You are here

Cuộc Sống Của Cô Nàng Mù Đường - Chương 13

15873250_1196852273724278_83206880708710tUqD28648_n.jpg 
Chương CgEU13: TênCgEU chươntUqDg ctUqDhính dUb7là ktUqDhông ecpKcó têndUb7 chương.


Sau khtUqDi nhận7viB đượctUqD tCgEUin GiCgEUám đốcCgEU DươngtUqD bêdUb7n Vĩnh7viB LtUqDong đ7viBã độ7viBt ngộtUqDt đồtUqDng ýCgEU hợpCgEU tác7viB vớiecpK TCgEUổng ctUqDông ecpKty 7viBAn LạcecpK tr7viBong decpKự tUqDán lầtUqDn dUb7này, t7viBôi khôngtUqD nghtUqDĩ tUqDmọi cecpKhuyện diễ7viBn ecpKra v7viBới mìnhCgEU suôn7viB 7viBsẻ 7viBnhư vCgEUậy. TtUqDhật đúngCgEU làCgEU khôngtUqD cótUqD nidUb7ềm 7viBvui nàoecpK ecpKvui hơnCgEU thàtUqDnh quả7viB đecpKạt đượcCgEU lầCgEUn nàytUqD. tUqDTiền ơi,ecpK chàoecpK mừnecpKg eecpKm sắpecpK vecpKề đội7viB củatUqD chị.7viB ĐặCgEUc biệttUqD secpKếp tUqDLạc tUqDMinh cCgEUòn rấCgEUt CgEUhài ltUqDòng, gtUqDần cuốCgEUi buecpKổi CgEUanh gọecpKi tôidUb7 vCgEUào phòCgEUng thôngecpK becpKáo v7viBà truyecpKền đạtdUb7 ecpKlời kCgEUhen củtUqDa đốiecpK tác:

“An Khuê,7viB côdUb7 làCgEUm 7viBtốt lắm7viB. GiámdUb7 đốctUqD dUb7Dương nó7viBi rấCgEUt hCgEUài l7viBòng tUqDvới biểu7viB hitUqDện củCgEUa cô.”

CgEUTôi 7viBim lặngCgEU lắntUqDg nghe7viB, tro7viBng CgEUlòng cực7viB kecpKì vutUqDi mừngtUqD. LdUb7ại thecpKấy ttUqDhần stUqDắc củdUb7a ecpKLạc MecpKinh dUb7hình nhdUb7ư khôCgEUng đượctUqD tốtCgEU CgEUcho lCgEUắm, ecpKánh CgEUmắt lạnh7viB dUb7nhạt CgEUcủa an7viBh lecpKà secpKao đây?7viB CgEUKí đượtUqDc hợecpKp đồnCgEUg ctUqDhẳng phả7viBi là7viB nidUb7ềm vuCgEUi lớdUb7n củ7viBa aCgEUnh ecpKvà 7viBAn LạctUqD ư?ecpK Lại7viB nó7viBi, cecpKó atUqDi khCgEUen tUqDngười khác7viB màtUqD vẻCgEU mặtdUb7 khóCgEU cecpKhịu nCgEUhư đdUb7ưa CgEUđám dUb7vậy khôntUqDg? TôdUb7i còCgEUn chưCgEUa biếecpKt CgEUphải tecpKiếp ecpKnhận ecpKniềm ecpKvui nCgEUày thếtUqD nàdUb7o đãtUqD becpKị LạcdUb7 MCgEUinh dUb7làm checpKo chCgEUấn động7viB thêecpKm mtUqDột lầnCgEU nữa:

“DươngecpK HdUb7oàng ecpKcòn đặcecpK biệt7viB nhCgEUờ tCgEUôi chtUqDuyển lời7viB tớiCgEU cCgEUô, cecpKó thờiCgEU giaCgEUn tUqDrảnh nhấecpKt địntUqDh tìmtUqD ctUqDô t7viBán gẫu.”

Tôi: “…”

Ng7viBhe xdUb7ong dUb7tôi thdUb7ấy mtUqDây đdUb7en trêCgEUn đầtUqDu mì7viBnh kdUb7éo đecpKến ầmdUb7 ầm7viB. GiádUb7m ecpKđốc ecpKDương n7viBày đúng7viB là…



NiCgEUềm vdUb7ui dUb7nhân ecpKđôi ni7viBềm vuecpKi, tôiecpK dUb7buộc tócecpK lCgEUên cdUb7ao, x7viBúng xính7viB tdUb7rong bộCgEU quầ7viBn áCgEUo trecpKẻ t7viBrung năntUqDg CgEUđộng đợiecpK TtUqDhái dUb7Dương đếnCgEU đódUb7n ecpKđi xCgEUem pecpKhim. BdUb7ố dUb7mẹ tôecpKi đecpKang ngồi7viB th7viBeo 7viBdõi chươngtUqD trdUb7ình d7viBự ecpKbáo thời7viB tiếtdUb7 t7viBrong ntUqDgày, ntUqDhìn thấy7viB tôCgEUi vecpKui vdUb7ẻ tecpKừ tr7viBên nCgEUhà ecpKđi xu7viBống, hCgEUai mắdUb7t mẹCgEU CgEUsáng ngời.

“An7viB KhuêdUb7 tUqDcủa mẹtUqD dUb7thật lCgEUà ecpKxinh đẹp!”

Tôi đắtUqDc tUqDý trướCgEUc lecpKời khtUqDen tUqDkhoa dUb7trương củaecpK mẹ,tUqD lạitUqD ntUqDhìn đếCgEUn bốecpK đandUb7g ngồidUb7 bênCgEU cạnhecpK CgEUliền CgEUđi necpKhanh đếnCgEU xecpKoay mộCgEUt vòndUb7g tUqDtrước mặtCgEU họdUb7. MoCgEUng 7viBnhận đượdUb7c thCgEUêm cCgEUả 7viBlời khdUb7en củatUqD 7viBbố để7viB ni7viBềm vuCgEUi trecpKọn vẹndUb7 hCgEUơn. KdUb7hác vớiCgEU modUb7ng đợdUb7i ctUqDủa tCgEUôi, ecpKbố checpKỉ liếtUqDc nh7viBìn mecpKột dUb7cái, n7viBghiêm dUb7khắc hỏi:

“C7viBon sắecpKp rCgEUa nCgEUgoài c7viBhơi htUqDả? NtUqDhớ 7viBđừng vtUqDề mudUb7ộn quá.”

dUb7“Ông này7viB, tUqDAn KhuCgEUê tUqD25 tutUqDổi đecpKầu rồiecpK, tUqDcòn 7viBnhỏ n7viBữa đtUqDâu CgEUmà d7viBặn dòecpK nhCgEUư coCgEUn níecpKt CgEUvậy. dUb7Con 7viBkhông cần7viB n7viBghe b7viBố 7viBcon 7viBnói linCgEUh tdUb7inh, cứ7viB đtUqDi cCgEUhơi thoảidUb7 má7viBi đi,tUqD nhớecpK lờidUb7 dtUqDặn củtUqDa tUqDmẹ CgEUlà đưCgEUợc rồi.”

MẹdUb7 đạiecpK nCgEUhân xuấecpKt chiêu,ecpK ecpKbố đànhecpK ecpKim lặn7viBg, chỉCgEU cCgEUó ecpKánh mắtdUb7 vẫnCgEU ngdUb7hiêm khắdUb7c hCgEUướng 7viBđến tôtUqDi đồ7viBng thờ7viBi g7viBiơ ngecpKón trecpKỏ l7viBên ctUqDhỉ và7viBo đầutUqD hà7viBm ýecpK r7viBõ tUqDràng: “PhảiCgEU CgEUâm thầm7viB ngh7viBe CgEUlời 7viBbố đ7viBấy nhé!7viB”. TôiecpK mtUqDỉm cdUb7ười gecpKật đầuCgEU mộtdUb7 cáiecpK rụp7viB dUb7cho phụdUb7 mẫu7viB yêtUqDn tâm.tUqD MdUb7ẹ htUqDài lòCgEUng lắmtUqD, ngắmecpK nghíCgEUa tôiCgEU mộ7viBt hồCgEUi rồCgEUi lạitUqD n7viBói tiếp:

“NhớdUb7 CgEUchưa condUb7, dUb7lần CgEUnày phải7viB ho7viBàn th7viBành xuấdUb7t sắcCgEU nhiCgEUệm vụecpK nhé!”

“NhiệmCgEU vụ7viB… À,ecpK tUqDcon biếtdUb7 mà.ecpK dUb7Mẹ yênCgEU tecpKâm đidUb7 ạ!”

TdUb7ôi hiểdUb7u CgEUrõ vecpKấn đềdUb7 mẹCgEU mudUb7ốn đềCgEU cậptUqD ởecpK đây.ecpK TừdUb7 tUqDngày t7viBôi rdUb7a ngdUb7oài vdUb7ào btUqDuổi t7viBối vecpKà dẫnCgEU đCgEUược aecpKnh chà7viBng hàn7viBg xtUqDóm đẹpdUb7 tra7viBi vềdUb7 7viBnhà k7viBhiến mẹ7viB càecpKng ecpKtin chtUqDắc rằng:dUb7 “BuổiecpK tốCgEUi điecpK rtUqDa ngodUb7ài ddUb7ễ dUb7tìm chồndUb7g hơn.”

“AN KHUÊ7viB… CdUb7HỊ ecpKLÀM CgEUGÌ VỚI7viB CÁI7viB ÁtUqDO CỦdUb7A CgEUEM ecpKTHẾ NÀY?”

Nghe tiếng7viB rốndUb7g củCgEUa ecpKAn tUqDHuy vCgEUọng lạiCgEU ecpKtừ trecpKên n7viBhà kdUb7hiến tUqDtôi dUb7giật dUb7mình. dUb7Tiếp đóecpK thằCgEUng dUb7bé cầmCgEU thetUqDo chiếcdUb7 áoecpK sdUb7ơ mdUb7i trắngdUb7 hồndUb7g tUqDtự nhiêndUb7 hầmecpK hecpKầm điecpK xuống7viB tecpKiến thẳecpKng đCgEUến mụcCgEU titUqDêu. dUb7Tôi chộttUqD 7viBdạ giảtUqD bộecpK tỉtUqDnh bơCgEU nhdUb7ư k7viBhông dUb7xảy r7viBa chuyện7viB gCgEUì, địnhdUb7 nghCgEUênh nga7viBng r7viBời đi.

An HudUb7y tUqDtiến tới7viB ngtUqDăn tôecpKi lại,ecpK nổdUb7i giận7viB đùnecpKg đùngdUb7 7viBchỉ trích:

7viB“Chiếc áoecpK dUb7sơ CgEUmi trCgEUắng c7viBủa dUb7em thành7viB r7viBa thecpKế necpKày 7viBlà tUqDdo cdUb7hị là7viBm đúngecpK không?”

Tôi kịchdUb7 liệdUb7t phecpKản bác:

tUqD“Em đừ7viBng nóidUb7 luntUqDg tunCgEUg, khônCgEUg tUqDphải chị.”

N7viBó vdUb7ẫn mộdUb7t mựdUb7c 7viBcho làecpK tôdUb7i làm:

“EmdUb7 CgEUnhìn thấyCgEU hếttUqD rồi7viB, hCgEUôm qudUb7a recpKõ ràngdUb7 chCgEUị ecpKlà ngtUqDười CgEUcho qecpKuần ecpKáo vàodUb7 máydUb7 gitUqDặt, chdUb7ính ecpKlà chị!”

TtUqDôi đ7viBâu cótUqD ch7viBịu thuecpKa nó,dUb7 tiếpdUb7 tụcecpK cãecpKi lại:

“ThậttUqD khôntUqDg phải7viB chị.”

ACgEUn HCgEUuy: “7viBLà chị!”

Tôi: “7viBKhông phecpKải chị.”

An HdUb7uy: “LàCgEU chị!”

Tôi: “LtUqDà chị!”

An HuCgEUy: “KhônCgEUg phải7viB chị.”

NóitUqD hớ,dUb7 AecpKn HudUb7y liềnecpK ngCgEUơ ngáecpKc CgEUđứng nhưecpK trdUb7ời trecpKồng nhìnecpK chị7viB CgEUgái nóecpK trântUqDg tráo.

TôCgEUi cườitUqD đắtUqDc ý:

“NàyCgEU nà7viBy, lCgEUà tUqDdo eCgEUm tdUb7ự necpKói đódUb7 nha!”

7viBAn HtUqDuy trừng7viB mắt7viB 7viBnhìn tôidUb7 CgEUvẻ bấtdUb7 lựdUb7c: “Chị!...”

TecpKôi thdUb7ấy thằdUb7ng bdUb7é tUqDtức giậnecpK đến7viB n7viBói kdUb7hông rdUb7a lờidUb7, n7viBên tUqDcó lònecpKg tốtdUb7 kCgEUhuyên giải:

“An HtUqDuy, thậtUqDt rtUqDa ch7viBị CgEUem ecpKta đâuCgEU cầnecpK ph7viBải ecpKvì CgEUchuyện ntUqDày dUb7mà cãiCgEU vecpKã đếnecpK đỏtUqD mặdUb7t tdUb7ía tatUqDi. CecpKhị thừCgEUa n7viBhận 7viBhay dUb7không tdUb7hì kecpKết quả7viB tUqDcũng giống7viB nhecpKau tdUb7hôi mà.”

“…”

ecpKAn ecpKHuy vẫnecpK ỉuCgEU xìuCgEU, cdUb7oi vẻ7viB còecpKn giậdUb7n ecpKdỗi lắm.ecpK TôecpKi lạ7viBi ldUb7ên tiecpKếng ecpKan ủi7viB nó:

“XetUqDm nCgEUày, dUb7chiếc á7viBo CgEUnày tUqDcó tUqDthêm màuCgEU hồntUqDg dUb7có vẻtUqD đẹpdUb7 hơnecpK đấy.ecpK NhìntUqD rấ7viBt tecpKự nhiên7viB CgEUnha, cònCgEU rấtdUb7 hợptUqD vớiecpK CgEUem trdUb7ai củdUb7a chịdUb7 nữa.”

“…”

tUqD“Thôi CgEUđược rồiecpK, chịdUb7 gá7viBi củaCgEU eecpKm hàecpKo CgEUphóng mudUb7a tUqDđền chdUb7o CgEUem m7viBột chidUb7ếc kháecpKc xịnecpK 7viBhơn, ôdUb7 kCgEUê chưa?”

“KhCgEUông cần.CgEU CCgEUhị cCgEUứ đưaCgEU tiecpKền mặtCgEU checpKo edUb7m đi.”

“…”

CgEULúc nCgEUày, dUb7tôi dUb7miễn cưỡecpKng ecpKgật đtUqDầu, tecpKhở phào7viB nCgEUhẹ nhõm.dUb7 DCgEUỗ đứaCgEU trtUqDẻ dUb7này đúngtUqD CgEUlà khôngCgEU hdUb7ề đơecpKn giản,tUqD độngdUb7 đdUb7ến dUb7tiền lCgEUà kh7viBông hecpKề đơndUb7 gdUb7iản rồi!

Tôi7viB necpKhìn đ7viBồng dUb7hồ, ngó7viB tCgEUhấy sdUb7ắp đếndUb7 dUb7giờ dUb7hẹn vtUqDới ThtUqDái DecpKương nêecpKn chàoecpK bốecpK mdUb7ẹ rtUqDa ngoàtUqDi cổng7viB đecpKợi. Tran7viBh ecpKthủ hCgEUít 7viBkhí trCgEUời ecpKcho CgEUnó thônecpKg tUqDnão, nhẹdUb7 đầu.

ĐCgEUêm cdUb7uối thángecpK támtUqD yêdUb7n bìn7viBh, mátUqDt mecpKẻ hơnCgEU hẳnCgEU. TôtUqDi tUqDngồi ecpKmột góCgEUc b7viBên cạecpKnh cántUqDh cổng7viB sắtecpK dUb7nghịch điệntUqD thoạ7viBi. LecpKôi trCgEUò dUb7con rắecpKn rtUqDa chơecpKi vCgEUài ecpKván tro7viBng khCgEUi đtUqDợi DươngecpK đếnecpK đón.

“Cô ngồitUqD dUb7ở đâtUqDy ltUqDàm gecpKì vậy?”

Giọ7viBng nóCgEUi tdUb7rầm ấm7viB củaCgEU sếptUqD LạcdUb7 M7viBinh dUb7vang ldUb7ên, andUb7h đãecpK CgEUđứng b7viBên cạnhdUb7 ttUqDôi từecpK lúctUqD nào7viB kecpKhông haydUb7. AtUqDnh mdUb7ặc CgEUchiếc 7viBáo secpKơ dUb7mi trắntUqDg kdUb7ết CgEUhợp 7viBvới quầntUqD kecpKaki ốn7viBg ctUqDôn c7viBùng đôiecpK dUb7giày dUb7da bódUb7ng loáecpKng dUb7khiến tôitUqD ngỡdUb7 ngàngtUqD. GươecpKng mCgEUặt điểntUqD tdUb7rai tUqDcủa an7viBh 7viBcàng thCgEUêm sán7viBg ndUb7gời dướiecpK ánhtUqD đèntUqD đườ7viBng, trôngdUb7 qCgEUuyến 7viBrũ chếttUqD ndUb7gười. TôiCgEU nhưtUqD đơecpK dUb7ở ptUqDhương x7viBa nào,7viB ntUqDhanh dUb7chóng lấ7viBy lạiCgEU tiecpKnh thầntUqD, đứ7viBng bậ7viBt dậCgEUy cùnCgEUg an7viBh dUb7nói vàCgEUi lờiCgEU xãtUqD giadUb7o qecpKua loa:

ecpK“Vâng, tecpKôi dUb7đang đợiecpK bạndUb7 đCgEUến đótUqDn đdUb7i xe7viBm phim.”

TrdUb7ái ngượdUb7c vớ7viBi vẻdUb7 CgEUmặt t7viBươi 7viBrói c7viBủa t7viBôi, sếpdUb7 L7viBạc tUqDMinh có7viB vCgEUẻ khônCgEUg hàiCgEU l7viBòng cecpKho lắm.dUb7 SắcdUb7 mCgEUặt cà7viBng thêecpKm ecpKkhó ctUqDoi tUqDkhiến tdUb7ôi dUb7có chú7viBt b7viBất anCgEU. NgẫmCgEU nghCgEUĩ tUqDmột chdUb7út lạitUqD lCgEUên tiếng:

ecpK“À, t7viBhật ra…7viB PecpKhải c7viBảm 7viBơn atUqDnh ecpKnhiều lecpKắm. ecpKCảm ecpKơn đCgEUã tặngtUqD t7viBôi h7viBai véecpK xdUb7em CgEUphim đó.”

“Ừ.”

Lầ7viBn ntUqDày LạcCgEU 7viBMinh chỉCgEU hdUb7ờ h7viBững 7viBtrả lời7viB. TôCgEUi tdUb7hấy antUqDh c7viBó vẻdUb7 khôtUqDng cdUb7ó htUqDứng thúdUb7 dUb7với câdUb7u cảdUb7m tUqDơn củCgEUa dUb7mình bèntUqD đáecpKnh mắtdUb7 saCgEUng chdUb7ỗ khdUb7ác, haecpKi dUb7tấm vdUb7é xtUqDem pecpKhim lấptUqD ecpKlánh t7viBrên 7viBtay anecpKh dUb7thu hútecpK 7viBsự 7viBchú ýtUqD củatUqD tecpKôi ngadUb7y lậpCgEU tức.dUb7 K7viBhông kiềmCgEU cCgEUhế được,7viB lời7viB ntUqDói liềdUb7n tuôtUqDn recpKa k7viBhỏi miệng:

“ecpKÔi, ecpKsếp… ÀecpK, 7viBanh ctUqDũng đan7viBg đtUqDịnh đ7viBi xe7viBm phi7viBm đóCgEU sao?”

“Ừ.”

Lạc MecpKinh dUb7vẫn giữCgEU thdUb7ái tUqDđộ tUqDhờ hữndUb7g tecpKrả lời,dUb7 ndUb7hưng bàecpKn t7viBay cầ7viBm haCgEUi tấmCgEU védUb7 ecpKnhư đecpKang mtUqDuốn CgEUđể dUb7ra dUb7sau gCgEUiấu đi.CgEU TCgEUôi ndUb7hanh cecpKhóng, ttUqDự nh7viBiên dUb7cầm tecpKay tUqDanh lên,7viB tdUb7ò tUqDmò mutUqDốn xe7viBm kĩdUb7 têntUqD pCgEUhim. tUqDDòng cCgEUhữ “JESSABtUqDELLE 2”dUb7 đdUb7ập ecpKvào mắt7viB khiếtUqDn tôiCgEU ngỡdUb7 ngàngCgEU tậpecpK haitUqD. LàmtUqD thCgEUế nào7viB haCgEUi tấm7viB ecpKvé nằCgEUm yêntUqD tUqDtrong tUqDtúi tôecpKi CgEUbỗng dUb7dưng badUb7y vào7viB tatUqDy CgEUsếp dUb7Lạc MinecpKh vậtUqDy? A7viBnh tecpKa biếtCgEU ảoecpK tUqDthuật ư7viB? HtUqDay là…?

TôiecpK dùntUqDg một7viB tUqDtay lCgEUục lạiCgEU ttUqDúi mecpKình, thtUqDấy ecpKhai “tấmdUb7 dUb7vé vàng”CgEU vẫn7viB nằm7viB ecpKim lecpKìm trdUb7ong đó7viB mớiecpK yênecpK CgEUtâm th7viBở dUb7phào. N7viBgước lêntUqD đCgEUã thấyCgEU sắtUqDc mặt7viB dUb7lạnh n7viBhư ecpKquỷ sa-ttUqDăng củ7viBa LạCgEUc MtUqDinh, nhấecpKt tUqDlà taCgEUy tUqDkia tUqDcủa tôiecpK 7viBvẫn nắmecpK tUqDchặt 7viBbàn dUb7tay ctUqDầm vétUqD cCgEUủa 7viBanh. tUqDTôi lCgEUập tứdUb7c nhậntUqD rtUqDa hecpKành độngCgEU thCgEUất t7viBhố CgEUcủa mình,CgEU vCgEUội dUb7vàng buôngCgEU tdUb7ay ấp7viB úng:

“Tôi…ecpK tôiCgEU 7viBxin lỗi.ecpK TCgEUại khôngdUb7 ngờCgEU aecpKnh cũng7viB tUqDđang định7viB đitUqD xecpKem phidUb7m này.”

“ChứtUqD sao?”tUqD LạctUqD MintUqDh mecpKiễn cưỡng7viB ntUqDhìn xuốnecpKg cánhdUb7 tatUqDy đaecpKng bdUb7ơ 7viBvơ tronecpKg khtUqDông CgEUtrung củecpKa dUb7mình. GiọdUb7ng nóitUqD ngh7viBe ẩdUb7n ecpKnhẫn dUb7sự tứctUqD giậnCgEU khôCgEUng hềecpK nhẹ.

ĐầuCgEU ócdUb7 ecpKchậm ch7viBạp của7viB tôCgEUi l7viBúc 7viBnày mớiCgEU hồidUb7 tưtUqDởng dUb7lại cecpKâu chuydUb7ện dUb7ban tUqDsáng, vecpKẻ mặttUqD củadUb7 tUqDLạc MitUqDnh khdUb7i dUb7đưa hdUb7ai tCgEUấm tUqDvé chCgEUo tôi7viB mCgEUột lầ7viBn nữ7viBa ecpKtái hidUb7ện sắCgEUc tUqDnét tronecpKg tecpKâm trí.tUqD Tôi7viB mơCgEU hồdUb7 nhậntUqD tUqDra tUqDlỗi tUqDlầm 7viBcủa CgEUmình, d7viBè dặdUb7t dòtUqD hỏi:

“AntUqDh cũCgEUng thícCgEUh xetUqDm phitUqDm 7viBnày ư?”

“TấtecpK nhiên.”

Nhận đượcCgEU câutUqD khẳngdUb7 địecpKnh ntUqDgay lậecpKp tức7viB củ7viBa ecpKLạc MinecpKh, ttUqDôi chỉdUb7 titUqDếc nuCgEUối lắctUqD lắCgEUc đầu:

“Vậy7viB tUqDmà hồ7viBi sándUb7g CgEUanh khôngdUb7 nói7viB. NếecpKu biCgEUết sếptUqD cũng7viB thíc7viBh dUb7xem phecpKim nàydUb7, ctUqDhúng tCgEUa dUb7có thểecpK dUb7đi dUb7chung tUqDđỡ phảtUqDi mấtdUb7 7viBcông tốndUb7 tiền7viB mecpKua thêdUb7m vé7viB kecpKhác. Hài…”

“Thì CgEUra làdUb7 vậy!”

Lạc 7viBMinh CgEUđơ mecpKột lúcecpK rồiecpK ktUqDhẳng dUb7định 7viBtrong ecpKmiệng, ánecpKh mtUqDắt sángCgEU ngờdUb7i. PhảCgEUn ứecpKng c7viBủa 7viBanh lú7viBc n7viBày giCgEUống nh7viBư cáctUqD nhdUb7à tUqDkhoa họctUqD vừdUb7a kCgEUhám pecpKhá rdUb7a ecpKmột chân7viB CgEUlý nàoecpK đó.

“…”

KhôCgEUng đểecpK tôdUb7i đợi7viB lâudUb7, ThátUqDi DươngtUqD xuCgEUất hiệntUqD ngCgEUay sdUb7au đótUqD. CgEUCậu CgEUta vẫndUb7 CgEUquần b7viBò, dUb7áo phôtUqDng kếdUb7t hợpCgEU vớitUqD chiếcCgEU sơtUqD m7viBi 7viBkẻ c7viBa tUqDrô khoácdUb7 bên7viB ndUb7goài. TrôntUqDg lúdUb7c nàdUb7o cũngCgEU ptUqDhong trầCgEUn, bụ7viBi bặmCgEU, h7viBệt nhưCgEU tính7viB cáchecpK phtUqDóng CgEUkhoáng cCgEUủa cậdUb7u. TudUb7y 7viBcó dUb7vẻ ngoà7viBi nhưCgEU vậy,CgEU nhưnCgEUg thựecpKc r7viBa TtUqDhái dUb7Dương là7viB mộttUqD ngườiCgEU dUb7bạn recpKất tUqDrất tốtCgEU, biếtCgEU cáchtUqD qutUqDan CgEUtâm tUqDđến mecpKọi ntUqDgười xuCgEUng quanCgEUh. TôtUqDi 7viBluôn dUb7cho rằnCgEUg ecpKsau tUqDnày ecpKai làmdUb7 bạ7viBn gái7viB cậuecpK ấdUb7y nhất7viB địnhCgEU sẽtUqD rất7viB mtUqDay mắn.

Thái7viB DươngtUqD dừngdUb7 ecpKxe máytUqD trướctUqD mặtdUb7 t7viBôi, nụdUb7 cưdUb7ời tdUb7rên môdUb7i sáCgEUng lạn.

“MẹdUb7 kế,dUb7 cậutUqD đếntUqD rồCgEUi. BắtecpK 7viBtôi đợecpKi dUb7hơi 7viBlâu đấytUqD nhé!”

“Ờ…ecpK TạidUb7 tôiCgEU CgEUcó chúdUb7t viCgEUệc cdUb7ần ecpKlàm gấp.7viB 7viBMà, 7viBai kia?”

Thái DưCgEUơng nhìnCgEU về7viB 7viBphía LạecpKc MiCgEUnh đecpKang đứngecpK bêndUb7 cdUb7ạnh CgEUtôi cấtdUb7 tiếngCgEU hỏiCgEU hờtUqD hecpKững. LúcdUb7 ntUqDày tôiCgEU mCgEUới necpKhận r7viBa cònCgEU stUqDự h7viBiện diện7viB củaecpK mộttUqD CgEUngười tUqDnữa ởCgEU đây,ecpK đaecpKng địnhCgEU hdUb7ắng giọ7viBng giớidUb7 tUqDthiệu tCgEUhì Lạ7viBc MinCgEUh tUqDđã tUqDtự mdUb7ình 7viBlàm điềudUb7 đó.7viB GiọngCgEU nótUqDi củecpKa anecpKh vecpKẫn trầm7viB ấmdUb7, rấtecpK dễ7viB nghe:

“Xin CgEUchào, tô7viBi ltUqDà hàng7viB xótUqDm củatUqD A7viBn KhCgEUuê. CCgEUậu là…?”

tUqD“Tôi dUb7là 7viBbạn tecpKhân củecpKa tUqDAn Khuê7viB, CgEUxin chào!”

Tôi: dUb7“Còn tUqDtôi làdUb7 tUqDAn KhutUqDê, xiecpKn chàodUb7 hecpKai người!”

“…”

tUqDBỗng dừ7viBng thàecpKnh ngườecpKi thừaCgEU trecpKong màn7viB xtUqDã gi7viBao tCgEUẻ nhạtUqDt lạidUb7 ecpKxa cáchdUb7 7viBcủa 7viBhai 7viBmỹ ecpKnam khi7viBến tôiCgEU cóCgEU tUqDchút buồntUqD cười7viB. NecpKhất làecpK kecpKhi tôiecpK nghecpKe ecpKthấy cádUb7i ttUqDên mỹCgEU miềudUb7, dễCgEU thưecpKơng của7viB mì7viBnh dUb7được xCgEUướng dUb7lên tUqDnhững hadUb7i lầntUqD tUqDlại khôtUqDng nhịnecpK nổtUqDi “dUb7ham muốn”dUb7 đưdUb7ợc làmdUb7 qu7viBen vớitUqD htUqDai tUqDngười họdUb7 ttUqDừ đầu.

Nghe x7viBong lờidUb7 tUqDchào của7viB tdUb7ôi, cảdUb7 ecpKhai mCgEUỹ naecpKm dường7viB nh7viBư thtUqDoáng dUb7chút ngượng7viB ngùng.CgEU NhCgEUanh chóndUb7g chtUqDuyển dờiCgEU ádUb7nh mắecpKt “tUqDnóng rực”7viB tUqDra khecpKỏi ndUb7gười đố7viBi phương7viB hướngtUqD tUqDvề phía7viB nhântUqD vậtCgEU ch7viBính ltUqDà tôi.

CùecpKng lúecpKc nhậCgEUn đưtUqDợc ánhtUqD nhdUb7ìn từecpK hatUqDi ngư7viBời đ7viBàn CgEUông dUb7đẹp tUqDtrai, t7viBôi thecpKấy mdUb7ặt mìntUqDh bỗng7viB CgEUdưng ecpKnóng dần7viB tUqDđều. MecpKay mtUqDà ltUqDúc n7viBày CgEUhơn nửadUb7 dUb7khuôn mặ7viBt tôiecpK chtUqDìm trCgEUong tUqDbóng tốdUb7i nhờ7viB tátUqDn dUb7cây sấ7viBu giàecpK ndUb7găn cảCgEUn mdUb7ột ph7viBần dUb7ánh sángdUb7 của7viB đèn7viB đườngecpK CgEUchiếu xtUqDuống. TôecpKi decpKễ dàngecpK “mtUqDai phục”tUqD bộCgEU dUb7dạng x7viBấu hổ7viB củatUqD mìn7viBh. 7viBNhưng cáitUqD cecpKảm 7viBgiác nhtUqDư đdUb7ang đượcdUb7 làmdUb7 mộtecpK nhântUqD dUb7vật chín7viBh tro7viBng CgEUbộ tUqDphim tìndUb7h tUqDcảm lâm7viB ltUqDi bCgEUi đáCgEUt CgEUnào đCgEUó khCgEUiến CgEUtôi códUb7 chtUqDút hưởngdUb7 tUqDthụ. ĐádUb7ng tidUb7ếc đ7viBời khônecpKg nhưCgEU mơ,ecpK nêCgEUn đecpKời thườtUqDng ecpKgiết chếtdUb7 mecpKộng mtUqDơ. AecpKn KhutUqDê à,dUb7 côdUb7 dUb725 tuổecpKi 7viBvẫn ếecpK đóecpK! 7viBGiờ cótUqD ecpKhai mỹdUb7 natUqDm CgEUđứng btUqDên cdUb7ạnh necpKên CgEUcó CgEUchút ngưtUqDợng nCgEUgùng ctUqDủa ttUqDhiếu nữCgEU c7viBũng 7viBlà đi7viBều dễCgEU htUqDiểu thôtUqDi. ĐừecpKng mộngtUqD tưởng…!

“ThôitUqD ecpKđi CgEUAn KhuêCgEU, mặtecpK ecpKđần qutUqDá! CecpKó CgEUđi khtUqDông, muộnecpK dUb7giờ chiếtUqDu phidUb7m bâ7viBy giờ.”

“Á…7viB ĐecpKau. ĐCgEUi chứ!”

Thái DươngdUb7 tựecpK 7viBnhiên vươ7viBn tecpKay rtUqDa cốtUqDc một7viB cáiCgEU tUqDlên trtUqDán CgEUtôi 7viBđau đ7viBiếng. Đây7viB chí7viBnh l7viBà h7viBành ecpKđộng phũ7viB phàntUqDg CgEUnhất đtUqDể kéoCgEU ecpKtôi từ7viB mặtdUb7 trăntUqDg trecpKở CgEUvề vtUqDới tráiecpK đấdUb7t. TCgEUôi CgEUnghĩ mìnecpKh ổn!

QuaecpKy CgEUvề thựcdUb7 tạitUqD, tôi7viB t7viBạm biệdUb7t LdUb7ạc 7viBMinh mCgEUột tdUb7iếng 7viBmới t7viBrèo lên7viB xtUqDe rờtUqDi đitUqD. CgEUBỏ lạitUqD tUqDsếp CgEUlớn mtUqDột mì7viBnh bơ7viB vơdUb7 trướcCgEU cdUb7ánh cổng7viB ctUqDao CgEUvời vợtUqDi. ecpKĐầu óCgEUc cdUb7hậm chạpCgEU củadUb7 tôecpKi giờCgEU ch7viBỉ ngh7viBĩ đến7viB hatUqDi tấ7viBm vdUb7é 7viBxem p7viBhim 7viBlấp lá7viBnh trêtUqDn ttUqDay CgEUanh hồiecpK n7viBãy. tUqDĐúng rồi,tUqD 7viBlà ecpKhai ecpKvé c7viBhứ không7viB CgEUphải dUb7một, vậy7viB c7viBó ndUb7ghĩa 7viBlà ecpKanh h7viBàng xCgEUóm cCgEUủa 7viBtôi sẽCgEU đecpKi ecpKxem pCgEUhim vớ7viBi một7viB a7viBi dUb7đó! CgEUCó CgEUthể làCgEU dUb7ai được7viB nCgEUhỉ? BạnCgEU gáiCgEU? BạnCgEU ecpKtrai? 7viBHay n7viBgười yêu?...tUqD Tôi7viB ndUb7ghĩ mìCgEUnh b7viBị loCgEUạn não7viB rồi!

Bóng tối7viB ba7viBo trùmtUqD cả7viB rạpecpK chiecpKếu phtUqDim, kh7viBông k7viBhí tUqDu áCgEUm cùngecpK vớiCgEU ntUqDhững hình7viB ảnecpKh 7viBrùng rợecpKn CgEUngay phầecpKn mdUb7ở màntUqD khiế7viBn dUb7tôi bắtdUb7 đầu7viB că7viBng thẳCgEUng. MộttUqD tUqDtay b7viBấu chặCgEUt vạtecpK dUb7áo ctUqDủa 7viBThái DươngdUb7 7viBbên cạn7viBh, t7viBay kCgEUia dUb7đưa lên7viB c7viBhe g7viBần h7viBết ecpKđôi mắt,dUb7 tựdUb7 đecpKánh lừaCgEU cảtUqDm gtUqDiác ecpKcủa tUqDbản thtUqDân 7viBcho bớttUqD sợ.

Bỗng cCgEUó atUqDi đótUqD đặ7viBt mộtCgEU bàdUb7n CgEUtay lạ7viBnh ngắttUqD dUb7lên vCgEUai tôi,dUb7 cáchecpK lớ7viBp á7viBo mỏndUb7g truyềndUb7 và7viBo từngdUb7 tUqDthớ tUqDda thịt7viB khiếndUb7 ecpKcả ngườiCgEU 7viBtôi cứnecpKg ngắ7viBc, khôndUb7g dámCgEU động7viB đậ7viBy. TrodUb7ng 7viBđầu bdUb7ỗng tUqDhiện lêecpKn tUqDvô vànCgEU hìtUqDnh ản7viBh dUb7kinh dtUqDị xẹdUb7t q7viBua kCgEUhi tôiecpK qu7viBay tUqDmặt CgEUsang đốidUb7 7viBdiện CgEUvới ecpKthứ gtUqDì đódUb7 đecpKáng stUqDợ becpKên cạnhdUb7 mình…

Hai pCgEUhút tecpKrôi qua7viB, phảecpKn ứngCgEU ecpKcủa tôidUb7 ecpKvẫn tUqDchậm chạtUqDp nhưtUqD vậydUb7. CecpKố CgEUduy CgEUtrì tCgEUư thếecpK 7viBcũ vecpKà tCgEUập CgEUtrung vecpKào nhữ7viBng cảnh7viB 7viBphim mdUb7ới tUqDcó v7viBẻ khônCgEUg đángecpK sợCgEU CgEUchút nCgEUào. NhưnecpKg dUb7cảm CgEUgiác lạn7viBh lecpKẽo truyềndUb7 tdUb7ừ bàtUqDn tUqDtay 7viBai đCgEUó đặtdUb7 7viBtrên vCgEUai mìnecpKh vẫ7viBn rấttUqD đỗitUqD CgEUchân tCgEUhực kdUb7hiến tôtUqDi dUb7suýt nCgEUữa khôngecpK thểdUb7 7viBtrụ ndUb7ổi. tUqDTiếp đếtUqDn, mộdUb7t hdUb7ơi thởdUb7 mátecpK rdUb7ượi v7viBờn ecpKbên CgEUtai tôi,7viB cùntUqDg l7viBúc truyềnCgEU đếnCgEU tiếdUb7ng nói:ecpK “An7viB Khuê”.

ÂmdUb7 thatUqDnh t7viBrầm ấm7viB nhưnecpKg lạnhecpK lẽodUb7 tUqDvọng vtUqDào màtUqDng 7viBnhĩ CgEUcủa tôtUqDi 7viBnhư mộtdUb7 7viBcú tUqDđánh cuCgEUối cdUb7ùng giánecpKg xuốngtUqD tâmtUqD lýecpK sdUb7ợ hãiecpK tronecpKg tecpKôi. ecpKBàn t7viBay kdUb7ia vẫtUqDn bấutUqD chdUb7ặt vạttUqD tUqDáo củadUb7 Th7viBái DươngdUb7 ngCgEUồi ởdUb7 gCgEUhế tUqDbên CgEUtrái, lấytUqD hếtdUb7 caCgEUn đảmtUqD quadUb7y đầuecpK vềdUb7 bê7viBn pdUb7hải quyếtdUb7 tCgEUâm đốitUqD diệecpKn vớitUqD “thứecpK CgEUgì đó”ecpK xtUqDem CgEUnó đáecpKng sCgEUợ nhưCgEU tCgEUhế nàotUqD? NtUqDói cứngtUqD CgEUvậy ttUqDhôi, cdUb7hứ becpKàn 7viBtay ecpKche m7viBắt l7viBúc nàecpKy vẫdUb7n dUb7còn ch7viBưa dáCgEUm ecpKhạ xuốngecpK đểdUb7 đecpKối đầu7viB CgEUtrực diện.

CCgEUhỉ là7viB dUb7ngay 7viBsau đótUqD, becpKàn ta7viBy CgEUlạnh ngắttUqD trêdUb7n v7viBai tôiCgEU đãdUb7 t7viBự độngCgEU rờidUb7 khỏ7viBi vịtUqD trtUqDí, dUb7lại bị7viB một7viB lựcdUb7 kháctUqD mạnh7viB mẽ7viB tUqDkéo cántUqDh taecpKy 7viBđang ecpKche mắtecpK c7viBủa tôtUqDi x7viBuống. KhoảnhtUqD tUqDkhắc ecpKnhìn thấyecpK vẻtUqD mặ7viBt 7viBđiển ecpKtrai ecpKquen thuộcCgEU củdUb7a CgEUsếp LạcCgEU Mi7viBnh ecpKở ecpKkhoảng cádUb7ch gầntUqD, tôi7viB vẫtUqDn ecpKcòn CgEUhết sứCgEUc 7viBbàng hecpKoàng. CúecpK sốcecpK ecpKtâm ecpKlý chCgEUưa thuyê7viBn gCgEUiảm thtUqDì cútUqD s7viBốc k7viBhác đCgEUã dộiecpK thẳnecpKg vecpKào tráiCgEU titUqDm ecpKmỏng man7viBh, yếudUb7 ớt7viB củaecpK tôi.

ỞCgEU khoảng7viB cáchdUb7 vỏndUb7 vẹCgEUn mườCgEUi cdUb7entimet, n7viBụ dUb7cười củatUqD ngườiecpK ktUqDia lạCgEUi từdUb7 từ7viB 7viBsáng lạnecpK nhưtUqD ánhecpK mặt7viB tCgEUrời giữa7viB đêCgEUm vắng. (Cơm 7viBKhê hecpKỏi CgEUngu: Ủa,ecpK badUb7n tUqDđêm cecpKó 7viBmặt trecpKời mọCgEUc hCgEUả CgEUAn Khuê?7viB CtUqDô ecpKví dUb7von gi7viBỏi thế?tUqD TôtUqDi biếtUqDt rồitUqD nCgEUhé, cCgEUô bịecpK sCgEUắc đtUqDẹp củ7viBa a7viBi 7viBkia dUb7mê hoCgEUặc ecpKrồi, loạndUb7 não7viB… HôdUb7 hô!).

“Sao thếCgEU, ngắmdUb7 đủtUqD chưa?”

Cuối cùngCgEU tô7viBi cũn7viBg nghecpKe thấyCgEU giọngCgEU ndUb7ói CgEUcủa 7viBcon ngườiecpK nhtUqDỏ nhẹCgEU cất7viB lêtUqDn. N7viBhanh chóCgEUng lấydUb7 lại7viB bìtUqDnh tĩCgEUnh, bóngCgEU tố7viBi lạtUqDi mộttUqD CgEUlần nữtUqDa giúpdUb7 ecpKtôi ch7viBe đdUb7i đôidUb7 mtUqDá ndUb7óng rựtUqDc. NhưngtUqD ecpKchí tUqDít, khotUqDảnh kdUb7hắc n7viBhận ecpKra CgEUthứ đángCgEU stUqDợ gecpKì đótUqD dUb7lại lCgEUà LtUqDạc MinCgEUh khidUb7ến ttUqDôi vutUqDi vecpKẻ hơn7viB rdUb7ất nhi7viBều. TCgEUuy nhiêecpKn CgEUvẫn khônecpKg tUqDkhỏi 7viBthắc 7viBmắc, dUb7cố gắngtUqD dUb7hạ âtUqDm lượngtUqD xuốn7viBg mdUb7ức thấtUqDp nhấdUb7t CgEUđể CgEUđảm bảotUqD tUqDkhông ảnCgEUh 7viBhưởng đếndUb7 nhữn7viBg ngườitUqD xuCgEUng quCgEUanh, tdUb7rực tiếp7viB hỏi:

“Sếp, tUqDsao a7viBnh cũng7viB ngồ7viBi tUqDở tUqDđây? CódUb7 stUqDự tecpKrùng CgEUhợp đếntUqD vậydUb7 ư?”

“KhôngecpK phtUqDải. T7viBôi cốtUqD 7viBtình dUb7đặt vétUqD ngồCgEUi chung.”

tUqDCố CgEUtình? Vì7viB dUb7sao? MudUb7ốn ndUb7gồi xeecpKm ptUqDhim cùn7viBg tdUb7ôi CgEUư? KhôndUb7g phảiecpK ttUqDrùng hợtUqDp? ecpKAnh cdUb7ó dUb7ý gCgEUì? VecpKậy a7viBnh điCgEU vớCgEUi aCgEUi tớiCgEU đây?...

TecpKrực tiếdUb7p nghCgEUe đượcdUb7 7viBlời nóidUb7 thdUb7ẳng ttUqDhắn ctUqDủa Lạc7viB MiCgEUnh, 7viBtim tô7viBi càn7viBg đập7viB mạnhdUb7 hCgEUơn, nCgEUão bắtCgEU đầtUqDu soạnCgEU sẵndUb7 cdUb7ác câutUqD hỏitUqD CgEUtò mòCgEU nhưng7viB tuyệt7viB nhiêntUqD tUqDkhông một7viB dUb7câu nàotUqD đượCgEUc thốCgEUt r7viBa khdUb7ỏi miệndUb7g. NháCgEUt gadUb7n vẫntUqD h7viBoàn nCgEUhát CgEUgan màdUb7 thôi!

“Bà chịdUb7 già,7viB eCgEUm đâyCgEU. NhdUb7ìn vẻecpK CgEUmặt ngecpKu ngốecpKc CgEUcủa chCgEUị kìa!”

GươnecpKg mặttUqD c7viBười nhăndUb7 7viBnhở cdUb7ủa eecpKm t7viBrai tUqDAn HuecpKy từecpK tUqDphía bêntUqD kecpKia thòdUb7 tUqDra chếecpK nhdUb7ạo tôCgEUi. tUqDDù có7viB chútUqDt ngecpKạc nhtUqDiên, nhưndUb7g tô7viBi ecpKmơ ecpKhồ nhậ7viBn r7viBa lòCgEUng m7viBình tUqDnhư vừatUqD quẳngecpK đưtUqDợc mộecpKt gáecpKnh nặngecpK ktUqDhi thấyCgEU ecpKsự xdUb7uất hiệnecpK củatUqD nCgEUó tUqDở đây.CgEU T7viBôi vuCgEUi vCgEUẻ ecpKquắc m7viBắt nhìdUb7n CgEUAn HuCgEUy kèecpKm tecpKheo dUb7một lờiecpK cảnhdUb7 cáo:

“Đến rồiecpK tdUb7hì CgEUxem đtUqDi. ĐừnCgEUg ctUqDó ồndUb7 àodUb7 làecpKm ảnCgEUh hưởngecpK ecpKtới nhữngecpK ngườiecpK khác.ecpK SắptUqD đếnCgEU đoạndUb7 hecpKay rồidUb7 đấy!”

Nói vớidUb7 ecpKAn ecpKHuy nhưntUqDg 7viBcũng lCgEUà t7viBự nCgEUhắc nhdUb7ở 7viBcả chínhecpK bản7viB thânCgEU mìn7viBh. TtUqDôi liếcCgEU qudUb7a dUb7vẻ mặtecpK vudUb7i vCgEUẻ củecpKa LạctUqD 7viBMinh lầndUb7 nữa,tUqD rồitUqD mecpKới ecpKquay stUqDang ngdUb7ay ngắn7viB dUb7ngồi xedUb7m. CgEUBỗng nh7viBiên mộtecpK ltUqDần nữ7viBa 7viBgiật mìndUb7h tUqDvới ánh7viB mắecpKt secpKáng trưecpKng như7viB hdUb7ai cáecpKi đecpKèn 7viBpha ecpKô ttUqDô đadUb7ng tUqDquan stUqDát tôtUqDi t7viBừ ecpKnãy đến7viB giờdUb7 củtUqDa TháecpKi DươngCgEU. ChếtecpK dUb7mất thô7viBi, ecpKbộ tUqDphim CgEUma “Je7viBssabelle 2dUb7”mới 7viBbắt đầuCgEU chdUb7ưa đượcdUb7 CgEUbao lâuecpK 7viBmà ecpKtôi đCgEUã dUb7suýt bịdUb7 dUb7mấy ngườidUb7 bdUb7ên cạtUqDnh tUqDnày “tUqDtế xác”tUqD rồi! (Cơm KhêtUqD thắcecpK mắc:tUqD JessabeecpKlle ecpKnghĩa làtUqD tdUb7ế xádUb7c mtUqDà. dUb7An KhuêtUqD, dUb7cô thCgEUật ma7viBy mắn,tUqD vtUqDừa đưdUb7ợc xedUb7m phi7viBm ecpK2D vdUb7ừa đượctUqD CgEUtrải nghiệmCgEU sốngdUb7 độn7viBg nhưtUqD phiCgEUm 47viBD thếecpK ndUb7ày! Như7viBng CgEUcô quảecpK thựctUqD nhátdUb7 ga7viBn quáecpK đấy!tUqD T7viBhần hồntUqD tUqDnát thecpKần tính..CgEU. ỪmtUqD, đtUqDiểm nàyecpK gecpKiống tôi.)

Thấy vẻecpK mặecpKt CgEUlơ tUqDtơ ecpKmơ c7viBủa ThdUb7ái DưtUqDơng đantUqDg nhìtUqDn mình,CgEU tCgEUôi huýchdUb7 CgEUvai CgEUcậu dUb7ta tUqDmột cái,dUb7 nhẹdUb7 nhàngdUb7 CgEUnhắc nhở:

“CòntUqD cậdUb7u nữdUb7a, xedUb7m phitUqDm đdUb7i, nhìnCgEU tecpKôi làCgEUm gì?”

Thái DưCgEUơng hCgEUờ hữCgEUng tCgEUrả lờ7viBi: “Ờ.”

LạdUb7i dUb7nói 7viBvề tecpKôi, lầndUb7 nàdUb7y đ7viBã dù7viBng hẳdUb7n cảtUqD haCgEUi tadUb7y đểCgEU ecpKche hatUqDi nCgEUửa co7viBn mắdUb7t. 7viBĐúng tUqDrồi, lầntUqD nàoecpK 7viBđi xtUqDem phCgEUim CgEUma tôdUb7i cũdUb7ng chtUqDỉ xeCgEUm bằnCgEUg h7viBai nửaecpK ctUqDon mắt. (Cơm KtUqDhê lạdUb7i t7viBrầm 7viBngâm su7viBy 7viBnghĩ mộtCgEU hồi7viB vẫCgEUn khôndUb7g tUqDthông n7viBão, bènecpK hỏi:tUqD “An7viB KhdUb7uê, ecpKtôi v7viBẫn chCgEUưa tưởngCgEU tượngecpK rtUqDa ctUqDách xecpKem phidUb7m ecpKbằng haCgEUi nửtUqDa 7viBcon mắecpKt ecpKcủa dUb7cô làCgEU nhCgEUư thế7viB nà7viBo? CCgEUô cecpKhỉ tUqDcho tôdUb7i với!”)



StUqDau 7viBkhi 7viBbộ CgEUphim tUqDma dUb7kinh điểdUb7n CgEUkết thúecpKc, tCgEUôi dUb7có hơitUqD thdUb7ất vọng7viB. NộiCgEU du7viBng tUqDcủa dUb7nó CgEUthật sdUb7ự không7viB CgEUhay bằngCgEU phầCgEUn mdUb7ột. Bố7viBn dUb7người c7viBhúng tecpKôi cùngdUb7 7viBnhau đCgEUi tUqDra kCgEUhỏi rạp,tUqD mỗtUqDi ntUqDgười ecpKmỗi tUqDvẻ: CgEUngười th7viBì sợtUqD đếndUb7 ecpKkhóc, ngườidUb7 thìdUb7 cười7viB, ngtUqDười tUqDlại khôngdUb7 CgEUcó bất7viB ecpKcứ cdUb7ảm xCgEUúc gìdUb7… TódUb7m lại,CgEU “ecpKtàn tidUb7ệc” rồi,dUb7 CgEUđã đếntUqD lúcecpK pecpKhải đitUqD về.

“An CgEUKhuê sẽCgEU vdUb7ề cùntUqDg CgEUxe vớiecpK tôecpKi vìecpK 7viBchúng CgEUtôi làecpK hàngecpK xóm,dUb7 khôntUqDg nêndUb7 phiecpKền cdUb7ậu tUqDlần nữa!”

“…”

Bất tdUb7hình ldUb7ình, ecpKLạc tUqDMinh quadUb7y sdUb7ang nCgEUắm lấyCgEU tay tôi hướng đến Thái Dương để lại một lời thông báo thẳng thắn rồi mạnh mẽ kéo tôi đi về bãi đậu xe ngay gần đó. An Huy đã vỗ về xong trái tim bé bỏng của nó, vội vàng đuổi theo phía sau:

“Ối, hai người chờ em với. Đừng bỏ mặc em mà, em sợ ma lắm!”

Lần này, người tôi bỏ lại phía sau chính là “mẹ kế” của mình, Thái Dương…

Tôi như một con ngốc để mặc Lạc Minh dắt tay đi đến nhét vào trong xe. Trái tim khỏe mạnh của tôi lại được thể đập nhanh bất thường lần nữa trong cùng một ngày. Tôi đảm bảo bộ phận tim của mình có vấn đề rồi!

(Cơm Khê đồng cảm với nữ chính: “Tôi cũng từng bị rơi vào khủng hoảng. Gọi cấp cứu, nhưng người ta trả tôi về và nói rằng, tình yêu không phải là thảm hoạ…”)

Nằm trên giường, tôi trằn trọc suy nghĩ đủ thứ chuyện. Chẳng lẽ sếp Lạc Minh thật sự có ý với tôi? Nhưng mà tại sao anh ta lại để ý đến tôi chứ? Từ khi nào anh ta để ý đến tôi? Mà một người có điều kiện tốt như vậy sao lại để ý đến tôi được? Rốt cuộc anh có ý là có ý gì với tôi?

Một bụng rối rắm…