Bữa trưa tình yêu - Chương 04 - 05 - 06

Chương 4

“Tổng… tổng giám đốc!”. Sam Sam vội vàng chào hỏi.

Ngài tổng giám đốc đang ngồi dựa vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thế thì ừ một tiếng gọn lỏn, còn không thèm mở mắt ra.

Trợ lý Phương quay lại cười: “Cô Tiết mau vào trong đi”.

“Ồ, vâng”.

Sam Sam dè dặt chui vào trong xe. Choáng, còn trải một tấm thảm trắng bằng nhung nữa, nếu mưa thì làm sao đây, chẳng phải là vừa giẫm lên sẽ bẩn hết hay sao? Cũng may hôm nay cô đã thay giày mới, nếu là đôi giày thể thao thường ngày vẫn mang thì giẫm lên một cái sẽ hiện lên hai vết đen sì cho mà xem…

Hừm…

Trong lúc nghĩ ngợi lung tung thì chiếc xe đã từ từ chuyển động.

Hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng, hai mắt nhìn thẳng phía trước - Sam Sam ngồi sát vào cửa kính với tư thế tiêu chuẩn của học sinh tiểu học.

Trợ lý Phương không nhịn được cười, sợ cô không tự nhiên nên nhìn hộp quà trong tay cô, khéo léo chọn chủ đề nói chuyện: “Đây là quà cô Tiết chuẩn bị đó à?”.

“Dạ phải”.

“Rất thú vị”.

“Vậy ư?”. Sam Sam mừng rỡ, đột nhiên nảy sinh cảm giác tri kỷ với trợ lý Phương, cơ thể bất giác nghiêng về phía trước, “Tôi cũng cảm thấy những bé vịt này rất đáng yêu, hơn nữa còn biết ca hát, mỗi một bé vịt đều hát những bài không giống nhau”.

Sam Sam bắt đầu ca tụng, trợ lý Phương cũng phụ họa theo, Sam Sam đang trò chuyện rôm rả vui vẻ với trợ lý Phương thì tổng giám đốc Phong nãy giờ ngồi im lặng bên cạnh bất chợt chen vào.

“Tiền lương Phong Đằng phát cho cô ít lắm à?”.

Sam Sam quay lại, Đại boss Phong bị bỏ rơi nãy giờ đang liếc nhìn cô.

“Không ạ… rất cao… ưm…”. Sam Sam ngờ nghệch phát hiện ra ánh mắt boss Phong đang chiếu vào hộp quà, chẳng lẽ anh chê quà của cô quá rẻ tiền sao?

Bàn tay cầm hộp quà bất giác rụt ra phía sau, Sam Sam lấy hết can đảm biện bạch: “Tổng… tổng giám đốc, mấy cái này tuy nhìn có vẻ là vịt bình thường, thực tế thì…”.

Thực tế thì đám vịt này biết hát biết bơi, quan trọng là hàng hiệu đó hàng hiệu đó! Hàng hiệu, có hiểu không? Đắt lắm! Còn đắt hơn cả thịt vịt nữa mà!

“Thực tế thì sao?”. Đại boss Phong hơi nheo mắt, giọng điệu có vẻ ác ý, gương mặt rõ ràng là viết “Ai dám cãi tôi thì chết chắc!”.

Thế là Sam Sam nuốt nước bọt: “Thực tế thì… chính là vịt bình thường”. = =

Chiếc xe lao vun vút trong sự kỳ thị chính mình của Sam Sam, lúc gần đến nơi, Phong Đằng nghe một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy, anh dặn dò trợ lý Phương.

“Lát nữa cậu đưa cô ấy lên lầu, Phong Nguyệt muốn gặp cô ấy”.

Phong Nguyệt? Tiết Sam Sam nhớ ra rồi, đó chẳng phải là em gái tổng giám đốc hay sao, chẳng lẽ cô Phong muốn gặp cô?

Vậy thì tốt quá. Sam Sam lớn thế này rồi mà đây là lần đầu dự tiệc một mình, đang khổ sở không biết tặng quà vào lúc nào, hơn nữa sau khi bị Phong Đằng khinh thường, Sam Sam cũng mất tự tin vào món quà của mình, đang nghĩ sẽ nhân lúc thăm người ta mà len lén đút vào, để đỡ phải mất mặt trước mọi người. = =

Xe dừng lại, Phong Đằng và anh bảo vệ cao to kiêm tài xế đi trước, trợ lý Phương đưa Tiết Sam Sam đến thang máy ở một hướng khác để lên lầu.

Phong Nguyệt là một người phụ nữ xinh đẹp vóc người nhỏ nhắn, đang ngồi trò chuyện với mấy phụ nữ khác trong phòng khách, thấy Tiết Sam Sam thì chào đón rất nhiệt tình, nắm lấy tay cô: “Cô là cô Tiết phải không, cũng may có cô giúp, nếu không thì tôi và đứa bé đã gặp nguy hiểm rồi”.

Sam Sam rất ngượng ngùng, mặt đỏ bừng lên, lắc đầu nói: “Đâu có đâu có, tôi có làm gì đâu”.

Phong Nguyệt cười, kéo cô ngồi xuống, trò chuyện thân mật vài câu, rồi như chợt nhớ ra gì đó, cô hỏi: “Cô Tiết này, thức ăn có hợp khẩu vị không?”.

Sam Sam ngẩn người.

Phong Nguyệt nói: “Tôi đã dặn nhà bếp làm cơm giống cơm của anh trai rồi cùng mang đến cho hai người, lẽ nào cô chưa ăn sao?”.

“À tôi ăn rồi ăn rồi”. Sam Sam gật đầu, vỡ lẽ, thì ra là do cô Phong dặn dò. Đã nói mà, tổng giám đốc ngạo mạn như thế, sao có thể nghĩ đến chuyện mang cơm trưa cho một nhân viên quèn chứ. Hôm nào đó cần đến máu thì gọi luôn điện thoại gọi cô đến mới giống phong cách làm việc của anh chứ.

“Thức ăn có hợp khẩu vị không?”. Phong Nguyệt lại hỏi thêm lần nữa.

“Hợp… hợp lắm”. Sam Sam vội gật đầu, ngoài gan heo ra thì những món khác đều rất ngon. “Thật phiền cho cô quá”.

“Đâu có”. Phong Nguyệt cười nói: “Ông anh nhà tôi rất kén cá chọn canh, bữa trưa nào cũng phải do nhà bếp của nhà làm rồi mang đi, đưa cho cô cũng tiện. Hơn nữa nhân viên Phong Đằng tôi hiểu rõ nhất, đều vùi đầu làm việc như ông anh tôi, bữa trưa có khi còn gặm bánh mì để giải quyết cho xong bữa, cô mới bị rút bao nhiêu máu, như thế làm sao ổn được”.

Lần này thật sự Sam Sam hơi cảm động, đại tiểu thư này đúng là chu đáo ân cần quá.

Phong Nguyệt thấy món quà trong tay Sam Sam thì mừng rỡ nói: “Đây là quà tặng cho cục cưng của tôi ư?”.

“Vâng”. Sam Sam đưa quà ra, “Là loại vịt đồ chơi biết ca hát biết bơi lội”.

Phong Nguyệt có vẻ rất thích thú. “Tôi thật sự sợ là mọi người chỉ tặng tiền, như thế là vô nghĩa nhất, chẳng có tấm lòng gì cả. Cô không biết chứ, ban đầu tôi hỏi anh tôi cảm ơn cô thế nào, thế mà anh ấy bảo viết chi phiếu, như thế chẳng phải là sỉ nhục hay sao?…”.

Hả?

Sam Sam đờ người, trong lòng đột nhiên chỉ còn lại một suy nghĩ - Đại tiểu thư ơi, tại sao cô không chịu cho tổng giám đốc sỉ nhục tôi đi! Tôi tình nguyện bị sỉ nhục mà…

Chương 5

Chi phiếu và gan heo… Một sự đối lập mạnh mẽ biết bao, một sự lựa chọn dễ dàng biết bao, Sam Sam hậm hực cảm thương cho mình. Đối với gan heo, cô không bao giờ muốn ăn nữa, nếu còn ăn thì cô có thể viết được luận văn về “Mười tám tác dụng khi ăn gan heo” rồi.

Sam Sam nói: “À… ngày nào cũng đưa cơm thì phiền cho mọi người quá, sau này không cần nữa đâu ạ, he he”.

Phong Nguyệt gật đầu vẻ thấu hiểu: “Cũng được, dù sao cô cũng làm việc trong văn phòng, đặc biệt quá cũng khổ”.

Chuyện này thì Sam Sam lại không nghĩ đến, có điều thấy cô ta nhận lời thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Lại chuyện trò vài câu, đứa bé trong phòng ngủ bắt đầu khóc, tiệc cũng sắp bắt đầu nên Sam Sam nhân cơ hội xin phép lui ra, được người phục vụ dẫn ra sảnh lớn.

Sam Sam vốn ngỡ là tiệc buffet mà mọi người cầm ly rượu đi qua đi lại như trong phim hay chiếu, có điều buổi tiệc này vẫn theo kiểu Trung Quốc.

Trước khi đến Sam Sam đã nghĩ, vì mình đã bị lỗ rồi, nên lần này phải ăn cho đáng đồng tiền bát gạo, tích lũy đủ năng lượng cho N ngày sau. Căn cứ vào mục tiêu này, Sam Sam đã vạch ra hai kế hoạch.

Kế hoạch A: Nếu tiệc theo kiểu Tây thì sẽ cầm đĩa chuồn vào góc nào đó.

Kế hoạch B: Nếu tiệc theo kiểu Trung thì nhất định phải chọn một góc kín đáo nhất.

Sam Sam đưa mắt nhìn xung quanh, chọn một góc tốt nhất kín đáo nhất và ngồi xuống, vừa cầu nguyện bàn này tốt nhất là thiếu người ngồi, vừa hí hửng đợi khai tiệc.

Quả nhiên bàn này “hẻo lánh” quá, bao nhiêu người đi qua cũng không ngồi, Sam Sam rất sung sướng, ít người mới ăn được nhiều mà. Nhưng rất nhanh, cô đã từ “cực sướng” chuyển thành đau khổ.

Vì đã sắp khai tiệc rồi, những bàn khác đã đủ người, còn bàn cô thì vẫn chỉ có mình cô ngồi. = =

Sam Sam choáng váng.

Sam Sam mặt dày đến mấy cũng không tới mức ngồi một mình một bàn, cô đứng dậy định đổi chỗ khác nhưng vì gấp quá nên không tài nào tìm ra chỗ trống, hơn nữa cô chẳng quen biết ai, tự dưng lại chen vào thì cũng kỳ cục lắm.

Lúc này mọi người đã yên vị, Sam Sam bị bỏ rơi và cô độc, ngượng ngùng tới mức chỉ muốn chui xuống lỗ, bỗng cảm thấy một ánh mắt rất mạnh mẽ phóng về phía cô, cô nhìn lại, chỉ thấy sếp tổng đang nhíu hàng lông mày rất đẹp nhìn cô trừng trừng.

Tiêu đời rồi, thảm rồi, sếp tổng chắc chắn đang nghĩ cô làm mất mặt công ty. Sam Sam thê thảm nhìn lại - sếp ơi tôi không phải cố ý đâu, anh nhất định phải minh xét cho tôi!

Hai người cứ nhìn nhau, một lúc sau, Phong Đằng quay đi nơi khác, gọi nhân viên phục vụ đến thì thầm dặn dò vài câu.

Sam Sam thấy nhân viên phục vụ nhìn cô một cái, biết chắc chắn có liên quan đến mình, trái tim bé nhỏ cứ đập loạn xạ, chắc sẽ không mời cô ra ngoài chứ. Nhưng thế cũng hay, ra ngoài ăn mì thịt bò cũng được.

Đói chết mất thôi!

Nhân viên phục vụ quả nhiên đang mỉm cười tiến lại chỗ cô, đứng trước mặt cô và làm tư thế “mời”: “Cô Tiết, ngài Phong mời cô đến ngồi cùng bàn”.

Hử? Không mời cô ra ngoài? Mà gọi cô đến chỗ anh ngồi? Nhưng bàn của anh… là bàn đầu tiên ở giữa, là bàn “chủ xị” mà mọi người vẫn nói…

Sam Sam lại choáng váng.

Tất nhiên Sam Sam không có gan từ chối lời mời hoặc nói trắng ra là mệnh lệnh của Đại boss Phong trước mặt bao nhiêu người, nem nép đi theo nhân viên phục vụ đến chỗ Phong Đằng, lấy thêm một chiếc ghế ngồi xuống cạnh anh.

Phong Đằng đang trò chuyện với một sếp khác trông có vẻ nhã nhặn về những vấn đề cao xa gì đó, hoàn toàn không quan tâm đến cô. Sam Sam ngoan ngoãn đợi anh nói chuyện xong với sếp kia mới dè dặt mở miệng: “Tổng giám đốc, tôi ngồi đây không được hay lắm nhỉ?”.

Tổng giám đốc Phong có vẻ uể oải: “Có gì không hay?”.

“Bên này đều là những nhân vật lớn, tôi… ưm… tạm thời… vẫn không phải là nhân vật gì lớn cả”. = =

Phong Đằng đằng hắng một tiếng, ánh mắt chiếu vào cô. “Không muốn ngồi đây thì tại sao lúc nãy nhìn tôi bằng ánh mắt đó?”.

“Ánh mắt nào cơ?”. Sam Sam ngạc nhiên.

“Ánh mắt cô nói với tôi rằng…”, Phong Đằng thản nhiên, “Tôi bị bỏ rơi, mau đến cứu tôi”.

“…”. Sếp ơi anh nhìn nhầm rồi, rõ ràng ánh mắt của tôi là van xin anh đừng trừ lương cơ mà… - -

Nhưng thấy Phong Đằng tỏ vẻ chắc chắn, Sam Sam cũng bắt đầu nghi ngờ rằng ban nãy có phải mình phát sai tín hiệu hay không… Tuy trong lòng cô thực sự không nghĩ thế, nhưng có lẽ ánh mắt đã nói thế thật, chẳng phải là có câu hát “Ánh mắt em phản bội lòng em(*)” hay sao. = =

Nhưng nói đi nói lại thì, sếp ơi, khả năng đọc ánh mắt của anh thật là kinh khủng quá. - -

(*) “Ánh mắt em phản bội lòng em” do ca sĩ Trịnh Trung Cơ thể hiện (BTV).

Ngồi cạnh Phong Đằng thì đương nhiên đừng hòng mong ăn được nhiều, cầm đũa không run tay đã là khá lắm rồi. Vốn dĩ Sam Sam hôm nay định ăn với dáng vẻ “nho nhã nhưng dũng mãnh”, nhưng hiện giờ “dũng mãnh” chỉ có thể đút vào túi mang về nhà thôi, Sam Sam cố gắng nhớ lại thời mình còn giả vờ thục nữ mới có được dáng ăn dịu dàng nho nhã.

Nhưng trải qua đợt huấn luyện giành thức ăn với đám bạn học ở bốn năm đại học, “nho nhã” thật sự đã là chuyện của kiếp trước mất rồi.

Được thôi, gắp một miếng - mỉm cười.

Nhìn người khác - mỉm cười.

Nhân viên phục vụ bưng móng giò lên, được thôi, mỉm cười với móng giò.

Ủa, thì ra không phải là móng giò, mặc kệ, mỉm cười với móng vuốt của loại động vật nào đó vậy.

… Mặt cứng đờ rồi. = =

Khó khăn lắm mới qua được nửa buổi tiệc, bắt đầu có người cáo từ ra về, Sam Sam cũng chào từ biệt Phong Đằng ngay lập tức.

Phong Đằng nói: “Cô về muộn một chút, tiễn khách cùng tôi”.

“…”, Sam Sam run lẩy bẩy nhắc anh: “Tổng giám đốc, tôi cũng là khách mà”. Tôi cũng tặng quà rồi mà…

“Cô muốn đi trước?”. Phong Đằng nheo mắt lại, cảm giác ngạt thở quen thuộc lại bao trùm lấy Sam Sam. “Sếp vẫn chưa đi thì nhân viên đi được không?”.

“Tất nhiên là không được!”. Sam Sam lập tức nói với vẻ nghiêm chỉnh, “Tôi ở lại tiễn khách… tiễn khách”.

Chương 6

Sam Sam ôm cái dạ dày mới lưng lửng theo tổng giám đốc tiễn khách ra về.

Phong Đằng xuất thân thế gia, từ nhỏ đã quen với cảnh này, tất nhiên dù thế nào cũng rất nho nhã phóng khoáng, tướng mạo lại đẹp trai như thế, nhìn nhất cử nhất động của anh thật sự có thể xem như đang thưởng thức nghệ thuật. Sam Sam sánh vai đứng cạnh anh, cảm thấy sự nam tính vô cùng gần gũi của anh, trái tim bé nhỏ lại không kìm chế được đập thình thịch, tất nhiên là sau đó đã bị Sam Sam nhanh chóng đè nén - tổng giám đốc đáng sợ như thế, thế mà mày dám loạn nhịp tim thế kia, chán sống rồi à!

Lần đầu Sam Sam trong tình cảnh này, ngoài mấy câu khách sáo nói đi nói lại mãi thì hoàn toàn không biết phải nói gì nữa, hầu hết chỉ đứng cạnh Phong Đằng cười đơ miệng, vừa gào thét trong lòng: Oa oa, đây chính là thị trưởng, quả nhiên là câu kết giữa quan lại và doanh nhân! A, ông già này bán XXX đây mà, đồ đắt kinh người, gian thương!

= =

Sam Sam không hiểu, rốt cuộc tổng giám đốc gọi cô đứng đây làm gì vậy, một mình anh hoàn toàn lo liệu được mà.

Nhân lúc Phong Đằng đang trò chuyện với một người rất ra dáng quý bà, Sam Sam lén lút nhìn điện thoại di động. Đã hơn mười giờ rồi, Sam Sam rầu rĩ một lúc, rồi nghe thấy sau lưng có người hỏi “Cô đang làm gì vậy?”.

“Xem giờ đó mà, sau mười hai giờ đi xe đắt lắm”. Sam Sam đáp ngay mà không cần nghĩ, nói xong mới nhớ ra giọng này là của ai, gượng gạo quay lại. “Ừm… Tổng giám đốc…”.

Sam Sam rất muốn lấy một miếng vải che mặt mình lại, khóc, sao lại nói thế chứ? Ngài tổng giám đốc thật quá gian xảo, tấn công nhân lúc không phòng bị kìa!

Phong Đằng nhíu mày nhìn cô hai giây: “Xong việc tôi sẽ bảo người đưa cô về”.

Ủa, Sam Sam mừng rỡ, gật đầu liên tục, “Cám ơn tổng giám đốc!”.

Đúng là nhờ họa mà được phúc, chí ít có thể tiết kiệm được năm mươi tệ tiền xe đấy ^_^. Sam Sam ra sức tiễn khách ~ ing, đến khi mọi người đã về gần hết rồi, Phong Đằng cũng chào từ biệt vợ chồng Phong Nguyệt, nói với Sam Sam: “Đi thôi”.

Cất bước đi ra ngoài.

Sam Sam nhanh nhẹn theo sau Phong Đằng, thầm nghĩ có thể tài xế đứng ngoài đợi cô, ai ngờ đâu ra ngoài rồi, ngoài cửa chỉ có một chiếc xe, người giúp việc thấy Phong Đằng, lập tức mở cửa xe một cách cung kính: “Ngài Phong”.

Sau đó Sam Sam thấy Phong Đằng đến ngồi vào ghế lái, sau đó…

Sam Sam đờ ra trước xe.

Tài xế của cô đâu?

Lẽ nào, “bảo người đưa về” mà tổng giám đốc nói… lại là chính anh đưa về?

Sam Sam đứng trước cửa xe, vật vã: “Tổng giám đốc, anh nói là bảo người đưa tôi về, thế tài xế đâu?”.

Phong Đằng có vẻ nóng nảy. “Tôi không phải người à?”.

Sam Sam chỉ muốn gật đầu ngay. Đại boss sao anh là người được, cho dù là người thì cũng là người của tộc ăn thịt người. = =

Thấy cô đứng im bất động, Phong Đằng lại gắt lên: “Lên xe”.

Sam Sam không dám cãi lại nữa, ngoan ngoãn lên xe, chiếc xe này không phải là chiếc BMW trước đó, mà là một chiếc xe đua màu trắng khác, của hiệu nào thì cô không biết. Đại gia đúng là nhiều xe, Sam Sam không nén được cảm thán.

Cảm ơn liên tục và báo địa chỉ của mình xong, Sam Sam khẽ dựa vào lưng ghế nghỉ ngơi, có lẽ trong bữa tiệc uống chút rượu nên tinh thần Sam Sam có vẻ thoải mái hơn, sau đó cô ngáp một cái, sau đó… Sam Sam đã ngủ thiếp đi mất.

Ngủ thì thôi, tệ hơn là cô hoàn toàn không ngủ say, trong quá trình xe chạy, cô lại còn mở mắt, vừa hay nhìn thấy một bảng hiệu quen thuộc vụt qua, sau đó trong lúc mơ màng và đầu óc cũng mơ màng, cô đã quên bẵng mất ai đang ngồi cạnh mà hét lên: “Dừng xe ở đây, tôi muốn ăn mì thịt bò”.

Đến khi Sam Sam sực nhớ ra không phải cô đang ngồi trên taxi, tài xế bên cạnh là tổng giám đốc Phong, thì trong xe chỉ còn lại dư âm bao phủ.

Dám nói mình ăn chưa no trước mặt chủ nhân bữa tiệc, mà chủ nhân ấy còn là sếp của mình, Sam Sam muốn khóc mà không khóc nổi: “Tổng giám đốc… dạ dày tôi lớn… ngày nào tôi cũng phải ăn khuya… Lúc nãy trong bữa tiệc tôi ăn no thật đấy, thật đấy, nhưng mà đã tiêu hóa hết rồi…”.

Phong Đằng nhìn cô, im lặng mấy giây rồi quay đầu xe lại, dừng xe trước một quán nhỏ có bảng hiệu màu vàng: “Quán này?”.

“Dạ vâng dạ vâng”. Sam Sam gật đầu liên tục, chỉ muốn cách xa Đại boss càng nhanh càng tốt. “Tổng giám đốc, vậy tôi xuống đây, tạm biệt và cảm ơn anh đã đưa tôi về, lát nữa tôi ăn xong sẽ tự bắt xe về là được, tổng giám đốc không cần đưa tôi về đâu”.

Không hề ngừng lại mà nói luôn một hơi, xuống xe, đóng cửa xe, hoàn thành một cách nhanh - gọn - lẹ. Sau đó Sam Sam ngẩng đầu lên, boss Phong đang đứng đối diện.

Sam Sam choáng váng.

“Tổng giám đốc?”. Anh xuống xe làm gì?

“Mì thịt bò phải không?”.

“Tổng giám đốc chắc anh sẽ không ăn món này chứ…”.

“Không được sao?”. Phong Đằng đi ngang Sam Sam đang hóa đá. “Tôi cũng tiêu hóa hết rồi”.

“Hử?”.

“Chẳng lẽ khả năng tiêu hóa của tôi không bằng cô?”.

Thấy ánh mắt Đại boss lại bắn đến, Sam Sam nói ngay: “Không có không có, tổng giám đốc, khả năng tiêu hóa của anh là số một thế giới”. = =

Phong Đằng sặc.

Vào quán, Phong Đằng định ngồi xuống thì Sam Sam vội ngăn anh lại.

“Khoan khoan, để tôi lau ghế đã”. Cô lấy miếng khăn giấy ra lau vết dầu mỡ trên ghế, trên người tổng giám đốc toàn là hàng hiệu mà.

Phong Đằng ngồi xuống, vừa nhấc tay lên thì Sam Sam lại kêu lên: “Khoan khoan, để tôi lau bàn đã”.

Lại rút khăn giấy ra lau lau.

Phong Đằng: “…”.

“Được rồi, tổng giám đốc mời anh ngồi”.

Sam Sam lau mồ hôi, tự cô lau qua loa ghế mình rồi ngồi xuống. Bà chủ quán đến chào họ, Sam Sam chọn một bát mì kéo nhỏ. Sam Sam thường xuyên đến đây ăn mì nên bà chủ đã quen mặt, bắt chuyện: “Hôm nay chỉ bát nhỏ thôi à?”.

Sam Sam ngượng ngùng gật đầu, dưới khí thế của Đại boss thì chắc chắn cô nuốt không trôi, gọi bát lớn thì lãng phí quá.

Làm mì rất đơn giản, hai bát mì thịt bò được nhanh chóng mang lên, Sam Sam gỡ đũa ra định gắp thì thấy Phong Đằng đang cau mày nhìn bát mì.

Nhìn đi nhìn đi, ăn không nổi chứ gì, bảo anh đừng vào rồi mà. Sam Sam vừa sỉ nhục vừa giả vờ hỏi vẻ quan tâm: “Tổng giám đốc sao thế ạ?”.

Phong Đằng ngẩng lên nói gọn lỏn: “Đổi bát khác đi, tôi không ăn rau thơm”.

Vậy ban nãy sao anh không nói với bà chủ = =, Sam Sam ngăn anh lại theo phản xạ: “Vậy bát này bỏ à? Lãng phí lắm, gắp ra là được mà”.

Phong Đằng nhướn mày. “Cô gắp?”.

Sam Sam đờ người một lúc, rồi gật đầu như đã hạ quyết tâm: “Tôi gắp!”.

Gắp thì gắp chứ, trời to đất to, sếp là to nhất, cô đã hy sinh máu của mình rồi, gắp rau thơm bé tí thế này có là gì!

Gỡ một đôi đũa khác, Sam Sam cúi xuống cẩn thận và rất tỉ mỉ gắp hết rau thơm ra không sót miếng nào, sau đó đẩy bát mì lại trước mặt Phong Đằng.

“Tổng giám đốc, được rồi ạ”.

Sam Sam vừa ngẩng lên đã thấy ngay ánh mắt sắc lẹm của Đại boss, trái tim bé nhỏ của Sam Sam run bắn lên, ánh mắt gì đây… Tại sao cô cảm thấy kinh dị quá vậy. = =

Đại boss Phong liếc nhìn bát mì, gật gù: “Khá lắm”.

Sam Sam lại run rẩy, rõ ràng là khen ngợi mà tại sao cô lại thấy càng kinh dị hơn? Có một trực giác xui xẻo làm sao…

Sam Sam gượng gạo ăn mì, ăn xong cũng không dám giành trả tiền với Phong Đằng, thấy Đại boss thanh toán, rồi Đại boss đưa cô về đến dưới nhà…

Ủa, chẳng có chuyện kinh dị nào xảy ra cả, xem ra ban nãy chỉ là ảo giác…

Vẫy tay chào sếp xong, Sam Sam chạy lên lầu, nhìn ra ngoài qua cửa sổ cầu thang tầng hai, chiếc xe đua màu trắng của Phong Đằng vô cùng nổi bật trong màn đêm, rồi chiếc xe nhanh chóng rẽ vào một con đường khác và biến mất.

Sam Sam bỗng có cảm giác ủ rũ và hụt hẫng. Hôm nay và cả một tháng trước đó, đối với một nhân viên quèn như cô mà nói thì thật giống như truyện cổ tích, sau này chắc không còn bất cứ cơ hội qua lại nào với Đại boss nữa rồi nhỉ…

Nhưng!

Sam Sam nắm chặt tay, lại nhanh chóng hào hứng!

Cố lên! Tiết Sam Sam!

Ngày mai, chính là một ngày mới không còn cơm gan heo nữa!

= =