Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần - Chương 04 - Phần 1

4. Tình cảm nhen nhóm

Tinh mơ, trời vẫn chưa sáng rõ, Nhược Nhược đã bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.

Cô dụi mắt, lồm cồm bò dậy nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài là một màu trắng xóa, cây cối chìm trong màn sương dày đặc, chỉ thấy thấp thoáng chút màu xanh trong đám sương mù và những sợi tơ ánh sáng mỏng manh.

“Còn chưa bảnh mắt, ai đã gõ cửa thế không biết. Không muốn ngủ thì cũng phải để người khác ngủ chứ.”

Nhược Nhược hầm hầm bò xuống giường, mở toang cửa. Tiểu Cáp quần áo chỉnh tề đứng trước cửa. Chiếc áo sơ mi trắng ông Lâm mới mua cho cậu ta cùng với quần bò đen đơn giản mà sao mặc trên người cậu ta lại đẹp lạ thường. Mái tóc óng ả ánh lên dưới ánh đèn, phần tóc trước trán che đi cặp mày anh tú, ẩn dưới đó là đôi mắt to tròn, long lanh như giọt sương dưới nắng mai, hàng mi cong dài hơi trĩu xuống rất đẹp. Cô lại gần cậu ta, khẽ hít một hơi, người cậu ta sực nức mùi sữa tắm.

Nhược Nhược bỗng thấy hơi khó thở, hai má nóng ran, tim cũng đập nhanh hơn bình thường, cảm giác như có vô số con thỏ đang nhảy loạn xạ trong đầu.

Cô làm sao vậy nhỉ? Tại sao tự nhiên tim lại đập nhanh như vậy? Chẳng lẽ lại là dấu hiệu của nhồi máu cơ tim?

Nhược Nhược ôm chặt lấy lồng ngực đang đập thình thịch, hoảng hốt lùi lại hai bước, cứ như vừa nhìn thấy người bị mắc bệnh truyền nhiễm, to tiếng hỏi: “Mới sáng sớm cậu gõ cửa gọi tôi là có việc gì?”

“Không sớm nữa đâu! Gần sáu giờ rồi. Chị Nhược Nhược, chị ngắm thử giúp em xem em ăn mặc thế này được chưa?” Tiểu Cáp vui vẻ quay một vòng, hồi hộp nhìn Nhược Nhược còn chưa hết kinh ngạc. “Hôm nay gặp các bạn mới, em rất hồi hộp. Chỉ sợ các bạn không thích em.”

Nhược Nhược nhìn Tiểu Cáp một lượt từ trên xuống dưới, nhếch mép hỏi: “Mới sáng sớm cậu không cho tôi ngủ là vì chuyện này hả?”

“Chuyện này rất quan trọng mà.” Tiểu Cáp lại ngây ngô chớp chớp mắt, bẽn lẽn bẻ ngón tay. “Ngày đầu tiên đi học, phải để lại ấn tượng tốt cho các bạn chứ.”

“Tôi thấy cậu điên mất rồi. Tám giờ mới vào lớp, cậu có cần dậy trước hai tiếng chuẩn bị như vậy không?” Nhược Nhược trừng mắt. Thật không hiểu trong đầu cậu ta là óc hay bã đậu nữa.

“Chị sai rồi.” Tiểu Cáp thật thà đính chính. “Em dậy trước ba tiếng để chuẩn bị cơ, năm giờ em đã dậy rồi, tắm gội, rồi thay quần áo xong mới tới sáu giờ.”

Nhược Nhược đập tay lên trán, kêu trời: “Mẹ ơi! Tôi thấy cậu bị điên nặng rồi, gọi 110 mau.”

Tiểu Cáp ngoẹo đầu ngẫm nghĩ, đúng lúc Nhược Nhược tưởng rằng cậu ta đang ăn năn hối lỗi, thì cậu ta lại thật thà đính chính: “Chị Nhược Nhược, chị lại nhầm rồi, 110 là báo cảnh sát, 120 mới là gọi cấp cứu...”

Nhược Nhược tức muốn chết, đẩy cậu ta ra ngoài: “Cút! Lôi thôi như cậu sao không đi đóng vai Đường Tăng trong Tây du ký ấy?”

Tiểu Cáp chưa kịp trả lời, cửa đã đóng sầm lại, cậu lùi lại hai bước, sờ chiếc mũi đáng thương bị va vào cánh cửa.

Bỗng cửa lại mở, Nhược Nhược thò đầu ra.

“Cậu lại đây, tôi nói cho cậu nghe cái này.”

“Vâng!” Tiểu Cáp ngoan ngoãn nghe lời, tiến lại gần. “Chị Nhược Nhược, chị bảo gì em cơ?”

Nhược Nhược cong môi, cười gian tà, khe khẽ thì thầm vào tai cậu ta: “Đây là hình phạt cho tội dám quấy rầy giấc ngủ của tôi.”

Nói xong, không đợi Tiểu Cáp kịp phản ứng, cô đóng sầm cửa lại, cả cánh cửa đập trúng mũi cậu ta không thương tiếc.

“Ôi... đau quá!...” Tiểu Cáp ôm mũi nhảy tâng tâng.

Nghe thấy tiếng kêu bên ngoài, Nhược Nhược hả lòng hả dạ, tiếp tục trùm chăn ngủ.

Một tiếng sau, Tiểu Cáp khoác cặp sách lên vai, ôm lấy cặp sách của Nhược Nhược, lẽo đẽo theo sau cô, đi tới trường De La.

Đường phố đông nghịt người và xe. Tiểu Cáp vừa đi vừa vui vẻ ngó nghiêng khắp nơi. Hôm nay là lần đầu tiên kể từ khi bị mất trí, Tiểu Cáp được đi học nên mọi thứ đối với cậu đều tươi mới, hấp dẫn.

Nhưng chợt cậu phát hiện, có gì đó không ổn. Tại sao người đi trên đường cứ quay lại nhìn cậu vậy? Hay cậu mặc đồ không hợp lắm? Mặt cậu có cái gì đó? Tiểu Cáp tự hỏi. Cậu đưa tay lên xoa xoa mặt, kéo Nhược Nhược đang đi phía trước lại.

“Gì thế?” Nhược Nhược quay đầu, không mấy nhã nhặn hỏi. Đến tận bây giờ cô vẫn chưa thể chấp nhận việc anh chàng chẳng biết từ đâu chui ra sống cùng gia đình cô, giờ lại còn học cùng lớp với cô.

Tiểu Cáp lấm lét nhìn xung quanh, run run nói: “Nhược Nhược, chị có để ý thấy rất nhiều người đang nhìn chúng ta không?”

Nhược Nhược đảo một lượt bốn phía, đúng là có rất nhiều bạn nữ đi ngang qua quay đầu nhìn Tiểu Cáp, nhất là những bạn xấp xỉ tuổi cô, có khi đi một đoạn xa lắm rồi vẫn ngoái đầu lại, trên mặt người nào người nấy cũng viết rõ hàng chữ: “Ôi! Đẹp trai quá!” Thậm chí, cô còn nhìn thấy dưới một gốc cây cách chỗ hai người đứng không xa, ba, bốn cô bé mặc đồng phục cấp hai cứ ngại ngùng liếc trộm cậu ta, gương mặt non nớt đỏ lựng, hai trái tim đập thình thịch hiện lên trong mắt các nàng khiến người khác không thể không chú ý.

Nhược Nhược lập tức hiểu ra vấn đề.

Cô liếc xéo anh chàng Tiểu Cáp bên cạnh, gương mặt điển trai của cậu ta trắng bệch, hoang mang, lo lắng, nhưng vẻ đẹp trai vẫn không hề giảm, thảo nào mấy em đó không chịu rời mắt khỏi cậu ta.

Nhược Nhược coi như chẳng có chuyện gì, tiếp tục đi.

Tiểu Cáp chưa bao giờ gặp chuyện tương tự thế này, lo sợ vô cùng, rụt cổ, bước thấp bước cao theo sau Nhược Nhược, hỏi: “Chị Nhược Nhược, tại sao họ cứ nhìn chúng ta mãi thế? Chị làm gì có lỗi với họ phải không?”

Nhược Nhược vẫn không tỏ chút thái độ, vừa đi vừa nói: “Cải chính! Không phải nhìn chúng ta mà là nhìn cậu.”

“Cái gì? Nhìn em á?” Tiểu Cáp giật mình, mắt tròn mắt dẹt, nghi ngờ hỏi: “Em làm gì có lỗi với họ chứ?”

“Ai biết! Cái đấy phải hỏi cậu. Chắc lúc cậu chưa mất trí nhớ đã làm gì có lỗi với họ.” Nhược Nhược lừa cho Tiểu Cáp một phen hú vía. Ai bảo cậu ta mới sáng sớm đã kéo cô từ trong chăn ấm ra ngoài. Đáng đời!

Tiểu Cáp tin sái cổ, tá hỏa hỏi: “Chị Nhược Nhược, thế em phải làm thế nào? Liệu họ có đánh em không? Nếu bọn họ mà vây lấy em thì phải làm thế nào?”

Nhược Nhược định lừa anh chàng đáng thương một trận nữa, nhưng chợt nghe phía sau có tiếng bước chạy hối hả cùng tiếng gọi lanh lảnh của Lệ Lệ.

“Nhược Nhược, đợi tớ!”

Tiểu Cáp quay đầu lại, nhìn thấy một bạn nữ rất xinh đẹp đang chạy về phía hai người, vội vã kéo tay áo Nhược Nhược, lo lắng nói: “Chị Nhược Nhược, có một bạn nữ đang lao về phía chúng ta với tốc độ của Sao Hỏa lao vào Trái Đất.”

“Cậu lo cái gì? Cậu đâu phải người trên Trái Đất, cô ấy không đâm vào cậu đâu.” Nhược Nhược hất tay cậu ra chẳng chút khách khí.

Tiểu Cáp tròn mắt thắc mắc: “Em không phải người trên Trái Đất, thế là người ở đâu?”

“Ai mà biết cậu rơi từ hành tinh nào xuống, tôi chưa từng thấy người nào sống trên Trái Đất mà ngốc như cậu.”

“Hai người nói chuyện vui vẻ nhỉ? Đang nói chuyện gì vậy?” Lệ Lệ chạy tới chỗ hai người, vừa thở hổn hển vừa vui vẻ hỏi chuyện.

Nhược Nhược định trả lời, bỗng Lệ Lệ chỉ vào Tiểu Cáp reo lên như vừa phát hiện ra một châu lục mới: “Anh chàng này đẹp trai thật đấy! Nhược Nhược, cậu quen anh chàng bạch mã này lúc nào thế? Giới thiệu cho tớ đi.”

Nhược Nhược thấy Tiểu Cáp đang ngây ra nhìn Lệ Lệ, đoán rằng cậu ta đã bị hút hồn bởi vẻ xinh đẹp của Lệ Lệ, liền thiện ý giới thiệu: “Lâm Tiểu Cáp, đây là Triệu Lệ Lệ, bạn thân của tôi.” Sau đó cô quay sang phía Lệ Lệ, chưa kịp giới thiệu, Lệ Lệ đã chạy tới gần Tiểu Cáp, mừng quýnh nắm lấy tay cậu ta, nói: “Tớ biết rồi! Tớ biết rồi! Đây là món quà mà thanh sôcôla nhiệm màu đó dành cho cậu, đúng không? Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh thật lãng mạn. Lần sau tớ cũng phải mua một thanh mới được, xem liệu có gặp được chàng bạch mã nào không?”

“Thôi đi! Thôi đi!” Nhược Nhược kéo bàn tay Lệ Lệ đang nắm chặt lấy tay Tiểu Cáp, chỉ vào Tiểu Cáp gần như đã hóa đá, nói: “Nhìn kìa, cậu nhiệt tình quá nên dọa cậu ta sợ chết khiếp rồi.”

Tiểu Cáp đứng trơ như pho tượng. Lệ Lệ áy náy lùi lại, nói: “Xin lỗi! Xin lỗi! Tớ kích động quá!”

“Không sao đâu. Đừng có nhìn vẻ ngoài hào hoa, phong nhã của cậu ta, thật ra cậu ta nhát gan lắm, lại lề mề nữa chứ.” Nói xong, Nhược Nhược lấy khuỷu tay huých cho Tiểu Cáp một cái, lớn tiếng: “Này, tỉnh lại chưa? Sắp muộn học rồi.”

Tiểu Cáp chớp chớp mắt, sợ sệt nhìn Lệ Lệ, ngờ ngợ nói: “Chị Nhược Nhược, bạn này...”

“Là bạn thân của tôi, cậu liệu mà đối tốt một chút, biết chưa? Nếu không, tôi đấm chết cậu.”

“Chị Nhược Nhược, em...”

Tiểu Cáp còn muốn nói gì đó, nhưng Nhược Nhược đã ngắt lời: “Nói ít thôi, chúng ta đi nhanh lên, sắp muộn học rồi.”

Tới trường, Nhược Nhược đưa Tiểu Cáp đến phòng thầy chủ nhiệm rồi cùng Lệ Lệ ù té chạy về lớp học. Hai người vừa vào tới lớp thì chuông vào học vang lên.

“May mà không vào muộn.” Nhược Nhược vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, kéo Lệ Lệ về chỗ ngồi. Hai người vừa ngồi yên vị thì thầy bộ môn vào lớp.

Chuẩn bị hết tiết thì thầy chủ nhiệm bước vào, thầy to nhỏ gì đó với thầy bộ môn, rồi thầy bộ môn liền sắp xếp giáo án ra khỏi lớp.

Thế là lũ học trò bắt đầu rỉ tai nhau đoán thầy chủ nhiệm định làm gì.

Nhược Nhược ngó ra ngoài cửa, đoán chừng thầy chủ nhiệm định xin vài phút cuối giờ để giới thiệu Tiểu Cáp với cả lớp.

Lệ Lệ thì không hay biết gì, cứ ngóng ra ngoài cửa, nhưng vì ngồi ở góc khuất nên Lệ Lệ chẳng nhìn thấy gì, đành tò mò, đoán già đoán non. Cô quay sang Nhược Nhược hào hứng hỏi: “Nhược Nhược, cậu nói xem thầy chủ nhiệm định thông báo tin gì quan trọng?”

“Việc này...” Nhược Nhược không biết nên trả lời thế nào bây giờ. Việc Tiểu Cáp chuyển tới lớp này có được coi là tin tốt không?

“Nhược Nhược, hay thầy định báo cho cả lớp nghỉ học?” Lệ Lệ tiếp tục lạc trong mộng tưởng. “Có khi thầy hiệu trưởng thấy bọn mình ngày nào cũng phải vất vả lên lớp, nên quyết định cho bọn mình nghỉ...”

Lệ Lệ còn chưa dứt câu, bỗng trong lớp vang lên một tràng “ồ” như sấm nổ.

“Woa! Đẹp trai quá!”

Các bạn nữ trong lớp, không chừa một ai, đều hướng lên bục giảng, trong mắt ai cũng hiện rõ một trái tim đỏ rực.

Ai mà có sức lôi cuốn kỳ lạ đến thế?

Lệ Lệ nhìn về phía bục giảng, một gương mặt quen thuộc đập vào mắt cô, miệng cô lập tức biến thành hình chữ O.

Trên bục giảng, Tiểu Cáp đang đứng quay mặt về phía cả lớp, vừa thấy Lệ Lệ nhìn mình liền cười tươi như hoa.

Trời ơi! Là Tiểu Cáp. Cô không nhìn nhầm đấy chứ?

Lệ Lệ liền kéo tay Nhược Nhược, chỉ lên bục giảng, nói: “Nhược Nhược, cậu nhìn kìa, Tiểu Cáp tự nhiên lại vào lớp bọn mình. Theo cậu, thầy chủ nhiệm dẫn cậu ta vào đây làm gì?”

Nhược Nhược nắm lấy bút, viết loằng ngoằng lên vở. Cho dù không ngẩng đầu, cô cũng cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng trên bục giảng đang gắn chặt lên người cô. Cô khẽ thở dài, nói: “Tớ biết.”

Lệ Lệ, mắt càng tròn xoe, kích động đến líu cả lưỡi: “Cậu... cậu biết sao? Thế là sao?”

Nhược Nhược bỏ cây bút xuống, nằm bò ra bàn, rầu rĩ nói: “Bác sĩ nói, để Tiểu Cáp tiếp xúc với những chuyện trước kia, sẽ có lợi cho việc hồi phục trí nhớ. Ba tớ vì muốn giúp cậu ta nhanh chóng nhớ lại, nên đã nhờ một người bạn xin cho Tiểu Cáp vào trường này học. Mà lại cố ý sắp xếp cho cậu ta vào lớp mình để tớ tiện quan tâm đến cậu ta. Thật ra tớ cũng rất đau đầu...”

“Đau đầu gì chứ!” Nhược Nhược còn chưa nói hết đã bị Lệ Lệ chặn họng. “Tớ thấy rất tốt mà.”

“Rất tốt sao?” Nhược Nhược ngồi thẳng dậy, nheo mắt vẻ nghi ngờ nhìn Lệ Lệ. “Cậu thấy đây là chuyện tốt sao?”

Lệ Lệ gật đầu không do dự, nhìn lên bục giảng vẻ ao ước, nói: “Sống cùng một nhà với chàng đẹp trai đã là hạnh phúc lắm rồi, bây giờ lại còn được học cùng một lớp nữa, thật quá hạnh phúc còn gì nữa. Tớ ngưỡng mộ cậu lắm đó. Cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng.”

Hả? Thực sự Nhược Nhược có phúc mà không biết hưởng sao?

Nhược Nhược nhìn Tiểu Cáp đang đứng trên bục giảng nhìn cô cười ngây ngô, chẳng nói được câu gì.

Dưới lớp, mọi người bàn tán sôi nổi. Thầy chủ nhiệm vỗ tay ra hiệu trật tự, lớp học lại im lặng trở lại.

“Các em, thầy giới thiệu với các em một thành viên mới của lớp ta.” Thầy hắng giọng, rồi chỉ vào Tiểu Cáp đứng bên cạnh, nói tiếp: “Đây là Lâm Tiểu Cáp, vừa mới chuyển tới lớp chúng ta, vẫn còn lạ lẫm, cả lớp phải giúp đỡ bạn ấy, biết không?”

“Vâng ạ!” Đám con gái vui sướng đồng thanh, nhiệt tình chào đón bạn mới. Nhưng bọn con trai trong lớp lại thờ ơ, hời hợt tát nước theo mưa. Thậm chí, những chàng nào đang thầm để mắt mấy bạn gái trong lớp còn gờm gờm nhìn cậu ta. Ai cũng nhận ra, bọn con gái thì coi cậu ta như thần tượng trong mơ, còn bọn con trai lại xem cậu ta như cái gai trong mắt, là chướng ngại khó nhất trong hành trình chinh phục tình yêu.

“Được rồi, em ngồi vào chỗ trống ở bàn thứ ba kia đi.” Thầy chủ nhiệm thân thiện vỗ vai Tiểu Cáp, rồi chỉ vào chỗ trống ở bàn thứ ba, ra hiệu cậu ta mau xuống đó ngồi.

Tiểu Cáp ngoan ngoãn gật đầu, mỉm cười về chỗ của mình.

“Trời ơi! Lúc cậu ấy cười trông thật đẹp trai!” Ngay đến Lệ Lệ cũng phải trầm trồ.

Nhược Nhược liếc nhìn Tiểu Cáp, bĩu môi, làm bộ hờ hững nói: “Cậu chưa nghe cậu ta nói chuyện, nghe rồi xem cậu còn nói cậu ta đẹp nữa không? Đừng để vẻ bề ngoài của cậu ta mê hoặc.”

“Không đâu. Cho dù cậu ấy có như cậu nói, tớ cũng vẫn thấy cậu ấy đẹp trai. Cậu không biết bây giờ chỉ chuộng trai đẹp thôi à? Không tin cậu cứ nhìn bọn con gái lớp mình xem.” Lệ Lệ chỉ vào đám con gái đang vây lấy Tiểu Cáp như ruồi bâu lấy mật. “Đấy, thấy chưa? Nhìn thấy trai đẹp là mắt sáng lên ngay.”

Nhược Nhược nhìn theo tay Lệ Lệ, đúng là Tiểu Cáp đang bị lũ con gái trong lớp vòng ba vòng bảy vây chặt lấy, chẳng thấy mặt mũi đâu nữa.

“Đồ chết tiệt! Vào lớp mà chẳng thèm chào tôi lấy một câu, vừa thấy gái đẹp liền quên tôi ngay, để xem về nhà tôi trị cậu thế nào”, Nhược Nhược ấm ức, mắng thầm.

Càng nhìn càng thấy chướng mắt, cục tức sắp nghẹn lên cổ, nhưng chẳng lẽ lại thể hiện ra, Nhược Nhược đành ấm ức nhiếc móc: “Bọn nó đúng là điên rồ, thầy chủ nhiệm còn chưa đi, thế mà đã...”

“Thầy đi từ lâu rồi”, Lệ Lệ chen ngang. “Vừa nãy chuông reo là thầy đi luôn.”

Nhược Nhược kinh ngạc quay sang Lệ Lệ hỏi: “Có chuông ra chơi rồi sao? Sao tớ không nghe thấy?”

“Từ nãy tới giờ cậu chỉ nhìn tụi con gái mà nghiến răng ken két, nghe thấy mới lạ.” Lệ Lệ nói xong bèn nghĩ ra chuyện gì đó. “Khoan đã! Nghiến răng ken két? Nhược Nhược, người ta có động chạm gì tới cậu đâu, việc gì cậu phải nghiến răng ken két? Chẳng lẽ...” Lệ Lệ nghi ngờ, liếc nhìn Nhược Nhược, cười ranh mãnh, làm bộ như đang thẩm vấn nghi phạm.

Nhược Nhược nhìn cô cười mà lạnh cả người, liền cảnh giác hỏi: “Chẳng lẽ cái gì?”

Lệ Lệ vẫn cười tinh ranh, sán lại gần cô, nói rành rọt: “Chẳng lẽ cậu thích Tiểu Cáp rồi?”

“Vớ vẩn!” Nhược Nhược đẩy Lệ Lệ ra, lúng túng lảng nhìn đi chỗ khác. “Tớ... tớ ghét còn chẳng được, thích nỗi gì?”

“Tốt nhất là như thế.”

“Tất… tất nhiên.”

Buổi chiều, sau khi tan học, Tiểu Cáp định cùng Nhược Nhược về nhà, cô lại không thèm ngó ngàng gì tới cậu ta, kéo Lệ Lệ đi miết.

“Chị Nhược Nhược, chị Nhược Nhược...” Tiểu Cáp lẽo đẽo chạy theo cô. “Nhược Nhược, chị làm sao thế?”

“Chẳng sao hết, bực mình, khó chịu, muốn đánh nhau!”

“Trời ơi! Thế mà chị còn nói không sao. Để em đưa chị tới bệnh viện.”

“Không cần, cậu đi mà đưa mấy cô nàng xinh tươi đó đi.”

“Mấy cô nàng xinh tươi nào cơ?” Tiểu Cáp ngó nghiêng, ngơ ngác hỏi. “Chị nói mấy bạn gái lớp mình à?”

“Chẳng lẽ còn có lớp khác nữa chắc? Lâm Tiểu Cáp, cậu được lắm! Mới có một ngày mà cậu đã tán tỉnh tới cả lớp khác rồi cơ đấy.” Nhược Nhược hằn học nhìn cậu ta đay nghiến, rồi kéo Lệ Lệ đi càng nhanh.

“Chị Nhược Nhược, chị Nhược Nhược... không phải thế đâu... chị Nhược Nhược... chị nghe em nói đã...” Tiểu Cáp không biết mình đã làm gì chọc giận Nhược Nhược, muốn giải thích mà không được, đành ấm ức, phụng phịu theo sau hai người.

Lệ Lệ vừa đi vừa âm thầm quan sát thái độ của hai người, chợt nở một nụ cười thông thái.

Nhược Nhược tiễn Lệ Lệ ra tới bến xe buýt rồi quay về. Cô và Tiểu Cáp, kẻ trước người sau, suốt quãng đường không ai nói lấy nửa câu.

Về tới nhà, trong nhà im lặng như tờ, nắng chiều vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ rồi trải dài, chiếu rõ cả những hạt bụi li ti trong không khí. Ông Lâm chưa đi làm về, bà Lâm cũng không thấy đâu.

Nhược Nhược đứng giữa phòng khách nhìn vào bếp rồi phòng ngủ của ba mẹ, không thấy ai, liền cất tiếng gọi: “Mẹ ơi, mẹ có ở nhà không?”

Tiểu Cáp bèn nói: “Chắc bác gái ra ngoài rồi.”

Nhược Nhược chẳng thèm để ý tới cậu ta, “hừ” một tiếng, đi thẳng về phòng mình, đóng sầm cửa lại.

Tiểu Cáp đuổi theo, đứng bên ngoài, tội nghiệp hỏi: “Chị Nhược Nhược, chị Nhược Nhược, chị lại giận em à?”

Nhược Nhược coi như không nghe thấy gì, quẳng cặp sách lên bàn học rồi leo lên giường, ngửa cổ nhìn trần nhà.

Cô tức giận sao? Nhưng cô giận gì mới được chứ? Tiểu Cáp nói chuyện với bạn gái thì can gì tới cô? Cô hậm hực cái gì? Chẳng lẽ đúng như Lệ Lệ nói, cô thích Tiểu Cáp rồi? Không thể nào! Làm sao cô lại đi thích tên ngốc đó được? Rõ ràng lớn tuổi hơn người ta mà cứ ngây ngây ngô ngô gọi người ta là chị, nghĩ tới mà nổi cả da gà.

Nhưng kể ra cậu ta cũng có nhiều ưu điểm. Ví dụ như, cậu ta học toán còn giỏi hơn cả Hoàng Lạc Thiên, có thể giúp cô làm rất nhiều bài tập khó; cậu ta làm bánh rất ngon, lúc cô không vui, cậu ta còn biết làm bánh sôcôla đen, dỗ dành cho cô vui; cậu ta rất tốt bụng, dù cô có bắt nạt thế nào, cậu ta cũng không tức giận; cậu ta rất đẹp trai...

Tự nhiên Nhược Nhược nhớ lại hồi sáng.

Tiểu Cáp áo quần chỉnh tề đứng trước cửa, rõ ràng cậu ta vừa mới sửa sang rất kỹ càng.

Chiếc áo sơ mi trắng ông Lâm mới mua cho cậu ta cùng với quần bò đen đơn giản mà sao mặc trên người cậu ta lại đẹp lạ thường. Mái tóc óng ả ánh lên dưới ánh đèn, phần tóc trước trán che đi cặp mày anh tú, ẩn dưới đó là đôi mắt to tròn, long lanh như giọt sương dưới nắng mai, hàng mi cong dài hơi trĩu xuống rất đẹp. Cô lại gần cậu ta, khẽ hít một hơi, người cậu ta sực nức mùi sữa tắm.

Nghĩ tới đây, tim Nhược Nhược lại đập nhanh hơn, hai má nóng bừng.

Trời ạ! Cô nghĩ linh tinh gì vậy? Chẳng lẽ cô quên Tiểu Cáp đang mất trí nhớ sao? Biết đâu trước đó cậu ta đã có bạn gái. Hơn nữa, cậu ta “hot” như vậy, đi đâu cũng dụ được cả đàn ong mật với bươm bướm, chắc gì đã thèm để mắt tới cô gái tầm thường như cô.

Nghĩ tới đó, Nhược Nhược càng buồn bã, trùm chăn kín đầu, định tống hết những muộn phiền ra khỏi đầu, nhưng tiếng của Tiểu Cáp cứ như u hồn lởn vởn bên tai cô.

“Chị Nhược Nhược, chị Nhược Nhược, chị mở cửa ra đi. Chị nói cho em biết em đã làm gì sai, em sẽ sửa mà, chị Nhược Nhược...”

Nhược Nhược bức bối vô cùng, hất tung chiếc chăn, ngồi bật dậy, quát vọng ra ngoài: “Lâm Tiểu Cáp! Rốt cuộc cậu muốn gì đây?”

Im lặng một lát, Tiểu Cáp lại lên tiếng: “Chị Nhược Nhược, chị không thích em chơi với mấy bạn nữ đó à?”