Ta muốn đến Cửu Châu - Chương 61

Chương 61

Đối mặt với sự hoài nghi của Nhược Nhất, Huân Trì im lặng rất lâu, cuối cùng lắc đầu: “Thiên ma quả thực sinh ra vì thần Câu Mang, nhưng ta không phải là trái tim thiên ma…”.

Huân Trì tính tình ôn hòa, thường ngày cho dù là bị hiểu nhầm cũng sẽ không giải thích điều gì, nhiều nhất chỉ là chớp mắt, khó xử nhìn Nhược Nhất. Vì thế hôm nay giải thích thế này, hắn nói vẻ rất khó khăn.

“Ngụy biện!”. Đột nhiên Anh Lương chủ nhảy từ trên ghế xuống, chỉ vào Huân Trì quát mắng: “Tộc phượng hoàng của ta trải qua đại nạn từ thời thượng cổ, bây giờ chỉ còn lại ta và Nguyệt Hoàng may mắn sống sót, chuyện này nếu không phải ta biết rõ chân tướng thì chúng nhân của yêu tộc và tiên tộc đã thật sự bị ngươi lừa rồi!”.

Huân Trì cau mày, ánh mắt đột ngột lướt lên người Anh Lương chủ.

Tử Đàn bước lên một bước, chắn ánh nhìn của Huân Trì: “Không phải ta không tin Huân Trì, chỉ là, với hiểu biết của ngươi có lẽ ngươi biết rất rõ cách giải quyết ma khí đại loạn ở Cửu Châu hiện nay như thế nào, đúng không?”.

Huân Trì gật đầu: “Ta biết”.

“Nếu đã vậy, vì sao ngươi vẫn chưa chịu ra mặt giải quyết?”.

Huân Trì ngừng một lát, nhìn Nhược Nhất rồi khẽ thở dài: “Chuyện này… quả thực là ta có lòng riêng…”.

“Khá khen cho từ ‘lòng riêng’, trái tim thần minh cứu giúp thiên hạ, yêu thương chúng sinh, ta không biết khi nào lại có lòng riêng như thế”. Tử Đàn mỉm cười. “Chuyện đến nước này rồi, Huân Trì hãy nói ra phương pháp trừ ma, nếu ngươi không đích thân làm việc ấy thì hãy giao lại cho yêu tộc”.

Huân Trì im lặng một lúc, gượng cười nói: “Bây giờ ta nói ra, Hàn Ngọc chủ chắc chắn sẽ không tin ta”.

Tử Đàn nhướn mày: “Vì sao Huân Trì biết ta sẽ không tin?”.

Huân Trì sững người một lúc, khẽ thở dài nói: “Sau khi thần thượng cổ Câu Mang tâm sinh ma ý, đã tinh luyện để đưa ma khí ra ngoài và tiến hành phong ấn, không ngờ ma khí tràn ra ngoài và nhiễm vào đại yêu thượng cổ. Thần Câu Mang dùng hết thần lực trấn áp các yêu ma dưới núi, đồng thời moi tim ra, luyện hóa thành người và đặt tên là Huân Trì… Ta trấn giữ Không Tang, khống chế linh khí tứ phương. Nhưng bây giờ Cửu Châu lan tràn ma khí, bởi vì kết giới ở Không Tang đã vỡ, sức mạnh phong ấn dưới mấy ngọn linh sơn giảm đi. Cách duy nhất bây giờ, chỉ có thả yêu ma, sau đó lại phong ấn chúng”.

Tử Đàn im lặng, Anh Lương chủ ở phía sau Tử Đàn đột nhiên cười lạnh lùng: “Thả yêu ma? Cách này của Huân Trì quả thực rất hay! Giúp ngươi đỡ phải bôn ba khắp nơi, trăm phương ngàn kế lật đổ Cửu Châu!”.

Huân Trì nhìn chăm chăm Anh Lương chủ. Tử Đàn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thả yêu ma ra thì sẽ thế nào, bây giờ ai có thể phong ấn chúng một lần nữa?”.

Huân Trì im lặng: “Có”.

“Ai?”.

Huân Trì không trả lời, Anh Lương chủ hừ lạnh một tiếng: “Ngươi đừng hòng dùng kế hoãn binh, Tử Đàn, hà tất phải nhiều lời với hắn, cứ bắt hắn tra khảo là được thôi mà”.

“Không được!”. Nhược Nhất im lặng nãy giờ chợt lên tiếng, đứng chắn trước mặt Huân Trì. “Huân Trì không phải là người như thế! Ta không biết Cửu Châu thời thượng cổ có những câu chuyện xa xôi nào, nhưng Huân Trì ở trước mặt ta, Huân Trì bằng xương bằng thịt sẽ không làm chuyện lật đổ Cửu Châu như vậy!”.

Anh Lương chủ thở dài: “Tiểu nha đầu, biết người biết mặt mà không biết lòng, làm sao ngươi biết hắn không làm những chuyện ấy?”.

Nhược Nhất nhìn Anh Lương chủ nói: “Ta chỉ tin vào con mắt của ta”.

Tử Đàn đang định nói, Huân Trì bỗng nắm cổ tay của Nhược Nhất, nhìn Tử Đàn: “Nếu đã không tin ta thì hà tất phải nhiều lời như vậy? Huân Trì cáo từ”. Nói rồi hắn kéo Nhược Nhất đi.

Anh Lương chủ giận tím mặt: “Hỗn xược!”.

Nhược Nhất chỉ thấy một luồng khí nóng rát phía sau nhanh chóng ập tới, cô nghiêng người định tránh, nhưng Huân Trì vung tay áo, tạo ra một vòng sáng vàng chống lại luồng khí nóng rát ấy. Nhược Nhất tưởng chiêu này của Huân Trì chắn chắn có thể chống lại được sự tấn công, nhưng không ngờ luồng khí nóng rát ấy chỉ tiêu tan một lúc rồi lại bất chợt lao tới.

Anh Lương chủ đã hạ sát chiêu! Lưng nóng rát, Nhược Nhất vẫn chưa kịp cảm thấy đau đớn thì nghe Huân Trì kêu một tiếng, hắn kéo Nhược Nhất, quát khẽ: “Đi!”. Trong nháy mắt, hai người biến mất.

Tử Đàn nhìn chỗ hai người vừa biến mất như nghĩ ngợi điều gì đó, nàng không hề ra tay. Anh Lương chủ giận dữ, quay sang mắng Tử Đàn: “Vì sao ngươi thả bọn chúng đi? Không phải là ngươi tin những lời tên ma vật ấy nói đấy chứ?”.

Tử Đàn nhìn Anh Lương chủ: “Vì sao sư phụ vội vàng ra sát chiêu như vậy?”.

Nét mặt của Anh Lương cứng đờ, cười lạnh nói: “Là ta quản chuyện bao đồng, Cửu Châu này như thế nào thì có liên quan gì tới ta. Đến khi hắn thả hết yêu ma thì ngươi tự đi mà phong ấn!”.

Lông mày Tử Đàn hơi cau lại, một lúc sau nàng khẽ thở dài: “Huân Trì chịu một đòn tấn công của người, lại đưa Nhược Nhất đi theo nên họ sẽ không đi xa, chắc chắn là họ vẫn ở trong U Đô, chỉ cần sai người lục soát là được”.

“Tùy ngươi”. Anh Lương chủ xua tay, cụt hứng bỏ đi.

Đúng như Tử Đàn dự liệu, Huân Trì dẫn theo Nhược Nhất nên không đi xa. Khi Nhược Nhất ngẩng đầu nhìn thấy bức hoành phi với ba chữ “Nhan La điện”, đột nhiên cô có cảm giác dở khóc dở cười. Hai trăm năm trước, nơi đây vốn có tên là Phù Vân các, Nhược Nhất đã bắt Thương Tiêu đổi tên Phù Vân các thành “Nhan La điện” rồi viết hoành phi treo lên, cũng chính là nơi Nhược Nhất từng ở. Không ngờ nơi đây không hề thay đổi, chí ít là nhìn từ bên ngoài cô cũng không thấy có gì đổi khác.

Không cho Nhược Nhất quá nhiều thời gian nhớ về quá khứ, Huân Trì cúi người, miệng ộc máu. Nhược Nhất giật mình, cô vội dìu hắn, luôn miệng hỏi hắn làm sao thế. Khi chạm tay vào lưng Huân Trì, Nhược Nhất thấy dính dớp và ẩm ướt, cô nhìn kỹ mới phát hiện, lớp áo phía sau của Huân Trì đã ướt đẫm máu.

“Hắn… Anh Lương chủ nặng tay như vậy sao!”.

Huân Trì lau vết máu trên khóe miệng, yếu ớt nói: “Nhược Nhất, bọn họ có lẽ sắp tới đây rồi, tìm chỗ… tìm chỗ để bọn họ khó phát hiện ra chúng ta”.

Nhược Nhất cố bình tĩnh, vắt óc nghĩ rồi nói: “Đỉnh Hàn Ngọc! Chắc chắn bọn họ sẽ đuổi theo chúng ta xuống núi nên tạm thời sẽ không lên đỉnh Hàn Ngọc, hơn nữa Thương Tiêu ở đó, nếu là chàng… chàng chắc chắn sẽ không để ngươi bị oan uổng như vậy đâu!”.

Huân Trì dừng một lát rồi khẽ hỏi Nhược Nhất: “Vì sao cô nương khẳng định ta bị oan? Ma khí đầu tiên trên thế gian này quả thực là do thần thượng cổ Câu Mang sinh ra…”.

“Là Câu Mang chứ không phải Huân Trì”. Nhược Nhất nói: “Ta thừa nhận lúc mới nghe những lời Tử Đàn nói, ta có chút hoài nghi, nhưng nếu Huân Trì nói không phải, vậy thì nhất định là không phải. Ta tin vào nhận định của mình, ta ở bên ngươi lâu như vậy, ta không đến nỗi ngu dốt tới mức không biết phân biệt thiện ác”.

Huân Trì cụp mắt, nhếch miệng cười khẽ: “Huân Trì may mắn có được một người bạn tri kỷ”.

Nhược Nhất dìu Huân Trì, tìm được con đường nhỏ lên đỉnh Hàn Ngọc một cách quen thuộc. Tất cả những gì trên U Đô sơn gần như đều không biến đổi, con đường nhỏ đá xanh này vẫn ngoằn ngoèo kéo dài như không có điểm cuối. Càng lên trên, gió càng lạnh buốt thấu xương. Nhược Nhất không thích cảm giác này, bởi vì nó luôn gợi lại cho cô những kỷ niệm buồn, dù rằng bây giờ cô biết rất rõ những gì đã qua đều là quá khứ.

“Nhược Nhất, đi vào bạch môn”, giọng nói của Huân Trì khàn tới mức gần như hư ảo.

“Nhưng Thương Tiêu…”.

“Bạch môn…”.

Nhược Nhất cắn răng, đỡ cơ thể càng lúc càng yếu ớt của hắn, loạng choạng đi vào bạch môn trong động Hàn Ngọc. Cảnh sắc ở bạch môn trong hồi ức của Nhược Nhất chỉ là một bình đài trống trải, hoa tuyết tung bay bên ngoài kết giới và mầm cây nhỏ lặng lẽ sinh trưởng trong góc bình đài. Nhưng cô không ngờ, hai trăm năm sau quay trở lại đây, trước mắt cô lại là cảnh tượng như thế này.

Vụn băng đầy đất, hàn khí lan tràn, còn có một cây khô trong suốt. Cây khô…

Nếu Nhược Nhất không đoán nhầm, có lẽ đó là chân thân của Huân Trì. Nhưng vì sao lại là một cây khô? Không có lá, chỉ có chạc cây trơ trọi và thân cây đầy vết nứt.

“Đây… là cái gì?”.

“Huyền băng phong ấn Thương Tiêu”, Huân Trì nói: “Sau khi hắn phá phong ấn, thứ còn lại là vụn băng không thể tan chảy”.

Nhược Nhất bất giác đưa tay chạm vào vụn băng như thủy tinh lấp lánh, nhưng cô chưa chạm vào thì bị hàn khí chích vào tay, cô không dám chạm vào nữa. Nhược Nhất kinh hãi, Thương Tiêu ở trong huyền băng như thế này hai trăm năm sao… lại còn ở nơi này?

Nhược Nhất nhìn cây khô cách đó không xa, rồi lại nhìn vết sẹo dài trên mặt Huân Trì, ánh mắt dừng lại ở mái tóc trắng tới mức trong suốt. Cuối cùng Nhược Nhất cũng hiểu vì sao bây giờ Huân Trì có bộ dạng này, ngay cả chân thân cũng khô héo như vậy, hắn sao có thể khá hơn được…

“Huân Trì, vì sao ngươi biến thành thế này?”.

Huân Trì lảo đảo cố đi tới gần cây khô ấy, dựa vào thân cây và từ từ ngồi xuống. Hắn nghỉ một lúc, mỉm cười, vẫy tay với Nhược Nhất: “Nhược Nhất, lại đây”. Khi Nhược Nhất đi đến bên cạnh, Huân Trì đột nhiên cắn ngón trỏ của mình. Hắn cầm tay Nhược Nhất, mở lòng bàn tay của cô ra, rồi lấy máu mình làm mực, vẽ vài nét trên lòng bàn tay ấy. Hắn nhẩm thần chú, dường như là thần chú từ thời thượng cổ, Nhược Nhất nghe không hiểu, nhưng cô biết hắn đang kết khế ước gì đó với mình.

Không lâu sau, Huân Trì buông tay Nhược Nhất ra. “Nhược Nhất, cô nương còn nhớ đã từng nói với ta về ông lão đã đưa cô nương quay về Cửu Châu không?”.

Nhược Nhất gật đầu.

“Nếu ta đoán không nhầm, đó có lẽ là thần Câu Mang”.

“Cái gì!”. Nhược Nhất ngừng một lát, nói: “Nhưng… nhưng chẳng phải ông ấy tiêu tán giữa đất trời Cửu Châu rồi sao? Trái tim duy nhất còn lại cũng hóa thành ngươi rồi mà”.

“Thần là bất tử bất diệt, thần thức của thần Câu Mang tiêu tán giữa đất trời nhưng không hề mất đi. Hai trăm năm trước sau khi cô nương bỏ đi, Thương Tiêu nhập ma, khiến cho linh lực giữa đất trời không áp chế được ma khí nữa. Hơn nữa, kết giới Không Tang đã bị ma khí xâm nhập một lần, không thể khống chế ma khí đang ngày một tăng lên, lại thêm có kẻ đứng sau thúc đẩy… Tuy về sau Thương Tiêu tự phong ấn bản thân, nhưng lúc ấy đã muộn. Khi đó, thần thức của thần Câu Mang tiêu tán giữa đất trời mới một lần nữa ngưng tụ và tìm đến cô nương, cũng đem thần lực hàng vạn năm chuyển vào cơ thể cô nương”.

Huân Trì mỉm cười bối rối: “Nhưng thần Câu Mang chắc chắn không biết thể chất đặc biệt của cô nương nên cô nương chưa thể phát huy tác dụng vốn có của thần lực. Thực ra, muốn giúp cô nương phát huy thần lực, chỉ cần một vị thuốc là được…”. Huân Trì ngừng một lát rồi nói tiếp: “Đây vốn là chuyện ta nên làm, nhưng không ngờ lại để Thương Tiêu đi trước một bước, dùng dấu ấn của cửu vĩ bạch hồ để thay đổi thể chất của cô nương, khiến thần lực trong cơ thể cô nương được thi triển, nhưng thần lực ấy lại không chịu sự khống chế của cô nương. Vì dấu ấn của hắn mà ta không dám áp dụng phương thuốc ấy với cô nương, nhưng bây giờ hắn đã giải ấn cho cô, ta cũng không có lý do trì hoãn nữa”.

Câu nói này của Huân Trì rất kỳ quái, Nhược Nhất không kìm được muốn rụt tay mình lại: “Thuốc gì?”.

“Muốn học cách sử dụng năng lực của thần minh thì vị thuốc tốt nhất dĩ nhiên là trái tim của thần minh…”.

Nhược Nhất rụt mạnh tay lại, lùi về phía sau hai bước: “Ngươi đang nói cái gì thế hả? Huân Trì, ngươi điên rồi?”.

Huân Trì mỉm cười lắc đầu: “Nhược Nhất, ta vẫn còn tỉnh táo. Ta vừa nói, cách duy nhất bây giờ là thả hết yêu ma, rồi tiến hành phong ấn chúng một lần nữa. Nhược Nhất, nếu cô nương đã mang thần lực, vậy thì phải gánh trách nhiệm này. Còn ta, ta là kẻ không làm tròn bổn phận, không bảo vệ được Không Tang, nên sẽ trải đường cho cô nương”.

Nhược Nhất lắc đầu, lùi lại hai bước nữa: “Cái gì mà không làm tròn bổ phận, cái gì mà trải đường. Huân Trì, con đường trải bằng mạng sống của ngươi, Nhan Nhược Nhất không có dũng khí bước lên đó!”.

“Vốn dĩ, ba năm trước ta nên đưa vị thuốc này cho cô nương, nhưng… Nhược Nhất, có thể gặp lại cô, ta thật sự rất vui”.

Nhược nhất nhớ lại lúc mới quay về Cửu Châu và sự xuất hiện của nam tử thần bí lúc nào cũng bịt mặt. Từ lúc ấy hắn lặng lẽ đi theo cô, luôn luôn bảo vệ cô… dùng phép thuật nhân từ để siêu độ Mã Phúc, giết xà yêu, cuối cùng còn đỡ thiên kiếp cho Tầm Tầm.

Huân Trì nói: “Nhược Nhất, ta ích kỷ muốn sống lâu hơn một chút; ta không muốn chết như vậy; ta muốn dùng đôi mắt này để nhìn muôn dân mà ta đã dùng cả đời mình để bảo vệ; ta muốn dùng đôi chân này để đi khắp sông núi Cửu Châu mà ta dùng cả đời để chở che; ta muốn ngắm nhìn thế gian muôn màu trong sách viết; ta muốn một lần được nếm trải tình người ấm áp như trong sách kể…”. Huân Trì thản nhiên cười nói: “Thật may mắn là ta đã được ngắm nhìn không ít. Đúng như Nhược Nhất nói, thế gian này đặc sắc hơn những gì được miêu tả trong sách rất nhiều”.

“Có thể đánh cắp ba năm để ngắm nhìn phong cảnh nhân gian là ta đã mãn nguyện lắm rồi”.

Nhược Nhất gật đầu rồi lại ra sức lắc đầu: “Ba năm ngắn ngủi, Huân Trì, ngươi có thể nhìn ngắm được bao nhiêu chứ? Thế gian này còn có những chuyện đặc sắc hơn đang chờ ngươi khám phá, bây giờ ngươi không cần mất mạng! Nhất định chúng ta còn có cách khác! Ngươi thấy đấy, bây giờ Thương Tiêu cũng thành thần rồi, chàng chắc chắn có thể phong ấn chúng ma, chàng nhất định…”.

“Phong ấn các yêu ma, thần thức của Câu Mang đã tiêu tán, thần lực của Thương Tiêu là riêng biệt, nếu muốn hắn phong ấn yêu ma, Nhược Nhất, cô nương nỡ để thần thức của hắn cũng tiêu tán sao?”.

Nhược Nhất sững người. Huân Trì nói: “Nhưng Nhược Nhất thì khác, trong cơ thể cô nương có thần lực của Câu Mang, tuy nói là phong ấn yêu ma, nhưng thực chất là tăng cường lực phong ấn, nhiều nhất là dùng hết thần lực mà cô nương có được. Ta biết Nhược Nhất là một người độ lượng, sẽ không tiếc thần lực này”.

Cây khô mà Huân Trì dựa vào dần phát ra ánh sáng lấp lánh, trong ánh sáng vàng dịu dàng, hắn vẫn nở nụ cười như trước đây: “Ta mượn cớ Thương Tiêu hạ ấn cho cô, không chịu trao cho cô phương thuốc, khiến Cửu Châu lâm vào tình trạng như bây giờ. Nhược Nhất có trách ta không?”.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor