Animorphs (Tập 6) - Chương 01 - 02 - 03 - 04

ÁT CHỦ BÀI

CHƯƠNG 1

Tôi là Jake.

Thế giới hiện tại của tôi đầy rẫy kẻ thù rình rập, thậm chí còn ngồi đối diện với tôi ở bàn ăn điểm tâm vào một sáng thứ Bảy nọ, và đó là lúc mà một phần câu chuyện tôi sắp kể bắt đầu.

”Ê, chú lùn, tính làm gì đó?” Tom cất tiếng hỏi khi tôi vừa ngồi vô bàn. Đó là cái kiểu ảnh vẫn thường gọi tôi. Thật ra, so với tuổi, tôi thuộc loại to xác, chả kém Tom bao nhiêu, thế nhưng ảnh vẫn gọi tôi theo cái lối cà giỡn như thế từ nhiều năm nay.

“Chả làm gì đặc biệt cả.” Tôi đáp. “Còn anh thì sao?”

“Ờ, anh sắp đi họp...”

“Họp nhóm Chia Sẻ hả?” Tôi cố lấy giọng tỉnh.

Nhóm Chia Sẻ bề ngoài có vẻ như là một tổ chức liên kết các nam nữ hướng đạo sinh, nhưng thật ra đó là một tổ chức trá hình của bọn Yeerk. Lãnh đạo của nhóm Chia Sẻ toàn là những tên Mượn xác có vai vế.

“Đúng vậy. Bọn anh sẽ dọn dẹp công viên. Cũng phải đóng góp chút công sức cho cộng đồng chứ. Sau đó cả nhóm bọn anh sẽ xơi thịt nướng.”

Tom nghiêm nghị nhìn tôi. “Nè, chú lùn cũng tham gia cho vui đi. Như vậy anh em mình sẽ có nhiều dịp đi chung với nhau hơn.”

Tôi nghe Tom nói mà muốn bệnh. Tôi cố không tỏ thái độ gì. Chẳng phải là anh Tom đang nói mà là tên Yeerk trong đầu ảnh đang rủ rê tôi. Tên Yeerk đó đang muốn chiếm đoạt cơ thể của tôi đem làm quà cho một chiến hữu Yeerk của hắn.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

“Để dịp nào đó em sẽ tham gia.” Tôi nói cho phải phép. “Còn khuya nha...” Tôi thầm nhủ.

Tôi làm cho mình một ly ngũ cốc. “Anh định đi bao lâu?”

“Nguyên buổi sáng nay. Ba mẹ đi chơi quần vợt rồi đó, cả cái nhà này thuộc chú. Tha hồ mà quậy nha.”

“Xời…” Tôi múc một muống ngũ cốc đưa lên miệng.

Phải kiềm chế lắm tôi mới không sửng cồ với Tom, không nói toẹt vào mặt ảnh rằng tôi đã biết tỏng mọi thứ về ảnh, biết ảnh là ai, biết ảnh đang làm trò gì.

Chí ít tôi cũng biết rõ một số điều ảnh đang làm. Tôi đã dò xét Tom bấy lâu nay. Ảnh đang leo nhanh lên hàng đầu lĩnh của nhóm Chia Sẻ. Ảnh là một tên Mượn xác rất trung thành. Con sên Yeerk trong đầu Tom đã được thăng chức.

Và Tom đang tham gia vào một kế hoạch mới, một kế hoạch cỡ bự.

Một kế hoạch mà tôi phải ngăn chặn. Cho dù là…

“Thoải mái nhe, chú lùn.” Tom tạm biệt tôi bằng cái giọng thường ngày của ảnh.

Tom đi khỏi. Tôi rảo khắp nhà, sục vô từng phòng một để coi còn ai ở đó không. Rồi tôi lôi từ ngăn kéo bàn học ra một chiếc hộp quẹt nhỏ. Có những tiếng sột soạt phát ra từ trong đó, tôi mở nhẹ cái hộp.

Tôi rùng mình.

Trong hộp là một con gián bự, thuộc loại bảnh bao nữa đó. Nó màu nâu, trông bóng loáng, dài cỡ hơn hai phân.

Hai cọng râu của nó khua rối rít. Nó đang tìm đường thoát ra ngoài, nhưng lối thoát đã bị tôi lấy tay chận lại.

Tôi cảm thấy mấy cọng râu của nó cù nhè nhẹ trên lòng bàn tay tôi. Nó đang rúc tới, tìm lối thoát.

Tôi tập trung vào con gián. Suy nghĩ về nó. Hình dung ra nó.

Con gián ngừng ngọ nguậy, nằm im thin thít. Nó không chết, mà chỉ lặng đi thôi. Con thú nào cũng y vậy khi bạn thâu nạp ADN của chúng.

Tôi thò hai ngón tay vào chiếc hộp để sờ nó dễ hơn. Tôi cảm thấy thân hình nó cưng cứng, ram ráp. Tôi lại rùng mình...

Tôi đang chuẩn bị để biến thành gián. Đó sẽ là cách lý tưởng để đột nhập vào tòa trụ sở mới của nhóm Chia Sẻ. Cuộc họp ban chấp hành của nhóm này sẽ diễn ra trong vài ngày tới. Tôi muốn có mặt ở đó. Nhưng gần đây bọn Yeerk đã trở nên rất cảnh giác...

Chúng biết bọn tôi đang ở quanh quẩn đâu đây. Chúng tưởng bọn tôi là một nhóm các chiến binh Andalite - những kẻ thù có khả năng biến hình đang săn lùng chúng, chống lại chúng, quấy phá chúng, đôi khi làm cho chúng tổn thất nặng nề.

Anh Tom của tôi… Lẽ nào tôi đang tâm hủy diệt ảnh?

“Việc gì mình phải quyết chuyện đó ngay lúc này nhỉ.” Tôi lớn tiếng nói một mình. “Lo vụ biến thành gián đi rồi hẵng tính.”

CHƯƠNG 2

Tôi chẳng hào hứng gì với chuyện biến thành gián, nhưng để đột nhập vào một tòa nhà được canh giữ nghiêm ngặt thì đội lốt gián có lẽ là cách hay nhất. Gián có thể bò lung tung bất cứ đâu.

Các bạn cũng thừa biết điều này mà.

Tôi tống con chó Homer ra ngoài sân, kéo rèm phòng ngủ lại cho trong buồng thiệt là tối.

“Thiên địa ơi, giải sầu kiểu gì kỳ vậy nè.” Tôi làu bàu. Có nên gọi Marco tới không ta? “Thôi, dẹp đi.” Tôi tự bảo. “Làm một mình cho rồi.”

Mấy đứa bọn nó, đứa nào cũng đã mệt đừ. Gần đây, bọn tôi cực quá chừng rồi. Quá nhiều trận xáp lá cà rồi. Phải để tụi nó nghỉ ngơi một chút chớ! Đã đến lúc phải lo toan mấy chuyện thường ngày, như chuyện học hành chẳng hạn. Không thể để điểm số tuột dốc nữa…

Với lại, vụ này tôi phải tự quyết lấy thôi. Tom là anh ruột của tôi mà.

Tôi hít một hơi thật sâu, rướn người lên, rồi hít thêm một hơi sâu nữa.

“Rồi đó, Jake.” Tôi nói. “Tới luôn đi!”

Sai lầm đầu tiên của tôi là đứng trước một tấm gương dài tới đất.

Tối thì tối thiệt đó, nhưng ánh sáng trong phòng vẫn đủ để tôi trông thấy những biến đổi.

Đúng là sai lầm nghiêm trọng vì biến hình không bao giờ là cảnh dễ coi...

Cảm giác đầu tiên là sự co rút. Nó cũng na ná như thể bạn đang rơi xuống, rơi hoài, rơi mãi. Tôi nhìn vào gương thấy mình thu nhỏ lại. Cũng không đến nỗi quá ẹ như tôi tưởng.

Gớm nhất là làn da tôi bỗng dưng phủ một lớp giáp màu nâu, tạo thành lớp vỏ của con gián.

“Ááááá!” Tôi hét lên sửng sốt.

Các ngón tay của tôi nhập lại thành một cái cẳng gián khúc khuỷu. Hai cọng râu lòi ra ở vầng trán. Chúng mọc dài ra mãi, rồi vểnh ngược ra sau, y như bị gió thổi.

Eo của tôi thắt lại, phần thân dưới phình to ra, tạo nên cái bụng côn trùng vừa bự lại vừa căng. Nó phồng rộp lên rồi ngăn ra làm nhiều khấc màu nâu nâu vàng vàng, trông na ná như người bánh xe trong lôgô của hãng Michelin.

Rồi khi chỉ còn cao chừng ba tấc, tôi cảm thấy những đốt xương cuối cùng đang tan biến. Cột sống của tôi rút lại kêu ken két. Rồi bất chợt, tôi nghe có tiếng lóc bóc khi lục phủ ngũ tạng của tôi bị hụt mất cái giá đỡ.

Xương xẩu của tôi biến đi đâu mất cả.

Đó cũng là âm thanh cuối cùng tôi nghe rõ trước khi đôi tai và thính giác loài người của tôi cũng bay biến mất tiêu.

Tôi thấy mình hầu như là điếc đặc. Và khi cặp mắt tôi thu nhỏ lại, các võng mạc bị biến dạng, thì tôi cũng hầu như mù tịt.

Lớp vỏ của tôi trở nên cứng cáp hơn, nhám hơn và khỏe hơn. Những chiếc cánh dòn dòn và bóng nhoáng phủ suốt phần lưng tôi. Chúng chồng lên nhau ở các mép, như những mảnh kim loại của một bộ áo giáp.

Mấy cái cẳng phụ đột nhiên lòi ra từ ngực tôi. Có điều là ngực tôi cũng chả còn là ngực nữa. Tôi trở thành một con gián gù gù, dài cỡ tấc rưỡi với vài lọn tóc nâu còn đang trong quá trình tan biến, trong khi cặp mắt thì ít nhiều vẫn là mắt người.

Đẹp thấy mà ghê!

Và rồi, tôi mất luôn cặp mắt. Phải một giây sau tôi mới nhận ra rằng mình vẫn còn thấy đường. Ủa? Tôi vẫn thấy, nhưng hổng còn thấy theo kiểu người nữa.

Một ngọn núi kỳ lạ, nhấp nhô, đang vây bọc xung quanh tôi: đó là quần áo của tôi. Chúng trông rất khác: đại thể như là màu xanh lam, xanh lục, và màu xám. Thật khó mà mô tả được. Tôi nào nhìn được xa gì cho cam, chỉ được vài tấc thôi hà. Và những thứ tôi thấy đều vỡ vụn thành hàng chục hình ảnh li ti. Tôi thấy những mẩu nhỏ của bức tường bằng sợi khổng lồ: Thì ra đó là đôi vớ của tôi. Hai đường hầm tối thui kết bằng những thanh dày cụi thoạt trông như khối bê-tông gợn sóng nhiều lớp: Hóa ra là hai ống quần jeans của tôi.

Các thớ thảm giờ đây có màu xanh-xám, trông bự như những sợi dây thừng khiến tôi thật khó di chuyển...

Tôi cảm thấy bộ óc gián trỗi dậy. Tôi đã từng trải qua vụ này. Tùy theo con vật mà mỗi lần nó mỗi khác.

Đôi khi là sự bột phát nỗi sợ sệt và những năng lượng thô sơ làm choáng ngợp bộ não người, khiến tôi cảm thấy như loạn trí.

Nhưng bộ não gián thì không thế. Nó không thấy đói gì lắm. Không thấy sợ gì lắm. Con gián rất là... bình tĩnh, tự tin và chả lo lắng gì cả.

Tôi bật cười. Ý tôi nói là tôi cười trong đầu vì giờ này tôi làm gì còn miệng, còn cuống họng hay còn tất cả những gì cấu thành được nụ cười?

Tôi đã uổng công lo rằng con gián chứa đầy những năng lượng và sự sợ hãi. Thế mà giờ đây cái cảm giác chủ yếu lại là sự ngơi nghỉ.

Bộ não gián đang muốn đánh một giấc.

Tuyệt, tôi tự nhủ. Gián thô thiển thật đó, lại gớm guốc nữa... Marco và mấy đứa kia sẽ ghét vụ làm gián này lắm, nhưng giá mà bọn nó biết làm gián thoải mái cỡ nào…

CÓ RUNG ĐỘNG!

Phải chuẩn bị. Phải sẵn sàng. Cái gì vậy ta? Phải chuẩn bị mới được.

ÁNH SÁNG! ÁNH SÁNG! ÁNH SÁNG!

CHƯƠNG 3

CHẠY! Phải chạy khỏi ÁNH SÁNG!

Giả sử bạn đang ở trên một chiếc xe đua đang xả hết tốc độ tại vòng đua Indianapolis 500.

Và rồi thay vì ngồi trên đó, bạn bị cột nằm úp mặt dưới gầm xe. Mũi của bạn chỉ cách mặt đường có vài ly và bạn đang phóng với tốc độ một trăm tám chục kilômét giờ.

Khi tôi chạy thì nó là vậy đó. Mấy cái cẳng gián của tôi khua ào ào giống như mấy nhân vật trong phim hoạt hình. Tôi vọt ra khỏi đống quần áo nhăn nheo chất đống. Tôi vọt băng qua tấm thảm. Tôi như được gắn tên lửa.

Ai đó vừa bật đèn trong phòng tôi, ánh sáng vừa lóe lên thì bộ não gián của tôi cũng mất hết sự bình tĩnh và nghỉ ngơi.

Vèèèooo! Ba dặm một giờ! Đó là một tốc độ kinh khủng khi chiều dài của bạn chỉ có hơn hai phân.

Có rung động... có rung động… Có rung động…

Tiếng bước chân nện rầm rập ở trên sàn. Nó truyền rung động lên mấy chiếc cẳng của tôi. Bộ óc gián tí tẹo hiểu ý nghĩa các rung động đó. Có con gì rất bự, bự kinh khủng, đang rảo bước đâu đây.

Nó đang săn đuổi tôi! CHẠY!

Vèèèoooo! Lại băng qua tấm thảm. Ý! Có bức tường!

Leo lên ư? Hay sang trái? Sang phải? Đường nào đây?

Có rung động… Có rung động... Rung động…

Chờ chút! Có cái khe đây nè! Nó chả lớn gì lắm. Chỉ vừa đủ chỗ để lách vào một phần tư cơ thể. Không cách chi lọt được vào.

Có lọt được không nhỉ?

Bụng tôi dán sát mặt sàn. Lớp vỏ cánh cưng cứng cạ vào đáy tấm ván ốp tường. Nhưng tôi chẳng giảm tốc là bao.

Tôi đã ở trên tường! Ha! Con vật bự làm rung chuyển nền nhà kia còn khuya mới bắt được tôi. Ở đây, tôi được an toàn rồi. Một cây đinh bự cỡ thân cây lòi ra từ tấm gỗ. Tôi đi bọc quanh nó.

Ở hai bên, tôi thấy những rãnh sáng thẳng tắp chạy dài mút mắt. Đó là những cái khe phía dưới tấm ván tường. Ở một bên có một tấm dày và bóng lộn với các mép gồ ghề đâm thẳng vào tường: Rìa của lớp gạch nhà bếp.

Ở tuốt trên cao, tôi thấy những ánh sáng khác, tròn trịa và đỡ chói hơn. Đó là những chiếc lỗ, nơi đường ống xuyên vào tường.

Áááááá!

Có con gì di chuyển! Nó đang sáp lại gần! Má ơi, gớm quá! Con gián!

Bình tĩnh lại coi, Jake! Tôi tự nhủ. Mày cũng là con gián mà. Thế nhưng, tôi vẫn chẳng muốn phải đối mặt với một con gián thiệt sự chút nào. Nó ở ngang tầm mắt tôi. Mấy cọng râu của nó sờ soạng tôi, quét lên người tôi, khẽ chạm vào những cọng râu của tôi.

Chúng tôi đang chào hỏi nhau… Đó là cách nói “khỏe không?” Của loài gián. Thiệt tình mà nói, nó cũng chẳng ra câu “khỏe không? nữa” Có lẽ phải hiểu nó là câu “Ủa, cậu cũng là gián à?”

Giờ đây, giữa bóng tối trong kẹt tường, tôi thấy bình tĩnh hơn. Nỗi sợ đã bay biến đâu mất. Đó là tại ánh sáng lóe lên quá bất ngờ. Và cũng tại sự rung động nữa.

Tôi vẫn cảm thấy sự rung động chớ, nhưng giờ thì nó khác trước rồi. Nó đã ở xa lắc.

Thôi, làm gián thế là quá đủ rồi. Đã đến lúc phải tìm chỗ nào an toàn hoàn hình trở lại coi xem ai đã vào phòng tôi.

Họ vào phòng tôi làm chi vậy cà? Kẻ đó mà đến sớm hơn vài phút chắc đã bắt quả tang tôi đang biến hình nửa chừng. Sao mà tôi ngu quá! Ngu gì đâu mà ngu!

Tôi đâu thể hoàn hình lại đây? Ra nhà xe chăng? Ờ, phải đó, ra nhà xe. Ở đó không có tấm gương nào, và tôi sẽ khỏi phải ngắm cái cảnh hoàn hình của mình...

Đi qua nhà bếp, chui dưới cánh cửa hậu: Ra nhà xe phải đi lối đó thôi.

Tôi bò lại cái khe sáng ở trước mặt, lần ra bếp. Rồi tôi bò tiếp lên gờ của lớp gạch. Tôi đút cái đầu và mấy cọng râu ra ngoài tấm ván ốp tường. Các rung động đã rời xa, đến phòng khác rồi.

Tôi chui ra khỏi khe. Trên đầu tôi là một hẻm núi cao chưa từng thấy. Nó vút lên mãi, lên mãi, vượt ra khỏi tầm mắt của tôi. Hai bức tường song song cách nhau một khoảng gấp vài lần cơ thể tôi. Phải rồi: Cái tủ lạnh. Tôi ở đằng sau cái tủ lạnh. Một bên khe núi là tường bếp, bên kia là mặt sau cái tủ lạnh.

Chỗ này phải quét dọn mới được. Bụi bặm gì đâu mà dày như… bộ sa-lông.

Nhưng không sao. Chuyện nhỏ mà. Tôi đi lần theo tấm ván ốp tường. Đi sang bức tường ngang. Quẹo phải một chút là đụng cánh cửa ngay ấy mà.

Không có vấn đề gì hết. Tôi làm chủ tình thế được rồi đó.

Có cái gì đó trông như đường hầm của một cây cầu cổ lỗ sĩ.

Hừm. Chắc đó là một hộp quẹt xài rồi.

Tôi rón rén sáu cái cẳng khúc khuỷu, bước vào trỏng.

Ý! Sao không đi được nữa vậy nè.

Chuyện quái gì thế này?

Tôi bỏ chạy.

Nhưng cẳng tôi kẹt mất tiêu rồi.

Tôi cố chạy lần nữa. Tôi rút được một cẳng, nhưng mấy cẳng kia vẫn kẹt cứng. Chuyện gì vậy nè trời... tôi dọ dẫm xung quanh bằng mấy cọng râu.

Giờ thì cả râu tôi cùng kẹt nốt!

Tôi không sao ngọ nguậy được. Tôi bị dính cứng ngắc rồi!

Tôi đã bị sa bẫy!

CHƯƠNG 4

“Rồi sao nữa?” Rachel hỏi dồn. “Nó là cái gì vậy? Anh làm sao mà để mắc bẫy vậy hả?”

“Mình biết là gì rồi.” Marco cười nhạo. “Chàng Jake nhà ta nhập phòng khách sạn mà hổng cách chi trả phòng được.”

Tôi gật đầu. “Đúng vậy, đó là tấm keo bẫy gián Roach Motel (khách sạn gián). Mình vướng vô một tấm Roach Motel, thế mới chết chứ. Mình leo lên tấm giấy dính đó, má ơi, thế là hết cục cựa. Sợ mất hồn luôn.”

“Nè, bồ làm quảng cáo cho công ty Roach Motel được lắm đó.” Marco gợi ý. “Nghe tui đi, người gián, kỳ này hốt bạc à nhe.”

Lúc này là buổi chiều của cái ngày hóa gián đó. Cả bọn - tôi, Rachel, Marco, Tobias và Cassie - hội nhau ở nhà Cassie, trong cái Dưỡng đường Hồi sức Thú hoang. Như thường lệ, nơi đây có đầy những cái lồng nhốt thú. Thỏ nè, cáo nè, hươu con nè. Rồi thì là đại bàng, thú có túi, bồ câu... Tất cả đều đang bệnh hoặc đang bị thương. Một số đã hồi phục và chuẩn bị được đem thả.

Bọn tôi đang ngồi lăn lóc quanh một ụ rơm và một đống bịch thức ăn, trừ Tobias đang đậu trên thanh xà tuốt trên cao, và Cassie đang bận cho mấy con thú ăn.

Bọn nó đứa nào cũng nghĩ cái vụ hóa gián của tôi là nhộn.

Chỉ trừ Cassie. Chỉ Cassie là không thấy cười. Nhỏ nhìn tôi bất mãn. “Jake nè, bồ phải hiểu rõ việc đó hơn ai hết chứ.”

Nhỏ nói đúng. Thì tôi cũng biết vậy chứ. Nhưng tự nhiên tôi lại muốn tỏ ra cứng đầu.

“Làm gì dữ vậy. Mình chỉ muốn thử lốt gián để coi có xài được không thôi mà.”

Cassie chẳng thèm nghe tôi biện bạch. Nhỏ đặt cái xô xuống đất, đeo găng bảo hộ vào, rồi bước tới dí thẳng một ngón tay vào mặt tôi.

“Mèng ơi.” Marco lẩm bẩm. “Thằng Jake nó lâm nguy tới nơi rồi.”

“Ờ, nguy to nữa là khác.” Rachel nhất trí.

“Jake.” Cassie lên giọng. “Đừng có làm vậy nữa nha. Cậu là thủ lĩnh của cả nhóm, cậu không được làm vậy nữa đâu đấy. Chớ có bao giờ thử một dạng biến hình mới mà không có đứa nào trong bọn tớ ở đó. Cậu hiểu chưa vậy?”

“Cassie, mình mới chỉ...”

“Thôi đi. Đừng nói với mình là cậu mới chỉ. Không được làm vậy nữa, có thế thôi.”

Tôi gục gặc cái đầu. “Được rồi mà Cassie. Mình xin lỗi.”

Rachel huýt sáo ra vẻ thích chí. “Cassie mà cũng dữ dằn ra phết. Công nhận vụ này mới à nhe. “

“Tui thấy nuối tiếc cái thuở xa xưa, hồi Cassie còn ngọt ngào.” Marco châm chích. “Hổng ngờ giờ lại như vậy. Với lại, ngó thử coi! Nhỏ đang xổ võ công lao tới kìa.”

Cassie phớt lờ. Nhỏ chỉ ném sang tôi một cái nhìn rất riêng tư, chỉ có hai đứa tôi mới hiểu được. Tôi hiểu cái nhìn đó có nghĩa gì.

Hai đứa tôi đã cùng trải qua nhiều gian truân lắm rồi. Cả mấy đứa kia cũng thế. Bọn tôi đã trở nên rất thân thiết với nhau.

Với tôi, Cassie là một nhỏ bạn rất hay. Đơn cử một việc nhỏ phải lo toan đủ mọi thứ là đủ nể rồi. Nhà kho trong trang trại nhà Cassie hiện là Dưỡng đường Hồi sức Thú hoang. Ba mẹ nhỏ đều là bác sĩ thú y. Ba nhỏ phụ trách cái Dưỡng đường này, công việc chính của ông là chăm sóc mấy con thú hoang bị thương, từ cá ngựa cho đến chồn... Cassie phụ ba làm đủ mọi thứ, trừ chuyện mổ xẻ. Nhưng tôi dám cá là nhỏ mà muốn mổ thì cũng mổ được ngon lành.

Về bề ngoài mà nói thì... Cassie trông cũng rất xinh. Chỉ không được cao lắm thôi. Nhỏ chỉ đứng đến cằm tôi thôi hà, nhưng đó là vì tôi cao quá khổ. Nhưng bạn biết đó, nhỏ đâu có giống mấy đứa con gái nhỏ nhắn, yểu điệu? Khi hình dung Cassie, tôi thường tưởng tượng nhỏ mặc bộ đồ bảo hộ, mang giày cao cổ vì suốt ngày tôi thấy nhỏ làm việc chẳng dời tay ở trang trại.

Rachel tiếp tục tra vấn tôi: “Rồi sao nữa? Kể nốt đi chớ! Anh làm cách nào thoát ra khỏi cái khách sạn gián đó trước khi hết thời gian biến hình vậy? Thì bây giờ em thấy anh là người rồi nè.”

“Gần gần là người thôi.” Marco xỏ xiên.

Tôi nhún vai. “Chuyện là vầy, anh bị dính ở đó một hồi, cố vùng vẫy thoát ra nhưng hổng được. Chính lúc đó anh mới bắt đầu nhận ra ý nghĩa của các rung động ban nãy. Một số rung động chính là âm thanh. Có ai đó đang nói chuyện.”

“Ai vậy?” Marco hồi hộp hỏi.

“Ba mẹ mình chứ ai. Ba mình chơi quần vợt bị trật gót cho nên hai người mới về sớm rồi vô phòng mình để tìm cuốn băng dán mình vẫn để trong ngăn kéo. Chính hai ông bà đã bật đèn. Nói tóm lại là mình còn biết làm gì nữa? Mình đâu có muốn bị kẹt luôn trong lốt gián, vì vậy khi biết ba mẹ đã về phòng là mình hoàn hình luôn.”

“Khoan đã. Nhưng bồ ở sau cái tủ lạnh mà?” Tobias hỏi bằng ý nghĩ.

“Ừ. Mà nó chật thiệt nhe. Nhưng khi mình bự lên thì mình đẩy cái tủ lạnh nhích ra được vài phân. Trời, mình cứ nghĩ nó ép mình ngộp thở luôn. Rồi khi mình vừa kịp hoàn hình xong thì mẹ mình lại bước vô mới ác chớ.”

Cả đám chúi đầu lại.

“Cái gì?” Cassie thấp thỏm hỏi. “Mẹ bồ bước vô? Cổ có thấy gì không? Cổ nói gì hả?”

“Này nha, mẹ mình chỉ thấy có cái đầu mình thôi hà. May quá nó trở lại bình thường rồi. Bà hỏi mình vậy nè: “Jake hả? Con chui ra sau tủ lạnh làm trò khỉ gì vậy? Sao đầu tóc lại dính cả tấm Roach Motel lên đầu thế kia?”

Hình dung ra cái cảnh đó, cả bọn cười phá lên.

Marco là đứa đầu tiên thôi cười. Nó nhìn xéo tôi, cái kiểu nhìn mỗi lần nó ngờ tôi còn giấu giếm chuyện gì đó.

“Tếu thiệt đó nghe, Jake.” Nó nói. Nhưng bồ chưa kể vì cớ gì bồ biến thành gián. Đừng nói là bồ luyện tập cho vui à nhe.”

Tôi cũng ngưng cười. Sớm muộn gì cũng phải khai thiệt với bọn nó thôi.

“Thôi được. Chuyện là vầy: Mình mới biết được rằng Tom đang trở thành một nhân vật quan trọng của bọn Yeerk. Trong nhóm Chia Sẻ ảnh chỉ đứng sau lão Chapman về cấp bậc thôi.”

Rachel huýt sáo nho nhỏ.

Chapman là ông hiệu phó trường tôi. Ông ấy đã là một kẻ Bị mượn xác như anh Tom của tôi vậy. Ông ấy, hay đúng ra là tên Yeerk trong đầu ông ấy là tên Mượn xác vai vế nhất mà bọn tôi biết.

“Tom rất thận trọng, không để mình và ba mẹ nghe ngóng hay nghi ngờ gì.” Tôi nói tiếp. “Nhưng đôi khi ảnh cũng liên lạc bằng điện thoại ở nhà. Mình có kiểm tra số điện thoại gọi đi nên biết được một số người mà ảnh gọi.”

Marco bật cười. “Bá cháy. Jake mà cũng là siêu điệp viên nữa đó. Hay thiệt!”

“Thế ảnh gọi cho ai vậy?” Tobias thắc mắc.

“Cho mấy ông bác sĩ. Năm ông lận nhe. Mình tìm họ trong niên giám điện thoại. Tất cả đều làm việc tại cùng một bệnh viện, cùng một chuyên khoa, do một người tên Berman điều hành. Berman là một trong các bác sĩ mà Tom gọi tới.”

Tôi im lặng vài phút để sắp xếp lại các thông tin.

“Chờ đã.” Rachel nói. “Anh nói là bọn Yeerk đang kiểm soát cái bệnh viện đó hay một chuyên khoa ở bệnh viện đó chứ gì? Tại sao chúng lại muốn nắm giữ một bệnh viện nhỉ?”

Tôi lưỡng lự. Tôi không biết mình đoán có đúng không nữa. Có thể là tôi chỉ tưởng tượng ra mà thôi.

Nhưng, vốn là bậc thầy của khoa tưởng tượng. Marco đã hình dung ra từ đời nào.

“Má ơi! Chúng dùng cả bệnh viện để thâu nạp các vật chủ nữa hả trời. Người ta nhập viện để cắt amiđan hay để bó cái tay gẫy. Và rồi khi xuất viện, người ta hổng còn là bệnh nhân nữa mà là một kẻ Bị mượn xác!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này