Kế hoạch mai mối - Chương 02 - 03

Chương 2

Sự kiện chảy máu

Kết quả lần xem mắt thứ mười bảy của đồng chí Hạ Hà Tịch, người đàn ông đẹp trai, giàu có, ưu tú ở nước ngoài về... khỏi nói cũng biết.

Thực ra, trong khoảnh khắc bà mối Tô đập đầu vào tường, buổi xem mắt đã được cho là kết thúc bi thảm rồi. Bởi vì, Tô Tiểu Mộc có một cái mũi đáng buồn và đáng ghét, tác dụng của nó là gặp nước thì hắt xì hơi liên tục, gặp nóng thì đỏ ửng lên, gặp tường thì... máu chảy không ngừng.

Lần đầu tiên Hạ Hà Tịch gặp Tô Tiểu Mộc đã được trải qua một “sự kiện chảy máu” kinh hồn bạt vía. Lúc đó, mũi Tiểu Tô không ngừng chảy máu, chỉ mười phút ngắn ngủi mà nhuốm đỏ cả hai gói khăn giấy, khiến Hạ Hà Tịch sợ hãi, vội vàng đưa bà mối Tô vào bệnh viện.

Có câu nói một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, hôm nay, lúc Hạ Hà Tịch thấy Tiểu Mộc bị đập mạnh vào tường, trái tim bỗng chùng xuống, sắc mặt cũng u ám theo, trong lòng khẽ cầu khấn: “Ngàn vạn lần đừng...” Bà mối vừa quay đầu lại, trái tim đang lơ lửng của Hạ Hà Tịch lạnh hẳn đi - dưới mũi cô là hai vạch màu đỏ, “sự kiện chảy máu” lại xảy ra.

Châu tài nữ thấy thế thì hô lên sợ hãi: “Tiểu Mộc! Mũi của em kìa…”

“Hả?” Bà mối hít hít cái mũi ngứa ngáy, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đã vô thức đưa tay sờ một cái, nhắc lại: “Ờ, chảy máu cam...”

“Phục vụ, tính tiền!” Chưa nói xong, Hạ Hà Tịch đã nhanh tay đặt mấy tờ tiền lên bàn, bà mối còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo khỏi quán. Đương nhiên, người nào đó nho nhã lịch sự, không quên đánh tiếng chào đối tượng xem mắt trước khi đi khỏi.

Anh gật đầu với Châu tài nữ, chỉ nói hai chữ “tạm biệt” rồi nghênh ngang đi mất.

Thế nên, đến khi Hạ Hà Tịch kéo Tô Tiểu Mộc đi xa, Châu tài nữ mới líu ríu: “Chảy máu cam... thực sự nghiêm trọng thế này ư?”

Cùng lúc đó, phục vụ tới thu tiền với vẻ mặt lạnh tanh, trả lời: “Chảy máu cam có nghiêm trọng không tôi không biết, tôi chỉ biết, hóa đơn của các cô tổng cộng là hai trăm hai mươi tám tệ, nhưng trên bàn chỉ có hai trăm tệ, xin cô hãy trả thêm hai mươi tám tệ, cảm ơn!”

Châu tài nữ á khẩu, hóa ra chảy máu cam thực sự rất nghiêm trọng, tới mức muốn mình phải móc ví trả tiền!

----------------------- Tôi là đường phân cách chảy máu cam ---------------------

Bên này, Tô Tiểu Mộc lấy sự thực để chứng minh “chảy máu cam thực sự rất nghiêm trọng”.

Vừa lên xe, Hạ Hà Tịch vội vàng đưa khăn giấy, ý bảo cô cầm máu trước đi, bà mối không thèm liếc mắt, chậm rãi kéo áo khoác của anh ta vắt trên ghế phụ nhìn một cái. Ừm, màu trắng, được, màu mình thích. Lại giở qua nhãn hiệu, ừm, cũng được, có thể tới mấy chục nghìn đấy. Thế là, bà mối vừa nghĩ ngợi vừa thản nhiên lấy áo khoác trắng của Hạ Hà Tịch ép lên mũi...

Bàn tay cầm khăn giấy của Hạ Hà Tịch vẫn đang giơ ra, thấy thế không những không giận mà còn cười: “Giận hả?”

“Không”, bà mối vẫn đang cố gắng cầm máu. “Lần trước ở công ty em có đồng nghiệp nam mặc loại áo sơ mi vẽ khăn quàng đỏ rất đẹp, em vẽ một cái trên áo khoác giúp anh.”

Hạ Hà Tịch: “...”

Khi tới bệnh viện, khăn quàng đỏ của Tiểu Mộc chưa vẽ được nhưng cái áo cũng bị hỏng tới quá nửa. Đăng ký khám tại khoa tai mũi họng, Hạ Hà Tịch đi theo bà mối vào khám, nhưng bác sĩ cũng chẳng nói gì, chỉ để y tá giúp cầm máu trước. Chẳng bao lâu sau, anh hai Tô Cẩm Trình nhà bà mối cũng đi dạo từ phòng mình qua. Lúc này, Hạ Hà Tịch mới đột nhiên nhớ ra, hôm nay Tô Cẩm Trình trực ban.

Thấy Tô Cẩm Trình ung dung lượn qua, tựa vào cửa nhìn mình và bà mối chằm chằm, Hạ Hà Tịch nhướn mày hỏi: “Em gái cậu lại chảy máu cam rồi, không qua đây thăm đi à?”

Tô Cẩm Trình nhếch mày, cười hì hì đáp: “Ờ, tớ còn đang muốn hỏi cậu đây, sao lần nào các cậu hẹn hò cũng thảm thương ác liệt thế, không phải chảy máu cam thì là đâm xe, quay phim hành động à?”

Ba từ “phim hành động” vừa thốt lên, Tô Tiểu Mộc cảm thấy tay cô y tá đang giúp mình cầm máu run lên. Ngước mắt nhìn, tất cả nhân viên y tế trong phòng đều đang cười trộm. Bà mối bực mình: “Ai hẹn hò với anh ta? Anh hai, anh đừng nói lung tung!” Cô bị thương, anh hai còn cười trên nỗi đau khổ của cô, đây là chuyện anh hai nên làm sao?

Tô Cẩm Trình thấy thế lại ung dung lượn tới trước mặt em gái, giữ cố định đầu cô nhóc rồi lấy viên bông trong tay y tá nhét vào lỗ mũi cô: “Em ngoan ngoãn cầm máu đi.” Nói xong lại tặc lưỡi hai cái, ngẩng đầu lên, nói rất mờ ám: “Biết mũi mình yếu thì đừng làm mấy động tác kịch liệt quá, đừng nghĩ tới mấy hình ảnh gì đó quá, phải tiến hành theo từng bước chứ...”

Nói xong, hai cô y tá bên cạnh không kìm được mà bật cười. Ai chẳng biết bác sĩ Tô khoa thần kinh nổi tiếng là ác miệng, chỉ là không ai ngờ, ngay cả em gái của mình mà cũng đem ra chọc được.

Bà mối Tô mặt mày nhăn nhó nhưng vẫn đang bị anh hai giữ chặt, không cựa quậy, cũng không phản kháng được.

Nhưng Hạ Hà Tịch lại lờ thẳng câu nói của Tô Cẩm Trình, chất vấn: “Em gái cậu hay chảy máu cam, cậu lại là bác sĩ mà chưa từng nghĩ đưa cô ấy đi kiểm tra toàn diện à?”

Tô Cẩm Trình nhún vai: “Tớ bên khoa thần kinh chứ không phải phụ khoa, em gái tớ cứ vui sướng là chảy máu cam, tớ biết làm thế nào? Còn nữa, tớ quan tâm làm cái gì? Sau này sớm muộn gì nó cũng phải lấy chồng, đẻ con ra lại không phải họ Tô, bảo chồng nó đưa nó đi kiểm tra không tốt hơn à?” Nói tới đây, Tô Cẩm Trình khựng lại, ngước mắt nhìn Hạ Hà Tịch một lát, làm như vừa tỉnh ngộ ra, nói: “À, hôm nay cậu đưa em gái tớ tới kiểm tra à?”

Tô Tiểu Mộc làm sao có thể không nhận ra được ngụ ý trong câu nói của anh hai, vừa nghe xong bèn giơ chân đạp anh một cái, anh hai né được thì giơ nanh múa vuốt tranh đấu, hét to: “Anh hai khốn! Bỏ em ra…”

Quả nhiên Tô Cẩm Trình ngoan ngoãn thả em gái mình ra, nhưng trước khi Tiểu Mộc nhào lên cắn thì người đã ra ngoài cửa, khoanh tay nói: “Còn rất nhiều bệnh nhân chờ bác sĩ ta đây, ta không chơi với hai người các ngươi nữa. Hạ Hà Tịch, ngươi nhớ lát nữa đưa em gái ta về nhà đấy.”

Nói xong, anh hai rên rỉ một bài hát rồi nghênh ngang đi mất. Hai cô y tá trong phòng nhìn nhau một cái, rồi hi hi ha ha rút sang phòng bên sắp xếp dụng cụ. Trong chốc lát, chỉ còn lại Hạ Hà Tịch và bà mối trong phòng. Bà mối nhìn bộ dạng vẫn thản nhiên của Hạ Hà Tịch, càng giận thêm, dứt khoát ném cái áo khoác trên tay lên người anh ta.

Hạ Hà Tịch bắt được, nhìn cái áo đã vô cùng thảm hại, nhưng lại nói: “Hay là... làm kiểm tra toàn diện thật đi?”

Tô Tiểu Mộc nghe xong, giậm chân giận dữ, vì trong mũi còn nhét hai cục bông gòn to nên tiếng gào khàn khàn: “Chuyện của em không cần anh lo! Nếu đồ khốn nhà anh thực sự quan tâm tới em thì phải xem mắt được một cô nào đó nhanh lên! Hạ Hà Tịch ơi là Hạ Hà Tịch, anh cố ý phải không? Anh nói đi, rốt cuộc là ai phái anh tới đập vỡ bảng hiệu bà mối của em hả?”

Hạ Hà Tịch nhìn bà mối Tô đang trừng mắt, chống nạnh, trong mũi còn nhét hai cục bông gòn đến là buồn cười, chẳng hiểu sao tâm trạng bỗng trở nên vui vẻ: “Bà mối Tô, em đừng bực bội mà, mũi em khó khăn lắm mới cầm máu được, không cẩn thận lại chảy ra như lũ bây giờ.”

“Đi chết đi!” Tô Tiểu Mộc gào lên: “Anh nói thử xem, rốt cuộc anh muốn gì? Đùa em vui lắm hả?”

Hạ Hà Tịch ra vẻ vô tội: “Sao anh dám... Xem mắt cũng đâu phải chỉ xem một lần là được! Còn nữa, lần nào cũng là người ta bỏ anh, ngay cả “kén chọn” anh cũng không được, phải không?”

Tiểu Mộc cười ha ha: “Đương nhiên là ngài không kén chọn, lần nào mà ngài chả lấy việc phá đám, dọa người ta sợ chạy mất làm niềm vui hả?”

Hạ Hà Tịch chớp mắt, vẫn thản nhiên: “Làm gì có?”

“Còn không à?” Tô Tiểu Mộc cố nhịn cơn thèm đánh người, gật đầu nói: “Được, anh không có. Thế em hỏi anh, lúc nãy anh hỏi Châu tài nữ chuyện tứ đại danh tác là có ý gì? Còn nữa, tự dưng anh chặn mất đường lùi của chị ta, là có ý gì nữa?”

Hạ Hà Tịch khẽ nheo mắt, im lặng một lát rồi đáp lại rất nghiêm chỉnh: “Em không biết rồi bà mối, giờ có mấy cô gái thích kiểm tra đối tượng xem mắt. Không phải em nói Châu tài nữ tài hoa lồng lộng sao? Sao cô ấy có thể chưa từng đọc nguyên tác Tây Du KýỶ Thiên Đồ Long Kí được? Hôm nay cô ấy nói như thế, là cố ý kiểm tra anh...”

“Im miệng, im miệng!” Tiểu Mộc nghe kiểu nói bóp méo sự thật của tên họ Hạ nào đấy, thấy máu mũi mình lại sắp chảy ra. “Thực ra anh muốn đối đầu với em, nếu em còn...”

Bà mối chưa nói xong, tiếng chuông điện thoại vang lên không đúng lúc. Tiểu Mộc tức tối lườm Hạ Hà Tịch, chỉ nhìn điện thoại một cái mà suýt ngất, trên màn hình đang nhấp nháy hiện tên Châu Nhã. Khỏi cần nói, chắc chắn là con gái nhà người ta gọi cho cô rồi nói rằng không hợp với Hạ Hà Tịch, nói thẳng ra là muốn từ chối khéo.

Hạ Hà Tịch liếc mắt nhìn màn hình di động của cô, cũng đoán được tâm sự của bà mối, khóe miệng không nén nổi mà hơi nhếch lên, nhìn bà mối chằm chằm bằng vẻ mặt đáng đánh.

Trong tình cảnh này, Tiểu Mộc chẳng còn hơi sức mà mắng tên họ Hạ nào đó nữa, đành ủ rũ nghe điện thoại: “A lô.”

Tô Tiểu Mộc ra ngoài nói chuyện, mười phút sau quay trở lại phòng, vẻ mặt vô cùng chán nản. Nhưng Hạ Hà Tịch lại sung sướng tự đắc, dời ánh mắt lên bệnh án của Tiểu Mộc lần nữa, trêu: “Nãy anh hỏi bác sĩ rồi, ông ấy bảo người hay chảy máu cam như em, có thể là do trong người nóng quá hoặc do chức năng của tiểu cầu hạ thấp, phải làm một...”

“Hạ Hà Tịch!” Tên họ Hạ nào đó còn chưa nói xong, Tô Tiểu Mộc đã nghiêm chỉnh ngắt lời, trừng mắt nhìn anh ta, nói: “Anh nói thật đi, ấn tượng của anh với Châu tài nữ hôm nay thế nào?”

Hạ Hà Tịch ngắm nghía bệnh án, cười lạnh lùng, lặng đi một lát rồi đáp: “Rất tốt, cô Châu xinh đẹp lại hài hước, còn biết kể chuyện cười. Sao nào? Nãy cô ấy gọi cho em nói gì?”

Nghe thấy thế, Tiểu Mộc thở dài nặng nề. Hạ Hà Tịch thấy vậy, trong mắt lóe lên ánh sáng, câu trả lời thực ra không cần nghe anh cũng biết đại khái. Về nước xem mắt mười bảy lần, viện cớ từ chối đại khái đều là tính cách không hợp, không thích người cuồng công việc, không thể chấp nhận thân phận thương nhân của anh, điều kiện của anh cao quá không với tới được, vân vân và vân vân…

Hạ Hà Tịch đang đoán xem lý do từ chối khéo lần này là gì, đã nghe thấy giọng Tiểu Mộc đột nhiên cao tới quãng tám, vui vẻ nói: “Chị ấy nói, muốn tiếp tục hẹn hò với anh!”

“Hả?” Hạ Hà Tịch tròn mắt, ngẩn người ra, không phải mình nghe nhầm chứ?

Tô Tiểu Mộc vui vẻ thưởng thức bộ dạng kinh ngạc của Hạ Hà Tịch, cười nham hiểm: “Cười đi, sao anh không cười tiếp đi? À, bạn Hạ này, bạn không thể đổi ý nha, nãy là tự bạn nói đó, bạn rất hài lòng với Châu tài nữ! Giờ con gái nhà người ta nói muốn tiếp - tục - hẹn - hò với bạn! Bạn cố gắng lên nhé!”

Tô Tiểu Mộc cố ý nhấn mạnh bốn chữ “tiếp tục hẹn hò”, nhìn sắc mặt Hạ Hà Tịch ngày càng nặng nề, cô vui vẻ bật cười. Tốt, thật là tốt! Ba tháng nay, cuối cùng mình cũng phản lại được một đòn, sao không vui được cơ chứ?

Hạ Hà Tịch hỏi: “Rốt cuộc cô ta nói gì với em?”

Tiểu Mộc ngẩng đầu, giả bộ sửng sốt: “Nói ra Hạ Hà Tịch anh lợi hại thật đó nha! Lúc nãy Châu tài nữ gọi điện tới nói, khi đó chị ấy cố ý nói sai, không ngờ anh không những tài cao học rộng, còn không giống những gã đàn ông thích giả vờ khác, chỉ thẳng ra nhầm lẫn của chị ấy, thế nên chị ấy cảm thấy anh rất đặc biệt!”

Nói rồi, bà mối chống má ngẩng lên nhìn trần nhà, cười duyên, nói: “Ôi, không biết đây có phải là duyên phận mà người ta nói không nhỉ?”

Mặt Hạ Hà Tịch đã hoàn toàn chuyển từ xanh sang đen. Anh chưa từng nghĩ rằng, bê đá lấp miệng giếng lại có thể đập trúng vào chân mình. Châu tài nữ này, thú vị đấy...

Chương 3

Con gà mái sắt

Trong buổi xem mắt lần thứ mười bảy của Hạ Hà Tịch, bà mối Tô làm một chiêu đánh úp bất ngờ không để ai kịp trở tay, dành được thắng lợi tạm thời. Nhưng chưa hưởng thụ thành quả được bao lâu, phiền phức đã ùn ùn kéo tới.

Một tuần sau, Tô Tiểu Mộc bị ép ăn cơm chung với Hạ Hà Tịch. Thực ra, cái “bị ép” lần này của Tô Tiểu Mộc là chủ động, chủ động hẹn tên họ Hạ nào đó ăn cơm, chủ động đón tên họ Hạ nào đó khi hết giờ làm, chủ động… tươi cười chào đón.

Vào giờ phút này, trong nhà hàng Tây...

Hạ Hà Tịch thờ ơ nhìn thực đơn, rồi lại liếc nhìn bà mối. Thấy bộ mặt vẫn còn nụ cười cứng ngắc của người kia, anh nhướn mày hỏi: “Muốn ăn gì? Bít tết, sườn cừu hay sườn lợn?”

Tô Tiểu Mộc cười tới nỗi mặt sắp rút gân, trả lời dứt khoát: “Tùy!”

“Thích phần cơm nào? Phần A, phần B hay hai phần hợp lại?”

“Tùy!”

“Món ngọt thì sao? Tiramisu hay kem chuối?”

“Tùy!”

Hạ Hà Tịch nhướn mày, giơ cao thực đơn che khóe miệng đang nhếch lên, nói với phục vụ: “Tôi gọi một phần A, cô này thì…” Hạ Hà Tịch ngừng một lát, cố ý quay lại nhìn Tô Tiểu Mộc vẫn đang cười ngu ngơ, rồi mới chậm rãi nói: “Cho cô ấy một bình cà phê Blue Mountain là được rồi.”

“Hả?” Nghe câu này, hồn vía Tô Tiểu Mộc mới quay lại, nhìn chăm chăm Hạ Hà Tịch, bối rối nói: “Em… không quen uống cà phê Blue Mountain, chua lắm…” Hơn nữa, không phải tới ăn cơm tối sao? Chẳng lẽ tên họ Hạ nào đó muốn đuổi mình đi bằng một bình cà phê?

Hạ Hà Tịch nhìn sắc mặt xanh lè của bà mối, cuối cùng nở nụ cười nham hiểm, gọi phần cơm B yêu thích của cô, rồi nói: “Anh nghĩ em còn thất thần một lát nữa, thế không phải là tiết kiệm được một suất sao?” Nói xong chẳng để Tiểu Mộc mở miệng, Hạ Hà Tịch lại nói như nhớ ra gì đó: “À, đúng rồi, hôm nay em chủ động gọi anh ra ngoài mà, bữa cơm này chắc là em mời chứ hả?”

“Hả?” Nghe thế, cuối cùng bà mối cũng hoàn toàn tỉnh táo, ngạc nhiên hỏi.

Hạ Hà Tịch vừa nói gì? Mình nghe nhầm phải không? Anh ta lại nói… để cô mời cơm?

Cô mời cơm…

Cô mời cơm…

Cô mời cơm…

Đây chắc chắn là chuyện cười nhạt nhất mà Tô Tiểu Mộc được nghe trong năm nay! Ai chẳng biết Tô Tiểu Mộc cô là một con gà mái bằng sắt chứ, đừng nói nhổ lông, chỉ sờ một cái cũng phải trả phí! Thế mà đồng chí Hạ Hà Tịch lại muốn một người yêu tiền như mạng, keo kiệt bủn xỉn, ngay cả cơ hội kiếm tiền từ anh trai cũng không bỏ qua như Tô Tiểu Mộc mời cơm sao? Nghĩ tới đây, bà mối đang muốn vỗ tay cười lớn thì đột nhiên nhớ ra mục đích của việc đến đây tối nay, trong lòng kêu “cộp” một tiếng, khóe miệng muốn cong lên mà chưa cong được bỗng đông cứng lại. Một lúc lâu sau, cô cố gắng không thay đổi vẻ mặt, mài răng nặn ra mấy chữ: “Được, em mời…”

Mấy từ ngắn ngủi mà từng từ nhỏ máu. Bà mối siết chặt nắm tay nhắc nhở mình bình tĩnh, phải bình tĩnh, thả sợi dây dài bắt con cá to. Vì kế hoạch lớn đêm nay, phải trả giá bằng chút hy sinh nhỏ nhoi cũng đáng. Nghĩ tới đó, Tô Tiểu Mộc hít một hơi thật sâu, cố trưng ra bộ mặt tươi cười lần nữa. Chỉ đáng tiếc, người nào đó vẫn không hề cảm kích.

Thản nhiên liếc mắt nhìn bà mối đang ngồi phía đối diện, Hạ Hà Tịch nói: “Này nhóc, có ai từng nói với em, em cười trông rất giống một người không hả?”

“Ai?”

“Mặt nạ đầu lâu trong phim Saw.”

“…”

Lần này không đợi tới khi Tiểu Mộc phát cáu, Hạ Hà Tịch đã chuyển ngay chủ đề, đi thẳng vào vấn đề chính: “Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”

Bà mối trầm ngâm một lát, nghĩ sớm muộn gì cũng phải nói, bèn thẳng thắn đi ngay vào vấn đề chính: “Sáng nay Châu tài nữ gọi điện cho em, nói cuối tuần muốn hẹn anh đi chơi.”

Nói xong, xung quanh lập tức im ắng không một tiếng động, thậm chí Tô Tiểu Mộc còn có thể nghe thấy tiếng gió thổi ở khoảng trống giữa hai người.

Lúc sau, Tô Tiểu Mộc mới nghe Hạ Hà Tịch đáp lại: “Bà mối Tô, em không thấy hơi nhanh sao?”

Tiểu Mộc chớp mắt, bắn ra lời thoại đã nhẩm đi nhẩm lại trong đầu tới mức thuộc làu: “Nhanh với chậm gì chứ? Người ta đâu có ý gì khác, chỉ là nhân ngày nghỉ hẹn anh đi chơi cho vui. Anh đừng hiểu nhầm, Châu tài nữ là cô gái đứng đắn, chị ấy không sợ, anh sợ gì chứ?”

Hạ Hà Tịch nghe vậy, khẽ nheo mắt, thong thả đáp: “Thế cô ấy không nói với em, chỗ đi chơi cho vui lần này là quê của cô ấy, thời gian lại vừa đúng ngày mừng thọ bà cô ấy à? Cái này có khác gì dẫn bạn trai về ra mắt người lớn trong nhà?”

Bà mối líu lưỡi, nhưng vẫn giả bộ cười ngu ngơ, cố xoay chuyển tình thế: “Cổ hủ! Ngu muội! Em biết là anh nghĩ nhiều mà. Không phải Châu tài nữ đưa anh về quê ra mắt người lớn đâu, chỉ là vừa đúng lúc quê cô ấy được phát triển thành khu du lịch, phong cảnh tuyệt đẹp, địa linh nhân kiệt, chị ấy coi anh là bạn bè nên mới muốn rủ anh đi chơi thôi. Còn nữa, không phải cụ Tiền Chung Thư[4] cũng đã từng nói rồi sao? Muốn cưới nhau thì trước tiên hãy cùng đi du lịch một lần. Chỉ có thế mới có thể hiểu được cách xử sự của đôi bên, thái độ và năng lực xử lý vấn đề. Châu tài nữ chỉ muốn cho hai bên một cơ hội, để biết đối phương có hợp với mình hay không.”

[4] Tiền Chung Thư (1910 – 1998): nhà văn, nhà nghiên cứu văn học, nhà phiên dịch của Trung Quốc.

Bầu không khí lại trở nên kì lạ. Tô Tiểu Mộc chớp chớp đôi mắt đen long lanh của mình, thấy Hạ Hà Tịch từ từ ngước lên, từ từ nhìn về phía mình. Rất lâu sau đó, lâu tới mức Tô Tiểu Mộc gần như sắp ngủ quên, anh mới gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Được, “chuyên gia” Tô lại đổi nghề, làm nhà văn rồi hả?”

Tô Tiểu Mộc cứng họng nhưng vẫn cố chống đỡ tới cùng: “Em nói thật mà.”

“Được.” Hạ Hà Tịch cười mà như không, cau mày tựa lưng vào ghế, nói: “Vậy anh hỏi bà mối Tô một câu cuối cùng, Châu tài nữ có nói với em, ở quê cô ấy, ngoài khu du lịch mới được xây dựng, nên mời anh đi chơi, còn vừa đúng lễ mừng thọ tám mươi của bà cô ấy, còn vừa khéo bị anh nghe thấy cô ấy gọi điện về cho người nhà, bảo đặt một phòng khách sạn là đủ rồi không?”

Lần này, dù bà mối Tô có khéo ăn khéo nói, miệng mồm trơn tuột cũng á khẩu. Không ngờ… Châu tài nữ mà lại vội vàng đi tới bước ấy cơ à? Chẳng trách chị ta lại gọi điện tới bảo mình làm thuyết khách, hóa ra còn có nội dung đằng sau quan trọng như thế!

Hạ Hà Tịch khoanh hai tay trước ngực: “Em không còn gì muốn nói à?”

Tô Tiểu Mộc ngẩng mặt lên trời nghĩ một lát, cuối cùng, mặt mày tỉnh bơ đáp lại: “Chuyện này Châu tài nữ cũng là vì trách nhiệm của đôi bên các anh thôi. Kiểm tra hàng trước khi kết hôn rất quan trọng…”

Chỉ một câu nói mà khiến Hạ Hà Tịch dở khóc dở cười. Anh bật cười thành tiếng, quả thực có ý muốn vỗ tay khen ngợi bà mối. Cô nhóc này cũng vụng chèo khéo chống thật!

“Này nhóc, em đúng là thiên hạ đệ nhất mai mối đấy. Chết cũng có thể được em nói là sống. Anh hỏi em, rốt cuộc em dẫn mối cho Châu tài nữ được cô ta cho cái gì hay hả?”

Bà mối nghe thế, bèn tự động xóa đi hai từ “dẫn mối”, sau khi nhìn xung quanh chắc chắn không có người quen, mới lén lút nói: “Chị ấy cho em một phong bì đỏ rất dày.”

Hạ Hà Tịch bỗng nhiên hiểu ra, liên tục gật đầu, đây chính là đạo đức nghề nghiệp mà Tô Tiểu Mộc vẫn nói: “Tốt, rất tốt! Thế anh cho em gấp đôi…”

“Xin quan khách tự trọng!” Hạ Hà Tịch còn chưa nói xong, Tô Tiểu Mộc đã ngắt lời, chắp tay nói: “Bà mối tôi tuy yêu tiền nhưng cũng có đạo nghề nghiệp, đã làm ăn với một nhà tuyệt không làm với nhà thứ hai.” Nói tới đây, Tô Tiểu Mộc lại đảo mắt tinh quái, cong môi lên, vẻ đáng thương, tội nghiệp: “Anh trai, anh trai tốt của em, anh nể mặt anh hai nhà em mà giúp em được không? Nếu hôm nay không thuyết phục được anh, khoản cuối em không nhận được! Chỉ mấy ngày thôi, anh lên núi tắm suối nước nóng gì đó, tối… tối mà không được thật thì anh thức thâu đêm cũng được, Châu tài nữ sẽ không cưỡng bức anh đâu, ha ha! Còn không được nữa thì cứ bảo anh tới tháng rồi!”

“Tô - Tiểu - Mộc!” Hạ Hà Tịch nghe Tiểu Mộc càng nói càng quá đáng, không kìm nổi cơn tức giận.

Nhưng bà mối vẫn thao thao bất tuyệt: “Anh nghe em nói hết đã nào, em cũng vì tốt cho anh thôi! Anh xem, anh về nước lâu như thế rồi, xem mắt bao nhiêu lần như thế rồi, chẳng được lần nào cả. Vất vả lắm mới có Châu tài nữ… Phải, Châu tài nữ có hơi thiếu thông minh một tí, háo sắc một tí, nóng nảy một tí, tuổi hơi lớn một tí, nhưng trông người ta đẹp, gia cảnh cũng tốt mà, có gì không tốt chứ? Chị ấy mời anh đi vì thật lòng thích anh. Anh nói xem, chuyện này chẳng phải rất hiếm có sao, khối kẻ muốn mà chẳng có cơ hội ấy chứ… Mà anh có biết tỷ lệ nam nữ ở Trung Quốc bây giờ mất cân bằng nghiêm trọng thế nào không? Anh…”

Rầm!

Bà mối còn chưa nói xong, Hạ Hà Tịch đã đập bàn đứng dậy. Tô Tiểu Mộc sững sờ ngẩng lên, thấy ngay gương mặt đang nổi giận đùng đùng của đồng chí Hạ. Tình cảnh này, Tiểu Mộc biết ai đó giận thật rồi. Cô nuốt nước miếng, nặn ra một câu: “Anh suy nghĩ cho kỹ đi”, rồi định xách túi chạy trốn. Nhưng vừa mới đi được hai bước, lại nghe thấy giọng nói rất có khí thế ở phía sau: “Đứng lại!”

Giọng điệu có chừng mực, nhưng lại làm cho Tiểu Mộc không nén nổi mà rụt cổ lại. Tiểu Mộc run rẩy quay đầu thì thấy Hạ Hà Tịch bình tĩnh ngồi xuống, vừa lúc phục vụ đưa món lên, tất cả đều vô cùng tự nhiên, dường như chuyện vừa nãy chưa từng xảy ra.

Cùng lúc ấy, bà mối nghe thấy giọng nói khe khẽ của Hạ Hà Tịch: “Em về nói với Châu tài nữ, anh đồng ý.”

“Thật không?” Mắt Tiểu Mộc sáng lên, suýt chút nữa tưởng mình nghe lầm. Số tiền còn lại, số tiền còn lại sắp vào tay rồi!

Tiểu Mộc còn đang vui sướng, Hạ Hà Tịch lại nói: “Nhưng anh có một điều kiện.”

“Cái gì?”

“Anh muốn em cùng đi với anh.”

“…”

Lần này, người hóa đá lại là bà mối Tô.

Cô đi làm gì? Bảo vệ cho sự an toàn thân thể Hạ Hà Tịch hay tham quan học tập hiện trường kiểm hàng trước khi cưới? Cái nào cũng có chút kì quái nhé! Trong nháy mắt, não Tô Tiểu Mộc nhanh chóng chuyển động, cuối cùng chộp được một suy nghĩ quan trọng nhất trong ngàn vạn suy nghĩ: “Thế tiền đi của em ai trả?”

“Anh trả!” Câu cuối cùng, ai đó gần như hét lên.

-------------------Đường phân cách “Chúng mình lên núi đi”---------------------