Người hầu của đại ma vương - Chương 18 - 19 - 20 - 21

Chương 18

Cô đột nhiên cả kinh, khăn lau trong tay cũng bị dọa sợ tới mức rơi xuống trên mặt đất.

“A... Thượng... Thượng Quan tiên sinh... Thật xin lỗi, tôi... tôi vừa mới không cẩn thận quét nhà anh... Quét qua một lần...”

Lời nói xin lỗi này thật đúng là không có ngữ pháp, mặc cho ai nghe xong đều đã cảm thấy kì quái vô cùng.

Nhưng Thượng Quan Nghiêu chẳng những không trách, ngược lại cảm thấy cô thật thú vị, cặp mắt xếch dài nhỏ kia lóe lên giống như tiểu động vật hoảng sợ hoang mang, cũng không biết là khẩn trương hay là sợ hãi, ngay cả nói chuyện cũng nhỏ đến nỗi phải dùng hết sức mới nghe được.

“Sorry! Tôi hình như để cô chờ thật lâu.”

Khó có được ngày chủ nhật có thể thả lỏng một chút, hắn không cẩn thận liền ngủ đến giữa trưa, sau khi tỉnh lại mới nhớ đến hôm nay hình như có hẹn người nào, hơn nữa vừa rồi xuất thần nhìn dáng vẻ cô chăm chỉ làm việc, tâm trạng cũng trở nên rất tốt.

“Ack... Không sao...” - Kì thật cho dù có quen biết cô cũng không dám nói rõ, hiện tại hắn đang là chủ nợ của cô.

“Việc kia... Tôi nghe Tiêu tiên sinh nói, anh có việc tìm tôi... Đúng rồi...” - Nghĩ nghĩ, cô lại vội vàng mở túi lấy phong thư trong đó ra, cẩn thận dùng hai tay đưa đến trước mặt hắn.

“Bên trong tổng cộng có bốn vạn chín ngàn tám trăm hai mươi bốn đồng, tất cả tiền tháng này tôi kiếm được đều ở bên trong... Dĩ nhiên tôi có lấy một ít trả phí điện nước, bởi vì còn chưa tìm được chỗ trọ mới, cho nên...”

Cô vừa ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy hai tròng mắt đang cân nhắc, khóe môi còn nở nụ cười tà khí, “Cô thật sự một ngày làm mấy phần công việc sao?”

Cô vội gật đầu không ngừng như là sợ hắn không tin cô vì trả nợ cố gắng làm công việc, vội vàng biểu hiện thành ý bản thân, “Mặc dù tôi biết đưa sữa, báo chí, hoặc rửa chén và các công việc linh tinh kiếm được cũng không nhiều, nhưng mà tôi thật sự rất cố gắng. Nếu Thượng Quan tiên sinh còn thấy không đủ, tôi còn có thể làm thêm mấy phần công việc...”

“Ngồi!” Thượng Quan Nghiêu không có hưởng ứng hơn nữa còn trực tiếp cắt đứt lời cô, dùng ánh mắt ý bảo cô ngồi vào ghế sô pha.

“Sao?”

“Cô bận rộn nãy giờ không thấy mệt sao?”. Nhìn hai cánh môi của cô hé ra sau đó khép lại, tuy rằng cũng không phải thật gợi cảm nhưng làm cho hắn nhịn không được có một loại xúc động muốn âu yếm.

Thật là kì quái đối với tình cảm nam nữ hắn từ trước đến nay đều giữ bình tĩnh, nhưng vì sao hai lần tiếp xúc với cô ấy, nội tâm lại chấn động lớn như vậy?

Ngay cả tay cũng không chịu khống chế muốn giúp cô lau đi mồ hơi trên mặt, hơn nữa khi nghe đến cô thật sự làm mấy phần công việc trong một ngày, hắn cảm thấy không hiểu vì sao đau lòng.

Khó trách cô gầy, cằm cũng nhọn, vì kiếm mấy vạn đồng lại phải mệt nhọc như vậy.

Ngay cả chính hắn cũng không dám tin tưởng, hắn đối với mấy phụ nữ khác luôn luôn lãnh khốc, tại sao lại quan tâm đến một cô gái bình thường đang thiếu nợ hắn.

Hắn không vội nhận lấy phong thư trong tay cô, phải nói căn bản không tính hỏi nhưng lại nhìn phải ngón tay non mịn, hiện giờ lại thô ráp làm cho người ta không đành lòng, “Mỗi ngày làm nhiều công việc như vậy, thân thể cô chịu được sao?”

Lăng Thủy Nguyệt nghĩ đến hắn lại muốn kêu cô đi bồi rượu, cho nên sợ tới mức hoa dung thất sắc, “Đương nhiên chịu được! Tôi hơi gầy nhưng thân thể thật ra rất tốt, làm nhiều hơn mấy phần công việc cũng hoàn toàn không thành vấn đề.”

Thấy hắn nhăn lại mày rậm, tảng đá lớn trong lòng cô lần nữa rơi xuống đáy cốc, hai mắt hàm chứa tuyệt vọng, “Anh có phải vẫn còn chê tôi kiếm tiền mỗi tháng thật sự quá ít hay không? Mặc dù có thể cả đời tôi cũng không trả hết, nhưng mà tôi sẽ trả anh, tôi nhất định sẽ thật cố gắng... anh...”

Một tay cô nắm chặt phong thư, một tay bất an níu chặt cổ áo, “Có thể đừng ép tôi đi hầu rượu không, tôi... Ta sẽ không uống...”

Thượng Quan Nghiêu đến bây giờ mới hiểu được ý của cô, cô gái này lại cho là...

Hắn nhịn không được lắc đầu bật cười, “Cô có biết hôm nay tôi muốn gặp cô là có mục đích gì không?”

Cô ngây ngốc lắc lắc đầu, vẻ mặt cảnh giác sợ hãi.

“Lăng tiểu thư, người chân chính thiếu tiền chúng tôi là Lăng Diệu Tổ, cũng chính là cha của cô, vì thiếu nợ mà ông ấy bỏ trốn, loại này hành vi này cũng có thể xem là lừa dối.”

Hắn nghiêng người về phía trước lấn về phía cô, “Tôi muốn phái người nơi ông ấy, chỉ cần tôi vận dụng một chút thế lực, tin tưởng không quá ba ngày, ông ấy sẽ bị xách về Hongkong, quỳ gối bên chân của tôi...”

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bởi vậy ngẩn ra, hắn dừng lại một lúc lâu, không khí bên trong cũng trở nên nguy hiểm.

“Tôi từ trước đến nay chỉ cần công bằng, người không phạm tôi, tôi không phạm người, nhưng cha cô dường như không đem tập đoàn Thịnh Thế đặt vào mắt, như vậy...”

Hắn cười âm tàn, “Cô cho rằng ông ấy sẽ có kết quả thế nào?”

“Anh sẽ giết ông ấy sao?” - Giọng của cô không tự chủ run nhè nhẹ.

“Giết người là phạm pháp.”, hắn tao nhã quay về dựa vào lưng ghế, hai tay mềm nhẹ chắp tay trước ngực, “Bất quá... Chỉ cần không động đến phạm pháp luật, thủ đoạn trừng trị của tôi bình thường cũng rất tàn nhẫn.”

“Nếu tôi thay cha tôi trả hết nợ thiếu anh, anh... anh sẽ bỏ qua cho ông ấy sao?”

“Xin hỏi Lăng tiểu thư, cô chuẩn bị sẽ tốn bao nhiêu thời gian trả hết khoản nợ này?”

Cô vặn tay suy tư hơn nửa ngày, cuối cùng không thể làm gì bèn ngẩng đầu, cam chịu hỏi: “Vậy... đi bồi rượu trong quán bar, một tháng có thể kiếm bao nhiêu tiền?”

Chương 19

Thượng Quan Nghiêu không nghĩ tới cô lại chủ động muốn đi bồi rượu, dáng người trong sáng như vậy, khuôn mặt đơn thuần như vậy, mặc dù không xinh đẹp lắm, nhưng khí chất kiên cường của cô làm người ta đau lòng. Nếu thật đem cô vào nơi tối tăm, hắn làm sao có thể chịu được nha!

A! Khi nào thì Thượng Quan Nghiêu âm lãnh quyết tuyệt cũng trở nên nhân từ như thế.

“Nếu cô thật sự nghĩ muốn thay cha cô trả nợ, không bằng ở lại nhà của tôi làm người hầu đi.”

...

Sáng sớm hôm sau, lúc Thượng Quan Nghiêu rửa mặt chải đầu xong chuẩn bị đi đến công ty, vừa đi xuống lầu liền ngửi được mùi thơm từ phòng bếp truyền đến làm hắn cảm thấy thèm ăn.

Chậm rãi đi đến phòng bếp liền nhìn thấy Lăng Thủy Nguyệt mặc tạp dề trong phòng bếp bị hắn xem nhẹ năm.

Đúng vậy, hắn thật sự không hiểu được chính mình rốt cuộc suy nghĩ cái gì. Hắn luôn luôn chán ghét bị làm phiền, bây giờ lại có thể dễ dàng tha thứ cho một người ngoài vào nhà mình, bước vào lãnh địa của hắn.

Thật giống như hắn không muốn để cho cô cực khổ, mỗi ngày làm nhiều công việc. Nếu cô còn tiếp tục như vậy thân hình gầy nhỏ thật sự sẽ mệt mà suy sụp.

Thật ra hơn ba nghìn vạn với hắn mà nói cũng không phải là gì, chẳng qua hắn từ trước đến nay chán ghét người dám làm không dám nhận như Lăng Diệu Tổ.

Thiếu nợ bỏ trốn, còn đem tất cả trách nhiệm đổ lên trên đầu con gái mình, người cha như thế này thật đáng chết!

Ngày hôm qua hắn cũng biết hắn không đúng lắm, mở miệng nói muốn cô đảm đương người hầu, dù sao công việc của cô đơn giản chính là quét đồ bẩn trong nhà, cùng với người làm trong nhà không khác là bao.

Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới cô lại là người biết nấu ăn.

Nhìn trên bàn đầy đủ sắc hương vị mỗi thứ một chút, nước miếng hắn đều nhanh chảy ra.

Lăng Thủy Nguyệt đem sữa nóng, rót một ly để tới trước mặt, lại đem bộ đồ ăn từng cái đặt bên tay trái của hắn.

Động tác rất nhỏ, làm Thượng Quan Nghiêu nhịn không được ngẩn ra, hắn nhớ là không có nói qua cho cô hắn thuận tay trái nha, nhưng vì sao cô biết để đồ ăn về phía tay trái của hắn nha?

Hơn nữa trên bàn có một khay rau trộn, theo lẽ thường mà nói đậu phộng và rau cần trộn cùng một chỗ, nhưng khay rau trộn này chỉ dùng một chút đồ gia vị tăng thêm hương vị bên ngoài những thứ khác thật sự không có.

Toàn bộ thế giới đại khái không ai biết, hắn từ nhỏ đến lớn đều quen ăn rau trộn như thế.

Lòng tràn đầy nghi vấn, để cho hắn kinh ngạc đánh giá Lăng Thủy Nguyệt đang bận rộn, cô gái này... giống như một câu đố bí ẩn, chẳng những có thể dễ dàng tác động hắn lòng hắn, còn hiểu thói quen sinh hoạt của hắn, tất cả những việc này nếu thật sự chỉ là trùng hợp thì có thể là quá kì diệu hay không?!

“Thượng Quan tiên sinh, buổi sáng mỗi ngày ăn một chén cháo, đối với dạ dày tốt lắm! Không biết những món này có hợp khẩu vị của anh không, anh thử một chút xem, có cái gì cần cải thiện thì cứ nói với tôi.”

Thượng Quan Nghiêu dần dần hoàn hồn, theo lời uống một hớp, cháo trơn rơi vào cổ họng, độ ấm vừa đủ nhẵn nhụi mà mềm mại, bên trong còn có một chút thịt băm và không biết có thêm gia vị gì nữa.

Về phần rau trộn ăn sang kia, hương vị thiên nhiên hoàn toàn phù hợp khẩu vị hắn.

Hắn cảm thấy được rất nhiều năm trước, hắn giống như từng ở nơi nào nếm qua loại hương vị này, độc đáo lại xa lạ. Hắn thoáng kích động mỗi một món đều ăn thử một miếng, nhịn không được sửng sốt, sao lại thế này? Vì sao mỗi một món ăn đều có cảm giác rất quen thuộc?

Mặc dù sáng sớm đối mặt nhiều chuyện không tầm thường như vậy, nhưng hắn nhiều năm qua lịch lãm đã sớm thành thói quen bình tĩnh xử lí, mặc kệ trong lòng cảm xúc dao động lớn bao nhiêu, theo vẻ mặt của hắn hoàn toàn nhìn không ra, lấy tịnh chế động mới không làm cho chính mình rơi vào nguy hiểm.

Có lẽ chính là hắn đa tâm, vì vậy gọi Lăng Thủy Nguyệt là bạn gái, hắn thật sự một chút ấn tượng cũng không có, càng không thể có thể quen biết cô.

Ngay cả ba người bạn cũng chưa có nói qua, khi hắn ở trường học cho tới bây giờ không có bạn gái, đối với những nữ sinh chủ động hắn đều trốn tránh, căn bản không để cho nữ sinh có cơ hội tiếp cận hắn.

Hắn hiện tại tuy rằng mất trí nhớ nhưng bản tính lại không thay đổi, đối với tình yêu thủy chung không có hứng thú gì quá lớn, cho nên trước khi mất trí nhớ hắn hẳn là cũng không có thể cho người nào cơ hội.

Mang suy nghĩ mâu thuẫn và không được tự nhiên ăn xong bữa sáng, động tác Lăng Thủy Nguyệt nhanh nhẹn nhanh chóng đem chén cháo dọn dẹp sạch sẽ.

Cô mặc dù đang làm người hầu nhà hắn để trả nợ, nhưng công việc ở công ty quảng cáo không thể nghỉ nha, vẻ mặt cô lộ ra nụ cười xin lỗi nói muốn đi làm, Thượng Quan Nghiêu cũng không biết đâu ra xúc động, lại chủ động yêu cầu đưa cô đi công ty.

Lăng Thủy Nguyệt tự nhiên cảm thấy vừa mừng vừa lo, ngay cả dũng khí cự tuyệt cũng không có. Hắn biết cô sợ hắn, điểm này làm cho hắn vô cùng khó chịu.

Cho nên dọc theo đường đi hắn đều hé ra bản mặt tức giận như bị ai chọc, sau khi đưa cô đến công ty, vừa mới quay đầu lại ngoài ý muốn nhìn thấy xe Cận Tư Trạch chạy đến.

Hai người thuận tiện bắt chuyện lẫn nhau, ánh mắt Cận Tư Trạch mập mờ hướng về nơi Lăng Thủy Nguyệt dần biến mất.

Thượng Quan Nghiêu tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, “Đừng nghĩ nhiều, cô gái kia thiếu tập đoàn Thịnh Thế một khoản tiền thật lớn, hiện tại làm người hầu ở nhà của tôi trả nợ, tôi chỉ là tiện đường đưa cô ấy đi làm mà thôi.”

Cận Tư Trạch lộ ra nụ cười trêu chọc, “Mình chưa có nói gì nha, bất quá...”

Hắn vỗ về cằm có chút đăm chiêu, mày cũng không tự giác nhíu lại, “Cô gái kia nhìn có chút quen mắt...”

Trầm tư vài giây sau, hắn đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, “Cô ấy là học sinh trong học viện Bạch Kim!”

“Cái gì?!” - Điều này làm Thượng Quan Nghiêu cảm thấy kinh ngạc, sắc mặt cũng trở nên cứng ngắc.

Chương 20

“Tôi nghĩ tôi hẳn là không có nhớ lầm, hình như có gặp qua một lần tên gọi là gì thì quên rồi, bất quá năm ấy cậu gặp chuyện không may, cô ấy từng hỏi thăm tình hình của cậu, lúc ấy dáng vẻ khúm núm, đúng rồi, đúng vậy! Chính là cô ấy.”

Mang theo tâm tình phức tạp, Thượng Quan Nghiêu qua loa chấm dứt đề tài với Cận Tư Trạch, đi trước đến công ty, cả ngày này gương mặt Lăng Thủy Nguyệt lơ đãng hiện lên ở trong đầu. Hắn căn bản không có cách chuyên tâm làm việc, thật vất vả nén đến tan việc. Hắn vội vàng đi về nhà, Lăng Thủy Nguyệt đã về rất sớm lại đang ra sức quét nhà.

Vừa thấy đến hắn trở về, cô còn rất lễ phép lên tiếng chào hỏi hắn, tiếp theo lại tiếp tục quét nhà.

Cô loay hoay giống như chú ong nhỏ chăm chỉ hút mật, dáng vẻ thích thú, thân ảnh nhỏ gầy khi ngồi chồm hổm khi đứng, khăn lau trong tay cũng lưu loát nhảy múa theo.

“Cô trước kia học ở trường nào?”

Đang chuyên tâm làm việc Lăng Thủy Nguyệt nghe được bỗng nhiên thân thể chấn động, động tác lau chùi cũng chậm dần, nâng bàn tay và khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hai mắt cực khó hiểu nhìn hắn.

Thượng Quan Nghiêu giống như không thể không biết đáp án, ngữ khí thập phần kiên định lại hỏi thêm một lần, “Cô trước kia học ở học viện Bạch Kim sao?”

Vẻ mặt cô mờ mịt, hắn rốt cuộc... có ý gì chứ?

Hắn chậm rãi đi đến trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Tôi trước kia từng bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, thương tổn đến não, mất đi rất nhiều trí nhớ về quá khứ, cho nên có một số việc... không nhớ rõ.”

Hắn cúi người xuống ngồi xổm ở trước mặt cô, ánh mắt nguy hiểm mà chấp nhất, “Lăng tiểu thư, tôi chỉ muốn biết, chúng ta trước kia... Có phải quen biết nhau hay không?”

Tin tức này đối với cô thật sự là đả kích quá lớn!

Cô trừng lớn hai mắt theo dõi mặt hắn, cố gắng tiêu hóa chuyện xảy ra thình lình này. Mất trí nhớ?! Thượng Quan Nghiêu... Hắn mất trí nhớ?!

Hai con ngươi đen trước mắt này cùng tám năm trước giống nhau như đúc, chẳng qua trong con ngươi không hề có bướng bỉnh trêu đùa, hoàn toàn xa lạ, lạnh nhạt không có một tia tình cảm.

Cô phải trả lời hắn như thế nào?

Chẳng lẽ muốn nói cho hắn, chúng ta trước kia thiếu chút nữa sẽ cùng một chỗ. Anh tỏ tình, chờ đợi câu trả lời của tôi. Khi tôi hiểu rõ tâm tình của mình chuẩn bị trả lời thì anh lại bị tai nạn xe cộ, sau đó tin tức hoàn toàn không có?!

Như vậy cũng kịch quá!

Như vậy kế tiếp thì sao? Hắn sẽ xem cô như người trước kia mình thích, và xóa bỏ số tiền mà cô thiếu? Hay là cô lên tiếng xin lỗi, tôi thật sự không nhớ rõ, xem mọi chuyện trước kia như chưa từng xảy ra?

“Chúng ta trước kia... Hình như là có học chung một trường học, bất quá... Không quá quen thuộc. Ack... Là rất không quen, Thượng Quan tiên sinh là phó hội trưởng hội học sinh, bình thường ít đi học, chẳng qua là ngẫu nhiên...”

Cô vốn định nói cô trước kia thường xuyên ăn cơm trưa ngoài trời với hắn, còn muốn nói cho hắn biết khi đó chính mình thật ra sớm yêu hắn.

Chẳng qua là nhiều năm như vậy, cô chỉ cần có cơ hội sẽ lén thám thính tất cả về hắn, thậm chí vì lời tỏ tình năm đó, cô còn cự tuyệt những người khác lấy lòng.

Nhưng cuối cùng vẫn là nghẹn ở cửa miệng, “Chẳng qua là ở một số lễ hội của trường thấy qua Thượng Quan tiên sinh.” - Lời nói dường như thật nhẹ nhàng nhưng ở sâu trong nội tâm của cô đã sớm rối loạn.

Lời này nói ra thật không có chỗ sơ hở, hơn nữa hoàn toàn phù hợp tác phong làm việc của hắn, chẳng qua ánh mắt cô có chút trốn tránh, giọng nói lại bán đứng vẻ mặt như không có việc gì của cô.

“Thật sự chính là... rất không quen mà thôi?”

Lăng Thủy Nguyệt dùng sức gật đầu, “Thật sự.”

Ánh mắt hắn nóng rực dường như muốn đem cô hòa tan, đối mặt với tình huống này cô nên nói như thế nào nha? Thân phận hai người như thế cách xa, huống hồ cô lại thiếu hắn một khoản tiền lớn, lúc này nói có tình cảm không khỏi rất giống làm bộ.

Nếu hắn mất trí nhớ nhiều năm như vậy, thế giới của hắn như cũ không có sự tồn tại của cô, xem ra duyên phận hai người trong lúc đó cũng quá mỏng manh đi.

Không dám hi vọng xa vời, không dám ảo tưởng, cô thậm chí ngay cả mộng cũng không dám.

Cô chỉ cần còn sống là tốt rồi, mặt khác, cô có tư cách gì chứ?

Thượng Quan Nghiêu không hề hỏi nhiều, trong lòng hắn đương nhiên như cũ tràn đầy nghi hoặc. Khi lần đầu tiên hai người gặp mặt cô liền gọi hắn là Nghiêu, mà không phải học trưởng hoặc Thượng Quan tiên sinh, còn có việc cô biết hắn quen dùng tay trái, biết khẩu vị hắn, ngay cả thức ăn vào miệng đều có một cảm giác quen thuộc chết tiệt.

Tất cả chuyện này chẳng lẽ... đều là trùng hợp sao?!

“Thượng Quan tiên sinh... Ngày mai là cuối tuần. Tuy rằng tôi biết đưa ra yêu cầu này không tốt lắm, nhưng mà... ngày mai không thể đến đây được.”

Lúc Lăng Thủy Nguyệt thật cẩn thận đưa ra thỉnh cầu này, Thượng Quan Nghiêu theo bản năng cảnh giác, không chút do dự hỏi: “Tại sao nha?”

Hắn biết rõ ba chữ này hắn không có tư cách hỏi, nhưng mà tư tưởng đã không chịu khống chế, đối với sinh hoạt cá nhân của cô, hắn lại bắt đầu cảm thấy tò mò.

Cô cũng không nghĩ tới hắn sẽ hỏi, trong chốc lát kinh ngạc mới trả lời: “Bạn tôi nhờ tôi làm giùm một việc, cho nên...”

“Nam?” - Ngữ khí của hắn có chút chua chát.

“Ack...” - Cô giật mình ngạc một chút, vả mặt khó hiểu, “A! Là Nam.”

“Gì cơ!” - Thượng Quan Nghiêu nhíu mày đứng lên, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo, “Cô thật tùy tiện.” - Nói xong liền bước đi trở về phòng, thuận đường mang theo ẩn nhẫn tức giận.

Chỉ để lại một mình Lăng Thủy Nguyệt giật mình sững sờ ở tại chỗ, ngơ ngác nhìn bóng lưng lạnh lùng của hắn. Hắn... Làm sao vậy?

Chương 21

“Lăng tiểu thư cô thật là có tâm, tám năm như một ngày chỉ cần có thời gian sẽ tới nơi này chăm sóc hoa cỏ.”

Người làm vườn nhìn Lăng Thủy Nguyệt ở trong phòng thủy tinh chạy đông chạy tây, hai bàn tay nhỏ bé đã dính đầy bùn, khuôn mặt thanh tú tinh mịn mồ hôi, mặc giày đi mưa dẫm đất bùn xốp, cho dù váy bị dơ cô cũng không chút nào để ý.

Cô ngây ngốc cười vừa ngại ngùng vừa đáng yêu, còn giơ một bình tưới nước thật to, “Bởi vì được người bạn nhờ vả, cho nên đương nhiên phải tận tâm hết sức, a còn nữa, A Nguyên mấy năm nay cũng muốn cám ơn cậu, lúc tôi không có thời gian cậu đã giúp tôi chăm sóc hoa trồng trong nhà ấm này!”

“Nhưng mà Lăng tiểu thư kiếm tiền không được nhều, còn đưa tôi tiền lương, rõ ràng tôi cũng không lỗ gì...”

A Nguyên vừa nói, cũng phụ tưới nước một bên, khuôn mặt ngăm đen lộ ra nụ cười giản dị, “Còn nữa... người bạn này của Lăng tiểu thư nhất định rất quan trọng?”

“Ack... Đã thật nhiều năm không có liên lạc...”

Nghĩ đến Thượng Quan Nghiêu, ngực của cô không khỏi co rút đau đớn.

Năm đó hắn nói nơi này là nơi riêng của hắn, ngoài trừ cô không có ai biết, cho nên tám năm qua cô luôn dành thời gian đến chăm sóc đám hoa cỏ này, tựa như hết lòng tuân thủ hứa hẹn đối với hắn.

Cô nghĩ đến hắn đã quên tất cả, quên cả cô nhưng không nghĩ tới chân tướng sự việc... Hắn mất trí nhớ!

Này đại khái gọi là tạo hóa trêu người sao.

Nhìn hoa cỏ trước mắt so với trước kia càng ngày càng tươi tốt, cô không biết nên vui vẻ hay là đau buồn, chẳng qua là thì thào tự nói, từ nay về sau tôi Lăng Thủy Nguyệt, mới là chủ nhân chân chính của các ngươi.

Một mặt đau buồn mất đi cảm tình, một mặt lại cảm thấy được tâm phiền ý loạn, lúc này Thượng Quan Nghiêu lại xuất hiện ở trong cuộc sống của cô, cô thật sự có thể tâm bình khí hòa đón nhận sao?

Có lẽ duyên phận giữa bọn họ đã kết thúc ở tám năm trước, cô đến tột cùng còn muốn yêu cầu xa vời gì nữa?

Từ nhà ấm trồng hoa trở lại thành phố, Lăng Thủy Nguyệt thuận tiện đi đến cửa hàng lớn đa dạng về hàng hóa dịch vụ mua rất nhiều đồ dùng thường ngày.

Diện tích nhà Thượng Quan Nghiêu tuy rằng rất rộng, xa hoa, nhưng cô phát hiện vật dụng hàng ngày lại thật ít ỏi, trong nhà chỉ có duy nhất quản gia Chung Bá, cũng chịu trách nhiệm trồng hoa và quét sân vườn.

Nhà Thượng Quan Nghiêu thật đúng là cái quái thai, rõ ràng là nhà lớn như vậy phòng ở cũng nhiều, lại không có mấy người giúp việc.

Hơn nữa hắn ít ăn chung, tủ lạnh lí chỉ có chân giò hun khói và mấy chai bia, cho nên cô một lần mua đầy đủ, rau quả, thịt đương nhiên không thể thiếu, mặt khác mua hộp may vá, đơn giản vài hộp thuốc, v.v... cũng đều mua.

Cô từ cửa hàng lớn và đa dạng về hàng hóa dịch vụ đi ra, mới nghĩ đến hôm nay là cuối tuần cho nên rất khó đón xe taxi, mang theo bao lớn bao nhỏ đi một đoạn đường ngắn, hai cánh tay mảnh khảnh cũng đã sắp đứt ra.

Cô đem đồ vật này nọ đặt ở lối đi, nhân cơ hội nghỉ ngơi một chút. Lúc này từ không xa truyền đến một tiếng kinh hô của một đám người, cô vừa nhấc mắt, chỉ thấy một chiếc xe thể thao Ferrari màu đỏ dùng tốc độ cao chạy thẳng về phía trước.

Mã lực gào thét qua, nhanh như chớp vòng lại một trăm tám mươi độ, cùng với tiếng thét chói tai của một đám người, xe lại trở về, thẳng tắp nhằm phía Lăng Thủy Nguyệt ngồi nghỉ.

Lăng Thủy Nguyệt sợ tới mức trợn tròn ánh mắt, chỉ có thể sững sờ đứng im tại chỗ, mắt thấy xe nhằm phía chính mình, tốc độ nhanh đến muốn trốn cũng trốn không xong, cô liền gắt gao nhắm mắt lại, chờ đợi giây tiếp theo truyền đến đau nhức, bất quá ngoài dự tính chính là, đột nhiên truyền đến một đạo dài chói tai sắp xếp gọn gàng.

“Phanh!”

Sau tiếng phanh xe gấp, cô dự trù đau đớn lại không có xảy ra, nhưng tiếng thét chói tai bên tai lại thiếu chút nữa đem bao phủ cô.

Cô chậm rãi mở to mắt, chỉ thấy chiếc xe Ferrari màu đỏ, đầu xe xiêu xiêu vẹo vẹo đụng vào đèn đường, cô nhìn qua cửa kính xe, thấy người ngồi bên trong là một thanh niên khoảng hai mươi.

Hắn nhuộm một đầu tóc vàng làm cho người ta lóa mắt, trên mặt còn có kính râm màu đen, bởi vì tốc độ xe vừa rồi quá nhanh, lại khẩn cấp phanh lại, cho nên trán hắn trực tiếp đụng vào kiếng thủy tinh, ấn ra một vết máu đỏ sẫm đang theo kính chắn gió chậm rãi chảy xuống.

Lăng Thủy Nguyệt sợ hãi, vội vàng chạy đến cạnh xe, gõ gõ vào cửa kính xe, khẩn trương hỏi: “Cậu, cậu không sao chứ?”

Người đàn ông tóc vàng nghe được giọng của cô, mở cửa kính xe ra, chậm rãi lấy xuống kính râm, lộ ra gương mặt tuấn tú.

Da hắn trắng bóng, mái tóc nhuộm vàng nhìn như hỗn độn cũng rất có hình, trên trán độ cong tuyệt đẹp, lông mày sắc bén như mũi kiếm.

Bên trái cái trán lúc này nứt ra một vết thương thật to, máu tươi nồng đậm chậm rãi chảy ra, đâm vào mắt Lăng Thủy Nguyệt cô cảm thấy khó chịu.

“A... Cậu bị thương...”

Trong xe cậu nhóc đó cho dù cái trán đổ máu, cằm như trước giương cao, dáng vẻ tàn khốc.

“Liên quan gì đến cô?” - Ngay cả nói chuyện thanh âm đều thật quật cường vô sỉ.

“Nhưng... nhưng mà cậu bị thương.” - Cô ngây ngốc lại nhấn mạnh thêm một lần, sau đó hoang mang vội vàng chạy về phần đường dành cho người đi bộ, lấy từ trong túi ra một hộp cứu thương, trong có thuốc và băng gạc, “Tôi giúp cậu thoa chút thuốc trước.”

“Cút ngay!” - Cậu thanh niên ấy thủy chung không chịu xuống xe, đối với quan tâm của cô cũng cảm thấy khinh thường, mặt tuấn tú lệch sang bên, né tránh bàn tay bé nhỏ của cô.