Người hầu của đại ma vương - Chương 36 - 37 - 38 - 39 - 40

Chương 36

Sau khi về nước, Thượng Quan Nghiêu ắt phải đối mặt một cuộc tinh phong huyết vũ, đối với việc trả lời người của mình, hắn cũng đã chuẩn bị thật tốt.

Tuy rằng Lăng Thủy Nguyệt vẫn là rất lo lắng, nhưng nhìn đến dáng vẻ không quan tâm, cô biết hắn đã có cách trực tiếp nói với cha mình, cho nên cũng không nói thêm cái gì nữa.

Hôm nay sáng sớm, Tthượng Quan Nghiêu đi cùng bảo vệ đến trước công ty, Lăng Thủy Nguyệt ở lại trong nhà xử lí chuyện nhà.

Chung bá đã muốn xem cô như nữ chủ nhân tương lai của nhà Thượng Quan, hơn nữa cô đối với hạ nhân vô cùng tốt, chưa bao giờ tự cao tự đại còn thích cùng người giúp ở phòng bếp chuẩn bị cơm, vừa nói vừa cười thật giống như chân chính người một nhà.

Thượng Quan Nghiêu tuy rằng rất ít ở trước mặt hạ nhân lộ ra tươi cười, nhưng có Lăng Thủy Nguyệt giúp hắn nói chuyện, mọi người cũng chầm chậm hiểu rõ thật ra chủ nhân nhà mình là người tốt.

Mau đến gần mười giờ sáng, trong nhà đột nhiên đi tới một vị khách không mời mà đến, làm Chung bá phải chạy vào phòng bếp gọi Lăng Thủy Nguyệt kêu đang cùng người hầu làm bánh bích quy ra, vẻ mặt cứng ngắc có phần u ám.

“Có vị Phương tiểu thư, tự xưng là vị hôn thê của thiếu gia đến...”

Lời còn chưa nói xong, trong lòng Lăng Thủy Nguyệt cũng đã có dự tính, dù sao sớm hay muộn đều phải đối mặt, trốn tránh hoài cũng không phải biện pháp hay.

Cô vội vàng sửa sang lại bộ quần áo có một chút bẩn, sau đó đi theo Chung bá vào phòng khách, ngồi ở trên ghế sô pha là một cô gái xinh đẹp tao nhã chân dài vắt lại, cả người đều ăn mặt quần áo và trang sức của nhãn hiệu nổi tiếng.

Phương Tử San giương mắt lạnh lùng nhìn cô một hồi lâu mới hờ hững nói: “Lăng tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt.”

Lăng Thủy Nguyệt cũng rất lễ độ gật gật đầu, căn dặn quản gia châm trà, chuẩn bị hoa quả, vô cùng chu đáo tiếp đón cô.

So với lần trước gặp mặt, hôm nay Phương Tử San càng có vẻ xinh đẹp động lòng người, không hổ là người vợ do lão gia Thượng Quan tự mình chọn lựa, quả nhiên không giống người thường.

“Lăng tiểu thư hẳn là biết tôi hôm nay tới nơi này là có mục đích gì?”

Lăng Thủy Nguyệt ngại ngùng cười cười, “Tôi biết cô là vị hôn thê của anh ấy, ở bữa tiệc đính hôn anh ấy cho cô đi tàu bay giấy đích thật là không đủ tôn trọng, tôi thay anh ấy nói tiếng xin lỗi cô, thật ra anh ấy...”

Phương Tử San hừ lạnh một tiếng, không khách khí cắt đứt lời cô. “Cô cho cô là ai, có tư cách gì ngồi ở chỗ này nói chuyện với tôi?”

Chung bá ở một bên vội vàng châm trà nhìn đến dáng vẻ kiêu ngạo ấy, không khỏi nhíu mày. Mặc dù không vui nhưng chuyện của chủ nhân hắn thật sự không có quyền can thiệp, chẳng qua để đề phòng, hắn đã thừa dịp khoảng không chuẩn bị trà bánh gọi điện thoại báo cho thiếu gia, thiếu gia cũng nói sẽ mau chóng trở về.

Lăng Thủy Nguyệt tính tình vô cùng tốt, hoàn toàn không tức giận, thủy chung theo thói quen mỉm cười, “Nói cũng phải, tôi không có danh hiệu hôn thê, càng không có danh phận người vợ, tất nhiên là không có gì tư cách ngồi ở chỗ này tranh luận cái gì với Phương tiểu thư, bất quá...”

Cô không nhanh không chậm, không chút nào sợ hãi rồi nói tiếp: “Ít nhất cho tới bây giờ, tôi còn ở nơi này, xem như là một phần tử trong nhà này, tôi biết Phương tiểu thư là con dâu do Thượng Quan lão tiên sinh tỉ mỉ chọn lựa ra, cũng nghe nói một ít về gia thế bối cảnh của Phương tiểu thư.

“Phương thị tập đoàn là hòn ngọc quý trên tay, sản nghiệp trong nhà đều tập trung ở Mĩ quốc, cùng Thượng Quan Nghiêu vô luận là ở tài mạo hoặc gia thế đều vô cùng xứng đôi...”

“Những thứ đó không phải là trọng điểm.” - Phương Tử San lại lần nữa cắt đứt lời thao thao bất tuyệt của cô, “Trọng điểm là... Hai ngày sinh tháng đẻ của chúng tôi hoàn toàn xứng đôi, nói cách khác, chỉ có một mình tôi gả vào Thượng Quan gia, trở thành vợ của Thượng Quan Nghiêu, chuyện làm ăn của hắn mới có thể thuận buồm xuôi gió, tài vận thuận lợi!”

Lăng Thủy Nguyệt giật mình sửng sốt một hồi lâu, điểm này Thượng Quan Nghiêu đương nhiên chưa từng đề cập qua với cô, trên thực tế trong ấn tượng của cô, cô vẫn nghĩ Thượng Quan Nghiêu và Phương Tử San sở dĩ đám hỏi, hoàn toàn là vì lợi ích trao đổi nhất quán trong xã hội thượng lưu.

“Như thế nào? Cảm thấy kì quái phải không!”. Phương Tử San như là chiếm được nho nhỏ thắng lợi, khóe miệng nhướn lên, “Đừng cho là tôi không biết cô tiếp cận Thượng Quan Nghiêu như thế nào, thiếu tập đoàn Thịnh Thế một khoản tiền lớn, sau đó lấy thân phận người hầu tiến vào nhà Thượng Quan, còn giở thủ đoạn đùa giỡn câu dẫn hắn...

“Cô cho Thượng Quan Nghiêu là loại đàn ông tùy tiện để người ta giở một ít thủ đoạn đùa giỡn, sẽ dễ dàng bị câu dẫn sao? Xem ra cô thật không hiểu hắn!”

Phương Tử San không nghĩ tới nhìn cô yếu ớt như vậy mà sẽ phản kích, sắc mặt nhất thời trở nên âm lãnh, “Mặc kệ nói như thế nào, tôi và Thượng Quan Nghiêu đã đính hôn. Ở trên danh nghĩa, tôi chính là nữ chủ nhân tương lai của Thượng Quan gia, về phần cô... Nếu muốn tiếp tục ở lại bên người hắn, cũng chỉ có thể làm tình nhân cả đời cũng không thể ló mặt ra ngoài ánh sáng!”

“Cám ơn cô đã nhắc nhở và khuyên bảo, nếu đây là mục đích hôm nay cô tới, tôi nghĩ mục đích của cô đã đạt được, có thể rời khỏi đây...”

Lăng Thủy Nguyệt nói xong liền đứng lên, phân phó quản gia tiễn khách, tay vừa nâng lên chiếc vòng tinh xảo kia lay động phát ra ánh sáng chói mắt vô cùng. Trong lòng Phương Tử San vốn đang tức giận giờ thấy chiếc vòng kia cơn giận lại càng không kiềm chế được.

“Trả chiếc vòng đó lại cho tôi...”

Chương 37

Lăng Thủy Nguyệt theo bản năng né sang một bên, không thể tin được cô ấy lại chạy đến giựt lấy.

Phương Tử San chỉ cần nghĩ đến ngày đó Thượng Quan Nghiêu không để ý đến cảm nhận của cô, kiên quyết mua chiếc vòng cô đặt, còn làm trò đưa cho Lăng Thủy Nguyệt, cô liền hận đến muốn làm thịt cô gái này.

Hai người níu kéo lẫn nhau, quản gia vội vàng chạy đến ngăn cản, “Phương tiểu thư, cô nên tự trọng...”. Chung bá tất nhiên là giúp đỡ Lăng Thủy Nguyệt, thân thể cô nhỏ nhắn, lá gan lại nhỏ làm sao có thể là đối thủ của Phương Tử San, nhưng ông tuổi đã cao, không có khí lực có thể ngăn cản Phương Tử San, chỉ có thể ở một bên lo lắng không thôi.

Cãi nhau không phải là nhỏ làm cho mấy người hầu trong phòng bếp chạy ra ngoài, các cô nhìn thấy một màn trước mắt, vốn định tiến lên bảo vệ Lăng Thủy Nguyệt, rồi lại bị Phương Tử San hung hăng đẩy ra, các cô ấy lại sợ làm vị đại tiểu thư này, tiến thoái lưỡng nan, thật sự không biết nên làm sao mới tốt.

Phương Tử San vẫn cảm thấy được chính mình mới là nữ chủ nhân tương lai củaThượng Quan gia, nhưng hiện tại trên dưới Thượng Quan gia lại nghiêng về một bên chỉ giúp Lăng Thủy Nguyệt, cô càng nghĩ càng tức giận đến muốn xé nát cô ta.

Cho nên vừa nghĩ cô vừa kéo tóc Lăng Thủy Nguyệt, sau đó cô dùng sức hướng bên cạnh đẩy mạnh, cả người cô không đứng vững ngã văng ra ngoài. Khi ngã trên mặt đất cái trán vừa vặn đụng vào cạnh bàn thủy tinh, một chút máu tươi đỏ sẫm lập tức chảy xuống dưới, làm mọi người ở đây đều sợ khiếp vìa.

Thượng Quan Nghiêu gấp gáp trở về vừa lúc thấy một màn như vậy, sắc mặt nhất thời u ám làm cho người ta sợ hãi, ngay cả bảo vệ đi theo hắn nhiều năm đều bị hắn dọa đến chân tay bủn rủn.

Hắn bước nhanh vọt tới trước mặt Phương Tử San, đưa tay lên không chút khách khí bạt tai thật mạnh vào má cô, lực đạo lớn đến nỗi dường như có thể đem cô còn sống đánh đến chết.

Phương Tử San căn bản còn chưa hiểu tình hình, cả người đã bị đánh cho lui vài bước rồi sau đó ngã ngồi trên mặt đất. Khi cô rốt cục thấy rõ ràng người đánh cô chính là Thượng Quan Nghiêu, nhất thời giống như người bệnh tâm thần.

“Thượng Quan Nghiêu, tên hỗn đản này lại dám đánh tôi?!” - Phẫn hận nước mắt và máu tươi khóe miệng, Phương Tử San không chú ý đến hình tượng chửi ầm lên.

Thượng Quan Nghiêu lại không chút thương tiếc trừng mắt nhìn cô một cái, lập tức ôm Lăng Thủy Nguyệt ngã xuống đất vào trong lòng mình.

“Thủy Nguyệt, có phải rất đau hay không? Chung bá, nhanh đi chuẩn bị hộp thuốc, thuận tiện gọi điện thoại gọi bác sĩ Trần đến đây, gọi ông ấy dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới đây...”

Quản gia bắt đầu chỉ huy các người khác, chỉ có Phương Tử San ôm nửa bên mặt, hoàn toàn bị quên đi giống như người tàng hình.

“Thượng Quan Nghiêu, anh rốt cuộc có xem tôi là vị hôn thê của anh hay không? Anh dám đối với tôi như vậy sao? Tên hỗn đản này... Cho dù ngươi không thương tôi, nhưng có cần vì hạng phụ nữ như vậy đánh tôi không? Anh...”

“A văn, A võ, thần chí của vị hôn thê tương lai hình như không tỉnh táo lắm, trói cô ta lại đưa đến biệt thự sau công viên, rồi tìm vài bách sĩ chuyên khoa tâm thần kiểm tra toàn diện cho cô ta, xác định tinh thần cô ấy không có gì, mới có thể cho cô ta ra ngoài.”

Vừa hạ lệnh xuống, hai bảo vệ hoàn toàn không dám chần chờ, lập tức đi đến trước mặt Phương Tử San, trói hai cánh tay cô ấy lại, dễ dàng kéo cô ra ngoài. Cô vừa đá vừa ra sức giãy giụa, vẫn không quên nhục mạ Lăng Thủy Nguyệt, thẳng đến bảo vệ nhét cô vào trong xe, mới nghe không được tiếng chói tai của cô.

“Thủy Nguyệt, làm cho em sợ hãi rồi. Sau khi nhận được điện thoại của Chung bá, anh lập tức từ công ty gấp gáp trở về, không nghĩ tới vẫn chậm từng bước.”

Thượng Quan Nghiêu cằm lấy hộp thuốc do Chung bá đưa đến, cẩn thận xứt thuốc lên cái trán bị thương của cô, trong mắt đau lòng so với ánh mắt vô tình khi nãy đối với Phương Tử San, quả thực là cách biệt một trời một vực.

Lăng Thủy Nguyệt được hắn che chở ở trong ngực vẻ mặt xin lỗi theo dõi khuôn mặt tuấn tú khẩn trương của hắn, “Xin lỗi, em còn rước lấy phiền phức cho anh.”

Cô vừa rồi thật sự bị phản ứng của hắn hù dọa, cô không nghĩ tới hắn sẽ động thủ đánh phụ nữ, hơn nữa còn xuống tay mạnh như vậy, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy đau, huống chi Phương Tử San nói như thế nào cũng là vị hôn thê của hắn, hắn ít nhiều cũng nên chừa chút mặt mũi cho cô ta.

“Tại sao lại nói ngốc như thế?”. Hắn thuốc tốt nhất, sau đó lại dán một miếng vải thưa lên trên vết thương, “Là anh sơ sót, quên mất người đàn bà kia tìm tới cửa, còn hại em bị thương, bất quá về sau em không cần lo lắng, anh sẽ tăng cường bảo vệ và người giúp việc nếu không có mệnh lệnh của anh, đừng mong tiến vào.”

Lúc trước hắn bởi vì nghe cô nói không muốn ở trong nhà mà giống như phạm nhân ở trong nhà giam, hắn mới đáp ứng ban ngày chỉ lưu lại quản gia và người giúp việc chăm sóc cô,để cho bảo vệ đi đến công ty với hắn, trải qua chuyện hôm nay, hắn sẽ mặc kệ cô nói như thế nào, một ngày hai mươi bốn giờ, hắn đều phải tăng số người bảo vệ không thể làm cô tổn thương lần nữa.

“Nhưng mà...”. Cô vẫn không đành lòng, “Đối xử Phương tiểu thư như vậy thật sự không có vấn đề sao? Cô ấy là hòn ngọc quý trong tay tập đoàn Phương thị, hiện tại lại bị anh giam lại, cũng thật đáng thương nha.”

“Cho nên em hi vọng anh cho cô ấy vào cửa, sau đó đuổi em đi, sau đó anh cùng cô ấy ngọt ngào thân mật không phân li sau?”

Lăng Thủy Nguyệt nhất thời mím miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt ủy khuất. Hắn vừa buồn cười vừa tức giận vuốt ve khuôn mặt của cô, “Nếu không có loại độ lượng này, sẽ cũng đừng dùng sai sự đồng tình của mình. Anh đã nói với em nhiều lần có một số người không đáng đồng tình, còn chưa chịu qua giáo huấn sao?”

Bị hắn giảng một hồi cô không phục chau miệng, thấy dáng vẻ cô giống như đưa bé giận dỗi đáng yêu đến cực điểm, Thượng Quan Nghiêu nhịn không được ôm cô chặt vào lòng.

Cô gái nhỏ này rõ ràng xuẩn ngốc, còn luôn bị người khác ức hiếp, nhưng hắn giống như đã gặp ma muốn chạy trốn... cũng trốn không thoát.

Chương 38

Không bao lâu, giới truyền thông liền truyền ra vị hôn thê của con trai tập đoàn Thịnh Thế bị bác sĩ chẩn đoán mắt chứng bệnh uất ức, khi phát tác sẽ trở nên điên cuồng giống bệnh nhân tâm thần, trước mắt đã bị vị hôn phu ra mệnh lệnh đưa đến biệt thự xa hoa ở Thụy An tĩnh dưỡng.

Về phần tập đoàn Thịnh Thế thiếu gia Thượng Quan Nghiêu bị rất nhiều phóng viên chụp ảnh, còn nhiều lần xuất hiện với một cô gái không rõ thân phận.

Nhưng mà mỗi lần phóng viên muốn chụp ảnh diện mạo người phụ nữ kia, đều bị bảo vệ bên người của Thượng Quan Nghiêu ngăn lại, cũng không khách khí với đám phóng viên nhàm chán đó.

Cho nên khi báo chí đưa tin cô gái thần bí chưa từng bị chụp hình, càng tăng thêm tin tức bát quái. Trong lúc nhất thời, thiếu gia của tập đoàn Thịnh Thế và thiên kim tập đoàn Phương thị và cô gái thần bí xảy ra chuyện tình tay ba, bị giới truyền thông ồn ào huyên náo.

Thân là bạn bè Thượng Quan Nghiêu nhìn thấy tin tức trên mặt báo, tự nhiên nhịn không được gọi điện thoại trêu chọc một phen, hơn nữa bọn họ cũng thật sự rất ngạc nhiên cô gái thần bí kia rốt cuộc là người nào.

Đối mặt ba người bạn tốt nhiệt tình tò mò, hắn trả lời chỉ có một câu - tạm thời giữ bí mật.

Cận Tư Trạch bất mãn nhất, ở đầu kia điện thoại quát: “Tốt xấu chúng ta cũng là anh em mặc chung một cái quần lớn lên...”

“Tôi cũng không nhớ rõ tôi có mặc chung một cái quần với cậu, hơn nữa Thượng Quan gia chúng tôi cũng không tệ đến nổi chỉ có một chiếc quần mà cũng mua không nổi.”

“Hừ!” - Đối phương vô cùng khó chịu kêu lên: “Mình còn chưa tìm cậu tính sổ! Trước đó vài ngày bên ngoài tuyên bố cậu phải đính hôn, chúng ta ba người chuẩn bị đại lễ, còn đến hiện trường tiệc cưới nhưng cậu lại mất tích, cho dù cậu có muốn cùng bạn gái thần bí ở thế giới hai người, ít nhất cũng nên thông báo trước một tiếng nha!

“Đã quên thông báo các ngươi một tiếng, là mình không đúng.” - Khẩu khí hắn tùy tiện, căn bản không có thành ý nói xin lỗi.

“Cậu đây là cái gì thái độ gì nha! Hơn nữa ngày đó cậu mất tích, cha cậu thiếu chút nữa bị tức chết, cậu không biết lúc ấy hiện trường náo động như thế nào...”

“Náo động như thế nào, cũng không cần Cận đại thiếu gia phóng lớn a! Mình cũng không quên lúc trước là ai ở hiện trường kết hôn, trước mặt mọi người tuyên bố li hôn với vợ mình.”

Nếu Cận Tư Trạch dám trêu chọc hắn, cũng đừng trách hắn phản công lại.

Điện thoại đầu kia Cận Tư Trạch nhất thời không nói gì, bắt đầu xấu hổ pha trò, “Chuyện đã qua, hơn nữa mình và vợ mình thật sự rất ân ái, cậu không cần ghen tị mình...”

“Tôi mới mặc kệ cậu.”

Chương 39

Sau khi nói chuyện phiếm một lúc hai người mới tự cắt điện thoại, Thượng Quan Nghiêu nhịn không được nghĩ tới ba người bạn tốt. Nam Cung Nhã Nhiên là sớm kết hôn nhất, sinh hai đứa con, mức độ ân ái với vợ mình mặc cho ai nhìn thấy đều nổi da gà.

Về phần Cận Tư Trạch, hắn và người vợ giảo hoạt dây dưa thật lâu, may mắn là người hữu tình đều thành thân thuộc.

Khoa trương nhất chính là Âu Sở Dương, hắn đã yêu học muội bị hắn chỉnh trong học viện Bạch Kim, còn thiếu chút nữa ngay cả mạng sống cũng không còn.

Xem ra... Chỉ còn lại có hắn, trước kia không thấy tình yêu có gì tốt, nhưng mà ở chung một chỗ với Lăng Thủy Nguyệt lại làm cho hắn cảm nhận được có người ở bên cạnh thật an tâm.

Hắn còn đắm chìm trong những ngày sống chung với Lăng Thủy Nguyệt, thì nhìn xuyên cửa sổ thủy tinh của văn phòng nhìn thấy Thượng Quan Hồng Đồ nổi giận đùng đùng đi tới, hắn đã sớm biết cha hắn một khi đọc được tin tức, nhất định sẽ không dễ dàng buông tha hắn.

Thượng Quan Hồng Đồ không chút khách khí đẩy cửa phòng làm việc của hắn ra, mở đầu liền mắng, còn lấy cây gậy dùng sức gõ lên bàn công tác, “Lập tức thả Tử San ra, con có biết con đang làm cái gì hay không?”

Thượng Quan Nghiêu thờ ơ tiếp tục lật xem hồ sơ trên bàn, “Bác sĩ không phải đã nói sau sao, người phụ nữ kia có vấn đề, con chỉ đưa cô ấy đến nơi yên tĩnh để tĩnh dưỡng, tốt như vậy còn chưa đủ sao!”

“Tử San căn bản không có bệnh, cô ấy bất quá chỉ đi tìm tình nhân của con nói chuyện, còn nữa Thượng Quan Nghiêu – đứa con hồ đồ này, con có biết vì này người đàn bà không liên quan con làm không ít chuyện ngu xuẩn, con tình nhân kia...”

“Ba!”. Thượng Quan Nghiêu đóng lại tủ hồ sơ, lạnh lùng âm hiểm nhìn cha của mình, “Chú ý cách dùng từ của ngài, đừng quên ngài đã không còn trong hắc đạo năm đó mà là tổng tài tập đoàn Thịnh Thế.”

“Hừ! Con còn xem cha làm tổng tài công ty này sao? Con còn đặt cha vào trong mắt nữa sao? Tiệc cưới bị con khiến cho lộn xộn, cha mất hết mặt mũi trở thành trò cười thương trường, mà con lại còn có thể yên ổn cùng con tiện nhân kia đi Mĩ quốc nghỉ phép...”

“Đương nhiên là trong lúc đó chúng ta không còn gì để nói.”

“Con không phải là cảm thấy ta già, cho nên không đem ta ở trong mắt?”

“Trên thực tế, cha căn bản không kém con bao nhiêu, cha ở bên ngoài có nhiều con riêng như vậy, tùy tiện ngoắc ngoắc ngón tay không người nào không cúi đầu làm theo.”

“Con... Con biết rõ đám con riêng bên ngoài, cả đám đều bị ta đuổi đi hết.”

“Đúng? Con đây có phải nên cám ơn cha đã nuông chiều con hay không? Đem toàn bộ những đứa con riêng kia ra khỏi cửa, chỉ vì bảo toàn địa vị và danh dự của con, thuận tiện phải cám ơn cha đã chăm sóc và che chở con mấy năm quá?”

Sắc mặt của Thượng Quan Hồng Đồ càng thêm khó coi. Ở trên đời này hắn là người hiểu rõ nhất Thượng Quan Nghiêu, một mặt là tính cách hai người cực kì giống nhau, về mặc khác hắn là kì tài trong giới thương mại, thông minh còn chưa nói hắn lại giống thói kiêu ngạo của ông.

Vì đứa con bảo bối này ông đã bỏ ra rất nhiều, ông biết Thượng quan nghiêu hận ông nhưng mà sai lầm đã tạo thành càng không thể làm cho thời gian đảo ngược lại, huống chi hắn chưa từng hối hận qua lựa chọn trước kia của mình.

Đúng là hắn cho tới bây giờ không có yêu mẹ của Thượng Quan Nghiêu, năm đó đám cưới đơn giản chỉ là vì lợi dụng tài phú và thế lực nhà cô ấy, có thể có được tập đoàn Thịnh Thế như ngày hôm nay cô ấy thật ra đã giúp rất nhiều.

Những việc đó Thượng Quan Nghiêu cũng biết, hơn nữa ở trong lòng âm thầm oán hận, thời gian lâu người cha trong mắt hắn cũng càng ngày càng không đáng tôn trọng.

Thượng Quan Hồng Đồ lớn còn muốn tiếp tục ầm ĩ chuyện hôn sự với đứa con này, nhưng Thượng Quan Nghiêu đã không kiên nhẫn đứng lên, lướt qua bên người ông chuẩn bị rời đi văn phòng.

Lúc này vừa lúc đến gần giữa trưa, Lăng Thủy Nguyệt làm xong cơm trưa đưa đến văn phòng cho hắn. Khi cô theo thói quen gõ cửa xong thì đẩy cửa ra, liền nhìn thấy không khí bên trong vô cùng nguy hiểm.

Thượng Quan Hồng Đồ khinh thường trừng mắt nhìn cô, Thượng Quan Nghiêu lại một tay ôm lấy cô sau đó đi nhanh ra ngoài.

“Thượng Quan Nghiêu, con đứng lại đó cho cha...”

Tiếng phẫn nộ của cha hắn không ngừng từ phía sau truyền đến hai người, nhưng Thượng Quan Nghiêu hoàn toàn không rãnh để ý tới, thẳng ôm Thủy Nguyệt rời khỏi tập đoàn Thịnh Thế.

Đợi đến hai người ngồi cùng một chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô mới khẩn trương lên, không hiểu cho nên nhìn hắn, “Anh và cha anh... Lại cãi nhau?”

Hắn nở một nụ cười trấn an cho cô, “Không có, chẳng qua là không khí bên trong rất nặng nề cho nên muốn ra ngoài một chút mà thôi.”

Nhưng mà không ai lại nghĩ đến chuyện đột nhiên lại xảy ra như vậy.

Trước đó một ngày cha con hai người bọn họ còn cãi nhau, chỉ cách một ngày Thượng Quan Hồng Đồ đã bị người hầu phát hiện chết ở trong phòng ngủ.

Sau khi bác sĩ kiểm tra nhiều mặt, rồi tuyên bố ra bên ngoài Thượng Quan Hồng Đồ chết do xuất huyết não cấp tính.

Bất quá chỉ có Thượng Quan Nghiêu biết, cái chết của cha và hắn tuyệt đối không thoát khỏi quan hệ. Người đàn ông hăng hái kia thật đã đi rồi sao?

Nhìn hình treo cao ở giữa linh đường, ảnh chụp Thượng Quan Hồng Đồ kiên nghị ngang ngược. Thượng Quan Nghiêu làm sao không biết cha là người hiểu rõ đứa con này nhất, đấu nhiều năm như vậy, đến cuối cùng lại bị chính đứa con mình yêu nhất làm tức chết.

Chương 40

Lễ tang vô cùng xa hoa long trọng, phàm là những người bạn tốt hay có liên quan đến tập đoàn Thịnh Thế đều tới tham gia, thân là người kế thừa hợp pháp duy nhất của tập đoàn Thượng Quan Nghiêu quỳ gối giữa linh đường, đốt giấy để tang, cúi đầu đáp lễ từng cái với khách khứa.

Lăng Thủy Nguyệt ngồi ở bên trong đám người, cả người mặc đồ đen.

Tuy rằng quan hệ của Thượng Quan Nghiêu và cha mình không tốt, nhưng trong mắt hắn nàng đọc ra bi thương.

Đây chính là tình cha con, trên người bọn họ dù sao chảy chung dòng máu, chẳng qua cha con hai người đều là loại người không giỏi biểu đạt tình cảm, cho nên thủy chung không thể hóa giải khúc mắc lẫn nhau.

Đột nhiên ngoài linh đường truyền đến một trận xôn xao.

Chỉ thấy một người đàn ông tuấn mĩ đầu tóc màu vàng, tay trái còn đeo trang sức xếp thành hàng đang bị bảo vệ ngăn ở ngoài linh đường, xuất hiện một ít hỗn loạn và tranh cãi.

Tất cả mọi người không hẹn mà cùng đem tầm mắt dời về phía bên ngoài, Thượng Quan Nghiêu cũng không tự chủ nhìn qua.

“Thật xin lỗi, cậu không thể đi vào...”. Vài tên bảo vệ liều mạng ngăn cản người đàn ông tóc vàng, không khí một lần lại một lần vô cùng khẩn trương.

Tầm mắt của Thượng Quan Nghiêu chống lại người đàn ông tóc vàng, lẫn trong ánh mắt đều có giấu giếm một hơi thở nguy hiểm làm cho người ta sợ hãi.

“Để cho hắn vào!” - Thượng Quan Nghiêu trầm giọng hạ lệnh.

Người đàn ông tóc vàng tuy rằng mặc quần áo tây trang màu đen, nhưng vẫn là làm cho người ta một loại cảm giác bất cần đời.

Đến khi Lăng Thủy Nguyệt thấy rõ diện mạo người tới khi, không khỏi cảm thấy giật mình kinh ngạc, là hắn...

Hắn chậm rãi bước đi về phía chính giữa linh đường, nhìn thấy tấm ảnh lớn treo ở phía trước, hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm người đàn ông trong ảnh, khuôn mặt anh tuấn xinh đẹp không có một tia biểu cảm, giống như đang nhìn một người xa lạ.

Không biết qua bao lâu, hắn đột nhiên lạnh lùng cười, “Ông lão này rốt cuộc đã chết sao? Lễ tang cử hành còn rất long trọng! Nở mày nở mặt một đời, tài sản vô số, còn có một đứa con thiên tài thay hắn chăm sóc người thân trước lúc lâm chung, hắn cũng coi như được điềm tốt.”

Thượng Quan Nghiêu lạnh lùng trừng mắt hắn, “Nếu đây là mục đích cậu hôm nay tới, như vậy cậu hiện tại có thể cút đi.”

“Xem ra tôi quả nhiên không được hoan nghênh.”. Hắn trên cao nhìn xuống Thượng Quan Nghiêu quỳ trên mặt đất, ánh mắt bí mật mang theo thù hận.

“Cậu tự mình hiểu lấy.”

Sắc mặt người đàn ông tóc vàng tàn ác, tay nắm chặt thành quả đấm. Khi hắn xoay người chuẩn bị rời đi, lơ đãng liếc về phía Lăng Thủy Nguyệt đứng trong đám người kia.

Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau trong nháy mắt, hắn không nén nổi lộ ra một nụ cười quái dị.

“Đại thẩm, thật may nha, không ngờ ở trường hợp này cũng nhìn thấy cô.”

Bị hắn hô to như vậy, Lăng Thủy Nguyệt nhất thời trở thành tiêu điểm mọi người, cô nhìn chung quanh bốn phía, phát hiện ánh mắt mọi người đều hướng tới cô, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.

“Cậu... Cậu tại sao cũng tới nơi này?”. Người này thật sự là âm hồn bất tán, mỗi lần gặp được hắn đều không có chuyện tốt, hơn nữa ánh mắt đáng sợ của Thượng Quan Nghiêu thẳng tắp bắn về nơi này, làm cô sợ tới mức không biết làm sao.

“Xem ra lần này cô không quên tôi nha.”. Hắn lửng thững đi về phía cô, không đếm xỉa đến ánh mắt mọi người, giơ tay lên nắm chặt cằm cô, cũng nhíu đôi long mày tà mị, “Cô nói xem, chúng ta may mắn gặp nhiều lần như vậy, nói vậy chúng ta rất có duyên phận nha...”

Thượng Quan Nghiêu mắt thấy Lăng Thủy Nguyệt bị đùa giỡn trước mặt mọi người, tức đến đỏ mắt, “Người đâu, ném hắn ra ngoài cho tôi...”

“Tôi sẽ tự đi.”

Hắn nhìn về phía bảo vệ đang chậm rãi vây quanh, rồi lại nở nụ cười xấu xa với Thượng Quan Nghiêu, “Làm gì khẩn trương như vậy, chẳng lẽ anh sợ tôi?”

Không để ý tới vẻ mặt đằng đằng sát khí của Thượng Quan Nghiêu, hắn lại không sợ chết nháy mắt với Lăng Thủy Nguyệt, “Lần trước nếu không phải cô đã cứu tôi, chỉ sợ tôi thật sự bị vết thương nhiễm trùng đó làm chết mất! Đúng rồi, cô hẳn là còn không biết tôi là ai phải không...”

Thượng Quan Nghiêu rốt cuộc khắc chế không được tức giận, đột nhiên đứng lên nắm lấy cổ áo của người đàn ông tóc vàng, đưa hắn khuôn mặt tuấn tú của hắn về phía mình, “Cậu tốt nhất nên biết điều một chút...”

Lăng Thủy Nguyệt nhìn hai người đàn ông đang giằng co, kinh hãi rồi lại không biết nên xử lí như thế nào cho phải.

Thượng Quan Nghiêu và người kia, đến tột cùng có quan hệ gì nha?