Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn (Tập 2) - Chương 45 - 46

Chương 45

Tiểu Băng quan tâm hỏi: “Vậy cô sẽ đi đâu?”

“Tôi bây giờ chân đạp hai thuyền, bên Mỹ đang làm mà bên Canada cũng đang tiếp tục. Tôi đang làm thủ tục di dân cho người thân sang Mỹ, là em trai tôi làm giúp, nhưng thủ tục di dân cho anh chị em là lâu nhất, tôi đã làm hơn mười năm rồi mà vẫn chưa xong được. Hai năm trước tôi phát ngán khi chờ thủ tục di dân bên Mỹ nên đi làm thủ tục di dân sang Canada, cũng hòm hòm rồi.”

“Vậy rốt cuộc cô sẽ đi đâu ạ?”

“Bây giờ vẫn đang cân nhắc thiệt hơn, xem bên nào tốt hơn thì sẽ đi bên đấy.”

“Vậy cô ra nước ngoài vẫn làm giáo sư à?”

Cô giáo Lam cười, nói: “Chỉ sợ là không có chuyện tốt như vậy. Nhưng tôi được cái người già mà tâm không già, dù phải tiếp tục học tôi cũng không sợ.”

Đàm Duy nói: “Sao ai cũng muốn xuất ngoại thế nhỉ? Giống như cô, ở trong nước cũng làm việc rất xuất sắc.”

“Chủ yếu là nghĩ cho con cái thôi. Vi Vi là con gái, hiện nay vị trí của phụ nữ trong xã hội Trung Quốc vẫn còn thấp, mà lại có xu hướng ngày càng thấp, giống như quy định của trường Đại học C chúng tôi đây này, nữ giáo sư nếu không phải giáo viên hướng dẫn, năm mươi tuổi sẽ phải nghỉ hưu, mà nam giáo sư thì có thể công tác đến tận sáu mươi tuổi, đây là đạo lý gì? Hoàn toàn là bất bình đẳng nam nữ. Cậu nghĩ xem những đơn vị khác còn tệ thế nào?”

“Vậy... ở bên Mỹ với Canada không có những chuyện như thế sao?”

“Ít nhất cũng không dám công khai đưa ra chính sách như vậy, nếu không có thể kiện họ mà, còn ở Trung Quốc anh có thể đi kiện ai? Rồi còn có kiểu phân biệt tuổi tác, bây giờ ở nhiều cơ quan, hơn ba lăm tuổi là không cần nữa, thật là quá quắt, đáng sợ mà.”

Tiểu Băng nói: “Nhưng mà cô dạy ở trường đại học lớn như vậy, lại là giáo viên hướng dẫn, chắc là không gặp phải mấy chuyện như thế đâu.”

“Tôi bây giờ chỉ là tạm thời chưa xảy ra chuyện gì, nhưng mà ở trong xã hội trì trệ như thế này, chỉ có phụ nữ gặp rắc rối thôi. Tôi không muốn con gái mình bị đối xử như công dân hạng hai, chỉ vì giới tính mà bị phân biệt đối xử. Hơn nữa, ở Canada chế độ phúc lợi cũng khá tốt, tôi cũng không phải vì chồng bị bệnh mà chịu khổ như vậy, càng không phải nghe mấy lời gièm pha như thế... Ôi dào, không nói mấy chuyện này nữa, ít nhất trẻ con ở nước ngoài học tập nhàn hạ hơn nhiều. Hai người cũng mau xuất ngoại đi, đến nước nào đó rồi sinh lấy vài ba đứa...”

Trên đường về nhà, Đàm Duy và Tiểu Băng đều nói về chuyện xuất ngoại, chốc lát có đến tận hai cơ hội ra nước ngoài để lựa chọn, hai người giống như ăn mày gặp được cỗ lớn, không biết nên ăn cái gì.

Tiểu Băng nói: “Hậu tiến sĩ thật là tốt, vừa dễ nghe lại vừa nhiều tiền. Tiền công cả năm bốn mươi nghìn đô đấy nhé, mỗi tháng tận mấy chục nghìn tệ, gửi cho ba mẹ em một ít, gửi cho ba mẹ anh một ít, vẫn còn thừa ra bao nhiêu... Chúng ta dùng sao cho hết đây?”

Tiểu Băng đã nói làm “hậu tiến sĩ” tốt, anh đành từ chối Tạ Di Hồng.

Tạ Di Hồng mắng cho anh một trận: “Cậu đừng chỉ nhìn đến con số, còn phải xem là ở bang nào nữa, mức sống ở mỗi chỗ cũng khác mà, ví dụ như bốn mươi nghìn đô ở bang F so với bang G của chúng tôi cũng chẳng hơn bao nhiêu, nhưng visa J thì an toàn hơn một chút, không chỉ có thể làm visa cho người thân mà còn có thể làm việc ở Mỹ. Nếu như cậu làm visa H, ngộ nhỡ Tiểu Băng không làm được visa thì sao?”

Anh cảm thấy Tạ Di Hồng nói cũng có lý, đối với anh mà nói, tiền ít hay nhiều chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là có thể làm visa xuất ngoại cho Tiểu Băng. Khi anh nói lại lời của cô giáo Lam cho Tạ Di Hồng, Tạ Di Hồng liền phản bác: “Thời hạn lao động có thể bỏ được mà, tôi có mấy người bạn cũng làm visa J1, đều bỏ luôn thời hạn lao động rồi.”

Điều này khiến anh loạn hết cả lên, dường như hai người nói đều có lý cả, cuối cùng đành để Tiểu Băng toàn quyền quyết định.

Tiểu Băng cười ha ha, nói: “Anh xem hai người bọn họ, ai cũng muốn kéo anh đến bang của mình. Em vẫn tán thành anh đi làm hậu tiến sĩ, đi học chuyên tu, ngộ nhỡ không từ bỏ được thời hạn lao động hai năm thì sao?”

“Làm visa H? Ngộ nhỡ em không làm được visa thì sao?”

“Không đâu, sớm muộn gì cũng làm được thôi.”

“Nếu làm thì hai chúng ta cùng làm, làm được visa rồi thì cùng nhau đi, không làm được thì không đi nữa.”

“Cần gì phải như vậy? Nghe nói làm visa từng cái một thì tốt hơn, hay là anh cứ đi trước đi, khi nào em làm được visa rồi sẽ sang đó với anh.”

Anh nhất quyết nói: “Cùng nhau làm visa chứ, em không đi, anh sang đấy một mình làm cái gì? Anh xuất ngoại là vì em, là em muốn đi thôi...” Anh đùa: “Sao em đột nhiên muốn ra nước ngoài vậy? Có phải là muốn... hội ngộ với người nào đó không?”

“Em đã nói với anh là em luôn muốn xuất ngoại mà, anh còn không tin? Em không thích chuyên ngành của mình, nếu không thì em đã tìm cách ra nước ngoài rồi. Sao nào? Anh muốn đi đâu? Hay là cho rằng em xuất ngoại để đi tìm Tiểu Lục?”

Anh vốn định trêu Tiểu Băng ra nước ngoài là muốn đoàn tụ với Tạ Di Hồng, không ngờ Tiểu Băng lại tự nhắc đến Tiểu Lục, liền tát nước theo mưa: “Thế có phải là muốn đi tìm Tiểu Lục không?”

“Em tìm anh ta làm cái gì? Em có điên đâu? Nếu em thích anh ta thì lúc đó đã toàn tâm toàn ý theo đuổi anh ta rồi.” Tiểu Băng nói. “Nhưng mà em quả thật từng liên lạc với anh ta, chủ yếu là muốn anh ta để ý việc tìm cơ hội xuất ngoại giúp anh.”

“Em còn không giữ chút sĩ diện nào cho anh mà đi nhờ cậy anh ta sao, anh phục em rồi!”

“Nam nữ bình đẳng, đối xử như nhau, em đã lợi dụng thiện cảm của nữ giới đối với anh, tại sao không thể lợi dụng cảm tình của nam giới đối với em nào? Thực tế đã chứng minh đàn ông các anh kém hơn nhiều so với phụ nữ. Anh xem chị em phụ nữ chúng em đều tận tâm tận lực giúp đỡ, còn đàn ông các anh thì sao? Trong mắt chỉ thấy có “địch” mà không có “tình”, chắc chắn Tiểu Lục không nhiệt tình giúp chúng ta nghe ngóng nên chẳng giúp được việc gì cả...” Tiểu Băng cười, nói. “Đương nhiên cũng nói sức hấp dẫn của em không bằng anh, dù sao em cũng là hoa đã có chủ, những người theo đuổi em đều chạy mất rồi, mà anh rõ ràng cũng là cỏ đã có chủ, thế mà người theo đuổi anh thì vẫn đầy ra đấy.”

Anh cảm thấy kỳ lạ, hỏi: “Tiểu Lục... bây giờ đang làm gì? Vẫn đang làm hậu tiến sĩ à?”

“Anh ta không làm hậu tiến sĩ nữa, tiền kiếm được ít quá, sau khi lấy được thẻ xanh đã chuyển công việc khác kiếm được nhiều tiền hơn rồi.”

“Anh ta đã làm được thẻ xanh rồi à? Nhanh thế à?”

“Anh ta nói là hậu tiến sĩ dễ làm thẻ xanh.”

Anh có chút ghen tị, nói: “Vậy có phải em đã hối hận rồi không? Nếu hồi đó em yêu anh ta, bây giờ đã có cả thẻ xanh của Mỹ rồi.”

“Vậy thì có là gì? Chẳng phải anh xuất ngoại làm hậu tiến sĩ rồi cũng có thể làm thẻ xanh sao?” Bây giờ đến lượt Tiểu Băng quay sang ghen tị. “Anh bây giờ đang có vận đào hoa, dù đi đến đâu cũng có tình nhân chờ đợi. Nếu như anh làm nghiên cứu sinh trao đổi thì có thể nhảy vào vòng tay Tạ Di Hồng, còn nếu muốn làm hậu tiến sĩ, khẳng định là anh đi một bước, cô giáo Lam lập tức theo sau ngay.”

Anh trêu cô: “Cái này không trách anh được nhé, là em tìm bọn họ nhờ giúp đỡ.”

“Thế mới bảo em tự làm tự chịu.”

Anh thấy Tiểu Băng lo lắng liền vội an ủi: “Dù sao anh cũng nghĩ kĩ rồi, hai chúng ta cùng làm visa, làm được thì đi, không làm được thì chẳng ai đi nữa.”

Vậy là mấy hôm đó hai người đều bàn bạc chuyện này, cuối cùng không quyết định được, bèn đi hỏi ý kiến người thân. Phụ huynh hai bên lúc thì nói là tốt, lúc thì nói không tốt, thật là vui mừng đến hồ đồ rồi. Đàm Duy biết cha vợ mấy ngày nay đều bàn bạc chuyện này với các đồng nghiệp, khoe khoang con rể trong chốc lát kiếm được tận hai công việc ở Mỹ, anh cảm thấy cuối cùng cũng có thể ngẩng cao đầu trước mặt cha vợ rồi, cuối tuần đến nhà, cha vợ cũng là người hoan hỷ hơn ai hết.

Đúng lúc này Tiểu Băng lại có dấu hiệu mang thai, thèm chua, ợ hơi, buồn nôn, ăn không ngon miệng, tinh thần sa sút, mệt mỏi rã rời, lúc nào cũng thèm ngủ... Anh nhẹ nhàng hỏi: “Có phải là... có rồi không?”

Tiểu Băng có chút xấu hổ, nói: “Em cũng không biết có phải thế không.”

“Chắc chắn là thế rồi. Anh nhớ hồi chị anh mang thai cũng có phản ứng như thế này mà.”

Điều này khiến cho đôi vợ chồng trẻ lại vì chuyện con cái mà lo lắng, không biết có ảnh hưởng tới việc ra nước ngoài không. Tiểu Băng nói: “Ôi, sao sớm không đến, muộn không đến, lại đến vào lúc này cơ chứ? Vậy thì chúng ta ra nước ngoài sinh, nếu không thì sinh ở bên này rồi sang đó sau vậy.”

Anh vội an ủi: “Dù thế nào chúng ta cũng phải đặt con cái lên trên hết, ở đâu sinh tốt hơn thì chúng ta sẽ sinh ở đó, cơ hội xuất ngoại nếu bỏ lỡ lần này thì lần sau lại có mà.”

“Sao mang bầu lại khó chịu thế này nhỉ? Em cảm thấy đến thở cũng không ra hơi nữa... Đầu cũng đau nữa...”

Hình như anh chưa từng nghe nói khi mang thai sẽ bị đau đầu, thở không ra hơi, cảm thấy không yên tâm, anh vội vã gọi điện cho mẹ anh, hỏi phụ nữ khi mang bầu có những triệu chứng gì?

Mẹ anh vừa nghe đã mừng đến phát khóc. “Tiểu Băng có rồi sao?”

“Có khả năng, nhưng vẫn phải đi bệnh viện kiểm tra đã. Bây giờ cô ấy chỉ cảm thấy buồn nôn, ợ hơi, không muốn ăn...”

“Thế thì đúng rồi, chúc mừng con, sắp được làm ba rồi!”

“Cô ấy đến thở cũng không ra hơi, đầu cũng đau nữa, mẹ, mẹ lúc đó... có như vậy không?”

Mẹ anh nghĩ một lúc. “Đến gần lúc sinh mới cảm thấy thở không ra hơi, đứa bé lớn rồi mà, lục phủ ngũ tạng đảo lộn cả lên, mẹ leo một tầng lầu cũng phải dừng lại nghỉ mấy lần. Nhưng mà đau đầu... thì hình như mẹ không bị, Tiểu Băng vẫn còn sớm mà đã thở không ra hơi rồi sao?”

Anh nghe mẹ nói vậy thì càng thêm lo lắng. “Vậy hay là do... nguyên nhân nào khác?”

Mẹ anh dặn dò: “Bất kể là nguyên nhân gì, ngày mai việc đầu tiên là phải đến bệnh viện khám đi.”

Ngày hôm sau, hai người cùng đến bệnh viện, nhưng lần này là đến khoa Sản khám thai. Tiểu Băng rất không hài lòng, chẳng có tinh thần. Anh bảo cô ngồi ở băng ghế dài đợi, anh chạy đi lấy số khám bệnh. Khoa Sản cũng đông nghịt người khiến anh cảm thấy mình như người của Cái Bang, hôm nay còn xếp hàng trước khoa Truyền nhiễm, ngày mai lại chạy đến trước khoa Tiết niệu, rồi lại chạy đến khoa Sản chờ lấy số.

Lấy được số rồi, thấy bác sĩ kê một phiếu thử nước tiểu. Tiểu Băng liền đi vào nhà vệ sinh lấy nước tiểu, một lúc lâu vẫn không thấy ra làm Đàm Duy lo cuống cả lên, đành nhờ một người phụ nữ vào trong xem cô có bị làm sao không. Người phụ nữ ấy vào một lúc rồi quay ra, nói với anh: “Không việc gì, cô ấy chưa lấy được nước tiểu, ở ngoài này đợi tiếp đi.”

Anh yên tâm hơn một chút, lại đợi một lúc lâu nữa vẫn không thấy Tiểu Băng ra. Anh suýt chút nữa đã gọi người vào xem, đúng lúc nhìn thấy Tiểu Băng đi ra, mặt mũi trắng bệch, dường như bị rút cạn sức lực. Cô đưa cho anh ống nước tiểu. “Đừng đánh rơi đấy, khó khăn lắm mới lấy được chút ít này thôi...”

“Anh thấy bình thường em đi tiểu dễ mà, sao hôm nay lại khó thế?”

“Ai mà biết đến lúc cần lại ít thế... Mấy hôm nay đều như vậy đấy... có thể là do mang thai...”

Lúc đợi kết quả xét nghiệm, Tiểu Băng mệt lả dựa vào người anh, lẩm bẩm: “Không ngờ mang thai lại mệt như vậy, quả là đã làm khó mẹ em rồi, còn sinh tận hai đứa... Anh nói xem kết quả xét nghiệm sẽ như thế nào?”

“Ha ha, xét nghiệm nhiều lần như thế, đây là lần đầu tiên hy vọng là dương tính.”

“Thì thế, lần trước anh còn nói tất cả những người đi xét nghiệm đều mong là âm tính, bây giờ thì khác rồi nhé.”

“Những người mang thai ngoài kế hoạch chắc chắn hy vọng là âm tính rồi.”

“Chúng ta tính là mang thai ngoài kế hoạch à?”

“Chúng ta sao lại tính như thế được? Anh sớm đã mong có con rồi.”

Anh ngồi không yên, qua một lúc lại chạy đến trước ô cửa nhỏ của phòng xét nghiệm, nhân viên xuất phiếu cũng nhìn nhẵn mặt anh rồi, liền nói với anh: “Đừng chạy lại đây nữa! Vợ anh tên là gì, khi nào có kết quả tôi gọi anh.”

Anh nói tên rồi chạy về chỗ ngồi, nhưng không kể chuyện cô gái đó, tránh Tiểu Băng lại nói đông nói tây. Hai người dựa vào nhau chờ đợi, trong lòng bất giác lo lắng, bồn chồn.

Một lúc sau, cô gái ở phòng xét nghiệm mới đẩy cửa phòng, gọi tên: “Trang Băng, có kết quả rồi!”

Tiểu Băng nói: “Anh đi lấy đi, em không dám đi...”

“Vì sao?”

“Em sợ... ngộ nhỡ không mang bầu...”

“Không mang bầu thì sau này sẽ có mà.”

“Vậy không phải sẽ thành trò cười cho người khác sao? Đã lớn thế này rồi, mình mang bầu hay không cũng không biết.”

Anh không tin, nói: “Chắc không phải đâu, em có hiện tượng rõ ràng như vậy, chắc chắn là mang thai rồi.”

Chương 46

Đàm Duy can đảm chạy đi lấy kết quả, nhìn thấy bên trên có ký hiệu âm tính, anh không tin, cẩn thận nhìn lại họ tên trên tấm phiếu mấy lần, đúng là của Tiểu Băng. Anh ngẩng đầu nhìn cô gái kia, thấy cô ấy cũng đang nhìn mình. Anh nghi hoặc hỏi: “Sao lại là... âm tính? Không nhầm đấy chứ? Triệu chứng của cô ấy rất rõ rệt mà...”

“Không nhầm được đâu, đúng là âm tính đấy. Anh đưa vợ đến khoa Tiết niệu khám xem sao, thận của cô ấy hình như có vấn đề đấy...”

“Có vấn đề gì?”

“Tôi cũng không biết là vấn đề gì, tôi chỉ căn cứ vào nước tiểu của cô ấy mà nói thôi.” Cô gái kia giải thích. “Vợ anh buồn nôn, ợ hơi, tức ngực, đau đầu mà kết quả xét nghiệm sản khoa còn là âm tính, thế nên tôi cảm thấy... không ổn...”

“Vậy các cô không xét nghiệm lại cho cô ấy được sao?”

“Chúng tôi chỉ làm xét nghiệm theo chỉ dẫn của bác sĩ, bác sĩ kê đơn làm xét nghiệm gì thì xét nghiệm cái đấy. Anh chị cứ nên đi khám đi.”

Anh cầm phiếu xét nghiệm quay về, Tiểu Băng hỏi: “Sao anh đi lâu thế? Lại làm chuyện xấu gì ở đâu rồi?”

Anh không trả lời câu hỏi của Tiểu Băng, chỉ nói: “Là âm tính...”

“Không mang thai sao? Vậy sao em lại có hiện tượng mang bầu nhỉ?”

“Anh cũng không biết nữa, hộ lý ở phòng xét nghiệm nói chúng ta tới khoa Tiết niệu khám...”

“Lại cái trò này? Chẳng chịu làm gì, chỉ biết nói người ta đến khoa Tiết niệu khám...”

“Cô ấy nói nước tiểu của em có vấn đề.”

“Có vấn đề là thế nào?” Tiểu Băng nghi hoặc hỏi. “Cô ấy biết ống nào là của em chứ?”

“Cô ấy hỏi tên em, nói có thể giúp chúng ta làm xét nghiệm trước.”

Tiểu Băng trách cứ: “Anh xem, anh thật là chẳng bỏ qua cơ hội nào, lấy một cái kết quả xét nghiệm cũng nhân tiện làm chuyện xấu được. Cô ấy bị anh làm cho hồ đồ rồi, còn tâm trí đâu mà làm xét nghiệm nữa? Chắc chắn là làm sai rồi, nói không chừng... tâm địa xấu xa, rõ ràng là dương tính nhưng lại cố ý nói là âm tính... Em lại buồn nôn rồi...” Nói xong liền chạy vào nhà vệ sinh.

Anh muốn đi lấy số nhưng lại không dám rời đi, đợi một lúc lâu sau mới thấy Tiểu Băng đi ra, sắc mặt càng khó coi. Cô vừa đi ra đã nhẹ nhàng ngồi xuống, dựa vào anh. “Chúng ta đi khám tiết niệu đi, em khó chịu quá... Bất kể là khoa gì... chỉ cần có bác sĩ... giúp em thoát khỏi cảm giác này là được...”

Khi đợi lấy số trước khoa Tiết niệu, Tiểu Băng ngày càng bất an, cầu xin anh: “Anh có thể thể hiện sức quyến rũ của mình không, bảo bác sĩ khám cho em trước.”

“Anh thì quyến rũ gì chứ?”

“Đi đi, đi đi mà, em biết anh rất quyến rũ, mau đi đi, em sắp chết rồi đây... Khó chịu quá... Em tức ngực quá... đầu cũng đau như búa bổ đây...”

Anh cảm thấy lần này Tiểu Băng không trêu mình, vội vàng chạy đi tìm hộ lý trong đó, hỏi xem có thể khám trước giúp không, vì vợ anh khó chịu quá. Hộ lý nói: “Những người đến đây, ai cũng nói là mình không khỏe, nếu khỏe thì còn đến đây làm gì?”

Anh cầu xin thế nào cũng không có tác dụng, luống cuống chạy lại chỗ Tiểu Băng, nói: “Không được rồi, nói thế nào họ cũng không cho khám trước, chúng ta đi lấy số khám nhanh đi.”

“Đi lấy đi, em thật sự khó chịu sắp chết rồi...”

Anh liền chạy đi lấy số khám nhanh, dìu Tiểu Băng đến phòng chẩn đoán gấp, nhưng bác sĩ ở đây lại nói trường hợp này không phải việc gấp gáp, chưa thể xử lý được, nhiều nhất họ cũng chỉ có thể quan sát. Cuối cùng họ lại trở về khoa Tiết niệu.

Loạn lên một lúc, Tiểu Băng không còn hơi sức, thều thào nói: “Em... chịu không nổi nữa rồi... Anh thử gọi cho Diệp... Tử Mi kia đi... xem chị ta có thể tìm bác sĩ Tiêu không...” Mặc dù anh không thích bác sĩ Tiêu nhưng thấy Tiểu Băng khó chịu như vậy liền đi gọi điện cho Diệp Tử Mi. Diệp Tử Mi quả thật có phong thái của người làm quan hệ công chúng, dường như lúc nào cũng kè kè điện thoại bên cạnh, anh vừa gọi đã bắt máy.

Diệp Tử Mi nghe anh kể tình trạng của Tiểu Băng, ngạc nhiên nói: “A! Nhanh như vậy sao? Có phải hai người không nghe theo lời của bác sĩ Tiêu không? Cũng đừng trách tôi nhé, thời gian này tôi cũng rối quá, quên mất chuyện của hai người. Cậu đừng gấp, tôi liên lạc giúp cậu.”

Diệp Tử Mi gác máy liền chẳng thấy tin tức gì, anh gọi lại mấy lần nhưng đều không liên lạc được. Anh cũng không dám trông chờ gì nữa, chỉ liên tục chạy đi tìm cô hộ lý trong khoa Tiết niệu cầu tình. Đến khi Tiểu Băng được gọi vào khám, bác sĩ Tiêu mới hớt hải chạy đến. Bác sĩ khám bệnh cho Tiểu Băng ở khoa Tiết niệu dường như cũng quen bác sĩ Tiêu, vừa nhìn thấy anh ta liền tự động nhường chỗ.

Tiểu Băng vừa thấy bác sĩ Tiêu, nước mắt đã ứa ra, hỏi: “Bác sĩ Tiêu, anh... còn nhớ em không?”

“Nhớ chứ, nhớ chứ, cô thì làm sao mà tôi quên được?” Bác sĩ Tiêu ngồi xuống khám qua cho Tiểu Băng, hỏi vài câu rồi nói với Đàm Duy: “Tôi cho cô ấy nhập viện trước, anh đi làm thủ tục đi...”

Tiểu Băng hỏi: “Phải nằm viện sao? Nghiêm trọng lắm ạ?”

Bác sĩ Tiêu nắm tay Tiểu Băng an ủi: “Không nghiêm trọng, không có vấn đề gì...” Sau đó tráo mặt nói với Đàm Duy: “Tôi đã bảo anh chăm sóc cô ấy cơ mà, anh chăm sóc kiểu gì thế này? Còn đứng ngây ra đó làm gì? Tôi nói anh nghe không hiểu à? Mau đi làm thủ tục nhập viện đi!”

“Vậy cô ấy...”

“Giao cho tôi là được rồi.”

Anh không yên tâm để Tiểu Băng ở cùng một chỗ với bác sĩ Tiêu, đang định nói thì mấy tay bác sĩ ở đó cũng ra vẻ cáo mượn oai hùm, giáo huấn anh: “Còn đứng đây làm gì? Không mau đi làm thủ tục đi, người nhà bệnh nặng như vậy cũng không biết đưa đi khám, hôm nay mà không phải bác sĩ Tiêu đến kịp thì anh cứ chờ xem...”

Anh đành để Tiểu Băng ở lại rồi chạy thật nhanh đi làm thủ tục, lại phát hiện ra không mang đủ tiền mặt, liền mượn điện thoại gọi cho Tiểu Băng, hỏi xem cô có mang thẻ ngân hàng không, nhưng gọi một lúc vẫn không có người bắt máy, anh đành về nhà lấy tiền, nhưng trong nhà cũng không có nhiều tiền mặt như thế, anh đành lấy thẻ rồi chạy ra ngân hàng rút tiền.

Đến khi anh toát mồ hôi chạy đến bệnh viện, nộp tiền đặt cọc, làm thủ tục xong cũng đã là mấy tiếng đồng hồ sau. Anh chạy tới chạy lui tìm Tiểu Băng, mấy bác sĩ mặc blouse trắng nói là nằm ở phòng 601 khu phía tây, lại có người nói là ở phòng 401 khu phía đông. Anh đến phòng 601 khu phía tây thì cửa đã đóng, gọi cũng không ai thưa, chạy đến phòng 401 khu phía đông thì ở đó cũng đóng cửa rồi, đang định gọi cửa thì có một người mặc áo blouse trắng không nhẫn nại hỏi anh: “Anh là ai vậy? Ở đây làm gì?”

“Vợ tôi... đang nằm ở đây...”

“Vợ anh mà nằm ở đây thì anh biến thành hoàng đế sao?

Đừng ở đây làm loạn nữa, ảnh hưởng đến người bệnh...”

“Tôi muốn... nói với cô ấy mấy câu, có được không?”

“Nói cái gì? Nói cái gì sao không nói sớm đi, đợi đến bây giờ mới nói?”

Anh bị mắng chửi té tát, trong lòng bỗng cảm thấy hoài nghi, ở đâu ra cái lẽ nằm viện không cho người thân đến thăm? Lại còn canh cửa kĩ như thế, hay là bác sĩ Tiêu giở trò gì rồi? Anh chạy đi tìm bác sĩ Tiêu, tìm một vòng không thấy đâu, nghi ngờ anh ta đang ở phòng 401, lại chạy đến đó, đúng lúc gặp một cô gái trẻ mặc áo blouse trắng. Anh vội thay vẻ mặt cười nói hiền hòa để nghe ngóng chuyện của Tiểu Băng.

Cô gái đó nói: “Ơ, cô gái đó là vợ anh à? Chính là người mà Tiêu “tiết niệu” đưa đến phải không?”

Anh vừa nghe thấy mấy chữ “Tiêu tiết niệu” còn ngỡ là mình nghe nhầm, ở đâu lại có người tên như thế chứ? Có thể là “Tiêu Minh Lượng”, anh gật đầu, sốt ruột hỏi: “Cô ấy thế nào rồi? Có nguy hiểm gì không?”

Người mặc áo blouse trắng không trả lời câu hỏi của anh, còn cố hỏi đến cùng: “Sao hai người lại quen Tiêu “tiết niệu” vậy?”

Lần này anh nghe rõ rồi, đúng là “Tiêu tiết niệu” rồi, anh hỏi: “Cô nói tới... bác sĩ Tiêu?”

“Đúng rồi đó, chúng tôi đều gọi anh ấy là Tiêu “tiết niệu”, bởi vì anh ấy đứng số một ở khoa Tiết niệu đấy. Hôm nay anh ấy tự đưa người từ phòng chẩn đoán đến đây, chắc chắn là có quan hệ không bình thường rồi.”

“Ở đâu ra không bình thường...”

“Thì nhà anh chắc chắn là... đại gia của thành phố rồi...”

“Cũng không phải thế...”

Người đó cười rồi nói: “Thôi, anh không nói tôi cũng không ép. Tôi họ Trịnh, cứ gọi tôi Tiểu Trịnh là được.”

Anh vội hỏi: “Bác sĩ Trịnh, cô có biết vợ tôi... mắc bệnh gì không? Có nghiêm trọng không?”

“Tiêu “tiết niệu” không nói cho hai người biết à? Vậy thì tôi cũng không dám nói linh tinh đâu... Anh cứ hỏi anh ta đi...”

“Có thể đi đâu tìm bác sĩ Tiêu...”

“Có khả năng anh ấy đang làm phẫu thuật...” Bác sĩ Trịnh tốt bụng nói: “Tôi đi vào trong đó kéo rèm cửa ra một chút, anh có thể nhìn thấy vợ anh, nhưng không được vào...”

Bác sĩ Trịnh đi vào, kéo rèm cửa sổ ra một chút, Đàm Duy tiến sát lại nhìn vào trong, thấy trong phòng có một loạt giường bệnh nhưng chỉ hai giường có người, trong đó có Tiểu Băng. Tiểu Băng đang nằm trên chiếc giường được trải ga trắng muốt, nhắm mắt, trên cánh tay cắm mấy ống dây truyền, hình như là đang truyền dịch, nhưng anh nhìn thấy trong mấy ống truyền đó đều là một thứ chất lỏng màu đỏ.

Anh bỗng cảm thấy tim mình loạn nhịp, mồ hôi lạnh toát cả sống lưng, thế giới trước mặt dường như cũng sụp đổ...