Điều Bí Mật - Chương 92 - 93

Chương 92:

Trở về

Cùng buổi sáng ngày hôm ấy, vào khoảng chín giờ, tại bến xe thành phố Hà Giang, trong một quán phở bình dân có một người đàn ông chừng năm mươi tuổi đang ngồi chậm rãi đốt thuốc. Ngồi đối hiện hắn là một thằng nhóc vai đeo ba lô hình con gấu, mặt cúi gằm xuống đất, thỉnh thoảng lại đưa bàn tay nhỏ xinh di di lên trên bàn. Bát phở đặt trước mặt nó đã nguội ngắt từ khi nào, mặc dù rất đói nhưng nó kiên quyết không động đũa.

Gã đàn ông và đứa bé chính là kẻ bắt cóc và Alex. Thằng nhóc không ngờ sau khi tỉnh dậy thì đã ở một nơi xa lạ như thế này khiến cho cái tính gan lỳ của nó cũng không thể át nổi sự sợ hãi nữa. Đó là lý do tại sao tới lúc này nó vẫn không chịu ăn sáng.

- Mày không ăn sao? Hay quen có người vừa dỗ vừa đút cho ăn rồi? – Gã đàn ông lạnh lùng hỏi.

Mặc dù tỏ ra như thế, nhưng hắn ta đã hoàn toàn bị chinh phục bởi đứa bé siêu cấp đáng yêu này. Khi hắn bế thằng nhỏ ở trên xe, mặc dù thằng bé bị hắn cho hít thuốc mê và ngủ say như chết, nhưng những người đi cùng chuyến xe với hắn lại không ngừng tấm tắc khen thằng nhỏ này xinh xắn, đáng yêu. Khi đó trong lòng hắn đã có chút không nỡ muốn bán thằng nhỏ này đi, ba phen bốn bận đã định xuống xe, nhưng sau đó lại thôi. Lên đến đây thì thằng nhóc cũng tỉnh lại, nó không gào khóc gì, lại gan lỳ không ăn sáng, chỉ một mực cúi đầu, thỉnh thoảng hậm hực nhìn hắn.

- Cháu không ăn. Chú là người nói dối. Chú nói sẽ đưa cháu về với mẹ cháu cơ mà – Thằng nhóc lí nhí đáp.

Hắn lặng lẽ thở dài. Từ xưa tới nay tất cả mọi người đều mắng hắn là “người xấu”, “người đểu” chứ chưa bao giờ có người mắng hắn là “người nói dối” cả. Thằng nhóc này chẳng lẽ ngốc nghếch đến mức không biết là mình sắp bị bán đi hay sao? Nhưng hắn thấy nó không hề giống một thằng bé không thông minh.

- Thế mày muốn gì? – Hắn nhếch mép cười.

- Cháu muốn về nhà – Thằng bé kiên quyết nói.

- Thì phải có xe tao mới đưa mày về nhà được chứ? Mày có thấy chiếc xe Hà Nội – Hà Giang kia không? Phải một lúc nữa nó mới chạy, chừng đó tao đưa mày lên xe cho mày về Hà Nội là được chứ gì – Hắn nói bằng một vẻ rất không đồng ý rằng mình là người nói dối.

- Chú nói thật? – Thằng nhóc nhìn về phía hắn chỉ, quả nhiên có một chiếc xe giường nằm màu đỏ đang đỗ ở đấy.

Mà đúng là hắn cũng không hoàn toàn nói dối, trong đầu hắn đang có ý định quay về Hà Nội, sau đó mang thằng nhóc này trốn vào Nam, lên Tây Nguyên kiếm một mảnh nương rẫy để làm, sau đó tìm cách đón vợ vào. Như thế hai vợ chồng hắn đã có một đứa con xinh xắn rồi. Chính vì thế nên sau khi tới đây hắn mới đánh thức thằng nhóc dậy, nếu không thì hắn đã tiếp tục đánh thêm thuốc mê cho nó ngủ đến tận lúc giao dịch xong cho đỡ phiền hà.

- Tao không phải là người nói dối. Nếu mày không muốn bị đói thì mau ăn cho xong đi. Tao đợi mày hơi lâu rồi đó. Nếu mày còn làm tao bực mình, tao đem mày bán quách cho xong.

Alex nhận được câu trả lời thì hớn hở gật đầu, sau đó bắt đầu chậm rãi nhặt từng sợi phở đã trương lên từ lâu, chậm rãi ăn.

Thế nhưng lòng tốt của ‘ông ba bị’ vừa thức tỉnh, còn chưa kịp làm người tốt thì hắn đã bị lực lượng công an tóm gọn khi đang hí hửng dẫn thằng bé đi lang thang tìm một quán nước ở gần bến xe. Đến tận khi bị bắt, hắn vẫn hoàn toàn không biết rằng thằng nhóc đã đánh thức lương tri trong hắn cũng chính là người đã đẩy hắn vào thất bại thảm hại như thế này, chỉ bằng mấy mảnh ghép của trò chơi xếp hình.

Mười hai giờ trưa, cuối cùng Đại và Phong cũng gặp được Alex ở trụ sở công an thành phố Hà Giang. Tên bắt cóc đã được làm thủ tục lấy lời khai và đưa về Hà Nội trước, chỉ còn trung sĩ Việt ở lại đây cùng Alex, chờ hai người lên. Khi hai người tới nơi, Alex đang hồn nhiên chơi trò mật mã chuồng bò, chính là loại mật mã Alex đã để lại trong bức ghép hình dưới Hà Nội. Đến tận khi chơi cùng thằng nhóc rồi, trung sĩ Việt mới chấp nhận sự thật là chính thằng nhóc năm tuổi vắt mũi chưa sạch này là tác giả của bức mật thư đơn giản nhưng đầy hiệu quả kia.

Vừa thấy Đại và Phong, thằng nhóc đã chạy ào tới ôm lấy cổ Đại, bô lô ba la nói đủ thứ. Phong theo Việt đi làm một số thủ tục điều tra cuối cùng. Hai người định đi taxi về nhưng cuối cùng lại được theo xe công an về cùng với Việt. Không ai từ chối cả, bởi trên đường lên đây, cả hai đều đã nhận được tin báo Cường qua đời.

Chương 93:

Bẽ bàng

Đại vừa chậm rãi nhả khói thuốc vừa nghĩ tới những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua. Trước đây Đại đã có một thời gian bỏ thuốc lá, nhưng rồi những đêm dài chìm trong công việc đã kéo anh quay lại với nó. Anh không hút nhiều, không hút ở nhà hay trước mặt Như Ý, chỉ khi nào quá căng thẳng anh mới lại cảm thấy thèm vị thuốc lá, thèm được thấy những vòng khói thuốc quẩn quanh trên mặt, thèm thứ có thể làm cho cái đầu nóng của anh nguội lạnh lại.

Đã một tuần qua đi kể từ sau đám tang đẫm nước mắt của Cường. Đại không muốn nhớ lại những cảnh đau lòng đó, nhưng càng cố quên thì nó lại càng hiển hiện rõ ràng hơn, nhất là những khi anh không còn bận rộn trong công việc nữa và đầu óc trở nên thảnh thơi một cách khó chịu. Đại không nghĩ sự ra đi của Cường lại làm anh buồn đến thế. Dù trong lòng đã xác định rằng sớm sẽ có ngày đó, nhưng khi tận mắt chứng kiến nó, trong lòng anh lại ngập tràn một nỗi buồn không thể lý giải nổi. Sự ra đi của Cường đã để lại trong lòng những người ở lại một khoảng trống mênh mang không ai có thể bù đắp nổi, với mẹ con Linh cũng thế, với anh cũng thế, mà ngay cả với người anh em cùng cha khác mẹ luôn đối đầu với Cường là Phong cũng thế. Chơi thân với nhau suốt quãng đời học sinh rồi sinh viên, đối chọi với nhau suốt những năm đầu vào đời, cùng yêu thương điên cuồng một người phụ nữ, rồi đến khi nhận ra sự mệt mỏi của tranh đấu, muốn dừng lại thì cũng là lúc người dương kẻ âm.

Ngay sau đám tang của Cường, Đại phải đi công tác bốn ngày. Khi anh trở lại Hà Nội thì mẹ con Linh lại vừa về quê nghỉ ngơi, thế nên cho tới hôm nay anh vẫn chưa gặp lại hai người, không biết hiện giờ họ thế nào? Anh có gọi điện cho Linh vài lần nhưng cũng chỉ được vài câu hỏi thăm là dường như hai bên cũng chẳng còn gì để nói với nhau nữa. Cô tỏ ra hoàn toàn xa lạ và hờ hững với anh kể từ sau ngày Cường mất. Anh biết, cô cần có thời gian để vượt qua khoảng thời gian chênh vênh này, vì Linh luôn là người sống rất có tình.

Phương Đông đã trở lại trong tay anh và anh sẽ phải rất bận rộn để đưa nó về với quỹ đạo mà nó từng có trước đây, để nó trở thành nhà hàng đỉnh cao của món ăn dân tộc một lần nữa. Anh muốn nhanh chóng ổn định cuộc sống gia đình để có thể toàn tâm toàn ý gây dựng lại Phương Đông.

Những suy nghĩ tiêu cực lúc đầu đã hoàn toàn bay biến trong trí óc Đại. Anh không còn giận cô vì trước đây đã rời bỏ anh để đến với Cường. Anh cũng không còn giận cô đi một mạch sáu năm liền mà không một lần hỏi thăm đến Như Ý. Hai người đã đủ từng trải, đủ trưởng thành để bỏ qua cho nhau những chuyện trong quá khứ.

Anh muốn cưới Linh.

Anh thực sự khao khát được hợp pháp hóa hôn nhân với cô, để anh có thể đường đường chính chính là chồng cô, là bố của Alex, là người sẽ che chở, chăm lo cho hai mẹ con cô cả đời này. Anh chưa bao giờ quên rằng chính anh đã từng nói với cô, mẹ của các con anh chỉ có thể là cô mà thôi.

Cửa phòng tắm xịch mở, mùi thơm của sữa tắm lập tức tràn ngập căn phòng. Đại ngẩng đầu, buộc mình rời khỏi những suy tư của bản thân, ngước nhìn người vừa bước ra từ nhà tắm. Sáu năm qua, Tường Vi giống như một nụ hoa còn e ấp lúc này đã nở bừng rực rỡ cả về tài năng lẫn ngoại hình. Cô không còn là cô văn sĩ thích lang thang mới bước vào đời như khi hai người mới gặp nhau nữa, giờ đây Tường Vi đã có một chỗ đứng tương đối. Cô được nhiều người biết tới hơn, được tham gia nhiều chương trình lớn về Văn học, đặc biệt còn là khách mời thường xuyên của các chương trình giao lưu trên truyền hình. Cô trở thành thần tượng của vô số những tác giả trẻ mới chập chững bước vào con đường viết lách.

Là người có nhiều trải nghiệm với cây bút, nhưng trong tình cảm, Tường Vi lại là người vô cùng cố chấp, cố chấp tới mù quáng. Cô từ chối tất cả những người đàn ông đến với mình, chỉ giữ cho tình cảm của mình hướng về một người duy nhất là Đại. Nhưng dù cô có yêu anh bao nhiêu thì anh cũng không thể cho cô một danh phận, bởi cô là người duy nhất anh không thể và không muốn làm tổn thương. Giá như anh có thể vô tình với cô như bao người đã đi qua cuộc đời mình thì anh sẽ dứt khoát hơn. Tường Vi là một cái gì đó hoàn toàn khác, ngay từ đầu anh đã coi cô như tri kỷ của cuộc đời mình. Hồng nhan dễ gặp, tri kỷ khó tìm. Có những người một lúc có thể có vô số hồng nhan, nhưng đi cả cuộc đời họ vẫn không tìm được cho mình một người tri kỷ. Chính vì coi cô là tri kỷ nên anh không thể để mất cô. Dù anh có cố gắng đáp trả lại tình cảm của cô hay rời bỏ cô thì nó đều dẫn đến việc anh sẽ đánh mất cô, thế nên cho tới giờ, những gì cô muốn anh đều nhượng bộ. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ở bên một người phụ nữ mà mình không yêu lâu được tới vậy. Hai người không ràng buộc nhau bởi thể xác, cũng không ràng buộc nhau về tinh thần, giống như hai người cùng đi trên hai đường thẳng, họ không bao giờ gặp nhau tại một điểm, nhưng cũng không bao giờ chịu đi một mình. Họ đi song hành cùng với nhau, người này giúp cho người kia không cảm thấy cô đơn và tịch mịch trên chặng đường của mình.

- Anh lại hút thuốc? – Tường Vi rũ cái khăn bông ra, bắt đầu lau tóc cho ráo nước.

- Ừ... – Đại khẽ đáp lại, sau đó dụi dụi đầu thuốc lá đang cháy dở vào cái gạt tàn bằng thủy tinh. Anh nhớ lần cuối cùng anh tới và ở lại căn phòng này là hai tháng trước, mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi cả.

- Hôm nay đúng là mệt thiệt. Gặp mấy ông nhà báo nửa mùa, bị vặn vẹo những cái không đâu. Lại có tay nhà báo còn muốn đến tận nhà để chụp không gian sống riêng gì gì đó... Hôm qua em đặt được vé máy bay rồi, hên quá. Tưởng năm nay không về nhà nghỉ Tết luôn ấy chứ.

Tường Vi nói một thôi một hồi, thấy Đại trầm lặng hơn thường lệ thì ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn. Hai tháng vừa qua, cô cũng chỉ gặp và đi ăn tối với anh được ba lần, còn lại anh đều báo bận, còn tới phòng cô thì không một lần nào cả, khác xa với trước đây. Nhưng Tường Vi chưa bao giờ đòi hỏi, hay nói đúng hơn là cô không dám đòi hỏi. Sáu năm qua, cô cố gắng giải mã trái tim anh, nhưng những gì cô nhận được chỉ là một ngăn trái tim nho nhỏ, nhỏ đến mức không đủ để cô níu giữ chân anh sau những ái ân. Cô biết anh không hề lợi dụng cô như những người bạn thân từng nhận xét, tất cả đến như bây giờ đều là cô muốn như thế. Anh muốn dừng lại, nhưng cô thì không, cô vẫn ôm một chút mong mỏi rằng rồi sẽ có một ngày anh nhận ra đâu mới là chân tình. Chân tình của anh không dành cho cô, nhưng chân tình của cô lại hướng về anh, cô không tin anh là người sắt đá tới mức ấy. Cô không muốn như Huyền, trói buộc anh bằng một cái thai, cô muốn đợi đến ngày anh ngỏ lời cưới cô, ngỏ lời muốn được ở bên cô cả đời.

Tường Vi biết Linh đã quay về, một lần Như Ý đã buột mồm nói ra như thế. Ban đầu cô thấy anh vẫn không khác gì lúc trước, nhưng dần dà, anh thay đổi. Cái thay đổi lớn nhất đó là anh không còn tới với cô thường xuyên nữa. Cô chỉ có thể gặp anh qua những lần ăn tối chóng vánh, hoặc nghe tin về anh qua những lần tới chơi với Như Ý tại Cung thiếu nhi, nơi con bé đang theo học lớp khiêu vũ mà thôi. Cho đến hôm nay, khi hai người đi ăn tối với nhau và anh đưa cô về đây, cô đã biết anh hoàn toàn thay đổi rồi. Nhất là ánh mắt của anh, nó không còn trống trải và giá lạnh như trước đây nữa. Dù cô cố gắng không tin vào điều đó, nhưng tới giờ, khi nhận ra vẻ lơ đãng của anh và gương mặt như trầm lặng hơn kia, cô lại dự cảm thấy một điều không hay sắp xảy ra với mình.

- Như Ý đã khỏi ho chưa? Tuần trước em thấy con bé bị ho dữ lắm – Cô dừng động tác, ngồi xuống giường nhìn về phía anh.

- Khỏe rồi. Sáng nào vợ Lâm cũng hấp lá hẹ với mật ong cho nó uống – Đại gật đầu, sau khi rời điếu thuốc thì anh bắt đầu chơi với cái điện thoại của mình.

Tường Vi biết, anh đang muốn nói gì đó nhưng lại chưa tìm ra cách nào để nói cả.

- Vợ anh Lâm thế nào?

- Có bầu ba tháng rồi, bây giờ ở nhà thôi. Anh đang định cho hai vợ chồng một cửa hàng để làm ăn riêng.

- Thế bố con anh vẫn định ở đó sao? Rồi còn anh Minh nữa, em thấy hơi phức tạp.

- Chắc anh và Như Ý sẽ ra ngoài sống. Ngôi nhà đó cả nhà đều thống nhất sẽ cho Lâm đứng tên.

- Nhưng hai bố con sống riêng liệu có ổn không? Anh quá bận... – Tường Vi băn khoăn.

Đại ngẩng đầu nhìn cô. Anh hiểu ý cô. Không dưới mười lần trong sáu năm qua Tường Vi nhắc khéo với anh chuyện anh cần có một người phụ nữ ở bên để chăm lo cho Như Ý.

Tường Vi thấy anh nhìn mình thì suy nghĩ một chút rồi đứng dậy, đi tới và ngồi xuống lên thành ghế salon mà anh đang ngồi, sau đó cô vươn tay ôm lấy cổ anh, dứt khoát nói ra điều mà mình vẫn mong muốn trong suốt thời gian qua:

- Mình cưới nhau đi.

Đại nén một tiếng thở dài, vẫn để mặc cô ôm lấy mình, khẽ đáp:

- Anh xin lỗi.

- Anh đã quyết định rồi sao? – Tường Vi không muốn buông tay, càng ghì anh chặt hơn.

Cô đã nhận ra, cô sắp không còn được ôm người đàn ông này thoải mái như vậy nữa.

- Ừ. Đã.

- Tại sao? – Cả người Tường Vi chợt run nhẹ.

- Anh cần cô ấy.

- Hơn cả em ư? – Tiếng thút thít ngày càng lớn hơn, cuối cùng Đại thấy cả người Tường Vi run bần bật.

Đại không trả lời. Anh kéo tay Tường Vi ra, thoát khỏi cái ôm của cô, sau đó đứng dậy, đỡ cô ngồi xuống ghế. Để mặc cô khóc, anh đi lấy cho cô một cốc nước ấm, cố gắng để cô không nhận ra nước mắt của cô làm anh đau thế nào. Anh có tình cảm với cô, thậm chí tình cảm ấy còn rất đặc thù mà không một người nào khác có thể thay thế được, nhưng đó không phải là thứ có thể đưa hai người đi tới hôn nhân.

- Chẳng lẽ bảy năm qua em ở bên anh lại không thể bằng vài tháng cô ấy ở bên anh hay sao? – Tường Vi nhìn anh khẩn khoản – Chẳng lẽ bảy năm không đủ để chứng minh em thích hợp hơn người đó hay sao?

- Cô ấy chỉ ở bên anh vài tháng, nhưng anh đã nhớ cô ấy suốt sáu năm. Sáu năm trước anh đã quyết định sẽ cưới cô ấy. Bây giờ anh vẫn nghĩ rằng anh nhất định phải cưới cô ấy. Anh không thể chấp nhận chung sống với một người phụ nữ nào khác, ngoài cô ấy – Đại ngồi xuống trước mặt cô, đặt một tay lên thành ghế, một tay đưa lên cố gắng lau nước mắt cho Tường Vi.

Nhưng anh càng làm điều đó, cô càng khóc nhiều hơn. Nước mắt của sáu năm chờ đợi, sáu năm kiên trì, sáu năm si tình...

- Anh có thể nói điều đó trước mặt em dễ dàng vậy sao? Khi anh chưa kết hôn, em luôn nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội để chung sống với anh dưới một mái nhà. Em đã chuyển hẳn ra Bắc sống cũng chỉ vì anh. Em đã nghĩ gặp được anh là điều may mắn nhất của em. Rồi anh lấy vợ, anh nói anh sẽ không tới chỗ em nữa. Anh không yêu vợ mình nhưng sẽ không phản bội vợ. Lúc ấy em đã rất tuyệt vọng. Em đã muốn quay lại Sài Gòn của em, thế nhưng... thế nhưng sau đó anh lại dội vào lòng em một hy vọng khác. Em lại mạnh mẽ tin rằng em sẽ được ở bên anh. Đến giờ em vẫn cứ tin là như vậy...

Đại nhìn cô, anh biết dù mình có nói gì với cô lúc này thì cũng chỉ càng làm cho cô cảm thấy đau đớn và giống như được thương hại mà thôi.

- Trái tim anh... trái tim anh nó làm bằng gì vậy? Anh cho em một ngăn của trái tim anh ư, em chỉ cảm thấy mình như được ban phát vậy, mà lại là được ban phát một căn phòng bằng băng. Sáu năm em chờ đợi anh, em chưa bao giờ ngừng nuôi hy vọng rằng chúng ta sẽ được ở bên nhau.

Tường Vi ôm mặt khóc. Những lời cuối cùng của cô mang đầy sự bẽ bàng và chua chát khiến Đại định ôm cô dỗ dành cũng phải suy nghĩ lại. Có lẽ anh nên im lặng là hơn. Những tổn thương về tinh thần do anh gây ra cho cô không thể bù đắp bằng một cái ôm được. Giá như trước đây anh đừng quá đa tình, có lẽ giờ đây anh đã không phải nhìn thấy những giọt nước mắt này. Trước đây, anh chưa từng cho rằng những người con gái quanh mình đối với mình thật lòng, và điều đó đã được chứng minh khi anh lâm vào cảnh sa sút. Duy chỉ có Tường Vi là không giống như thế. Anh cảm thấy giận mình, giá như bản thân anh không quá cố chấp trong tình yêu thì có lẽ anh đã sớm mở lòng được với cô, sớm chấp nhận cô bước vào đời mình.

Đại thở dài, đứng thẳng dậy khẽ nói:

- Lúc nào em bình tĩnh lại chúng ta sẽ nói chuyện. Anh phải về đây. Em ngủ sớm đi.

Nhưng anh vừa quay người, định bước đi thì đã bị Tường Vi ôm lấy từ phía sau. Cô dụi mặt vào tấm lưng rắn chắc của anh, nói yếu ớt như van nài:

- Anh đừng đi. Em xin anh đừng đi.

Đại ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, cố gắng giữ cho mình không yếu lòng mà chấp nhận yêu cầu của cô. Anh giữ lấy hai tay cô đáp:

- Chúng ta đã đi quá xa rồi. Nên dừng lại thôi.

- Em không cần danh phận gì cả, xin anh cho em được ở bên anh. Em chỉ cần được ở bên anh - Tường Vi thấy anh định kéo tay mình ra thì càng ôm chặt hơn, kiên quyết nói.

- Anh không muốn phiêu lưu nữa. Em còn trẻ, đừng vì anh mà vùi lấp tuổi thanh xuân của mình.

- Em không cần ai hết. Em chỉ cần anh.

- Nhưng anh thì đã mệt mỏi rồi, anh muốn ở bên cô ấy, chỉ vậy thôi.

Đại mạnh mẽ gạt tay Tường Vi ra. Cô quỳ sụp xuống sàn nhà như không còn sức lực. Đại đau lòng nhưng vẫn kiên quyết không ngoảnh lại, bước ra cửa. Tường Vi thấy anh toan bước đi thì lại ôm lấy chân anh, đau đớn van nài:

- Anh không yêu em cũng được. Anh không ở bên em nữa cũng được. Em không cần nữa. Em cũng không muốn lấy ai. Em chỉ cần anh cho em xin một đứa con thôi. Hãy cho em một đứa con của anh, rồi em sẽ vào lại Sài Gòn, sẽ vĩnh viễn rời khỏi cuộc sống của anh. Cho em một đứa con của anh đi.

Đại cảm thấy lòng rệu rã đến tột cùng. Anh quay lại, cúi xuống, hai tay túm chặt lấy hai vai của Tường Vi, đỡ thân hình mềm oặt của cô ngồi thẳng dậy, sau đó quát lên:

- Em có bị điên không vậy? Tỉnh lại đi. Em muốn có con của tôi ư? Em nghĩ tôi là con gà trống sao? Tôi là người, tôi không phải súc sinh, tôi là kẻ chẳng ra gì nhưng cũng có tự tôn của tôi. Em nghĩ nếu em có con của tôi rồi, tôi sẽ cho em rời khỏi cái thành phố này, rời khỏi tôi sao? Em là tri kỷ của tôi, nhưng em có thật sự hiểu tôi không vậy?

- Em nhất định sẽ không làm phiền cuộc sống của anh – Tường Vi nhăn nhó khi bị anh siết chặt vai, nhưng vẫn nói như mê sảng.

Đại nhìn gương mặt đờ đẫn của cô, không nhịn được ôm cô vào lòng, gằn giọng:

- Em nghe cho rõ đây, mẹ của các con tôi, chỉ có thể là cô ấy. Tôi có thể bị trả giá vì cách đối xử với em ngày hôm nay, nhưng tôi thà nhận lấy hậu quả chứ hoàn toàn không muốn thấy cô ấy và em, hay những đứa trẻ phải chịu đau khổ.

Đại không nói thêm gì nữa. Anh ôm Tường Vi, đặt cô lên giường, kéo chăn bông đắp cho cô, sau đó tắt điện và rời khỏi phòng. Trong căn phòng nhỏ gọn gàng, ánh đèn ngủ le lói hắt lên thân hình cuộn tròn trong chăn, đôi lúc lại vang lên tiếng nấc nhè nhẹ như bị đè lại của Tường Vi.