Thiên thần bóng tối - Chương 14

Chương 14:

7 giờ sáng.

Băng đẩy cánh cửa sắt lớn, cảm thấy toàn cơ thể chẳng còn sức lực gì. Không được ăn gì cả ngày hôm qua. Nhỏ không biết có thể cố sức đến lúc nào, nhưng trước mắt cứ cố đã.

- Hôm qua tự ý về. Em làm anh bực đấy.

Leader đang tiến lại... Lũ tội phàm đang túm tụm ăn sáng quay ra nhìn. Mới sáng sớm đã có trò tiêu khiển khiến chúng cảm thấy vui.

- Anh được nghe thống báo, từ giờ em sẽ thường xuyên qua đây. Vui nhỉ?...

Đám tội phàm hú lên thích thú... Băng im lặng.

Leader lùi dần... ngồi xuống chiếc ghế ưa thích của hắn. Hắn đưa hai bàn chân lên:

- Tối qua anh quên rửa chân. Đi lấy nước và làm việc đó đi.

- Anh còn quên chưa tắm nữa, rồi tắm hộ anh với...

- Anh cũng thế.

- Lúc tăm hộ vui lòng không mặc gì nhá... ha ha ha.

- Ha ha ha...

Lũ tội phạm cười ngặt nghẽo. Tên Leader dựa lưng vào ghế, vẫn nhìn Băng chằm chằm.

- Em nhiều đơn hàng đấy... nhưng... anh trước.

- Không - thích!

Băng nhìn thẳng vào mắt tên tội phạm nguy hiểm. Hắn chợt nhíu mày... Rồi gương mặt tối sầm lại.

Leader bật dậy, tiến đến chỗ Băng như một con thú dữ. Bàn tay thô bạo của hắn nắm lấy một mớ tóc của Băng và kéo mạnh xuống. Lần này thì nhỏ biết không thể phản kháng.

- Em chưa được ăn sáng phải không? Đói nên không biết mình đang nói gì phải không?

- Ăn rồi!

Dù thực sự bụng đang cồn cào và người rã rời vì đói, Băng không muốn tỏ ra yếu mềm. Tên Leader chợt bật cười, hắn kéo Băng lại sát hơn.

- Nhưng anh... muốn em ăn lần nữa.

Hắn xô Băng vào ghế... rồi hùng hổ quay đi, chẳng ai biết hắn đi đâu.

- Sao liều thế em? Leader dã man lắm!

- Mặt nhìn hiền thế mà gan to phết nhỉ. Anh chưa thấy cô nào sang đây dám như em.

- Nhưng thú vị đấy, anh thích con gái mạnh mẽ.

- Vòng một đẹp thế. Em có bơm không?

- Anh ngủ giường 28, tối nhớ thì qua đây, anh chiều...

Lũ tội phạm xúm lại chỗ Băng... Nhỏ bỏ hết ngoài tai lời chúng nói, cũng chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ tên Leader định làm gì mình.

Ba phút sau. Leader trở lại vớiHai cốc nhựa. Hắn đặt cái phạp lên bàn.

- Leader. Gì thế?

- Không giống đồ ăn nhỉ? Nước gì vậy?

Tên tội phạm cười nham hiểm, đặt tay chống xuống bàn, lại nhìn Băng:

- Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn muốn cho em lựa chọn... giải khát thôi, em muốn uống gì nào?

Băng liếc nhìn hai cái cốc hắn mang ra. Một thứ hơi đặc, trắng đục. Một thứ loang loãng, vàng khè. Băng đã biết chúng là gì.

- Thứ gì chứ? Trông buồn nôn quá.

- Đồ ngu. Đã bảo là nước giải khát.

- Đếch giống!

Tên Leader đứng thẳng dậy, vãn thích thú nhìn cái vẻ dửng dưng của Hải Băng.

- Còn nếu em không lựa chọn. Anh sẽ chọn hộ... Chúng mày im đi! Ngu như chó! Là chất tẩy bồn cầu với nước thải của tao chứ cái gì!

Cả đám nhìn nhau, rồi ôm bụng cười sặc sụa.

Leader đưa tay:

- Em muốn thứ gì thì hơn nhỉ?... Chắc phải thưởng thế này thì lần sau... em mới hết ăn nói xấc xược như vậy. Ồ... thứ này anh chưa thử... dùng rồi nói lại cảm giác... OK?

Băng nhfn tay Leader, hắn đang cầm chiếc cốc đựng thứ dung dịch trắng đục và bước lại gần Băng. Nhỏ đứng lên và định thoát ra dù biết là không thể. Leader túm áo Băng lôi lại và trận xuống ghế. Hắn quá khỏe, Băng không thể chống cự và chỉ biết quay mặt đi mím chặt môi...

Leader trận lấy cơ thể chỉ bằng 1/4 hắn, một tay hắn bóp miệng... Băng không cách nào giãy giụa và thoát ra...

Leader đổ cả cốc vào miệng nhỏ... Thứ dung dịch đó tràn ra tung tóe. Hắn đẩy miệng Băng ngậm lại, nhỏ lắc đầu quầy quậy nhưng không thể đấu lại được bàn tay to khỏe... Nhỏ nhìn thấy xung quanh... đám tội phạm đang vỗ tay... cười khoái chí.

Leader vứt phăng chiếc cốc đi, đứng dậy. Băng ngã xuống sàn và cố nhả hết những gì trong miệng ra... Chất tẩy bồn cầu đậm đặc có mùi kinh khủng và thực sự rất nguy hiểm. Miệng Băng như muốn bốc hỏa và rộp lên. Cái bụng đói meo như bị đổ nước sôi vào... Nhỏ đứng dậy, dùng hết sức lực chạy đi... vào nhà vệ sinh. Đám tội phạm vẫn cười ngặt nghẽo...

Băng quỳ xuống cạnh bồn cầu... Tay móc họng. Nếu không nôn được thứ dung dịch nguy hiểm ấy ra không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nhỏ vẫn cố giữ bình tĩnh trước khi cuống lên, vặn vòi nước xối hết cỡ rửa trôi chất tẩy còn dính trên mặt rồi dùng tay hứng uống liên tục nước. Phải làm dung dịch loãng ra, càng loãng càng tốt, nếu không nó sẽ ăn mòn thành ruột, có thể làm thủng ruột và dạ dày...

Băng ngồi phịch xuống sàn, vòi nước vẫn xối mạnh. Bụng nhỏ no căng toàn nước... Nhỏ gần như kiệt sức...

...

- Biết sợ chưa? Lần sau còn dám hỗn với anh không?

Leader nhìn Băng, cái vẻ thất thần của nhỏ làm hắn thích thú. Người Băng ướt rượt, mặt mũi phờ phạc...

- Có vẻ như em chưa muốn phục tùng anh lắm... Không sao, anh sẽ uốn nắn dần. Giờ tha cho em đấy, đi làm việc đi. Anh không có hứng chơi nữa... Mà em còn tự ý về... ngày mai, anh không chắc sẽ thưởng cho em món gì đâu...

Leader tia một lượt từ đầu xuống chân Hải Băng. Hắn tặc lưỡi.

- Thân hình đẹp lắm... nhưng... phải chạm vào mới cảm nhận hết được.

Hắn nhìn Băng... và cười...

...

11 giờ... Băng vẫn hì hục lau sàn. Cố làm việc để quên đi cái miệng khô và bỏng rát bị axit ăn mòn và cái bụng đói mốc đói meo cồn cào như bị đốt cháy... Đám tội phạm ngồi trên giường ăn trưa, mỗi tên một suất.

- Ăn không em? Trông tội nghiệp thế!

- Muốn ăn thì lại đây anh cho một miếng nào.

- Mày kiết thế. Anh cho em hẳn một nửa, nhưng lúc xin nhớ mở hết khuy áo ra nhá... ha ha ha...

- Em ơi! Anh cho này.

Bộp!

Một khúc xương ăn dở bay thẳng vào đầu Băng. Cả đám cười khoái trá. Rồi chúng thi nhau ném.

- Tao trúng rồi.

- Mày gà lắm. Nhìn đây.

- Bọn ngu. Ném thế vỡ đầu con nhà lành.

- Thế ném chỗ khác... ha ha ha...

Băng vẫn lê lết dưới sàn, tay cầm chiếc giẻ lau. Thức ăn từ trên cứ ném vèo đến... nhỏ mặc kệ. Chẳng còn đủ sức để khó chịu nữa.

- Chúng mày làm gì đấy?!

Một giọng nói giận dữ vang lên. Cả đám quay lại nhìn... là Leader.

- Chơi chút cho vui. Gì mà nghiêm trọng thế.

- Leader! Hay nghĩ ra trò gì hay hơn?

- Im mồm! - Leader gắt lên, làm cả đám tội phạm biết không thể đùa cợt thêm nữa. Hắn tiến lại chỗ Băng, nhỏ vẫn mệt mỏi đưa tay kì cọ sàn nhà.

- Mệt không em? Còn đủ sức làm viêc không?

Mặt hắn khá nghiêm túc, làm đám tội phạm bắt đầu thấy có gì không ổn

- Nhìn em tệ quá... Nhưng... không được rồi.

Leader chợt cười đưa tay lên cởi nút áo.

- Anh đang có hứng... lúc này và tại đây!

Băng ngước lên nhìn hắn... Hắn giật phứt chiếc áo ra và vứt xuống đất. Đám tội phạm đã bắt đầu hiểu ý định của tên đứng đầu.

Leader chồm tới và lật Băng xuống đất. Nhỏ đã cố sức đẩy hắn ra nhưng bất lực. Hắn như một con thú hoang, bàn tay thô bạo xé toạc chiếc áo giúp việc ra. Băng không còn sức lực nào để chống cự... Leader cúi xuống,... hôn khắp mặt và cổ nhỏ... Hắn tiếp tục xé hết mảnh áo. Nhưng, hắn chợt dừng lại vì không thấy bàn tay yếu ớt của Băng đẩy người hắn ra nữa... Băng đã ngất đi vì kiệt sức. Leader chống tay dậy, tay quệt qua miệng:

- Mất hứng!

Hắn đứng dậy và thấy bực mình vô cùng. Trước khi bỏ đi, hắn để lại một câu quyền lực:

- Đứa nào đụng vào thì chết với tao!

...

6 giờ tối. Băng bước loạng choạng trên đường về khu B, tay ôm lấy hai vạt áo bị xé tung. Nhỏ gần như kiệt sức và chỉ muốn khụy xuống... Hành lang vắng lặng.

“- Nếu ta không hỏi... em sẽ chịu đói đến lúc nào? Bao giờ em mới tự nói ra mình muốn gì đây?... Em có còn là một đứa trẻ lên ba đâu? Từ giờ ta sẽ cho người để sẵn đồ ăn trên bàn... bất cứ lúc nào em muốn... chỉ cần nhìn lên bàn thôi...

Giọng nói ấm áp của ai đó lại vang lên... và lại nhanh chóng... tan vào không trung.

...

- Mày còn chậm chạp hơn một con rùa! Mày chết dí ở bên đó hay sao mà giờ mới về hả?

- Chị Như, nhìn bộ dạng nó kìa. Chắc cũng mệt lắm với “bọn họ”.

- Thế đã là gì. Mới mấy ngày đầu thôi. Chưa gì nó đã phờ phạc thế này... sau định sao chứ?

Như tiến lại, nhìn Băng một lượt, áo bị xé, đầu tóc luộm thuộm, người như chẳng con sức sống.

- Sướng không em? Ở bên đó, chắc được đối đãi tốt lắm. Cả ngày vui vẻ rồi, tối về đây nên chịu đựng một tí...

Như dùng tay choang thẳng vào đầu Băng, dúi nó xuống. Băng ngã xuống sàn, không một ý định phản kháng.

- Quần áo bẩn của bọn tao chưa giặt. Tao muốn trước 10 giờ mày phải giặt xong và lau chùi luôn khu vệ sinh. Nhưng trước đó, mang cơm cho cậu hai. Tao cho mày mười phút. Chậm mười giây mày sẽ ăn mười cái tát.

...

Đẩy của vào phòng 102. Chân Băng chỉ muốn khụy xuống, toàn cơ thể dã rời... Nhỏ đặt khay đồ ăn lên bàn kính. Căn phòng tối không một bóng người... lúc nào cũng vậy! Băng định quay đi, chợt nghĩ đến những việc phải làm ở khu A. Thế này đã là quá sức chịu đựng, nếu còn làm việc tiếp, chắc nhỏ sẽ ngất luôn... Băng liếc mắt nhìn khay đồ ăn mới đặt xuống bàn, bụng quặn lên, sôi sùng sục. Không mất thời gian suy nghĩ thêm, nhỏ ngồi luôn xuống ghế. Khỏi dao, khỏi dĩa, Băng cứ thế bốc từng miếng thịt, miếng khoai tây chiên và bit tết vào miệng. Vẫn thói quen ấy, ăn chậm và ngon lành. Trước măt cứ ăn đi đã, bị chửi, bị đánh thì kệ... Băng cứ ăn, ăn... chỉ còn ít thịt trên đĩa và một cốc sữa ấm. Nhỏ nhai và nuốt miếng thịt trong miệng... Đúng lúc... nhỏ nhận ra trước mặt mình... có người! Băng từ từ ngước mắt lên... Là... Chấn Phong! Phong đứng đó. thân hình cao lớn, đôi mắt cậu nhìn Băng... ánh mắt lạnh lùng.

Băng từ từ đứng dậy, không hề cảm thấy có lỗi hay bối rối nhưng vừa bị bắt ăn vụng. Phong vẫn nhìn chằm chằm, chẳng hiểu suy nghĩ trong đầu cậu là gì. Băng nhìn xuống khay đồ ăn, rồi rốt cục... nhỏ đưa tay nâng lên từng đĩa đẩy trên bàn lại phía Phong. Từng đĩa, đĩa hết trơn, đĩa còn vài thứ vụn. Rồi... cả cốc sữa nâng lên... Băng liếc lên nhìn Phong, nhỏ đang khát kinh khủng. Phong vẫn đứng nguyên, đôi mắt không chớp... Băng... chậm rãi đưa cốc sữa lên... và... uống một hơi!. Nhỏ lại đẩy cốc sữa còn nửa về phía Phong (dù gì thì vẫn còn cho mà uống, tốt quá còn gì!) Thế là xong việc mang thức ăn đến, đơn giản là nhỏ nghĩ vậy. Nhỏ quay người, bước khỏi bàn, chẳng thấy mình “mặt dày” tí nào. Vừa quay đi, Băng còn vừa lẩm bẩm:

- Chưa... no lắm...

Đôi mắt Phong nhìn theo mái tóc dài thật dài của Hải Băng cho đến lúc... ánh cửa phòng khép lại. Trong một giây... đôi mắt ấy như dằn xuống một cái nhìn đáng sợ... Phong quay người... cùng lúc, chiếc cốc đựng sữa trên bàn chòng chành và đổ ập xuống, sữa lênh láng ra bàn... Lửa bốc lên, cháy cho đến khi sữa khô đi...

Băng đã được nạp năng lượng để chiến đấu tiếp. Thực ra, Kiều Như nói đúng, chính Băng tự làm khổ mình thế. Suy nghĩ thực sự trong đầu nhỏ là gì không ai hiểu nổi. Nhưng làm Chấn Nam ra đi, chưa hẳn là một quyết định đúng.

...

7 giờ sáng. Phòng ăn khu A.

- Chúc cậu chủmột...

- Câm hết đi!

Chấn Khang ném chiếc áo khoác lên ghế, kéo một chiếc khác ngồi xuống bàn ăn. Đầu tiên uống cạn một li rượu ngoại, rồi cậu mới cầm dao, dĩa lên bắt đầu bữa sáng. Hôm nào có hứng thì Khang sang khu A ăn, không thì ngủ luôn đến trưa, thỉnh thoảng làm việc thâu đêm qua luôn bữa sáng. Giờ giấc của Khang khá lộn xộn và tự do, sống buông thả và thoải mái tận hưởng từ nhỏ ảnh hưởng rất lớn đến tính cách của cậu. Khang đang ăn vớimột vẻ bình thản... chợt... nhíu mày. Cậu nhìn ra phía dãy bàn người giúp việc, rồi nhìn cô quản gia.

- Người đẹp đâu?

Như bước đến:

- Cậu cả hỏi về...

- Ta hỏi người đẹp đâu rồi?

- Hải Băng sao ạ?

- Quay lại nhìn coi chỗ này còn ai vào đây có thể gọi là người đẹp không? Sao mà ngu thế?

- Dạ... con bé đó...

- Sao?

- Hôm nay... nó phải dọn dẹp bên khu B...

Cheng!

Khang ném văng dao dĩa xuống bàn, vẻ mặt khó chịu.

- Mẹ kiếp! Tưởng sang đây được gặp người đẹp chứ.

Cậu đẩy ghế đứng dậy và quay đi.

- Cậu cả, thực ra con bé đó không hiền lành như bề ngoài...

- Im đi! Thế nào thì tự ta biết, không cần ngươi phán!

Rầm! Cánh cửa phòng ăn đóng sầm lại. Như thấy bực bội vô cùng.

- Chị Như! Có khi nào con ranh ấy quyến rũ được cậu cả không?

- Không đời nào! Nếu thích thì cậu cả cũng chỉ tiêu khiển một thời gian rồi sẽ chán ngay. Nhưng chị ghét cái bản mặt giả nai giả vượn của nó.

An từmột chỗ lên tiếng:

- Thiếu gì cách làm nó gây phật ý cậu cả.

- Mày có ý kiến gì sao?

- Ý kiến thì nhiều. Nhưng em thấy hay ho hơn cả là khiến nó thành... con mồi của cậu hai!

- Mày định làm gì?

- Em sẽ đưa cơm cho cậu hai vào trưa nay!

...

- Em định sao? Lúc này tâm trạng của anh không vui đâu. Kìa... kìa... Nhìn cái cách em quay đi anh càng thấy bực mình. Thường thì khi giết người, anh không cần thiết phải có lý do!

Tên Leader lao đến, túm cả mớ tóc của Hải Băng, dúi xuống rồi kéo đi.

- Em lại không được ăn sáng nữa phải không?

Giọng hắn đay nghiến. Hắn xô Băng và phòng tắm, bước vào và cởi áo của mình ra. Đám tội phạm xúm lại ngoài cửa, thấy thích thú vô cùng.

Leader ném bộp chiếc áo xuống sàn. Khi không có việc làm, sở thích của hắn là hành hạ ai đó.

- Người anh đang nóng dần lên đây này. Nếu em có cách cho anh tiếu hao sức lực dư thừa, anh sẽ để em yên.

Hắn tiến lại xốc áo Băng lên:

- Có hai cách để tiêu hao năng lượng. Là... giết một người hoặc... lên giường! Em muốn sao?... Không ổn rồi. Mỗi lần cho em được lựa chọn, em lại cố tình lờ đi!

Leeader đưa bàn tay to khỏe lại túm tóc Băng kéo đi. Nhỏ khổ sở không khác gì một con rối tung qua tung lại. Tai nhỏ chỉ nghe những tiếng cười sặc sụa tè bên ngoài.

Leader lôi nhỏ đến cạnh bồn cầu... Hắn dùng sức nhận đầu Băng xuống. Băng lắc đầu quầy quậy và cố vùng ra nhưng điều đó là không thể. Leader nhấn nhỏ xuống, khuôn mặt bị nhấn vào trong bồn cầu. Tay Băng cố vùng vẫy. Nhưng nhỏ càng chống cự, tên Leader lại càng hưng phấn. Hắn đưa tay vặn vòi nước... nước xối vào đầu Băng, mái tóc lõ xõa ướt rượt... Leader chợt cười lớn, hắn không khác gì một kẻ thần kinh. Tai Hải Băng ù ù tiếng nước xối và tiếng cười man rợ... của lũ tội phạm.

Leader lôi Băng lên, suýt chút nữa nhỏ ngạt nước.

- Anh cho ăn sáng, rồi gội đầu hộ. Cảm ơn anh đi!

Băng ho sù sụ, chẳng còn biết phân biệt trời đất là gì nữa.

- Không cảm ơn sao? Có thật không cảm ơn không?

Băng chưa định thần lại thì đã bị Leader túm cổ kéo đi tiếp.

- Cảm ơn! Nói! Cảm ơn!

Leader giận dữ quát tháo nhưng Băng chẳng nghe được gì, tai nhỏ đang lọc xọc toàn nước. Leader như muốn điên lên, hắn vẫn túm chặt đầu Băng và dùng sức đập nó vào tường... đập mạnh và liên tiếp mấy cái. Hắn dừng lại thở hồng học:

- Có nói không? Nói! Nói!

Một lần nữa hắn đập đầu Băng vào tường, lần này mạnh hơn và nhiều hơn. Băng choáng váng, đầu quay như chong chóng, mặt mũi bê bết máu từ chán chảy xuống. Leader lại dừng tay, hắn kéo mạnh Băng về phía mình.

- Sao? Hết lì lợm chưa? Cảm ơn anh đi! Cảm ơn! Có cảm ơn không?

Hắn lại định túm tóc Băng, nhưng:

- Cảm... ơn...

Giọng nói yếu ớt phát ra từ miệng nhỏ. Nhỏ cũng chẳng biết được mình đang nói gì, ngoài trừ việc nếu Leader không dừng tay, có lẽ nhỏ không sống nổi.

- Chưa. Anh chưa nghe thấy. Nói to hơn đi!

- Cảm... ơn...

Leader cười lớn, hắn đẩymột phát cho Băng ngã nhào xuống! Rồi hắn quay người, đi ra phía cửa, nơi đám tội phạm đang lăn ra cười ngặt nghẽo.

- Cho nó uống nước bồn cầu mà nó cảm ơn kìa... thật không còn gì ngu bằng nữa... ha ha ha...

Tiếng cười điên rồ xa dần phòng tắm...

Băng đang ngồi bệt dưới đất... máu chảy khắp mặt, thấm xuống áo. Đầu tóc rối tung, cơ thể mệt nhoài và vật vã...

Địa Ngục! Đây thực sự là Địa Ngục!

...

Băng về khu giữa... Đám tội phạm lại bài bạc và chẳng để ý đến nhỏ nữa.

Máu me bê bết đầu tóc mặt mũi, Băng đi chậm rãi như kẻ vô hồn... Nhỏ chợt dừng lại... trước cửa phòng 103.

- “Em chẳng bao giờ gi biết lo lắng cho bản thân phải không? Em nhận ra mình chảy máu rồi mà cũng kệ sao? Em không thấy đau... nhưng máu chảy nhiều sẽ nguy hiểm đấy! Ngồi yên nào... ta có làm em mệt không? Phải băng vết thương lại thế này mới được...”

Trong phòng ngủ của Nam, Băng đang dùng bông thấm cồn lau máu, hộp y tế ngay trên bàn. Nếu không ở bên Nam một thời gian dài, nhỏ sẽ chẳng bao giờ biết để ý đến mạng sống của mình!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor