Đừng coi thường Tiểu thư tôi đây - Chương 28 - Phần 1

CHƯƠNG 28

Sau khi “hoàn tất thủ tục bàn giao” người mẹ kính yêu cho bố và nghe lời mắng nhiếc xen chút ghen tị từ cô bạn tốt Sakura của tôi, ba người Ikkou, Sabrina và tôi ra ngoài để cùng tận hưởng buổi hẹn hò đôi tại một trong những thành phố lãng mạn nhất thế giới này. Paris không chỉ là thành phố trữ tình mà còn là nơi tập hợp rất nhiều hàng ăn uống cùng những đặc sản nổi tiếng mà ít nơi nào sánh được. Sau cuộc giải cứu vừa rồi, quả thực tất cả cũng khá là đói (nhất là tôi đây), dù chỉ còn khoảng chưa đến ba tiếng nữa là đến giờ ăn tối ở nhà. Vì vậy, khi nghe Ikkou bảo là có biết một quán ăn rất được ở đây, hai cô gái đang tuổi mới lớn như tôi và Sabrina không thể cưỡng lại lời mời gọi hấp dẫn kia, thậm chí còn rủ cả Isshu sang đây ngay tắp lự nữa.

Đương nhiên là trước khi ra ngoài chỗ hẹn với Isshu, cả ba đều phải một lần nữa thực hiện việc cải trang. Mái tóc của tôi lần này để xõa rối, đeo một đôi áp tròng màu xanh dương cho phù hợp với mái tóc vàng, rồi đeo thêm một chiếc kính không độ dày cộp (một trong những đồ dùng cải trang thường xuyên nhưng hữu hiệu của tôi) nhằm che bớt phần nào khuôn mặt. Bên trong thay vì mặc bộ đồ liền màu đen lúc trước thì tôi lại đơn giản là mặc một chiếc áo len dáng dài màu trắng, kết hợp với quần tregging dày màu đen và đi một đôi giày thể thao cao cổ cũng màu đen giúp thuận tiện cho việc đi lại. Tôi tiếp tục tận dụng áo khoác bông trắng có mũ lúc trước, vì nhờ có chiếc mũ to đấy mà tôi không bị chú ý quá nhiều. Cuối cùng, tôi quàng thêm một chiếc khăn len caro đỏ thẫm - đen nhằm vừa bảo vệ “cổ họng vàng” vừa để che bớt khuôn mặt của mình và đeo thêm một chiếc túi đeo chéo nhỏ để đựng vài thứ thiết yếu như ví, điện thoại, giấy ăn…

Về Sabrina, cô bạn thân của tôi lại ăn mặc khá giống tôi. Chỉ khác ở chỗ là thay vì mặc áo khoác bông như tôi, cậu ấy lại khoác một chiếc áo dạ cánh dơi màu be, có mũ rộng viền bông, bên trong là áo len trắng cao cổ và cuối cùng là đeo một chiếc túi hobo có dây đeo dài màu đen. Nhìn qua Sabrina như một fashionista đích thực, nhưng vì mặc áo khoác có kiểu dáng cách điệu như vậy nên cậu ấy không thể dùng khăn, thay vào đó lại dùng kính râm để che khuôn mặt xinh đẹp của mình.

Còn Ikkou, anh ấy mặc một chiếc áo khoác dạ màu đỏ mận kết hợp với áo len màu xám cổ tim cùng áo sơ mi trắng, kết hợp hài hòa với chiếc quần bò đen và đôi giày chukka màu xám đen đầy lịch sự nhưng cũng rất trẻ trung. Ngoài ra, anh còn đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen và quàng thêm một chiếc khăn len cùng màu.

Sau khi tất cả đều đã (khá) ưng ý với diện mạo của mình, chúng tôi liền nhanh chóng ra khỏi căn cứ và đến chỗ hẹn gặp Isshu cách đấy vài trăm mét.

Nói thật, nếu không phải đang ở nơi công cộng, chắc chắn Sabrina sẽ chạy thẳng tới Isshu mà ôm mà hôn ngay khi nhìn thấy anh ấy rồi. Thay vào đó, cô bạn thân của tôi lại vẫn bình tĩnh, đi từ từ mà đến gần người yêu của mình rồi ôm rồi hôn phớt môi người con trai đối diện. Tôi khoác tay Ikkou đi ngay sau Sabrina, nhìn thẳng vào Isshu, cười thân thiện: “Chào Isshu. Bọn em không làm anh phải bỏ dở việc gì đấy chứ?”

Trái ngược với phong cách có chút lịch lãm của Ikkou, Isshu lại chọn phong cách thể thao thoải mái. Thay vì đội mũ len hay mũ lưỡi trai, anh ấy trùm luôn mũ từ chiếc áo hoodie dày màu trắng mà anh ấy đang mặc với dòng chữ “THUNDER” màu xanh đen ở trước ngực, bên ngoài lại mặc một chiếc áo khoác bomber đen đơn giản mà đầy cá tính, kết hợp với quần bò đen và đôi vans old skool đen đầy năng động, thậm chí còn đeo thêm một chiếc kính không tròng. Nhìn qua thực sự không mấy ai nghĩ Ikkou và Isshu là anh em chứ đừng nói là anh em song sinh. Tuy là song sinh nhưng hai anh em họ lại sinh cách nhau hai ngày, lại thêm ngoại hình cùng tính cách không hoàn toàn giống nhau. Phần lớn các trường hợp, Ikkou có phần điềm tĩnh hơn, trưởng thành hơn trong khi Isshu lại dễ xúc động hơn. Cùng mang sức mạnh sấm sét nhưng thực tế thì thực lực cùng khả năng chiến đấu của Ikkou lại hơn hẳn, nhưng không có nghĩa là Isshu không giỏi, không tài năng.

Isshu nhìn qua tôi, cười thân thiện đáp lại: “Anh phải cảm ơn mấy người vì đã giúp anh thoát khỏi một buổi chiều nhàm chán ấy chứ. Anh hai đột nhiên vội vội vàng vàng đi trong khi cả hai đang dọn nhà khiến anh phải bục mặt mà làm thêm cả phần của anh ấy.” Vừa nói, anh ấy vừa lườm nguýt Ikkou ở bên cạnh tôi.

Tôi liền thanh minh: “Đừng trách anh ấy, là do em yêu cầu khẩn cấp thôi mà. Cho nên giờ bọn em rủ anh đi chơi thư giãn đây, nên đừng giận nữa, được không?”

Ikkou thậm chí còn cười cầu hòa, bồi thêm: “Em biết là anh không bao giờ có thể cãi lệnh Đại Tiểu thư quyền uy này mà.”

Sabrina ở trong lòng Isshu vẫn im lặng không nói gì, chỉ vỗ vỗ nhẹ lưng của người bên cạnh mà an ủi nhưng đồng thời cũng cười thầm một tiếng. Cảm giác bị anh trai mình “vì tình quên người thân”, tôi cũng hiểu lắm chứ. Không biết bao lần hai cô em gái tôi vì trai mà bơ tôi đi rồi, chưa kể còn mấy cô bạn quỷ quyệt của tôi nữa.

Nghe thấy tiếng cười của người yêu trong lòng, Isshu liền hắng giọng, lấy lại sự điềm tĩnh, trưởng thành rồi hỏi lại: “Vậy giờ chúng ta đi đâu đây?”

“Còn nhớ cửa hàng bánh lần trước anh em mình đến Paris vô tình ghé qua sau khi hoàn thành việc ám sát tên trùm thuốc phiện ở đây ba tháng trước không? Chúng ta sẽ đến đó. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến giờ ăn tối ở nhà rồi nên giờ chúng ta chỉ ăn nhẹ thôi.” Ikkou bình thản trả lời.

“Chỗ đó cách đây không hề gần, vậy gọi xe hay đi như thế nào đây?” Isshu hỏi, trong mắt lộ ra tia thích thú.

Chúng tôi hiện đang đứng trước một ngõ nhỏ, còn đường thì hiện hầu như rất thưa người đi qua và không hề có thiết bị vận chuyển nào đi qua vì đây là đường cấm xe (ngoại trừ xe của Căn cứ và của một cơ quan an ninh khác gần đây). Ikkou nhanh chóng nhìn xung quanh một lúc, rồi lập tức tạo một cánh cổng ở trong ngõ nhỏ bên cạnh chúng tôi, khiến tất cả chỉ còn biết cười và đi theo người thanh niên cao lớn đẹp trai kia.

Điểm đến của chúng tôi cũng là một con ngõ nhỏ thông ra một con đường lớn, tấp nập người qua lại. Thật may là tất cả đều chỉ chăm chăm nhìn về phía trước hoặc nhìn vào chiếc điện thoại họ đang cầm trên tay nên không ai nhìn thấy cảnh tượng bốn con người đột nhiên chui ra từ không gian trong cái ngõ chật hẹp này. Sau khi cánh cổng đóng lại, trong khi đứng yên nhìn về phía trước thì tôi liền cảm giác có người ở bên cạnh, khi quay ra thì thấy đó là một bé gái tầm năm đến sáu tuổi, hiện đang trong tình trạng miệng há hốc, mắt mở to vì ngạc nhiên. Không tiến đến và không nói một lời nào, tôi chỉ đơn giản là cười thật tươi, rồi đưa ngón trỏ lên miệng làm dấu “Suỵt” nhẹ nhàng. Sau khi cô bé đáng yêu gật đầu nhẹ với khuôn mặt trở về trạng thái bình thường, chúng tôi mới tiếp tục bước đi, gia nhập đoàn người tấp nập ngoài kia.

Vừa đi, bốn người chúng tôi vừa nói chuyện khá rôm rả. Chủ đề chính là do anh Isshu thắc mắc tại sao Ikkou lại phải đến đây khẩn cấp với tôi. Dù sao mọi chuyện cũng đã được giải quyết rất ổn thỏa và hết sức tốt đẹp nên cả ba không ngần ngại mà thuật lại những gì đã xảy ra. Tôi tự nhận mình là người kể hăng nhất, nhất là những chi tiết đã xảy ra trong khu hầm mộ kia. Vừa nói tôi vừa thầm nghĩ, chắc hẳn giờ “đội dọn dẹp” đã hoàn thành xong công việc ở trong khu hầm mộ rồi, và có khi còn bắt đầu mở cửa trở lại cho khách du lịch vào nữa. Tôi cũng không ngần ngại nói với ba người đi cùng suy đoán về tình cảnh hiện tại của Michael Moreau, nào là không biết giờ hắn đã tỉnh chưa, rồi có bị sang chấn tâm lý hay phải phẫu thuật khẩn cấp vì bị cú đấm của tôi làm tổn thương nội tạng không. Những người kia đã quen thuộc với những hành động bạo lực như vậy nên cũng chỉ cười, thậm chí còn đùa giỡn, đoán già đoán non về tình trạng sức khỏe cũng như số phận của tên chỉ huy kia.

Sau khi đi bộ tầm mười phút, Ikkou và Isshu dẫn chúng tôi đến trước một cửa hàng bánh ngọt ở trên phố đi bộ Huchette nổi tiếng ở Paris. Có thể nói đây là một quán khá rộng so với nhiều cửa hàng khác ở trên phố này, với diện tích khoảng gần tám mươi mét vuông và gồm hai tầng. Trong tủ kính có đến hàng chục loại bánh ngọt và bánh mặn khác nhau, từ macaron, opera, tiramisu, choux à la crème (tức bánh su kem), éclair,… cho đến cả những chiếc bánh gateaux đầy màu sắc và cả những chiếc bánh sừng bò không nhân đến có nhân, bánh sandwich, bánh nướng (pie)… khiến tôi sáng hết cả mắt. Tại đây, khách hàng sẽ tự lấy đồ để vào đĩa của mình rồi mới mang đi tính tiền. Riêng đồ uống thì sẽ gọi ngay tại quầy thanh toán và khách hàng sẽ được nhân viên trực tiếp đưa lên.

Mỗi người chúng tôi cầm một đĩa riêng của mình mà cùng đi lên tầng hai và chọn ngay vị trí nơi góc phòng nhưng ở ngay cửa sổ, nơi chúng tôi có thể vừa tận hưởng đồ ăn thức uống vừa có thể nhìn ngắm đường phố, lại đủ kín đáo để khó có ai nhận ra tôi và Sabrina. Cẩn thận không bao giờ là thừa, nhất là khi tất cả chúng tôi đều phải cởi bỏ áo khoác ở bên ngoài. Giờ này quán đang không quá đông khách nên chúng tôi cũng chả phải chờ nước uống của mình quá lâu. Chờ cho đến khi người phục vụ đi hẳn, tôi mới thoải mái bỏ cái khăn quàng và chiếc kính của mình ra, và nhờ Ikkou chụp giúp ảnh tôi và Sabrina với hai tay nâng hai đĩa bánh của mình lên ăn để làm kỷ niệm. Dù tôi có là Đại Công chúa nhưng vẫn chỉ là một nữ thiếu niên bình thường bắt kịp xu hướng hiện đại thôi mà.

Vừa ăn một cách từ tốn, chúng tôi cũng vừa lại tiếp tục nói những câu chuyện phiếm một cách vui vẻ nhưng không gây ồn ào quá mức. Bánh ở đây quả thực làm rất ngon, nhất là những phần kem, chúng không hề quá ngậy nhưng vẫn giữ được những hương vị rất đặc trưng khiến con người ta có thể ăn hoài mà không biết ngán, dù là khách hàng ăn nhiều loại vị khác nhau đi chăng nữa. Ngoài ra, theo lời của Ikkou, một trong những đặc trưng nhất của cửa hàng này không chỉ là bánh mà còn có trà hoa oải hương rất tuyệt vời, vì vậy cả bốn đều gọi loại trà đầy công hiệu này làm đồ uống kèm theo.

Lời nhận xét của Ikkou quả thật không sai chút nào, trà hoa oải hương ở đây làm thực sự rất ngon. Tôi nghe nói trà này bình thường hay đắng nên chưa bao giờ dám thử, nhưng người pha chế có lẽ đã bổ sung thêm một số loại gia vị hay thảo mộc nào đó giúp trà không hề đắng một chút nào, rất dễ uống, thậm chí còn rất hợp với những món bánh ngọt nữa. Trà lavender (hoa oải hương) quả thực có tác dụng giúp con người thư giãn rất tốt, nhất là sau những giờ làm việc đầy căng thẳng, mệt mỏi. Đồng thời, hoa oải hương còn rất có ích cho sức khỏe và sắc đẹp của phái nữ chúng tôi đây.

Nghĩ đến đây, tôi thấy cảm kích sự tâm lý của Ikkou ghê gớm.

Cả Sabrina cũng có lời nhận xét tương tự về hương vị đặc biệt của loại trà đặc biệt này. Vừa thưởng thức đồ ăn thức uống, chúng tôi lại tiếp tục nói về những câu chuyện vui vẻ, về cuộc sống cũng như những trải nghiệm những ngày qua của từng người, thậm chí còn có lúc nhắc nhở về những chuyện dở khóc dở cười của cả nhóm nữa. Tuy nói chuyện vui vẻ như vậy nhưng không lúc nào chúng tôi không cảnh giác, thay phiên nhau đề phòng xung quanh, thậm chí còn quan sát cả phía dưới phố cùng các tầng nhà ở đối diện xem có bất kỳ ai đang để ý hay quan sát chúng tôi không. Cũng thật may mắn, khi hoàn thành xong bữa ăn nhẹ này thì cũng chỉ có vài khách có để ý vì ngoại hình của bốn chúng tôi nhưng lại tuyệt nhiên không nghi ngờ gì.

Trước khi đứng lên, tôi vừa nói vừa “cải trang” lại như lúc mới vào: “Em phải xuống mua vài cái bánh sừng bò cho ba tiểu quỷ ở nhà cái đã. Giờ này có khi chúng nó đã nghe được thông tin về sự việc ngày hôm nay rồi, với lại chúng nó cũng rất thích ăn bánh này.” Rồi tôi lập tức đứng lên và đi xuống lầu luôn. Tuy vẫn bị vài vị khách, đặc biệt là nam nhìn lén, thậm chí là có vài lời xì xào nhưng tôi vẫn làm như không biết, cứ tiếp tục đi về phía trước cho đến khi khuất khỏi tầm mắt của tất cả những người ở lầu hai này.

Tôi ra ngoài cửa hàng cùng ba người kia với vẻ mặt hết sức thỏa mãn, nhất là khi nhìn vào chiếc túi giấy đầy ắp những chiếc bánh sừng bò thơm lừng này. Bánh sừng bò là một trong những “đặc sản” của nước Pháp này, nếu đã đến Paris mà không thưởng thức chúng thì coi như là chưa đặt chân đến Pháp. Tuy loại bánh này đã được phổ biến tại nhiều cửa hàng bánh trên khắp thế giới nhưng bánh sừng bò ở Pháp hay thậm chí ở Paris này cũng có những hương vị rất riêng mà hiếm nơi nào có thể sao chép được. Ngay cả chỉ nội trong thủ đô Paris hoa lệ này thôi cũng đã có hàng chục loại bánh sừng bò với những hương vị khác nhau, tùy thuộc vào bàn tay tài hoa cùng vị giác của những người thợ làm bánh.

Một điều đặc biệt khác đó là không hiểu vô tình hay trùng hợp mà khi tất cả chúng tôi vừa ra ngoài thì những bông tuyết nhỏ xinh bắt đầu từ từ rơi từ bầu trời. Từ khi tôi sang đây thì trời tuy sáng nhưng thỉnh thoảng lại hơi âm u, đường phố không nhận được chút gì hơi ấm từ ánh nắng mặt trời. Nhưng đến tận lúc này, trời mới bắt đầu đổ những hạt tuyết xuống, khiến cho người dân đi đường, đặc biệt là những khách du lịch và trẻ con phấn khích không thôi. Thậm chí, tôi còn bắt được một bông hoa tuyết sáu cánh rất đẹp đang chậm rãi rơi ngay trước mắt mình, không kìm được mà giang tay đón lấy. Ngay cả Sabrina ở bên cạnh tôi – hiện đang đeo chiếc kính dày không tròng thay vì kính râm lúc đầu – cũng có những biểu hiện vui sướng tương tự như vậy, khiến cả hai anh em Ikkou và Isshu ở đằng sau nhìn hai chúng tôi mà mỉm cười một cách hạnh phúc.

Bỗng nhiên, khung cảnh yên bình, lãng mạn này bị xen ngang bởi một âm thanh ở phía xa, cách chúng tôi gần trăm mét. Là tiếng một người đàn ông, vừa chạy vừa la hét bằng tiếng Pháp: “Đứng lại! Đứng lại! Ai đó hãy cản tên trộm kia lại!”

Theo phản xạ, tất cả chúng tôi liền đồng loạt quay ra nhìn. Quả nhiên, ở vài trăm mét đằng trước, có hai viên cảnh sát đang cố gắng đuổi theo một người đàn ông gần như ăn mặc kín mít, chỉ lộ có hai con mắt, tay trái ôm một chiếc túi xách đen của phụ nữ. Tên cướp chạy rất nhanh và có vẻ cũng rất khỏe, đẩy ngã bất kỳ người nào làm ngáng đường hắn.

Nhìn thấy một màn náo nhiệt như vậy, tôi không kiềm được mà cười nhẹ, không suy nghĩ mà đưa túi bánh cho Ikkou rồi ngay lập tức tiến lên, khiến khoảng cách giữa tôi với tên trộm kia ngày càng bị thu hẹp. Cả ba người ở đằng sau tôi không hề lên tiếng hay có bất cứ hành động ngăn cản nào, thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng họ thầm thở dài mà chờ xem trò vui. Đơn giản vì họ thừa hiểu, tôi có thể… không, tôi sẽ làm những gì và chắc chắn là tên cướp kia sẽ không thể khiến tôi mất đi bất cứ sợi tóc nào.

Tôi cứ bình thản mà tiến lên trước như một người khách bộ hành bình thường, mặc cho lời kêu gào sặc mùi đe dọa của cái người đang chạy đến chỗ tôi: “Tránh ra! Tránh ra!” Vì tôi dùng khăn và mũ áo che mất khuôn mặt nên tên trộm nói riêng và tất cả những người xung quanh nói chung (trừ ba người kia) đều không biết là tôi đang cười, một nụ cười đầy sự âm hiểm. Và ngay khi hắn chỉ còn cách tôi có hơn một mét và làm động tác chuẩn bị đẩy tôi ra, tôi liền nhanh chóng bước sang trái và cúi xuống, đồng thời giơ thẳng chân phải ra và quét một góc chín mươi độ, nhằm thẳng vào mắt cá chân của hắn. Trước hành động quá mức nhanh nhẹn của tôi, tên cướp đã không kịp tránh, dẫn đến một hệ quả tất yếu đó là bị té sấp, ngực đập thẳng xuống đường luôn. Cũng may tên này còn có chút tình táo mà chống tay xuống đất mà đỡ, không thì không biết khuôn mặt hắn, nhất là cái mũi của hắn sẽ thành ra cái dạng gì nữa.

Ngay khi hắn vừa ngã thì tôi cũng lập tức đứng dậy và tiến lại chỗ hắn, hiện do theo đà nên dù bị ngã nhưng lại văng ra đằng trước cách chỗ tôi gần hai mét. Cả Sabrina cũng quyết định chạy đến giúp tôi. Vừa định cúi xuống chế trụ hắn, hiện đang trong tư thế quỳ để cố đứng lên thì tôi liền thấy tay phải hắn cho vào áo. Theo phản xạ, ngay khi hắn vừa bắt đầu xoay người thì tôi và Sabrina liền nhanh chóng lùi lại, vừa lúc nhìn thấy một tia sáng lóe lên từ con dao bỏ túi mà tên kia vừa lôi ra. Hắn nhanh chóng đứng dậy, chĩa dao về phía tôi với ánh mắt đầy căm thù khiến tôi dường như càng ngầm phấn khích hơn.

Quả nhiên, dù là một tên trộm quèn thì chắc hẳn không thể không mang theo vũ khí như dao nhỉ.

Hai viên cảnh sát ở đằng sau cuối cùng cũng đuổi đến nơi, nhìn thấy tình trạng của tên cướp liền đồng loạt giơ súng lên kèm lời cảnh cáo hãy bỏ vũ khí xuống. Thật là, có khi lúc nào tôi phải cho người đến Sở Cảnh sát ở Paris này huấn luyện lại các sĩ quan cảnh sát ở đây mất. Với tội phạm mà chỉ đang dùng dao như tên kia thì nên cố mà tiếp cận rồi áp chế mới đúng, hoặc chí ít cũng phải vừa giơ súng vừa tiến gần chứ không phải chỉ đứng ở xa mà giơ súng lên đe dọa như vậy. Cảnh sát mà không được học võ và học cách khắc chế tội phạm thì còn học cái gì nữa.

Tôi bình tĩnh mà một lần nữa tiến lại gần tên cướp, mặc cho một trong hai sĩ quan ở đằng sau liên tục kêu tôi lùi lại. Tên cướp có vẻ cũng bắt đầu hăng máu hơn, muốn trả thù vì hành động của tôi lúc trước nên khi thấy tôi hành động như vậy thì liền chạy đến mà cố đâm tôi. Tôi thầm mỉa mai, đúng là một màn trình diễn không thể kinh điển hơn.

Cái tên đang tiến rất nhanh về phía tôi đây có lẽ nên xem bói trước khi đi cướp thì tốt hơn, vì có lẽ số hắn thực sự phải xui xẻo lắm nên đúng lúc ăn cướp thì lại gặp phải Đại Tiểu thư tôi đây. Khi con dao chỉ còn cách tôi có khoảng một gang tay thì tôi liền nghiêng người sang trái chín mươi độ để tránh, đồng thời dùng tay trái nắm lấy cánh tay cầm dao của hắn trong khi tay phải nắm lấy áo hắn, cùng với hai chân trụ mà thực hiện một cú vật rất đẹp và điệu nghệ. Vì tên trước mặt chỉ là người thường nên tôi chỉ cần hai tay là có thể dễ dàng vật hắn ra đường, chứ với những người đặc biệt khỏe hay cao lớn như Ikkou thì tôi thậm chí còn phải dùng chân mình gạt chân đối phương ra đằng sau rồi mới có thể vật ngã được đối phương như vậy.

Bị tôi vật mà đập thẳng lưng vào đường nên tên trộm có phần đau đớn hơn so với lần ngã trước, lại thêm việc bị tôi bẻ tay khống chế nên hắn liền nhăn mặt, liền thả con dao cùng chiếc túi xách đang ôm trong người ra. Hai cảnh sát liền nhanh chóng vừa tiến đến vừa cất súng vào bao và còng tay hắn lại, nhanh chóng thông báo qua bộ đàm rồi giải hắn đi. Cho đến lúc này tôi vẫn không để ý, khăn quàng cổ của tôi hiện đã bị nới lỏng và khuôn mặt tôi cũng dần lộ ra.

Một trong hai viên cảnh sát liền dẫn tên tội phạm kia đi, còn người thứ hai thì liền đứng trước tôi, nói lời cảm ơn vì những hành động dũng cảm vừa rồi. Người đi đường nãy giờ vẫn tụ tập ở xung quanh rồi xì xào bàn tán, chủ yếu đều là ca ngợi màn hành động như trong phim vừa rồi của tôi. Trong một chốc bị phân tâm bởi âm thanh ở xung quanh mà tôi không để ý là viên cảnh sát ở trước mặt đang nhìn tôi chằm chằm. Ngay khi tôi nhìn thẳng vào anh ta một lần nữa thì thấy anh ta mắt hơi trợn tròn, dè dặt hỏi nhưng có phần hơi khẩn trương: “Xin thứ lỗi nhưng… Cô là Đại Công chúa, Đại Tiểu thư Selena đúng không?”

Câu hỏi của anh ta khiến tất cả những người xung quanh liền sững sờ, lập tức kéo đến vây quanh để nhìn rõ. Một trong số người ở gần tôi nhất to mồm lên tiếng: “ĐÚNG RỒI, LÀ SELENA CỦA ANGEL!” Thậm chí còn có vài người chỉ về phía cô bạn thân của tôi đang đứng ở ngay gần đấy, nói: “KIA… KIA LÀ SABRINA CỦA ANGEL!”

Ngay lập tức, tình hình dần trở nên mất kiểm soát hơn. Đám đông liên tục tụ lại quanh hai chúng tôi, người thì muốn xin chữ kí, người thì liên tục chụp ảnh, thậm chí có người còn giơ tay ra để hòng có thể chạm vào một trong hai chúng tôi chứ không đơn giản chỉ là muốn bắt tay. Ngay cả viên cảnh sát ở trước mặt tôi lúc trước giờ cũng gần như chìm hẳn trong đám đông, không có cách nào tiến lên được. Bản thân tôi cùng Sabrina cũng khá bối rối trước tình huống phát sinh này. Đám đông hiện đã tiến quá sát khiến chúng tôi không thể tạo lớp bảo vệ được chứ đừng nói là di chuyển. Có một vài bàn tay thậm chí đã túm được áo chúng tôi – mặc cho cả hai cũng cố gạt tay họ ra – nên dù có muốn thì tôi và Sabrina cũng khó có thể nhảy hay bay lên cao được. Giờ đây, những người hâm mộ cuồng nhiệt này như những con hổ đói vậy, nhất định không chịu buông tha cũng như tôn trọng quyền riêng tư của hai chúng tôi khiến tôi ngày càng hoang mang hơn, thậm chí bắt đầu có chút sợ hãi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3