Ta muốn đến Cửu Châu - Chương 20 - 21

Chương 20

Cửu Man vặn mình trên không, chín cái đầu rồng cùng lúc gầm rú, âm thanh như khóc, như muốn khiến đất trời động lòng thương.

Tử Ly cau mày, một quầng sáng lập tức xoẹt qua quanh thân mọi người rồi nhanh chóng biến mất.

Nhược Nhất bịt chặt hai tai, cô vốn tưởng tiếng gầm rú này sẽ khiến cô chấn động tới ộc máu mồm, nhưng không ngờ lần này dễ chịu hơn rất nhiều. Nhược Nhất biết chắc là có người tương trợ. Cô bất giác nhìn ra sau, mong tìm kiếm hình bóng người áo đen bịt mặt nhưng lại không thấy gì. Trốn rồi sao? Nhược Nhất nghĩ: Lát nữa ngươi sẽ phải ra ngoài thôi!

Cửu Man hiện thế chân thân, chưa thể hóa thành hình người, chứng tỏ yêu lực vẫn chưa hồi phục. Bây giờ chính là lúc hắn thiếu sức mạnh. Nhưng cho dù Cửu Man suy yếu thế nào, cho dù hắn không dùng yêu lực thì cũng thừa sức đè chết mấy người họ. Huống hồ, yêu lực của hắn vốn dĩ có thể sánh ngang với Thương Tiêu, lạc đà gầy yếu nhưng vẫn to hơn ngựa, ba người họ và Cửu Man hoàn toàn không phải là đối thủ ngang sức!

Hơn nữa, bây giờ con yêu quái ấy cứ ở lỳ tại Anh Lương sơn, có lẽ là vì Vân Chử đã chắn đường nó, cũng có thể là nó kiếm ăn ở đây, chờ hồi phục thể lực. Lát nữa nếu Cửu Man muốn ăn thịt ba người họ thì e là không ai có thể chạy thoát. Bây giờ Tầm Thường cung không phái người tới diệt yêu, họ lại không có thời gian xin sự trợ giúp của Anh Lương chủ, đại quân của yêu tộc ở xa ngàn dặm… Vì thế, chỉ có thể tự mình cứu mình thôi sao?

Nhược Nhất cảm thấy rất bất lực. Bây giờ cô đang đối diện với yêu thú thượng cổ - kẻ bị thần minh phong ấn. Cô vừa không đánh được vào vùng hạ bộ của hắn, càng không có cách nào nhổ nước bọt vào mắt hắn. So với hắn, hắc xà tinh và yêu quái đầu người mình hổ trước đó cũng chỉ là hạng tép riu mà thôi.

Cục diện này hoàn toàn bế tắc.

Nếu Thương Tiêu ở đây, có lẽ hắn có thể xoay chuyển tình thế. Nhưng Thương Tiêu mới phá phong ấn không lâu, lực phong ấn trong người vẫn chưa được giải, nếu lúc này đụng độ với Cửu Man, chắc chắn khí ma sát trong cơ thể Thương Tiêu sẽ bị dẫn ra. Đến lúc ấy Cửu Man có thể bị xé tới mức tan xương nát thịt, nhưng đánh thức một Ma Vương thì quả là nguy hiểm…

Nhan Nhược Nhất chưa bao giờ dám mang Thương Tiêu ra đánh cược. Phải làm thế nào đây?

“Thiên Tố…”. Vân Chử đang hôn mê, mơ màng gọi, miệng vẫn ộc máu khiến người ta kinh hãi. Chắc chắn là khi quyết đấu với Cửu Man, Vân Chử đã bị nội thương rất nặng.

Lúc này Thiên Tố đã hóa hình người, vừa run rẩy nắm tay Vân Chử vừa khóc lóc nói: “Thiếp đây, thiếp đây”, cũng chẳng cần quan tâm xem Vân Chử có thể nghe thấy hay không.

Trong lòng Nhược Nhất vừa buồn bã vừa có chút vui mừng, suy cho cùng thì Thiên Tố cũng không tin nhầm người. Trong lòng Vân Chử nhất định là có Thiên Tố, tình cảm ấy có lẽ là vô cùng sâu đậm mà ngay bản thân Vân Chử cũng không thể ngờ.

Dường như Thiên Tố nhớ ra điều gì đó, đột nhiên lau nước mắt, cúi đầu xuống trước mặt Vân Chử. Nhược Nhất nhìn thấy một thứ phát sáng được từ từ nhả ra khỏi miệng Thiên Tố.

Nhược Nhất kinh hãi: “Không được!”.

Nội đan gắn liền với tính mạng của yêu quái, nếu mất đi nội đan thì yêu quái không chỉ mất hết tu vi, mà còn giảm đi đáng kể tuổi thọ, khiến yêu quái già nhanh hơn con người, chỉ vài tháng sau là sẽ chết vì kiệt sức. Bây giờ nếu Thiên Tố truyền nội đan cho Vân Chử, vậy thì tính mạng của Vân Chử sẽ luôn phải gắn liền với nội đan này. Cũng có nghĩa là, nếu Vân Chử sống thì chắc chắn vài tháng sau Thiên Tố sẽ chết. Nhược Nhất muốn chạy lên ngăn Thiên Tố nhưng lại bị Tử Ly chặn lại: “Bây giờ không được chạm vào nàng ta”.

“Nhưng…”. Nhược Nhất mở to mắt nhìn Thiên Tố nhả nội đan mềm và sáng như nước vào miệng Vân Chử. Nội đan của Thiên Tố giống như tình yêu nàng dành cho Vân Chử, dẻo dai mà vững chắc.

Cùng quá trình nội đan tiến vào cơ thể, máu trên người Vân Chử cũng dần ngừng chảy. Sắc mặt của Thiên Tố tái nhợt tới gần như trong suốt, nhưng nàng vẫn gắng lau mái tóc mai dính máu và mồ hôi cho Vân Chử.

“Phải làm thế nào đây?”. Thiên Tố khàn giọng nói: “Thiếp hy vọng chàng đừng yêu thiếp nữa”.

Mắt Nhược Nhất cay cay, cô chớp mắt thật mạnh, cố kìm những giọt lệ đang chực trào ra. Giờ không phải là lúc bi thương, phải nghĩ cách tiêu diệt Cửu Man, nếu không, không ai có thể rời khỏi chỗ này.

Nhưng tên yêu quái lớn mạnh như vậy, cho dù Nhược Nhất có liều mạng lao lên thì cũng không thể khiến hắn bị thương.

“Cửu Man sinh ra đã mù mắt, động tác của nó vô cùng chậm chạp”. Đúng lúc Nhược Nhất cảm thấy không biết phải làm thế nào thì Tử Ly bỗng nói: “Lợi dụng hai điểm này là có thể giết chết nó”.

Nhược Nhất kinh ngạc, càng thêm tò mò về Tử Ly. Nhưng cô biết rằng việc quan trọng nhất bây giờ là tiêu diệt Cửu Man, thế là cô kìm nén mọi cảm xúc, nghiêm nghị nói: “Bây giờ Vân Chử và Thiên Tố không thể chiến đấu với Cửu Man, chỉ còn ta và ngươi, ai có bản lĩnh cưỡi mây đạp gió bay lên trời xanh giết chết Cửu Man?”.

Tử Ly không nói gì, quay sang nhìn Nhược Nhất, ánh mắt vừa như bi thương vừa như mỉa mai. Nhược Nhất ngây người, cô nhớ tới lần cuối cùng cô cãi nhau với Thương Tiêu, ánh mắt của Thương Tiêu cũng giống như vậy, trong lòng cô bỗng thấy chua xót lạ lùng. Nhược Nhất muốn xin lỗi nhưng lại không biết những lời mình vừa nói có gì sai.

Tử Ly càng cười mỉa mai, hắn quay sang nhìn Cửu Man ở phía xa, tiếng nói nhỏ như từ phương xa truyền tới: “Nhan Nhược Nhất, nàng thật sự không cảm nhận được gì sao?”.

Cảm nhận điều gì? Nhược Nhất sững người.

Tử Ly bước lên trước một bước, nhiệt độ xung quanh bất chợt giảm xuống. Nhược Nhất mở to mắt, chỉ thấy Tử Ly bay lên không trung, hai chùm sáng trắng dần xuất hiện phủ quanh người hắn, hắn nhanh chóng lao về phía Cửu Man. Yêu khí cuồn cuộn nổi lên khiến Nhược Nhất loạng choạng, đổ về trước vài bước, suýt ngã.

Tử Ly là yêu quái? Nhược Nhất ngẩng đầu nhìn, xem ra Tử Ly không những là yêu quái, mà còn là một yêu quái vô cùng lợi hại!

Chùm sáng trắng dừng lại ở cổ Cửu Man, một đường sáng trắng lóe qua, chỉ nghe thấy vài tiếng “rắc rắc”, giống như âm thanh của những cột trụ băng đập vào nhau, không trung liền dày đặc sương mù. Cửu Man kêu gào không ngớt khiến Nhược Nhất vô cùng hoảng sợ. Nhược Nhất biết lúc này mình chắc chắn không giúp được gì, điều duy nhất cô có thể làm là nhường chỗ để Tử Ly yên tâm chiến đấu.

Sắc mặt Thiên Tố nhợt nhạt, nàng bịt tai Vân Chử, trong khi đôi mắt nàng đã ứ máu từ lâu, thậm chí còn rơi huyết lệ. Nhược Nhất kìm nén sự thương cảm trong lòng, bước lên vỗ lưng Thiên Tố: “Chỗ này không nên ở lâu, chúng ta đi tìm chỗ khác để tránh trước đã!”.

Thiên Tố chắn trước Vân Chử lúc này đang bất động: “Chàng đang bị trọng thương, không thể di chuyển”. Lời nàng chưa dứt, một vật nặng trên không trung rơi mạnh xuống. Nhược Nhất sợ hãi ôm đầu, chật vật nấp sau một thân gỗ mục.

Sau một tràng âm thanh ồn ã, Nhược Nhất liền tìm kiếm bóng dáng của Thiên Tố, nhưng chỉ thấy tảng băng khổng lồ rơi xuống đất tạo thành một hố sâu và vô số hòn đá nhỏ bắn ra tứ phía. Thiên Tố gần như nằm phủ trên người Vân Chử, che chắn cho hắn trước cát đá mù trời.

Nhược Nhất nhìn tấm áo trắng sau lưng Thiên Tố dần thấm máu, cô vô cùng lo lắng, hét lớn: “Cứ đờ ra đó thì sớm muộn cũng sẽ bị thương, kéo hắn đi, hắn không dễ chết như vậy đâu! Nếu không thể đi xa thì chí ít cũng phải tìm tảng đá nào đó để nấp vào chứ!”.

Thiên Tố khó nhọc ngồi dậy, nàng nghiến răng nhịn đau nhìn khuôn mặt hôn mê của hắn và nói: “Chàng sẽ không dễ chết như vậy. Thiếp biết, chàng là một người kiên cường, chàng sẽ không chết”.

Nhược Nhất ngẩng đầu nhìn trời, sương mù đã tan, không biết Tử Ly đã đi đâu, tảng băng khổng lồ rơi xuống đè trúng chín cái đầu của Cửu Man, nó vùng vẫy thế nào cũng không thể làm vỡ tảng băng ấy. Lớp mai dày của Cửu Man vốn đã rất nặng, bây giờ lại bị một khối băng lớn đè lên nên cơ thể nó càng thêm nặng nề, chín cái đầu của nó chúc xuống, cuối cùng nó rơi xuống một khe núi ở phía xa.

Nhược Nhất gào lên: “Có nội đan của ngươi, hắn không dễ chết như vậy đâu, nhân lúc này chúng ta đi thôi!”. Thiên Tố khó nhọc dìu Vân Chử đi về phía Nhược Nhất. Nhược Nhất quay người đi lên trước tìm chỗ nấp.

Trước khi rời đi, Nhược Nhất không kìm được ngoảnh đầu nhìn về phía khe núi bụi đất mù mịt, cô nhìn thấy một điểm sáng trắng lóe lên trong bụi đất. Cô cắn răng, chạy về phía rừng núi. Trong bụi đất, Cửu Man dần thôi giãy giụa, chín cái đầu cùng lúc mở miệng nói: “Thằng ranh hồ yêu”. Giọng nói khàn khàn, nhưng lại vang như tiếng chuông, đinh tai nhức óc, vô cùng hống hách, khiến người người khiếp sợ. “Vì sao ngăn cản lão phu?”.

Ánh sáng nhạt dần, áo của Thương Tiêu bị gió giằng mạnh, mái tóc trắng như tuyết bị gió thổi tung, nhưng hình bóng của hắn lại sừng sững như núi, phong thái phi phàm.

“Hãy nhanh chóng thu lại phép thuật, lão phu sẽ tha chết cho ngươi”.

“Cửu Man”. Thương Tiêu khẽ mở miệng nói: “Bây giờ không phải là lúc các yêu tộc hoành hành Cửu Châu, vùng đất dưới chân ông đã thuộc lãnh địa của cửu vĩ bạch hồ. Yêu thú thượng cổ vốn không nên xuất hiện ở đây”.

“Cửu vĩ bạch hồ…”. Cửu Man bật cười, “Ha ha, khen cho cửu vĩ bạch hồ, cuối cùng lại để các ngươi được lợi. Ranh con nhà ngươi tên gì?”.

“Ông đi mà hỏi quỷ sai”.

*

Cuối cùng Nhược Nhất tìm thấy một hang núi. Nơi này rất gần chỗ Cửu Man, nhưng sắc mặt của Vân Chử quá nhợt nhạt, Nhược Nhất không yên tâm nên quyết định trốn tạm ở đó.

Thiên Tố đặt Vân Chử xuống rồi loạng choạng ngồi xuống bên cạnh. Nhược Nhất lo lắng nhìn nàng, rồi lại lo lắng nhìn về phía cửa hang. Nhược Nhất vẫn không yên tâm, Tử Ly dù tài giỏi đến đâu nhưng đối thủ lại là yêu thú thượng cổ…

Thương Tiêu có giúp Tử Ly không? Nhược Nhất nghĩ, chắc là có. Cô luôn cảm thấy Tử Ly và Thương Tiêu có mối quan hệ nào đó, mặc dù khi đại chiến với hắc xà tinh lần trước, họ tỏ ra thù ghét nhau.

“Nhược Nhất”, Thiên Tố bỗng nói: “Không cần lo lắng cho chúng tôi, hang này tuy gần nhưng vẫn có thể nấp tạm được. Ta sẽ bảo vệ Vân Chử, cô nương cứ đi giúp Tử Ly đi”.

Nhược Nhất sững người, hoang mang nói: “Ta?”. Bỗng nhiên cô mỉm cười tự giễu, “Ngay cả giết con gà ta còn chẳng dám thì sao có thể giúp hắn được, ta mà đi còn làm liên lụy tới hắn ấy chứ”.

Thiên Tố càng sững sờ, suy nghĩ rất lâu mới nói: “Nhược Nhất hà tất tự hạ thấp mình như vậy, với năng lực của cô nương, chắc chắn cô nương có thể giúp được”.

“Ha, đôi khi ta có vài biện pháp quỷ quái, nhưng thật sự ta không đủ khả năng đối phó với tên yêu thú ấy”.

“Nhược Nhất”. Thiên Tố im lặng một lúc rồi nói: “Chẳng lẽ cô nương không biết sức mạnh của mình sao?”. Nhược Nhất giật mình. Thiên Tố gượng cười một tiếng rồi nói: “Nhược Nhất thật may mắn, cô nương có được sức mạnh như vậy mà không biết, quả là may mắn”.

Sức mạnh… Cô có thể có sức mạnh gì?

Ấn ký sau cổ khẽ tỏa ra hơi lạnh, Nhược Nhất bỗng nhớ lại cảm giác có một luồng khí kỳ quái đi vào cơ thể khi bị Thương Tiêu cắn. Thương Tiêu đã làm gì? Rõ ràng Võ La nói, dấu ấn này chỉ khiến thể chất của người nhận ấn tốt hơn mà thôi, lấy đâu ra sức mạnh to lớn cơ chứ?

Chương 21

Thiên Tố lưu luyến nhìn Vân Chử, như hạ quyết tâm gì đó, nàng bỗng nói: “Nhược Nhất, chúng ta trốn ở đây chẳng khác nào ngồi chờ chết”.

Nhược Nhất vẫn đắm chìm trong nỗi kinh ngạc khi biết mình có thêm một sức mạnh kỳ lạ, nghe những lời Thiên Tố nói mà cô hơi hoảng hốt, bất giác gật đầu, rồi lại sờ vào dấu ấn. Liệu có phải trong cơ thể cô đang dần thay đổi? Cuối cùng cô sẽ biến thành một con yêu quái và không bao giờ quay về thời hiện đại được nữa sao? Cô phải sống ở thế giới này cả đời, chiến đấu cả đời với các loại yêu quái sao?

Thiên Tố nói tiếp: “Nhược Nhất, tuy ta không biết làm sao cô nương có được sức mạnh đó, cũng không biết dùng nó thế nào, nhưng bây giờ dẫn dụ sức mạnh của cô nương cũng là một cách chế ngự yêu thú khổng lồ ấy”.

“Dẫn dụ? Dẫn dụ bằng cách nào?”.

Thiên Tố cười, “Nhược Nhất quên ta là hồ yêu sao? Hồ yêu giỏi thuật dẫn dụ, thuật này có thể làm mê muội tâm trí của người khác, đương nhiên cũng có thể dẫn dụ thứ ẩn khuất trong cơ thể cô nương. Nhược Nhất, cô nương có muốn thử không?”.

“Thử…”. Nhược Nhất chớp mắt, sực tỉnh, “Ngươi nói là muốn giúp ta dẫn dụ nguồn sức mạnh ấy để ta dùng, sau đó ta sẽ đi giúp Tử Ly?”.

“Ta không biết có thể thành công hay không, nhưng bây giờ cũng không còn cách nào khác, cứ thử xem sao”.

“Nhưng… chẳng phải ngươi đã truyền nội đan cho Vân Chử rồi sao?”.

“Hồ yêu giỏi thuật dẫn dụ, thứ trời sinh dù thế nào cũng không thể mất đi hoàn toàn, Nhược Nhất cô nương hãy tin ta”.

Nhược Nhất gật đầu như hiểu như không. Bây giờ kẻ địch lớn ở ngay trước mắt, Vân Chử hôn mê, Tử Ly chưa biết sống chết thế nào, Thiên Tố trọng thương, chỉ Nhược Nhất là còn chút sức mạnh có thể thi triển, mặc dù rất có thể chỉ là mừng hụt một lần, nhưng cũng còn hơn là chờ đợi trong tuyệt vọng.

Còn chuyện sau khi Nhược Nhất có được sức mạnh có xảy ra hậu quả gì không thì tạm thời chưa nhắc tới. Trong cuộc sống khó tránh khỏi những lần hành động bất chấp hậu quả.

Nhận ra nét mặt hoảng hốt của Nhược Nhất đã chuyển thành kiên quyết, Thiên Tố mỉm cười vui vẻ, nhưng sau đó ánh mắt nàng lại trở nên bi thương. Nàng nhìn Vân Chử rất lâu rồi quay sang nói với Nhược Nhất: “Lát nữa cô nương sẽ nhìn thấy vài cảnh tượng hư ảo, có thể đó là những chuyện trước đây cô nương đã trải qua, sẽ không có hại gì nên cô nương không cần lo lắng. Bây giờ cô nương hãy thả lỏng một chút, nhìn vào mắt ta”.

Đôi mắt của Thiên Tố ứ máu sau tiếng gầm của Cửu Man, nhưng con ngươi lại sáng lạ kỳ, giống như một con sóng dập dềnh lay động vào tận nội tâm Nhược Nhất. “Nhược Nhất”. Thiên Tố dịu dàng gọi tên cô, “Nhan Nhược Nhất”, hết lần này đến lần khác, giống như niệm một câu thần chú cho tới tận khi giam cầm được cô mới thôi.

Dần dần, âm thanh như từ chân trời vọng tới, từ xa tới gần, rồi bất chợt âm thanh lại trầm xuống, từ gần tới xa.

“Nhan Nhược Nhất”. Tiếng gọi quen thuộc làm sao!

Thương Tiêu!

Nhược Nhất lập tức hồi tỉnh, cảnh tượng trước mắt thay đổi, bỗng thấy Thương Tiêu trong chiếc áo trắng nhuốm đầy máu tươi, hắn ngồi dựa vào góc tường trong một gian phòng tối tăm, hơi thở yếu ớt; cô đang ngồi bên cạnh Thương Tiêu, cau mày nhăn mặt.

Nhược Nhất còn nhớ, đây là cảnh tượng từ rất lâu về trước khi hai người đi trên đường, Thương Tiêu bị bà lão yêu quái “nhắm trúng”, bà ta bắt hai người họ phải sắc thuốc. Khi ấy yêu lực của Thương Tiêu chưa phục hồi hẳn nên hắn không phải là đối thủ của bà lão yêu quái. Vì thế sau một hồi phản kháng, hắn bị đánh tới mức thảm thương rồi bị nhốt lại.

“Nhan Nhược Nhất, đừng làm bộ mặt như thế, khó coi lắm”. Thật khó có thể nhìn ra biểu cảm của hắn.

Nhược Nhất nói: “Bộ mặt này của ta làm sao! Chàng bị người ta đánh cho thê thảm mà không cho ta được chổng mông nhăn mặt hay sao! Chàng là cửu vĩ bạch hồ lợi hại nhất gì gì nữa cơ đấy, thế mà không đấu lại được mụ yêu quái đã già tới mức rụng hết tóc đó. Lần này thì hay rồi, còn bị bắt sắc thuốc nữa chứ, ta vẫn chưa lấy ai mà đã sắp chết rồi, bắt đền chàng đấy!”.

Thương Tiêu cất giọng nói lạnh lùng thiên phú: “Đền cái gì?”.

“Đền ta một người tình trong mộng!”. Lấy một yêu cầu vô lý để gây chuyện.

Thương Tiêu mỉm cười: “Người nào xui xẻo như vậy?”.

“… Người trong mộng của ta phải là một kiếm khách áo đen phóng khoáng, ánh mắt sắc bén, nói năng ngắn gọn, võ công thâm hậu, quan trọng nhất là, phải có vẻ thần bí ‘cách mười bước chân vẫn có thể giết được người mà không để lại chút dấu vết nào’(*)!”.

(*)Vốn là một câu thơ trong bài “Hiệp khách hành” của Lý Bạch, ơ trong bài “Hiệp khách hành” của Lý Bạch, nguyên văn: “Thập bộ sát nhất nhân, thiên lý bất lưu hành”.

Kiếm khách áo đen…

Nhược Nhất kinh ngạc, cô đã từng nói với Thương Tiêu những lời như vậy sao? Cũng đúng, Nhan Nhược Nhất gần như đã nói tất cả mọi chuyện cho Thương Tiêu biết, ngoại trừ lai lịch.

Nhan Nhược Nhất! Tiếng gọi dần trở nên tang thương. Nhược Nhất trước đây vẫn đang đấu khẩu với Thương Tiêu, Nhược Nhất hiện tại bất giác lùi ra sau, đến tận khi không còn nhìn thấy phòng giam tối tăm ấy nữa.

Trong hoang mang, có một giọng nói tang thương nói như khuyên răn: “Nhan Nhược Nhất, giữa chốn hồng hoang, vạn vật bể dâu, nghiệp chướng trần duyên, phù sinh như giấc mộng ngắn ngủi, một áng mây mỏng, cũng chỉ như giọt nước nơi biển cả, có được thì thản nhiên mà chấp nhận, mất đi thì cũng an nhiên, nhớ lấy, nhớ lấy…”.

Là… Là giọng nói của ông lão đó! Giọng nói của ông lão đã đưa cô quay lại Cửu Châu!

“Ông là ai!”. Nhược Nhất đuổi theo giọng nói ấy, nhưng phía trước chỉ là một vùng tối đen. “Chờ đã!”.

Nhược Nhất đuổi theo hai bước, cảm thấy dấu ấn sau tai bỗng phả ra hơi lạnh, như dần kết thành những mảnh băng vụn vỡ, từng chút từng chút cắm vào da thịt. Nhưng Nhược Nhất không đau, chỉ là xon xót khiến Nhược Nhất khẽ cau mày. Bỗng nhiên, ở chỗ ấy lại không còn cảm giác gì nữa.

Nhược Nhất nghe thấy một tiếng nói yếu ớt xé toạc màn sương mỏng: “Nhược Nhất, tỉnh lại đi”. Cô mở mắt ra, vẫn là hang núi ấy, Thiên Tố ngồi bên cạnh, thần sắc phức tạp, sắc mặt nhợt nhạt tới gần như trong suốt. Nhược Nhất ngồi dậy, có chút lo lắng: “Thiên Tố, ngươi không sao chứ?”.

Thiên Tố im lặng một lúc rồi nói: “Không sao. Nhược Nhất, sức mạnh này thật kỳ quái, ta đã dẫn dụ nó ra nhưng lại không thấy bất cứ biểu hiện gì. Nhược Nhất cô nương có cảm giác gì không?”.

Nhược Nhất sờ vào dấu ấn ấy: “Lúc nãy nó hơi lạnh, nhưng bây giờ lại không có cảm giác gì”.

“Cô nương vừa nhìn thấy gì trong ảo cảnh?”.

Nhược Nhất im lặng một hồi: “Một ông cụ và… kiếm khách áo đen, kiếm khách áo đen…”. Nhược Nhất bỗng đứng dậy, bừng tỉnh, “Là chàng!”, rồi cô quay người định chạy ra khỏi hang.

Thiên Tố kéo tay Nhược Nhất: “Nhược Nhất, ta có chuyện muốn nhờ”.

Cảm thấy bàn tay nắm tay mình lạnh buốt như băng, Nhược Nhất ngoảnh đầu nhìn Thiên Tố. Nhược Nhất phát hiện cả cơ thể nàng đều trở nên trong suốt, cô gần như có thể nhìn xuyên qua cơ thể của Thiên Tố, thấy được Vân Chử nằm phía sau. Nhược Nhất vô cùng kinh hãi, sững người nhìn.

“Ta sợ là chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa”, Thiên Tố nói: “Hôm nay nếu hai người may mắn trốn thoát, cô nương nhất định không được nói với Vân Chử là ta đã truyền nội đan cho chàng. Chàng vốn tính kiêu ngạo, ta không muốn sau này chàng sống không vui… Nếu chàng hỏi tới ta, cô nương hãy nói ta bị Cửu Man ăn thịt nhé”.

“Thiên Tố…”.

“Được không?”.

Nhược Nhất mím chặt môi, tay của Thiên Tố càng lúc càng lạnh giá và trong suốt, Nhược Nhất vội nói: “Được, được…”.

Thiên Tố vui vẻ buông tay, ngoảnh đầu nhìn Vân Chử: “Thực ra như thế này cũng tốt, chàng không phải khó xử nữa”. Thân hình nàng càng lúc càng mờ nhạt, như thể sẽ lập tức biến mất. “Nhược Nhất, đạo hạnh của ta kém cỏi, không nhìn ra sức mạnh của cô nương, nhưng ta biết, sức mạnh ấy rất lớn. Nếu biết cách sử dụng, nói không chừng còn có thể phong ấn Cửu Man một lần nữa”.

“Thiên Tố…”. Nhược Nhất cảm thấy miệng đắng chát, nhưng cô đành bất lực.

“Cô nương hãy đi giúp Tử Ly”, Thiên Tố nói: “Ta muốn một mình ở bên chàng trong những giây phút cuối cùng”.

Nhược Nhất nhắm mắt, kìm nỗi đau xót trong lòng, cuối cùng cô đành quay người rời đi. Thiên Tố mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Vân Chử: “Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, chàng trọng thương hôn mê, bây giờ chúng ta sắp từ biệt, chàng vẫn trọng thương hôn mê. Ý trời đã định. Coi như chúng ta cũng có đầu có cuối”.

Nhược Nhất ra khỏi hang, lòng buồn thương. Cô biết, yêu quái sau khi mất đi nội đan, tuy cơ thể suy yếu, chóng già nhưng chí ít cũng có thể sống thêm được hai, ba tháng. Thương Tố tiêu tan nhanh chóng như vậy, chắc chắn là do lúc nãy nàng giúp cô dẫn dụ sức mạnh ra nên đã hao tổn chút yêu lực còn lại.

Thiên Tố muốn dùng tất cả sức lực của mình để giành cơ hội sống cho Vân Chử, cho dù chỉ là một hy vọng nhỏ nhoi, nàng cũng nguyện dùng cả sinh mạng của mình để đánh đổi.

Nhan Nhược Nhất, trận chiến này không được thất bại. Nhược Nhất nghĩ, nếu phụ sự phó thác của một sinh mạng thì cô không biết lấy gì để bù đắp.