Animorphs (Tập 34: Lời Tiên Tri) - Chương 11 - 12

CHƯƠNG 11

Đây là lần thứ hai trong vòng chưa tới một ngày, chúng tôi bay tới thung lũng Hork-Bajir.

Chẳng ai nói tiếng nào. Ngay cả Marco và Rachel cũng chẳng buồn gấu ó nhau. Bà Aldrea không liên lạc tâm trí với tôi. Jake cũng chẳng nói gì với tôi cả, dù chỉ là để động viên. Cậu ấy biết mình không thể nói gì với tôi mà không phải nói với bà Aldrea. Tôi biết cậu ấy nhận thức được những rắc rối có thể xảy ra.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy Quafijinivon, Toby và những người Hork-Bajir. Họ đang bu quanh một phi thuyền Yeerk nho nhỏ. Nó lớn hơn chiếc Con Rệp, nhưng vẫn là nhỏ. Nó mang hình ô van như tàu của người Andalite, với khoang động cơ ở hai bên sườn, có điều ụ tia Nghiệt lủng lẳng bên dưới chứ không mô phỏng chiếc đuôi vung lên.

Tôi muốn nhảy ào lên tàu thật nhanh. Cách duy nhất để kết thúc phi vụ là hãy bắt đầu nó. Cách duy nhất để quay trở về Trái Đất là hãy rời xa nó. Cách duy nhất để khỏi phải chia sẻ cơ thể với bà Aldrea là hãy cho phép bà sử dụng nó.

Tôi đã sẵn sàng. Cần phải thế vì tôi đã chẳng có sự lựa chọn kể từ khi được bà Aldrea chọn làm tâm não tiếp nhận.

Tôi cụp cánh lại, và để cho mình rơi tự do xuống mặt đất. Xong, tôi hoàn hình thật nhanh.

“Ai chưa có lốt biến hình Hork-Bajir thì hãy hấp thụ đi,” Jake ra lệnh khi những túm lông chim ưng còn chưa rụng hết khỏi mặt cậu ấy.

Tôi tiến lên trước mặt Jara Hamee và chìa tay ra. “Cho phép tôi chứ?”

“Jara hân hạnh giúp đỡ,” anh ấy đáp.

Tôi ấn bàn tay vào bộ ngực lờm xờm của anh ấy. Bà Aldrea cố kìm nén một nỗi đau mới. Trong thoáng chốc, tôi không thể nhận ra tại sao, sau đó tôi mới biết: bàn tay tôi chạm vào Jara Hamee làm bà nhớ tới Dak Hamee.

Tất cả vẫn như còn tươi mới đối với bà. Sự mất mát xảy ra từ hồi tôi chưa ra đời, nhưng với bà Aldrea nó chỉ như mới cách đây vài giờ. Tôi không thể nghĩ nó là một câu chuyện thật. Dak Hamee đối với tôi là lịch sử, nhưng đối với bà Aldrea, ông là một con người sống.

Tôi tiếp nhận ADN của Jara thật nhanh và rụt tay lại. “Bà vẫn còn nhớ ông ấy phải không?” Tôi hỏi.

“Dak chết hôm qua mà không có ta ở bên. Ta đã không cầm tay ông ấy và nói rằng ta yêu ông ấy. Có thể thực tế đã diễn ra như vậy, chứ không phải là tất cả những gì mà ta có trong kí ức của ta.”

“Xin lỗi,” những lời đó thật yếu xìu, thiếu thuyết phục nhưng tôi cũng chẳng biết đáp lại ra sao. Bà Aldrea thôi không nói gì nữa.

“Tới lúc rồi,” Quafijinivon thông báo và bước về phía con tàu, dừng lại rồi quay qua Jara Hamee. “Bạn Hork-Bajir, ta rất biết ơn món quà ADN của bạn. Ta sẽ làm tất cả trong khả năng của mình để tạo ra lãnh địa mới nhằm đánh đuổi bọn Yeerk ra khỏi thế giới quê nhà. Dù bạn có tin hay không, nhưng ta khẳng định rằng người Arn cuối cùng này sẽ chuộc lại những tội lỗi của dân tộc mình.”

Dĩ nhiên là những người Hork-Bajir chẳng thể hiểu nổi một nửa bài diễn thuyết của Quafijinivon, nhưng có lẽ họ cảm nhận được phần nào…

Jara Hamee đập tay lên ngực. “Tự do hay là chết!” Anh thét vang.

“Tự do hay là chết!” Ket Halpak hét theo, cũng chạm tay lên ngực.

Những người Hork-Bajir khác cũng hòa tiếng thét.

“Tự do hay là chết!”

“Tự do hay là chết!”

Mắt tôi chợt cay cay. Tôi không biết cảm xúc của bà Aldrea hay của mình làm cho nước mắt tuôn trào. Trong khoảnh khắc đó cảm xúc của hai chúng tôi không thể phân biệt được.

“Rồi, đi thôi,” Jake hô.

Bà Aldrea và tôi nhìn những người Hork-Bajir lần cuối cùng, rồi chúng tôi cũng đập tay vào ngực và hét vang. “Tự do hay là chết.”

“Chúng tôi” là cách duy nhất tôi có thể dùng để mô tả trường hợp này. Tôi không chắc giọng mình hay giọng bà Aldrea bật lên lời xung phong trên chiến trường của Hork-Bajir. Lúc đó bức tường ngăn cách giữa chúng tôi đã bị phá vỡ. Nhưng khi chúng tôi tới cửa phi thuyền, tôi cảm thấy bà Aldrea tách xa tôi ra. Và tôi cũng tự tách mình ra. Chúng tôi gần như là hai người xa lạ với nhau. Cả hai cần có chút riêng tư. Tôi bước vào phi thuyền, theo sau là Marco.

“Hây, cái bồn này nóng gớm,” cậu ấy cằn nhằn. “Các quý bà hãy lại đây với tui.” Tôi nhìn theo ánh mắt Marco và thấy một vũng Yeerk cũ nằm chình ình giữa “căn phòng” duy nhất.

“Nó cạn rồi,” Quafijinivon bảo đảm với chúng tôi. “Để ta cầm lái cho. Chúng ta sẽ chuyển sang vùng không gian Zero ngay khi ra khỏi bầu khí quyển. Ta phải chuẩn bị cho cuộc hành trình tới hành tinh Arn.”

“Hành tinh Hork-Bajir chứ,” Rachel nhắc và ý nhị nhìn tôi.

Hình như Quafijinivon không nghe thấy những lời Rachel nói, ông chật vật ngồi dựa lưng vào ghế của cơ trưởng vốn được thiết kế cho Hork-Bajir. Không gian bên cạnh ông vốn được dành cho một Taxxon, chẳng còn chiếc ghế nào nữa.

Ax nhìn vào bảng điều khiển. “Cái này là tàu Yeerk thế hệ mới,” ảnh nhận định. Rồi bằng giọng truyền hờ hững, ảnh bảo. “Chúng đã cải tiến chút chút kể từ khi đánh cắp kĩ thuật của người Andalite… Tất cả chúng ta đều biết ai đã dạy cho Yeerk khả năng di chuyển trong vùng không gian Zero.”

“Đó là cha ta,” bà Aldrea trả lời một cách cứng cỏi. “Cha ta, hoàng tử Seerow. Nếu không có cha ta, bọn Yeerk sẽ không có cơ hội bành trướng sự quỷ quái của chúng,” bà tiếp. “Nếu không có cha ta thì chúng ta sẽ không phải liều thân trong phi vụ này. Đây là điều mà người Andalite kia muốn nhấn mạnh chứ gì.”

“Bà Aldrea, làm ơn thôi đi mà,” tôi van vỉ. “Không ai đổ thừa cho bà đâu.”

Aldrea chẳng thèm đếm xỉa tới tôi.

“Tất cả đều là sự thật,” bà khăng khăng. “Và cũng là sự thật rằng cha ta tin những việc mình làm là đúng. Ông tin mình đã giúp một loài xứng đáng được tiến hóa và phát triển.”

“Chúng tiến hóa bừa lên Hork-Bajir và loài người,” Ax dằn dỗi nói.

Bà Aldrea quay đầu mình - quay đầu của chúng tôi - về phía Ax. “Những gì ông ấy làm cũng giống như việc chuyển giao công nghệ biến hình cho những con Người đây. Và ai đã làm điều đó hả Aximili-Esgarrouth-Isthill? Ta biết họ không thể tự có kĩ thuật này.”

“Bà không thể so sánh cha bà với anh trai tôi,” Ax phản kháng.

“Ồ, nhưng mà ta có thể!” Bà Aldrea reo lên. “Nếu anh trai của mi trao cho loài Người thuật biến hình, cũng có nghĩa là anh ta đã trao cho loài hạ đẳng kĩ thuật họ không thể tự phát triển. Đó là điều cha ta đã làm.”

“Chờ đã, chờ đã.” Rachel cắt ngang. “Theo những gì tôi nghe thì bà so sánh loài Người với Yeerk hả?”

“Ha ha, chúng ta đã đi xa điểm xuất phát.” Marco cười hinh hích. “Hi hi, chưa tới trạm nghỉ thứ nhất mà lũ trẻ đã hục hặc đánh nhau ở ghế sau.”

“Bà biết không Ald..” Tobias định nói.

“Thôi, ngưng tranh luận.” Jake gạt phắt, và Tobias im bặt giữa chừng. Tôi cảm thấy trong vẻ im lặng của bà Aldrea có sự bất tin cậy trước một người lạ trẻ tuổi.

“Ở đây tụi mình cần phải là một đội,” Jake nói bằng giọng lặng lẽ mà buộc cả bọn phải chăm chú lắng nghe. “Tụi mình phải tin cậy lẫn nhau. Tụi mình sắp xâm nhập vào vùng đất của kẻ thù. Hành tinh Hork-Bajir đang bị quân Yeerk chiếm đóng. Nó được bao bọc bởi hệ thống an ninh Yeerk. Tụi mình buộc phải tin vào hai người mà tụi mình không biết rõ: Quafijinivon và bà Aldrea.”

Cậu ấy quắc mắt nhìn tôi-bà Aldrea. “Chúng ta sẽ chấp nhận lời khuyên của Quafijinivon và bà Aldrea. Chúng ta sẽ lắng nghe Toby. Nhưng đây cũng là một nhiệm vụ của hội Animorphs.”

“Tức là bọn mi tấn công?” Bà Aldrea hỏi, suýt nữa thì phì cười.

“Đó chính xác là điều tôi muốn nói,” Jake trả lời.

Tôi cảm thấy phản ứng của bà Aldrea. Một sự pha trộn giữa tức giận, coi thường lẫn lo lắng.

“Jake đã dẫn dắt chúng tôi tham gia nhiều chiến trường, thực hiện nhiều phi vụ hơn bà và ông Dak từng làm,” tôi nói, mặc kệ thái độ của Aldrea.

Sử dụng cái miệng của tôi - của chúng tôi - bà Aldrea bảo. “Tôi sẽ nghe theo Jake như thể cậu ta là hoàng tử của mình.”

Ý bà là gì? Tôi không thể biết.

Tôi thấy hình như Ax muốn trả treo câu gì đó thật chua cay. Jake giơ tay lên, chặn Ax lại. “Cám ơn, bà Aldrea. Rất vinh dự có bà trong nhóm chúng tôi.”

Giây phút đó qua đi. Tôi thấy Rachel khinh khỉnh nhìn tôi, ồ không, nhìn bà Aldrea.

“Cháu mến người tên Jake này, phải không Cassie?” Bà Alrea hỏi tôi.

“Vâng.” Tôi lặng lẽ đáp.

“Giống như Dak và ta.”

“Vâng, cháu đoán vậy.” Đó quả là một sự so sánh khập khiễng: cả Dak lẫn Aldrea không ai sống sót trong cuộc chiến của họ.

“Ta chúc cho các cháu gặp may mắn nhiều hơn chúng ta.”

“Để tôi mở cửa sổ quan sát,” Ax đề nghị. Liền đó, một vòng kim loại nứt ra để lộ một cửa sổ.

Mắt tôi dòm trân trân vào quả cầu màu trắng và xanh da trời - đó là Trái Đất. Nó đã cách xa lắm rồi.

Con tàu tăng tốc, lao đi vun vút trong không gian, càng ngày càng nhanh hơn.

Vụt! Trái Đất biến mất.

“Chuyển dịch vào vùng không gian Zero,” Ax thông báo với chúng tôi. “Chúng ta sẽ xuất hiện ở đâu đó trong dải thiên hà của hành tinh Hork-Bajir. Tùy thuộc vào hình thể hiện tại vùng không gian Zero.”

Tôi nhìn quanh đội quân tạp nham. Bốn con Người, một diều hâu đuôi đỏ, một Andalite, một Hork-Bajir, một người Arn đang quay lưng lại chúng tôi và một linh hồn được gọi là Aldrea, vô hình nhưng thật sự đang tồn tại trong tôi…

Chắc hẳn là tôi đã có cái nhìn lo lắng.

Marco bắt được ánh nhìn của tôi và phá lên cười châm chích. “Rồi. Có ai muốn liệng xúc xắc không?”

CHƯƠNG 12

ALDREA

Ta lăn lộn và nhận ra Dak đã đi. Ta mở choàng mắt ra. Anh ấy đứng xoay lưng lại ta, ưu tư nhìn đăm đăm xuống thung lũng bên dưới. Ta đứng lên đi lại gần Dak, lần chần rồi cuối xuống nhặt khẩu súng trong số vũ khí ta thu gom được trong vòng hai năm qua. Ta ra sau anh ấy, bước qua cái đuôi cong và đặt tay lên hông anh.

Dak và ta đứng lên rìa căn chòi nhỏ được dựng trên chạc cây Stoola cao hai trăm mười mét. Tụi ta ở cuối thung lũng, tại một nơi hẹp đến nỗi cành cây bên kia thung lũng vươn sang đụng tới tận bên này.

Khu này vừa bị bọn Yeerk cày xới lộn tung để săn lùng những người Hork-Bajir sống sót. Trớ trêu là cuộc lùng sục lại do tụi Mượn xác Hork-Bajir thực hiện. Tuy nhiên, tụi ta đã thoát. Dak đã tháo cái chòi ra và chôn xuống lòng đất, đến khi cuộc càn quét qua đi, tụi ta lại hiên ngang xây dựng lại ngôi nhà của mình.

“Em yêu anh, Dak.” Ta nói nho nhỏ.

Dak vòng cánh tay quanh ngực mình, thì thào. “Seerow đang ngủ say.”

“Vâng. Mấy ngày qua, kể từ khi tàu Yeerk không còn quần đảo ầm ĩ thì con nó luôn ngủ ngon lành.”

Một chiến dịch quy mô đã khởi sự. Tụi ta giờ phải chiến đấu với lực lượng Yeerk đông gấp đôi.

“Anh lo sợ cho nó, Aldrea.” Dak lo lắng nói.

Ta không trả lời, cổ họng nghẹn cứng. Từ lâu tụi ta đã nhận ra mình khó lòng sống sót. Tụi ta chấp nhận điều đó, như bất cứ ai chấp nhận cái chết của người mình yêu thương hay cái chết của chính mình vậy. Nhưng ta không sao chấp nhận điều này cho Seerow, đứa con trai bé bỏng của tụi ta. Không thể. Nhưng ta không thấy con đường thoát nào khác.

Ta nhìn cái nôi kết bằng cành cây, nơi chú bé Seerow đang ngủ ngon lành. “Điều gì sẽ đến với con, cục cưng của mẹ?”

Seerow ngồi dậy, dù chưa tới tuổi biết nói nhưng nó đã nói được. Không phải kiểu nói bập bẹ như Hork-Bajir, mà là nói trôi chảy, rành rõ.

“Bọn Yeerk sẽ bắt con, mẹ à.”

“Không.”

“Mẹ không cứu được con đâu.”

“Mẹ… mẹ…”

“Cha đâu hả mẹ?”

“Cái gì? Cha con…” ta nhìn ra ngoài. Dak không còn ở đó nữa! “Cha con… Cái gì đã xảy ra vậy?”

“Một cơn ác mộng,” sinh vật nhỏ nhắn màu nâu thỏ thẻ. Cô bé vừa thay thế vị trí của con trai ta. “Aldrea, tỉnh lại nào, bà gặp ác mộng rồi.”

“Seerow!” Ta thét.

“Seerow! Dak! Lại đây với ta, đến đây với ta… Con và anh đang ở đâu vậy?”

“Tỉnh dậy! Tỉnh dậy! Aldrea, tỉnh dậy nào!”

“Seerow!”

Ta choàng tỉnh. Con người tên Cassie chạy đi nhúng mặt ta vào nước lạnh.

Ta nhìn quanh quất, bằng mắt của Cassie. Ánh sáng mờ mờ để mọi người dễ ngủ. Người Andalite kia đang đứng trong tư thế nghỉ ngơi, với một mắt cuống mở to canh chừng. Jake, thủ lãnh của những con Người cũng vừa thức giấc.

“Không sao đâu, Jake.” Cassie bảo. “Bà ấy gặp ác mộng thôi mà.”

Seerow - chết sau khi sống cuộc đời làm vật chủ cho Yeerk. Dak - chết mà ta không biết vì sao. Tất cả họ, những chiến binh anh dũng cũng không còn.

Một cơn ác mộng. Một giấc mơ về những người đã chết.