Điên Phong Đối Quyết - Chương 13 - 14

Chương 13: Lý Trận. Trảm Long.

Giải đấu Kỳ Vương năm nay do Nhật Bản đảm nhận, Lý Trận được ký thác kỳ vọng ở trước mặt truyền thông rõ ràng mà cự tuyệt tham gia thi đấu.

Phó đổng Trần thị đối với người luôn ảnh hưởng rất lớn tới giới cờ vây, tỏ ý có thể hiểu được ý nghĩ của lão sư. Bởi vì tập đoàn Trần thị giúp đỡ kỳ thủ trong nước một đường xuất chiến, cũng có thể là được cúp Trần thị cổ vũ, mười vị kỳ thủ thế mà đánh một đường thắng lớn, trong một thời gian ngắn kỳ đàn trở nên sôi trào.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, rất nhanh liền tới lễ mừng năm mới, trường học cũng cho nghỉ đông, Trần Cảnh tất nhiên là không cần đi học, mỗi ngày đều theo Lý Dịch Chi đến Kỳ xã chơi cờ.

Trước ngày nghỉ thầy giáo cứ nghìn dặn vạn dặn không được bỏ bê cờ vây, nghỉ đông tuy rằng rất ngắn, nhưng kỷ luật của trẻ con tương đối thấp, trong ngày tết rất có thể sẽ mắc phải lười biếng, lờn tay chính là chỗ hiểm trí mạng, sau lễ mừng năm mới lại phải tham gia thi đấu định đẳng, nên Trần Cảnh được ký thác kỳ vọng rất cao.

Lý Dịch Chi vẫn cảm thấy loại người giống như Trần Cảnh đối với cờ vây cố chấp mà si mê, nên không có khả năng là bị lờn tay, đúng như anh nghĩ, lúc hai người sắp đi ngủ nhất định sẽ đến một bàn, dẫn đến nhiều lần thiếu ngủ Trần Cảnh lại ôm chăn chạy đến trên giường anh, nói cùng với anh thảo luận một chút ván cờ vừa rồi, vì thế hai người nói mấy câu thế mà liền ngủ ngay.

Bởi vì nguyên nhân là sắp mừng năm mới, Ngô lão cũng muốn đi về lại Tứ Xuyên, cố ý vào trước khi đi lần thứ hai bái phỏng Lý Dịch Chi, lần này Trần Cảnh cũng ở đó.

Trần Cảnh cự tuyệt ý tốt của Ngô lão, điều này làm cho Ngô lão cảm thấy phi thường đáng tiếc, Lý Dịch Chi vì đã quá mười tám tuổi không thể vào đoàn cờ vây chuyên nghiệp, mà mầm non tốt được coi trọng lại bởi vì không nguyện ý rời đi Bắc Kinh, rời đi mảnh tứ hợp viện này, cho nên không thể đi Đàn tràng bồi dưỡng.

Ngô lão trước khi đi để lại địa chỉ liên hệ của bản thân, hoan nghênh Trần Cảnh tùy thời đến Đàn tràng.

Lý Dịch Chi nói: “Sắp mừng năm mới, em không trở về nhà sao?”

Trần Cảnh liền không chút suy nghĩ, chỉ là thản nhiên đáp lại một câu: “Về nhà cũng không có ai.”

“Trong nhà của em lễ mừng năm mới hay ăn cái gì, nên đi mua chút đồ tết rồi.”

“Không có gì đặc biệt.”

Lý Dịch Chi thấy bé thủy chung vẫn thản nhiên, cười nói: “Anh nhớ rõ Nam Kinh có một loại kem trà, bên này không có để bán.”

“Ừm.” Trần Cảnh gật gật đầu, nói: “Anh đã đi Nam Kinh?”

Lý Dịch Chi quả thật đi rồi, bất quá là ở đời trước, cả đời trước lúc đầu là chạy khắp toàn quốc, nơi nơi đấu trận, sau nổi tiếng rồi lại chạy khắp thế giới, các loại giải đấu Kỳ Vương Kỳ Thánh, sở hữu đủ loại cúp, đủ loại đấu đối kháng khiến anh mệt mỏi không chịu nổi.

“Rất sớm trước kia đã đi, sắp không nhớ rõ, chỉ nhớ rõ món ăn, còn có trời luôn mưa.”

Hai người đi chợ mua chút đồ tết, hạt dưa đậu phộng tất nhiên không thể thiếu, đầu năm nay hoa quả khô là vật phẩm xa xỉ, nhưng Lý Dịch Chi cảm thấy tuổi này của Trần Cảnh đúng là cần dinh dưỡng này đó, vì thế mua thật nhiều, ăn nhiều một chút mặt thịt thịt bẹo mới đã, vừa lúc Trần Cảnh cướp việc xách đồ đạc, bản thân cũng không tốn sức.

Hai người mua xong đồ đạc, chậm rãi trên đường đi về, hôm nay đã xin nghỉ ở Kỳ xã đi sắm đồ, muốn chọn mua đồ tết nên không đi Kỳ xã chơi cờ, thật nhiều bạn cờ còn tỏ vẻ tiếc hận, người muốn bản thân cùng Lý lão sư chơi cờ rất nhiều, nên việc này đổi thành xếp hàng không đánh số nữa.

Lúc đi vào trong hẻm nhỏ một chút thì nghe thấy có người đang chơi cờ, mặc dù có Kỳ xã, nhưng trong hẻm nhỏ luôn có vài người tìm một tảng đá, trải ra tấm nệm mà bắt đầu chơi cờ, dù sao Kỳ xã thoạt nhìn đẳng cấp càng ngày càng cao, cao tuổi thì thích ở ba phần ranh giới trước cửa.

Một người đàn ông thoạt nhìn không đến ba mươi tuổi ngồi xổm trước bàn cờ, anh ta mặc một thân âu phục màu đen, cổ áo và tay áo màu trắng cùng màu xám trong hẻm nhỏ đối lập rõ ràng, thoạt đầu nhìn rất là chói mắt, tóc không được chăm sóc lắm, có chút lười nhác buông xuống ở trước mắt.

Phía sau người đàn ông vẫn còn dựng đứng một cái va li kéo, tay kéo còn chưa thu vào, làm cho không nghiêm chỉnh không ngay ngắn lệch qua một bên. Ở loại địa phương này rất hiếm khi thấy được một cái va li tay kéo, va li tay kéo tựa như là dấu hiệu của nhà giàu, thật giống như sự khác biệt giữa xe Minivan1 cùng xe Cờ đỏ2.

Người đàn ông ngồi xổm trước bàn cờ, một tay cầm cờ trắng, ở trên bàn cờ gõ xuống hai cái, tùy ý mà vỗ nhịp trên bàn cờ, động tác tùy ý cùng trang phục của người đàn ông làm nên một cái tương phản rõ rệt.

Cụ già đấu cờ một tay bưng chén trà bốc hơi, một bên “Chậc chậc” thở dài, bạch kỳ bố cục tinh tế, thoạt nhìn xem vô cùng tốt, có chút ý tứ cảnh đẹp ý vui, hắc kỳ rõ ràng có chút nghèo túng, bị đánh đến thất tinh bát lạc(*), người đàn ông hạ như bay, cụ già thì phải nhiều lần suy sét.

(*)Thất tinh bát lạc: tan rã tơi bời.

Cờ trắng vỗ vào trên bàn cờ phát ra giòn tan, mang theo một cỗ sắc sảo không thể nhìn gần, tuy rằng chói mắt lại không rêu rao, chỉ có thể làm cho người khác tin phục không nghi ngờ.

Cụ già giận dữ nói: “Ai ai, làm sao lại vây chặt vậy, tôi chỉ sợ cậu vây chặt thôi!”

Người đàn ông nhe răng nở nụ cười, ngón trỏ cùng ngón giữa lại bốc lên một con, “ba” một tiếng vỗ vào trên bàn cờ.

Lý Dịch Chi nghe tiếng động phía trước, cười ra tiếng nói: “Sư phụ ngài nên cẩn thận, đừng đem quân cờ của người ta đập hư, là phải bồi thường đó.”

Cụ già kia cũng cười, “Không mắc không mắc, bồi lão một bộ Vân Tử là tốt rồi.” Mọi người trao đổi tựa hồ rất quen thuộc.

Người đàn ông nghe được âm thanh, lúc này mới đứng dậy có chút kinh ngạc quay đầu qua, chỉ thấy cách đó không xa có một lớn một nhỏ, Trần Cảnh tất nhiên là anh không biết, đã một thời gian dài đi ra ngoài rồi, Lý Dịch Chi ngược lại cái gì cũng không thay đổi.

Người đàn ông không phải ai khác, đúng là Kỳ Vương đã một thời kích khởi ngàn tầng cơn sóng ở kỳ đàn, Lý Trận.

Trần Cảnh lần đầu tiên gặp Lý Trận, cùng trong TV rất giống, chẳng qua hình như người thật ngạo mạn hơn chút, quả nhiên là người có thể từ chối giải đấu Kỳ Vương thế giới.

Cụ già nói: “Lý Cửu đẳng anh mặc như thế vẻ vang trở về, chúng ta cũng không dám nhận thân.”

Ba người vào cửa, Lý Dịch Chi nói: “Sư phụ ngài trở lại tại sao không vào cửa?”

Lý Trận cười gượng một tiếng, “Anh đem cái chìa khóa cầm đánh mất rồi.”

Anh nói xong thoáng nhìn qua bên cạnh dùng một loại ánh mắt rất không khách khí đánh giá cả người Trần Cảnh, nói: “Anh bất quá chỉ đi hơn nửa năm, cậu ngay cả con cũng có?”

“…”

Lý Dịch Chi bất đắc dĩ nói: “Đây là đồ đệ của em.”

“Cái gì đồ đệ?”

“Đồ đệ học cờ vây.”

“Cờ vây?” Lý Trận nhịn không được lại nhìn thoáng qua Trần Cảnh, năm đó anh muốn dạy Lý Dịch Chi cờ vây, nhưng đối phương không nguyện ý học, nói là ở phương diện này không có hứng thú, cũng không biết cái đứa nhỏ này có biện pháp gì, thế mà làm cho Lý Dịch Chi coi trọng gia nhập cờ vây.

Đúng như Ngô lão nói, Lý Dịch Chi cũng là viên ngọc tốt, chẳng qua lớn tuổi, nhưng ở trong mắt Lý Trận, anh mới không quan tâm cái gì quy củ quy định đâu, bởi vì Lý Trận cũng không nghĩ chơi cờ chỉ là để dự thi, chỉ cần Lý Dịch Chi muốn chơi cờ, anh cũng rất vui mừng.

Lý Trận và Lý Dịch Chi cùng là một dạng vô ý lơ là, nên hai người cũng không có chú ý Trần Cảnh đang theo ở phía sau.

Bản thân Trần Cảnh là từ Nam Kinh đến đây học cờ vây, nói tỉ mỉ một chút là từ Nam Kinh đến đây, hướng Lý Trận Lý Cửu đẳng học tập, tuy rằng khi đó Lý Cửu đẳng còn chưa phải Kỳ Vương cấp thế giới, nhưng quanh quẩn ở trong cờ vây cũng là có danh tiếng, đương nhiên danh tiếng không đồng nhất lắm, có nói anh ta lợi hại, có nói anh ta cổ quái.

Mà hiện tại, Lý Trận chân chính xuất hiện ở trước mặt Trần Cảnh, Trần Cảnh bỗng nhiên cảm thấy, nếu mọi chuyện quay lại đều không phải thế này…

Ít nhất cảm thụ trong lòng thấy không thích hợp…

Rốt cuộc là vì cái gì không thích hợp, khả năng là bởi vì mình đã đi theo Lý Dịch Chi một thời gian dài, bỗng nhiên bị vắng vẻ đi.

Trần Cảnh cảm thấy này cũng không hề gì, bản thân cũng không phải đứa trẻ không hiểu chuyện, hơn nữa Lý Trận trở lại, có thể hướng ông ta thỉnh giáo kỳ nghệ, có thể cùng Kỳ Vương đấu cờ một bàn, cho dù thua vô cùng thê thảm, đó cũng là một loại vinh quang.

Nhưng Trần Cảnh vẫn hiểu được, muốn thuyết phục bản thân, có lẽ là còn kém hơn như vậy một chút…

Lý Dịch Chi cùng Lý Trận “nhất kiến như cố”, đồ tết đang bị ném ở trước cửa thì đã đi vào nhà ôn chuyện.

Trần Cảnh nhìn trời đảo một cái xem thường, nhận mệnh xách lên ba cái túi nhựa lớn trên mặt đất đi về phòng bếp, bắt đầu đem thịt này rau này dọn ra, sau đó lấy ra một cái hũ sạch sẽ, bỏ tất cả hạt dưa đậu phộng hoa quả khô vào trong hũ rồi đậy kín.

Trần Cảnh nghĩ, sư phụ của sư phụ đã trở lại, hôm nay cơm chiều có lẽ nên phong phú một chút, để cho Lý Trận lưu lại một ấn tượng tốt?

Thẳng đến khi phòng bếp bốc lên khói bếp, Lý Trận mới giật mình lấy làm lạ hỏi: “Ai ở phòng bếp nấu cơm vậy?”

“Trần Cảnh đó.”

Lý Trận suy nghĩ nửa ngày mới giật mình nhớ rõ “Trần Cảnh” này là tên của một con người: “Là đứa con kia của cậu? Không đúng, là đồ đệ…”

Ngay lập tức lại lẩm bẩm một câu: “Tại sao cũng họ Trần.”

Anh lẩm bẩm xong cũng quên ngay tức khắc, tiếp tục giảng cho Lý Dịch Chi những hiểu biết sâu sắc về cách chơi cờ vây trong mấy ngày này, bởi vì Lý Dịch Chi không nhìn thấy nên Lý Trận nói rất kỹ càng tỉ mỉ.

Lúc Trần Cảnh tiến vào gọi bọn họ ăn cơm thì nghe được Lý Trận đang phục bàn.

Hắc kỳ vào thời gian 57, bạch kỳ không tiếp tục tiến sâu vào trong, nhưng khinh suất hạ một cú nhảy lên trái, hắc kỳ từ nơi gần thiên nguyên lao ra, bao vây tiêu trừ Đại Long bên phải đồng thời đối với bạch kỳ hạ áp lực ở bên trái, bạch kỳ vô kế chiếu cố hai bên nên tiếp đó đã lâm vào khốn cảnh, hắc kỳ tự nhiên mà càng đánh càng hăng, không phải là tiên hạ thủ vi cường(*) ăn sạch trái phải bạch kỳ mà là trước đem Đại Long bên phải chặt đứt.

(*)Tiên hạ thủ vi cường: ý nói ra tay trước chiếm ưu thế.

Sau đó Đồ Long(*) của bạch kỳ cũng khá ương ngạnh, kịp lúc cứu lại quân cờ bên trái, không ngừng phá ra cờ đen, hình thành Khoan khí kiếp(**).

(*)Đồ long: Rồng bị giết.

(**)Khoan khí kiếp: Trường hợp lặp đi lặp lại của hai quân được gọi là “Kiếp”.”Khí” là Các giao điểm trống nằm ngay cạnh quân cờ. “Khoan” mở rộng ra. “Khoan khí kiếp” là mở rộng điểm khí của các quân cờ.

Khoan khí kiếp còn gọi là Hoãn khí kiếp (Hồi phục kiếp), là một loại Đả kiếp(đánh cướp) trong cờ vây, cho dù sau đó hắc kỳ Đề kiếp (thay đổi kiếp), cho dù bên bạch kỳ đã di chuyển nơi khác, nhưng bởi vì mảnh đất này của bạch kỳ có phần trống, cho nên vẫn không thể đưa bạch kỳ vào chỗ chết.

Bạch kỳ tuy rằng tự cứu thành công, bất quá cuối cùng bởi vì tính nhầm quá nhiều nên chỉ có thể để cho hắc kỳ tạo ra bao vây ngăn trở, rốt cuộc không thể xoay chuyển đại cuộc.

Lý Trận giảng rất hưng phấn, anh dường như thích âm thanh đem quân cờ vỗ vào trên bàn cờ, tiếng vang giòn tan giống như có thể làm bộc phát ra tài năng, khiến cho cho hai loại màu sắc trắng đen cũng sống động theo đó.

Có lẽ thích cùng không thích có thể được phân rõ ra một cách dễ dàng, Lý Trận không chút nào che giấu si mê đối với cờ vây, cũng không chút nào che giấu sự khinh thường như một đối với công danh lợi lộc, có thể là người như thế tài năng mới lộ rõ nhất, tuy có nhiều lúc phải chịu thiệt, nhưng không thể không nói trong giới cờ vây, đúng là thiếu khuyết những người này.

Trần Cảnh là tới gọi bọn họ ăn cơm nhưng lại nghe đến quên mất thần trí, Lý Trận nói thật lâu, Lý Dịch Chi ngồi thì bé liền đứng ở cạnh cửa, vẫn luôn nghe hắc kỳ giành được thắng lợi mới đột nhiên nhớ đến thức ăn đều lạnh cả rồi…

_________________

Xe cờ đỏ được xem là xe đặc trưng dành cho giới chính khách của Trung Quốc, từng nổi tiếng với tên Limousine cờ đỏ.

Chương 14: Thua cờ. Bôi thuốc.

Thịt kho tàu, thịt dê xào hành lá, cá Vược hấp(*), món chay là khoai tây sợi cùng bắp cải xào chua, làm cho Lý Trận ngoài ý muốn đó là cũng có món ăn nhẹ truyền thống của Bắc Kinh hộp cót két cùng đường cuốn hoa quả.

(*)Cá Vược hấp: Còn gọi là cá Pecca Châu Âu.

Nguyên một bàn đồ ăn này, món ngon mặn ngọt cần gì đều có cả, làm cho Lý Trận thiếu chút nữa rớt cả tròng mắt, hơn nữa món ăn vẻ ngoài thập toàn, nếm vào cũng không phải là dạng hoa kiểng trưng bày.

Đáng ra thời gian Lý Trận ở bên ngoài lâu như vậy, bởi vì cúp Trần thị, giá trị con người được tăng đến mấy lần, ăn ở khẳng định không tồi, nhưng Lý Trận tựa như vài ngày chưa ăn qua cơm, cứ lang thôn hổ yết thổi quét thức ăn trên bàn.

Một bên hướng miệng nhét thức ăn còn một bên hàm hồ ca thán nói: “Ăn ngon ăn ngon, con của cậu không tệ!”

Lý Dịch Chi: “…”

Trần Cảnh cũng không nói chuyện, mục đích của bé là “lấy lòng” đối phương đã đạt được, thoạt nhìn Lý Trận cùng Lý Dịch Chi có rất nhiều chỗ giống nhau, ít nhất ở trên việc ăn là từ một khuôn mẫu khắc ra, là loại hình tiêu biểu của việc tùy tiện cho khối đường cũng có thể bị người ta bắt cóc.

Trần Cảnh cầm lấy chiếc đũa gắp thật nhiều thức ăn cùng thịt bỏ vào trong chén Lý Dịch Chi, một bên gắp một bên nói: “Sư phụ anh cũng động đũa đi.”

Trần Cảnh gắp lên, Lý Trận còn cực kỳ không nể nang nói: “Gắp ít xíu, gắp ít xíu.”

Lý Dịch Chi là cỡ nào may mắn khi bản thân không nhìn thấy, không phải nhìn thấy loại bộ dáng dọa người này của sư phụ nhà mình, khẳng định cực kỳ xấu hổ, ít nhất hiện tại có thể bịt tai trộm chuông(*)…

(*)掩耳盗: Nghĩa làm những chuyện vô nghĩa, tự dối chính mình nhưng không thể dối được người khác.

Lý Dịch Chi sợ Lý Trận đều ăn sạch, sờ soạng cầm chiếc đũa, cũng gắp thức ăn cho Trần Cảnh, anh gắp rất chính xác, sẽ không vồ hụt, chính xác thuần thục đem một khối thịt kho tàu gắp lên bỏ vào trong chén Trần Cảnh.

Nguyên nhân kỳ thật rất đơn giản, bởi vì Trần Cảnh là một người rất nghiêm cẩn, cũng là một người rất chăm sóc, món ăn mặn món ăn chay, canh cùng cơm đều để cố định ở một chỗ, như thế thuận tiện cho Lý Dịch Chi ăn cơm, tránh việc bất tiện không thấy đường gắp thức ăn.

Trần Cảnh nhìn thịt trong chén mình, gương mặt nhịn không được có chút buông lỏng.

Trần Cảnh sinh ra một đôi mắt đào hoa, thời điểm mỉm cười nhìn rất đẹp mắt, cong cong, chỉ bất quá bé không hay cười.

Lý Trận nhìn thấy đôi mắt của bé, trong nháy mắt sửng sốt nói, lập tức nói: “Chú nghĩ rằng nhóc sẽ không cười đâu, một đôi mắt đào hoa dài, cẩn thận trưởng thành lại kéo đến nợ phong lưu.”

“Sư phụ…”

Lý Dịch Chi bất đắc dĩ mà vuốt mặt, nói: “Tiểu Cảnh mới mười tuổi, ngài không cần dạy hư cậu bé…”

“Mười tuổi.” Lý Trận một bên lùa ngụm cơm vào trong miệng, một bên ca thán nói: “Mười tuổi không nhỏ, anh mười tuổi đã định đẳng rồi.”

Kỳ thật người nói vô tâm, người nghe ngược lại có tâm, Trần Cảnh trời sanh tính cách không chịu thua kém, luôn không cam lòng rớt ở phía sau người ta, ở phương diện cờ vây tất nhiên càng là như thế, dù sao đây cũng là sở thích của bé.

Có lẽ là gia giáo lúc nhỏ đã như thế, cha phản đối Trần Cảnh học cờ vây, bởi vì muốn bé thừa kế gia nghiệp, Trần thị là xí nghiệp gia tộc, chỉ có thể từ hậu bối trực hệ để kế thừa, mà Trần Cảnh lại chỉ có một người chị, bé là con trai độc nhất, tức thì được gởi gắm kỳ vọng rất cao. Phân lượng lời nói của ông nội ở nhà rất có ảnh hưởng, ông nội tuy rằng không phản đối sở thích của Trần Cảnh, nhưng thủy chung vẫn tin tưởng chắc chắn rằng, con cháu Trần gia vô luận ở đâu đều phải thuận lợi xuất chúng, không được thà rằng không làm.

Loại áp lực này cũng khiến cho Trần Cảnh từ nhỏ đã thiếu từ ít tiếng, dễ lãnh tĩnh trầm ổn hơn đứa trẻ bình thường, vui giận không hiện ra vẻ mặt, tuy rằng sẽ nói là một đứa bé mười tuổi thì làm sao có thể có bao nhiêu suy nghĩ sâu xa, thế nhưng có lẽ chính là “già dặn” như thế nên mới khiến cho người ta nhịn không được lo lắng.

Lý Trận mười tuổi định đẳng, ở giới cờ vây này mặc dù là thiên tài, nhưng kỳ đàn cũng không thiếu khuyết thiên tài, mà người có tài nhưng thành đạt muộn thì ít lại càng ít, tổng cộng tính ra cũng không được năm. Trần Cảnh hôm nay mười tuổi, sau khi qua Tết âm lịch liền đã mười một tuổi, bé còn chưa có năng lực để vượt qua vị kỳ vương tài năng hiển lộ trước mắt này.

Trần Cảnh cho đến bây giờ chưa đối với bản thân thất vọng qua, chuyện bé làm luôn định liệu trước, bày mưu nghĩ kế, tựa như bé từ Nam Kinh tự một mình qua đủ loại xe, thậm chí ngồi cả xe tải để chạy đến Bắc Kinh học cờ vây cũng thế, bé chắc chắn, liền nhất định có thể làm được.

Song lần này không giống, cậu muốn vượt qua Lý Trận, nhưng đã thua ở lúc xuất phát, đã không thể xoay chuyển.

Tâm trạng Trần Cảnh không lên được, Lý Trận ăn hơn phân nửa bàn đồ ăn, cảm thấy mỹ mãn cực kỳ, vô cùng bất nhã vỗ bụng như vỗ trống.

Ăn no, Lý Trận tất nhiên sẽ không đi rửa chén, Trần Cảnh cũng sẽ không để cho Lý Dịch Chi đi rửa, vì thế nhận mệnh thu dọn cái bàn, đem cái bàn lau khô sạch sẽ rồi đi vào phòng bếp rửa chén.

Lúc Trần Cảnh từ phòng bếp đi ra, liền thấy Lý Trận dựa ở viền khung cửa đại sảnh, tựa hồ đang hứng gió đêm, chẳng qua tháng chạp gió đêm có chút lạnh.

Lý Trận nhìn bé, cười nói: “Nhóc con, muốn đánh một ván cờ hay không?”

Trần Cảnh cũng không cự tuyệt anh, rất bình tĩnh gật gật đầu.

Hai người ở phòng ngủ hạ bàn cờ, Trần Cảnh nắm đen, Lý Trận nắm trắng.

Trần Cảnh là học viên sơ cấp, nhỏ tuổi, hơn nữa trên người không có chức nghiệp đẳng cấp, mà Lý Trận là Kỳ Vương mới ra lò, người kỳ thủ đầu tiên tự hào đánh bại Cửu đẳng Nhật Bản, hai người thực lực cách xa nhau tự nhiên có thể thấy được từng nét.

Bất quá cho dù như vậy, Trần Cảnh cũng không chịu để cho Lý Trận chấp quân cho bé.

Điều này làm cho Lý Trận nhìn với cặp mắt khác xưa, có lẽ ở trong mắt rất nhiều người, cờ vây chuyên nghiệp cùng nghiệp dư thì nghiệp dư không cần chấp cờ, đó là một dạng để nâng cao, nhưng hành động đó phần lớn là ra vẻ củ tỏi thôi, chẳng qua Lý Trận cảm thấy khá hứng thú với tính cách của Trần Cảnh.

Kỳ phong của Lý Dịch Chi dứt khoát nhanh nhẹn, mà kỳ phong của Lý Trận thì so với bé còn rõ ràng hơn, thật giống như gió lớn quét rụng lá, trong nháy mắt đã bị vây khốn chế trụ xong hết rồi.

Cao thủ di chuyển quân thật thâm sâu, tựa như thư pháp cũng thế, viết xong còn phải xem có hay không nét chữ cứng cáp lập luận sắc sảo.

Học viên sơ cấp trong lúc này thường thường là giết Đại Long, hoặc là ăn quân của nhau, cao thủ cùng cao thủ giống nhau sẽ không giết Đại Long trong tình huống này, như lần phục bàn của Lý Trận trước bữa cơm, cũng là bởi vì bạch kỳ tính nhầm mới để cho hắc kỳ có thể bắt lấy Đại Long xung đột một trận dữ dội.

Ở trong cờ vây, Đại Long thường luôn là một loại tồn tại tương đối trói buộc, bởi vì có ảnh hưởng rất lớn, lại không cứu sống được hết, một khi bị đối thủ nắm, còn có thể làm tổn hại đến xung quanh.

Lý Trận cảm giác đối với sống chết rất mạnh, kỳ phong tuy rằng lạnh thấu xương, nhưng di chuyển khá thâm sâu, làm cho Trần Cảnh có một loại cảm giác vô lực trở tay không kịp.

Chưa đến một giờ, Trần Cảnh liền hạ bại trận.

Tuy rằng kết quả có chút vô cùng thê thảm, bất quá Lý Trận đối với Trần Cảnh vẫn là thật vừa lòng, bởi vì Trần Cảnh không bốc đồng, từ đầu đến cuối không để ý cho dù biết thua cờ cũng sẽ hạ hết đến con cờ cuối cùng.

Vững vàng lãnh tĩnh là tố chất tâm lý cần thiết trong chơi cờ.

Hơn nữa kỳ cảm của Trần Cảnh tốt lắm, tuy rằng người kỳ cảm tốt nhất mà Lý Trận gặp qua không phải bé, chẳng qua được như thế ở trong đám bạn cùng trang lứa đã xem như là thiên tài rồi.

Kỳ thật kỳ cảm tốt nhất ngoại trừ Lý Dịch Chi thì không tìm được người thứ hai, đó cũng là điều làm Lý Trận cao hứng, vô luận là vì cái gì chỉ cần Lý Dịch Chi nguyện ý cầm lên quân cờ, một khối đá ngọc có thể hiển lộ rõ ràng giá trị của bản thân, đều là điều làm cho Lý Trận cảm thấy cao hứng.

Lý Trận chơi cờ tuy rằng thật không tốt, bất quá làm người không cần khắt khe, chỉ ra mấy nơi Trần Cảnh tính lầm, để cho bé làm một số đề mục sống chết, luyện tập cờ vây lâu dài.

Lý Trận giảng giải rất độc đáo, nguyên lai tư duy cao thủ cùng nghiệp dư chỉ là một lớp cửa sổ giấy, một chút ngay lập tức liền thông suốt, không phải Trần Cảnh muốn nghĩ, mà là bé nghĩ một đến phương hướng lệch lạc.

Trần Cảnh đem thảo luận nhớ kỹ, bên cạnh phê bình chú giải thật nhiều chữ để tránh bản thân quên đi, thoạt nhìn vô cùng nghiêm túc.

Lý Trận ăn nhiều nên mệt chỉ muốn ngủ, cũng bởi vì nguyên do là mới từ nơi khác trở về, hạ xong cờ liền trở về phòng ngủ đi ngủ.

Lý Dịch Chi lại nói cho Trần Cảnh mấy chỗ chi tiết, dù sao Lý Dịch Chi cùng Trần Cảnh ở chung một thời gian dài, biết phương thức tư duy cùng phong cách chơi cờ của Trần Cảnh, nhắc nhở bé vài điểm mà Lý Trận không có nói tới, bé không ngờ lại có thể sơ suất ở nơi đó.

Thời gian không còn sớm, Lý Dịch Chi làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật, liền cũng chuẩn bị đi ngủ. Trần Cảnh đi nấu ít nước cho Lý Dịch Chi rửa mặt, thời tiết rất lạnh, trong tứ hợp viện liền lạnh hơn, mùa đông luôn không thể tắm rửa.

Lúc rửa mặt Lý Dịch Chi nghe thấy Trần Cảnh phát ra một tiếng hút khí rất nhỏ, không hỏi hỏi nói: “Làm sao vậy? Nóng sao?”

Mới đầu anh tưởng nước rất nóng, nào biết Trần Cảnh thật lạnh nhạt trả lời một câu, “À, không có việc gì, vừa rồi nấu nước không chú ý, đụng đến cái ấm.”

“Có nổi bong bóng không?”

“Hình như nổi.”

Lý Dịch Chi theo bản năng đem tay bé kéo qua, nhưng là ngay lập tức nghĩ đến bản thân không nhìn thấy, nói: “Nổi bong bóng còn dùng nước ấm rửa.”

“Đang suy ngẫm cách chơi cờ nên quên.”

Lý Dịch Chi mở vòi nước ra, để cho Trần Cảnh vội xối nước, bản thân thì đi phòng ngủ tìm thuốc trong ngăn kéo.

Anh nhớ rất rõ lúc nhỏ, anh vừa mới đến tứ hợp viện, bởi vì mắt không nhìn thấy nên thường xuyên bị vấp bậc cửa này chậu hoa này, sứt mẻ nơi nơi là sẹo.

Lý Trận tìm thuốc vàng cho anh bôi, xoa thổi một hồi ngay lập tức người liền không đau, bởi vì anh thường xuyên té ngã, thuốc vàng liền thành thuốc trị thương phòng sẵn trong nhà.

Lý Dịch Chi ở trong phòng lục lọi nửa ngày, khiến cho đồ đạc từ trong ngăn tủ rơi ra “bang bang”, cuối cùng vẫn không tìm được thuốc vàng, vẫn là Trần Cảnh tiến vào hỏi anh tìm cái gì.

Lý Dịch Chi lấy miếng bông dính chút thuốc, đưa cho Trần Cảnh để bé bôi, sợ bản thân cái gì cũng không biết làm đau đối phương.

Trần Cảnh không để ý chuyện này, mặc dù rất đau, bóng nước dính vào nước nóng cũng giống như bị thiêu vậy, bất quá con trai làm sao có thể sợ đau, nói ra chẳng phải là bị người ta chê cười, Trần Cảnh sẽ không làm chuyện tương tự thế.

Lý Dịch Chi còn lại gần thổi thổi cho bé, bóng nước được bôi thuốc lạnh lạnh, ngay lập tức liền bớt đau.

Từ nhỏ đến lớn, không ai quan tâm qua Trần Cảnh va chạm sứt mẻ có đau hay không, mà có va chạm sứt mẻ cũng không có ai biết, phản ứng của Lý Dịch Chi tuy rằng bé ngoài miệng không nói nhưng trong lòng cũng là cảm động.

Ngay tức thì giống như là nước lặng bị đẩy lên một làn sóng lăn tăn, lại thật lâu không thể bình ổn.

Những con người hoàn cảnh này, Trần Cảnh ở trong xó nhà cả đời, học tập cả đời cũng không thể gặp vào được.

Từ Nam Kinh đến Bắc Kinh, trong sinh hoạt của bé cũng không chỉ có duy nhất cờ vây mà trở nên tràn ngập phong phú hơn, có bức tường đỏ với hẻm nhỏ cũ kĩ, có tứ hợp viện ngói xám, có các hàng xóm nhiệt tình, tất nhiên là cũng có Lý Dịch Chi nữa, là người đầu tiên tốt với bé, làm cho Trần Cảnh biết, trừ bỏ công danh lợi lộc ra, thì còn có thiện ý, rất nhiều thời điểm không cần phải phòng bị gì hết.