Tình yêu pha lê - Chương 10 - Phần 2

Love 2:

Không khí trong phòng nặng nề đến mức chết chóc, dường như mọi thứ đều bị hủy diệt, không có lấy một chút sinh khí. Bố, mẹ, con - ba người đều chết lặng.

Gương mặt Minh Nhật Lãng đông cứng, trắng nhợt như mặt trời ngày đông. Đôi mắt màu xanh mở to, mông lung, lạ lẫm, nghi ngờ và đầy bi thương khi nhìn bố mình.

Ban nãy ông Minh kích động là thế, nhưng bây giờ ánh mắt Minh Nhật Lãng nhìn ông, khiến ông như quả bóng bị chọc xì hơi. Trong phút chốc ông không dám nhìn đôi mắt trong vắt và vô tội ấy.

“Bố, con chưa bao giờ biết… bố lại thất vọng vì con đến thế”.

Giọng Minh Nhật Lãng mỏng manh như tơ nhện, đau đớn như chim nhạn cô đơn.

Ông Minh vội vã giải thích: “Không phải thế, A Lãng, không phải như thế”.

“Nhưng, bố”. Minh Nhật Lãng ngắt lời ông, ánh mắt cậu mông lung như đám khói xa xa: “Những mục tiêu bố muốn thực hiện đối với con đều không thực hiện được, bố rất tiếc nuối. Nhưng đã bao giờ bố nghĩ, bố chỉ tiếc nuối, còn con… đó là tiếc nuối cả đời. Chả nhẽ con không muốn khỏe mạnh như những đứa trẻ khác, được cùng bố tập xe, đá bóng hay sao? Nhưng ông trời lại cướp đi quyền lợi ấy của con, tại sao… bố còn trách con không làm mãn nguyện những mong muốn của bố?”.

Càng nói giọng cậu càng run rẩy, đám sương khói trước mắt đã ngưng thành hai giọt nước, hai giọt lệ ấy lăn dài trên gương mặt trắng bệch của cậu. Dường như không muốn rơi nước mắt trước mặt bố mình, cậu vội vã lao đi. Đôi dép lê vang lên thành tiếng trên những tấm thảm dày, tạo nên những âm thanh hỗn loạn và trầm buồn.

“A Lãng, con đi đâu?”.

Cả hai người cùng chạy ra ngoài gọi con nhưng chỉ thấy bóng cậu lao vút trên hành lang.

Giây phút này Minh Nhật Lãng cũng không biết mình sẽ chạy đi đâu. Cậu chỉ biết chạy trốn, chạy trốn hiện thực mà cậu khó mà chấp nhận.

“A Lãng, con đừng chạy, chậm thôi con”. Bà Minh cảm thấy trái tim bị con làm cho sợ hãi và sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ông Minh không gào thét được nữa mà chỉ vội vã chạy đuổi theo con. Thấy con chạy ra đầu hàng lang, rồi thấy bước chân con xiêu vẹo, cả người mất thăng bằng rồi không thấy bóng đâu nữa.

“A Lãng”. Tiếng kêu xé ruột xé gan của bà Minh như xé rách cả bầu trời sớm.

Minh Nhật Lãng bị ngã cầu thang, khi trượt từ cầu thang xuống cậu vẫn ý thức được mọi thứ. Theo bản năng cậu muốn tự bảo vệ mình và ra lệnh cho tay phải bám lấy thanh vịn cầu thang. Thế nhưng bàn tay ấy không hề có chút sức lực để bám vào thứ gì. Cậu chỉ nghe thấy cánh tay bị thương khẽ “khậc” một cái, vết thương mới trên vết thương chưa lành khiến cậu đau đớn vạn phần. Cánh tay bất lực, cả người cậu lăn theo từng bậc cầu thang. Dường như những bậc cầu thang là con mãnh thú hung dữ đang há to cái miệng cắm đầy răng sắc nhọn ngoạm lấy người cậu…

Khi ông Minh đuổi đến nơi đã quá muộn, ông chỉ biết mở to mắt nhìn thân hình con trai còng queo lăn từ cầu thang đến phòng khách. Mấy người hầu dọn dẹp vệ sinh buổi sáng cũng sợ hãi không thốt lên lời.

Ông Minh vội vã lao xuống cầu thang chạy đến bên con, nhìn con nằm yên bất động dưới nền nhà, trái tim ông đau quặn thắt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bà Minh hất tung đôi dép lê trong chân, khuôn mặt nhòa nước mắt theo chồng xuống dưới nhà. Khi ông định đến gần con thì bà đẩy mạnh ông ra ngoài. Bà cúi xuông ôm lấy con, gương mặt cậu đã không còn hột máu, khi mẹ ôm lên tay, trong cổ họng cậu vẫn thốt ra những âm thanh đau đớn.

“A Lãng, con sao thế? Con đau ở đâu?”.

A Lãng hấp háy mắt, cậu mơ hồ nhìn người mẹ đang ôm lấy mình, ánh mắt như ngưng đọng lại. Hai giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Môi cậu mấp máy như muốn nói điều gì đó. Nhưng cậu chưa kịp nói gì thì có một hàng máu tươi rỉ ra từ khóe môi, chảy dài trên đôi má.

Đây là hiện tượng bị nội thương, ông Minh khẽ run người khi nhìn thấy dòng máu ấy.

“A Lãng”, bà Minh giật mình thảng thốt: “Xe cấp cứu… mau gọi xe cấp cứu”.

Tất cả mọi người trong phòng đều bị kinh động, bác Vương vội vàng gọi xe cấp cứu ở bệnh viện gần nhất rồi gọi ngay cho bác sĩ Thành.

Ông Minh cố sức bình tĩnh nói với vợ: “Hinh Dật, em mau bỏ A Lãng xuống. Con ngã như thế này chắc chắn bị gãy xương nhiều chỗ. Chúng ta để con nằm xuống không nên chạm vào những chỗ bị thương của con”.

Ông nói có lý nên bà Minh cẩn thận đặt con nằm thẳng xuống đất. Bà cũng nằm xuống theo con, lót cánh tay mình thay gối.

Ánh mắt Minh Nhật Lãng luôn dõi nhìn mẹ, đôi môi mấp máy, run rẩy. Cậu thực sự muốn nói điều gì đó với mẹ nhưng quá yếu ớt, không còn sức để thốt ra lời nào.

“A Lãng, con ngoan của mẹ. Con không cần nói gì cả, mẹ hiểu hết. Hãy tin mẹ, đây không phải lỗi của con. Tuyệt đối không phải lỗi của con”. Nước mắt bà Minh cũng rơi lã chã trên hai má con.

Ông Minh cũng run rẩy quỳ xuống cạnh con và nói: “Đúng, A Lãng, tất cả đều là lỗi của bố. Là bố sai, là bố không tốt”.

Minh Nhật Lãng mơ hồ không nghe thấy gì, cậu chỉ nhìn thấy mẹ mình đang rơi nước mắt, giọt nước mắt rơi càng lúc càng nhanh, ánh mắt cậu càng lúc càng phân tán.

Nước mắt bà Minh tuôn chảy như dòng suối, bà vừa lau vết máu trên miệng cho con, vừa gào thét không ngừng: “Bác sĩ đâu? Xe cứu thương đâu? Tại sao còn chưa đến?”.

Đôi mắt Minh Nhật Lãng mờ dần, mờ dần. Ánh mắt cuối cùng cậu nhìn về phía tràng kỷ trong phòng khách, trong chiếc lọ hoa thủy tinh là đóa hồng vô cùng rực rỡ.

Bên ngoài cửa sổ vệt sáng mỏng manh đã tan biến từ bao giờ. Mặt trời vẫn chưa lên cao, bầu trời xanh trong đã chuyển sang màu xám xịt, hôm nay lại là một ngày âm u.

Hôm nay Lâm Nguyệt Loan cũng dậy rất sớm.

Trước giờ cô luôn như thế, trong lòng canh cánh việc gì đó là ngủ không ngon. Hôm nay là ngày sinh nhật của Minh Nhật Lãng, vừa mở mắt ra cô đã thấy ráng vàng mỏng manh nhô cao trên cửa sổ. Cô nghĩ hôm nay nhất định sẽ là ngày nắng vàng rực rỡ. Cô mỉm cười ngồi ngắm chiếc áo len đặt ở đầu giường, giở ra giở vào, sau đó cô mới vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Theo thói quen rửa mặt xong cô luôn uống một cốc nước ấm. Cô nâng chiếc cốc thô ráp trên tay và cẩn thận nhấp từng ngụm một. Rõ ràng chỉ là nước sôi không mùi không vị vậy mà cô lại cảm thấy vị ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi.

Uống xong nước cô rửa chiếc cốc một lượt rồi lau sạch sẽ. Đặt chiếc cốc trên bàn giữa phòng khách cô vào phòng ngủ thay quần áo và tết tóc.

Mái tóc đen nhánh được vắt sang bên phải, chia làm ba phần, cô cẩn thận tết thành một bím tóc hình kẹo xoắn xinh đẹp… Minh Nhật Lãng thích nhất là bím tóc này.

Bất chợt cô nghe thấy âm thanh từ phòng khách vọng lại, là tiếng gì thế?

Lâm Nguyệt Loan cầm bím tóc tết dở chạy ra ngoài, cô chững lại. Cô đã đặt chiếc cốc ngay ngắn trên bàn vậy mà không hiểu sao nó lại rơi từ trên bàn xuống vỡ vụn.

Hai tay cô buông thõng xuống, bím tóc tự nhiên bung ra. Lâm Nguyệt Loan lững thững lại bên chiếc cốc vỡ rồi ngồi xuống. Cô muốn nhặt lên nhưng không biết phải nhặt thế nào. Nó đã vỡ vụn như thế này rồi, không biết nhặt làm sao nữa.

Đang lành lặn như thế sao nó lại rơi vỡ được chứ? Rõ ràng đặt nó ở giữa bàn rồi, chẳng có ai chạm vào làm sao mà rơi xuống dưới được?

Bất giác cô linh cảm có điều gì đó không may mắn. Ý nghĩ vừa thoáng qua đầu đã bị cô xua đi ngay. Cô tìm chiếc khăn tay rồi nhặt những mảnh vỡ gói lại và nhét vào đáy sâu trong tủ quần áo.

Cô lại ngồi chải tóc, mái tóc đen dài, óng mượt như trân châu. Sợi thun buộc tóc hình cái cây xinh xắn đang nằm trên đuôi tóc. Giống như một viên đá quý màu xanh đen giữa màn đêm. Thiếu nữ trong gương, mái tóc đen như mực, hai má trắng như tuyết, đôi môi hồng phớt căng tròn sức sống như ánh trăng non mới nhú. Tuổi mười sáu, mười bảy không cần điểm xuyết gì nhưng vẫn có sức hấp dẫn như nụ hoa non.

Lâm Nguyệt Loan rất hài lòng với hình ảnh của mình trong gương, nhưng cô vẫn cẩn thận chải lại hàng tóc mai một lượt.

Con gái là những người biết làm đẹp. Từ xưa đã thế.

Chuẩn bị đi thôi, cô đã gói chiếc áo len trong một chiếc túi cực đẹp. Ôm gọn chiếc túi trong tay, cô tung tăng xuống dưới nhà. Ra đến bên ngoài mới thấy trời hôm nay âm u. Sáng sớm dậy thấy có ráng vàng vậy mà mặt trời lại không lên. Mấy đám mây âm u nặng nề di chuyển trên bầu trời, như đang ấp ủ những hạt mưa. Đột nhiên cô cảm thấy lạnh người.

Lần đầu tiên cảm thấy lạnh trong mùa đông này. Chắc là do hôm nay trời âm u, trước đây luôn là những ngày nắng ấm, mà sao đúng ngày sinh nhật Minh Nhật Lãng lại không có nắng chứ?

Bất giác ý nghĩ có điều gì đó không may mắn lại vụt qua đầu. Lâm Nguyệt Loan vội xua nó đi, tim bỗng dưng đập gấp gáp hơn. Ôm chặt chiếc túi giấy trong tay, cô định đến cửa hàng quà lưu niệm để gói lại nhưng trong lòng cứ thấy bất an… vội vàng xuống đường gọi taxi rồi đến thẳng nhà họ Minh.

Vừa vào đến cổng cô đã có cảm giác lạ lùng. Trong nhà mấy người hầu mặc đồ đen, gương mặt hoảng loạn đang chụm đầu thì thầm với nhau. Thấy cô đến một trong số họ chạy ra đón cô mà không đợi cô lên tiếng: “Cô Lâm đến rồi, xảy ra chuyện lớn rồi. Cậu chủ sáng nay bị ngã cầu thang, tình hình xấu lắm, ông bà chủ đã theo xe cứu thương đến bệnh viện rồi”.

Những lời ấy vừa dứt cô cảm giác như có sét đánh thẳng vào trái tim mình. Hai tay buông thõng, chiếc túi giấy rơi bịch xuống đất, cô mặc kệ, lao đến lắc lắc hai vai cô người hầu: “Bệnh viện nào?”.

“Bệnh viện Nhân Tâm đường Đông Đại”.

Cô quay người lao vút ra ngoài. Đường ở Bạch Bình Châu không gọi được taxi, cô chỉ còn cách ra sức chạy, như những vận động viên trên sân điền kinh giành nhau từng giây từng phút. Ai là người cạnh tranh trên cùng đường đua với cô đây?

Cô chạy mãi, chạy mãi, bầu trời xám xịt lóe lên từng tia chớp màu trắng. Tiếp theo đó là tiếng sấm rền vang. Tiếng sấm dội qua kèm theo những hạt mưa ông trời đã ấp ủ nãy giờ cùng rơi xuống. Từng hạt mưa to bằng hạt đậu giống như vô số những giọt nước mắt đang tuôn rơi.

Gió đến rồi, mưa đến rồi, gió mưa lạnh lẽo như đang muốn nói cho cô biết điều gì đó.

Dường như có dự cảm, cô dừng lại. Ngửa mặt nhìn bầu trời đầy màu mưa trắng xóa, những giọt lệ trong mắt cô hòa cùng nước mưa tuôn chảy xuống.

“Minh Nhật Lãng…”.

Minh Nhật Lãng được đưa vào phòng cấp cứu, chưa đầy năm phút sau bác sĩ đã lắc đầu đi ra.

“Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức. Xương ngực của cậu ấy bị vỡ đã đâm thẳng vào tim, trên đường đến đây đã không ổn rồi”.

Mầm non tràn đầy sức xuân như Minh Nhật Lãng đã đóng băng sinh mệnh của mình trong ngày cuối cùng của mùa đông.

Ông Minh bị sốc, cả người đổ ập ra băng ghế. Sao lại thế? Tại sao lại thế? Tại sao lại trở nên thế này?

Bà Minh ngồi khóc mềm người từ nãy giờ, nghe được tin thế chợt đứng phắt dậy. Trong mắt, sự tuyệt vọng và khẩn cầu đang xâm chiếm, bà điên cuồng lắc đầu với bác sĩ, miệng gào thét: “Không thể nào, bác sĩ, xin bác sĩ, tôi cầu xin bác sĩ hãy nghĩ cách đi, tôi chỉ có một đứa con trai đó thôi, nó là đứa con duy nhất của tôi! Hôm nay là sinh nhật mười bảy của nó, nó mới mười bảy tuổi thôi bác sĩ ơi. Bác sĩ cứu nó đi, tôi cầu xin bác sĩ, hãy cứu lấy con tôi”.

Mặc dù đã chứng kiến nhiều ca bệnh nhân ra đi, nhưng đối mặt với bệnh nhân trẻ thế này, bác sĩ cũng cảm thấy vô cùng tiếc nuối và đau đớn. Ông nhẹ nhàng khuyên giải người mẹ đáng thương vì quá đau đớn mà mất đi lý trí: “Thực sự xin lỗi, tôi không thể cứu được cậu ấy. Cậu ấy đã ngừng thở trên bàn phẫu thuật rồi”.

Vừa nói xong thì xe đẩy Minh Nhật Lãng ra ngoài. Tấm vải trắng phủ hờ lên thân hình mỏng manh của cậu. Bà Minh lao tới vứt tấm vải ra ngoài. Gương mặt cậu trắng bệch, an lành như đang ngủ ngon, màu trắng không có sinh khí ấy, là màu của tử vong, là màu không có sức sống.

Cả người bà Minh run rẩy, hai bàn tay run run vuốt ve đôi má con. Bàn tay có hơi ấm của bà cảm nhận vô cùng rõ ràng sự lạnh lẽo trên gương mặt con. Thực sự… thực sự… bà đã mất đứa con yêu quý của mình thế này sao? Mười bảy năm nay bà đã vất vả thế nào để nuôi cậu khôn lớn, chan chứa bao hy vọng về cậu, thế mà nháy mắt một cái mọi thứ đã tiêu tan hết, bao tâm huyết của bà cũng đã tan thành mây khói.

“A Lãng, A Lãng, con cứ thế này mà đi sao? Con cứ thế này mà rời xa mẹ sao? Ngay cả một câu nói, một từ một chữ cũng không nói với mẹ. Sao con nhẫn tâm thế A Lãng?”.

Giây phút cuối cùng trước khi mất, Minh Nhật Lãng vô cùng tỉnh táo. Trái tim quá mệt mỏi khiến cậu không còn sức lực để thốt lên điều gì. Ngoài nước mắt cậu chẳng để lại lời nào nữa, cứ vội vã vĩnh biệt thế giới này. Giây phút cuối cùng của cuộc đời cậu đã nghĩ gì? Cậu muốn nói gì? Sẽ chẳng ai biết được điều đó nữa.

Bà Minh gào khóc rồi quay sang nhìn ông Minh Hạo Thiên, những giọt nước mắt của bà như biến thành lửa hận: “Minh Hạo Thiên, hãy trả lại con cho tôi”.

Bà vừa nói vừa đẩy ngã ông, bà bây giờ hung dữ như con sư tử mẹ, hận một nỗi không thể phanh ông thành nghìn mảnh.

Ông Minh đứng lặng, không tránh, không né, không làm gì, mặc cho vợ mình cào cấu, mắng chửi, đánh đập. Bản thân ông cũng hận không thể đánh bản thân mình một trận được. Nếu như có thể, ông hy vọng đây chỉ là một cơn ác mộng, khi tỉnh mộng mọi thứ sẽ vẹn nguyên. Thế nhưng những móng tay nhọn của vợ ông đang bấu vào người, vào cổ ông, cảm nhận rõ ràng sự đau đớn, mọi thứ đều nói rõ với ông rằng, cái chết tàn khốc là sự thực đang diễn ra ngay trước mắt ông.

A Lãng chết rồi, A Lãng con trai ông chết thật rồi. Là ông - đã hại chết con trai mình.

Nước mắt rơi, nước mắt đang thi nhau rơi xuống. Đã bao nhiêu năm rồi Minh Hạo Thiên không rơi nước mắt? Nhưng giây phút này nước mắt lại tuôn trào không thể kiềm chế, giống như những giọt mưa đang trút xuống bên ngoài cửa sổ.

Lâm Nguyệt Loan ướt như chuột lột chạy được tới bệnh viện, nhìn thấy ông Minh hai tay ôm chặt đầu người cứng như khúc gỗ dựa vào thành ghế.

Đứng đối diện với ông là bác sĩ Thành. Gương mặt ông vẫn điềm đạm, hiền từ, nhưng quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, chắc chắn ông bị đánh thức lúc đang ngủ, vội vàng chạy đến nhưng vẫn không cứu được A Lãng. Ông vội vã đến như vậy nhưng vẫn muộn.

Nhìn thấy Lâm Nguyệt Loan tới, bác sĩ Thành không nói gì cả mà chỉ thở dài, trong tiếng thở chan chứa nỗi đau đớn vô hạn. Lâm Nguyệt Loan đã sớm có dự cảm không tốt, nhưng thấy sự thật thế này vẫn không thể nào kiềm chế được nỗi đau đang thắt lại trong tim, những nhánh cây đau đớn đâm vào cơ thể cô, khiến những dòng máu vô hình tuôn chảy, ngoài cô chẳng ai có thể hiểu được.

Dựa sát vào tường, cơ thể Lâm Nguyệt Loan mềm nhũn rồi từ từ khuỵu xuống nền đất. Bác sĩ thành chạy tới đỡ cô rồi thở dài: “Ôi, cô bé cũng bị ngất rồi”.

Bà Minh sau một hồi đánh mắng chồng cũng quá đau đớn và mệt mỏi nên cũng đã ngất lịm. Bây giờ Lâm Nguyệt Loan cũng ngất. Trong cuộc đời Minh Nhật Lãng, họ là những người yêu thương cậu nhất, chăm sóc cậu nhất, quan trọng với cậu nhất, bây giờ họ cũng là những người không chịu được sự thật tàn khốc nhất.

Người chết đã đi rồi nhưng nỗi đau của những người ở lại có lẽ sẽ kéo dài vô tận.

Bà Minh được đưa vào phòng cấp cứu, bác sĩ Thành cũng bế Lâm Nguyệt Loan vào trong đó. Ông Minh cúi mặt ôm đầu bất động, cho đến khi có tiếng bước chân chầm chậm chạy lại phía ông, cẩn thận nói chuyện: “Ông chủ, cậu chủ không sao chứ?”.

Là tiếng của bác Trần lái xe của ông.

Ông Minh ngồi yên không cử động, không lên tiếng như muốn nói tâm trạng ông bây giờ rất tệ. Bác Trần nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng kín nên đã phán đoán sai: “Ông chủ yên tâm, cậu chủ là cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ không sao đâu”.

Ông Minh vẫn không nói gì cả, bác Trần tiếp lời: “Ông chủ, tôi có một tin mừng muốn báo cho ông. Bà Trần vừa gọi điện cho tôi nói, cô Tạ đã sinh sớm, là một đứa bé trai. Do sinh sớm nên phải ở trong lồng kính nhưng không có chuyện gì đáng ngại cả. Chúc mừng ông chủ”.

Ông Minh run rẩy rồi từ từ ngẩng đầu lên. Biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp, như buồn, như vui, như đau, như ngạc nhiên, như đau đớn đến tột cùng. Đột nhiên ông phá lên cười, nước mắt không ngừng rơi.

“Ông trời ơi, đây là sự sắp xếp của ông sao? Ông lấy đi của tôi một đứa con trai rồi lại cho tôi một đứa con trai khác. Cả đời Minh Hạo Thiên này, định mệnh chỉ có một đứa con trai hay sao? Nếu là như thế, tại sao ông không cho tôi biết sớm? Tôi nhất định sẽ chỉ cần A Lãng, tôi chỉ cần A Lãng!”.

Tình cảm cốt nhục mười bảy năm nay, máu mủ tình thâm, vậy mà đột ngột bị cắt đứt, ông mất đi đứa con trai của mình, lúc này ông mới phát hiện ra ông yêu quý đứa con mà ông luôn cảm thấy vì nó mà tiếc nuối bao nhiêu điều như thế.

Đau đớn mất đi A Lãng.

Đau đớn mất đi A Lãng.

Nỗi đau ấy đau tận xương tận cốt tận huyết mạch, mỗi một đốt một tấc trên cơ thể đều đang đau đớn.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor