Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn (Tập 2) - Chương 47 - 48

Chương 47

Đàm Duy hoàn toàn bị đánh gục trước cảnh tượng mà anh nhìn thấy. Anh là một người rất ít khi bị ốm, trong ấn tượng của anh, nếu không phải là bệnh quá nặng thì sẽ không cần truyền dịch, những căn bệnh cần phải truyền máu anh càng chưa bao giờ nhìn thấy. Lúc này thấy Tiểu Băng đang truyền máu, trong lòng anh đã luống cuống, mắt cũng không dám nhìn, chân tay bủn rủn, không biết phải làm thế nào, bất lực ngồi sụp xuống đất.

Không biết là ngồi trước cửa sổ phòng 401 bao lâu, anh mới bình tĩnh trở lại. Anh đứng lên, muốn nhìn vào bên trong nhưng rèm cửa đã kéo lại rồi. Anh không biết Tiểu Băng bây giờ thế nào, chỉ có thể biến những lời của bác sĩ Tiêu thành chiếc phao cứu mạng cuối cùng, Bác sĩ Tiêu đã nói bệnh của Tiểu Băng “không nghiêm trọng”. Nghe khẩu khí của các bác sĩ khác thì xem ra bác sĩ Tiêu là người có uy tín, anh ta đã nói không nghiêm trọng thì chắc chắn là không nghiêm trọng. Nhưng anh vẫn không cách nào liên kết được “truyền máu” với “không nghiêm trọng”. Bác sĩ Tiêu muốn an ủi Tiểu Băng sao? Anh lại chạy đi tìm bác sĩ

Tiêu, muốn hỏi rõ ràng nhưng vẫn chưa thấy anh ta ra khỏi phòng phẫu thuật. Anh vò đầu bứt tai, đành bấu víu lấy tia hy vọng cuối cùng, gọi điện thoại cho chị Diệp.

Chị Diệp nghe anh thuật lại tình hình liền an ủi: “Cậu đừng sợ, đấy không phải truyền máu đâu, là đang thẩm tách đấy, chính là đang lọc thận.”

“Vậy trong ống sao lại... toàn là màu đỏ... giống như máu ấy...”

“Chảy trong ống chính là máu nhưng không phải là truyền máu vào mà đó là máu của vợ cậu rút ra để lọc, lọc đi những chất độc ấy, sau đó lại được truyền vào cơ thể vợ cậu, bởi vì thận của cô ấy... không chịu làm việc, chất độc trong cơ thể không được đào thải ra ngoài, làm ảnh hưởng đến những bộ phận khác.”

“Chị... hình như rất hiểu chuyện này...”

“Chồng tôi không biết đã lọc thận bao nhiêu lần, tôi nhìn nhiều rồi cũng sẽ biết thôi.”

“Chồng chị, anh ấy... cũng mắc bệnh này sao?”

“Ừm...”

“Anh ấy đã chữa khỏi chưa?”

“Căn bệnh này... Biết nói thế nào nhỉ?” Diệp Tử Mi giải thích: “Suy thận cấp tính có thể chữa khỏi, nhưng vợ cậu... Tôi nghĩ cô ấy bị suy thận mãn tính, nếu là mãn tính thì... không có cách nào chữa khỏi, chỉ có thể chữa theo cách thay thế, một là lọc thận, hai là thay thận mới... Chồng tôi lúc trước cũng lọc thận rất nhiều lần, nhưng bây giờ anh ấy đã thay thận rồi, không cần lọc nữa...”

“Chồng chị... thay thận sao?” Anh cảm thấy Diệp Tử Mi nói “thay thận” mà nhẹ nhàng cứ như “thay giày” vậy. “Đúng vậy, hơn nữa còn phải thay hai lần, lần thứ nhất thay thận xong, hiện tượng đào thải thận mới rất nghiêm trọng, ghép thận thất bại nên phải làm lại lần nữa...”

Đối với việc phẫu thuật, anh có một nỗi sợ hãi bẩm sinh, vội nói: “Thay thận đáng sợ thật, tại sao không... chọn cách thẩm tách?”

“Thẩm tách cũng chỉ là biện pháp tạm thời, bình thường để dùng trong thời gian chờ ghép thận.” Ghép thận rồi thì có thể hồi phục như bình thường, mà lọc thận thì căn bản không thay đổi được tình hình, chỉ có thể nói là dùng biện pháp thủ công giúp bệnh nhân đào thải chất độc trong cơ thể, thế nên lọc thận còn gọi là “thận nhân tạo”.

“Ghép thận có... nguy hiểm đến tính mạng không?”

“Nên nói là không thay thận mới nguy hiểm đến tính mạng, bởi vì thẩm tách rất phiền phức mà, bình thường đều phải giám sát, tránh mỗi ngày đều phải cắm ống lọc máu vào người, nhưng nếu để loét mạch máu rất dễ gây viêm, hoặc là tắc nghẽn. Lọc thận còn có thể dẫn đến bệnh tim, bệnh về máu, dù sao cũng... có nhiều tác dụng phụ, không bằng thay một quả thận... Nghe nói tuổi thọ của người thay thận cao hơn so với người lọc thận...”

“Vậy đi đâu để... tìm thận thay thế? Chồng của chị...”

“Tôi nói cậu không được sợ nhé... Bình thường đều là thận của người chết, thận của phạm nhân tử hình hay là người chết do tai nạn giao thông, cũng có thể là thận của người nhà...”

“Tôi có thể... cho vợ tôi thận không?”

Diệp Tử Mi rất từng trải, nói: “Nghe nói bây giờ rất ủng hộ vợ chồng hiến thận cho nhau, nếu như nhóm máu và các điều kiện khác đều tương thích thì có thể cho thận đấy.” Anh thở ra một hơi, nói: “Tôi và vợ tôi đều là nhóm máu B, chắc tôi có thể cho cô ấy thận được.”

“Nhưng mà tôi khuyên cậu... đừng nên như vậy...”

“Tại sao?”

“Cậu cho cô ấy thận, nếu sau này cô ấy thay đổi, không cần cậu nữa, như vậy không phải cậu... sẽ thiệt thòi sao? Cũng không thể bảo cô ấy trả thận lại cho cậu...”

“Bây giờ tôi chỉ nghĩ làm sao để chữa khỏi bệnh cho vợ mình, chuyện sau này thì để đến sau này tính đi.”

“Tôi trêu cậu thôi mà, vợ cậu tìm được người chồng tốt như cậu, làm sao nỡ... thay lòng đổi dạ chứ? Nhưng tôi vẫn khuyên cậu không nên cho cô ấy thận.”

“Vì sao? Có phải do cái chị nói... vợ chồng như chim cùng rừng đó không?”

Diệp Tử Mi cười, nói: “Cậu nhớ lời tôi nói sao? Có phải là cảm thấy con người tôi rất vô lương tâm, vô nhân tính không? Thực ra tôi không phải có ý đó, ý tôi là nếu như tình cảm giữa hai người không sâu đậm thì thật sự không cần phải nhúng chân xuống bùn... Nhưng tôi cảm thấy tình cảm của hai người rất tốt, vậy cứ coi như tôi chưa nói gì nhé! Tôi khuyên cậu đừng cho thận là vì cảm thấy như thế... nguy hiểm quá, đối với cậu hay đối với cô ấy đều như vậy. Cậu cứ nghĩ mà xem, cậu cho cô ấy một quả thận, vậy là cậu chỉ còn lại một quả, mặc dù nói một người chỉ cần một quả thận khỏe mạnh là đủ, nhưng ngộ nhỡ cậu có vấn đề gì thì sao? Ví dụ như ung thư, tai nạn... nếu cậu chỉ có một quả thận sẽ vô cùng nguy hiểm. Đến lúc cậu gục xuống rồi, vợ cậu chẳng phải cũng bị kéo xuống theo sao? Vậy không phải là hại cả hai người à?”

“Vậy ý chị là... thay thận của mấy phạm nhân tử hình kia sao?”

“Cái đó có làm sao đâu, thận chứ đâu phải não, đâu phải thay thận của phạm nhân tử hình thì cũng biến thành phạm nhân tử hình. Nếu cậu sợ dùng thận của phạm nhân tử hình thì có thể xem ba mẹ cô ấy hoặc anh chị em có thể cho thận không... Nhưng cho dù là thận của họ hàng thân thích cũng không đỡ được bao nhiêu tiền.”

“Tôi không nghĩ đến vấn đề tiết kiệm tiền, mà là cảm thấy... nếu tôi có thể cứu vợ mình, sao lại không cứu cô ấy?”

“Cứu cô ấy có thể có nhiều cách, không nhất thiết phải dùng thận của cậu để cứu cô ấy...” Diệp Tử Mi khách khí nói. “Tôi chẳng qua là nói ý kiến của mình, sau cùng làm thế nào vẫn do cậu quyết định. Bác sĩ Tiêu chắc chắn sẽ đề nghị hai người ghép thận, bởi vì trong lĩnh vực này, anh ấy là người có uy tín ở thành phố A, mỗi tuần chỉ chẩn đoán một ngày mà đều được đăng ký từ trước. Hai lần anh ấy khám bệnh cho vợ chồng cậu đều là tôi ép anh ấy từ khu nội trú chạy sang, bởi vì tôi thân với anh ấy... À đúng rồi, lần đó hai người... biếu anh ấy bao nhiêu?”

Anh xấu hổ nói: “Lần đó... chưa biếu...”

“Vậy sau lần đó có tìm anh ấy khám bệnh nữa không?”

“Cũng không... Chúng tôi đi bệnh viện khác kiểm tra, họ nói không có vấn đề gì nên chúng tôi không đi tìm anh ấy nữa. Nào ngờ...”

“Bệnh này có lúc không thể dựa vào kết quả xét nghiệm đâu, đặc biệt là khi dùng thuốc được một thời gian, bệnh tình được khống chế thì chẳng tìm ra vấn đề gì hết, vẫn là phải dựa vào kinh nghiệm của bác sĩ thôi.” Diệp Tử Mi có phần trách móc, nói: “Hôm nay vừa gọi bác sĩ Tiêu đã tới, tôi còn nghĩ là hai người... biếu anh ấy chút quà rồi...”

Anh vội kính cẩn nói: “Chị Diệp đích thân gọi điện, bác sĩ Tiêu sao lại không nghe máy chứ? Hôm nay đều là nhờ chị cả...”

“Ha ha, cũng không nhất định là do tôi đâu... có khả năng là do vợ cậu đấy.” Diệp Tử Mi chưa nói hết liền chuyển sang chủ đề khác: “Lần này hai người nhất định... phải bày tỏ tấm lòng một chút...”

“Nhất định rồi, nhất định rồi, chúng tôi nên nghe lời chị mới phải.”

Diệp Tử Mi cười, nói: “Không cần cảm ơn tôi, chỉ cần cảm ơn bác sĩ Tiêu là được, sau này ghép thận còn phải nhờ anh ta mổ chính. Anh chỉ là giáo viên nghèo, nên đặt tiền đúng chỗ thì hơn.”

Anh lo lắng hỏi: “Không biết ghép thận thì cần... bao nhiêu tiền?”

“Tôi không biết tình hình bây giờ thế nào, chồng tôi khi đó là mất khoảng hai trăm nghìn tệ. Nếu như muốn ưu tiên... có thể phải mất thêm mấy chục nghìn tệ nữa.”

“Cần nhiều tiền như vậy sao?”

“Cô cậu có thẻ bảo hiểm y tế không?”

“Có.” Anh mừng thầm, lần đó vì hết hồn vụ bệnh HIV mà Tiểu Băng cuối cùng cũng chịu đi mua bảo hiểm y tế, không ngờ lại phải dùng đến trong trường hợp này. Anh thở phào một hơi, nói: “Chúng tôi mua bảo hiểm rồi, bảo hiểm thì nên... gồm cả cái này nhỉ?”

“Còn phải xem là loại bảo hiểm nào nữa. Hai người mua bảo hiểm cơ bản hay bảo hiểm toàn diện?”

Anh chưa từng nghe nói đến những loại bảo hiểm này, mù mờ nói: “Tôi cũng không biết cô ấy mua loại nào nữa... mấy chuyện như thế này... đều là cô ấy quyết định...”

“Vợ cậu nhiều khả năng là mua bảo hiểm cơ bản rồi, người không bệnh tật bao giờ đều mua loại nào rẻ hơn cho dù rẻ hơn cũng không đáng bao nhiêu tiền.”

“Nếu là bảo hiểm cơ bản, vậy bảo hiểm có thể... chi trả bao nhiêu tiền?”

“Cái này tôi cũng không biết nữa, còn phải xem vợ anh mua bảo hiểm của công ty nào. Nhưng mà theo tôi biết quy định chung của thành phố A, với bảo hiểm cơ bản, số tiền mỗi năm chi trả cao nhất cũng chỉ có bốn mươi nghìn tệ, thời gian mua bảo hiểm nếu không đến một năm sẽ giảm một nửa.”

Anh cũng nghĩ là Tiểu Băng chỉ mua bảo hiểm cơ bản, xem chừng không thể chỉ trông chờ vào tiền bảo hiểm rồi.

Diệp Tử Mi thấy anh không nói gì bèn hỏi: “Sao thế? Dọa cậu sợ rồi à? Căn bệnh này là như thế đấy, chết không chết, sống cũng không sống yên được, có thể còn khiến cậu khuynh gia bại sản, tôi cũng từng rơi xuống vũng bùn này rồi.”

“Chị làm công ty, kinh tế chắc chắn là... dư giả hơn so với chúng tôi rồi.”

Diệp Tử Mi cười rộ lên, nói: “Tôi trước đây đâu có làm ở công ty, vì chồng mắc bệnh này, cần quá nhiều tiền nên chỉ còn cách ra làm ở công ty.”

“Lúc bất đắc dĩ có công ty nhận vào làm là tốt rồi, tôi bây giờ... e là có muốn làm thì cũng không có công ty nào nhận. Chuyên ngành này của tôi...”

“Cậu... nếu thật sự muốn ra làm ở công ty... để kiếm tiền làm phẫu thuật cho vợ thì vẫn có thể nghĩ cách mà...”

“Làm ở công ty có thể mau kiếm được tiền không? Có thể kiếm được hai trăm nghìn tệ không?”

“Chẳng phải là cướp ngân hàng, lấy đâu ra mà chốc lát kiếm được một trăm, hai trăm nghìn tệ?” Diệp Tử Mi lưỡng lự một lúc, nói: “Tôi nghĩ cậu cứ nên tìm cách khác đã, như là hỏi vay mượn bạn bè, người thân xem. Nếu không vay được... thì hãy đến tìm tôi, tôi giúp cậu nghĩ cách làm ở công ty...”

Anh thật sự không biết vận khí của mình sao lại tốt như thế, găp được người tốt như chị Diệp, liền cảm kích nói: “Thật sự cảm ơn chị, tôi sẽ nghe theo lời chị, hỏi vay bạn bè, người thân trước, nhưng vay thì cũng phải trả, trả thì không bằng... tôi dứt khoát bỏ việc đi làm ở công ty.”

Diệp Tử Mi nói: “Tôi không thể nói chuyện với cậu nữa rồi, tôi có khách đang đợi. Cậu nhớ là không được sốt ruột, nhất là không được lộ vẻ lo lắng trước mặt vợ cậu, tránh cho cô ấy bị gánh nặng tâm lý.”

Anh cảm ơn Diệp Tử Mi, gác điện thoại rồi chạy về phòng 401. Tiểu Băng vẫn chưa ra, nhưng anh nghe được một số tin tức từ Diệp Tử Mi, biết là Tiểu Băng đang làm thẩm tách máu, hơn nữa còn không nguy hiểm đến tính mạng nên trong lòng cũng không lo sợ như trước nữa, đặc biệt còn có ví dụ sống là chồng của chị Diệp, người ta ghép thận rồi, vẫn sống khỏe mạnh, điều này làm anh yên tâm hơn nhiều.

Bây giờ vấn đề mà anh lo lắng là đi đâu mượn tiền.

Chương 48

Vừa nghĩ đến vấn đề tiền nong, Đàm Duy đã có chút nhụt chí bởi anh thực sự không nghĩ ra đi đâu mượn được nhiều tiền như thế. Lương của anh không cao, bổng lộc cũng không nhiều, Tiểu Băng làm bảo hiểm lại chưa được bao nhiêu thời gian, hơn nữa còn thường xuyên ứng tiền giúp người ta mua bảo hiểm, cũng gần bằng số định mức rồi, thế nên số tiền thực sự dôi ra cũng không được bao nhiêu. Chi phí sinh hoạt ở thành phố A khá cao, lại thêm việc hai người kết hôn, mua nhà, đi du lịch, giúp Tiểu Khiêm xuất ngoại v.v... đã tiêu hết không ít rồi, thế nên tiền tiết kiệm của họ chẳng thấm tháp gì với con số hai trăm nghìn kia.

Anh biết ba mẹ anh cũng không có nhiều tiền tiết kiệm, sức khỏe mẹ anh không tốt, từ lâu đã ở nhà dưỡng bệnh, chỉ trông chờ vào tiền lương của ba anh, bao nhiêu năm nay nào thì mua nhà, rồi hai đứa con kết hôn, khám bệnh cho mẹ... cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu tiền. Anh thật không nỡ khiến ba mẹ chẳng còn gì, không đến mức bất đắc dĩ thì anh sẽ không mượn tiền ba mẹ mình.

Bên ba mẹ vợ anh chắc cũng không có nhiều tiền tiết kiệm, bởi vì em trai của Tiểu Băng là Tiểu Khiêm xuất ngoại đã tiêu tốn không ít tiền. Tiểu Khiêm năm thứ nhất không đạt được học bổng, hoàn toàn là tự túc, tiêu hết sạch số tiền tiết kiệm của ba mẹ vợ anh, anh và Tiểu Băng cũng gửi vào đó không biết bao nhiêu tiền, may mà đến năm thứ hai Tiểu Khiêm có học bổng, nếu không thì chỉ còn nước thôi học về nước. Nhưng tiền học bổng của Tiểu Khiêm cũng chỉ vừa đủ dùng, không còn dư để gửi về nhà, mà Đàm Duy cũng chưa từng hy vọng Tiểu Khiêm trả lại số tiền đó cho họ, lúc đưa tiền cho Tiểu Khiêm cũng không nói là “cho mượn” mà chỉ là “hỗ trợ” Tiểu Khiêm đi du học.

Anh nghĩ một hồi vẫn không nghĩ ra ai có thể cho anh mượn số tiền đó. Cho dù anh có thể mượn được số tiền này thì cũng không biết đến đời nào mới trả được. Nhân dân tệ mất giá nhanh như vậy, ai đồng ý cho họ mượn tiền chứ? Mười, hai mươi năm sau mới trả? Vậy chẳng phải nhận về một đống giấy lộn sao?

Anh cảm thấy hiện tại, hy vọng duy nhất là công việc hậu tiến sĩ kia, không thì là thôi việc ra ngoài làm. Mặc dù lương cả năm của công việc hậu tiến sĩ là bốn mươi nghìn đô nhưng anh cũng không thể vừa đi đã cầm được bốn mươi nghìn đô trong tay, cũng phải kiếm từng tháng một, nếu tiền thuế quá cao hoặc là chi phí sinh hoạt quá cao thì cũng chẳng để ra được bao nhiêu tiền. Hơn nữa, bệnh tình của Tiểu Băng đã thành ra thế này, anh làm sao có thể bỏ cô ở lại để chạy đi Mỹ làm việc? Xem ra hy vọng cuối cùng vẫn là chị Diệp, nếu chị Diệp giới thiệu giúp anh một công việc, vậy thì anh vừa có thể kiếm được tiền, vừa có thể chăm sóc cho Tiểu Băng.

Anh nghĩ như vậy, bỗng cảm thấy trong lòng chùng xuống. Lúc anh vừa đến phòng 401 thăm Tiểu Băng, tưởng là Tiểu Băng chết rồi, sợ đến đầu óc mê muội, nhưng bây giờ đã trải qua cảm giác sợ hãi đó, thấy giống như một câu nói: “Con chim se sẻ dưới mái hiên nhà, sợ hãi mãi rồi cũng trở nên can đảm.”

Anh biết Tiểu Băng là người sợ tiêu tiền nhất, nếu cô biết bệnh của mình phải tốn nhiều tiền như vậy thì chắc chắn sẽ sầu não hơn ai hết. Anh chỉ muốn nhanh chóng gặp Tiểu Băng, nói cho cô biết ý định ra ngoài làm, giúp cô vững tâm hơn một chút. Anh đợi ở cửa phòng 401 đến tận lúc trời sắp tối mới thấy một người mặc áo blouse trắng đưa Tiểu Băng ra.

Tiểu Băng nhìn thấy anh, câu đầu tiên là hỏi: “Cả ngày nay anh chạy đi đâu vậy? Thẩm tách máu cần người nhà ký tên mà không tìm thấy anh... Nếu không phải người nhà bác sĩ Tiêu ký hộ thì em chỉ có thể ở đây chờ chết...”

Anh vội giải thích: “Anh về nhà lấy tiền.”

“Lấy tiền mà mất cả buổi chiều à?”

“Trong nhà không có nhiều tiền mặt như thế, anh phải chạy ra ngân hàng rút tiền.”

“Rút tiền mà mất một buổi chiều à?”

“Rút tiền xong anh chạy đến đây ngay, nhưng họ không cho anh vào, anh ở ngoài cửa sổ nhìn thấy em, nhưng em có

thể không biết...”

Cơn tức của Tiểu Băng dường như dịu lại đôi chút. “Em còn tưởng anh... chạy đi đâu đó làm chuyện xấu gì rồi...”

“Làm chuyện xấu gì chứ? Đứng đợi ở đây suốt, anh cũng sắp sốt ruột chết rồi.”

Tiểu Băng trách móc: “Đồ ngốc, em ở bệnh viện là được rồi, sao anh phải ở đây làm gì chứ, bốn, năm tiếng đồng hồ đấy, đứng lâu thế có đau chân không?”

“Không đau. Em... có còn bị tức ngực không? Đầu còn đau nữa không?”

“Đỡ hơn nhiều rồi.”

Phòng bệnh của Tiểu Băng rất nhỏ, chỉ đặt hai giường bệnh, bây giờ chỉ có mình cô ấy nằm. Anh vừa đến được một lúc thì có một nữ bác sĩ trung niên đi vào, giới thiệu mình họ Tào, là bác sĩ điều trị chính của Tiểu Băng. Bác sĩ Tào kiểm tra qua tình trạng của Tiểu Băng, căn dặn một số điều cần lưu ý rồi tò mò hỏi: “Sao hai người lại quen biết bác sĩ Tiêu?”

Anh đang định nói là thông qua chị Diệp mới quen biết được, liền nghe thấy Tiểu Băng trả lời: “Chúng tôi gặp ở nhà Bí thư Tạ...”

Bác sĩ Tào hỏi: “Bí thư Tạ nào? Là Bí thư Tạ - bí thư Đảng bộ thành phố à?” Thấy Tiểu Băng gật đầu, bác sĩ Tào liền hỏi đến cùng, rằng tại sao họ lại quen biết Bí thư Tạ.

Tiểu Băng nói: “Con gái Bí thư Tạ là học sinh của mẹ tôi, lại là đồng nghiệp của chồng tôi nên hai nhà chúng tôi rất gần gũi.”

Đàm Duy cảm thấy rất không thoải mái, những lời nói dối của Tiểu Băng làm anh toát mồ hôi hột. Nếu bác sĩ Tào nói với bác sĩ Tiêu chuyện này thì có phải lộ rồi không? Anh vừa nghĩ vậy đã thấy bác sĩ Tiêu bước vào phòng, chỉ sợ bác sĩ Tào lại hỏi anh ta làm sao quen với Bí thư Tạ, may mà bác sĩ Tào không hỏi, chỉ nói đùa với bác sĩ Tiêu vài câu rồi rời khỏi phòng bệnh.

Bác sĩ Tiêu hỏi thăm Tiểu Băng cảm thấy thế nào, sau đó nói: “Cô ở chỗ tôi, bảo đảm không có vấn đề gì.”

Đàm Duy lại gần chào hỏi bác sĩ Tiêu: “Bác sĩ Tiêu, thật sự cảm ơn anh, hôm nay đã vất vả cho anh rồi.”

Nhưng anh ta không nghe anh nịnh nọt, còn dạy bảo anh một trận, nói anh đọc nhiều sách đến đần cả người, vợ mình mà cũng không biết chăm sóc, sau đó quay sang nói với Tiểu Băng: “Tôi đi ăn cơm đã, giữ lại danh thiếp của tôi, có việc gì thì trực tiếp gọi điện thoại cho tôi, đừng làm phiền chị Diệp nữa...”

Bác sĩ Tiêu đi rồi, Đàm Duy cầm danh thiếp lên xem, thì ra tên của bác sĩ Tiêu hoàn toàn không phải là “Tiêu Minh Lương” mà là “Tiêu Phi”, bên dưới tên còn ghi hàng loạt các chức vụ của bệnh viện, thành phố, tỉnh, toàn quốc, hiệp hội, tổ chức nào đó... Xem chừng bọn họ quả thật là có mắt mà không nhìn thấy Thái Sơn, lại nghĩ bác sĩ Tiêu là giang hồ lừa bịp.

Lúc chỉ còn lại hai người, tâm trạng của Tiểu Băng rất tệ, chỉ thấy nhíu mày, cũng chẳng thèm nói chuyện. Anh lo lắng, hỏi: “Có phải em thấy khó chịu không? Có cần gọi bác sĩ Tào hay... bác sĩ Tiêu không?”

“Không cần.” Tiểu Băng nhăn mày nhăn mặt, nói: “Em hỏi người cùng làm thẩm tách tên là Trần Giảng ấy, bệnh này... rất tốn tiền... chỉ thẩm tách không thôi, một tháng cũng phải mất... mấy nghìn tệ...”

May mà anh đã nghe về việc này rồi nên lúc này bình tĩnh an ủi cô: “Em đừng lo lắng mấy chuyện này, cứ yên tâm dưỡng bệnh đi, chuyện tiền nong có anh lo rồi...”

“Có anh thì sao chứ? Anh đẻ được ra tiền à?”

“Anh tất nhiên là không đẻ được ra tiền, nhưng mà anh có thể đi kiếm tiền mà.”

“Anh định kiếm tiền thế nào? Chiều nay trong lúc nằm mấy tiếng đồng hồ, em đã nghĩ giúp anh tất cả mọi cách rồi, cuối cùng cũng chẳng nghĩ ra cách nào kiếm được nhiều tiền như vậy. Em không muốn nằm viện nữa, ngày mai hãy xuất viện đi...”

“Đừng có nghĩ lung tung nữa, lần trước chúng ta không nghe lời bác sĩ Tiêu nên mới xảy ra chuyện lớn như thế này, lần này...”

Tiểu Băng không vui, nói: “Anh có phải đang trách em lần trước không chịu ở nhà tĩnh dưỡng không?”

Anh vội nói: “Không phải, không phải! Anh chỉ trách mình thôi, lúc đó anh nên ép em ở nhà tĩnh dưỡng mới phải.”

“Vậy chẳng phải là anh trách em không ở nhà tĩnh dưỡng còn gì, bác sĩ Tiêu nói việc này không liên quan đến việc em có ở nhà tĩnh dưỡng hay không.”

Anh có chút không hiểu nổi bác sĩ Tiêu này, lần trước một mực muốn Tiểu Băng ở nhà tĩnh dưỡng, bây giờ lại nói bệnh tình nghiêm trọng cũng không liên quan đến việc có tĩnh dưỡng hay không, hôm nay là anh ta bảo anh đi làm thủ tục nhập viện, sau đó lại trách lúc cần người nhà ký tên không tìm được anh... Anh không nhịn được, nói: “Tĩnh dưỡng hay không đều là anh ta nói...”

“Người ta là người thông minh, sẽ không làm xong việc mới nhận mình là Gia Cát Lượng...”

Anh cũng không biết có phải Tiểu Băng đang nói anh làm người ta ghét bỏ không, nhưng anh ý thức được mình vừa làm một việc thật ngu ngốc. Tiểu Băng mắc bệnh đã cảm thấy rất khó chịu, chắc chắn không muốn nghe người khác nói vì cô ấy không chịu tĩnh dưỡng mới thành ra thế này. Thôi vậy, bây giờ nói cũng vô dụng, còn khiến cho Tiểu Băng không vui, anh liền chuyển chủ đề: “Cả ngày hôm nay em vẫn chưa ăn gì, anh đi mua chút gì cho em ăn nhé!”

“Em không muốn ăn, anh cũng chưa ăn cơm đúng không? Đi ăn chút gì đi.”

“Em muốn ăn cái gì? Anh chạy ra ngoài mua, sẽ quay lại ngay, em có cần người ở cùng không? Có cần anh gọi ba mẹ đến trông một lát không?”

Tiểu Băng lập tức phản đối: “Đừng gọi, đừng gọi, ba mẹ mà biết thì ngoài khóc lóc ra còn làm được gì chứ! Anh đi đi, tuyệt đối đừng nói cho ba mẹ biết. Em không sao, không cần người trông đâu, anh đi ăn cơm rồi tiện thể mua cho em chút gì đó là được rồi...”

“Không biết em có thể ăn những đồ gì?”

“Bác sĩ Tiêu nói nên ăn nhiều thức ăn có năng lượng cao, giàu chất đạm, giàu canxi, hạn chế nước, đủ vitamin, anh cứ gọi gà vịt thịt cá gì đó đều được hết.”

“Anh ta lần trước không phải nói là nên ăn ít chất đạm sao? Sao bây giờ lại nói...”

Tiểu Băng có chút nóng nảy, nói: “Lần trước sợ ăn nhiều chất đạm thận của em không chịu nổi, lần này... lần này thận của em vốn chẳng có tác dụng gì nữa, đều phải dựa vào thận nhân tạo, còn sợ cái gì nữa, chẳng lẽ còn sợ máy lọc thận bị hỏng sao?”

Anh nghe Tiểu Băng trách móc, có chút bối rối, bèn nói: “Em thực sự không cần người trông à? Vậy anh đi ra ngoài mua đồ ăn cho em nhé...”

“Đi đi, em không cần người trông, nếu có chuyện gì, em sẽ... gọi điện cho bác sĩ Tiêu.”

Anh vội chạy ra ngoài mua bữa tối, mua cho mình một hộp cơm còn gọi cho Tiểu Băng món thịt bọc cải mai mà cô ấy thích ăn và một bát mì. Hôm nay anh mới chỉ ăn bữa sáng, lúc này đói đến hoa mắt chóng mặt, lúc ngồi đợi đồ ăn cho Tiểu Băng, anh ăn như hổ đói, chốc lát hộp cơm đã hết veo nhưng xem chừng vẫn chẳng thấm vào đâu. Anh nghĩ một lát, cuối cùng quyết định không gọi thêm gì nữa, để bụng tí nữa ăn đồ thừa của Tiểu Băng.

Khi anh quay lại phòng bệnh, vừa đẩy cửa vào đã thấy bác sĩ Tiêu đứng trước giường bệnh, cúi xuống nhìn Tiểu Băng. Mặc dù anh không nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng nhưng lại nhìn thấy đôi chân trần của Tiểu Băng. Anh tiến vào mấy bước, cảnh tượng trước mắt suýt khiến anh hét lên, chăn đắp trên người Tiểu Băng bị lật ra, áo bệnh nhân cũng bị cởi ra, từ phần eo trở xuống chỉ còn mỗi chiếc quần lót, trông chẳng khác nào khỏa thân.

Bác sĩ Tiêu dường như quá chuyên chú, không phát hiện ra anh đã đi vào, nhưng Tiểu Băng vừa nhìn thấy anh liền nói một câu giống như là báo tin cho bác sĩ Tiêu: “Anh đã mua cơm về rồi đấy à?”

Bác sĩ Tiêu quay người, nhìn thấy anh, sắc mặt không đổi khép lại bộ quần áo bệnh nhân cho Tiểu Băng, kéo chăn lại, hỏi: “Mua gì vậy?”

Anh vẫn kinh ngạc, đờ người đứng đó nhìn bác sĩ Tiêu.

Tiểu Băng nhắc nhở anh: “Bác sĩ Tiêu đang hỏi anh kìa, sao còn đứng ngây ra đó?”

Anh vội nói: “À, là... thịt hầm, cô ấy nói... anh nói gà vịt thịt cá đều có thể ăn...”

Bác sĩ Tiêu nhận đồ ăn, giống như mẹ chồng khó tính xoi mói con dâu, nhíu mày nói: “Mua ở đâu vậy? Tôi đã nói là cô ấy chỉ ăn được đồ ăn ít natri, anh nghe có hiểu không vậy?”

Anh giải thích: “Đây là cải mai... cô ấy thích ăn...”

“Cô ấy thích ăn thì có thể cho cô ấy ăn à? Cũng không để ý xem có tốt cho sức khỏe của cô ấy hay không? Sao anh không có trách nhiệm gì thế?”

Tiểu Băng liền ra mặt điều đình: “Không sao. Tôi chỉ ăn cải mai, không ăn thịt là được mà...”

“Muối trong thịt sớm đã ngấm vào rau rồi, cái này làm sao mà ăn được, đi mua lại đi, mua cái gì thanh đạm một chút.”

Anh không biết có phải vừa nãy phá hỏng chuyện tốt của bác sĩ Tiêu hay không mà bây giờ bị anh ta dùng kế điệu hổ ly sơn bắt rời đi, nhưng anh lại không thể phản bác, món này đúng là hơi mặn, tiếc là lúc nãy anh không nghĩ đến điều này.

Vẫn là Tiểu Băng đến giải nguy: “Không cần mua nữa, em ăn mì là được...”

Bác sĩ Tiêu không cố ép Đàm Duy đi mua thức ăn mới, nhưng vẫn tiếp tục dạy bảo anh: “Tôi ở đây dốc sức chữa trị cho cô ấy, anh lại ở đó mà phá tôi, người nhà không chịu phối hợp thì chữa trị kiểu gì? Tôi thấy anh tuổi cũng không còn nhỏ nữa mà sao cái gì cũng không hiểu thế?”

Anh lớn đến ngần này cũng chưa bị ai mắng mỏ thậm tệ như thế, anh từ nhỏ đã là người rất tự trọng, làm gì cũng đều cố gắng hết sức, tránh bị người khác phê bình. Bây giờ đúng là thê thảm, lần nào cũng bị bác sĩ Tiêu mắng như mắng cháu anh ta, nhưng anh cũng biết không thể đắc tội với bác sĩ được nên đành nuốt ấm ức vào lòng.

Bác sĩ Tiêu nói một tràng rồi đứng lên cáo từ, nói với Tiểu Băng: “Tôi đi đây, cô chịu khó nghỉ ngơi, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi.”