Điều Bí Mật - Chương 62 - 63

Chương 62:

Địa ngục sau hôn nhân

Huyền chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bước vào một cuộc hôn nhân như thế. Với cô, nó tù túng, bí bách như địa ngục, nhưng lại không giống như địa ngục toàn tiếng rên la mà người ta vẫn nói.

Ngay từ đêm đầu tiên sau khi lễ cưới kết thúc, Đại lấy lý do cô cần nghỉ ngơi dưỡng sức cho cái thai nên anh nhường lại phòng cho cô, còn mình thì sang phòng Như Ý ngủ cùng con bé. Hai tuần liền, hai vợ chồng không gần gũi nhau một đêm nào. Ngày nào anh cũng bế Như Ý đi từ rất sớm, tới cửa hàng và ở lì tại đó tới tận đêm khuya mới về. Anh không cho ai chăm sóc con bé, trừ thời gian ban ngày khi bà Ngân trông con bé giúp anh. Cả ngôi nhà rộng và lạnh lẽo chỉ có ông Phương và bà Nguyệt lủi thủi suốt ngày, mỗi lần đi làm về Huyền lại càng thấy ngôi biệt thự ấy không khác gì tù ngục. Cô không còn niềm nở với bố mẹ chồng mà trở nên hay cáu gắt và lầm lì hơn. Không dám cáu giận với bố mẹ chồng, người duy nhất cô có thể trút giận lên là chị Năm giúp việc, làm bữa sáng muộn một chút cô cũng mắng, để nhà cửa bụi bặm một chút cô cũng mắng, thậm chí không kịp là quần áo cho cô đi làm cô cũng mắng. Giận chồng nhưng không thể làm gì nên cô chỉ có thể trút cơn bực tức sang chị người làm khốn khổ ấy. Nếu không phải chị Tâm mấy lần khuyên nhủ, có lẽ chị Năm đã bỏ về quê rồi.

Huyền mang thai đến tuần thứ mười sáu thì bị sẩy do trượt chân ngã ở bậc thềm.

Sau một tuần ở bệnh viện chăm sóc cho vợ, Đại lại càng đi sớm về khuya, có hôm anh còn không về nhà. Huyền càng chán nản, càng hay nổi giận vô cớ hơn. Ông Phương vốn là người nóng tính, lại coi trọng bề bậc, gia giáo, nhưng con dâu mới sẩy thai nên ông cũng ngậm bồ hòn làm ngọt cho êm cửa êm nhà.

Rồi một ngày, khi ông Phương về quê ăn giỗ, sự mâu thuẫn cuối cùng cũng bùng nổ.

Hôm ấy Tâm định tranh thủ lúc chồng và con đi du lịch, sang chăm sóc cho bà Nguyệt, vừa tới cổng đã nghe tiếng Huyền rít lên:

- Trời ơi, mẹ muốn đi đại tiện cũng phải gọi cô Năm chứ? Gọi không được thì mẹ bấm chuông này, con đã chuẩn bị sẵn thế rồi cơ mà, nó kêu thì chị ấy sẽ chạy tới. Nhà cửa lúc nào cũng khai thối nồng nặc thế này, ai mà chịu được. Suốt ngày ngửi cái mùi này, con không muốn sẩy thai cũng không được.

Tâm thực sự giận dữ. Cô đã mấy lần nghe cô Năm nói chuyện Huyền hay mắng mỏ bà Nguyệt, nhưng không nghe được tận tai, lại nghĩ mình đi lấy chồng rồi thì cũng chỉ là người ngoài nên chưa tiện góp ý. Không ngờ hôm nay, vừa tới cổng thì cô đã nghe thấy những lời nhiếc mắng thậm tệ dành cho mẹ mình như thế, cô xộc vào nhà. Cảnh tượng bày ra trước mắt làm Tâm gần như muốn nổi điên với cô em dâu xấc láo của mình. Bà Nguyệt đang nằm trên trường kỉ, cả người bất động, nước mắt lăn dài, muốn nói gì nhưng lại không thể nói ra. Cô Năm lúi húi lau chùi bãi nước đái tanh hôi dưới nền nhà, bên cạnh còn một chiếc chậu, bên trong có bộ quần áo vừa mới thay của bà Nguyệt.

- Mợ có cái kiểu ăn nói vô học đó từ bao giờ thế hả? – Tâm nhìn mẹ mình, trong lòng cảm thấy xót xa, sau đó quay sang quát Huyền lúc này đang ngồi ở ghế salon – Chuyện mợ sẩy thai là do ai? Không phải do mợ cố chấp thích đi giầy cao gót sao, tôi thậm chí đã khuyên nhưng mợ không nghe, giờ mợ trách ai?

- Tôi có nói gì sai sao? Đã bảo đóng bỉm cho mẹ đi, thay giặt cũng dễ thì không ai chịu nghe. Cả ngày thế này ai mà hầu nổi – Huyền bật lại ngay tức thì.

- Mày đừng có láo – Chị Tâm điên tiết chỉ tay về phía cô em dâu – Trời thì nóng, mày thử đóng bỉm cả ngày xem mày có chịu nổi không? Tao không ngờ mày lại là kẻ vô học, mất dạy như thế!

- Chị nói ai mất dạy? – Huyền bật dậy, tiến lại gần Tâm, thái độ như có thể sẵn sàng xông tới cấu xé đối phương bất cứ lúc nào.

- Có chuyện gì thế?

Đúng lúc này, có tiếng quát của Đại từ cửa vọng vào. Tiếng quát vang và lạnh lẽo khiến cho Huyền đang giận điên lên cũng phải rùng mình một cái. Cô không ngờ Đại lại về thình lình vào đúng lúc này. Nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo của anh đang nhìn mình chằm chằm, Huyền lại cảm thấy lo lắng, không biết anh đã nghe được những gì rồi.

- Đây, cậu về mà xem vợ cậu ăn nói hỗn láo như thế nào với mẹ đi.

Thấy chị Tâm đã không chịu dừng lại còn thêm dầu vào lửa, cơn giận vừa được nén xuống lại bùng lên trong Huyền:

- Sao, thấy tôi ốm yếu, lại vừa sẩy thai nên chị cậy nhà mẹ đẻ định bắt nạt tôi chứ gì? Đã thế, mẹ chị, chị đi mà hầu.

- Cô không được láo – Đại vừa nghe đến đây, lập tức giận dữ vung tay tát Huyền.

“Chát”. Cái tát đanh và kêu thật vang trong ngôi nhà yên ắng. Huyền sững sờ. Chị Tâm sững sờ. Cô Năm đang lau nền nhà cũng sững lại, không nghĩ rằng cậu chủ luôn hiền lành, tươi cười lại có lúc đáng sợ như thế. Bà Nguyệt nằm trên trường kỉ, khóc không thành tiếng, chỉ liên tục lắc lắc đầu.

Huyền đưa tay bưng má, cái tát rát rạt làm cô nóng cả mặt, trong miệng còn có vị mằn mặn của máu. Cô không dám tin là Đại lại dám vung tay tát mình như thế? Người đàn ông cô tôn sùng như thần tượng, người đàn ông làm cô yêu điên dại, người đàn ông làm cô bất chấp mọi thủ đoạn để giành lấy cho mình, không ngờ lúc này lại vung tay tát cô như thế. Một cái tát là rạn nứt hết thảy, đổ vỡ hết thảy.

- Anh... anh dám đánh tôi? – Huyền nghe tai ù đi, mắt hoa lên, cảm giác nóng rát trên mặt vẫn còn ứ lại, mãi không tiêu tan.

- Tôi cảnh cáo cô, không được hỗn láo với mẹ và chị.

- Anh đánh tôi, sao anh không xét lại mình đi? – Huyền hét lên, nước mắt lăn dài, mọi uất ức trong suốt thời gian sau hôn nhân được thể bùng nổ – Anh có coi tôi là vợ anh không? Anh có coi tôi là người nhà này không? Con anh anh còn không dám để tôi chăm sóc, anh coi tôi là cái gì? Tôi biết, anh lấy tôi chỉ vì cái thai trong bụng tôi, giờ cái thai không còn, nên trong mắt anh tôi không còn chút giá trị nào chứ gì? Anh dám đánh tôi, anh sẽ hối hận.

Nói rồi Huyền chạy xộc ra khỏi cửa. Đại nghe thấy tiếng xe máy, nhưng anh cũng không đuổi theo. Nếu hôm nay anh không nhớ ra phải về đưa mẹ đi khám định kỳ, có lẽ anh đã không biết những ngày qua người thân của mình đã phải sống với vợ mình như thế nào? Anh nhìn chị Tâm vẫn đang sững sờ rồi cúi xuống, bế bà Nguyệt lên, đưa bà về phòng. Đặt mẹ nằm ngay ngắn xuống giường, Đại đưa tay lau nước mắt cho bà, khẽ nói:

- Mẹ, con xin lỗi. Tất cả là lỗi tại con, đã để mẹ phải chịu thiệt thòi.

Bà Nguyệt muốn nói nhưng không thể nói, thế nên nước mắt càng chảy ra nhiều hơn. Tâm cũng đã đi vào phòng, thấy em trai như thế thì chỉ vỗ vỗ nhẹ lên vai Đại nói:

- Để chị nói chuyện với mẹ, cậu cứ ra ngoài đi, mau xem mợ ấy đi đâu?

Đại lắc đầu với chị gái mình. Sau đó anh đứng dậy, nói với Tâm:

- Chị chuẩn bị cho mẹ đi, em đưa mẹ đi viện kiểm tra định kỳ.

Rồi anh bước ra ngoài. Bà Nguyệt nhìn theo cái bóng cô đơn của con trai, tim bà như thắt lại, nước mắt càng chảy ra nhiều, nhưng bà không sao lau đi được.

Tối hôm ấy, Đại sang nhà bố mẹ vợ, Huyền không xuống gặp nên chỉ có mình ông Học tiếp anh. Sau khi xin lỗi bố vợ vì đã nổi nóng đánh Huyền, anh còn nói thêm:

- Không phải vì cô ấy sẩy thai mà nhà con có ý coi thường. Con đánh vợ vì cô ấy đã hỗn láo với mẹ, với chị Tâm. Còn việc cô ấy sẩy thai, coi như nhà con không có phúc, con không vì thế mà ruồng bỏ cô ấy. Nhưng cô ấy còn có thái độ hỗn hào với bất kỳ ai trong gia đình con, thì thôi, con cũng đành trả lại cô ấy cho bố mẹ.

Ông Học thở dài, mặc dù ông rất không hài lòng với thái độ đánh vợ của Đại khi Huyền mới trở về nhà với cái má sưng đỏ, nhưng đến lúc này, khi nghe con rể dãi bày, ông lại tự trách vợ chồng mình đã quá nuông chiều con gái nhiều hơn, lại càng thấy quý cậu con rể hiểu chuyện này. Thái độ của Huyền hôm nay đã ngầm nói với vợ chồng ông rằng, cuộc hôn nhân của con gái mình từ nay sẽ đổ bể.

Hôn nhân của Đại sau đó thực sự đi vào bế tắc. Huyền chủ động đòi ly hôn, Đại cũng không phản đối hay níu kéo gì. Một cuộc hôn nhân chóng vánh cứ như thế cũng kết thúc chóng vánh theo.

Ba tháng sau khi Đại và Huyền ly hôn, bà Nguyệt đột ngột qua đời.

Bà Nguyệt đi không nhắm mắt, có lẽ vì không được nhìn thấy mặt hai đứa con trai lần cuối. Đại vừa vuốt mắt cho mẹ vừa sụp xuống mà khóc. Mất mẹ là mất tất cả, chưa bao giờ anh cảm thấy tuyệt vọng hơn thế. Cả thế giới quanh anh như hoàn toàn sụp đổ theo hơi thở hắt ra cuối cùng của mẹ...

Chương 63:

Một cuộc hôn nhân khác

Nếu như đám cưới của Đại được tổ chức tương đối gọn nhẹ, đơn giản thì đám cưới của Cường và Linh lại vô cùng đình đám và nổi tiếng. Sự kết hợp giữa người thừa kế tâp đoàn Hoàn Mỹ và Master Chef trẻ nhất trong lịch sử trở thành tâm điểm của báo giới suốt thời gian dài. Đám cưới được tiến hành ở ngay tại khách sạn Winter với số lượng khách dù không nhiều nhưng toàn là những người có mặt mũi trong giới kinh doanh cũng như các quan chức lớn trong thành phố. Linh không hề quan tâm tới những điều đó, hay nói đúng hơn, cả lễ cưới này, cô không quan tâm tới một điều gì. Cô để cho Cường sắp xếp và lựa chọn tất cả, từ váy cưới, nhẫn cưới, tiệc cưới tới địa điểm đi tuần trăng mật. Cô chẳng hào hứng gì, chỉ là không muốn Cường thất vọng nên mới không tỏ ra quá hờ hững mà thôi.

Cuộc hôn nhân này cô không mong muốn, nhưng cũng không bài xích nó. Cô biết, rồi đây cô sẽ quên Đại, sẽ đền đáp sự yêu chiều của Cường bằng cách học làm một người vợ tốt. Cô sẽ lại học cách chấp nhận anh, yêu thương anh. Mặc dù lúc này cô không thể quên đi mối tình tuyệt vọng kia, nhưng biết đâu, thời gian sẽ thay đổi được tất cả.

Tuần trăng mật của hai người kéo dài tới nửa tháng. Cường chọn hẳn một tour du lịch Địa Trung Hải, đó thực sự là một thời gian không tệ của cô. Cô được đi men theo bờ Địa Trung Hải, đi qua nhiều nước trên một chiếc du thuyền hạng sang, hàng ngày được nếm qua rất nhiều món ăn thú vị, được nằm sưởi nắng ở bể bơi trên khoang hạng nhất. Có lần cô còn tham gia cuộc thi trổ tài nấu bếp nho nhỏ được tổ chức ngay trên chính con tàu, cuối cùng giành được hai suất vé du lịch bằng tàu ngầm dưới đáy biển. Đôi khi, Cường còn đưa cô lặn xuống biển, tận tay sờ vào những dải san hô sống, chỉ cho cô thấy sự sống phong phú trong lòng biển khơi.

Đôi khi Linh cảm thấy, chấp nhận ở bên cạnh một người mình không yêu đôi khi cũng không phải chuyện không tốt. Cô mới biết tin Huyền đã sẩy thai qua Thủy. Sau khi cô chia tay với Đại và rời khỏi quán ăn, Thủy lại tới đó làm. Về cuộc thi Master Chef, Thủy chính thức phải dừng chân ở vòng thi đối đầu. Khi gặp nhau ở trường quay, chính Thủy đã nói cho cô nghe tình hình của vợ chồng Đại. Cô thấy lo lắng cho anh, lo lắng cho Như Ý, nhưng mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở đó. Cô không muốn thay đổi quyết định một lần nào nữa, cuộc đời này cô đã mắc nợ tình cảm với quá nhiều người rồi. Cường đối xử với cô rất tốt, thậm chí anh còn không cho bà Phượng tới nhà, sợ bà sẽ làm tổn thương tới cô.

Nhưng Linh không biết rằng, Cường không cho bà Phượng tới thăm vợ chồng anh, chỉ vì sợ Linh sẽ phát hiện ra sự thật của quá khứ mà anh đã giấu nhẹm đi. Sau khi nhận ra Linh chưa hề biết những chuyện trong quá khứ giữa bố cô và mẹ anh, Cường vừa cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, vừa nơm nớp lo sợ. Nếu cô biết được chuyện này, chỉ sợ đó sẽ là đả kích lớn nhất đối với cô. Anh chỉ tự nhủ lòng mình, sẽ dùng cả cuộc đời này của anh để yêu cô, cũng là để chuộc lại những lỗi lầm mà mẹ anh đã gây ra, sẽ dùng tình yêu của mình để xóa đi những vết thương lòng của cô. Anh biết, Linh chọn ở bên anh không phải vì cô yêu anh, mà vì cô muốn chạy trốn lòng mình, muốn tìm một nơi để dựa vào, muốn tìm một cái cớ để quên đi người đàn ông trước đó. Anh biết và chấp nhận, chấp nhận lấy chân tình của mình để bù đắp những thương tổn trong lòng cô. Linh là người trong nóng ngoài lạnh, chỉ cần anh thành thật đối xử với cô, cô sẽ sớm bị mềm lòng, sẽ lại toàn tâm toàn ý yêu anh.

Đúng là Linh đã định sẽ toàn tâm toàn ý theo Cường, nhưng mọi sự thật rồi có lúc cũng sẽ phơi bày, như một cái bánh, dù bóc bao nhiêu lớp lá, cuối cùng cũng sẽ để lộ ra phần chân thật nhất...

Sau đám cưới, Linh muốn cùng Cường đi Mỹ ngay, nhưng cuối cùng vẫn bị kẹt lại do cuộc thi Master Chef chưa kết thúc. Quán quân của giải năm nay chính là An. Linh không bất ngờ về điều đó. Đó là điều mà tất cả các giám khảo đều phải công nhận. Master Chef kết thúc, Linh thở phào, điều cuối cùng giữ chân cô ở lại Việt Nam cũng không còn nữa, cô và Cường sẽ nhanh chóng rời khỏi Hà Nội, rời khỏi đất nước thân yêu, quay lại nơi mà hai người đã từng có những tháng ngày vô cùng vui vẻ và hạnh phúc.

Ngày bà Nguyệt mất, Linh cũng tới dự đám tang. Nhìn thân ảnh gầy rộc và hốc hác của Đại, cô thấy tim nhói lên từng cơn. Dù có được yêu thương bao nhiêu thì trong lòng cô vẫn không thể gạt bỏ đi hình bóng của người đàn ông này được. Kí ức về những ngày tháng bên nhau ngắn ngủi nhưng đầy vui vẻ, hạnh phúc ùa về khiến cô như muốn ngã quỵ xuống. Cô muốn nhào tới bên anh, muốn ôm lấy anh, muốn vỗ về anh để anh được khóc một cách thoải mái nhất, nhưng lý trí gắng gượng cuối cùng đã ngăn cô lại. Giờ đây cô là người đã có chồng, hơn nữa chồng cô lại đối xử vô cùng tốt với cô, cô làm sao có thể làm điều có lỗi với anh được. Nhìn vào đôi mắt lạnh lùng đến vô cảm của Đại lúc anh nhìn cô, cô biết mình chẳng còn là gì với anh nữa. Suốt quãng thời gian cô ở lễ tang, anh không nhìn cô thêm một lần nào, cũng chẳng nói với cô một câu gì, luôn chỉ lẳng lặng đứng bên bàn thờ của mẹ. Minh cũng đã về tới nhà, chỉ có Lâm là không có mặt. Ông Phương ngồi chết lặng một chỗ, dường như ông chẳng còn chút sức nào để nói năng nữa. Đôi mắt ông mờ đục, nhìn hai đứa cháu chơi đùa bên chân, ông cũng chẳng thể cười.

Linh theo xe ô tô đưa bà Nguyệt ra tận nghĩa trang sau đó mới lẳng lặng ra về. Đi bộ ra tới cổng nghĩa trang, cô suýt ngồi sụp xuống vì bụng đột nhiên lên cơn đau âm ỉ, nếu không phải có một bàn tay vươn ra đỡ lấy cô.

- Để tôi đưa em về.

Linh ngẩng đầu, trong ánh nắng hè gay gắt, cô chỉ thấy một gương mặt cương nghị, đôi mắt thường rất lạnh lẽo nhưng lúc này lại nhìn cô một cách ấm áp. Cô không hiểu tại sao Phong lại có mặt ở đây, đang định lên tiếng hỏi thì đã nghe anh giải thích:

- Tôi đến thắp hương cho mẹ.

Giọng anh hoang lạnh, u ám khiến Linh nhận ra lúc này tâm trạng anh ta cũng không được tốt. Phong đỡ cô ngồi vào xe, chỉnh nhiệt độ điều hòa, quay sang nhìn sắc mặt tái nhợt của cô hỏi:

- Em gầy đi đấy. Thằng chồng em không biết cách chăm sóc vợ sao?

- Nếu anh tốt bụng như thế, làm ơn hãy đưa tôi về nhà. Còn không thì cho tôi xuống, tôi tự đi được – Linh cau mày lại để kìm hãm tiếng rên do cơn đau gây ra.

- Được rồi, để tôi đưa em tới bệnh viện, nhìn em như sắp ngất tới nơi ấy – Phong không nhịn được lắc đầu đầy ai oán.

Đám cưới của Cường và Linh không chỉ tạo ra một đả kích lớn cho Hằng, mà ngay cả chính anh, người luôn nghĩ sẽ không bao giờ bị dao động bởi bất cứ điều gì, cũng cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng. Phong không lý giải được tại sao, nhưng cứ nghĩ tới việc Linh đi lấy chồng là trong lòng lại có cảm giác mất mát và tiếc nuối, giống như vừa để tuột khỏi tay một thứ gì đó vô cùng quý giá, ngay cả tiền bạc anh có trong tay cũng không giúp anh lấy lại được. Nhìn Linh ngồi run rẩy như một con mèo nhỏ, có lẽ vì cơn đau bất chợt nào đó, lòng anh như có lửa đốt. Phong lái xe với tốc độ nhanh nhất tới thẳng bệnh viện, sau đó, mặc kệ sự phản đối của Linh, anh bế thẳng cô vào tìm bác sĩ.

- Chúc mừng anh, vợ anh đã có thai được sáu tuần rồi – Cô y tá mỉm cười với anh thật tươi khi bước ra từ trong phòng khám.

- Có thai?

Phong lẩm bẩm hỏi lại, ngẩn ra không biết nên cười hay nên mếu lúc này. Nếu đứa bé là con anh, có thể anh sẽ giống như những ông bố trẻ khác, sẽ nhảy cẫng lên, thậm chí lao cả vào phòng khám, ôm lấy vợ mà tung hô, hò hét rằng: “Tôi sắp được làm cha”. Nhưng đứa bé này đâu thuộc về anh và cô gái này cũng không phải của anh.

- Nhưng cái thai hơi yếu, hôm nay lại bị động thai nên cần phải hết sức cẩn thận. Tốt nhất anh nên để vợ nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ chất dinh dưỡng, đặc biệt không được gần gũi, quan hệ trong thời gian này – Bà bác sĩ nghiêm mặt dặn dò khi tiễn cả hai ra về.

Linh đỏ mặt khi nghe bà bác sĩ nói mấy tiếng sau cùng, còn Phong thì tỏ ra như không có gì. Trong lòng anh chỉ muốn nổi giận, muốn đi tìm thằng em trai để tính sổ vì có mỗi cô vợ cũng không chăm sóc chu đáo nổi.

- Hôm nay cám ơn anh.

Linh bước xuống xe, quay sang cười nói với Phong, định mời anh vào nhà nhưng nghĩ Cường cũng đang ở nhà nên lại không dám.

- Nhớ lời bác sĩ dặn đó.

- Ừm...

Linh gật đầu, đang định quay vào mở cổng thì thấy Cường đi ra. Ở trong nhà Cường đã thấy xe của Phong tới. Đang định hỏi Linh tại sao lại đi với hắn thì Phong đã cướp lời:

- Thôi, em vào nhà đi, tôi có chuyện muốn nói với nó – Phong giục, có vẻ như không ngần ngại đối đầu với Cường.

- Thật tốt, tôi cũng có chuyện muốn nói với anh – Cường vươn tay kéo Linh lại gần mình, sau đó đẩy cô vào trong cổng.

Cường gật đầu với Linh thêm một cái khi cô quay lại nhìn hai người đầy lo lắng, ý như bảo cô hãy cứ yên tâm, anh sẽ biết chừng mực.

Linh đi vào nhà rồi, Cường mới lại quay ra nhìn vẻ mặt đầy thách thức của Phong. Gần đây trong tập đoàn rộ lên không ít thông tin nói rằng Phong gần như đã nắm chắc chắn quyền kiểm soát tập đoàn trong tay. Mặc dù Cường không để ý lắm tới việc tranh quyền đoạt lợi, nhưng anh lại cảm thấy khó chịu khi nghĩ rằng cơ ngơi của gia đình sẽ nằm trong tay người anh cùng cha khác mẹ này. Cường hoàn toàn không biết rằng, vì để giấu giếm những chuyện mình gây ra trong quá khứ, bà Phượng đã phải cắn răng thỏa hiệp với Phong, bán cho hắn một nửa số cổ phần của mình, đồng thời kèm theo một phiếu ủng hộ cho hắn lên vị trí Tổng Giám Đốc điều hành. Nếu như bà Phượng biết được con trai không những đã biết chuyện từ mười năm trước, hơn nữa còn biết vô cùng tường tận, không biết bà ta sẽ có cảm nghĩ gì?

- Tôi đã cảnh cáo anh không nên tiếp cận Linh cơ mà – Cường lạnh lùng nhìn Phong, lúc này đang ung dung châm thuốc hút.

- Hừ... – Phong nhếch miệng cười – Không chăm sóc được vợ thì tốt nhất hãy câm miệng lại. Hôm nay nếu không có tao, thì vợ mày, thậm chí là con mày đã gặp nguy hiểm rồi.

- Anh nói cái gì? – Cường giật mình, trừng mắt hỏi lại – Anh nói Linh có thai?

- Đáng tiếc đúng là như thế – Phong nhún vai – Tao không phải người thích làm phúc, nhưng tao rất có hứng thú với vợ mày, vì thế tao khuyên chân thành mày một câu, có thì tốt nhất hãy giữ cho chặt vào, nếu không có lúc nào đó buông tay ra, tao sẽ không ngần ngại mà cướp lấy đâu.

- Đừng có mơ, cô ấy là của tôi – Cường quát lên.

Chứng kiến Cường đỏ mặt lên cãi như một đứa trẻ con, Phong lại thấy buồn cười. Trong trí nhớ của anh, đứa em trai này ngoài vẻ lạnh lùng ra thì chưa từng trưng một vẻ mặt nào khác cả, không ngờ lúc này lại có dáng vẻ đáng yêu như thế. Có lẽ vẫn còn đang quá sốc với tin Linh có thai nên Cường chẳng còn tâm trí nào mà đôi co với Phong nữa.

- Ha ha, được, chẳng ai thèm tranh giành với mày đâu. Thôi, tao cũng chẳng mong nhận được một lời cám ơn từ mày, tao chỉ muốn dặn mày mấy lời mà bác sĩ đã dặn tao. Để vợ mày nghỉ ngơi thật nhiều, ăn uống đầy đủ dinh dưỡng, không được lo nghĩ, và... gì ấy nhỉ? À, cấm được gần gũi trong thời gian này.

Phong cười phá lên, sau đó lái xe đi thẳng. Chiếc xe vừa chuyển bánh, Cường đã đóng cổng lại, chạy biến vào trong nhà. Chỉ một phút sau, từ trong nhà truyền ra tiếng hét vô cùng sung sướng: “A, tôi sắp được làm cha rồi. Vợ muôn năm!”.

ới một người cha. Như Ý đáng lẽ cần phải biết chuyện này khi nó lớn lên, và tha thứ cho anh hay không là việc của nó, nhưng là người nuôi nó từ khi chào đời, tôi không muốn điều đó xảy ra. Vì vậy bí mật này tốt nhất anh cứ chôn chặt trong lòng đi, để quá khứ ngủ yên, như thế tương lai của anh cũng sẽ tốt hơn. Tôi và anh Đại sẽ nuôi Như Ý và coi nó như con đẻ của chúng tôi.

- Nhưng nếu anh không làm gì, anh sẽ càng cảm thấy có lỗi với Nhật Lệ hơn.

- Anh không cần phải cảm thấy thế. Nếu anh nhớ tới chị ấy, thì hãy về quê thắp cho chị ấy một nén hương. Đến tận khi mất đi rồi, chị ấy vẫn còn yêu anh. Còn anh thì sống ích kỷ trong cái vỏ bọc của một ngôi sao danh giá...

- Giải quyết xong chuyện nhà cửa anh nhất định sẽ về quê để thắp hương cho cô ấy. Bây giờ mọi việc ở nhà đang rối tung lên, cũng là do lỗi của anh cả. Anh không biết nói với bố mẹ như thế nào về chuyện ngôi nhà, anh Đại cũng hết cách rồi.

Lâm vừa nói vừa quay ra nhìn dòng người vẫn mải miết xuôi ngược dưới cái nắng tháng năm bắt đầu gay gắt. Vậy mà lòng anh lại như gió táp mưa sa, không làm sao có thể bình yên được.