Ta muốn đến Cửu Châu - Chương 26 - 27

Chương 26

Chỉ dựa vào hai tiếng “cầu thân” của y nữ, Nhược Nhất vẫn không dám chắc về mối quan hệ của Nguyệt Hoàng và Anh Lương chủ. Nhưng điều khiến cô chắc chắn hơn chính là thái độ của những môn đồ Anh Lương sơn. Lẽ nào, họ cảm thấy một sư phụ hơn hai nghìn năm trăm tuổi thành thân với một đồ đệ đã hóa thành hình người bảy, tám trăm năm là một chuyện hết sức bình thường sao? Hơn nữa vị sư phụ này vẫn trong hình hài của một đứa bé…

Nếu tính theo tuổi của con người, nếu Nguyệt Hoàng là một thiếu nữ trẻ trung hai mươi tuổi, vậy thì Anh Lương chủ chính là một ông lão hơn sáu mươi tuổi, họ còn có quan hệ sư - đồ. Cuộc tình này, đặt trong thế giới hiện tại mà nói thì đích xác là một vụ tai tiếng đáng cười, chứ chưa nói gì tới Cửu Châu vốn rất bảo thủ. Hơn nữa, ông lão ấy vẫn trong hình hài một đứa bé… Đám đệ tử Anh Lương sơn này thật sự bình tĩnh giống như biểu hiện của họ sao?...

Nhược Nhất bị thương nên trong thời gian ngắn không thể di chuyển được, đành phải ở lại Anh Lương, phiền người ta chăm sóc. Người chăm sóc Nhược Nhất chính là y nữ thay thuốc cho cô hôm ấy, tên là Thiển Phù. Thoạt nghe cái tên này, Nhược Nhất thấy toát mồ hôi, cô nương Thiển Phù này sao lại có khuôn mặt giống diễn viên Tôn Hồng Lôi thế không biết.

Thiển Phù ngày ngày chăm lo vấn đề ăn uống của Nhược Nhất, giúp cô thay thuốc, lau người. Ban đầu Nhược Nhất còn có chút ngại ngần, dần dần hai người trở nên thân thiết.

Anh Lương chủ không hề tới tìm Nhược Nhất “bàn chính sự”, cô quyết định nhờ Thiển Phù chuyển giúp bức thư mà Tử Đàn đã viết cho Anh Lương chủ, nhân tiện nói với hắn đưa Hóa Hương hoàn cho Thương Tiêu.

Nhan Nhược Nhất sẽ hoàn toàn chấm dứt quan hệ với Thương Tiêu.

Cô đã nghĩ như vậy.

*

Tối hôm ấy, Nhược Nhất ngủ không yên giác, cô cảm thấy ánh trăng ngoài cửa sổ quá sáng. Cô trằn trọc tới nửa đêm, cuối cùng cô ngồi dậy, nheo mắt nhìn mới biết đêm nay trước khi đi ngủ mình quên đóng cửa sổ.

Nhược Nhất khoác áo choàng mỏng, đi tới bên cửa sổ, cô vừa chạm tay vào khung cửa thì vô tình nhìn thấy bên ngoài có một bóng người. Cơn buồn ngủ liền tan biến, Nhược Nhất ngây người nhìn.

Khắp nơi trên Anh Lương sơn mọc đầy cỏ tuyết huyên. Loại cỏ này nở hoa buổi tối, cánh hoa giống như bông tuyết, bồng bềnh giữa đất trời theo từng cơn gió thoảng. Song nguyệt cùng chiếu trên cánh hoa trắng muốt, tỏa ra màu tím lấp lánh khiến tất cả đều trở nên thần bí.

Thương Tiêu lạnh lùng đứng trong sân, để mặc cho những bông tuyết huyên rơi đầy trên vai, trên tóc, không biết hắn đã đứng đó bao lâu. Vẻ mặt của Thương Tiêu bình tĩnh, đôi mắt tím lặng lẽ ngắm nhìn Nhược Nhất.

Làm sao mày có thể quên được đây? Nhược Nhất nghĩ, một yêu quái như Thương Tiêu, mạnh mẽ và tuyệt đẹp, ai cũng muốn tìm cho mình một bạn đời như thế. Chàng còn có thể dịu dàng với mày, tỏ vẻ say đắm vì mày… Người như vậy, làm sao mày quên được đây?

Nhược Nhất gượng cười, cụp mắt xuống không nhìn Thương Tiêu nữa, rồi đưa tay định đóng cửa sổ.

Một đôi tay thuôn dài trắng muốt giữ chặt cửa.

Nhược Nhất không nói một lời, chỉ cụp mắt nhìn xuống, không hề nhìn Thương Tiêu.

Màn đêm luôn tĩnh lặng, có thể nghe rất rõ tiếng côn trùng râm ran từ xa vọng lại. Thương Tiêu khẽ nói, âm thanh không lớn nhưng lại khiến người ta giật mình: “Hôm ấy… ta biết những gì nàng nói hôm ấy đều là những lời giận dỗi…”.

“Không phải giận dỗi, những gì ta nói là thật, hơn nữa điều đó là tốt nhất cho ta và chàng”, Nhược Nhất ngắt lời Thương Tiêu, thanh âm không cao, giống như những lần họ lên nóc nhà, ngắm trăng, uống rượu nói cười, “Thương Tiêu, ta và chàng hai năm trước… à hai trăm năm trước, khi ta nhảy xuống từ đỉnh Hàn Ngọc…”. Nhược Nhất ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt phức tạp. “Duyên phận của chúng ta đã hết rồi. Hết từ lâu rồi”.

Vì ngược sáng nên Nhược Nhất không nhìn rõ vẻ mặt của Thương Tiêu. Nhược Nhất chỉ biết, môi và má hắn đều tái nhợt. Im lặng rất lâu, Thương Tiêu mới nói: “Nhan Nhược Nhất, nàng đang trả thù ta”.

Nhược Nhất cố gắng nở nụ cười. Thương Tiêu lặng lẽ quay người đi. Cô lập tức đóng cửa sổ nhưng vẫn đứng ở đó rất lâu, tay nắm chặt then cửa, các đầu ngón tay dần trở nên trắng bệch.

Bên ngoài lớp giấy chắn cửa mỏng manh, côn trùng vẫn kêu rả rích, có một giọng nói khàn khàn cất lên: “Nếu đây chính là sự trả thù của nàng, vậy thì đây cũng là việc mà nàng thành công nhất từ khi chúng ta gặp nhau”.

Sáng sớm hôm sau, Nhược Nhất nằm sấp trên giường để Thiển Phù thay thuốc. Nhược Nhất nói: “Ban đêm không có người canh sao?”.

“Trước đây thì có, về sau Thương Tiêu đại nhân ngày nào cũng tới nên chủ tử liền bảo chúng tôi không cần người canh đêm nữa”.

“Đêm nào hắn cũng tới?”.

“Đêm nào cũng tới”.

Nhược Nhất im lặng cúi đầu, viền mắt đỏ hoe gần rơi lệ. Về sau, cứ ngủ tới nửa đêm là Nhược Nhất tỉnh giấc, nhưng bên ngoài cửa sổ không còn hình bóng lạnh lùng trên vai phủ đầy những bông tuyết huyên nữa.

Mấy hôm sau, Nhược Nhất không nhìn thấy bóng dáng của Thương Tiêu đâu nữa. Cô và Thương Tiêu có lẽ thật sự đã chấm dứt rồi. Nhưng từ trước tới nay những gì Nhan Nhược Nhất suy đoán đều không chuẩn xác. Sáng hôm ấy Nhược Nhất vẫn đang mơ màng trong giấc ngủ, bỗng nhiên có người vội vàng đánh thức cô dậy. Nhược Nhất mở mắt ra nhìn, là Thiển Phù. Sắc mặt nàng ấy có chút hoang mang.

Nhược Nhất cảm thấy kỳ lạ: Mình sống ở Anh Lương lâu như vậy nhưng chưa từng thấy các môn đồ Anh Lương biểu lộ cảm xúc gì, ai cũng bình tĩnh lạnh lùng. Rốt cuộc hôm nay ai có bản lĩnh khiến Thiển Phù hoang mang như vậy chứ?

Cô uể oải ngáp một cái: “Thiển Phù, chuyện gì vậy?”.

“Cô nương, trước sơn môn có một nam tử, nói là tới tìm cô nương”.

“Nam tử? Ai vậy?”.

“Ta không biết, chỉ là sáng nay Thương Tiêu đại nhân trong lúc tản bộ đã gặp vị nam tử ấy. Đại nhân… hình như đại nhân có hiềm khích với nam tử ấy, vừa nói một câu là liền xông vào đánh nhau. Cả hai đã đánh nhau một canh giờ rồi”.

Nhược Nhất im lặng, chuyện này có quá nhiều điểm đáng ngờ: Thứ nhất, buổi sáng Thương Tiêu sẽ tản bộ tới sơn môn? Có bị đánh chết cô cũng không tin; Thứ hai, tuy Thương Tiêu lạnh lùng ngang ngược, nhưng từ trước tới nay hắn không thích gây chuyện với ai, sao có thể chỉ vì hai, ba lời nói mà đánh nhau với người ta được; Thứ ba, trong thế giới này, người mà Nhược Nhất quen biết còn Thương Tiêu lại không biết cũng chẳng có mấy ai, nếu là nam tử, duy nhất chỉ có… Huân Trì. Nhưng tới tìm người lại đánh nhau, rõ ràng đó không phải tính cách của Huân Trì; Thứ tư, điểm quan trọng nhất là, tuy bây giờ Thương Tiêu trọng thương, yêu lực yếu, nhưng dù gì hắn cũng là cửu vĩ bạch hồ, người đó có thể đấu với hắn một canh giờ… thật không đơn giản.

Nhược Nhất vội vàng ngồi dậy, khoác áo, nhanh chóng rửa mặt súc miệng rồi cùng Thiển Phù ra sơn môn. Chưa tới sơn môn mà Nhược Nhất đã nghe thấy một giọng nam trong trẻo: “Ta tìm Nhan Nhược Nhất thì liên quan gì tới ngươi? Dựa vào đâu mà không cho ta vào chứ!”. Giọng nói này rất xa lạ, nhưng ngữ khí thì vô cùng quen thuộc. Nhược Nhất thấy kỳ lạ, cô bước nhanh hơn.

Leo lên mấy bậc thềm, cảnh tượng ngoài sơn môn liền hiện lên rõ rệt. Đá núi vỡ vụn rơi vãi khắp nơi, bậc thềm đá xanh bị phép thuật đánh tới mức lồi lõm, ngay cả sơn môn sừng sững cũng bị thủng hai, ba lỗ lớn. Nhìn cảnh tượng lộn xộn này, trong lòng Nhược Nhất bỗng hiểu được nỗi lo lắng của Thiển Phù. Nếu để họ tiếp tục giao đấu như thế, sơn môn của Anh Lương chắc chắn sẽ bị phá đổ.

Cô ngẩng đầu, nóng lòng tìm hình bóng của Thương Tiêu nhưng vẫn không thấy. Một đường sáng trắng xoẹt qua, sau lưng Nhược Nhất vang lên một tiếng “rầm” khổng lồ, xen lẫn với âm thanh ấy là tiếng hét sợ hãi của môn đồ Anh Lương. Nhược Nhất nhìn một bên tóc mai của mình rơi xuống đất, ngoảnh đầu nhìn, lại thấy một cái cây đang bùng cháy.

Mồ hôi lạnh túa ra hai bên Thái Dương, Nhược Nhất sợ hãi vô cùng… Nếu bị đập thẳng vào mặt, e là còn thê thảm hơn bị tạt axit…

“Nhan Nhược Nhất!”. Giọng nói trong trẻo vừa vui vừa giận vang lên.

“Quay về!”. Thương Tiêu lạnh lùng quát, dường như hắn đã nổi giận.

Nhược Nhất ngây người nhìn hai người bỗng nhiên xuất hiện. Thương Tiêu vẻ mặt lạnh băng, sát khí đằng đằng. Sau lưng hắn là một nam tử xa lạ, khuôn mặt thanh tú, hắc bào trường kiếm, ăn mặc như một kiếm khách trẻ.

“Ơ…”. Nhược Nhất không thể nhớ ra mình đã quen người kia từ khi nào, ngoại trừ Tử Ly, nhưng Tử Ly là do Thương Tiêu biến thành… Người kia tìm tới tận nơi này, có vẻ biết rất rõ về cô, cải trang thành kiếm khách áo đen giống người tình trong mộng của cô, rốt cuộc là ai?

Chương 27

Nhược Nhất vẫn đang suy đoán trong sự ngờ vực. Thương Tiêu sầm mặt rảo bước tới bên cô, nắm cổ tay của cô, kéo cô đi về. Nhược Nhất bị kéo đi lảo đảo, liền bực bội, nói: “Mới sáng ra mà chàng làm gì vậy?”.

“Nàng còn biết nhìn cơ à?”. Thương Tiêu cười khẩy một tiếng, lời nói châm chọc, “Ta còn tưởng nàng nhìn tới mất cả hồn vía rồi chứ!”.

Nhược Nhất buột miệng nói: “Ta mất hồn hay không thì có liên quan gì tới chàng”.

Câu nói này khiến Thương Tiêu sầm mặt, hắn đang định nói thì nghe thấy tiếng nói trong trẻo: “Buông tay ra, buông tay ra! Cầm cái gì mà cầm, bàn tay ấy là dành cho ngươi cầm sao!”. Thương Tiêu sầm mặt nhìn về phía kiếm khách trẻ, Nhược Nhất cũng cảm thấy lạ lùng, nhìn kiếm khách ấy.

Đón nhận ánh mắt của hai người, kiếm khách áo đen ho khan vài tiếng, chỉnh lại y bào, bày ra bộ dạng sừng sững như đứng giữa đất trời bao la, nghiêm nghị nói: “Nhan Nhược Nhất, nàng còn nhớ ‘Tiểu Hắc Ốc Bên Hồ Đại Minh’ không?”.

Thoạt nghe câu này, Nhược Nhất giật giật khóe miệng, rất lâu sau cô mới hiểu, “Tiểu Hắc Ốc Bên Hồ Đại Minh”, đây… đây chẳng phải là tên cửa hàng thời trang quái dị của cô sao!

Nhược Nhất sững người hồi lâu, sau đó cơ thể run run. Thương Tiêu nhíu mày, nắm tay cô chặt hơn.

“Nhà số 4, tầng 4, đơn nguyên 4, tòa nhà số 44 trên đường Tây Quang”. Kiếm khách áo đen vừa nói, nụ cười càng rạng rỡ, “Chìa khóa của nàng vẫn ở trong tay ta, nàng muốn chạy đi đâu!”.

“Mạc…”. Mắt của Nhược Nhất đỏ hoe, cũng không biết cô đột nhiên lấy đâu sức mạnh gạt tay Thương Tiêu ra, cũng chẳng thèm bận tâm tới vẻ sững sờ của hắn. Cô lảo đảo bước đi, gần như là sà vào vòng tay của kiếm khách áo đen.

Kiếm khách cười rất rạng rỡ ôm Nhược Nhất vào lòng, để mặc cho cô run rẩy gục đầu vào ngực mình. “Nhan Nhược Nhất, ta tìm được nàng rồi!”. Kiếm khách càng ôm chặt Nhược Nhất hơn nữa.

Mọi nỗi chua xót, ấm ức từ lúc tới đây bỗng trào dâng, nỗi kích động khi gặp người quen ở nơi đất khách quê người và niềm vui sướng vạn phần khi trùng phùng khiến Nhược Nhất gục lên vai kiếm khách, bỗng chốc cô gào khóc thất thanh, ra sức gọi tên: “Mạc Mặc… Mạc Mặc, Mạc Mặc…”.

Người khác nghe sẽ chỉ cảm thấy nàng đang nói: “Sờ một cái nào… sờ một cái nào… sờ…(*)”.

(*)Vì Mạc Mặc có cách phát âm là “mò mò”, gần âm với từ sờ, đọc là “mō” nên dễ khiến người ta nghe nhầm.

Thương Tiêu càng sầm mặt. Mạc Mặc xoa đầu Nhược Nhất, ấn đầu Nhược Nhất vào ngực mình, sau đó ném cho Thương Tiêu một cái lườm đầy thách thức, rồi nói với Nhược Nhất bằng những lời ngọt ngào mấy trăm năm chưa từng dùng tới: “Nhược Nhất đừng khóc, ta đến đón nàng đây”.

Nhược Nhất khóc tới mức toàn thân run lên, một lúc lâu sau mới ngừng khóc, càu nhàu: “Cô đóng giả cái… cái gì chứ, nghe mà nổi cả da gà”. Mạc Mặc cười, véo má Nhược Nhất thật mạnh rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái đồ tiểu yêu tinh giày vò người khác! Ta vượt qua nghìn sông vạn núi tới tìm nàng, nghìn sông vạn núi đấy! Nàng…”.

Chưa nói hết câu, một luồng hàn quang dữ dội lướt qua giữa hai người, Mạc Mặc đưa tay đỡ, hàn quang lập tức tan biến. Nhược Nhất nước mắt lưng tròng, lập tức bảo vệ Mạc Mặc phía sau, đỏ mặt nói: “Thương Tiêu dừng tay! Là người quen của ta, người quen của ta!”.

Thương Tiêu im lặng, sát khí đằng đằng. Mạc Mặc cười khì đập vào đầu Nhược Nhất, tranh nói trước: “Đồ ngốc, người ta chỉ mong cô không quen tôi thôi”. Mạc Mặc ngước mắt nhìn Thương Tiêu, “Vừa rồi khi ngươi và ta động thủ, ta còn đoán ngươi là ai, ta vừa nói tìm Nhan Nhược Nhất mà ngươi đã phát hỏa lên như vậy. Hóa ra ngươi chính là Thương Tiêu”.

Thương Tiêu không thèm quan tâm xem Mạc Mặc nói gì, chỉ nhìn Nhược Nhất, hỏi: “Hắn là ai?”.

Mạc Mặc nghe ngữ khí ấy, nụ cười trên mặt liền đông cứng, nhướng mày, ngay sau đó lại tươi cười, khoác vai Nhược Nhất, thẳng tay bịt miệng Nhược Nhất khi cô định trả lời, hài hước nói: “Câu hỏi này của ngươi rất hay…”.

Nhược Nhất thấy ngữ khí và thần thái của Mạc Mặc như vậy, biết có sự chẳng lành, lập tức giãy ra, chỉ sợ cô ấy nói ra lời gì làm người khác kinh ngạc. Mạc Mặc mặt không biến sắc, khoác vai Nhược Nhất chặt hơn.

“Trước đây Nhược Nhất từng nhắc kể về ngươi cho ta nghe, ta nghĩ ngươi chỉ là một phần quá khứ trong cuộc đời của nàng ấy, bước qua rồi thì thôi nên ta cũng không bận tâm. Bây giờ xem ra quan hệ giữa hai người không đơn giản như ta nghĩ!”.

Nhược Nhất càng nghe những lời này càng cảm thấy không ổn, cuống quýt quay sang nhìn Mạc Mặc, không biết rốt cuộc cô ấy định giở trò gì. Ngặt nỗi Mạc Mặc bịt miệng Nhược Nhất rất chặt, không để cô nói.

“Ngươi hỏi ta là ai…”. Mạc Mặc nhếch môi. Cô ấy biến thành nam nhi cao hơn Nhược Nhất cả một cái đầu, vừa cúi xuống là bờ môi chạm ngay vào trán Nhược Nhất. Tư thế này quá mức dịu dàng, thật khiến người ta nhức mắt.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Thương Tiêu bị tư thế nhức mắt này làm toát lên một luồng ma khí. Nhược Nhất nóng lòng muốn đẩy Mạc Mặc ra, bảo cô ấy đừng đùa nữa nhưng lại bị câu nói tiếp theo của Mạc Mặc làm cho chết đứng.

Cô ấy nói: “Nhan Nhược Nhất là vị hôn thê của ta, ngươi nói xem ta là ai?”.

Lẽ nào khi Nhược Nhất vẫn chưa phát hiện ra, Mạc Mặc đã coi cô là đối tượng “bách hợp”(*) rồi sao…

(*) Tình yêu giữa nữ và nữ.

Không khí tĩnh lặng hồi lâu, ngay cả tiếng ồn ào của các môn đồ Anh Lương khi thu dọn chiến trường trong sơn môn cũng lắng xuống.

Mạc Mặc nhìn Thương Tiêu đầy thách thức, các môn đồ của Anh Lương đều tò mò ngó ra theo dõi, Nhược Nhất cũng ngây người nhìn Thương Tiêu.

“Thì ra là vậy”. Thương Tiêu hờ hững cười khẩy một tiếng, “Nhan Nhược Nhất, đây chính là điều ‘tốt nhất’ mà nàng nói?”.

Nhược Nhất nhớ lại những gì mình đã nói trước đó, cụp mắt im lặng.

Tiếng cười của Thương Tiêu càng lạnh lùng: “Ta không biết giải ấn”. Thương Tiêu quay người bỏ đi, sắc mặt hơi tái, “Tới lúc đó, dù muốn kết cục thế nào, ta cũng sẽ theo nàng”.

Câu này Nhược Nhất không hiểu, Thương Tiêu cũng không cần cô hiểu. Thương Tiêu bất giác cười khổ trong lòng: Cho dù phải cùng đến chỗ chết, cho dù thế nào mi cũng không thể chịu đựng được cảnh nàng ở bên người khác sao… Thương Tiêu, bây giờ mi đê hèn tới mức khiến người ta cảm thấy thảm hại.

Thương Tiêu cố kìm nén nỗi đau đớn trào dâng trong lòng: Có hôn ước thì sao, thích người khác thì sao, muốn từ bỏ mi thì sao… muốn mi buông tay…

Nhan Nhược Nhất, nàng có biết từ lâu đó đã không còn là điều ta có thể làm chủ được.

Điều bi ai nhất có lẽ là không thể làm chủ được tình cảm của bản thân.

Nhược Nhất nghĩ như vậy.

Dáng vẻ buồn rầu của Thương Tiêu khi bỏ đi khắc sâu trong tâm trí Nhược Nhất, như thể đã trở thành vết tích đau đớn còn khắc sâu hơn chữ trên bia mộ.

“Nhan Nhược Nhất!”. Đột nhiên Mạc Mặc cao giọng nói, “Người ta đã đi từ lâu rồi mà cô còn đứng ngây ra đó làm gì! Tay Thương Tiêu này đúng là tuyệt sắc, chả trách cô ngày đêm tưởng nhớ tới hắn như vậy”.

Nhược Nhất quay đầu nhìn Mạc Mặc, không nói gì.

“Sao vậy?”. Mạc Mặc nhướng mày, “Cô vẫn còn lưu luyến hắn sao? Không phải cô bị ngốc đấy chứ!”.

“Sao cô lại tìm tới đây?”. Nhược Nhất lảng sang chuyện khác, “Lại còn biến thành bộ dạng này”.

Mạc Mặc là người vô cùng thẳng tính, nghe Nhược Nhất nói vậy, Mạc Mặc lập tức ngửa mặt cười lớn rồi nói: “Thế nào, có phải cô bị vẻ ngoài đẹp trai của tôi làm cho lóa mắt rồi không? Cô nhìn xem lúc nãy cô kích động tới mức… ha ha, không ngờ tỷ… khụ khụ… không ngờ ca ca ta đây chiếm vị trí quan trọng trong lòng cô như thế!”.

Nhược Nhất nhìn kỹ cách cải trang kiếm khách áo đen của Mạc Mặc rồi bĩu môi: “Còn phải nói, tôi thật sự cảm thấy cô cải trang giống nam giới thế này, lại còn có chút phong thái của kẻ mặt người dạ thú đấy”.

Mạc Mặc không hề tức giận, nắm tay Nhan Nhược Nhất rồi nói: “Tạm thời cứ coi như cô thắng tôi, tôi không phí lời với cô nữa. Bây giờ tôi đã tìm được cô rồi, chúng ta hãy nhanh chóng quay về. Khi về rồi, tỷ… à, ca ca sẽ chiều chuộng nàng”.

“Chờ chút!”. Nhược Nhất cao giọng, “Bây giờ đi ngay sao? Đi ngay à?”.

“Cô hỏi thừa rồi. Cô và quần áo ở đây. Tôi và quần áo, cũng ở đây. Người và đồ đạc đều đủ cả, dĩ nhiên là bây giờ đi luôn. Chần chừ cái gì nữa chứ!”.

“Chờ đã Mạc Mặc! Chúng ta… chúng ta nên tìm chỗ nào kín đáo một chút, họ đang nhìn kìa!”.

“Cứ để họ nhìn, dù sao sau này sẽ không ai nhìn thấy ai nữa”. Nói rồi Mạc Mặc đi thẳng tới đại môn của Anh Lương sơn, kết thủ ấn trước sự chứng kiến của các môn đồ rồi bắt đầu niệm chú.

Dù sao sau này không ai nhìn thấy ai nữa… Nhược Nhất sững người, trong lòng thoáng hoang mang. Hai người nắm tay nhau, lòng bàn tay dần trở nên ấm nóng. Sắp đi rồi sao? Nhược Nhất hoang mang nghĩ: Lại một lần rời xa Thương Tiêu, rời xa Cửu Châu? Ngay cả một lời từ biệt cũng không có, cứ lặng lẽ bỏ đi sao?

Đúng vậy, mình đã nói với Thương Tiêu những lời như thế rồi, quay về cũng là lẽ đương nhiên. Còn từ biệt… giữa họ chưa bao giờ trùng phùng, hà tất phải từ biệt? Hơn nữa, lần này có thể quay về Cửu Châu vốn là một chuyện không ngờ tới. Có thể gặp lại Thương Tiêu đã đủ khiến cô vui rồi. Vì thế bây giờ phải đi thôi!

Chia xa không tạm biệt mới là cách buông tay tốt nhất. Nhưng tại sao cô vẫn buồn bã, vẫn không đành lòng? Rõ ràng lần này cô không hề bị tổn thương, rõ ràng lần này cô chủ động rời bỏ hắn, rõ ràng lần này… Thì ra ly biệt luôn khiến người ta cảm thấy đau khổ và giằng xé.

Cảm giác choáng váng dần tăng, Nhược Nhất chỉ nghe Mạc Mặc quát khẽ: “Tập trung vào!”. Mạc Mặc bảo cô tập trung, nhưng lúc nào cô cũng nhớ tới đêm hôm ấy, hình bóng cô đơn của Thương Tiêu khi trên vai, trên tóc hắn phủ đầy những bông tuyết huyên, cô đơn lạnh lùng tới cùng cực nhưng cũng đẹp đẽ vô cùng. Tất cả giống như một giấc mộng hư ảo, chớp mắt một cái là vỡ vụn.

Cảm giác quen thuộc mà xa lạ ập tới. Nhược Nhất nghĩ: Thương Tiêu, ta hy vọng từ nay về sau chàng sẽ không còn đau buồn nữa. Chàng đừng buồn, cũng đừng cô đơn như thế nữa…

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor