh lợi, đáng yêu lắm, tính tình cởi mở, giao tiếp tốt…, nhưng có lúc hơi ngốc.”

Luật sư Tiết bị Tô Tiểu Mộc tung hỏa mù, rất hứng thú với chuyện này: “Sao lại nói là ngốc?”

Bà mối đảo tròn mắt, cười ha ha: “Ví dụ thế này, tuần trước, em với cô ấy cùng đi xe buýt. Cô ấy thấy một cô gái lên xe, bắt anh chàng đang ngồi bên cạnh phải nhường chỗ cho cô gái kia, luôn miệng nói: “Cậu không thấy phụ nữ có thai ở đây à?” Anh đoán kết quả thử xem?”

“Anh chàng đó không nhường?”

“Không phải! Cô gái đó vốn không mang thai. Con gái nhà người ta chỉ hơi béo thôi! Kết quả là, cô mập ấy khóc tức tưởi chạy xuống xe.”

“Ha ha ha.” Tiết Đại Vũ cười lớn, hoàn toàn mắc câu: “Bạn em ngốc nghếch vui thật đấy.”

“Phải đấy.” Bà mối cong môi, quay về chuyện ban đầu: “Thế, anh Tiết có ngại mấy cô thấp thấp không?”

Luật sự Tiết ngẩn ra, ngu ngơ bất lực.

Bà mối thấy vậy bèn nheo mắt cười gian xảo, kết quả mong muốn chính là thế này. Ra chiêu khác lạ, mục tiêu của bản cô nương hôm nay chính là - làm cho anh choáng váng thì thôi!

“Không ngại mà, không phải nãy em cũng nói rồi sao, con gái thấp một chút nhưng lanh lợi, đáng yêu. Còn quan trọng nhất là tính cách, cuộc sống hôn nhân mới là hiện thực mà.”

Bà mối đáp: “Nói hay lắm.” Dĩ nhiên, luật sư Tiết không chống cự nổi đợt tấn công của bà mối, tự đẩy mình vào trước. Ôm má nhìn ra đám người câu cá ở ở ven hồ, bà mối thở dài, cuối cùng nói ra câu quan trọng nhất ngày hôm nay: “Ôi, nói mới nhớ hôm nay Hoa Hoa phải làm thêm, hóa trang chụp ảnh cô dâu cho người ta ở công viên. Anh Tiết, hay là chúng ta đi tìm cô ấy đi?”

“Được!” Luật sư Tiết vui mừng, đồng ý ngay. Nghe bà mối kể chuyện như thế, cũng thật sự muốn gặp thử cô gái ngốc nghếch ấy. Chỉ là… sao vẫn thấy có chút là lạ?

----------------------Tôi là đường phân cách xoay vòng vòng----------------------

Bà mối dẫn luật sư Tiết đi tìm Hoa Hoa. Sau khi giới thiệu hai người làm quen với nhau xong thì biết điều rút lui. Thế nhưng, bà mối dù đã thoát thân thành công nhưng vẫn chưa rời khỏi công viên ngay. Cô nhàn nhã chắp tay sau lưng, đi một vòng quanh hồ, cuối cùng đứng lại bên cạnh ai đó đang câu cá, gào lên: “Ôi chà, cá mắc câu rồi.”

Chàng trai đang câu cá ngẩng lên, mắt nhấp nháy nhìn bà mối, không hề chột dạ vì bị bắt quả tang, tủm tỉm cười, hỏi: “Nhóc con, vẫn giận anh à?”

Bà mối hừ hừ, ai rảnh mà giận con cáo họ Hạ nhà anh chứ? Chỉ là gần đây vật lộn với đám đối tượng xem mắt, bận túi bụi không có thời gian rảnh mà để ý tới anh thôi. Cứ nghĩ sau khi Hạ Hà Tịch xuất viện cũng sẽ bận rộn xử lý công việc, ai biết được anh ta nhàn rỗi thế chứ… Nhàn tới mức tới đây ngắm cô xem mắt!

Nghĩ tới đây, Tiểu Mộc đá đá vào xô cá bên cạnh con cáo họ Hạ, lảng sang chuyện khác: “Không tồi đâu, Tổng giám đốc Hạ câu cá lợi hại thật.”

Hạ Hà Tịch lại nhìn ra phía hồ, cười nhạt: “Con cá này không béo như của em. Thế nào, lại gạt anh chàng vừa rồi cho vị khách nào đó của em hả?”

Hóa ra, bà Liêu liên tục giới thiệu mấy anh chàng tốt cho Tiểu Mộc. Nhưng chuyện kì lạ là, mỗi buổi xem mắt kết thúc chẳng được bao lâu, các đối tượng xem mắt nhất định sẽ trở mặt, không phải ưng bạn học của bà mối, thì là thích bạn bè của bà mối.

Thế nên bà Liêu mới đau đầu, suy đi nghĩ lại mới vất vả tìm tới “ông anh ruột” Hạ Hà Tịch, xin anh trấn thủ giúp buổi xem mắt của cô em gái. Bà Liêu còn nhấn mạnh, bảo Tiểu Mộc đừng đưa bạn đi cùng nữa. Đáng tiếc, chuyện không được như ý… Tới lúc này, anh chàng thứ tư - luật sư họ Tiết cũng đã gặp phải tình yêu sét đánh với “bạn của Tiểu Mộc” rồi. ╮(╯_╰)╭

Hạ Hà Tịch chậm rãi nói: “Bà Liêu giới thiệu đối tượng cho em, em thu tiền cảm ơn làm mai mối. Bà mối, chuyện làm ăn của em cũng được đấy chứ!”

Bà mối chắp tay vái, lắc đầu nghĩ rằng chuyện không có gì sỉ nhục mà còn vinh quang: “Cái này bản cô nương gọi là Khương Thái Công câu cá - người nguyện mắc câu.”

Hạ Hà Tịch nghe xong thì bật cười, khẽ nói: “Ừ, anh cũng là Khương Thái Công câu cá.”

Tô Tiểu Mộc á khẩu, nói thế không phải biến thành mắng mình sao? Nói như thế, anh ta cố ý để mình phát hiện sao? “Nói đi, theo dõi em làm gì?”

Con cáo họ Hạ xòe tay ra, tỏ vẻ vô tội, nói: “Anh tới đây còn sớm hơn hai người, sao lại cho là anh theo dõi?”

“À?” Bà mối gật đầu, dịu dàng mỉm cười: “Thế là tình cờ gặp được Tổng giám đốc Hạ hả?”

Hạ Hà Tịch bỏ qua giọng điệu kỳ quái của bà mối, thản nhiên đáp lại: “Cũng không phải.” Vừa nói xong, phao câu động đậy, anh lại câu được một con cá to. Con cáo họ Hạ thu cần, uể oải nói: “Người em muốn anh điều tra giúp, đã điều tra được rồi.”

Chương 15

Cá kho

“Người em muốn anh điều tra giúp, đã điều tra được rồi.”

Bà mối đang vui vẻ đùa giỡn, vừa nghe xong thì sững người, bất động ngay tại chỗ.

Hạ Hà Tịch im lặng, đang muốn mở miệng thì đã nghe bà mối hỏi bằng giọng yếu ớt: “Anh nói cho em biết trước, có phải chị ta họ Hà…”

Hạ Hà Tịch gật đầu, nói rõ ràng: “Hà Kiến Vũ.”

Bà mối giật mình, phóng tầm mắt về phía trước, không lên tiếng. Bao năm không gặp, chỉ mong mình hoa mắt nhìn nhầm, kết quả là… Nói như thế, chị ta quay về thật rồi, rời xa người đàn ông ấy, quay về thành phố C… Bà mối hỏi tiếp: “Chị ta sao rồi? Sao lại nằm viện….” Trong ấn tượng của cô, sức khỏe của chị ta luôn rất tốt.

Hạ Hà Tịch khựng lại một lát, nói: “Sảy thai.”

Sắc mặt bà mối thoáng thay đổi, hoàn toàn im lặng.

Con cáo họ Hạ thấy sắc mặt bà mối xấu đi, cũng nheo mắt nhìn cô không nói gì. Hai người im lặng một lát, đột nhiên Hạ Hà Tịch nghe tiếng bà mối thở dài: “Cò trắng bay trước non tây, hoa đào nước chảy cá rô to, nón trúc biếc áo tơi xanh, gió thổi mưa phùn nào xá chi.”

Hạ Hà Tịch: “?”

Bài hát này ở đâu ra thế? Tâm trạng của bà mối bây giờ rất chán nản, không phải nên ngâm mấy bài thơ sầu thảm như thế sao? Nếu không thì cũng là: “Hỏi lòng quân có bao nhiêu sầu, như dòng sông xuân chảy về đông.” Cái, cái… “cò trắng”, “cá rô” là ý gì chứ?

Đúng lúc đồng chí học sinh xuất sắc Hạ Hà Tịch đang lục tìm trong trí nhớ xem bài thơ không đầu không đuôi của bà mối chui từ chỗ nào ra, đối phương đã thở dài thêm cái nữa, xoa bụng, chán nản nói: “Em đói rồi.”

Hạ Hà Tịch: “…”

Bà mối chọc chọc con cáo họ Hạ đang ngẩn ra không biết nói gì, tỏ vẻ thương cảm, nói: “Chúng ta tìm chỗ nào kho mấy con cá này đi.”

Cá rô to, cá rô to, cá rô to…

Hóa - ra - là - thế!

----------------------------Tôi là đường phân cách cá kho-----------------------

Không thể không nói, chỗ kho cá mà Hạ Hà Tịch tìm được khá đẹp.

Vì trong lòng bà mối đang nặng nề, sau khi lên xe cũng chẳng thèm để ý xem con cáo họ Hạ lái xe tới chỗ nào. Vốn cho rằng Hạ Hà Tịch sẽ tìm một nhà hàng quen thuộc hoặc khách sạn nào đó, nhưng khi tới nơi, bà mối xuống xe nhìn kỹ một lượt rồi hoàn toàn kinh ngạc.

Nhìn khu nhà quen tới không thể quen hơn, bà mối ngoái đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch đang rất thản nhiên, nghĩ thầm: “Không khéo như thế chứ?”

“Anh đậu xe ở chỗ nào? Nhà hàng ở gần đây à?”

Hạ Hà Tịch lắc đầu.

“Vậy là… ở đây có cửa hàng ăn tư gia nào hả?” Nhìn cũng… không giống lắm?

Hạ Hà Tịch vẫn lắc đầu.

“Thế không phải anh mua lại căn hộ ở đây chứ?”

Lắc đầu, vẫn là lắc đầu.

Thấy thế, bà mối phát cáu: “Thế rốt cuộc anh tới đây làm gì? Anh có biết đây là…”

Chưa nói xong, bà mối đã nghe thấy tiếng “ôi chao” vang lên từ phía sau. Da gà da vịt nổi lên khắp người, quay đầu lại nhìn, quả nhiên cái giọng đáng ghét đó đến từ ông anh họ thứ ba mà cô ghét nhất - Tô Nhạc Trình.

“Sao muộn thế hả? Hai bác giục em ra đón hai người.”

Đúng thế, bà mối rất quen thuộc với chỗ này, có nhắm mắt cũng không thể đi nhầm được. Đây chính là nhà của ông anh họ thứ hai. Vì mẹ bà mối mất sớm, cũng có thể coi như cô được các cậu mợ nuôi lớn khôn. Hơn mười năm nay, bà mối vẫn ở nhà cậu hai, năm ngoái dồn đủ tiền mới dọn ra ngoài sống một mình. Trong ba ông anh họ, bà mối thân với anh họ thứ hai nhất, kế đó là ông anh họ cả thô lỗ, còn anh họ thứ ba này thì… Không biết vì hai người không hợp nhau hay vì sao, ngay từ lúc cả hai còn bé thì việc đầu tiên khi gặp nhau chính là - bóp chết nhau.

Bà mối nghiến răng: “Anh tới làm gì? Ai cho anh tới ăn chực cơm?”

Thực ra, Tiểu Mộc vẫn chưa hiểu rõ sự việc lắm. Sao Hạ Hà Tịch lại đưa mình tới nhà cậu hai? Mà cái tên quái thai ngàn năm khó gặp, thần long thấy đầu không thấy đuôi Tô Nhạc Trình sao cũng ở đây, còn ra đón bọn họ nữa?

Tô Nhạc Trình chớp chớp mắt, cười gian xảo, hạ giọng: “Xem kịch.”

“Ý gì hả?” Bà mối mù mờ nhưng Tô Nhạc Trình đã vòng qua cô, treo nụ cười lên, tới trước mặt Hạ Hà Tịch nũng nịu (Đúng đấy, chính là nũng nịu, tác giả không dùng nhầm từ đâu!) gọi: “Anh Hạ!”

Tô Tiểu Mộc: “…”

Bà mối bị âm thanh mềm nhũn ở phía sau làm cho buồn nôn. Mẹ ơi! Hai thằng con trai to đùng có cần phải thể hiện như thế không? Sao anh không mọc một cái đuôi vẫy vẫy trước mặt con cáo họ Hạ kia đi? Thế nhưng…

“Sao hai người quen nhau?” Nếu bà mối không nhớ nhầm, con cáo họ Hạ chỉ từng gặp anh cả, anh hai nhà cô, quen Tô Nhạc Trình lúc nào chứ?

Tô Nhạc Trình chớp mắt, ra vẻ ngây thơ: “Cô ghen à?”

Bà mối siết nắm đấm, muốn đánh người.

Nhưng Hạ Hà Tịch chỉ cười mà không đáp, lấy xô cá từ trong xe ra rồi nói: “Sáng mới câu được mấy con cá mang sang, làm món cá kho nhé!”

“Được, thế em vào nhà đưa cá cho bác hai trước, hai người cũng vào nhanh lên nhé!” Tô Nhạc Trình nói xong bèn vui vẻ xách xô cá đi vào.

Bà mối thấy vậy cũng chậm rãi vào nhà cùng Hạ Hà Tịch. Đang muốn mở miệng hỏi chuyện là thế nào đã nghe tiếng giải thích mang theo ý cười của con cáo họ Hạ kia: “Anh hai em đưa anh tới quán rượu của Tô Nhạc Trình mấy lần, thế mới quen.” Nói xong, Hạ Hà Tịch cũng học theo cái điệu chớp chớp mắt của Tô Nhạc Trình.

Trong chốc lát, bà mối sững người ngay tại chỗ, không động đậy. Ý của con cáo họ Hạ ấy là… bảo mình đừng ghen à? Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc nghiến răng nhìn Hạ Hà Tịch, nhưng đối phương đã sải bước đi vào khu nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Không phải làm cá chua ngọt đấy chứ?”

Tô Tiểu Mộc: “Hạ - Hà - Tịch!”

---------------------------Tôi là đường phân cách cá chua ngọt---------------------

Tới khi Tô Tiểu Mộc vào phòng mới phát hiện ra bầu không khí nhà cậu hai hôm nay là lạ, rất lạ…

Hôm nay, ngoài sự xuất hiện của ông anh họ thứ ba hiếm khi tham gia tụ tập, mợ cả và mợ út cũng ở đây. Điều khiến người ta không thể tin được là, mợ hai nói, nhân dịp cuối tuần, mời mọi người trong nhà tới tụ tập một bữa. Mà lý do mời khách là - trong nhà vừa đổi đồ mới.

Mà cái gọi là “đổi đồ mới” chẳng qua là thay bộ sofa mới thôi. Hơn nữa, dù là họp gia đình thì tên người ngoài Hạ Hà Tịch này sao lại ở đây? Bà mối trong lòng lo lắng nhưng ngoài mặt lại giả vờ thờ ơ: “Mợ hai mời khách, sao cháu không biết?”

Hạ Hà Tịch tiếp lời: “Là Cẩm Trình báo cho anh trước. Anh nghĩ, dù sao sáng nay cũng phải gặp em nên bảo cậu ấy không cần báo cho em, anh đưa em tới thẳng đây là được.”

Bà mối cau mày. Thật đáng ngờ! Càng nói càng đáng ngờ! Quét mắt một vòng, Tiểu Mộc đang muốn hỏi sao anh hai không ở nhà, mợ hai đã vẫy tay với Tiểu Mộc, nói: “Này nhóc, về nhà không làm việc nhà, cũng coi mình là khách hả? Mau vào bếp rửa ít hoa quả cho Tiểu Hạ ăn trước đi.”

Nghe vậy, bà mối liếc nhìn con cáo họ Hạ một cái, rồi đi vào bếp với mợ hai.

Trong bếp, mợ hai vừa nhìn bà mối rửa táo, vừa rướn cổ nhìn ra bên ngoài. Sau khi chắc chắn những người ở phòng khách không nghe thấy, mợ hai mới vui vẻ hạ giọng: “Này nhóc, trong mắt mấy đứa con gái các cháu, Tiểu Hạ thế nào hả?”

Bà mối rũ mắt, uể oải đáp: “Được ạ.” Có thể không được à? Có nhà, có xe, có sự nghiệp, có vẻ ngoài, chỉ đáng tiếc là thiếu chút thông minh, tới nay đã dọa mười bảy cô gái chạy mất. Nghĩ tới cô gái thứ mười bảy “tuyệt vời”, bà mối vẩy nước trên tay, ngẩng đầu, nghiến răng nhả ra một câu: “Rất được ạ.”

Mợ hai nghe thế thì rất hài lòng, cười tới híp cả mắt, nói: “Mợ thấy thằng nhóc này cũng được đấy. Vừa hiểu chuyện lại lễ phép, không biết còn mạnh hơn anh họ nhà cháu bao nhiêu lần. Mợ nghe Cẩm Trình nói, cháu vẫn chưa mai mối được cho cậu ta hả?”

Tiểu Mộc nghe vậy thì trong lòng kêu “cộp” một tiếng, bỗng dưng có cảm giác không lành nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ bình tĩnh cầm dao gọt táo, thản nhiên đáp “vâng” một tiếng.

Mợ hai không nói gì nữa, một lúc sau mới chọc chọc bà mối, nói thầm: “Lát nữa… Lộ Lộ cũng tới đây ăn cơm.”

Bàn tay đang gọt táo của bà mối ngừng lại một chút, cuối cùng cũng hiểu ra. Mấy bà mợ quả nhiên là có dụng ý khác. Cô đã nói mà, tự dưng mời con cáo họ Hạ tới tham dự cuộc họp gia đình làm gì chứ? Nhắc tới Lộ Lộ, cô ta đúng là có mối quan hệ sâu xa với nhà họ Tô.

Lộ Lộ cũng giống như bà mối, là cháu gái bên ngoại nhà mợ cả. Cô ta tốt nghiệp đại học, đi làm, người trong nhà mới bắt đầu lo lắng tới chuyện trăm năm của cô. Mới đầu, mợ cả muốn giới thiệu Lộ Lộ cho anh hai Tô Cẩm Trình, vì thời gian ấy, Lộ Lộ cứ rảnh rỗi là chạy tới nhà anh hai.

Thái độ của Tô Cẩm Trình rất mập mờ, thực ra cũng chỉ là trưng bộ mặt người chết quen thuộc ra thôi, không nói là thích hay không thích. Bỗng tới một ngày, không biết anh hai mắc bệnh gì, đột nhiên phát hỏa.

Hôm đó, Lộ Lộ ăn cơm tối ở nhà họ Tô xong, cả nhà đang ngồi trên sofa xem phim truyền hình, Tô Cẩm Trình đột ngột hỏi Lộ Lộ: “Em thích tìm hiểu các chòm sao, thế em có biết quy luật tạo nhóm và hình dáng của các chòm sao không? Em tin vào số phận, thế em có biết thuật giải số và tứ trụ bát tự không? Em nói em đang ăn kiêng để giảm cân, thế em có biết mỗi ngày một người cần nạp vào bao nhiêu chất dinh dưỡng để khỏe mạnh nhất, khoa học nhất không?”

Nói xong một tràng, đừng nói Lộ Lộ á khẩu không đáp được, cả bà mối và cậu mợ ở ngay đó cũng im lặng. Gió lạnh thổi qua, Tô Cẩm Trình cau có nhăn hai hàng lông mày, kết luận: “Em chẳng biết thứ gì, vậy em còn tới nhà anh làm gì? Còn kéo người nhà anh xem thứ phim truyền hình tẻ nhạt thế này.” Nói xong còn làm bộ nghiêm khắc, quay đầu lại nói với bà mối: “Em gái, em về phòng ngủ nhanh lên. Xem nhiều phim sẽ làm giảm trí thông minh, không thấy ở đây có một ví dụ sống à?”

Phụt!

Bà mối vừa cười vừa gọt táo nhưng lại bị mợ hai cốc một cái lên đầu: “Con nhóc chết tiệt này, còn cười xấu xa thế nữa! Có phải lúc đó cháu với thằng nhóc ấy đã hẹn trước sẽ cố ý chọc giận Lộ Lộ không hả? Trời, cháu nghĩ thử xem, thực ra Lộ Lộ cũng được đấy chứ, người đẹp, gia đình tốt, duy chỉ có một điểm là con bé đó hơi yếu đuối.” Mợ hai lắc đầu, tiếp tục nói: “Ý của mợ cả cháu, cũng là vì tính tình tiểu thư của Lộ Lộ, nói không chừng lại tìm được một người xứng đôi giống Tiểu Hạ. Một là tính tình Tiểu Hạ rất tốt, lại chín chắn, sau này nếu hai đứa chúng nó có cãi nhau, cũng sẽ nhường Lộ Lộ. Hai là… nhà thằng nhóc Tiểu Hạ này không còn ai, Lộ Lộ tính tình bướng bỉnh, sau này không phải sống chung với bố mẹ chồng, cũng hợp lý đấy chứ…”

Mợ hai chưa nói xong, đã nghe sau lưng vang lên tiếng “á”, quay đầu lại thì thấy tay Tiểu Mộc đã đỏ tới phát sợ, mợ hai hốt hoảng kêu lên: “Cháu sao thế?”

Bà mối mút mút đầu ngón tay, lúng túng nói: “Cháu không cẩn thận cắt phải tay ạ…”