Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta - Chương 08 - phần 2

Khinh Vãn rất hay tự dằn vặt mình, gần đây quan hệ giữa họ vẫn như trước, chỉ quanh quẩn: Anh cảm ơn tôi, tôi cảm ơn anh, ngoài ra chẳng còn điều gì khác…

Cô lại gục mặt xuống bàn, nhưng dáng vẻ vẫn ủ rũ, ngẩn ngơ nhìn chiếc cốc thủy tinh trong suốt, sắc mặt anh khi nãy đã tốt hơn rất nhiều, có lẽ gần khỏi ốm rồi chăng? Có lẽ là vì hôm qua mình chăm sóc anh cả một đêm nên anh ấy mới đối xử tốt với mình như vậy?

Cô cũng chẳng dám nghĩ nhiều, sợ rằng bản thân lại tự đa tình tự huyễn hoặc mình, không, thực ra từ trước tới giờ đều là do cô yêu đơn phương. Rõ ràng biết anh đã có người thương, cô không biết mình vẫn còn tiếp tục tranh đấu làm gì nữa?

Nghĩ đến nụ hôn vô thức hôm qua, trong lòng cũng chẳng thấy ngọt ngào mà ngược lại là đau khổ đong đầy, ngón tay vô tình viết lên thành cốc thủy tinh, một nét, hai nét… Phạm Như Sênh. Càng viết lòng lại càng bồn chồn, cô quay đầu lơ đãng nhìn xuyên qua cửa kính thấy một chiếc ô che nắng bị ném chỏng chơ trên mặt đất, bị những người qua đường vô tâm đụng phải, lúc nghiêng bên này, lúc ngả bên kia…

Cô muốn cười, không biết trong tiết trời ngày đông lạnh lẽo này ai lại dùng ô che nắng nhỉ? Nhưng liếc nhìn chiếc ô đó, cô lại không thể cười được.

Đến tận bây giờ, cô cũng không biết mình kiên trì cố gắng vì cái gì?

Sau đó, ông chủ thấy mặt cô trắng bệch như sắp xỉu liền vội vàng gọi điện bảo Tô Nghệ đến đón.

Cô cũng không biết mình đã về ký túc như thế nào, đầu óc cứ quay mòng mòng, bên tai vẫn văng vẳng tiếng giáo huấn của Tô Nghệ, sau đó cô liền ngủ li bì.

- “Tôi nợ cô… kiếp sau… sẽ trả lại cho cô!”.

- “Em vẫn cho rằng anh sẽ nói… đến kiếp sau cũng chẳng muốn… gặp lại em...”.

Sau đó là tiếng khóc nức nở, dường như tất cả những nỗi buồn và sự tủi hổ trong lòng đều trào ra theo tiếng khóc đó.

Sau đó lại là thôn quê thời thơ ấu, cây hòe già cổ thụ và cậu con trai đang ngủ gà ngủ gật, em gái nhỏ say sưa ngắm nhìn.

Dường như là một lời nguyền, trong ký ức của cô, chỉ có thời gian đó là rõ nét lạ thường.

Chẳng biết cô đã ngủ bao lâu, trong mơ màng có người lay lay cô, nói: “Khinh Vãn, mau dậy đi, cậu mơ cái gì vậy? Sao lại khóc thảm thương như thế?”.

Ý thức vẫn hỗn độn, Khinh Vãn trở mình rồi lại tiếp tục ngủ, giấc mơ lần này không có tiếng khóc, nhưng trên gò má nghiêng nghiêng có thứ gì đó ươn ướt, cô cảm thấy rất khó chịu, rút chiếc gối ra rồi lại tiếp tục mơ màng ngủ.

Khi tỉnh giấc trời đã tối mịt, cô ngồi trên giường trầm ngâm một lúc, lắng nghe những lời đối thoại đầy kịch tính từ máy tính của Trần Kiều Kiều vọng vào trong giấc mơ của cô. Hình như cô ấy rất thích xem phim thần tượng, đặc biệt là phim Hàn Quốc, có lúc thấy cô ấy ngồi một mình trước máy tính cười khanh khách như một người điên, thỉnh thoảng lại khóc nức nở như thể bị thất tình vậy, tiếng khóc trong mơ lúc nãy có lẽ là của cô ấy chăng?

Cô đưa tay xoa xoa mặt mình, vừa hay Tô Nghệ xách hộp cơm về, thấy cô đã dậy liền nói: “Dậy rất đúng giờ đấy, nào, mình lấy cơm hộ cậu rồi, mau ăn cho nóng!”.

Khinh Vãn gật đầu đón lấy hộp cơm, không nói cảm ơn, trong lòng cô rất ghét nói cảm ơn.

Tô Nghệ ngồi đối diện với cô, chậm rãi nói: “Ăn cơm này phải có giá của nó đấy!”.

Khinh Vãn cảm thấy kỳ lạ, trừng mắt nhìn hộp cơm trên tay cứ như vừa ăn phải thứ gì gây nguy hiểm đến tính mạng vậy.

- “Xem kìa, làm cậu giật mình rồi chứ gì, cậu ăn xong đi đã!”. Tô Nghệ cười nói: “Tý nữa có trận đấu bóng rổ của Bánh Bao trong nhà thi đấu, mình muốn cậu đi xem với mình!”.

- “Cậu thừa biết là mình không có hứng thú với thứ đó mà!”. Cô cúi đầu, cầm thìa chọc chọc một cách vô thức vào thức ăn trong bát

“Thế bây giờ ngoài Như Sênh ra cậu còn thấy có hứng thú với ai?”.

- “…”. Khinh Vãn ngẩng đầu, ánh mắt Tô Nghệ nhìn cô đầy ẩn ý, cô mấp máy nhưng không biết nên nói gì.

- “Thế đi cùng mình nhé!”, Tô Nghệ nói: “Tâm trạng cậu sẽ được thư giãn một chút!”.

- “Tâm trạng mình không tốt… có thể thấy rõ lắm à?”.

- “Cậu nghĩ sao?”.

Khinh Vãn có chút hối hận khi đề cập đến vấn đề này, đang định đổi chủ đề thì Tô Nghệ cười híp mí nói: “Nhưng không sao, việc nhỏ tẹo như thế làm sao có thể đánh gục được cô bạn Tống của tôi chứ? Bớt đi một Phạm Như Sênh vẫn còn đến hàng ngàn hàng vạn người xếp hàng sau lưng cậu, trường chúng ta chẳng có cái gì nhiều nhưng con trai thì cả đống, hơn nữa ngoại hình rất khá, ngày tháng còn dài mà, huống hồ Tống Khinh Vãn nhà mình lại xinh đẹp như thế này, hoa cỏ đầy núi, há lại chẳng đủ cho cậu chọn hay sao?”.

Khinh Vãn cong miệng cười: “Nói như mình đang cần bạn trai lắm không bằng ấy!”.

- “Đúng thế còn gì! “Dục tốc bất đạt”, mình nói cho cậu biết nhé, lần trước nghe Mặt Trứng Cá kể một truyện cười: Có một con hươu đang chạy trên đường cái, chạy mãi chạy mãi thành ra chạy đến đường cao tốc đấy. Cậu nói đi, ngoại hình của Mặt Trứng Cá chẳng ra sao nhưng cậu ta vừa biết kể truyện cười nhạt nhẽo vừa biết nuôi thú nhỏ, đúng là người có lòng nhân ái mà, nói như vậy để thấy rằng trên thế gian này đâu phải chỉ có một mình Phạm Như Sênh, sao cậu phải ngày ngày buồn bã vì con người đấy, lại còn làm ảnh hưởng đến tâm trạng nữa chứ!”.

Khinh Vãn không thể cười được nữa.

Trong cuộc đua tình ái cô mãi mãi không biết mình phải làm thế nào mới giành được chiến thắng.

Nếu như có thể, cô muốn hét vào mặt anh một tiếng: “Phạm Như Sênh! Em yêu anh như vậy, anh thích em một chút thì chết à?”.

Khinh Vãn và Tô Nghệ đến nhà thi đấu khi mọi người đang hò hét hào hứng, Tô Nghệ quan hệ với mọi người rất tốt nên đã có người giữ chỗ cho cô, mang theo bộ mặt miễn cưỡng - Khinh Vãn ngồi xuống hàng ghế đầu tiên hòa vào đám người nhiệt huyết đó.

Trong nhà thi đấu sáng choang như ban ngày, tất cả các ghế đều đã kín người.

Không khí thật là náo nhiệt.

Khinh Vãn nheo nheo đôi mắt cận thị phân biệt hai đội nam sinh mặc áo trắng và áo đen đang chạy trên sân, trên khán đài, số con gái nhiều gần gấp đôi so với con trai, vẻ mặt vô cùng kích động.

Đột nhiên, tiếng hô hào và tiếng vỗ tay ào ào như sấm dậy mùa hè.

Cô nhìn thấy anh? Không phải là cô vẫn đang nằm mơ đấy chứ? Cô chớp chớp mắt, đúng là anh rồi, anh đang mặc đồng phục của đội áo trắng với vẻ sôi nổi hoạt bát mà lúc bình thường cô chưa bao giờ được thấy, khoảng cách khá xa, chỉ thấy đôi mắt anh chăm chú nhìn vào trái bóng, đong đầy, thăm thẳm như ánh trăng nơi đáy giếng, thậm chí còn sáng hơn cả ánh đèn trên trần nhà thi đấu. Trong khoảnh khắc đó, Khinh Vãn hơi hốt hoảng, anh ấy vốn thích bóng rổ sao? Thế nhưng… ánh mắt cô lướt đến cánh tay vẫn còn bằng bó, chỗ đó chẳng phải vẫn còn bị thương sao?

- “Sao vậy? Không phải là hối hận vì đã đi cùng mình đến đây đấy chứ?”. Tô Nghệ mắt nhìn sân đấu, thì thầm hỏi.

Khinh Vãn quay lại, cô phát hiện ra Tô Nghệ không nhìn mình mà đang chăm chú vào một bóng dáng nào đó trên sân, Khinh Vãn hiếu kỳ dõi theo, lượn lờ trước mặt họ chính là Thang công tử bảnh bao, trên sân bóng anh ta đã hoàn toàn biến thành một người khác, nghiêm túc, khoáng đạt, kiên định giống như đang đối mặt với một sự việc vô cùng quan trọng, chẳng giống với kiểu cười hì hì mọi khi.

Tất cả các chàng trai trên sân bóng đều đẹp mê người thế chăng? Giống như vừa bước lên một khán đài mới, mồ hôi đầm đìa, đó chính là sự thể hiện sống động nhất của tuổi thanh xuân.

Chỉ là ánh mắt của Tô Nghệ nhìn cậu ta, sao mà lại thân quen đến thế, giống hệt như ánh mắt cô khi nhìn Phạm Như Sênh, lẽ nào…

Khinh Vãn chăm chú nhìn cô ấy như muốn chứng thực, có chút gì đó ngạc nhiên và mơ hồ, có lẽ cảm nhận thấy ánh mắt của cô, Tô Nghệ ngoảnh đầu lại nhìn Khinh Vãn và vội vàng nói: “Hôm nay là trận đấu bóng rổ giữa Học viện Y học và Học viện Ngoại ngữ, Phạm Như Sênh thỉnh thoảng cũng chơi bóng rổ, trận đấu như thế này, nghĩ rằng hắn ta nhất định sẽ tham gia cho nên mình đưa cậu đến đây để thấy thêm một khía cạnh khác của hắn, có phải là càng không thể buông tay không?”.

Mặt Khinh Vãn nóng bừng: “Thế cậu thì sao? Chẳng phải cậu muốn đến đây để ngắm bạn thanh mai trúc mã của mình sao?”.

- “Đừng nói bừa, mình chỉ thích bóng rổ thôi!”.

- “Nhưng ánh mắt của cậu đã tố cáo với người khác là sự việc không chỉ dừng ở đó!”.

- “Thật ư?”. Tô Nghệ bật cười: “Chỉ là mình thấy cậu ta giống một nhân vật trong phim hoạt hình mà mình thích thôi! Mitsui Hisashi(*) ấy, tư thế mà anh ném bóng ở vạch ba điểm cũng đẹp như Mitsui Hisashi!”. Cô nghĩ một lúc rồi lại nói: “Cậu biết người ta nói “cục cưng” nhà cậu giống ai không?”.

(*) Mitsui Hisashi: Một nhân vật trong truyện tranh “Slam Dunk”, bộ truyện tranh nổi tiếng này cũng đã được dựng thành phim hoạt hình (BTV).

Khuôn mặt Khinh Vãn bắt đầu ửng hồng: “Anh ấy không phải là “cục cưng” của nhà tớ!”.

- “Mình không nói tới hắn ta, là cậu có tật giật mình! Tô Nghệ cười nói: “ Mọi người đều nói hắn ta giống Kaede Rukawa đấy! Slam Dunk đã có bao năm nay, cũng có một vị trí đặc biệt trong lòng mỗi người, mình luôn cho rằng những hành động ấu trĩ như thế này chỉ có ở thời trung học... không ngờ vào đại học rồi vẫn còn ấu trĩ như thế, bây giờ mình mới có thể trải nghiệm được chút ít về những điều mà cha mẹ vẫn hằng nói: Thời học sinh thật hạnh phúc. Khinh Vãn, chúng ta đều đang hạnh phúc đấy, cho dù cuối cùng mục đích của cậu không thể đạt được nhưng những gì đã qua là một trải nghiệm và đã có những kỷ niệm, như thế chẳng phải đã đủ rồi sao?”.

- “Thực ra mình cũng chẳng dám quá hy vọng…”. Khinh Vãn nói.

- “Nói không quá hy vọng chẳng qua chỉ là tự lừa bản thân mà thôi, cũng giống như thời khắc chờ đợi bảng điểm sau mấy năm học hành cần cù gian khổ, song lại chẳng được kết quả như mong muốn, nhưng trước đó ai lại chẳng kỳ vọng?”. Tô Nghệ vẫn dán mắt vào anh chàng mang đồng phục màu đen, khoảng cách rất gần nhưng lần đầu tiên Khinh Vãn phát hiện ra mình không thực sự hiểu người bạn trước mặt.

Cô quay đầu, ngây ra nhìn sân đấu, đột nhiên sân đấu trở nên ồn ã, cô vẫn chưa hiểu chuyện gì thì thấy trái bóng rổ đang bay thẳng về phía mình, một bóng người bỗng lao tới chắn ngay trước mặt cô, Khinh Vãn chỉ cảm thấy một trận gió thổi qua tung bay mái tóc.

Không gian im lặng như tờ.

Phạm Như Sênh ngoắc nhẹ ngón tay, trái bóng dường như biết nghe lời và ngay lập tức bị anh ôm trọn, ở cự ly gần, cô thấy anh hơi nhíu mày và khuôn mặt nghiêng nghiêng ướt đẫm mồ hôi đó hiện rõ vẻ nhợt nhạt.

- “Oa, đẹp trai quá! Phạm Như Sênh trong truyền thuyết quả là không ngoa!”, cô gái ngồi ở ghế sau reo lên đầy hưng phấn: “Sinh viên tài năng lại giỏi thể thao! Hồi cấp ba mình luôn mong muốn có một anh bạn trai như vậy!”.

- “Để kiếp sau em nhé!”, một giọng nói mỉa mai: “Người ta đã có người thương rồi, lúc nãy không thấy anh hùng cứu mỹ nhân hả?”.

Tô Nghệ liếc nhìn “mỹ nhân” vừa được vị anh hùng nọ cứu một cách đầy ẩn ý.

Cô đang chìm đắm trong suy tư, ngoại trừ tiếng động khi trái bóng rơi xuống và tiếng trái tim nhảy nhót thì không khí dường như đặc quánh lại, tất cả đều ngưng đọng.

Tô Nghệ lay lay Khinh Vãn, hỏi: “Có thật là giữa cậu và Phạm Như Sênh không có tiến triển gì không? Mình bắt đầu nghi ngờ rồi đấy nhé!”.

- “Nghi ngờ cái gì?”. Vẻ mặt cô vẫn điềm nhiên như không.

- “Đừng nói với tớ là, Phạm Như Sênh lúc nãy làm gì cậu không nhìn thấy đấy?”.

- “Điều đó chẳng nói lên gì cả!”.

- “Không nói lên điều gì?”. Tô Nghệ nói: “Dựa vào tính cách của Phạm Như Sênh mà nói thì hắn ta không dễ dàng đỡ bóng thay cho người khác đâu, mình dám khẳng định, hắn ta không hề dửng dưng với cậu!”.

Khinh Vãn lắc đầu, nói: “Có những lúc thực sự là không thể hiểu được anh ấy, trái tim của anh ấy thật mịt mờ, cứ như là đang ngắm hoa trong sương vậy, chẳng có cái gì là rõ ràng, điều đó khiến cho trái tim mình cũng trôi nổi theo thái độ không rõ ràng của anh ấy!”.

- “Thế sao cậu không mạnh dạn đi hỏi thẳng hắn ta, rốt cuộc thì đó là thái độ gì?”.

Hỏi ư? Khinh Vãn vẫn lắc đầu.

Có rất nhiều việc không thể nghĩ đến quá nhiều, không thể hỏi quá nhiều vì sợ rằng sẽ làm tổn thương đến người khác.

Đột nhiên, sự ồn ào náo nhiệt trong nhà thi đấu bỗng lắng xuống.

Phạm Như Sênh đang dẫn bóng, tiếng trái bóng đập xuống sàn gỗ tựa như tiếng nhảy nhót của trái tim, ai ai cũng nín thở chờ đợi.

Tỉ số hiện tại Học viện Y học đang dẫn trước mười điểm, ai cũng biết rằng đội trưởng đội bóng của Học viện Ngoại ngữ là một người vô cùng hiếu thắng, hoàn toàn đối lập với sự bình thản của Như Sênh, vẻ mặt của anh ta khi đối diện với người khác càng làm cho người ta liên tưởng đến loài mãnh thú đang khát máu.

Như Sênh đột nhiên hạ thấp trọng tâm cơ thể, tốc độ dẫn bóng nhanh hơn rõ rệt, khi trọng tâm di chuyển của đối phương nghiêng sang bên trái thì anh đột nhiên quay ngoắt lại, tiếp tục dẫn bóng và tung bóng vào rổ từ bên phải. Tốc độ nhanh, động tác liền mạch không có lấy nửa giây ngập ngừng do dự.

Trong ánh mắt kinh ngạc, tán thưởng và ngưỡng mộ của mọi người, Phạm Như Sênh đã phá vỡ tuyến phòng thủ của đối phương, trái bóng trong tay đã tiếp cận gần khu vực bảng rổ.

Trong lúc tất cả mọi người đều cho rằng Phạm Như Sênh sắp giành được chiến thắng thì bên tai anh bỗng vang lên tiếng thở hồng hộc của loài mãnh thú. Đội trưởng đối phương sắp bại trận nắm chặt lấy cổ tay trái của anh rồi dùng hết sức bình sinh húc tới…

Tất cả im phăng phắc, rồi tiếng thở, tiếng la ó vang lên khắp nhà thi đấu.

Màn va chạm cực mạnh khiến Phạm Như Sênh ngã lăn mấy vòng trên sàn đấu, trước mắt tối sầm, điều làm anh lấy lại tri giác là cơn đau buốt óc từ cổ tay trái truyền tới.

Bên tai vang lên những âm thanh hỗn loạn, đồng đội đang quan tâm lo lắng cho anh.

Nhà thi đấu đang sôi sục.

Thật ồn ã!

Trong mông lung, ánh mắt Như Sênh bắt gặp một hình bóng mơ hồ đã quỳ xuống trước mặt anh từ khi nào, tiếp đó từng giọt, từng giọt nước rớt xuống trán anh, Như Sênh chau mày, trước khi mất đi ý thức, anh thì thào: Tống Khinh Vãn, đừng khóc!

Tuy đã băng trên tay một lớp băng khá dày và bác sĩ còn tiêm thêm một mũi thuốc tê nhưng cơn đau nhức vẫn làm phiền Như Sênh.

Khám tay cho anh lần này vẫn là vị bác sĩ hôm trước, bác sĩ nói: Về cơ bản tay Như Sênh hồi phục rất tốt, có lẽ vì học y nên anh biết cách chăm sóc tay mình, chỉ là lần này vận động quá mạnh khiến cho vết thương tái phát.

Đương nhiên, ông cũng không quên bồi thêm một câu: “Chú nghe con gái nói, là do Phạm Như Sênh anh hùng cứu mỹ nhân nên tay mới bị thương đúng không?”.

Tin tức từ cô con gái của bác sĩ thật là nhanh nhạy.

Khinh Vãn nghĩ thầm trong lòng, nhân lúc bác sĩ tiêm cho Như Sênh, cô sẽ ra ngoài mua cho anh chút thức ăn đêm, ban đầu cũng có nhiều người đến giúp đỡ, nhưng sau khi biết vết thương của Như Sênh không đáng ngại lắm họ không hẹn mà ngấm ngầm rút lui, đến Tô Nghệ cũng chỉ đứng ở ngoài cửa không vào, cô nói mình rất ghét mùi của bệnh viện.

Khi cô quay lại, cửa phòng bệnh khép hờ, bên trong vọng ra giọng con gái ngọt ngào: “Bị thương rồi mà còn chơi bóng, cậu không cần cánh tay mình nữa hay sao?”.

- “Thì có ai nghĩ lại xảy ra sự cố như vậy!”. Tiếng của Như Sênh vang lên, vẫn chất giọng trầm trầm, làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

- “Gì chứ, thật quá nguy hiểm!”, Mạt Lạc cau mày: “Trước khi tay phục hồi, tôi cấm cậu chơi bóng rổ nữa, cảnh cáo đấy!”.

- “Ừm!”.

- “Ừm cái gì! Cậu mau đồng ý đi, tôi muốn chính miệng cậu phải đồng ý!”.

- “Thôi được rồi, được rồi! Tôi đồng ý với chị!”.

Khinh Vãn quay người ra ngoài, đến góc rẽ gặp ngay Tào Châu đang hổn hển chạy vào.

- “Như Sênh không sao chứ? Anh vừa nhận được điện thoại là đến đây ngay!”.

Khinh Vãn lắc đầu, nghĩ một lúc rồi đưa túi đồ ăn đêm trong tay cho anh ta: “Anh mang vào giúp em nhé!”.

- “Sao em không tự vào?”. Tào Châu hỏi một cách hiếu kỳ, liếc vào trong phòng bệnh: “Đi mà, đi mà, cùng nhau vào đi, đã mua rồi thì tự mình mang vào chứ, không lẽ lại phụ tấm chân tình của chính mình hay sao?”.

- “Không!”. Khinh Vãn kiên quyết lắc đầu: “Em không vào đâu!”.

- “Đi mà, em không vào, tý nữa anh về thì ai chăm sóc cậu ấy, em không biết à, khi người ta bị thương sẽ dễ cảm động lắm! Nếu như anh là em sẽ chẳng bỏ qua cơ hội tốt như thế này đâu, vào đi nhé!”.

Nỗi tức giận không tên dâng lên trong lòng cô, Khinh Vãn cau mày, gắt lên: “Em nói không đi là không đi!”.

- “Sao ghê gớm thế? Chơi với em Tô lâu ngày nên cô gái ngoan ngoãn như em đã thành xấu tính như thế này sao?”. Tào Châu lắc đầu than vãn: “Anh nói cho em biết nhé, đã là con trai thì thằng nào cũng thích những cô gái ngoan ngoãn ngây thơ!”.

Khinh Vãn dúi mạnh túi đồ ăn vào người anh rồi chạy biến đi.

Tào Châu mất thăng bằng, “ôi, ôi” nghiêng ngả một hồi, phải khó khăn lắm mới nắm chắc được túi đồ ăn đêm, mặt anh chàng nhăn nhó: “Con bé này bị sặc thuốc hay sao mà nói trở mặt là trở mặt được ngay!”.

Màn đêm bao trùm thành phố G, phía sau sự phồn hoa và diễm lệ của thành phố là sự lạnh lùng và tuyệt vọng, trên đường trở về ký túc xá, gió lạnh không ngừng thổi qua như thể muốn cuốn cô đi.

Khinh Vãn đột nhiên cảm thấy mùa đông đã đến rất gần, hai hàm răng cứ va vào nhau lập cập, gió tạt vào mặt cô thật rát, rát đến nỗi muốn khóc, đột nhiên nhớ tới nụ cười khi nãy của Như Sênh, anh rất ít khi cười, nhưng nụ cười của anh đẹp đẽ và quý giá biết bao. Cô suy nghĩ, có chút ngẩn ngơ, nỗi đố kỵ với Mạt Lạc đang dâng trào đến cực điểm.

Những cơn đau đang nẩy mầm trong lòng cô, điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tất cả chúng ta đều là những con rối trong tay vị thần vận mệnh và bị sợi dây thời gian buộc lại với nhau, bắt chúng ta nhảy múa, nhảy múa theo giai điệu vui vẻ hoặc giai điệu buồn đau, nhưng mỗi chúng ta đều có linh hồn không thể trói buộc, linh hồn đó luôn đấu tranh để có thể nhảy điệu nhảy vui vẻ của chính bản thân mình.

Câu “Tống Khinh Vãn, đừng khóc!” thực sự chỉ là ảo giác xuất hiện khi cô đau lòng thôi sao?