Lang Gia Bảng (Tập 1) - Chương 02 - Phần 01

Chương 2

Hiển lộ tài hoa

Thành Kim Lăng luôn có vương khí ngút trời, trung tâm của nó đương nhiên chính là cung thành của Hoàng đế Đại Lương.

Từ cổng Nam Thắng ra ngoài, một con đường lát gạch với tường đỏ hai bên chạy thẳng tới một phủ đệ đẹp đẽ vừa độc lập lại vừa nối liền với hoàng cung. Quy mô của phủ đệ này không quá lớn, nhưng nếu lấy quy mô của phủ đệ để phán định thân phận chủ nhân thì rất dễ phạm phải sai lầm nghiêm trọng.

Cổng chính của phủ đệ quanh năm không mở, trên cổng treo một tấm biển nền đen tuyền có nạm viền vàng, viết ba chữ ngay ngắn: “Phủ Lỵ Dương.”

Trưởng công chúa Lỵ Dương là muội muội duy nhất còn tại thế của thiên tử đương triều, cũng là phu nhân của Ninh Quốc hầu Tạ Ngọc.

Những người có tuổi trong kinh đều còn nhớ như in cảnh tượng chấn động toàn thành khi trưởng công chúa xuất giá năm đó.

Hình ảnh phu thê mới thành thân đứng trên lầu Nghênh Phụng nhìn xuống bách tính quả thực là lời giải thích trực quan nhất cho bốn chữ “anh hùng mỹ nhân”.

Thời gian hai mươi tư năm thấm thoát trôi qua, phu thê hai người vẫn ân ái như xưa, quý nhau như khách, sinh hạ ba trai một gái, đều là những người có tri thức, lễ nghĩa. Trong mắt mọi người, đây tuyệt đối có thể nói là hình mẫu gia đình hoàn mỹ nhất.

Theo thông lệ của hoàng thất, sau khi công chúa Lỵ Dương thành thân với Tạ Ngọc thì Tạ Ngọc phải chuyển vào phủ công chúa, người ngoài sẽ gọi ông ta là phò mã thay vì hầu gia. Nhưng vì ý nguyện của bản thân công chúa, hơn nữa hoàng thái hậu khi đó luôn luôn phản đối các công chúa ăn trên ngồi trước, không được hưởng thụ tình cảm gia đình, cho nên sau khi làm lễ thành thân, công chúa Lỵ Dương liền chuyển đến ở phủ Ninh Quốc hầu, đối xử với cha mẹ chồng đúng theo lễ giáo trong gia đình công hầu bình thường.

Trưởng công chúa là người hiền hậu, tính tình đoan trang, chu đáo, ra lệnh cho hạ nhân khi ở trong hầu phủ thì tất cả đều phải gọi bà là phu nhân, đối với các cung nhân do chính bà đưa đến thì càng quản thúc nghiêm ngặt.

Sau đó Tạ Ngọc ngày càng giành được nhiều chiến công, trong triều đình ngày càng trở nên hiển quý, còn công chúa thì lúc nào cũng cố gắng điệu thấp, vì vậy trên dưới trong ngoài triều dần dần cũng quen coi quan hệ của hai người là hầu gia và phu nhân chứ không phải là công chúa và phò mã như vốn dĩ phải thế.

Tòa phủ Lỵ Dương này được xây dựng khi công chúa đến tuổi cập kê, sau khi công chúa thành thân thì bị bỏ không. Công chúa Lỵ Dương cảm thấy để không thì đáng tiếc nên đã sai người trồng vô số kỳ hoa dị thảo, bốn mùa ngát hương. Đến mùa hoa, các hậu phi trong cung và gia quyến hoàng thân quốc thích thường đến đây du ngoạn, nơi đây trở thành một thắng cảnh ở chốn kinh đô.

Khi trai giới, lễ Phật, hoặc là khi Thái hoàng thái hậu đến đây thì công chúa sẽ chuyển về đây ở vài ngày. Hai người Tiêu Cảnh Duệ và Tạ Bật trở về đúng lúc mẫu thân của họ đang ở phủ công chúa.

Sáng sớm hôm đó, hai huynh đệ vâng lệnh cha đi đến phủ Lỵ Dương để hộ tống loan giá của trưởng công chúa trở lại phủ Ninh Quốc hầu.

Lúc này, lão hầu gia và thái phu nhân đã qua đời, không cần phải đi vấn an, cho nên trưởng công chúa Lỵ Dương dặn dò đi thẳng về chính phòng trong nội viện nơi bà sống hằng ngày.

Đi theo hành lang uốn khúc qua mé viện, ven tường trồng toàn là quế, lúc này mùa hoa chưa hết, vẫn đậm hương thơm, công chúa Lỵ Dương hơi chậm lại bước chân, như đang hưởng thụ hương thơm nồng nàn trong gió.

Đúng lúc này có một tiếng đàn vượt qua tường mà đến, dù nghe không rõ ràng vì khoảng cách khá xa nhưng âm vận vẫn trong vắt khiến người nghe có cảm giác như tẩy sạch bụi trần.

“Người đánh đàn là người phương nào? Ý cảnh thật phi phàm.”

Tiêu Cảnh Duệ ngẩng đầu lắng nghe một lát rồi đáp: “Đây là một người bằng hữu của hài nhi, họ Tô tên Triết, nhận lời mời của hài nhi đến Kim Lăng tĩnh dưỡng một thời gian, bây giờ đang ở Tuyết Lư.”

“Có phải mẫu thân muốn gặp người này không?” Tạ Bật vội hỏi.

Công chúa Lỵ Dương cười khẽ. “Đã là bạn của Cảnh Duệ thì hai đứa tiếp đãi chu đáo là được, cần gì phải gặp ta?”

“Nhưng ở đây nghe không rõ, hay là hài nhi mời Tô huynh vào nội viện đánh đàn cách mành cho mẫu thân có được không?” Tạ Bật đề nghị.

Trưởng công chúa Lỵ Dương hơi chau mày nhưng ngữ khí vẫn mềm mỏng: “Bật nhi, vị Tô tiên sinh này tới đây là khách, không phải là gánh hát mua vui, sao có thể gọi đến gọi đi như thế? Sau này nếu có cơ duyên thì ta tự nhiên có thể được nghe tiếng đàn, còn nếu không có cơ duyên thì cũng không thể cố cầu.”

Lúc vừa nghe thấy đề nghị của nhị đệ, Tiêu Cảnh Duệ cũng có cảm giác giống như công chúa Lỵ Dương, trong lòng có chút không vui, nhưng thấy mẫu thân đã từ chối nên cũng không nói thêm gì nữa.

Đương nhiên bản ý của Tạ Bật cũng không phải cố tình thất lễ, chẳng qua là do ảnh hưởng của thói quen từ nhỏ, luôn cảm thấy mẫu thân mình có địa vị tôn quý, thích tiếng đàn của ai liền gọi tới đàn vài khúc là được, không chịu suy nghĩ kĩ càng, kết quả là bị mẹ trách cứ, không khỏi đỏ bừng cả mặt.

Đến chính phòng nội viện, trưởng công chúa Lỵ Dương ngồi xuống một chiếc phản dài kê gần cửa sổ để nghỉ ngơi. Bà là người rất thông minh, nhìn ra hai đứa con trai đều có việc nên không giữ họ lại lâu mà chỉ nói chuyện vài câu rồi cho hai người lui ra ngoài.

Vì thân thế đặc biệt của mình nên Tiêu Cảnh Duệ đã sớm tỏ rõ mình không có ý tập tước, kiên quyết nhường vị trí thế tử cho Tạ Bật. Hơn nữa sau khi trưởng thành, Tạ Bật quả thật cũng thông hiểu chính sự hơn đại ca của hắn, lại rất giỏi xử lý quan hệ bên ngoài, cho nên một, hai năm gần đây, Ninh Quốc hầu Tạ Ngọc đã chuyển giao hơn một nửa sự vụ cho hắn, rất nhiều trường hợp quan trọng cũng để hắn thay mình gánh vác, vì vậy hắn lúc nào cũng có rất nhiều việc phải làm. Vừa ra khỏi nội viện, Tạ Bật đã vội vã biến mất, còn Tiêu đại công tử tương đối nhàn hạ thì lập tức chạy tới Tuyết Lư.

Lúc này, Mai Trường Tô không đánh đàn nữa mà đang cầm một quyển sách ngồi đọc dưới bóng cây. Nghe thấy tiếng bước chân vội vã, chàng ngẩng đầu, quay ra cửa viện, mỉm cười. Ánh nắng len qua kẽ lá đổ xuống như đang nhảy nhót trên gương mặt chàng, khiến nụ cười của chàng càng trở nên rạng ngời, sinh động.

Tiêu Cảnh Duệ cũng mỉm cười, đi lên chắp tay chào hỏi: “Đêm qua Tô huynh ngủ có ngon giấc không?”

“Đệ lo lắng ta ngủ không ngon à?” Mai Trường Tô ra hiệu cho hắn kéo một chiếc ghế trúc tới rồi ngồi xuống. “Ta là người trong giang hồ, làm gì có cái thói lạ giường đó. Có điều nghĩ đến sự kiện náo nhiệt mà Dự Tân nói nên đi ngủ hơi muộn, vì thế hôm nay mới dậy muộn một chút. Phi Lưu nói sáng nay ngươi cũng đã tới một lần à?”

“Ờ.” Tiêu Cảnh Duệ nhìn quanh. “Tại sao không thấy Phi Lưu đâu?”

“À, lần đầu tiên Phi Lưu đến Kim Lăng, ta cho hắn ra ngoài chơi một lát.” Mai Trường Tô nói nhẹ nhàng.

Tiêu Cảnh Duệ không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Tâm trí của Phi Lưu giống như một đứa trẻ nhưng võ công lại cực cao, vậy mà Mai Trường Tô lại dám cho hắn ra ngoài chơi như vậy, gan đúng là không nhỏ.

“Ngươi cứ yên tâm, Phi Lưu của chúng ta sẽ không gây họa đâu.” Như có thể đọc được tâm tư của Tiêu Cảnh Duệ, Mai Trường Tô nhướng mày cười cười. “Cho dù có gây họa thật thì với thân thủ của mình, hắn cũng có thể lập tức chạy thoát, người ta cũng không thể gây phiền phức cho phủ Ninh Quốc hầu được.”

“Ta đâu có ý sợ phiền phức chứ?” Tiêu Cảnh Duệ cười khổ. “Tô huynh lại nghĩ oan cho ta rồi.”

Mai Trường Tô cũng không nói tiếp chuyện này, chỉ gõ gõ mặt bàn. “Ngươi đã đến thì vào lấy bàn cờ ra đây, chúng ta chơi vài ván.”

Tiêu Cảnh Duệ vội đứng dậy, chạy vào chái nhà bên cạnh cầm một bộ quân cờ và bàn cờ ra, bày ngay ngắn trên chiếc bàn đá dưới bóng cây.

Mai Trường Tô tuy kỳ tài ngút trời nhưng cũng không phải là thập toàn thập mỹ, ít nhất trên phương diện chơi cờ thì chàng còn chưa được coi là hạng nhất.

Trên đường vào kinh, Tiêu Cảnh Duệ đã biết rõ trình độ đánh cờ của chàng, vì vậy cơ bản không cần dùng tới toàn lực đã có thể ép chàng chống cằm, cau mày suy nghĩ hồi lâu.

Sau ba ván cờ, Mai Trường Tô thua trắng.

Tiêu Cảnh Duệ xóa bàn cờ, cười to. “Dù nước cờ của Tô huynh rất hay nhưng trời sinh không giỏi tính toán, ta có thể nói một câu mạnh miệng, phỏng chừng cả đời này huynh không thắng nổi ta đâu.”

“Ngươi đừng đắc ý, chờ ta dạy cho Phi Lưu rồi ngươi sẽ phải khóc. Mặc dù Phi Lưu không thể xoay chuyển tâm tư như những người tâm trí bình thường nhưng sự tập trung của hắn lại thật sự kinh người. Trong những người ta biết, không có ai có thể bằng được hắn.”

Tiêu Cảnh Duệ không để ý tới nỗ lực vớt vát thể diện của Mai Trường Tô mà ngẩng đầu nhìn ra ngoài, hỏi: “Rốt cuộc là Tô huynh cho Phi Lưu đi đâu chơi? Đã đến giữa trưa rồi mà sao hắn còn chưa về?”

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay, vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng hú liên tục vang lên ở bên ngoài, ngay sau đó là tiếng y phục phá không phần phật.

Một giọng nam tử hùng hồn mạnh mẽ quát lên: “Tiểu tử phương nào dám giương oai ở hầu phủ? Không được trốn!”

“Không được, đây là giọng...” Tiêu Cảnh Duệ lập tức kinh hãi, vừa đứng bật dậy lại thấy có người kéo tay mình. Hắn quay lại nhìn, Mai Trường Tô đang giữ cánh tay hắn với vẻ mặt ngưng trọng. “Mau dẫn ta đến đó!”

Chuyện xảy ra quá gấp, Tiêu Cảnh Duệ không suy nghĩ nhiều, đưa tay vòng qua eo Mai Trường Tô, vận khí tung người, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến hiện trường hỗn loạn.

Hai người chạy qua mé tây, vừa xông vào cửa bán nguyệt của chính viện đã nhìn thấy bóng người thấp thoáng trong khoảnh sân giữa lần cửa thứ hai và thứ ba, chiến đấu vô cùng náo nhiệt.

Phi Lưu không chỉ có thân pháp kỳ dị mà kiếm thuật cũng cực kỳ tàn nhẫn, mũi kiếm chỉ đến đâu là hơi lạnh tràn ra đến đó. Tuy nhiên, người đang đánh nhau với hắn lại không hề rơi vào thế hạ phong, chưởng pháp cương mãnh không sợ đao kiếm, nội lực hùng hậu như nắng gắt chói chang. Dường như bí thuật qua lại vô tung vô ảnh của Phi Lưu đã bị phơi ra dưới ánh mặt trời, thiếu niên này mấy phen liều chết mà vẫn không thể thoát khỏi phạm vi chưởng lực của ông ta.

Tiêu Cảnh Duệ còn chưa phục hồi lại tinh thần thì đã nghe thấy Mai Trường Tô ở bên cạnh quát: “Phi Lưu dừng tay!” Hắn cũng lập tức kêu to một tiếng: “Mông đại thống lĩnh, xin dừng tay!”

Đối với mệnh lệnh của Mai Trường Tô, Phi Lưu luôn luôn phục tùng mà không cần nghĩ ngợi. Hắn lập tức dừng thế kiếm, lùi về phía sau một bước.

Đối thủ của hắn cũng không thừa cơ áp sát mà chỉ bắt chéo hai tay, dù chưa tán lực nhưng thế công cũng đã dừng lại.

“Cảnh Duệ, chuyện này là thế nào?” Cùng với câu hỏi tràn ngập uy nghiêm này, Tiêu Cảnh Duệ mới phát hiện ra phụ thân mình cũng có mặt, đang chắp tay sau lưng đứng ở góc sân mé đông nam, hình như là để chặn đường không cho Phi Lưu xông vào bên trong.

“Xin hầu gia thứ tội!” Mai Trường Tô chậm rãi tiến lên, hạ thấp người thi lễ. “Đây là hộ vệ của tại hạ, hắn luôn không hiểu chuyện, ra vào không có quy củ, là do tại hạ lười dạy bảo, hầu gia có trách phạt thì tại hạ xin nhận.”

Tiêu Cảnh Duệ cũng vội vàng tiến lên giải thích: “Đây nhất định là hiểu lầm, Phi Lưu luôn thích băng tường vượt nóc, nhưng chỉ cần không động đến hắn thì hắn quyết không làm tổn thương bất kỳ ai...”

Tạ Ngọc giơ tay ra hiệu ngắt lời con trai, sắc mặt vẫn âm trầm, nói với Mai Trường Tô: “Tô tiên sinh ở xa tới là khách, trong phủ sẽ không thờ ơ. Có điều thói quen ra vào này của quý thuộc hạ e rằng phải thay đổi, nếu không chỉ sợ sau này những hiểu lầm như hôm nay sẽ còn tiếp tục xảy ra.”

“Hầu gia dạy rất đúng, tại hạ nhất định sẽ dạy dỗ nghiêm khắc.”

Tạ Ngọc ờ một tiếng, quay sang phía người vừa đánh nhau với Phi Lưu, lại chắp tay, tạ lỗi: “Mông đại thống lĩnh hôm nay vốn là đến làm khách, không ngờ lại kinh động ngài phải xuất thủ, bản hầu thật sự là rất áy náy.”

Vị Mông đại thống lĩnh này khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, thân thể tráng kiện, dáng người cao lớn, tướng mạo tràn ngập khí chất dương cương, hai mắt lấp lánh có thần, nhưng vẻ sắc bén lại được giấu kĩ. Thấy Ninh Quốc hầu đi tới tạ lỗi, Mông đại thống lĩnh lập tức xua tay. “Chẳng qua là ta thấy thiếu niên này có thân pháp kỳ dị, dám băng tường vượt mái trong hầu phủ mà tất cả thị vệ trong phủ lại không ai có thể phát hiện, cho rằng đó là một kẻ lòng dạ khó lường nên mới động thủ giúp hầu gia. Đã là hiểu lầm thì mọi người cứ coi đó là luận bàn võ công một chút thôi.” Vừa nói, ánh mắt ông ta vừa chuyển sang phía Mai Trường Tô với vẻ rất hứng thú. “Xin hỏi vị tiên sinh này là...”

“Tại hạ Tô Triết, vì thấy hợp nhau nên đã kết bạn với Tiêu công tử trên giang hồ. Lần này đáp lại thịnh tình của Tiêu công tử, tại hạ đến kinh thành ở một thời gian.”

“Tô Triết?” Mông đại thống lĩnh nhắc lại cái tên này, nhìn Phi Lưu, lại nhìn người thanh niên có vẻ không hề đáng chú ý này, cười, nói: “Tiên sinh có một hộ vệ như vậy, chắc hẳn cũng có chỗ hơn người nào đó?”

“Đâu có.” Mai Trường Tô thản nhiên cười. “Chẳng qua là tại hạ tình cờ cứu được Phi Lưu khi hắn gặp nạn nên hắn mới ở lại bên người để tạ ơn, không phải là tại hạ có tài đức gì hơn người nên mới thu được một cao thủ như vậy làm hộ vệ.”

“Vậy à?” Vẻ mặt Mông đại thống lĩnh không thay đổi, cũng không biết là tin hay không tin, có điều không tiếp tục vặn hỏi nữa.

Tạ Ngọc thoáng nhìn Tiêu Cảnh Duệ, cũng không nói gì thêm, quay sang mời Mông đại thống lĩnh vào chính sảnh phụng trà, hai người sóng vai đi.

Bọn họ vừa đi, Tiêu Cảnh Duệ đã giậm chân, vỗ trán, nói: “Thảm rồi, thảm rồi! Phụ thân đã bắt đầu nghi ngờ, tối nay nhất định sẽ gọi ta đến tra hỏi thân phận thực sự của huynh, phải làm sao bây giờ?”

Trái ngược với hắn, vẻ mặt Mai Trường Tô vẫn hết sức thoải mái, chỉ thuận miệng nói: “Ngươi cứ nói ta là một người bạn quen biết trên giang hồ, những chuyện khác không biết, thế là xong.”

“Nào có đơn giản như vậy!” Tiêu Cảnh Duệ nhăn nhó. “Ngươi biết vị Mông đại thống lĩnh vừa rồi là ai không?”

Ánh mắt Mai Trường Tô hơi nghiêm túc, thở dài, nói: “Trong kinh có thể có mấy thống lĩnh họ Mông? Có thể được Ninh Quốc hầu trọng đãi, lại có võ công tuyệt thế như vậy, đương nhiên là Mông đại thống lĩnh Mông Chí, tướng quân nhất phẩm thống lĩnh năm mươi ngàn cấm quân chín cửa kinh kỳ rồi.”

“Ngoài thống lĩnh cấm quân, ông ta còn là gì nữa?”

“Xếp hạng trên giang hồ chỉ thấp hơn Huyền Bố của Đại Du, cũng coi như là đệ nhất cao thủ của Đại Lương chúng ta hiện nay...”

“Đúng vậy, huynh ngẫm lại xem, một hộ vệ của huynh mà lại có thể đánh nhau ngang tay với đệ nhất cao thủ Đại Lương...”

“Vừa rồi Mông Chí căn bản chưa dùng toàn lực...”

“Đúng, vừa rồi đích xác ông ta còn chưa dùng hết sức, nhưng cho dù là thế thì ông ta vẫn cứ là đệ nhất cao thủ Đại Lương. Phi Lưu có thể chống đỡ nhiều chiêu dưới tay ông ta như vậy mà chưa thua, việc này cũng đủ làm mọi người kinh ngạc rồi. Làm sao cha ta có thể tin tưởng huynh chỉ là một khách giang hồ vô danh chứ? Hơn nữa, cho dù ta cố cãi ngang, chỉ cần cha ta gọi Tạ Bật tới là sẽ hỏi được rõ ràng.” “Cũng đúng.” Mai Trường Tô nghiêng đầu suy nghĩ một hồi lâu. “Được rồi, nếu cha ngươi thật sự vặn hỏi quá gắt gao thì ngươi cứ khai thật là được. Chẳng qua là ông lo lắng ngươi dẫn người không biết rõ thân phận về nhà, sau khi hỏi rõ ràng thì sẽ không còn vấn đề gì nữa. Ta lại không phải khâm phạm của triều đình, che giấu thân phận chẳng qua là vì sợ phiền phức. Nghĩ lại quả thật cũng không thể bắt ngươi lừa gạt cha mình để che giấu cho ta được.”

Tiêu Cảnh Duệ cảm thấy cực kỳ áy náy, ngượng ngập nói: “Tô huynh, thật sự xin thứ lỗi. Có điều cha ta tính tình cẩn thận, không bao giờ nhiều lời, cho dù ông ấy biết thân phận thật sự của huynh thì cũng chỉ ghi nhớ trong lòng, sẽ không nói với những người khác đâu.”

“Chuyện này làm sao có thể trách ngươi được? Đó là gần đây ta quá buông lỏng, suy xét mọi chuyện không chu toàn nên mới khiến Phi Lưu rước lấy phiền phức...” Vừa nói tới đây, Mai Trường Tô đã nhìn thấy Phi Lưu cúi đầu, vẻ mặt lo lắng không yên, vội vàng xoa đầu hắn an ủi, hòa nhã dỗ dành: “Không phải, không phải lỗi của Phi Lưu, là đại thúc kia ngăn ngươi lại nên ngươi mới động thủ với ông ta phải không?” Phi Lưu gật đầu.

“Cho nên Phi Lưu của chúng ta không làm gì sai cả, đều là vì đại thúc kia không tốt!” Tiêu Cảnh Duệ lại toát mồ hôi lạnh.

Đâu có người nào dạy dỗ trẻ con như vậy?

“Có điều sau này lúc phải ra ngoài, Phi Lưu của chúng ta cứ đi theo đường từ cổng ra ngoài, lúc về cũng phải theo đường từ cổng đi vào, không được chạy nhảy trên tường và trên mái nhà nữa. Người ở đây gan rất nhỏ, mắt lại rất tinh, nếu nhìn thấy Phi Lưu là họ sẽ sợ chết khiếp, nhớ chưa?” “Nhớ rồi!”

Tiêu Cảnh Duệ không nhịn được nghĩ, với phương pháp giáo dục của chàng, cho dù Phi Lưu không bị tổn thương não thì phỏng chừng cũng không lớn được...

Sau cơn sóng gió, hình như Mai Trường Tô vẫn không để tâm lắm. Chàng đưa Phi Lưu về Tuyết Lư, đánh đàn chơi cờ tiêu khiển, vẫn ung dung, tự tại như trước. Ngược lại, Tiêu Cảnh Duệ cứ nghĩ này nghĩ nọ, cả ngày tâm trạng không yên.