Ta muốn đến Cửu Châu - Chương 66 - 67

Chương 66

Men theo hang động đi vào sâu bên trong, chân giẫm trên dòng máu ướt dính. Nghĩ tới dòng sông máu này do đâu mà có, Nhược Nhất bất giác thấy buồn nôn, cô quay sang hỏi: “Nguyệt Hoàng, muội có biết những đầu lâu này từ đâu mà có không?”.

Nguyệt Hoàng lắc đầu: “Ta không biết, ta bị bắt tới đây, khi tỉnh lại thì đã thấy như vậy rồi”.

“Ai bắt tỷ?”. Lần thứ ba hỏi câu hỏi này, Nhược Nhất nhìn Nguyệt Hoàng chằm chằm, không cho nàng trốn tránh. Nguyệt Hoàng dừng bước, tránh ánh mắt của Nhược Nhất, im lặng. Nhược Nhất cau mày: “Đã đến nước này rồi, tỷ còn giấu giếm giúp kẻ đó sao?”.

“Nhược Nhất có biết vì sao Toan Dữ điểu bị phong ấn ở Thanh Khâu không?”, Nguyệt Hoàng im lặng một lúc, cuối cùng hỏi một câu không liên quan.

Nhược Nhất nói không biết. Nguyệt Hoàng nói tiếp: “Cách đây rất lâu, khi tộc phượng hoàng vẫn còn hưng thịnh, Hồ Trủng của Thanh Khâu là nơi phượng hoàng niết bàn. Kẻ thành công thì sống mãi, kẻ thất bại thì bị chôn ngay trong hồ. Lâu dần, hồ ở sau núi Thanh Khâu được gọi là Hồ Trủng. Phượng hoàng là vua của muôn chim, nơi đây lại tích tụ hơi thở hàng vạn năm của tộc phượng hoàng, chỉ riêng khí thế đã có thể áp chế được Toan Dữ điểu vài phần. Vì thế Câu Mang phong ấn Toan Dữ điểu ở đây là lựa chọn hoàn hảo. Nhưng hai trăm năm trước, Thương Tiêu nhập ma làm Cửu Châu đại loạn, khiến cho hồ ở Hồ Trủng này cạn khô”.

Nhược Nhất hiểu những chuyện ấy, nhưng không hiểu tại sao Nguyệt Hoàng nói những chuyện này, cô vẫn nhìn Nguyệt Hoàng với vẻ không hiểu. Nguyệt Hoàng cúi đầu nói: “Chúng ta đi cứu người đã, trốn được ra khỏi đây rồi tính sau”.

Thấy Nguyệt Hoàng bảo vệ người đó như vậy, Nhược Nhất không tiện nói nhiều, quay đầu tiếp tục đi về phía trước. Bên trong càng tối tăm và ẩm ướt, Nhược Nhất phải ngưng tụ ánh sáng vàng trong lòng bàn tay, kéo Nguyệt Hoàng chầm chậm đi lên phía trước. Đi khoảng hai trăm mét, Nhược Nhất đưa tay mò mẫm, trước mặt cô là một bức tường. Cuối đường rồi!

Nhược Nhất sờ soạng trên tường, xem xem có thể tìm cách mở được bức tường ra không. Cuối cùng cô thở dài, quay sang nói với Nguyệt Hoàng: “Xem ra chúng ta thật sự phải quay về đường cũ…”. Tiếng cuối cùng bị cô nuốt xuống, giọng nói có chút hoảng sợ: “Nguyệt Hoàng?”. Chỉ thấy đôi mắt vốn đen láy của Nguyệt Hoàng hóa thành màu đỏ rực rỡ như lửa, trong hang tối trông nó quỷ dị tới rợn người.

“Tiểu Nhất Nhất… ta, cơ thể, rất kỳ lạ”.

“Kỳ lạ?”.

Cảm thấy Nguyệt Hoàng siết tay mình chặt hơn, Nhược Nhất có chút lúng túng. Nhờ ánh sáng ngưng tụ trong lòng bàn tay, cô nhìn thấy tay của Nguyệt Hoàng dần đổi màu, ngón tay dài ra mọc móng sắc nhọn. Nhược Nhất ngẩng đầu nhìn thì thấy trên mặt Nguyệt Hoàng bắt đầu mọc lông.

Nguyệt Hoàng hình như đau tới mức cơ thể co quắp, cổ họng phát ra những tiếng kêu của động vật. Bỗng, nàng ngửa đầu kêu, tiếng kêu dần biến thành tiếng kêu của phượng hoàng.

Lúc này ngón tay của Nguyệt Hoàng hoàn toàn biến thành móng, nàng cào làm cổ tay Nhược Nhất rớm máu. Đôi cánh sau lưng xé tung áo, dang rộng, nhưng do hang động chật hẹp nên cánh nàng không thể xòe ra hết. Nguyệt Hoàng kêu một tiếng như đau buồn, vang vọng tới mức cả hang động hơi rung chuyển.

Bức tường phía trước bị ảnh hưởng bởi tiếng kêu của Nguyệt Hoàng, theo sự rung chuyển của hang động mà từ từ trượt xuống, một tia sáng đỏ dần lan rộng, chiếu vào đôi mắt đầy kinh ngạc của Nhược Nhất, mang theo khí lạnh khát máu.

Không sai… không khác cảnh tượng trong mơ chút nào.

Mặt đất toàn máu tươi, cánh tay, bàn chân vương vãi và không gian nồng nặc thứ mùi khiến người ta buồn nôn. Quan trọng nhất là, ở phía trước là nam tử mặc áo đỏ rách tươm, bị đóng đinh trên tường.

Hồng Liên, hoặc cũng có thể nói là Thành Hạo, hắn đang cúi đầu, hôn mê.

Nguyệt Hoàng kêu lên một tiếng, buông Nhược Nhất ra và bay thẳng về phía Hồng Liên. Nhược Nhất bị cơn gió cuốn theo làm cho lảo đảo, suýt ngã lên đống tay chân gãy nát. Sau khi đứng vững, cô ngẩng đầu thấy Nguyệt Hoàng dừng lại bên cạnh Hồng Liên, giơ móng vuốt nhổ bỏ những chiếc đinh đang cắm vào cơ thể hắn.

Hồng Liên không giãy giụa, càng không có ai ra ngăn cản, cả quá trình thuận lợi tới mức khiến người ta kinh hãi. Nguyệt Hoàng dùng mỏ cắp cổ áo của Hồng Liên, từ từ đặt hắn xuống đất. Nhược Nhất luôn cảnh giác, hai tay ngưng tụ một tầng sáng vàng, chầm chậm đi về phía họ. Nguyệt Hoàng dựa bên cạnh Hồng Liên, dùng lưỡi nhẹ nhàng liếm vết thương đang rỉ máu trên người hắn, tiếng kêu ai oán như thể chính nàng là người bị thương.

Nhược Nhất vừa đi vừa quan sát cảnh vật xung quanh. Không gian nơi này không nhỏ, ở các góc có những tảng đá màu đỏ, chính là thứ đã phát ra luồng sáng đỏ ban nãy. Trên đỉnh đầu vẫn là lớp đất dày. Đất dưới chân bị máu ngấm vào nên mềm nhũn như bùn lầy, chỉ cần bước đi không chú ý là sẽ bị lún xuống.

Nhược Nhất nhìn tay chân nát vụn khắp nơi, càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái, cả những tảng đá ở bốn xung quanh nữa… đây thật giống… giống như một ma trận! Nhược Nhất đang nghĩ vậy thì đột nhiên dưới chân lún xuống, cô giẫm vào chỗ đất mềm nhũn, cố gắng thế nào cũng không rút ra được. Nhược Nhất ngẩng đầu định gọi Nguyệt Hoàng kéo mình lên thì một cánh tay bên cạnh bất chợt dựng đứng lên, như có ý thức kéo mạnh tay Nhược Nhất.

Luồng khí âm u lạnh lẽo của cánh tay ấy khiến Nhược Nhất rùng mình, ánh sáng vàng không chút chần chừ đập thẳng vào cánh tay ấy. Bàn tay đó của Nhược Nhất mới thoát được thì bàn tay kia lại bị kéo xuống - một đầu lâu cắn vào bàn tay phải vừa bị Nguyệt Hoàng cào xước của cô.

Nhược Nhất nhìn thấy đầu của mình đang hút máu của mình, cảm giác quỷ dị này khiến da đầu cô tê dại. Cánh tay phát ra ánh sáng vàng, đánh bay cái đầu lâu ấy đi. Nhưng dù Nhược Nhất làm thế nào cũng không thể ngăn được máu chảy trên cổ tay.

Bình tĩnh nhìn xung quanh, Nhược Nhất chỉ thấy cảm giác bất lực như xuyên thẳng vào tim, những cánh tay cẳng chân vốn đang nằm yên bỗng như bị mùi máu của Nhược Nhất thu hút, đều bừng bừng sống lại.

Nhược Nhất bịt bàn tay phải đang chảy máu không ngừng, nghĩ bây giờ làm thủng một lỗ ở trên đỉnh dễ hơn hay là giết chết những cánh tay cẳng chân vốn đã không còn sinh mệnh này dễ hơn.

“Á!”. Một tiếng gào thét thảm thiết khiến Nhược Nhất giật mình.

Hồng Liên giống như bị thứ gì kích thích đột nhiên nằm quằn quại dưới đất, không ngừng giãy giụa. Nguyệt Hoàng đã hóa thành phượng hoàng ở bên cạnh Hồng Liên, nàng lo lắng không biết phải làm thế nào. Nhưng Nhược Nhất nhìn Hồng Liên đang giãy giụa, cô lại phát hiện mắt của hắn… không hề có màu trắng, đồng tử đỏ như những tảng đá ở quanh đây. Giống hệt dáng vẻ mà Nhược Nhất đã nhìn thấy trong mơ. Tiếng gào thét càng thê lương, nhưng khi lên tới đỉnh điểm thì bất chợt dừng lại, Hồng Liên cũng ngừng giãy giụa.

Hắn từ từ ngẩng đầu.

Đồng tử của Nhược Nhất liền co lại, cô cố gắng hét lớn: “Nguyệt Hoàng mau tránh ra!”.

*

Võ La lại tới gõ cửa phòng Nhược Nhất, nàng thở dài: “Không đến mức ấy chứ… đã giờ nào rồi”. Võ La vừa nói vừa đẩy cửa vào phòng, nhìn khắp phòng một lượt, nàng quay ra ngoài, xông thẳng vào phòng Thương Tiêu. “Biểu ca, A Nhan xảy ra chuyện rồi!”.

Cũng không có ai. Võ La sững người, sau khi ra khỏi phòng thì lạnh mặt: “Tưởng rằng ta đang mang thai thì thành đồ vô dụng sao?”.

*

Thanh Khâu sơn, Hồ Trủng.

Cửu Diệm hắt hơi một cái rất vang rồi khịt mũi. Hắn nhìn cảnh sắc thê lương xung quanh, lại nhìn sắc mặt càng lúc càng nhợt nhạt của thần minh bên cạnh, lạnh lùng nói: “Lâu như vậy rồi mà không hề có động tĩnh, Thương huynh, lần này e là huynh tính sai rồi”.

Thương Tiêu không lên tiếng, chỉ nhìn vào tấm bia ấy như muốn nhìn xuyên qua nó. Cửu Diệm dường như không biết nỗi lòng của Thương Tiêu, hắn chỉnh tóc trước trán, rồi búng móng tay, nói: “Nhan Nhược Nhất tuy có thần lực của thần Câu Mang, nhưng suy cho cùng đó cũng chỉ là thần lực được người ta gửi gắm nên việc sử dụng thần lực sẽ gặp nhiều khó khăn. Về kinh nghiệm chiến đấu, sợ là ngay cả một đứa trẻ ở Thanh Khâu tỷ ấy cũng không đánh nổi”.

Thương Tiêu vẫn bất động.

Cửu Diệm quan sát sắc mặt của Thương Tiêu, tiếp tục nói: “Trước tiên là mất đi một tri kỷ, sau đó lại mất đi người yêu, bây giờ còn chưa biết gặp cái gì hay lại mất đi cái gì, nếu đệ là Nhan Nhược Nhất, có khi đệ đã khóc tới mức đứt ruột đứt gan lâu rồi, chẳng còn tâm trí đâu mà luyến lưu nhân thế nữa…”.

“Cửu Diệm”, cuối cùng Thương Tiêu nói, “Ngậm miệng lại”.

Cửu Diệm bật cười rồi không nói nữa.

Cơn gió hoang liêu cuốn theo cát bụi thổi tới. Dường như Cửu Diệm nhớ tới một số chuyện đã qua, vẻ mặt có chút bùi ngùi. Nhưng không có nhiều thời gian để hắn hồi tưởng những chuyện đã qua, mặt đất dưới chân hắn rung mạnh. Mặt đất ở phía xa đùn lên như một ngọn núi lửa phun trào, chỗ đất đùn lên ấy chợt nổ tung, bùn đất bắn tung tóe, cùng với bùn đất bắn ra ngoài còn có vô số cánh tay cẳng chân,những mảnh đá đỏ quỷ dị và những giọt máu rơi xuống như mưa.

Thương Tiêu và Cửu Diệm cùng chăm chú nhìn. Nhưng khi họ nhìn thấy một thứ khác, đừng nói là sắc mặt của Thương Tiêu, ngay cả thần sắc của Cửu Diệm cũng lập tức biến đổi.

Thương Tiêu nói: “Cửu Diệm, Nhan Nhược Nhất đâu?”, không nghe thấy bất cứ tình cảm thương yêu nào trong giọng nói.

Cửu Diệm kinh ngạc nhìn thứ ấy, không dám đáp lời. Nhan Nhược Nhất? Thứ đó không phải là của Nhan Nhược Nhất sao? Thương Tiêu đã nhìn thấy Nhan Nhược Nhất mà vẫn hỏi câu ấy. Thật quá nực cười!

Thứ đó là… đầu lâu của Nhan Nhược Nhất. Tóc tai rũ rượi, mặt dính đầy máu và bùn đất, vết thương bị cắt ở cổ ngay ngắn và nhẵn bóng, sắc mặt bi thương và vô cùng đau khổ. Hơn nữa… Nhược Nhất vẫn mở mắt. Nhược Nhất vẫn mở mắt.

Cửu Diệm nghĩ: Có lẽ tỷ ấy vẫn có thể nhìn thấy thế gian này. Cửu Diệm quay sang nhìn Thương Tiêu, hừ lạnh một tiếng, trong giọng nói đầy châm biếm: “Chẳng phải ở đó sao?”.

Thương Tiêu chậm rãi bước lên phía trước. Bước chân chắc chắn, mặt không hoảng sợ. Dáng vẻ của hắn đúng là dáng vẻ của một thần minh. Thương Tiêu dừng lại trước đầu lâu của Nhược Nhất, nhìn khuôn mặt ấy rất lâu, lạnh lùng hỏi: “Ở đâu?”. Hoặc là cố làm ra vẻ không biết, hoặc là thần trí đã trở nên mơ hồ.

Lúc này Cửu Diệm đã không còn tâm trạng chơi trò bí hiểm với Thương Tiêu nữa, hắn nói vừa châm biếm vừa lạnh lùng: “Chết rồi, ở dưới chân huynh”. Cửu Diệm chưa nói hết lời thì một giọt huyết lệ ở khóe mắt thần minh chảy xuống.

Chương 67

Như bị giật mình trước vẻ mặt của Thương Tiêu, Cửu Diệm sững người: “Thương Tiêu, huynh…”.

Thương Tiêu nhận thấy mặt mình đã ướt đẫm, ngón tay khẽ lau đi huyết lệ trên mặt, để lại những vết mờ mờ. Thần sắc của Thương Tiêu có chút mơ hồ, hắn không hiểu vết máu trên mặt mình từ đâu mà có.

Cửu Diệm thở dài: “Hai trăm năm trước huynh nhập ma vì tỷ ấy, khiến thiên hạ đại loạn, bây giờ tỷ ấy vì thiên hạ mà mất mạng, đó chính là nhân quả luân hồi”.

Nhân quả luân hồi? Thương Tiêu sững người, Nhan Nhược Nhất đã gieo “nhân” như thế nào, hắn nhất thời không nhớ được. Trong đầu Thương Tiêu lướt qua dáng vẻ của Nhược Nhất khi cô nhảy xuống từ đỉnh U Đô sơn hai trăm năm trước và đôi mắt rơi lệ vì hắn cách đây không lâu.

Lúc này…

Thương Tiêu nhất thời không dám nhìn cái đầu dưới đất. Đang lúc hắn không biết nói gì thì mặt đất lại rung chuyển dữ dội, trong chớp mắt thân hình của Thương Tiêu cũng lảo đảo như không đứng vững. Chỗ mặt đất nứt ra lại đột nhiên đùn lên, cao hơn lần trước rất nhiều. Cửu Diệm quát lớn: “Mau tránh ra”.

Nhưng Thương Tiêu đứng im bất động. Cửu Diệm đành lao lên trước kéo Thương Tiêu bay lên không trung. Khi hắn nhìn xuống dưới, chỉ thấy cái động ấy nứt ra trên mảnh đất khô cằn hoang vu của Hồ Trủng, liền kinh ngạc nói: “Đó là… trận?”.

Hoặc có thể nói là một mắt trận khổng lồ. Khi cái động này càng lúc càng lớn thì phía xa cũng bắn ra sắc máu đỏ sậm. Nếu hắn đoán không nhầm, bên ấy có lẽ là hướng của Anh Lương. Ánh sáng nhanh chóng mở rộng, nhanh chóng quét qua Thanh Khâu rồi lại lao về phía xa như muốn quét sạch cả Cửu Châu.

Mặt trời cũng bị nhuốm màu đỏ như máu. Cửu Diệm có cảm giác thấp thỏm không yên, vội nhẩm thần chú tịnh tâm vô số lần mới có thể áp chế được sát khí đang dâng lên trong lòng.

Hắn nhìn hang động không ngừng mở rộng bên dưới, thần sắc trở nên cứng đờ. Huyết trận…

Trong điển tích thượng cổ có ghi, tập hợp được máu của vạn vật thì có thể tạo thành huyết trận, huyết trận này có thể làm người chết sống lại, nếu máu thu thập được đủ phong phú, thậm chí còn có thể làm đảo ngược thời gian và không gian, đây là phép thuật có thể làm khuynh đảo đất trời. Nhưng vì thuật này khi bắt đầu cần phải sát hại quá nhiều sinh mệnh nên đã bị chúng thần thượng cổ phong ấn và trở thành một thuật cấm kỵ.

Rốt cuộc kẻ khai triển thuật này muốn làm gì? Cửu Diệm vẫn chưa hết kinh ngạc, trong hang động ấy lại tuôn ra hàng đống cánh tay cẳng chân, bên trong đống hỗn tạp ấy còn có… đầu của Nhan Nhược Nhất? Vì sao lại có nhiều đầu như vậy?

Cửu Diệm trố mắt nhìn, rồi lại quay sang nhìn Thương Tiêu. Sự mơ màng trong mắt Thương Tiêu đã biến mất, thần trí của Thương Tiêu cũng đã tỉnh táo trở lại. Thương Tiêu không vội vàng đi xuống, ánh mắt sắc bén lại nhìn xuống tìm kiếm trong đống cánh tay cẳng chân. Cửu Diệm đương nhiên biết Thương Tiêu đang tìm kiếm thứ gì, nhưng trước nhiều khuôn mặt giống nhau như vậy thì phải tìm thế nào đây?

Như muốn phá tan sự nghi ngờ của Thương Tiêu, trong hang động tràn ngập màu máu lóe lên tia sáng vàng. Hai mắt Thương Tiêu sáng ngời nhưng vẫn không vội xuống dưới. Cửu Diệm ngạc nhiên nhướn mày: “Đúng là có chút bản lĩnh”.

Cửu Diệm chưa nói dứt lời, trong đống đầu lâu và tay chân lộn xộn ấy bất chợt bùng ra một luồng ánh sáng, khiến máu thịt phía dưới bắn tung tóe, sau đó một bóng người phá mọi vật cản xông ra, theo sau còn có một con… phượng hoàng! Nhưng hắn không hề cảm nhận được sinh khí của con chim phượng hoàng ấy.

Đúng lúc đó, bên dưới bỗng tràn ngập sát khí, một hình bóng màu đỏ khác cũng vội vàng đuổi theo Nhược Nhất, dao găm lóe sáng, chém thẳng vào lưng cô. Nhược Nhất cảm nhận được nguy hiểm, nhưng lúc này cô đang ở trên không trung, muốn tránh đòn này là không thể. Nhược Nhất ngửa đầu nhìn, thấy Cửu Diệm và Thương Tiêu nhưng không hề lộ vẻ vui sướng cầu cứu như trước.

Ánh mắt Thương Tiêu tối sầm, hắn liền lướt tới bên cạnh Nhược Nhất, giơ tay gạt lưỡi dao đang đâm tới. Thương Tiêu chuyển tay định ôm eo Nhược Nhất nhưng không ngờ tay hắn chưa chạm vào thì cô đã quát lớn: “Đừng động vào ta”.

Thương Tiêu sững người kinh ngạc, hắn nhìn kỹ mới phát hiện toàn thân Nhược Nhất là những vết thương nhỏ, khóe miệng cô không ngừng chảy máu, cô nhìn Thương Tiêu bằng ánh mắt đề phòng xa lạ. Nhược Nhất đưa Nguyệt Hoàng xuống đất, như không nhìn thấy cánh tay cẳng chân vương vãi khắp nơi, mặc cho máu nhớp nháp vẫn đang chảy ra làm ướt quần áo của mình một lần nữa. Sự xuất hiện của Nhược Nhất làm những đầu lâu ấy xôn xao, rì rầm, dần di chuyển về phía cô. Những đầu lâu lại gần bị cô lạnh lùng đập vỡ, dù óc có bắn ra tung tóe cũng không làm Nhược Nhất bận tâm.

Động tác như vậy không giống Nhan Nhược Nhất chút nào. Rốt cuộc lúc nãy ở bên dưới đã xảy ra chuyện gì… Không cho mọi người quá nhiều thời gian phỏng đoán, hình bóng màu đỏ ấy nhảy lên, lao nhanh về phía Nhược Nhất, giơ lưỡi dao đâm trúng tim Nguyệt Hoàng. Nhược Nhất đương nhiên sẽ không ngồi im, ánh sáng vàng trong tay bay lên, đỡ lấy nhát đâm ấy. Lưỡi dao tuy khựng lại, nhưng những lưỡi dao nhỏ găm trên thân dao vẫn bắn ra khiến người ta không kịp né tránh, tất cả đều cắm vào cơ thể Nhược Nhất, dần dần chúng biến mất, máu Nhược Nhất không ngừng chảy.

Ngay cả Cửu Diệm cũng không khỏi kinh ngạc, chả trách Nhược Nhất không cho Thương Tiêu chạm vào người, trong cơ thể Nhược Nhất bị găm nhiều lưỡi dao như vậy, chỉ một cái chạm khẽ cũng khiến cô đau đớn thấu xương. Không cho Nhược Nhất thời gian nghỉ ngơi, Hồng Liên lại giơ dao chém xuống.

Thần ấn giữa hai lông mày của Thương Tiêu lóe lên, ánh mắt đằng đằng sát khí, hắn đang định động thủ thì bỗng nghe trên không trung vang lên một tràng cười lớn: “Đủ rồi, đủ rồi!”.

Hồng Liên liền thu dao lùi lại.

Cửu Diệm và Thương Tiêu đều biến sắc, nhìn về phía bầu trời Anh Lương. Nhược nhất ôm Nguyệt Hoàng lúc này đã không còn hơi thở, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía ấy. Chỉ thấy nam tử mặc y phục đỏ rực từ phương xa đạp mây bay tới, một bước mười dặm, vạt áo tung bay, thanh thoát như tiên. Hắn không cao ngạo như Thương Tiêu, không mê hoặc như Cửu Diệm, nhưng lại hào hoa phong nhã.

Hắn lướt nhìn mấy người, cuối cùng dừng lại trên người Nhược Nhất, cười nhạt nói: “Tiểu nha đầu vất vả rồi”.

Nhược Nhất nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi gọi tên hắn như muốn ăn tươi nuốt sống: “Anh Lương chủ!”.

Anh Lương chủ cười lớn, nói: “Bây giờ mới biết thì có tác dụng gì chứ?”. Hắn vừa vung tay, Hồng Liên lập tức nhảy lên bên cạnh hắn. “Hắn đã hoàn toàn nhập ma và trở thành con rối của ta. Huyết trận đã hoạt động, đại nghiệp của ta sắp thành, cho dù các ngươi thần thông quảng đại thế nào cũng không thể làm gì được”.

Thương Tiêu đâu đợi hắn nhiều lời, thần ấn ở ấn đường sáng quắc, nóng rát, thân hình lao vút lên tấn công. Hồng Liên ở bên bảo vệ Anh Lương chủ, không để Thương Tiêu thành công, chiến đấu với Thương Tiêu trên không trung. Sự tranh đấu của thần lực và ma lực quá kịch liệt, chẳng bao lâu sau trên bầu trời cuồn cuộn mây đen, toàn bộ Thanh Khâu đều bị chìm trong bóng tối.

Cửu Diệm thầm nói gay rồi, hắn liền xoay người kết một kết giới cho cung điện Thanh Khâu, sau đó quay lại định khống chế Hồng Liên, muốn để Thương Tiêu đối phó với Anh Lương chủ. Nhưng Cửu Diệm chưa kịp động thủ thì một bóng người màu đỏ khác bỗng lướt qua mặt. Cửu Diệm né người, nhìn kỹ lại là…

Nhan Nhược Nhất? Không đúng, đây chỉ là quái vật không hồn được ghép từ đầu lâu của Nhan Nhược Nhất và những bộ phận cơ thể tán loạn kia thôi.

Cửu Diệm nhìn xuống dưới, mắt trận màu đỏ máu đã hoàn toàn mở ra giống hệt một con mắt màu máu đang nhìn lên bầu trời. Cánh tay cẳng chân và đầu lâu bên dưới đều tự động ghép lại với nhau, tạo thành những quái vật kỳ dị. Những quái vật ấy, có kẻ chạy loạn khắp nơi, có kẻ phát ra tiếng hét như đau đớn bi ai, có kẻ tấn công Cửu Diệm và Thương Tiêu.

Nhược Nhất dường như không cảm nhận được sự biến đổi xung quanh, cô cúi đầu nhìn Nguyệt Hoàng trong lòng mình: “Đây chính là sư phụ mà tỷ bảo vệ đến cùng sao? Đây chính là sư phụ của tỷ sao?”. Nguyệt Hoàng dĩ nhiên không thể trả lời được nữa.

Anh Lương chủ đi tới bên cạnh Nhược Nhất từ lúc nào không hay, nghe thấy lời nói của cô, nụ cười bên môi hắn khẽ khép lại: “Đợi khi đại nghiệp thành công, ta sẽ bù đắp cho nàng ấy”.

“Đại nghiệp? Bù đắp?”. Nhược Nhất chỉ thấy nực cười. “Đại nghiệp của ngươi có thành hay không liên quan gì đến tỷ ấy? Tỷ ấy đã chết rồi, đòi sự bù đắp của ngươi thì có tác dụng gì?”.

Anh Lương chủ lại cười, trong mắt thoáng hiện lên ánh sáng điên cuồng: “Phượng hoàng là loài chim bất tử, đâu dễ chết như thế. Huống hồ, nếu nàng ấy chết thật, ta cũng có thể giúp nàng ấy sống lại. Chỉ cần huyết trận hình thành, tộc phượng hoàng của ta sống lại, Hoàng Nhi đương nhiên cũng có thể sống lại. Lúc ấy, nàng sẽ không nhớ tới Thành Hạo gì nữa, nàng sẽ chỉ thuộc về ta”.

Nhược Nhất ngẩng đầu nhìn hắn: “Ngươi muốn làm đảo lộn thời gian và không gian, làm cho tộc phượng hoàng sống lại?”. Nhược Nhất bừng tỉnh ngộ, những nghi ngờ trong đầu dần trở nên rõ ràng.

Vì sao Cửu Man chui từ dưới đất lên trước? Theo lý mà nói, Anh Lương chủ là lãnh chúa một phương, một khi trên lãnh địa của mình có ma vật như vậy xuất hiện hắn nên hoang mang hơn bất kỳ ai mới đúng, nhưng hắn lại ngồi ung dung trong cung điện mà không hề bận tâm. Sau đó Hồng Liên xuất hiện ở Anh Lương, Nguyệt Hoàng bị ma khí xâm nhập muốn giết Nhược Nhất. Còn nữa, khi mọi người đều ở trên không trung chiến đấu với Hồng Liên, thì lại không thấy bóng dáng Anh Lương chủ đâu. Vì sao hồn phách của Thành Hạo lại bị biến thành Hồng Liên? Vì sao ở trên U Đô, hắn lại ép Huân Trì vào bước đường cùng…

Vì hắn lập huyết trận, vì hắn muốn thiên hạ nhập ma, khiến khắp nơi ở Cửu Châu đều là tàn sát và thù hận, khắp nơi đều nhuốm máu tươi.

Anh Lương chủ cười: “Sáu trăm năm trước, ta dụ Quý Tử Hiên phản bội yêu tộc, vốn muốn khiến hắn nhập ma, nhưng không ngờ Tử Đàn lại có bản lĩnh hút hết ma khí trong cơ thể Quý Tử Hiên ra. Hai trăm năm trước, ta làm cho ma khí xâm nhập Không Tang, phá phong ấn thượng cổ. Khi ấy ta vốn định thả yêu ma ra, nhưng không ngờ Huân Trì lại giao trái tim cho ngươi, khiến ta không thể phá giải hoàn toàn phong ấn của thần minh. Sau đó ta dụ Thương Tiêu nhập ma. Với cách làm của hắn khi ấy, ta tưởng không đầy hai mươi năm nữa là có thể thu thập đủ máu cho ma trận, nhưng không ngờ hắn lại tự phong ấn. Sau bao lần thất bại, ta liền quyết định tạo ra một thiên ma, khi ấy, Hoàng Nhi mê đắm linh hồn của con người thấp hèn, ta liền nhất cử lưỡng tiện, vừa thay Hoàng Nhi trừ tai hại vừa tìm thấy thứ mà mình cần”.

Nhược Nhất cúi đầu không nói.

Anh Lương chủ tiếp tục nói: “Sự xuất hiện của ngươi đã cản trở không ít kế hoạch của ta, có điều, ngươi đã cho ta biết được một chuyện thú vị”. Hắn cười, lại gần Nhược Nhất. “Máu tươi của thế giới khác đúng là thứ may mắn lắm mới có được, máu của ngươi có thể giúp cho tộc phượng hoàng hồi phục sớm hơn và thoát khỏi tử khí của Âm Sát. Ta nghĩ mọi cách để tạo ra máu có công hiệu giống ngươi, nhưng những thứ ta làm ra đều thất bại, cũng không tìm thấy máu kẻ nào hợp ý ta”.

“Ta không ngờ ngươi lại phối hợp chạy tới Thanh Khâu như vậy, tiết kiệm thời gian ta tìm ngươi khắp nơi”. Hắn giơ tay về phía Nhược Nhất: “Thần thượng cổ bị diệt, tộc phượng hoàng cũng suy yếu, từng người trong tộc chết đi. Thế nhân đều nói là thiên ý…”. Anh Lương chủ hừ lạnh một tiếng: “Ý trời là cái gì chứ! Ta cứ muốn làm đảo lộn thời gian và không gian, làm trái ý trời đấy! Hôm nay ta muốn Cửu Châu lại có sự xuất hiện của phượng hoàng!”.

Nhược Nhất nhìn hắn mà như nhìn thấy chính bản thân mình. Khi Huân Trì biến mất ngay trước mặt cô, khi Thương Tiêu nhập thần muốn từ bỏ cô, khi Nguyệt Hoàng rơi lệ ngừng thở, cô cũng muốn gào lên điên cuồng như hắn. Ý trời là cái gì? Nó là cái gì?

“Tiểu nha đầu, nếu ngươi cam tâm tình nguyệt đưa máu tươi cho ta, ta sẽ giúp ngươi bớt đau khổ, để cho ngươi được chết toàn thây”.

Giọng nói của Anh Lương chủ vang lên bên tai, Nhược Nhất bỗng bật cười: “Anh Lương chủ, ý trời khiến tộc phượng hoàng của ngươi diệt vong. Bây giờ ngươi vì tộc phượng hoàng mà muốn giết sinh linh Cửu Châu, ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng ngươi giống như ông trời đang nắm giữ sinh mệnh của ta?”. Nhược Nhất nhìn Anh Lương chủ, cười nhã nhặn: “Ngươi là cái thá gì?”.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor