Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn (Tập 2) - Chương 39

Chương 39

Sau khi chuyện phát sinh, Tạ Di Hồng và Thường Thắng ly hôn với tốc độ ánh sáng. Tạ Di Hồng nói điều kiện để Thường Thắng đồng ý ly hôn là tương lai anh ta không phải ngồi tù.

Sau khi ly hôn, Tạ Di Hồng mời Đàm Duy, Tiểu Băng cùng một đám bạn ăn bữa cơm để chúc mừng cô có một cuộc sống mới. Còn Thường Thắng sau khi ly hôn cũng mời Đàm Duy và Tiểu Băng ăn cơm. Hai người có chút khó xử, đồng ý cũng khó mà từ chối cũng không xong, cuối cùng Tiểu Băng đứng ra trưng cầu ý kiến của Tạ Di Hồng.

Tạ Di Hồng nói: “Anh ta mời hai người ăn cơm, hai người lại hỏi ý kiến tôi làm gì? Tôi bây giờ đã ly hôn rồi, chuyện của anh ta chẳng liên quan gì đến tôi nữa. Tôi biết chuyện này hai người vẫn hiểu nhầm tôi và người nhà của tôi, nhưng tôi không để bụng, làm con gái của Bí thư Tạ bao nhiêu năm nay, sớm đã quen với việc bị người khác hiểu lầm rồi. Hai người muốn qua lại với anh ta thì cứ qua lại đi, chịu thiệt thòi cũng là chuyện của hai người, nhưng tuyệt đối đừng để ảnh hưởng đến tình bạn của chúng ta.”

Đàm Duy và Tiểu Băng quả thật không biết qua lại với Thường Thắng sẽ phải chịu thiệt thòi gì, họ quyết định tham gia tiệc ly hôn của Thường Thắng.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Họ đi rồi mới phát hiện, đến ăn bữa cơm này ngoài Thường Thắng và Na Na cũng chỉ có hai người họ. Nghĩ đến tiệc ly hôn của Tạ Di Hồng nhiều người như vậy, mà tiệc ly hôn của Thường Thắng chỉ có vẻn vẹn bốn người, trong lòng không khỏi cảm khái thói đời nóng lạnh, lòng người dễ đổi.

Trong bữa tiệc, Thường Thắng cũng cảm khái phần. “Hoạn nạn mới biết chân tình, lúc người anh em này gặp khó khăn cũng chỉ có vợ chồng hai người và hồng nhan tri kỷ Na Na của tôi không bỏ rơi tôi. Coi như là tôi có mắt nhìn người, nếu trước kia tôi không cứu Na Na từ chốn phong trần, hôm nay cùng đường, chỉ e một chỗ trú chân cũng không có...”

Tiểu Băng bất bình thay anh ta: “Tại sao mấy người đứng đầu công ty không bị khai trừ, lại chỉ một mình anh bị cho thôi việc? Chẳng phải vấn đề của bọn họ còn nghiêm trọng hơn anh sao? Anh nên đi tố cáo bọn họ.”

Thường Thắng rất nghĩa khí đáp: “Người anh em tôi tuy sa cơ lỡ vận nhưng không có thói quen kéo người khác xuống bước đường cùng...”

Hai người họ ăn xong về nhà vẫn còn thảo luận về chuyện này. Đàm Duy nói: “Không ngờ Na Na lại nghĩa khí như vậy, đây gọi là “công tử sa chân, nữ hiệp tương trợ”...”

Tiểu Băng tỏ ra khinh thường: “Thôi đi, anh chưa nghe qua “lãng khách vô tình, kỹ nữ vô nghĩa” hả? Nữ hiệp gì chứ, chỉ là cố ý diễn trò để che mắt người khác thôi. Mà kể cả có là nữ hiệp thật thì cũng không thể ngắm trúng tay Thường Thắng này được. Chắc chắn là Na Na cảm thấy Thường Thắng vẫn còn chút giá trị lợi dụng mới chứa chấp anh ta, đợi đến khi xực hết nước béo rồi, không một phát đá bay anh ta mới là lạ đấy!”

“Thường Thắng còn nước béo gì để xực cơ chứ? Đến việc làm cũng mất rồi, còn không phải dựa dẫm hoàn toàn vào Na Na sao?”

“Hứ! Anh nghĩ người như Na Na có thể nuôi anh ta sao? Chắc chắn là do anh ta vẫn còn cách để kiếm tiền nên cô ta mới chứa chấp. Mấy ông sếp của anh ta không phải vẫn đang làm lãnh đạo sao? Mặc dù đổi vị trí nhưng chẳng phải vẫn có thể ngồi mát ăn bát vàng đấy thôi? Thường Thắng không tố cáo bọn họ, khẳng định là chơi cái trò “thí tốt giữ xe”. Anh ta chắc hẳn nắm được vũ khí bí mật trong tay, có thể bắt bí bọn họ một vố, kiếm ít tiền để tiêu.”

Anh cảm thấy Tiểu Băng có phần tiểu thuyết hóa cuộc sống, nhưng cũng không muốn vì chuyện này mà tranh cãi với cô, nên thuận miệng nói: “Muốn chèn ép để kiếm cơm sao? Chưa biết chừng có ngày chơi đến rơi cả não luôn.”

Sau khi ly hôn, Tạ Di Hồng phấn chấn, sục sôi hơn hẳn, suốt ngày hăng hái, hăm hở. Cả việc ra nước ngoài cũng vô cùng thuận lợi, sang Đại học G của Mỹ học chuyên tu, lấy bằng J1. Tạ Di Hồng nói là một người bạn cũ giúp cô liên hệ, nhưng người trong khoa đều lén lút khẳng định ba cô lợi dụng chức quyền để giúp cô ấy có tên trong danh sách.

Việc Tạ Di Hồng xuất ngoại có tác động rất lớn đến Tiểu Băng. Tiểu Băng hỏi Đàm Duy: “Đến Tạ Di Hồng cũng đi rồi thì chúng ta phải làm sao? Anh cũng sắp học xong tiến sĩ rồi, có muốn ra nước ngoài không?”

“Anh đi làm gì? Học tiếp à? Không cần đâu. Học chuyên tu sao? Nghe Tạ Di Hồng nói, thực ra cô ấy đi học chuyên tu thế này cũng chỉ là làm thí nghiệm cho người ta mà thôi, lương thì thấp, làm cũng mệt, chẳng có gì hay ho.”

“Em cũng biết ra nước ngoài chẳng có gì hay ho cả, nhưng mà người khác đều đi hết rồi, làm em cứ rộn rạo suốt. Nghĩ tới mấy việc làm thuê hay không làm thuê làm gì, chỉ coi như đi du lịch một chuyến thôi mà. ”

“Nếu em muốn ra ngoài chơi, vậy đợi anh làm xong luận văn, anh sẽ nghĩ cách cho em xuất ngoại, chỉ cần bà xã của anh vui, anh sẵn lòng làm mọi việc.”

Sau khi Tạ Di Hồng nghe được chuyện này liền chủ động nói: “Cậu muốn xuất ngoại sao? Tôi sẽ giúp cậu tìm cách.”

Câu nói này khiến anh có chút không vui. Tạ Di Hồng nói như vậy chẳng khác nào nghĩ anh không có bản lĩnh tự xuất ngoại, phải dựa vào cô ấy? Nghĩ vậy, anh liền vội khước từ: “Không cần, không cần đâu, tôi chỉ nói vậy thôi, nếu tôi muốn xuất ngoại, tôi sẽ tự nghĩ cách.”

“Cái tên này suốt ngày như vậy, tư tưởng phong kiến nặng quá đấy, không muốn dựa dẫm vào phụ nữ. Thật ra cũng đâu phải là “dựa” vào phụ nữ, đây gọi là tận dụng tất cả tài nguyên có thể tận dụng được. Chỉ cần tôi giúp cậu tạo một cơ hội xuất ngoại là được, cậu quản tôi là đàn ông hay phụ nữ làm gì chứ? Nếu cậu cảm thấy được phụ nữ giúp không thoải mái, vậy cứ coi tôi là đàn ông là xong.”

Anh bị cô nhìn trúng tim đen, có chút không vui, giải thích: “Cũng không phải vấn đề đàn ông hay phụ nữ giúp, tôi chỉ cảm thấy việc này vẫn nên tự dựa vào năng lực của chính mình, có thì đi, không có thì thôi...”

“Năng lực chỉ là một mặt, còn vấn đề thời cơ nữa. Không biết nắm bắt cơ hội thì có năng lực hơn nữa cũng chẳng ích gì. Có khi tôi không nói rõ ra thì tốt hơn, cậu cũng không đến nỗi nhạy cảm như vậy. Lần trước tôi giúp cậu đề cử thăng chức nhưng không để cho cậu biết, cậu cũng đâu có ý kiến gì.”

“Việc bình bầu đó làm sao?”

“Lần trước đặc cách bầu phó giáo sư, khoa chỉ có một suất, tôi thấy cậu đăng ký rồi nên không đăng ký nữa, nếu không ai được bầu cũng khó nói đấy nhé! Tôi cần gì phải tự tìm rắc rối mà đi tranh giành cái chức ấy với cậu? Đàn ông các cậu ưa sĩ diện, lên được phó giáo sư mặt như dát vàng, trước mặt vợ cũng tự tin hơn một chút. Tôi căn bản không quan tâm, sớm muộn gì cũng ra nước ngoài, phó giáo sư cũng được mà giảng viên cũng được, chẳng phải là đều làm công ăn lương sao?”

Trong lòng anh càng khó chịu, nghe ngữ khí của Tạ Di Hồng, cái chức danh phó giáo sư chẳng khác nào là do cô ấy nhường anh, là cô ấy biết anh sĩ diện nên mới không tranh giành với anh. Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc đặc cách lên phó giáo sư. Hồi đó Tạ Di Hồng không đăng ký, trong khoa cũng có vài lời đàm tiếu nhưng anh cảm thấy đó là do Tạ Di Hồng tự biết mình không đủ điều kiện nên mới không đăng ký.

Bây giờ nghĩ lại, anh lúc đó cũng thật kiêu ngạo, kiêu ngạo đến tự mãn, cho rằng dĩ nhiên là Tạ Di Hồng không bằng mình, cô ấy cũng chỉ xuất bản vài cuốn sách, mà nhà xuất bản không phải là công ty của Thường Thắng sao? Chồng làm ở công ty xuất bản sách, chuyện vợ ra vài cuốn sách chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Còn vài cuốn sách của anh lại chật vật mãi mới xuất bản được, mà trong mắt mọi người, ra sách cũng chỉ là sách, bất kể là dựa vào chính mình hay đi đường khác. Nói không chừng mấy người trong hội đồng bình thẩm cũng chẳng biết là sách của ai, được xuất bản như thế nào...

Anh miễn cưỡng mỉm cười. “Vậy tôi phải cảm ơn cậu đã hoàn thành tâm nguyện giúp tôi rồi, nếu không cái chức danh ấy chắc chắn là của cậu.”

Tạ Di Hồng cười, nói: “Tôi biết cậu không chịu được điều này, kỳ thực tôi không hề nói mình giỏi hơn cậu, tôi chỉ muốn nói một vấn đề thực tế thôi. Nếu hai chúng ta cùng đăng ký, trình độ học vấn, bằng cấp của chúng ta đều tương đương nhau, cậu hơn tôi ở điểm cậu đang học tiến sĩ, nhưng cái đó cũng chẳng là gì, vì học vị ấy cậu cũng chưa nắm được trong tay, mà tôi lại hơn cậu ở điểm tôi là con gái của bí thư Đảng bộ thành phố, cho dù tôi không kêu gọi mọi người nể mặt ba tôi, ba tôi cũng không ra mặt kêu gọi mọi người bình bầu cho tôi thì mọi người vẫn cứ tự động làm vậy, cậu có tin không?”

Điểm này anh tin tưởng tuyệt đối, dù sao Tạ Di Hồng cũng biết lợi thế của mình là có một ông bố nắm chức quyền trong tay, anh cũng không giận cô ấy nữa. “Thôi, qua thì cũng qua rồi, bây giờ nói cũng chẳng có tác dụng gì.”

“Đương nhiên, hôm nay tôi nói chuyện này hoàn toàn không vì muốn cậu cảm tạ tôi. Tôi biết tính cậu, cậu nghe chuyện này rồi mà còn cảm ơn tôi mới lạ, có khi lại ghét tôi ấy chứ. Tôi nói chuyện này cốt chỉ muốn khuyên cậu xuất ngoại, vì trong nước bây giờ rặt một cái thói này, cậu thích hay không cũng chẳng thay đổi được gì. Người như cậu vẫn nên ra nước ngoài thì hơn, tất cả đều dựa vào chính mình, có bao nhiêu tài thì trổ ra bấy nhiêu cán.”

“Ở nước ngoài không có những chuyện này sao?”

“Nghe nói là tốt hơn nhiều.”

Tiểu Băng nghe xong chuyện này liền nói đùa: “Woa, Di Hồng chắc chắn là tận lực tìm cách đưa anh xuất ngoại rồi, mà khẳng định còn nghĩ cách để một mình anh đi được, còn em phải ở lại cơ, nếu thế, hai người bọn anh cuối cùng cũng được ở bên nhau rồi.”

“Đừng đoán vớ đoán vẩn, cô ấy có bản lĩnh cho anh xuất ngoại sao? Cho dù thực sự có bản lĩnh tìm được cơ hội xuất ngoại cho anh thì cô ấy có bản lĩnh giữ em ở lại chắc?”

Tiểu Băng làm như thật, nói: “Gì mà không được chứ? Người nhà cô ấy đều làm quan ở thành phố A này, muốn cản em xuất ngoại chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Ví như bảo anh trai cô ấy nói với bên công an một tiếng, không làm hộ chiếu cho em, như vậy chẳng phải là em không thể xuất ngoại sao?”

“Thế thì anh sẽ quét dầu lên gan bàn chân... để chạy từ nước ngoài về...”

Tiểu Băng vui vẻ đáp: “Anh thật sự nỡ rời xa cuộc sống ở nước ngoài để chạy về nước vì em ư?”

“Có gì mà không nỡ chứ? Anh xuất ngoại vì em, về nước cũng là vì em.”

“Khà khà, dù sao anh bây giờ cũng chưa xuất ngoại, có nói ngọt thế nào cũng chẳng là gì.”

“Vậy em đợi anh xuất ngoại rồi thử anh xem...”

Vài hôm sau, Tạ Di Hồng lại muốn cho hai vợ chồng Đàm Duy mượn nhà để ở. “Tôi không nỡ bán căn nhà này, nói không chừng ngày nào đó tôi lại muốn trở về. Tôi cho hai người mượn căn nhà này để ở, không thu tiền, cứ thoải mái, chỉ cần giúp tôi trông chừng là được.”

Đàm Duy không muốn nhận. “Không cần đâu, chúng tôi ở đây cũng tốt rồi.”

“Cậu không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho Tiểu Băng chứ? Công ty cô ấy gần đó, khách hàng đến hơn nửa cũng là ở đấy, hai người ở chỗ tôi chẳng phải hơn chỗ này sao?”

Anh hỏi ý kiến Tiểu Băng, Tiểu Băng cũng không đồng ý đến đó ở, cô nói: “Thôi, bác sĩ đã nói rồi, bệnh trichomonas, bệnh lậu đều rất dai dẳng, giai đoạn cấp tính phát tác, trong cơ thể vẫn có thể mang vi khuẩn gây bệnh, ai biết được trong phòng cô ấy nhiễm bao nhiêu vi khuẩn chứ? Chúng ta định đến đó tìm cái chết hả?”

Vì vậy anh kiên quyết từ chối ý tốt của Tạ Di Hồng, nhưng lại cố gắng tỏ ra vì sĩ diện của bản thân mới không dọn đến ở, tránh để Tạ Di Hồng nghĩ đến lý do của Tiểu Băng mà khó chịu trong lòng.

Qua mấy ngày, Tạ Di Hồng lại nói với anh: “Vì hai người không đồng ý đến chỗ tôi ở, tôi đã cho một người bạn thuê căn nhà ấy. Tôi nói với người ta rồi, tiền phòng mỗi tháng sẽ đưa cho hai người, hai người cũng không cần giữ lại cho tôi, cứ tiêu đi.”

Anh nào có thể nhận ân huệ này chứ, vội phản đối: “Đừng làm thế, cậu muốn tôi thu hộ tiền nhà cũng được, nhưng tôi tuyệt đối không đụng đến số tiền đó đâu. Sau này tôi sẽ giúp cậu đổi sang đô la rồi gửi qua bên đó cho cậu.”

Tạ Di Hồng nói với vẻ xem thường: “Mấy trăm nhân dân tệ đổi sang đô la thì được mấy đồng? Chỉ e phí gửi cũng hơn số đó rồi? Cậu giữ mà dùng đi, không thì dùng số tiền này mua mỹ phẩm cho Tiểu Băng.”

Anh không nói gì nữa nhưng trong lòng kiên quyết có chết cũng không dùng số tiền đó, sẽ giữ lại toàn bộ, được bao nhiêu sẽ đổi thành đô la gửi cho Tạ Di Hồng.

Tạ Di Hồng nói: “Tôi còn có chút việc muốn cậu giúp. Người bạn đó của tôi trước khi chuyển đến muốn trang trí lại nhà nên thời gian này tôi sẽ không có chỗ ở, có thể ở nhờ nhà hai người vài hôm không? Chỉ khoảng nửa tháng thôi, tôi sắp bay sang Mỹ rồi.”

Anh về nhà bàn bạc với Tiểu Băng, Tiểu Băng liền “hứ” một cái. “Cái gì mà bạn muốn sửa nhà? Chẳng qua là tìm một lý do mà thôi. Nhà cô ấy đẹp như vậy, bạn cô ấy còn phải sửa nữa sao? Mà cô ấy nỡ để cho người bạn đó đụng chạm vào nhà mình hả? Chắc chắn là cô ấy muốn trước khi đi Mỹ được ở cùng anh mấy hôm, gạo nấu thành cơm rồi sẽ sang Mỹ sinh con.”

Đối với trí tưởng tượng vô hạn của Tiểu Băng, anh hoàn toàn bó tay, chỉ có thể trịnh trọng nói: “Em thật không nên làm nghề bán bảo hiểm mà nên viết tiểu thuyết kiểu dễ bán, em lúc nào cũng có mấy suy nghĩ sởn tóc gáy, viết ra chắc chắn sẽ gây sốt, không tận dụng kiếm tiền quả là phí phạm.”

“Đợi một ngày em nằm liệt giường sẽ viết tiểu thuyết kiếm tiền, em bây giờ vẫn còn chạy được, cứ chạy trước đã rồi nói.” Tiểu Băng nghiêm mặt nói. “Anh không tin lời em, rồi sẽ có ngày chịu thiệt thòi đấy.”

“Kể cả cô ấy có ý đó đi chăng nữa cũng không thể dùng bạo lực mà ép anh được, vẫn phải xem anh có chịu phối hợp hay không chứ. Em nghĩ anh dễ bị lừa thế sao?”

Tiểu Băng cắn một cái. “Thế để cho cô ấy đến ở đi, vừa hay nhân cơ hội này thử anh luôn... Chúng ta đánh cược đi!”

Anh rất có lòng tin về bản thân. “Không cần cược gì cả, vì chắc chắn em thua...”

“Em nhất định không thua, nếu anh không bị cô ấy lừa vậy thì chứng minh anh qua cửa, tình yêu của em cũng thắng rồi. Còn nếu anh bị cô ấy lừa thì chứng tỏ suy đoán của em về cô ấy là đúng, trí tuệ của em thắng... Dù sao đi nữa em cũng đều thắng.”

Nói thật lòng, anh cũng khá tò mò, muốn xem Tạ Di Hồng có thật muốn mang thai trước khi đi Mỹ như suy đoán của Tiểu Băng hay không, nhưng điều càng làm anh hiếu kỳ là, nếu Tạ Di Hồng thực sự có ý nghĩ đó, vậy cô sẽ dùng biện pháp gì đây? Anh thoải mái nói: “Anh vẫn muốn xem suy đoán của em có đúng không, nhưng mà hiện tại không nghĩ ra cô ấy sẽ dùng cách gì để lừa anh phạm tội.”

“Em bây giờ cũng nghĩ không ra, nhưng mà chắc chắn là cô ấy có cách, như mỹ nhân kế, khổ nhục kế, điệu hổ ly sơn... Này, rốt cuộc sẽ là kế nào trong ba mươi sáu kế nhỉ?”

“Anh cũng không biết, anh chỉ biết trong ba mươi sáu kế, kế chuồn là thượng sách.”

“Thảo nào cô ấy muốn xuất ngoại, thì ra nguyên nhân là “chuồn là thượng sách”... Đi cũng là vì muốn trèo lên người anh thôi.”

Hai người bàn luận đến nửa ngày, càng nói càng hiếu kỳ. Rốt cuộc Tạ Di Hồng sẽ dùng chiêu gì? Cuối cùng hai người quyết định mời Tạ Di Hồng đến ở, thử trò cháy nhà mới ra mặt chuột.

Vì thế, trước ngày xuất ngoại nửa tháng, Tạ Di Hồng chuyển đến nhà họ, cùng ở trong căn nhà nhỏ đó.