Mặt nạ của Hoàng Tử - Chương 33 - 34

Chương 33: Hãy đi cùng Girl Friend (Phần 2)

Phía sau trường Ping Yi, không khí như bị bao trùm bởi băng giá. Cảnh tượng lúc này khiến mọi người xung quanh đều nín thở. Học sinh đứng thành từng túm, kinh ngạc nhìn về cùng một phía.
Duy chỉ có tôi, Hạnh Nhi và Tùng béo đang thở như trâu. Vì chúng tôi vừa mới phi như bay xuống 2 tầng cầu thang.
Phía trước, cách chúng tôi chừng 10 bước chân.
Ju nắm chặt lấy cổ áo của Yul. Đôi mắt trong cái giá rét lóe lên những ánh nhìn sắc lạnh. Chưa bao giờ tôi thấy Ju như vậy. Chưa bao giờ tôi nhìn vào đôi mắt nâu đen bình yên ấy lại đầy sát khí như bây giờ. Bất giác, thấy Ju cách xa tôi, xa xôi lắm.
Chợt, đôi mắt ấy dừng lại phía tôi.
Yul chắc cũng đoán được ánh mắt khác thường của người đối diện, nên xoay người lại, nhếch mép cười, rồi bất chợt đẩy Ju ra. Giọng gằn lên từng tiếng, rành mạch.
- Sao. Vì nó à?
Tôi chẳng hiểu từ "Nó" của Yul là chỉ ai. Nhưng phía bên cạnh Ju, Bình Nguyên mắt ngấn nước. Nom cô bé rất sợ hãi.
Ju lạnh tanh. Chẳng thèm đáp lời, quay lại phía chỗ Bình Nguyên, nhỏ nhẹ an ủi cô bé.
- Không sao đâu em. Ổn rồi. Mình đi thôi.
Yul xoay cổ, giọng nói đầy mỉa mai, thách thức.
- Đúng là chỉ có con rơi mới hiểu nhau.
Phía bên này, tôi, Hạnh Nhi và Tùng béo còn chưa hết bàng hoàng, thì...
" Pốp...". Một cú đấm như trời giáng. Cả không gian như chết lặng. Ngột ngạt.
Người vừa đánh Yul kia là Ju.
Yul loạng choạng lùi lại phía sau hai bước, và hình như Ju vẫn chưa có ý định dừng lại ở một cú đấm.
- Dừng lại.
Một giọng nữ vang lên xé toạc bầu khônng khí ngột ngạt lúc này. HI vọng duy nhất của người có giọng nói ấy là muốn cô bé Bình Nguyên kia ngừng khóc mà thôi.
Giọng nữ vừa hét lên đó là tôi.
Ju khựng người lại khi nghe thấy tiếng hét của tôi. Ánh mắt quái dị lúc này mênh mông đầy xa lạ. Tôi mím chặt môi, tiến lên phía trước.
Hít một hơi thật sâu, tôi chậm rãi nói.
- Cậu có thể không đánh Yul được không?
Bàn tay trên không trung dần buông xuống. Ju không nhìn vào mắt tôi. Ju im lặng.
Chính sự im lặng này càng khiến lòng tôi cồn cào.
- Vì tớ với Yul có mối quan hệ đặc biệt.
Nói xong câu này, không gian càng như bị bóp nghẹt. Mọi người xung quanh càng im lặng hơn, bằng chứng là tôi còn nghe rõ cả tiếng con tim mình đập thình thịch.
Phía sau lưng, có tiếng cười quái dị. Phía trước, nét mặt u ám của Ju càng khiến tôi bực bội. Tôi gục gặc đầu.
- Vì bố mẹ tớ với Yul ngày trước là bạn thân nên tớ phải...
- Đi thôi.
Lời con chưa thoát hết, một bàn tay lạnh giá đã kéo vội tôi đi. Trong không gian lặng thinh đầy ngột ngạt, tiếng bước chân của tôi nghe đến là não lòng.
***
Đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay tôi lên sân thượng.
- Sao cậu nhiều chuyện vậy?
Tôi đảo mắt nhìn nét mặt khó ưa của Yul, rề rề đáp.
- Ngày xưa mình nói ít lắm. Từ khi biết cậu, mình...càng nói ít hơn.
Người phía trước nhíu mày, nét mặt cố chịu đựng, hỏi lại tôi.
- Vậy không lẽ định cho cả trường này biết bố tôi và bố mẹ cậu là bạn bè thân sao?
Tôi cụp mắt. Vặn vẹo lại.
- Thế thì sao?
Yul im lặng không đáp. Tôi chỉ nghe thấy tiếng trút một hơi thở nặng nề.
Vẫn cúi gằm mặt xuống dưới mũi giầy của mình, tôi lí nhí hỏi.
- Cậu và Ju. Sao lại hay xích mích như vậy?
Người phía trước lạnh nhạt đáp.
- Không hợp.
Tôi ngẩng đầu lên, sửng sốt hỏi lại.
- Chỉ vậy thôi sao?
Yul nhướn mày, lơ đãng liếc nhìn tôi, hờ hững hỏi lại.
- Có quan trọng không?
Tôi bị nghẹn.
Ờ. Thì công nhận là chuyện của cái người tên Yul bành trướng và cái người tên Ju kia thì chẳng có liên quan gì đến tôi thật. Mà sao tôi lại phải tốn công sức để hỏi dò xem vì sao 2 con người này lại sáng chiều đối đầu nhau như vậy.
Nhưng mà nếu suy nghĩ theo một hướng gọi là tiểu thuyết và màn ảnh nhỏ, thì có hai lí do. Một là tranh giành vị trí số 1.
Hai là vì một cô gái nào đó.
Kể ra nếu đánh giá một cách khách quan thì Ju vẫn luôn dẫn đầu trường về thành tích học tập rồi. Nếu Yul có muốn cạnh tranh thì cũng hơi khó. Vấn đề là ở chỗ Yul cũng chẳng tỏ ra là mình đang bắt kịp vị trí hay là quan tâm đến số 1 trong lĩnh vực học tập.
Vậy không lẽ là lí do thứ hai?
Tôi nhăn trán ngẫm lại. Trong căn tin vì sao họ lại đối đầu nhau? Vì BÌnh Nguyên.
Lúc ở sau trường, vì sao họ đánh nhau? Vì BÌnh Nguyên.
Vậy là họ đang trong cuộc chiến giành lấy Bình Nguyên?
- Này!
Giật hết cả mình. Còn đang nhập vai Conan phá án thì bị phá bĩnh, tôi gục gặc đầu quát tháo om sòm.
- Định hù tớ chết đấy hả?
Người phía trước khẽ giật mình. Nụ cười trên môi nửa ngập ngừng, nửa ngạc nhiên lại có chút gì đó thích thú kiêu ngạo, lạnh lùng nói.
- Tôi vừa phát hiện ra một điều.
Tôi nghi ngờ hỏi lại.
- Cậu phát hiện ra điều gì vậy?
Người đối diện nhíu mày, giọng nhẹ nhàng đến mức quỷ dị.
- Cậu không còn sợ tôi nữa à?
Lời cậu ta vừa dứt, tôi xây xẩm mặt mũi. Cái này có được coi là một lời đe dọa trá hình không vậy?
Giọng tôi cao vống lên.
- Chỉ là… Chỉ là cậu là con trai của bạn thân nhất của bố mẹ tôi. Nên tôi không thể để cậu bị thương được.
Người bên cạnh nhếch môi, lông mày nhướn lên, miệng khẽ "À" lên một tiếng ra điều thú vị lắm. Sau cuối, cậu ta giơ một cánh tay của mình lên trước mặt tôi, đáp lạnh tanh:
- Không ai có thể làm tôi bị thương. Ngoại trừ cậu. Hả?
Tôi bĩu môi, sao lại sến súa thế cơ chứ.
Nhưng khi ánh mắt chạm phải cánh tay cậu ta, mặt tôi chính thức chuyển về trạng thái được lập trình sẵn, miệng lắp bắp không thể nói lên lời.
Trên cánh tay của người đối diện, gần sát mắt cá tay, một nốt răng vẫn còn hằn rõ. Liếc qua cũng đoán ra được đó là cái vết răng mà tôi đã cắn cậu ta khi ở nhà hàng dát cả bằng vàng cao cấp ấy.
- Tính sao?
Tôi lẩy bẩy, vọt miệng chống chế.
- Đó. Đó. Việc tôi kéo cậu ra ngoài này cũng là vì cái vụ này đó.
- Chỉ vậy?
- Đi cùng với cậu đến lễ hội của trường là một áp lực lớn lắm đó!
- Rất tốt!
Cánh tay phía trước vươn dài, vỗ nhè nhẹ vào đầu tôi vài cái. Khi ấy, cảm giác mình là một con khỉ vừa biểu diễn trên sân khấu được khán giả ủng vỗ tay ủng hộ trong tôi dần trỗi dậy. Uất quá, chẳng nói được lời nào nữa!

Chương 34: Trượt chân nhưng không ngã

Tôi vừa phát hiện ra một điều rằng: Nếu bạn uống hai cốc cà phê một ngày thì bạn sẽ có nguy cơ thức đến khi…..bạn đi ngủ!
Ngồi gật gưỡng ở bến xe Bus, đầu tôi ong ong. Chẳng là tối qua có uống 2 gói cà phê, mắt sáng như sao làm bài tập đến nửa đêm, nửa đêm còn lại suy nghĩ vu vơ, đến bây giờ thì lại buồn ngủ!
Thực tình thức đêm và suy nghĩ nhiều sẽ khiến người ta già đi nhanh chóng và thường thì khi già người ta hay quên. Bằng chứng là ngồi đợi Bus được 10 phút rồi, tôi mới gật gưỡng nhớ ra là Ju dạo này đi cùng BÌnh Nguyên. Thói quen rõ là điều đáng sợ nhất. Tại sao tôi cứ ra bến Bus đi học là lại ngồi chờ?
Nghĩ cũng phi lí, tôi leo tót lên chuyến Bus đang tới!
***
Chuyến Bus này không đông. Thực sự không đông.
Trên xe, lác đác vài học sinh đi học sớm. Tôi ngả người vào chiếc ghế cuối cùng, đeo headphone, xoay mặt ra phía ngoài cửa sổ.
Tháng 12, thời tiết đã chuyển mình. Hôm nay thực sự lạnh. Rụt cổ vào chiếc khăn len to sụ, tôi lẩm nhẩm lời bài hát đang nghe.
- Đi sớm vậy?
Giật cả mình.
Ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng nhận ra nụ cười nửa miệng quen thuộc. Tôi mắt tròn mắt dẹt, dụi mắt lên xuống, nói được đúng một từ.
- Ơ?
Ngườii đối diện nhún vai, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh tôi, đáp lạnh tanh.
- Thử đi xe Bus.
Yul nổi tiếng của chúng ta đi xe Bus?
Ôi, thiên lôi ở đâu thử đánh một phát sấm chớp xem đây có phải là giấc mộng kì lạ nhất từ trước tới nay không vậy trời?
Hẳn là mấy bạn phía trên kia cũng bất ngờ lắm, ai cũng ngồi im lặng như phỗng, chốc chốc mới đảo mắt liếc qua chiếc gương xe phía trước nhìn về hướng tôi.
Tôi cũng đảo mắt nhìn qua lại, sau lại lén lút liếc sang nhìn người bên cạnh. Nghĩ sao lại hỏi thêm câu nữa.
- Cậu có ăn nhầm cái gì hết hạn sử dụng không?
Yul nghiêng đầu, nhìn tôi bằng nửa con mắt. Tôi nuốt nước bọt, câm như hến không dám hỏi thêm lời nào nữa.
Cứ như vậy mà đi cho tới bến tiếp theo.
Và tương lai là cả tôi và người bên cạnh cũng cứ lặng thinh như vậy cho tới khi đến cổng trường.
Nhưng…
Cũng chỉ còn hai bến Bus nữa là sẽ tới trường, nhưng tự nhiên tôi lại cảm giác như mình đị vẹo xương sống. Vai lệch hẳn sang một bên và nặng trịch. Cố chịu đựng vì cũng không muốn lại quay mặt ra, nên là tôi ngồi cố với tư thế quay mặt ra cửa sổ. Nhưng cho đến lúc này thì nặng quá thể!
Vác bộ mặt hình sự quay sang bên cạnh, thấy ngay một mớ tóc khói. Mắt tôi tí nữa lòi luôn ra ngoài. Cái đầu này đang tựa vào vai tôi? Có nhầm không?
Tôi vươn đầu lên phía trước, định bụng tránh vai ra để cái đầu bên cạnh rơi bất thình lình vì bị hụt, nhưng trong lúc nhướn đầu lên, mắt lại vô tình thấy được nét mặt người bên cạnh….
Lông mi rất dài, chiếc mũi cao thẳng tắp, làn da trắng đầy mê hoặc. Trong phút chốc, cổ họng tôi thấy nghèn nghẹn. Hắng giọng vài cái, người bên cạnh vẫn không nhúc nhích. Tôi như người ngồi trên đống lửa, nhấp nhổm mãi không yên.
Đang trong lúc luýnh quýnh, một thanh âm lạnh tâm nhưng vẫn không giấu được sự mệt mỏi vang lên.
- Tôi bị say xe.
Thanh âm nhẹ nhàng cuốn theo làn gió lạnh đã đủ mạnh để dập tắt đống lửa trong lòng tôi rồi! Tôi đang hóa đá!
Người này đúng là dở hơi kì quái. Tại sao say xe lại còn nhảy lên Bus? Có muốn thể hiện đẳng cấp thì đi hẳn cái con Maybach Exelero lần trước mà cậu đã đưa tôi về đó, chỉ cần con xe đó thôi thì cũng mua được cả ngàn cái Bus này rồi!
Mà liệu đó có phải là lí do Yul hay đi xe máy không nhỉ?!
---
Sau một hồi trăn trở nỗi thống khổ của kẻ vẹo xương sống, cuối cùng thì xe Bus cũng tới trường. Vì là chuyến sớm, nên cũng may là ít học sinh. Gần chục bạn đi cùng chuyến Bus với tôi vẫn ngồi im lìm, tôi mạnh dạn lấy tay đẩy chiếc đầu bên cạnh sang một bên, ngẩng đầu một góc hướng 45 độ, vinh quanh đi trong tinh thần mình là người đầu tiên đang xuống xe Bus.
Nhưng mà…
Có phải là chuyến xe Bus này hôm nay có phần quái dị không? Lí do vì sao mà tôi đã xuống tới cổng ánh chừng cũng 5 phút rồi và bây giờ thì đang sải chân tiến tới sân trường, mà vẫn không thấy mọi người xuống là sao?
Nghĩ cũng khó hiểu. Tôi cố tình đi chậm. Thật chậm. Sau nữa, không chịu nổi sự tò mò, tôi quành chân lại, đi ngược ra cổng.
Chiếc xe Bus vẫn đố ngay tại chỗ mà ban đầu nó dừng. Không lẽ xe này hôm nay bị nổ lốp hay đại loại là thủng săm sao?
Ngó nghiêng xung quanh, thì thấy trên kia, mái tóc khói đang dựa hẳn vào chiếc ghế trống bên cạnh, không nhúc nhích.!
Nhưng coi bộ, nét mặt lúc này của Yul khác hẳn với sắc thái dửng dưng bất cần ngày thường. Sau ô cửa kính, tôi bắt gặp nét mặt nhợt nhạt có phần mệt mỏi. Ấy vậy, những học sinh đi cùng chuyến xe Bus chỉ dám ngồi im bất động, nín thở theo dõi từng sắc thái biểu cảm của Yul.
Chẳng đắn đo, tôi phi ngay một mạch lên xe Bus. Lúc này, khi đứng đối diện với Yul, thực sự thì tôi đã hiểu thế nào là cảm giác cô độc.
Người ngồi trên xe, sắc mặt hơi nhạt, mấp máy môi.
- Đến rồi à?
Tôi chẳng trả lời câu hỏi của người phía trước, lẳng lặng đỡ Yul dậy.
---
Thì ra, khi quá hoàn hảo, người ta càng cảm thấy cô độc!
Trước giờ, tôi sợ nhất là cảm giác bị bạn bè bắt nạt. Còn nhớ hồi nhỏ, vì trường mẫu giáo xa nhà, nên tôi thường bị bạn bè lớn hơn mình trêu chọc. Tôi bực lắm. Và cũng ghét cái vóc dáng gầy gò của mình khi ấy. Vậy nên, ngay từ nhỏ, tôi đã thầm mơ ước sau này nhất định phải thật mạnh mẽ và nhất định phải tìm được một người hoàn hảo. Trong tâm trí tôi, là người hoàn hảo thì sẽ chẳng bao giờ cảm thấy đơn lẻ. Vì mọi người luôn ngưỡng mộ và nể sợ.
Nhưng giờ, thì tôi hiểu. Khi người ta hoàn hảo quá, vô tình tạo cho mình một bức tường. Mọi người chỉ có thể ngắm nhìn qua bức tường trong suốt ấy, chứ không dám bước thêm vài bước để có thể chạm vào người hoàn hảo. Vì mọi người sợ!
---
Và giờ thì tôi chính thức cảm thấy cô độc khi ở trong lớp tập kịch này!
Đừng hiểu nhầm rằng lí do tôi cô độc là bởi mọi người sợ tôi. Mà là, tôi sợ mọi người, sợ thấy bà!
Hôm nay chúng tôi chỉ học 3 tiết vì 2 tiết cuối nhà trường bố trí các tiết mục văn nghệ dành cho cuộc thi hóa trang đình đám sắp tới, trùng đúng vào ngày Noel. Sau 3 tiết học, các thành viên câu lạc bộ ghita toàn trường tập trung ở phòng tập lớn. Lớp tôi có 5 người. Yul thì sau 3 tiết học, bỗng dưng mất tích. Nghe đồn là dư âm của trận say xe Bus ban sáng bỗng nhiên phát tác và đó là lí do dưới phòng y tế mọi người ra ra vào vào như đi hội trợ. Hạnh Nhi cùng Tùng béo thì vẫn say sưa trò chuyện. Phía dưới kia, Ju và Bình Nguyên chăm chú xem vài tờ giấy gì đó. Còn mình tôi. Cô đơn với cây đàn và những ánh mắt xung quanh. Tôi hiểu. Tôi dịch được. Đại loại là học sinh trong căn phòng này chỉ muốn biết.
" Sáng nay tôi ăn gì mà có đủ dũng khí để kéo Yul đó từ xe Bus xuống phòng y tế của trường?"
Ngồi một hồi ngắm nghía mười đầu ngón chân. Cho đến khi Hạnh Nhi vỗ nhẹ vào vai tôi, thỏ thẻ.
- Linh Đan, đến lượt cậu lên đăng kí tiết mục đó.
Tôi ngẩng đầu ngay dậy, thều thào hỏi lại.
- Tiết mục gì cơ?
Hạnh Nhi tròn xoe mắt hỏi ngược lại tôi.
- Cậu chưa chuẩn bị ư?
Thực ra, khi Hạnh Nhi chưa hỏi ngược lại tôi câu này. Tôi đã thấy mình cô đơn trong câu lạc bộ ghi-ta này lắm rồi. Nghe xong câu hỏi này, hai hàng nước mắt chạy ngược vào trong. Nhưng có cô đơn, thì cũng nên chỉ một mình mình biết!
Ngẫm vậy, tôi cười méo mó, giả tảng.
- Hầy. Tớ đùa vậy thôi. Giờ tớ lên đăng kí liền.
Xong. Hít một hơi căng tràn lồng ngực. Đứng dậy đi lên phía trên, mà kì thực chẳng biết mình lên đó để làm cái gì!
---
Ở vị trí trung tâm, có khá nhiều học sinh các khối lớp đứng xếp hàng theo thứ tự. Phía bên này, cô giáo phụ trách vẫn đang chăm chú theo dõi vào mấy tập giấy. Bên cạnh, Ju và Bình Nguyên vẫn điềm nhiên theo dõi vào mấy tờ giấy ghi chằng chịt mấy khuông nhạc. Tôi vội quay đầu đánh mắt sang nơi khác.
Lóng ngóng ngó đông ngó tây, liếc bên này một chút, bên kia một chút xem kì thực thì học sinh trong câu lạc bộ này đang háo hức đăng kí cái gì. Cũng may, trời không phụ lòng người. Tôi liếc mắt tăm trộm được vài thông tin từ một tờ giấy đang mấp mé trên bàn cô giáo phục trách phía trước.
" DANH SÁCH HỌC SINH ĐĂNG KÍ TIẾT MỤC TỰ CHỌN".
Tôi suýt té.!
Trong đầu lúc này rỗng tuếch.
Té rồi!
- Cẩn thận đó!
Một âm thanh rất thân thuộc. Một bàn tay rất ấm đỡ nhẹ phía sau lưng. Một ánh nhìn trong veo như những tia nắng sớm.
Nhưng chân tôi thì đau quá!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này