You are here

Cuộc Sống Của Cô Nàng Mù Đường - Chương 13

15873250_1196852273724278_8320688ig5sAA070871028648_n.jpg 
ChươnWfg mTRVC313: TWfên chươngZwnNvk chínhmTRVC3 làig5sAA kZwnNvkhông cóig5sAA tênig5sAA chương.


Sau kmTRVC3hi nhmTRVC3ận đượcWf ZwnNvktin GiáWfm đốZwnNvkc DươnmTRVC3g ig5sAAbên Vig5sAAĩnh LmTRVC3ong đãmTRVC3 Wfđột ngộtZwnNvk đồZwnNvkng ýmTRVC3 ZwnNvkhợp tZwnNvkác vớmTRVC3i TWfổng côWfng tWfy ZwnNvkAn ig5sAALạc tronZwnNvkg dmTRVC3ự ámTRVC3n lầig5sAAn mTRVC3này, tôiZwnNvk khôWfng nghig5sAAĩ mọmTRVC3i Wfchuyện ZwnNvkdiễn rZwnNvka vZwnNvkới mWfình suônZwnNvk sẻig5sAA nhưWf vậy.mTRVC3 ZwnNvkThật đúnmTRVC3g lig5sAAà khmTRVC3ông cmTRVC3ó niềmWf mTRVC3vui nàomTRVC3 ig5sAAvui hơig5sAAn tWfhành qumTRVC3ả đạWft đượcmTRVC3 lầnig5sAA nWfày. WfTiền ơi,ig5sAA chàZwnNvko mừngmTRVC3 ig5sAAem ig5sAAsắp vềmTRVC3 độimTRVC3 củamTRVC3 chị.mTRVC3 mTRVC3Đặc ig5sAAbiệt ig5sAAsếp LạcWf MmTRVC3inh còZwnNvkn ig5sAArất ig5sAAhài lòng,Wf gầnZwnNvk cuốimTRVC3 buổiZwnNvk ig5sAAanh gọWfi tômTRVC3i vàoWf phWfòng thZwnNvkông bámTRVC3o vmTRVC3à trmTRVC3uyền đạtZwnNvk lờiig5sAA ig5sAAkhen củWfa mTRVC3đối tác:

“An Khuê,mTRVC3 cmTRVC3ô làmTRVC3m tốtZwnNvk lWfắm. Gig5sAAiám đốcWf ZwnNvkDương ZwnNvknói rấZwnNvkt hàmTRVC3i lònZwnNvkg vớiWf mTRVC3biểu hiệnmTRVC3 củig5sAAa cô.”

Tôi ZwnNvkim lặnig5sAAg ZwnNvklắng nmTRVC3ghe, tronZwnNvkg lònZwnNvkg cựcmTRVC3 kig5sAAì vmTRVC3ui mừig5sAAng. LạmTRVC3i thấyWf thầnmTRVC3 sắcig5sAA củamTRVC3 LZwnNvkạc MWfinh hìnhZwnNvk nZwnNvkhư khômTRVC3ng đượcZwnNvk tốtZwnNvk cZwnNvkho lắm,mTRVC3 ánmTRVC3h mắtWf lạZwnNvknh nhạtmTRVC3 củWfa anZwnNvkh làmTRVC3 samTRVC3o ig5sAAđây? KíZwnNvk đượcZwnNvk hợZwnNvkp đồngZwnNvk chẳngmTRVC3 phảWfi mTRVC3là niềmWf ZwnNvkvui Wflớn củig5sAAa anZwnNvkh ig5sAAvà ig5sAAAn Lạcig5sAA ZwnNvkư? LạimTRVC3 nóiZwnNvk, cZwnNvkó aZwnNvki kZwnNvkhen nig5sAAgười khmTRVC3ác mig5sAAà vẻig5sAA mặmTRVC3t ZwnNvkkhó chịmTRVC3u nhưmTRVC3 đưaig5sAA đámTRVC3m ZwnNvkvậy khWfông? TôiWf ig5sAAcòn chig5sAAưa biếtig5sAA ZwnNvkphải tiếpZwnNvk ig5sAAnhận ig5sAAniềm vumTRVC3i nàymTRVC3 tWfhế nmTRVC3ào đWfã big5sAAị WfLạc MmTRVC3inh làZwnNvkm cmTRVC3ho chấnig5sAA độngmTRVC3 Wfthêm mộtmTRVC3 lig5sAAần nữa:

“DươngmTRVC3 Hoànig5sAAg cmTRVC3òn đặcig5sAA bimTRVC3ệt nWfhờ tôig5sAAi chuyWfển lờZwnNvki tớmTRVC3i côZwnNvk, cóZwnNvk thờWfi mTRVC3gian rảnhig5sAA nhấtig5sAA địnig5sAAh tWfìm côWf tmTRVC3án gẫu.”

Tôi: “…”

Nghig5sAAe ig5sAAxong tôig5sAAi thấymTRVC3 mâyZwnNvk đig5sAAen trênWf đầWfu ZwnNvkmình kWféo đếnmTRVC3 ầZwnNvkm ầm.mTRVC3 GmTRVC3iám ZwnNvkđốc DươngmTRVC3 Wfnày đúnWfg là…



NiềZwnNvkm vuig5sAAi nhânZwnNvk đig5sAAôi niig5sAAềm vuig5sAAi, tôimTRVC3 buWfộc Wftóc Wflên caoZwnNvk, Wfxúng xínhWf tronmTRVC3g bộig5sAA quầnig5sAA áoWf Wftrẻ tZwnNvkrung năig5sAAng độngmTRVC3 đWfợi ig5sAAThái DươnZwnNvkg đếWfn mTRVC3đón đZwnNvki mTRVC3xem mTRVC3phim. WfBố mẹmTRVC3 tôig5sAAi đangig5sAA ngmTRVC3ồi Wftheo dõiWf chươngmTRVC3 trìnmTRVC3h dựig5sAA bmTRVC3áo thZwnNvkời tiig5sAAết troig5sAAng ngày,Wf nhìmTRVC3n thấyZwnNvk ZwnNvktôi mTRVC3vui ig5sAAvẻ mTRVC3từ trmTRVC3ên ZwnNvknhà Wfđi xuWfống, hig5sAAai mắtWf mTRVC3mẹ sáWfng ngời.

“AnZwnNvk Khuig5sAAê củaig5sAA mẹWf thậtmTRVC3 làmTRVC3 ximTRVC3nh đẹp!”

Tôi mTRVC3đắc mTRVC3ý tig5sAArước lờiig5sAA kWfhen kZwnNvkhoa Wftrương Wfcủa mẹWf, lmTRVC3ại nZwnNvkhìn đếnmTRVC3 bWfố đmTRVC3ang ZwnNvkngồi mTRVC3bên cạnig5sAAh liWfền ZwnNvkđi nig5sAAhanh đig5sAAến xoaZwnNvky mộtmTRVC3 mTRVC3vòng trướcig5sAA mTRVC3mặt họ.mTRVC3 MZwnNvkong nhậnig5sAA đưWfợc thêmig5sAA ig5sAAcả ig5sAAlời kZwnNvkhen củaWf mTRVC3bố đểWf niềmTRVC3m vuWfi tWfrọn vZwnNvkẹn hơn.mTRVC3 KhmTRVC3ác vớZwnNvki moWfng đợig5sAAi cig5sAAủa tig5sAAôi, ig5sAAbố chỉmTRVC3 limTRVC3ếc nWfhìn mộtWf Wfcái, nghiêZwnNvkm khắcmTRVC3 hỏi:

“Conig5sAA sZwnNvkắp rig5sAAa ngoàimTRVC3 chZwnNvkơi hả?Wf mTRVC3Nhớ đừmTRVC3ng vềZwnNvk mumTRVC3ộn quá.”

ig5sAA“Ông ZwnNvknày, AZwnNvkn KZwnNvkhuê 2Wf5 tuig5sAAổi đầig5sAAu rmTRVC3ồi, cmTRVC3òn nWfhỏ nữmTRVC3a đâuig5sAA mTRVC3mà dặnWf dmTRVC3ò Wfnhư coZwnNvkn ZwnNvknít vậy.ZwnNvk Coig5sAAn kZwnNvkhông cig5sAAần nghig5sAAe bốZwnNvk comTRVC3n mTRVC3nói Wflinh tinZwnNvkh, cứZwnNvk đZwnNvki chig5sAAơi tZwnNvkhoải mTRVC3mái điWf, nhZwnNvkớ lig5sAAời dặnig5sAA củig5sAAa mTRVC3mẹ làWf đmTRVC3ược rồi.”

Mẹ đạiWf nhâWfn xmTRVC3uất chWfiêu, bốig5sAA ig5sAAđành iig5sAAm lặnZwnNvkg, cWfhỉ Wfcó ánZwnNvkh mắtWf vẫnig5sAA nghiêWfm khắWfc ig5sAAhướng đếnWf tôWfi đồngWf thờiig5sAA giWfơ ngZwnNvkón trWfỏ lêig5sAAn chỉig5sAA vàZwnNvko mTRVC3đầu ig5sAAhàm ýWf rZwnNvkõ rànig5sAAg: ZwnNvk“Phải âig5sAAm tZwnNvkhầm ngmTRVC3he mTRVC3lời bốig5sAA đấZwnNvky nhéWf!”. TôimTRVC3 mỉmig5sAA cườig5sAAi gậtig5sAA đầig5sAAu mWfột mTRVC3cái rụmTRVC3p cWfho phụig5sAA mig5sAAẫu yêZwnNvkn tâmig5sAA. MẹmTRVC3 hàiZwnNvk ig5sAAlòng lắig5sAAm, ngWfắm ngmTRVC3hía tWfôi mộtWf hồiWf rồimTRVC3 mTRVC3lại nóimTRVC3 tiếp:

“NhớZwnNvk chưig5sAAa coZwnNvkn, ig5sAAlần nWfày phảiig5sAA hoàZwnNvkn tWfhành ig5sAAxuất ig5sAAsắc nhWfiệm vWfụ nhé!”

“NhiệmmTRVC3 mTRVC3vụ… WfÀ, mTRVC3con bWfiết màWf. WfMẹ yig5sAAên tâZwnNvkm ZwnNvkđi ạ!”

TZwnNvkôi hig5sAAiểu rõZwnNvk vZwnNvkấn đig5sAAề ZwnNvkmẹ muốnZwnNvk đmTRVC3ề cZwnNvkập ig5sAAở đWfây. TZwnNvkừ ngàWfy tôiZwnNvk Wfra ngoàWfi mTRVC3vào buổmTRVC3i tốWfi Wfvà dẫig5sAAn ZwnNvkđược anZwnNvkh cmTRVC3hàng hàngig5sAA xómTRVC3m đẹpmTRVC3 tZwnNvkrai vềmTRVC3 nhàmTRVC3 khiếnig5sAA mẹmTRVC3 cànig5sAAg mTRVC3tin chZwnNvkắc rằng:Wf “BuổiWf ig5sAAtối đZwnNvki rmTRVC3a ZwnNvkngoài dig5sAAễ tig5sAAìm chồngZwnNvk hơn.”

“ANig5sAA KHUÊWf… CZwnNvkHỊ LÀMWf WfGÌ ZwnNvkVỚI CWfÁI ZwnNvkÁO CỦAZwnNvk EZwnNvkM THẾig5sAA NÀY?”

WfNghe ig5sAAtiếng rốig5sAAng cZwnNvkủa AmTRVC3n HuZwnNvky vọngmTRVC3 lạiWf mTRVC3từ trêmTRVC3n nmTRVC3hà ig5sAAkhiến tWfôi ZwnNvkgiật mmTRVC3ình. ig5sAATiếp đómTRVC3 thằZwnNvkng béWf cầmig5sAA ig5sAAtheo cWfhiếc áomTRVC3 sơmTRVC3 ZwnNvkmi ig5sAAtrắng hồnmTRVC3g tWfự nZwnNvkhiên hZwnNvkầm hầZwnNvkm ZwnNvkđi xuốig5sAAng tiếnZwnNvk thẳZwnNvkng đếnig5sAA mTRVC3mục tiWfêu. TmTRVC3ôi chộtig5sAA dạmTRVC3 gmTRVC3iả big5sAAộ ZwnNvktỉnh bơZwnNvk nhưZwnNvk khômTRVC3ng xảymTRVC3 rig5sAAa chumTRVC3yện gì,ZwnNvk địnhmTRVC3 nghêmTRVC3nh mTRVC3ngang rmTRVC3ời đi.

WfAn WfHuy ZwnNvktiến tmTRVC3ới ngănZwnNvk tôWfi lạimTRVC3, nổiZwnNvk gig5sAAiận đùngig5sAA đùngWf ig5sAAchỉ trích:

“Chiếcig5sAA áoWf sơmTRVC3 mZwnNvki tmTRVC3rắng ZwnNvkcủa eig5sAAm thZwnNvkành rWfa tZwnNvkhế mTRVC3này làZwnNvk dig5sAAo Wfchị làZwnNvkm đúig5sAAng không?”

TôiZwnNvk kịig5sAAch liệZwnNvkt ig5sAAphản bác:

“ZwnNvkEm đừngmTRVC3 nóiZwnNvk luig5sAAng tWfung, khôngZwnNvk Wfphải chị.”

NóWf vẫmTRVC3n mộtmTRVC3 mmTRVC3ực chZwnNvko lmTRVC3à mTRVC3tôi làm:

“EmTRVC3m nhìmTRVC3n thig5sAAấy mTRVC3hết ig5sAArồi, hôZwnNvkm qig5sAAua rõig5sAA ràWfng chmTRVC3ị làmTRVC3 nmTRVC3gười Wfcho quầWfn ig5sAAáo vàoig5sAA máZwnNvky giặtmTRVC3, Wfchính mTRVC3là chị!”

TWfôi đâuWf cig5sAAó chịmTRVC3u tWfhua ZwnNvknó, mTRVC3tiếp tụZwnNvkc mTRVC3cãi lại:

mTRVC3“Thật khôWfng phảiZwnNvk chị.”

An Hig5sAAuy: “ZwnNvkLà chị!”

TôiWf: “KhZwnNvkông phảiWf chị.”

AZwnNvkn HuyZwnNvk: “mTRVC3Là chị!”

TôZwnNvki: “mTRVC3Là chị!”

AZwnNvkn mTRVC3Huy: “Khôig5sAAng ZwnNvkphải chị.”

Nóiig5sAA hớ,ZwnNvk mTRVC3An HumTRVC3y liềnmTRVC3 nig5sAAgơ ZwnNvkngác mTRVC3đứng nhZwnNvkư ZwnNvktrời trồngZwnNvk nig5sAAhìn chịZwnNvk gáimTRVC3 Wfnó trmTRVC3âng tráo.

mTRVC3Tôi cưig5sAAời đmTRVC3ắc ý:

“NàmTRVC3y nmTRVC3ày, làZwnNvk mTRVC3do mTRVC3em tZwnNvkự nmTRVC3ói đóig5sAA nha!”

AZwnNvkn ig5sAAHuy trừZwnNvkng mắWft nWfhìn ig5sAAtôi vẻZwnNvk bấtmTRVC3 lựcmTRVC3: “Chị!...”

Tôi tig5sAAhấy thằnig5sAAg bémTRVC3 tứcmTRVC3 giig5sAAận đếnmTRVC3 nóimTRVC3 khôngZwnNvk ZwnNvkra lig5sAAời, nZwnNvkên cWfó lònZwnNvkg ZwnNvktốt khZwnNvkuyên giải:

“An WfHuy, tWfhật rmTRVC3a mTRVC3chị eWfm ig5sAAta đâuZwnNvk cầnZwnNvk phảimTRVC3 vìmTRVC3 chuZwnNvkyện mTRVC3này màZwnNvk cãmTRVC3i vãig5sAA đếnig5sAA đỏmTRVC3 mặZwnNvkt tig5sAAía tamTRVC3i. ChWfị thừaZwnNvk nhig5sAAận hamTRVC3y khôngig5sAA tZwnNvkhì ig5sAAkết quảWf cũngZwnNvk giốngig5sAA nhaig5sAAu tZwnNvkhôi mà.”

“…”

AWfn HumTRVC3y vẫZwnNvkn Wfỉu xWfìu, cig5sAAoi vẻmTRVC3 cònZwnNvk giậnmTRVC3 dỗiWf lắm.ZwnNvk Tôig5sAAi lạiig5sAA ig5sAAlên tiZwnNvkếng mTRVC3an Wfủi nó:

“Xem ZwnNvknày, chiZwnNvkếc Wfáo Wfnày cóWf tig5sAAhêm màuZwnNvk hồig5sAAng cómTRVC3 vZwnNvkẻ đẹpZwnNvk mTRVC3hơn đấy.ZwnNvk WfNhìn ZwnNvkrất tZwnNvkự nhiêmTRVC3n nhmTRVC3a, cònig5sAA rấtig5sAA hợZwnNvkp vig5sAAới eig5sAAm ZwnNvktrai củaig5sAA chịmTRVC3 nữa.”

“…”

“ThôiWf đig5sAAược rZwnNvkồi, chZwnNvkị gáiWf củaig5sAA eZwnNvkm hàWfo ig5sAAphóng mig5sAAua Wfđền ig5sAAcho ZwnNvkem mTRVC3một chiếcWf kig5sAAhác xịnig5sAA hmTRVC3ơn, ôWf kWfê chưa?”

“KhôngmTRVC3 cầWfn. ChmTRVC3ị cứig5sAA đưamTRVC3 tWfiền mặtZwnNvk cZwnNvkho eig5sAAm đi.”

“…”

ZwnNvkLúc nàyig5sAA, ig5sAAtôi ig5sAAmiễn cưỡngmTRVC3 gmTRVC3ật đầu,mTRVC3 thmTRVC3ở phàomTRVC3 nig5sAAhẹ nhõmmTRVC3. DỗWf ig5sAAđứa tWfrẻ Wfnày đúnZwnNvkg lmTRVC3à ig5sAAkhông hềmTRVC3 ZwnNvkđơn giig5sAAản, độngmTRVC3 đếnmTRVC3 tiig5sAAền Wflà kWfhông hềWf đơnmTRVC3 giảmTRVC3n rồi!

Tôiig5sAA nhìnig5sAA mTRVC3đồng hồ,mTRVC3 ngóZwnNvk thWfấy sắpig5sAA đếig5sAAn giờmTRVC3 hẹnmTRVC3 vớiWf TháimTRVC3 DươngWf nênig5sAA ZwnNvkchào bốmTRVC3 ig5sAAmẹ rmTRVC3a ngoàZwnNvki cig5sAAổng đợi.ig5sAA Trig5sAAanh tWfhủ Wfhít ig5sAAkhí Wftrời cmTRVC3ho nóZwnNvk thôngWf não,mTRVC3 nig5sAAhẹ đầu.

Đêm ig5sAAcuối tháWfng támWf yig5sAAên bìig5sAAnh, ig5sAAmát mẻZwnNvk hơig5sAAn hẳn.ig5sAA Tôig5sAAi ngồiZwnNvk mộtWf gWfóc bênig5sAA cạWfnh ZwnNvkcánh cổnig5sAAg sig5sAAắt nghig5sAAịch đWfiện thZwnNvkoại. LWfôi trWfò cig5sAAon rắnmTRVC3 ZwnNvkra chmTRVC3ơi Wfvài vánmTRVC3 trZwnNvkong ig5sAAkhi đợiig5sAA DmTRVC3ương đig5sAAến đón.

“CôZwnNvk ngồWfi ởWf đâyZwnNvk làmZwnNvk ig5sAAgì vậy?”

GiZwnNvkọng nóimTRVC3 trmTRVC3ầm ấmZwnNvk cZwnNvkủa sếpZwnNvk ig5sAALạc ZwnNvkMinh vanmTRVC3g ig5sAAlên, aig5sAAnh đãZwnNvk đứnZwnNvkg bênZwnNvk cạnhWf tôiZwnNvk Wftừ lZwnNvkúc ZwnNvknào khôngZwnNvk hayig5sAA. AnWfh mig5sAAặc chmTRVC3iếc áoZwnNvk sơig5sAA mZwnNvki trắngZwnNvk kếtig5sAA hợpig5sAA vớZwnNvki quầnig5sAA ZwnNvkkaki ZwnNvkống cônWf cùig5sAAng đôiZwnNvk giàmTRVC3y Wfda bWfóng lomTRVC3áng khiZwnNvkến tZwnNvkôi ngỡmTRVC3 ZwnNvkngàng. Gươngig5sAA mặtWf đmTRVC3iển ZwnNvktrai cmTRVC3ủa Wfanh cànWfg ZwnNvkthêm sángmTRVC3 ngmTRVC3ời dig5sAAưới ig5sAAánh ig5sAAđèn đig5sAAường, trônZwnNvkg quyếnig5sAA rũWf chmTRVC3ết người.ig5sAA TmTRVC3ôi nhig5sAAư đơZwnNvk ởmTRVC3 phươnig5sAAg mTRVC3xa nàoig5sAA, nhamTRVC3nh cWfhóng lấyZwnNvk lạZwnNvki tinZwnNvkh ig5sAAthần, đZwnNvkứng bậtmTRVC3 ZwnNvkdậy ig5sAAcùng mTRVC3anh nóiig5sAA ig5sAAvài lig5sAAời xmTRVC3ã ZwnNvkgiao ZwnNvkqua loa:

“Vâng, tôiig5sAA đig5sAAang ZwnNvkđợi bmTRVC3ạn đếnmTRVC3 đWfón đZwnNvki xZwnNvkem phim.”

ZwnNvkTrái nig5sAAgược vớiZwnNvk ZwnNvkvẻ mặmTRVC3t tươiig5sAA rWfói củmTRVC3a tWfôi, sếpZwnNvk LmTRVC3ạc MimTRVC3nh Wfcó vẻig5sAA ZwnNvkkhông ZwnNvkhài lònmTRVC3g chig5sAAo lắm.mTRVC3 ZwnNvkSắc Wfmặt càngig5sAA thZwnNvkêm khóWf ig5sAAcoi khZwnNvkiến tôWfi cWfó chúZwnNvkt bấWft anig5sAA. Nig5sAAgẫm nghZwnNvkĩ mZwnNvkột cZwnNvkhút lạiig5sAA ig5sAAlên tiếng:

“À, mTRVC3thật ra…ZwnNvk PhảmTRVC3i cảmZwnNvk ZwnNvkơn Wfanh nhiềuig5sAA lắmig5sAA. WfCảm ơWfn đWfã tặig5sAAng mTRVC3tôi ZwnNvkhai véZwnNvk Wfxem pWfhim đó.”

“Ừ.”

Lần mTRVC3này LmTRVC3ạc MZwnNvkinh chỉmTRVC3 ZwnNvkhờ hữngZwnNvk trmTRVC3ả lig5sAAời. Tôiig5sAA tmTRVC3hấy aZwnNvknh cZwnNvkó vẻWf kmTRVC3hông cóig5sAA hứngig5sAA thZwnNvkú vớiWf câuig5sAA cảmWf ơnig5sAA cZwnNvkủa mìnhZwnNvk Wfbèn đánhZwnNvk ig5sAAmắt sanig5sAAg chỗig5sAA khZwnNvkác, hmTRVC3ai tấmig5sAA véZwnNvk xeZwnNvkm ig5sAAphim lấpmTRVC3 lánWfh trêWfn ZwnNvktay ZwnNvkanh mTRVC3thu hútZwnNvk sựig5sAA chúig5sAA ZwnNvký củaWf tig5sAAôi ngWfay ig5sAAlập tứmTRVC3c. KZwnNvkhông kWfiềm cWfhế được,ig5sAA lWfời nóiig5sAA ig5sAAliền tuônWf Wfra khig5sAAỏi miệng:

“Ôi, sếp…ZwnNvk mTRVC3À, amTRVC3nh cũnWfg đaWfng ig5sAAđịnh điZwnNvk xZwnNvkem phiWfm đWfó sao?”

“Ừ.”

LạZwnNvkc Miig5sAAnh vWfẫn gig5sAAiữ tháZwnNvki mTRVC3độ hờZwnNvk hmTRVC3ững trWfả lời,Wf nhưnmTRVC3g bàZwnNvkn tmTRVC3ay cầmZwnNvk ZwnNvkhai ig5sAAtấm véWf nWfhư đanig5sAAg muốZwnNvkn Wfđể Wfra Wfsau ZwnNvkgiấu đimTRVC3. TZwnNvkôi mTRVC3nhanh chóngig5sAA, ig5sAAtự nhiênZwnNvk mTRVC3cầm ig5sAAtay anZwnNvkh lênig5sAA, tòZwnNvk mòmTRVC3 ZwnNvkmuốn mTRVC3xem mTRVC3kĩ têWfn pmTRVC3him. ZwnNvkDòng mTRVC3chữ “JESSABELLEZwnNvk 2”Wf đậpWf vàoig5sAA mắig5sAAt khiếnmTRVC3 Wftôi ngmTRVC3ỡ ngàngig5sAA tậWfp haiig5sAA. ZwnNvkLàm thZwnNvkế nig5sAAào haZwnNvki tấmig5sAA véZwnNvk nằZwnNvkm ZwnNvkyên tronWfg túiWf tôimTRVC3 bỗngig5sAA dWfưng ig5sAAbay vàoWf Wftay sWfếp LWfạc MmTRVC3inh vmTRVC3ậy? AnWfh tZwnNvka bWfiết ảomTRVC3 thuZwnNvkật ig5sAAư? HmTRVC3ay là…?

Tôi dùngZwnNvk mộig5sAAt Wftay lụcig5sAA lạmTRVC3i tWfúi mig5sAAình, mTRVC3thấy hig5sAAai “tWfấm vWfé Wfvàng” vmTRVC3ẫn nằWfm ig5sAAim lìmTRVC3m tronmTRVC3g đómTRVC3 ig5sAAmới yênig5sAA tâmZwnNvk thởWf phào.ig5sAA ig5sAANgước lZwnNvkên đig5sAAã ig5sAAthấy sắZwnNvkc mặtmTRVC3 lạmTRVC3nh nhmTRVC3ư qZwnNvkuỷ smTRVC3a-tăng củZwnNvka LạcZwnNvk Minhig5sAA, nhấig5sAAt lig5sAAà ig5sAAtay ZwnNvkkia củaig5sAA Wftôi vig5sAAẫn nmTRVC3ắm chặtig5sAA mTRVC3bàn taZwnNvky cầmmTRVC3 vmTRVC3é cZwnNvkủa anmTRVC3h. TôiZwnNvk lậpZwnNvk tứcWf nhậnmTRVC3 ig5sAAra hànhZwnNvk độnmTRVC3g Wfthất Wfthố củaZwnNvk ZwnNvkmình, vộiig5sAA vàmTRVC3ng buôngig5sAA tZwnNvkay ấpmTRVC3 úng:

“Tôi…ig5sAA tig5sAAôi xZwnNvkin lỗi.Wf Tạiig5sAA kZwnNvkhông ngờZwnNvk aig5sAAnh cmTRVC3ũng đangZwnNvk địnig5sAAh điWf xeWfm phmTRVC3im này.”

“ig5sAAChứ samTRVC3o?” LWfạc Miig5sAAnh ZwnNvkmiễn cưỡWfng ig5sAAnhìn xuốig5sAAng Wfcánh tZwnNvkay đangZwnNvk bZwnNvkơ vơig5sAA trig5sAAong khmTRVC3ông trunWfg củamTRVC3 mình.mTRVC3 ig5sAAGiọng nómTRVC3i mTRVC3nghe mTRVC3ẩn nhẫnig5sAA sựmTRVC3 tmTRVC3ức giZwnNvkận khmTRVC3ông hềZwnNvk nhẹ.

ĐầmTRVC3u mTRVC3óc chmTRVC3ậm chạpmTRVC3 cig5sAAủa tZwnNvkôi lmTRVC3úc nZwnNvkày mZwnNvkới hồmTRVC3i ZwnNvktưởng lZwnNvkại cWfâu chuyệWfn baZwnNvkn sáZwnNvkng, vẻig5sAA mặmTRVC3t củmTRVC3a Lig5sAAạc Minig5sAAh khmTRVC3i đưaZwnNvk haWfi tấmZwnNvk Wfvé cZwnNvkho tmTRVC3ôi mWfột mTRVC3lần nữZwnNvka tmTRVC3ái hiệnWf ZwnNvksắc ZwnNvknét tmTRVC3rong mTRVC3tâm tig5sAArí. TôWfi mZwnNvkơ ig5sAAhồ nWfhận ig5sAAra lỗiZwnNvk lầmmTRVC3 củmTRVC3a mìmTRVC3nh, ZwnNvkdè dặtmTRVC3 dòmTRVC3 hỏi:

“AnmTRVC3h ig5sAAcũng tZwnNvkhích Wfxem Wfphim nZwnNvkày ư?”

“Tấig5sAAt nhiên.”

Nhận đmTRVC3ược Wfcâu Wfkhẳng địnhig5sAA ngamTRVC3y ig5sAAlập tWfức củaWf ig5sAALạc MiZwnNvknh, Wftôi mTRVC3chỉ tiếcZwnNvk nuốZwnNvki Wflắc ZwnNvklắc đầu:

“VậyZwnNvk mTRVC3mà mTRVC3hồi sánWfg ig5sAAanh khôZwnNvkng nóimTRVC3. ig5sAANếu biếtig5sAA sếpWf cũmTRVC3ng tZwnNvkhích xWfem phig5sAAim nàyig5sAA, chúngig5sAA tWfa cóWf ZwnNvkthể đimTRVC3 ZwnNvkchung đig5sAAỡ phảZwnNvki mZwnNvkất cmTRVC3ông tốWfn tig5sAAiền Wfmua thig5sAAêm vmTRVC3é khmTRVC3ác. Hài…”

“ThìZwnNvk ZwnNvkra mTRVC3là vậy!”

LạcmTRVC3 MWfinh đig5sAAơ mộWft Wflúc rồZwnNvki kWfhẳng ZwnNvkđịnh trmTRVC3ong mimTRVC3ệng, ánhig5sAA mTRVC3mắt sángWf ngờmTRVC3i. PWfhản ứmTRVC3ng củaig5sAA anZwnNvkh ig5sAAlúc nZwnNvkày giốig5sAAng nhig5sAAư cáig5sAAc mTRVC3nhà khoZwnNvka hWfọc ZwnNvkvừa mTRVC3khám pig5sAAhá ig5sAAra mig5sAAột châmTRVC3n ig5sAAlý nZwnNvkào đó.

“…”

Không đểig5sAA tZwnNvkôi đmTRVC3ợi ZwnNvklâu, TWfhái Dươngig5sAA xuấtWf ig5sAAhiện ngaZwnNvky mTRVC3sau ig5sAAđó. Cậuig5sAA tWfa vmTRVC3ẫn ig5sAAquần bò,Wf ZwnNvkáo ig5sAAphông kmTRVC3ết hợpig5sAA Wfvới cig5sAAhiếc sơZwnNvk ig5sAAmi kẻig5sAA cig5sAAa ZwnNvkrô khmTRVC3oác Wfbên nZwnNvkgoài. TrmTRVC3ông ig5sAAlúc nZwnNvkào cig5sAAũng phmTRVC3ong tig5sAArần, ig5sAAbụi bWfặm, hệtig5sAA nhZwnNvkư tíZwnNvknh cig5sAAách phónig5sAAg khoánmTRVC3g củWfa cậWfu. Tuig5sAAy cZwnNvkó Wfvẻ ngoàiig5sAA mTRVC3như mTRVC3vậy, nhưnZwnNvkg thựcig5sAA ZwnNvkra ig5sAAThái DươnZwnNvkg ig5sAAlà mộtmTRVC3 ngườZwnNvki bạnmTRVC3 rWfất rấtWf tWfốt, biếtmTRVC3 cWfách qZwnNvkuan tâmmTRVC3 đếnWf mọiWf Wfngười xWfung Wfquanh. TWfôi luônWf cWfho Wfrằng saWfu nàymTRVC3 aig5sAAi Wflàm bạig5sAAn gZwnNvkái cậumTRVC3 ig5sAAấy mTRVC3nhất địnig5sAAh ZwnNvksẽ rZwnNvkất mmTRVC3ay mắn.

WfThái DươngZwnNvk dừnig5sAAg ZwnNvkxe máig5sAAy Wftrước mặtZwnNvk tôimTRVC3, nụig5sAA cWfười ZwnNvktrên ig5sAAmôi sángmTRVC3 lạn.

“Mẹ kếig5sAA, cậWfu đếZwnNvkn rmTRVC3ồi. ZwnNvkBắt tWfôi đợiZwnNvk hơig5sAAi lâuZwnNvk đấyig5sAA nhé!”

“Ờ…Wf TạmTRVC3i ig5sAAtôi cmTRVC3ó chúig5sAAt vimTRVC3ệc cWfần ig5sAAlàm gmTRVC3ấp. MàZwnNvk, mTRVC3ai kia?”

Thái DươnWfg ZwnNvknhìn ig5sAAvề mTRVC3phía Lạig5sAAc ig5sAAMinh đig5sAAang đứngWf bZwnNvkên ig5sAAcạnh tmTRVC3ôi ig5sAAcất tWfiếng hỏiig5sAA hờmTRVC3 ZwnNvkhững. LúcmTRVC3 nàyWf tôimTRVC3 mớimTRVC3 nhậnmTRVC3 rWfa còWfn sựWf hWfiện diệig5sAAn củaig5sAA ZwnNvkmột ngưmTRVC3ời nữaZwnNvk mTRVC3ở đây,Wf đWfang địnhmTRVC3 hắngWf gig5sAAiọng giớimTRVC3 thiig5sAAệu ZwnNvkthì LạZwnNvkc MmTRVC3inh đãZwnNvk tựWf mìmTRVC3nh làmZwnNvk điềWfu đóZwnNvk. GiọngWf ig5sAAnói củaWf amTRVC3nh vẫZwnNvkn tmTRVC3rầm ấm,ZwnNvk rấZwnNvkt dễig5sAA nghe:

ZwnNvk“Xin chào,Wf ZwnNvktôi mTRVC3là hàngig5sAA xómig5sAA củaig5sAA mTRVC3An KmTRVC3huê. WfCậu là…?”

ig5sAA“Tôi ZwnNvklà bạnWf thâmTRVC3n ZwnNvkcủa AZwnNvkn KhuêWf, xWfin chào!”

Tôi: “CònmTRVC3 Wftôi làmTRVC3 AmTRVC3n KhWfuê, ZwnNvkxin chZwnNvkào ig5sAAhai người!”

“…”

BỗngWf dừnig5sAAg ig5sAAthành Wfngười Wfthừa troig5sAAng màWfn ig5sAAxã ZwnNvkgiao tWfẻ nhạWft lạimTRVC3 xmTRVC3a cámTRVC3ch củaig5sAA haig5sAAi mỹZwnNvk nig5sAAam ZwnNvkkhiến tômTRVC3i mTRVC3có chútWf bmTRVC3uồn cưZwnNvkời. Nhig5sAAất mTRVC3là kmTRVC3hi mTRVC3tôi nig5sAAghe thmTRVC3ấy ZwnNvkcái têig5sAAn mỹmTRVC3 miig5sAAều, dWfễ thươngig5sAA ig5sAAcủa mìmTRVC3nh đượcWf xướnmTRVC3g lêWfn nhmTRVC3ững ZwnNvkhai lZwnNvkần Wflại khôZwnNvkng mTRVC3nhịn nổiWf “ZwnNvkham muốnig5sAA” ZwnNvkđược lmTRVC3àm Wfquen vWfới haWfi nmTRVC3gười họig5sAA tWfừ đầu.

Nghe mTRVC3xong lờWfi cig5sAAhào ZwnNvkcủa tôZwnNvki, cảWf ig5sAAhai mZwnNvkỹ naig5sAAm dmTRVC3ường nhWfư thoángWf ig5sAAchút ngưZwnNvkợng ngZwnNvkùng. ig5sAANhanh chóig5sAAng chuWfyển ZwnNvkdời áig5sAAnh mắtWf “nónig5sAAg rực”mTRVC3 ZwnNvkra khỏiZwnNvk ngưZwnNvkời đZwnNvkối pZwnNvkhương hướngig5sAA vềmTRVC3 phíaWf nhânig5sAA vmTRVC3ật chig5sAAính lig5sAAà tôi.

Cùng lúWfc mTRVC3nhận đượcmTRVC3 ánig5sAAh nhmTRVC3ìn từig5sAA hmTRVC3ai ngườiZwnNvk đànig5sAA ôig5sAAng đẹZwnNvkp Wftrai, tig5sAAôi thmTRVC3ấy mig5sAAặt mìWfnh bỗZwnNvkng dZwnNvkưng nóWfng dầnmTRVC3 đều.Wf MaZwnNvky màig5sAA lúig5sAAc mTRVC3này hig5sAAơn nZwnNvkửa khuWfôn Wfmặt tôiZwnNvk chìZwnNvkm trmTRVC3ong bónig5sAAg tZwnNvkối nhZwnNvkờ tZwnNvkán mTRVC3cây sấumTRVC3 gimTRVC3à ngăWfn Wfcản mộtZwnNvk phmTRVC3ần áig5sAAnh mTRVC3sáng củaig5sAA đèZwnNvkn đườngmTRVC3 chiếumTRVC3 xuốnZwnNvkg. TWfôi dễig5sAA dàngZwnNvk “maiig5sAA phục”ZwnNvk bộWf dạmTRVC3ng xWfấu hZwnNvkổ cZwnNvkủa mìnZwnNvkh. NmTRVC3hưng cáWfi cig5sAAảm Wfgiác ig5sAAnhư đangWf đưWfợc lmTRVC3àm mộmTRVC3t nhWfân vậtWf mTRVC3chính troZwnNvkng bộmTRVC3 phimTRVC3m tmTRVC3ình cWfảm ig5sAAlâm lmTRVC3i ig5sAAbi đátZwnNvk nàmTRVC3o Wfđó kZwnNvkhiến ig5sAAtôi cWfó chig5sAAút hưởngmTRVC3 ZwnNvkthụ. ĐWfáng tiếig5sAAc đờiWf khôWfng nmTRVC3hư Wfmơ, nênWf đZwnNvkời mTRVC3thường gimTRVC3ết chếtZwnNvk mộngmTRVC3 mmTRVC3ơ. AmTRVC3n KWfhuê àig5sAA, cmTRVC3ô ZwnNvk25 ig5sAAtuổi vig5sAAẫn ếZwnNvk đóig5sAA! Gig5sAAiờ ZwnNvkcó haig5sAAi mỹig5sAA naZwnNvkm đứngZwnNvk bêig5sAAn cạWfnh nmTRVC3ên cWfó ig5sAAchút ngưmTRVC3ợng ngWfùng củaZwnNvk tmTRVC3hiếu nữig5sAA cũnmTRVC3g làig5sAA điềuZwnNvk ig5sAAdễ hiểuWf thôi.ZwnNvk ĐừZwnNvkng mig5sAAộng tưởng…!

“WfThôi đig5sAAi WfAn KhuêWf, mặtig5sAA đWfần quámTRVC3! CZwnNvkó mTRVC3đi không,Wf muộmTRVC3n giZwnNvkờ chiếuig5sAA phmTRVC3im bâyWf giờ.”

“Á…mTRVC3 ĐaZwnNvku. ĐimTRVC3 chứ!”

Thái DươngWf mTRVC3tự nhiêig5sAAn vmTRVC3ươn ig5sAAtay mTRVC3ra cốWfc mmTRVC3ột mTRVC3cái lêWfn tig5sAArán tômTRVC3i đamTRVC3u điếnZwnNvkg. Đig5sAAây chínhmTRVC3 lWfà hmTRVC3ành độngig5sAA Wfphũ pig5sAAhàng nhấtWf đểmTRVC3 kéoig5sAA tig5sAAôi tig5sAAừ mTRVC3mặt trănWfg mTRVC3trở vZwnNvkề vớiZwnNvk tráZwnNvki đấmTRVC3t. TômTRVC3i nghWfĩ mìnhWf ổn!

Quay vềig5sAA Wfthực tZwnNvkại, tig5sAAôi tạmig5sAA biệtWf LạWfc MinWfh mWfột tmTRVC3iếng mZwnNvkới Wftrèo lêWfn xZwnNvke rờiWf ig5sAAđi. BỏZwnNvk lạWfi sếpWf lớnig5sAA mộZwnNvkt mmTRVC3ình bZwnNvkơ vơWf tmTRVC3rước cánhZwnNvk cổnWfg mTRVC3cao vờiWf vợZwnNvki. Đầuig5sAA ZwnNvkóc chậmig5sAA chig5sAAạp cmTRVC3ủa Wftôi giZwnNvkờ chỉWf nghWfĩ đếnWf haZwnNvki tấZwnNvkm ig5sAAvé xWfem pWfhim lấmTRVC3p láig5sAAnh trêZwnNvkn Wftay anZwnNvkh mTRVC3hồi nig5sAAãy. ĐúZwnNvkng rồZwnNvki, mTRVC3là Wfhai vig5sAAé chWfứ kWfhông phảiWf một,ZwnNvk vậyZwnNvk cóig5sAA nghĩWfa lig5sAAà ig5sAAanh hànig5sAAg mTRVC3xóm củaig5sAA tmTRVC3ôi sẽig5sAA ZwnNvkđi xZwnNvkem ig5sAAphim vmTRVC3ới mộmTRVC3t ZwnNvkai đZwnNvkó! mTRVC3Có ig5sAAthể làZwnNvk ZwnNvkai ZwnNvkđược nhỉmTRVC3? mTRVC3Bạn Wfgái? BạnmTRVC3 mTRVC3trai? HZwnNvkay ngườiWf yêmTRVC3u?... Tôiig5sAA ngmTRVC3hĩ mìnhig5sAA mTRVC3bị lWfoạn nãZwnNvko rồi!

ig5sAABóng tốimTRVC3 baWfo Wftrùm cảWf rạpWf chiếuZwnNvk pig5sAAhim, ig5sAAkhông khWfí ZwnNvku ZwnNvkám cùngZwnNvk vớmTRVC3i nmTRVC3hững hìig5sAAnh ảnhZwnNvk rùnZwnNvkg rợWfn nmTRVC3gay phầmTRVC3n ZwnNvkmở màZwnNvkn ig5sAAkhiến tôiWf bắmTRVC3t ig5sAAđầu cămTRVC3ng thẳng.Wf MmTRVC3ột taWfy bấuig5sAA cZwnNvkhặt vig5sAAạt ig5sAAáo củaWf ThámTRVC3i DưmTRVC3ơng bZwnNvkên cạnh,ZwnNvk ZwnNvktay kZwnNvkia đưamTRVC3 lWfên ig5sAAche gầnmTRVC3 hếig5sAAt đôiig5sAA Wfmắt, tZwnNvkự đáZwnNvknh mTRVC3lừa cảZwnNvkm gWfiác củamTRVC3 bmTRVC3ản thWfân cZwnNvkho bớtWf sợ.

WfBỗng cmTRVC3ó amTRVC3i đóig5sAA đặtmTRVC3 mộtmTRVC3 bmTRVC3àn tig5sAAay lmTRVC3ạnh ig5sAAngắt Wflên vaZwnNvki ZwnNvktôi, cig5sAAách lớpZwnNvk ámTRVC3o mWfỏng trZwnNvkuyền vàomTRVC3 từngig5sAA tig5sAAhớ dig5sAAa thịtig5sAA khmTRVC3iến cảZwnNvk ngườimTRVC3 tZwnNvkôi cứnZwnNvkg ngắc,Wf khôngig5sAA ZwnNvkdám độngZwnNvk đậWfy. TroZwnNvkng ig5sAAđầu ZwnNvkbỗng himTRVC3ện mTRVC3lên vôZwnNvk vig5sAAàn hìnhmTRVC3 ảnmTRVC3h kimTRVC3nh dịZwnNvk xẹtig5sAA qumTRVC3a ZwnNvkkhi tôig5sAAi qZwnNvkuay mặtZwnNvk mTRVC3sang đốiZwnNvk dmTRVC3iện vớiWf thWfứ gZwnNvkì mTRVC3đó đánig5sAAg ZwnNvksợ bênmTRVC3 ig5sAAcạnh mình…

Hai Wfphút trôig5sAAi qig5sAAua, ZwnNvkphản ứngWf củaWf tôiig5sAA vẫnZwnNvk chậZwnNvkm chạpig5sAA nZwnNvkhư ig5sAAvậy. CốWf duWfy trmTRVC3ì tưWf ig5sAAthế cZwnNvkũ ZwnNvkvà tậpWf tig5sAArung vàZwnNvko ZwnNvknhững cảnhig5sAA phiig5sAAm mTRVC3mới mTRVC3có vẻWf kig5sAAhông đángWf sợig5sAA chútWf mTRVC3nào. NmTRVC3hưng cảmWf mTRVC3giác lạig5sAAnh lẽig5sAAo tZwnNvkruyền Wftừ bànmTRVC3 mTRVC3tay mTRVC3ai đóig5sAA đặtig5sAA trZwnNvkên ZwnNvkvai mZwnNvkình vẫZwnNvkn rấZwnNvkt đỗig5sAAi cWfhân tWfhực khZwnNvkiến ZwnNvktôi sWfuýt nữaZwnNvk mTRVC3không thmTRVC3ể trụmTRVC3 nổi.ZwnNvk TiếpWf đến,mTRVC3 mmTRVC3ột hơWfi thWfở mWfát rượiig5sAA vờmTRVC3n ig5sAAbên tZwnNvkai tômTRVC3i, cùngig5sAA ZwnNvklúc truyWfền đếnZwnNvk tZwnNvkiếng nWfói: “ig5sAAAn Khuê”.

ÂmWf thZwnNvkanh trầmmTRVC3 ZwnNvkấm nhưnig5sAAg lạWfnh lWfẽo vWfọng mTRVC3vào mZwnNvkàng nhWfĩ cmTRVC3ủa tZwnNvkôi nig5sAAhư ig5sAAmột mTRVC3cú đánWfh cuốZwnNvki cùngWf giánWfg xuốnmTRVC3g tâWfm mTRVC3lý sợmTRVC3 mTRVC3hãi trig5sAAong tôi.ig5sAA BànZwnNvk mTRVC3tay kimTRVC3a vẫnmTRVC3 bấZwnNvku mTRVC3chặt vạtmTRVC3 áoZwnNvk củaZwnNvk Thig5sAAái Dưig5sAAơng ngồWfi ởWf ghếmTRVC3 bêWfn trái,ZwnNvk lWfấy hếmTRVC3t ZwnNvkcan đảig5sAAm quaZwnNvky đầuZwnNvk vềZwnNvk bênZwnNvk phảiZwnNvk mTRVC3quyết tâmWf ig5sAAđối diệmTRVC3n vớimTRVC3 Wf“thứ gmTRVC3ì đó”mTRVC3 xWfem nWfó đámTRVC3ng Wfsợ nhWfư tig5sAAhế nZwnNvkào? NóiZwnNvk cứWfng vig5sAAậy thôWfi, chứZwnNvk ig5sAAbàn ig5sAAtay chmTRVC3e mắtZwnNvk lúcmTRVC3 ZwnNvknày vZwnNvkẫn cmTRVC3òn ig5sAAchưa dáZwnNvkm hạZwnNvk xuốngZwnNvk đmTRVC3ể đốiWf ig5sAAđầu tmTRVC3rực diện.

Chỉ làmTRVC3 ngig5sAAay ig5sAAsau đó,ZwnNvk bànWf tmTRVC3ay ig5sAAlạnh ngắtig5sAA Wftrên mTRVC3vai ZwnNvktôi mTRVC3đã ZwnNvktự độngZwnNvk rờWfi khỏiZwnNvk vịig5sAA trí,mTRVC3 ig5sAAlại bmTRVC3ị mộmTRVC3t lig5sAAực khácmTRVC3 mWfạnh mẽmTRVC3 mTRVC3kéo cáZwnNvknh ig5sAAtay đanWfg mTRVC3che mắtWf củig5sAAa tôZwnNvki xuốngWf. KhoảnhmTRVC3 khắcig5sAA nmTRVC3hìn mTRVC3thấy ZwnNvkvẻ mTRVC3mặt điểmTRVC3n tmTRVC3rai quig5sAAen thuộcmTRVC3 củig5sAAa sZwnNvkếp LạcWf MinZwnNvkh ig5sAAở kmTRVC3hoảng cácWfh gầnmTRVC3, ig5sAAtôi ZwnNvkvẫn ZwnNvkcòn hếig5sAAt sứWfc bànWfg hoàZwnNvkng. mTRVC3Cú ZwnNvksốc tWfâm mTRVC3lý cZwnNvkhưa thuyêZwnNvkn giig5sAAảm tmTRVC3hì cZwnNvkú sốcig5sAA kháWfc mTRVC3đã dig5sAAội mTRVC3thẳng vàig5sAAo tig5sAArái tZwnNvkim Wfmỏng mmTRVC3anh, ig5sAAyếu ớWft củaWf tôi.

ZwnNvkỞ khoảngmTRVC3 cácWfh vỏnZwnNvk vẹnWf mườiWf cenWftimet, Wfnụ cưZwnNvkời củWfa ngườiig5sAA kimTRVC3a lạimTRVC3 từmTRVC3 từig5sAA ZwnNvksáng lạnmTRVC3 nig5sAAhư ánhZwnNvk ZwnNvkmặt Wftrời giZwnNvkữa đêmZwnNvk vắng. (Cơm KWfhê hỏiWf nguig5sAA: Ủig5sAAa, baWfn đêmWf ig5sAAcó mặZwnNvkt ig5sAAtrời mig5sAAọc mTRVC3hả AZwnNvkn KhuêWf? mTRVC3Cô vWfí vig5sAAon giỏiZwnNvk thig5sAAế? ig5sAATôi bmTRVC3iết rồiWf nhé,Wf cig5sAAô ig5sAAbị ZwnNvksắc mTRVC3đẹp củaWf aZwnNvki kiWfa mZwnNvkê hoặcmTRVC3 rồi,ZwnNvk loạZwnNvkn não…Wf mTRVC3Hô hô!).

“Sao mTRVC3thế, ngắig5sAAm đủWf chưa?”

Cuối cZwnNvkùng tôimTRVC3 cZwnNvkũng nmTRVC3ghe tWfhấy giọWfng ZwnNvknói cig5sAAủa coZwnNvkn ngườig5sAAi nhig5sAAỏ nhig5sAAẹ cấmTRVC3t mTRVC3lên. NhanZwnNvkh chónmTRVC3g lấyZwnNvk lWfại bìnhig5sAA mTRVC3tĩnh, bóig5sAAng tốiig5sAA ZwnNvklại mig5sAAột lầnWf nữZwnNvka giWfúp tôimTRVC3 mTRVC3che mTRVC3đi đôWfi mTRVC3má nZwnNvkóng mTRVC3rực. mTRVC3Nhưng ig5sAAchí ít,mTRVC3 khWfoảnh khắig5sAAc nhậZwnNvkn rmTRVC3a thứmTRVC3 đángig5sAA mTRVC3sợ gìZwnNvk mTRVC3đó lZwnNvkại lig5sAAà LạcZwnNvk MinWfh khiếWfn tôig5sAAi Wfvui vWfẻ hơmTRVC3n ZwnNvkrất ig5sAAnhiều. TmTRVC3uy nig5sAAhiên mTRVC3vẫn mTRVC3không kZwnNvkhỏi thig5sAAắc mTRVC3mắc, cốWf ig5sAAgắng hạig5sAA Wfâm lượig5sAAng xuốngmTRVC3 mứWfc thig5sAAấp nhấWft đểWf đảmig5sAA bảoig5sAA khônmTRVC3g mTRVC3ảnh hưởngmTRVC3 đWfến nhữngZwnNvk ngưig5sAAời xunig5sAAg quaZwnNvknh, ZwnNvktrực tiig5sAAếp hỏi:

“Sếp, ig5sAAsao anWfh cũZwnNvkng ngig5sAAồi mTRVC3ở đây?mTRVC3 Cig5sAAó ig5sAAsự tmTRVC3rùng hợpig5sAA đếnWf vmTRVC3ậy ư?”

“Không phảig5sAAi. ig5sAATôi cốmTRVC3 tZwnNvkình Wfđặt vZwnNvké ngig5sAAồi chung.”

CốmTRVC3 tìnhmTRVC3? VWfì saWfo? Muốnig5sAA ngồiig5sAA Wfxem phiZwnNvkm cZwnNvkùng tôiZwnNvk ư?ZwnNvk KhôZwnNvkng phảiig5sAA tZwnNvkrùng ig5sAAhợp? ig5sAAAnh cóWf ýZwnNvk gìZwnNvk? Vig5sAAậy anmTRVC3h mTRVC3đi Wfvới aZwnNvki tig5sAAới đây?...

TrựcmTRVC3 ZwnNvktiếp nWfghe đượcig5sAA lWfời ZwnNvknói thẳngWf tZwnNvkhắn cWfủa LạcWf Miig5sAAnh, tiig5sAAm tôiWf cànZwnNvkg đWfập mTRVC3mạnh mTRVC3hơn, nig5sAAão bắtZwnNvk đZwnNvkầu soZwnNvkạn sẵnmTRVC3 cWfác câWfu hỏiZwnNvk tZwnNvkò ZwnNvkmò mTRVC3nhưng tuWfyệt nhig5sAAiên khônig5sAAg mộtWf câmTRVC3u nig5sAAào đượcig5sAA thốtmTRVC3 rig5sAAa kZwnNvkhỏi miệWfng. mTRVC3Nhát ig5sAAgan vẫZwnNvkn ig5sAAhoàn nZwnNvkhát gWfan mTRVC3mà thôi!

Wf“Bà chịWf mTRVC3già, eig5sAAm đây.ZwnNvk NhìWfn Wfvẻ ZwnNvkmặt ngmTRVC3u ngốWfc củamTRVC3 cmTRVC3hị kìa!”

Gươngig5sAA mặmTRVC3t cưig5sAAời nig5sAAhăn nhmTRVC3ở củaig5sAA ZwnNvkem tmTRVC3rai AmTRVC3n HuWfy mTRVC3từ pWfhía bWfên kiZwnNvka Wfthò Wfra chWfế Wfnhạo tZwnNvkôi. DWfù cmTRVC3ó cWfhút ngig5sAAạc ZwnNvknhiên, nhưnmTRVC3g ig5sAAtôi ZwnNvkmơ hồZwnNvk mTRVC3nhận rmTRVC3a mTRVC3lòng ig5sAAmình nhưmTRVC3 vừmTRVC3a quWfẳng Wfđược ZwnNvkmột gánhig5sAA Wfnặng khWfi mTRVC3thấy sựmTRVC3 xmTRVC3uất hiệZwnNvkn cZwnNvkủa nóZwnNvk ởig5sAA mTRVC3đây. Tôiig5sAA vmTRVC3ui vẻig5sAA ig5sAAquắc mắtmTRVC3 nhmTRVC3ìn AZwnNvkn HumTRVC3y kZwnNvkèm ig5sAAtheo mộWft ig5sAAlời cWfảnh cáo:

“Đến rồmTRVC3i thìZwnNvk xeZwnNvkm điZwnNvk. ĐừngWf ig5sAAcó ồnZwnNvk àoWf làmig5sAA ảnhmTRVC3 Wfhưởng tớiZwnNvk nhữngmTRVC3 nmTRVC3gười khác.ZwnNvk SắZwnNvkp đếnZwnNvk đoạnZwnNvk hZwnNvkay rồiZwnNvk đấy!”

Nói mTRVC3với WfAn HuWfy nhưig5sAAng ig5sAAcũng lmTRVC3à ZwnNvktự ZwnNvknhắc nhWfở cảmTRVC3 cZwnNvkhính bmTRVC3ản thânmTRVC3 mìnig5sAAh. TWfôi liig5sAAếc quig5sAAa vẻig5sAA mặmTRVC3t ig5sAAvui vẻWf củaWf Lig5sAAạc Mig5sAAinh lầnmTRVC3 nữa,Wf rồmTRVC3i ZwnNvkmới ig5sAAquay ig5sAAsang ngZwnNvkay nZwnNvkgắn ngồiWf ZwnNvkxem. BỗngZwnNvk nWfhiên mWfột lầnig5sAA nữamTRVC3 gmTRVC3iật Wfmình ig5sAAvới ZwnNvkánh mTRVC3mắt sángmTRVC3 trưnig5sAAg nWfhư ZwnNvkhai cámTRVC3i đènig5sAA phmTRVC3a mTRVC3ô tômTRVC3 đanig5sAAg Wfquan sátZwnNvk tôiWf từWf Wfnãy mTRVC3đến Wfgiờ củaZwnNvk TháWfi DươngZwnNvk. ig5sAAChết ig5sAAmất thôig5sAAi, bộZwnNvk phZwnNvkim Wfma “JeWfssabelle 2”mTRVC3mới bắtmTRVC3 mTRVC3đầu mTRVC3chưa đưmTRVC3ợc bamTRVC3o lâig5sAAu màZwnNvk Wftôi đãmTRVC3 suZwnNvkýt bịmTRVC3 mấyZwnNvk ngườmTRVC3i Wfbên cạnhZwnNvk nàyig5sAA “tếmTRVC3 xác”Wf rồi! (Cơm WfKhê thắcmTRVC3 mắc:ig5sAA JessabWfelle nghĩaig5sAA làWf tếmTRVC3 xZwnNvkác mmTRVC3à. AWfn KmTRVC3huê, cômTRVC3 thậig5sAAt mamTRVC3y mắn,ZwnNvk vừaWf đưWfợc xemTRVC3m phig5sAAim ZwnNvk2D vig5sAAừa đmTRVC3ược trảiZwnNvk nghiZwnNvkệm sốngZwnNvk độWfng nmTRVC3hư Wfphim 4WfD ig5sAAthế mTRVC3này! NhZwnNvkưng ZwnNvkcô quảig5sAA thựcig5sAA mTRVC3nhát gZwnNvkan qZwnNvkuá đấy!Wf Thầig5sAAn hWfồn náWft ig5sAAthần tính..Wf. ỪmTRVC3m, điểig5sAAm Wfnày giốngZwnNvk tôi.)

Thấy mTRVC3vẻ mTRVC3mặt lig5sAAơ tig5sAAơ mơZwnNvk củaZwnNvk TháimTRVC3 DưZwnNvkơng đangZwnNvk Wfnhìn mZwnNvkình, tôiig5sAA huýchmTRVC3 vWfai cWfậu ZwnNvkta mộtig5sAA cáZwnNvki, mTRVC3nhẹ nhàngWf nhig5sAAắc nhở:

ZwnNvk“Còn cậuig5sAA nữa,ig5sAA xeig5sAAm pZwnNvkhim ZwnNvkđi, nhìnmTRVC3 tig5sAAôi ig5sAAlàm gì?”

ZwnNvkThái ZwnNvkDương hờig5sAA hữnmTRVC3g trảig5sAA lời:mTRVC3 “Ờ.”

Lại nómTRVC3i vềmTRVC3 tôiWf, lầnmTRVC3 mTRVC3này đãmTRVC3 dWfùng hẳnZwnNvk cảWf haig5sAAi ig5sAAtay đểWf chmTRVC3e ig5sAAhai nửig5sAAa coWfn mắtWf. ĐZwnNvkúng rồimTRVC3, lầig5sAAn nmTRVC3ào điig5sAA xeZwnNvkm phiZwnNvkm ig5sAAma ig5sAAtôi cig5sAAũng cmTRVC3hỉ xeig5sAAm bằngmTRVC3 Wfhai Wfnửa cZwnNvkon mắt. (Cơm mTRVC3Khê lạiig5sAA trầmmTRVC3 ngâZwnNvkm suZwnNvky nghig5sAAĩ mộtmTRVC3 hWfồi vẫig5sAAn khWfông thôngmTRVC3 nãig5sAAo, big5sAAèn hỏig5sAAi: “AWfn ig5sAAKhuê, ig5sAAtôi Wfvẫn chưWfa tưZwnNvkởng tmTRVC3ượng mTRVC3ra ig5sAAcách ig5sAAxem pig5sAAhim bằmTRVC3ng haWfi nửamTRVC3 cmTRVC3on mắtmTRVC3 ig5sAAcủa cmTRVC3ô lWfà mTRVC3như thZwnNvkế nàWfo? Cig5sAAô chỉZwnNvk Wfcho ZwnNvktôi với!”)



ZwnNvkSau kmTRVC3hi bZwnNvkộ pWfhim mmTRVC3a ig5sAAkinh điểnig5sAA kếtZwnNvk thúmTRVC3c, tmTRVC3ôi cWfó hơiig5sAA thấig5sAAt ig5sAAvọng. NộimTRVC3 mTRVC3dung củig5sAAa nWfó thậtWf sựZwnNvk khôngmTRVC3 ig5sAAhay bằngmTRVC3 phầnZwnNvk ZwnNvkmột. BZwnNvkốn nmTRVC3gười ig5sAAchúng tôimTRVC3 cig5sAAùng nZwnNvkhau điWf mTRVC3ra khỏimTRVC3 rạp,Wf mỗWfi ngườiig5sAA mỗig5sAAi vẻ:ZwnNvk ngườiWf thìmTRVC3 mTRVC3sợ đếZwnNvkn khócZwnNvk, ngườmTRVC3i thìWf cườiig5sAA, ngườiig5sAA lạiig5sAA khônig5sAAg cmTRVC3ó bấZwnNvkt cứWf cảmZwnNvk xWfúc gmTRVC3ì… ZwnNvkTóm lZwnNvkại, “tànWf tiệc”ZwnNvk ig5sAArồi, ig5sAAđã đếmTRVC3n lmTRVC3úc phảiWf điZwnNvk về.

“An KhuWfê ig5sAAsẽ vig5sAAề cùig5sAAng xig5sAAe vớimTRVC3 tôiig5sAA ig5sAAvì mTRVC3chúng tmTRVC3ôi làig5sAA hWfàng xóm,Wf khôngig5sAA mTRVC3nên phiềnWf cậumTRVC3 lầZwnNvkn nữa!”

“…”

BấmTRVC3t thìnhZwnNvk lìnWfh, Lạig5sAAc Miig5sAAnh ig5sAAquay saig5sAAng nắmZwnNvk lmTRVC3ấy tay tôi hướng đến Thái Dương để lại một lời thông báo thẳng thắn rồi mạnh mẽ kéo tôi đi về bãi đậu xe ngay gần đó. An Huy đã vỗ về xong trái tim bé bỏng của nó, vội vàng đuổi theo phía sau:

“Ối, hai người chờ em với. Đừng bỏ mặc em mà, em sợ ma lắm!”

Lần này, người tôi bỏ lại phía sau chính là “mẹ kế” của mình, Thái Dương…

Tôi như một con ngốc để mặc Lạc Minh dắt tay đi đến nhét vào trong xe. Trái tim khỏe mạnh của tôi lại được thể đập nhanh bất thường lần nữa trong cùng một ngày. Tôi đảm bảo bộ phận tim của mình có vấn đề rồi!

(Cơm Khê đồng cảm với nữ chính: “Tôi cũng từng bị rơi vào khủng hoảng. Gọi cấp cứu, nhưng người ta trả tôi về và nói rằng, tình yêu không phải là thảm hoạ…”)

Nằm trên giường, tôi trằn trọc suy nghĩ đủ thứ chuyện. Chẳng lẽ sếp Lạc Minh thật sự có ý với tôi? Nhưng mà tại sao anh ta lại để ý đến tôi chứ? Từ khi nào anh ta để ý đến tôi? Mà một người có điều kiện tốt như vậy sao lại để ý đến tôi được? Rốt cuộc anh có ý là có ý gì với tôi?

Một bụng rối rắm…