Animorphs (Tập 34: Lời Tiên Tri) - Chương 25 (Hết)

CHƯƠNG 25

ALDREA

Bọn ta mang vũ khí về cho Quafijinivon. Ta lại tao ngộ chắt gái Toby của mình.

Những con Người và anh chàng Andalite đã làm điều phi thường nhưng không hề có nghi thức ăn mừng chiến thắng hay ghi công. Thay vào đó là một sự im lặng ngột ngạt và những lời trao đổi bằng mắt.

Ta vẫn nắm quyền kiểm soát cơ thể này. Cassie hình như đang ngủ. Cô bé đã kiệt sức, đã mệt và bầm dập lắm rồi.

Ta kéo Aximili qua một bên. “Cậu đã sống với những con Người này. Hình như họ cảm thấy nặng nề với chiến thắng của mình.”

“Đúng vậy, họ hối tiếc vì đã làm những việc mà họ biết họ buộc phải làm. Họ nhạy cảm gần giống như những người Andalite.”

Ta mỉm cười. “Họ làm ta nhớ lại những chiến binh Hork-Bajir, những người không bao giờ tha thứ cho mình vì tội giết chóc.”

“Chúng ta cùng nhất trí rằng, tất cả các giống loài tiến bộ đều căm ghét chiến tranh.” Aximili nói.

“Đó có thể là định nghĩa của nền văn minh thực sự,” ta nói. “Thế mà, chúng ta đang có mặt ở đây để cổ súy cho một cuộc chiến khác. Người Arn sẽ sản sinh ra một thế hệ Hork-Bajir mới, và nhờ có chúng ta, họ sẽ được trang bị vũ khí.”

“Toby sẽ lãnh đạo họ,” anh chàng Andalite vừa nói vừa quay cặp mắt cuống về phía chắt gái của ta.

Toby đang quay lưng về phía bọn ta. Cô bé đang hí húi làm việc với người Arn, tranh thủ học hỏi ông ta. Một cặp đôi kì lạ: một là sinh vật cuối cùng của giống loài sáng tạo ra người Hork-Bajir chuyên phục vụ một cách đơn giản và u mê; và một ví dụ sống cho sự thất bại của người Arn.

Cô bé thật giống Dak khi ta lần đầu tiên gặp anh ấy. Trước khi chiến tranh xảy ra, trước khi ta dẫn dắt Dak phục vụ cho mục đích và ý chí của Andalite.

“Không,” ta bất giác nói. “Không, ta sẽ không để Toby ở lại đây. Nơi của cô bé là chỗ có cha mẹ nó, Trái Đất. Toby là một phần của Dak, Seerow và ta, cô bé sẽ phải sống sót để làm một cái gì đó bên cạnh việc chiến đấu.”

“Tôi không tin cô bé sẽ ra đi một cách tự nguyện,” Ax nói. “Toby sẽ nghĩ rằng ở lại đây và lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Yeerk cùng với những người Hork-Bajir thế hệ mới là bổn phận của mình.”

“Ta cũng nghĩ vậy, nhưng mà với sự giúp đỡ của mi, và của Cassie, ta nghĩ ta có thể thuyết phục được nó.” Ta giải thích cho Aximili, Cassie dĩ nhiên cũng nghe được. Và giờ cuối cùng cô đã trở về với vẻ tội lỗi, bứt rứt của mình.

“Bà biết việc này có ý nghĩa gì,” Cassie bảo.

“Đúng, đúng thế. Nhưng cuộc sống của ta đã chấm dứt từ lâu rồi, dù ta đã cố giả bộ phớt lờ nó đi. Nhưng… Dak không còn, Seerow bé bỏng của ta đã chết, và ngay cả hành tinh yêu mến vô cùng này cũng… tất cả những gì ta còn lại là Toby.”

“Không, bà Aldrea à, đó không phải là tất cả những gì còn lại,” Cassie nói. “Bà không ngăn chặn được bọn Yeerk, nhưng bà đã làm chậm bước tiến của chúng. Điều đó cho con Người có thời gian. Giờ chúng tôi cũng có thể không ngăn chặn chúng được nhưng sẽ chiến đấu làm chúng suy yếu. Và một ngày nào đó, ở một nơi nào đó chúng sẽ bị chặn đứng.”

“Và còn một điều nữa,” Cassie nói. Cô bé hướng cặp mắt của chúng ta quay qua nhìn Toby. Một nhà tiên tri Hork-Bajir trẻ, ít nhất là trong những giấc mơ cuối cùng của ta, sẽ dẫn dắt dân tộc của mình đi tới tự do.

Ta gần như đã kiệt sức. Rất khó để nói lời chia li.

“Hãy để cho tất cả trôi đi,” ta bảo.

“Đó là một niềm vinh dự, bà Aldrea. Cháu vẫn không biết tại sao Ixcila của bà lại nhập vào cháu, nhưng đó là một niềm vinh dự.”

“Tới tận bây giờ cháu vẫn không biết ư? Ixcila sẽ bị thu hút bởi một tâm não gần giống với trí não của nó. Và ta sẽ thấy thích khi ngay cả cái phiên bản Ixcila mới phôi thai và vô thức của ta đủ xứng đáng để biết rằng ta rất có thể bị cuốn hút. Sự cuốn hút đó là lí do để ta níu kéo cuộc sống. Và ta cần một người đủ mạnh để đưa ta quay lại với định mệnh của mình.”

Cassie không nói thêm điều gì. Cũng chẳng còn gì để nói với nhau nữa cả. [Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

“Jake!” Cassie kêu. “Bà Aldrea đang cố nắm lấy quyền điều khiển mình.”

Jake và tất cả bọn bạn xúm quanh, căng người lên, sẵn sàng chiến đấu.

Aximili chạy nhanh lại đằng sau Toby, rịt cái đuôi Andalite vào cổ nó. “Hãy thả ra, Aldrea. Bà phải rời khỏi cơ thể Cassie nếu không thì chắt gái của bà cũng sẽ đi luôn.”

“Ax!” Jake hét.

“Ta sẽ giết mi, Andalite!” Ta gào qua miệng Cassie. “Người Arn sẽ cho ta một cơ thể mới và ta sẽ đi theo mi mãi mãi.”

“Tôi nghi ngờ điều đó, Aldrea, con gái của Seerow ạ, Toby sẽ đi với chúng tôi làm con tin để bảo đảm bà cư xử đúng mực trong tương lai. Giờ thì hãy thả bạn Cassie của ta ra đi.”

Ta đành phải làm theo. Ta để Cassie lại sau, rồi bay lên khỏi cơ thể và trí não của cô bé, trở về cái lọ.

Ta không còn liên lạc được nữa. Không nghe, không thấy gì nữa…

Trong phút chốc ta có thể ghi nhớ.

Toby sẽ không mất nhiều thời gian để nhận thấy mình bị lừa. Nhưng sau đó Toby và những người khác sẽ lên đường trở về Trái Đất.

Ý nghĩ của ta, ý thức và kí ức của ta tất cả đều nhạt nhòa đi. Ta vẫn còn thấy con trai ta, vẫn còn thấy Dak.

Vẫn còn thấy…

HẾT TẬP 34

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách:

Sienna – Bupbecaumua – trangchic

(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)