Animorphs (Tập 34: Lời Tiên Tri) - Chương 09 - 10

CHƯƠNG 9

“Chúng ta nghĩ cần phải nêu tình hình cho bà biết. Thế này này: một trong những lốt hình biến tốt nhất của Cassie là sói,” Rachel nói với bà Aldrea khi tụi tôi đi về nhà, ngang qua khu rừng đầy những hạt nắng lốm đốm xuyên qua kẽ lá.

Bọn bạn đã bay đi trước rồi - hoặc ít ra tụi nó không còn ở trong tầm mắt của tôi và Rachel nữa. Vài kế hoạch đã được lập ra. Chúng tôi phải đi vắng một thời gian nên rất cần sự trợ giúp của người Chee.

Tôi biết Jake đã cẩn thận để lại một hay hai đứa đằng sau để bí mật canh chừng tụi tôi. Cậu ấy e ngại lời đáp lấp lửng của bà Aldrea còn hơn cả tôi nữa kìa…

Cuộc đi bộ nhàn nhã trong rừng này là một bài kiểm tra. Nếu bà Aldrea gây ra rắc rối gì thì Rachel đã có mặt sẵn sàng - chắc chắn còn có cả Tobias và Ax nữa. Dù không thấy nhưng tôi cá là mấy cậu ấy chỉ ở loanh quanh đây thôi.

Jake cho rằng bà Aldrea sẽ học cách kiểm soát những lốt biến hình của tôi. Trên thế giới Hork-Bajir bà sẽ lâm trận. Mà trong khi chiến đấu, tôi và bà cần phải hành động chớp nhoáng. Bà cần biết trong tình huống nào thì phải dùng vũ khí nào. Giờ chúng tôi cần coi bà xoay xở ra sao.

“Sói có tốc độ rất lớn,” Rachel vẫn tía lia. “Khả năng cấu rứt của hàm răng. Sức chịu đựng phi thường. Chúng có thể chạy suốt đêm. Nè, nếu bà chọn cháu, bà Aldrea à, thì bà sẽ có những vũ khí mạnh hơn nhiều. Ví dụ như voi châu Phi nè, nó nặng bảy tấn. Không kể lốt gấu xám đó nha.”

Tôi cảm thấy vẻ thán phục pha lẫn thích thú nơi bà Aldrea. Cái bức tường chắn giữa chúng tôi đã bị hạ xuống, nhưng những gì tôi thấy và cảm nhận chỉ là thứ bà Aldrea cho phép tôi thấy và cảm nhận thôi.

Tôi thấy mình cũng chẳng việc gì phải phô bày hết cả bí mật riêng tư cho bà ấy xem. Tuy đã lấy lại quyền khống chế cơ thể, nhưng tôi cẩn thận ngóng lên cây và vào các bụi rậm xem bóng dáng của Tobias và Ax ở đâu. Ít nhiều bà Aldrea cũng đoán được tôi đang mong ngóng cái gì.

“Không phải là cháu thất vọng, nhưng mà tại sao bà không chọn cháu?” Rachel hỏi to. “Ý cháu là… à… cháu đã sẵn sàng tiếp nhận nhân tính của bà.”

“Đừng nói là điều đó làm phiền bồ đấy nhé,” tôi nói.

“Tất nhiên là không rồi, mình chỉ định nói…”

“Tại sao ta phải chọn cô ấy?” Bà Aldrea hỏi tôi.

“Bà ấy muốn biết tại sao lại phải chọn bồ,” tôi dịch lại. “Mình có nên giải thích cho bà rằng bồ mạnh bạo và kiên gan hơn mình. Một kẻ diệt Yeerk triệt để. Bồ là Xena, Công Chúa Chiến Binh, trong khi mình chỉ là một đứa tâm tư bất ổn, và chỉ giỏi làm bà lang thú?”

“Nhớ kể rằng mình là một tay sành sỏi thời trang,” Rachel tinh quái nói thêm.

“Thật ra, cả cháu cũng thắc mắc vì sao bà lại chọn cháu.” Tôi nói to lên để làm vui lòng Rachel. “Tất cả đều nghĩ là bà sẽ chọn Rachel hoặc Toby.”

“Ta không biết,” bà Aldrea thừa nhận. “Ta không có kí ức về chuyện mình đã lựa chọn thế nào. Điều đầu tiên ta nhận biết là ta đã ở trong cơ thể cháu.”

Có lẽ bởi vì bà ấy đã nhận thấy sự ngưỡng mộ của tôi khi bà quyết định trở thành Hork-Bajir.

Không, như thế không thỏa đáng. Tôi không phải là đứa duy nhất tin rằng quyết định chối bỏ dân tộc mình để làm Hork-Bajir của bà là một quyết định dũng cảm.

Tôi nhắc lại câu trả lời của bà cho Rachel. Dĩ nhiên tôi có thể để bà dùng miệng mình, nhưng như thế rất dễ gây hiểu lầm, phiền toái. Tôi không muốn cho Aldrea nhiều hơn điều bà ấy cần, nhưng tôi cũng không muốn đối xử với bà ấy như một kẻ bị tình nghi. Tôi không nghĩ rằng Hoa hậu Bà Chằn[10] sẽ kiểm soát được tình huống đặc biệt này, tôi nghĩ thầm.

[10] Xem tập 32 - Phân thân.

“Aldrea, có lẽ chúng ta nên cùng dùng cơ quan phát âm của cháu. Nếu cả hai đều cẩn thận thì sẽ không gây phiền hà gì.”

“Ừ,” bà Aldrea chấp nhận.

“’Ừ’ cái gì?” Rachel ngơ ngác hỏi.

“Mình-cô-ấy và ta c-ù-n-g…” hai trí não dùng chung một cái miệng.

Rachel lườm chúng tôi. “À há. Coi bộ cần vô nhà thương điên rồi…”

“Tiếp đi, bà Aldrea,” tôi giục giã.

“Mới đầu ta nghĩ mình được trao cho một tâm não tiếp nhận thật kì cục,” bà Aldrea thú nhận, hình như là đang nói chuyện với Rachel, cứ như không có tôi ở đó. “Ta không biết mình đã loay hoay thế nào mà lại chui vào cái cơ thể yếu đuối này, không hề có những lưỡi gươm hay móng vuốt gì cả. Thậm chí cả túi chất độc cũng không có!”

“Ơ, nhưng mà cô ta có cái túi đựng ống thụt để rửa ruột cho gấu túi Mỹ đó.” Rachel giỡn.

“Nhưng giờ thì ta biết nó có khả năng biến hình. Thế là đủ rồi,” bà Aldrea tiếp.

Nó. Tôi đoán “nó” được dùng để nói về một cơ thể. “Nó” lò dò tiếp cận cơ quan phát âm.

“Vậy bà đã sẵn sàng thử chưa?” Tôi xen vào kiểm soát cơ quan phát âm. “Cháu đang tập trung vào ADN của sói. Bà có cảm thấy gì không?”

“Có,” Bà Aldrea đáp.

“Khi bắt đầu biến hình, tất cả những gì cần làm là…” tôi định giải thích.

“Cháu quên rằng ta sinh ra là người Andalite sao?” Bà Aldrea kêu lên. “Chúng ta đã phát minh ra kĩ thuật biến hình mà…”

Giọng nói kẻ cả của bà khiến tôi liên tưởng đến Ax mỗi khi ảnh chê bai những kĩ thuật thô sơ của loài người.

Suýt nữa thì tôi hỏi là bà đã biến hình mấy lần và thành bao nhiêu con vật rồi. Mém nữa là tôi khoe rằng mình và các bạn là những nhà vô địch biến hình của dải thiên hà. Nhưng rồi hình như tôi cảm thấy… bà Aldrea là vị anh hùng đứng trên mọi lịch sử, còn tôi chỉ là một cô gái nhỏ mang túi thuốc chữa bệnh cho gấu Mỹ…

“Tiếp nào,” tôi lẩm bẩm.

Tôi cảm thấy đầu mũi mình bỗng ươn ướt và lành lạnh. Đầu móng tay tôi mọc dày và dài hơn. Nhưng giây sau chúng lại trở về hình thù bình thường.

“Cháu đang chống lại ta, Cassie,” bà Aldrea nói.

“Ồ, xin lỗi. Cháu không biết,” tôi đáp. “Bà tiếp đi.”

Tôi cảm thấy bà Aldrea bắt đầu tập trung vào ADN sói. Tôi hít thật sâu rồi nhận ra ngay bây giờ có lẽ bà đang kiểm soát hơi thở của tôi. Sự thay đổi lại xảy ra. Xương cẳng tôi nứt rạn thành những mấu, tõe ra đủ mọi hướng. Da cánh tay tôi ngứa ran khi lớp lông sói cứng đơ mọc ra. Biến hình lúc nào cũng làm tôi sởn gai ốc. Lần này thật hãi hùng. Mỗi cảm giác đều bị nhân lên cả trăm lần. Tôi muốn thét vang khi cảm thấy ruột xục xịch và xương sườn co vào.

Tôi ra lệnh cho mình phải bình tĩnh. Tôi quyết định cứ giả bộ như mình đang xem một bộ phim. Thậm chí tôi còn tưởng tượng những hàng ghế nhà hát cọ quẹt đằng sau lưng và sàn nhà nhơm nhớp dưới chân mình nữa.

Khi cái miệng dãn bành ra khỏi mặt, tôi cố nghĩ về nó như một hiệu ứng đặc biệt trong phim Aldrea: Người Sói từ hành tinh khác.

Điều đó chỉ giúp tôi được tí chút thôi, rất ít.

Tôi đổ người về phía trước, chống lên bàn tay. À không, lên móng vuốt chứ. Lát sau, sự biến đổi đã hoàn tất.

Bà Aldrea dợm chân chạy băng qua khu rừng. Tôi cảm nhận sự sung sướng của bà khi thấy mình tự do và tràn đầy sinh lực.

Tôi cảm tưởng như mình bị kẹt trong một chiếc xe không có thắng, không có tay lái và phóng hết tốc lực. Tôi cố bám víu lấy những hình ảnh về nhà hát, rạp chiếu bóng nhưng không thể. Bà Aldrea đang xông thẳng vào một cây thông bự chảng! Nếu chúng tôi tông vào cây ở góc độ này thì chẳng phải là máu giả trong phim tóe ra mà là một đau đớn thật sự bùng nổ.

“Aldrea! Cẩn thận!” Tôi hét.

Bà lạng rồi né sạt qua cái cây vài phân.

“Bà đang làm cái gì thế? Bà sắp sửa bửa banh đầu cháu…” tôi thét.

“Cháu nói gì vậy?” Bà Aldrea quặt lại. “Lốt hình biến này cảm thấy thư thái cực kì.”

Bà Aldrea nói đúng. Tôi đã từng chạy sát sạt cây cối như thế này bao nhiêu lần khi biến hình sói rồi mà.

Rõ ràng bà Aldrea chẳng phải cực nhọc gì khi kiểm soát lốt biến hình này. Tôi cần phải tin cậy bà. Tuy nhiên, bà đâu phải là cư dân Trái Đất. Ngộ nhỡ có cái gì đó đột ngột hiện ra và làm sao bà kịp ứng phó? Liệu tôi có kịp thời kiểm soát cơ thể mà tránh né không?

Tôi quyết định thử nghiệm. Không nói cho bà Aldrea biết, tôi cố vẫy vẫy… cái đuôi sói.

Nó không hề nhúc nhích.

Tôi thử lại, vận dụng hết năng lượng vào cơ bắp đuôi. Cái đuôi giật cục, đó không phải là động tác ve vẩy nhưng ít ra thì nó cũng chuyển động.

“Cháu làm gì thế Cassie?” Bà Aldrea hỏi, kìm tốc độ lại và tỏ vẻ bực bội.

Tôi ngần ngừ. Tôi không muốn thú thật ý định của mình.

Rachel cũng lao hùng hục bên cạnh chúng tôi trong lốt sói. Thiệt tình mà nói, nếu Rachel mà rơi vào trường hợp tôi, thì nhỏ không chỉ bằng lòng giật cục cái đuôi đâu.

Rachel sẽ không chịu để cho bà Aldrea áp đảo. Nhỏ sẽ bày ra luật lệ: hãy làm điều ta bảo hay đại loại thế….

Chợt, tôi lại tự hỏi tại sao bà Aldrea không chọn Rachel làm tâm não tiếp nhận. Xem ra câu trả lời đã rõ rành rành: tôi được chọn có lẽ vì bà cảm thấy tôi là đứa yếu nhất.

Phải chăng bà nhận thấy tôi là đứa dễ bị khống chế nhất? Liệu bà Aldrea, dù chỉ ở dưới dạng Ixcila, nhận thấy tôi là nạn nhân dễ nhất?

CHƯƠNG 10

“Ừ, cô nhỏ Holly Perry đó mới từ Polk chuyển tới hả?” Marco nói vọng ra từ trong đống cỏ khô to tướng, vị trí cố hữu của cậu ấy mỗi khi đến Dưỡng đường thú hoang. “Tui muốn người Chee rủ cô ta đi chơi giùm. Đã vài lần tui định ướm lời với cô nhỏ nhưng chưa dám.”

“Nữa nữa, bồ lại bắt đầu cục ta cục tác như gà mắc đẻ rồi,” Rachel nhận xét.

“Holly Perry. Không thành vấn đề,” Erek người Chee bảo Marco. “Làm như chúng tôi không còn việc gì khác để làm, ngoài việc đi dàn xếp chuyện tình yêu cho các bạn ấy. Ờ, anh người Chee đóng giả bạn vốn đang là quản lí nhà hàng, nhưng mà này, cuộc sống tình yêu của bạn sẽ được ưu tiên hàng đầu.”

Marco gật gù. “Tốt. Miễn là tụi tôi thu vén xong những ưu tiên của mình.”

Bà Aldrea chẳng hiểu mô tê gì cả. Thật dễ chịu khi thấy bà lúng túng. “Người Chee là người máy,” tôi giải thích. “Họ có thể tạo ra những hình chiếu ba chiều đủ mọi hình hài quanh mình. Trong khi chúng cháu vắng mặt, Erek người Chee sẽ triệu tập vài người bạn của ảnh tới để đóng vai trò của chúng cháu ở trường và ở nhà.”

“Nếu tụi tui chưa trở về trước ngày hẹn hò, thì cái anh người Chee đó cứ việc đi chơi với cô nhỏ Holly Perry. Nhưng phải nhớ bảo đảm là cổ sẽ được một phen vui ra trò đấy,” Marco vẫn léo nhéo.

“Hay ghê!” Rachel bình luận. “Nếu không thì Holly Perry sẽ thất vọng ê chề khi đi với Marco thật.”

Tôi cảm thấy bà Aldrea nhấp nhổm. Bức tường cảm xúc giữa tôi và bà đã trở nên một cái rây lọc. Ý nghĩ của bà vẫn ở ngoài tầm với nhưng tôi có thể “cảm thấy” bà là một người ở trong tôi.

“Đó là một kiểu lên gân cốt í mà, bà biết không, trước khi phải đối mặt với gian nguy hay phải đi làm một nhiệm vụ khó khăn,” tôi giải thích cho bà Aldrea hiểu.

Vẻ thấp thỏm của bà vẫn chưa vơi. “Ôi, một lũ con nít,” bà lầm rầm.

“Thật ra tụi cháu không trẻ hơn bà và ông Dak Hamee khi ông bà chiến đấu chống Yeerk đâu.”

Tôi cảm thấy hình như bà Aldrea không bằng lòng với sự so sánh ấy.

“Có dặn dò gì thêm không?” Erek hỏi.

“Yêu cầu cô người Chee nào đóng giả tui hãy đừng tử tế với mấy đứa em tui vào lúc này,” Rachel bảo. “Tụi nó đáng phải như vậy.”

Erek mỉm cười. “Jake? Cassie? Các bạn có dặn gì không?”

Jake lắc đầu. Tôi dám chắc là trong tâm trí, cậu ấy đã rời xa Trái Đất từ lâu rồi.

“Có lẽ mình không nên yêu cầu điều này,” tôi thong thả nói. “Có thể hơi xui xẻo, nhưng nếu tụi mình… tụi mình không trở về…” tôi không thể nói hết câu. Một nỗi đau khổ dằn nén bên dưới nỗi lo của tôi.

Mãi sau tôi mới nhận ra tất cả những lời đó là từ bà Aldrea. Ý nghĩ của tôi khiến bà nhớ tới cha mẹ và đứa em trai bé nhỏ. Tất cả đã ra đi mãi mãi.

“Chúng tôi có thể ở lại luôn với gia đình các bạn,” Erek nói, “nếu các bạn muốn…”

“Không,” tôi nói nhanh. “Mình… mình không nghĩ… mình muốn ai đó vĩnh viễn là mình.”

“Ừ, chúng tôi đã sống rất, rất lâu và đã chứng kiến nhiều cái chết. Tôi chưa từng chứng kiến thời khắc hấp hối. Người này chết, người kia đau buồn. Như thế hay hơn là giỡn chơi với tử thần.” Erek gục gặc cái đầu và dợm quay đi.

“Ồ, Erek, còn một điều nữa,” Marco gọi giật theo. “Tui cần làm bài thu hoạch về những sự kiện trọng đại trong lịch sử nước Mỹ. Hạn chót là ngày kia.”

“Vậy thì tôi viết về Franklin Roosevelt nhé? Tôi đã là quản gia của Nhà Trắng trong nhiệm kì của ông ta mà. Tôi là người đưa ra cụm từ ‘New Deal’[11] đấy. Ừ, đương nhiên là trong khi chơi bài.” Erek nhỏ nhẹ nói.

[11] “New Deal” là tên một chương trình nhằm cung ứng cứu trợ cho người thất nghiệp, phục hồi kinh tế, và cải cách hệ thống kinh tế. Roosevelt đã thiết lập ra chương trình này trong giai đoạn Đại Suy thoái của những năm 30 thế kỉ XX.