Ta muốn đến Cửu Châu - Chương 09 - 10

Chương 9

Trong quân doanh của yêu tộc.

Tử Đàn dìu Thương Tiêu vào chủ doanh. Ánh sáng trong doanh trướng hơi tối, Tử Đàn đặt Thương Tiêu xuống giường, lúc ấy Nhược Nhất mới nhìn rõ đôi mắt nhắm chặt và sắc mặt trắng nhợt như giấy của Thương Tiêu. Yêu vân đã mờ đi trên khuôn mặt của hắn. Mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống từ trán, làm ướt mái tóc màu bạc. Nhịp thở của hắn rối loạn, ngực phập phồng lên xuống với những nhịp chẳng đều.

Nhược Nhất chỉ thấy xót xa, làm sao vậy? Lúc nãy chẳng phải vẫn bình thường sao? Trước đây dù bị thương nặng như thế nào cũng không thấy hắn yếu ớt nhường này. Cô không kìm được giơ tay, định lau mồ hôi trên mặt Thương Tiêu, nhưng Tử Đàn đã nhanh tay hơn, nàng ta lấy khăn ướt đã giặt sạch thấm mồ hôi trên mặt hắn.

Bàn tay của Nhược Nhất như đông cứng trên không trung rồi lại lặng lẽ rụt về. Bàn tay kia bị Thương Tiêu nắm chặt thì khó chịu như bị lửa thiêu.

Tử Đàn khẽ liếc mắt, nhìn thấy hành động nhỏ này của Nhược Nhất, khóe miệng nàng ta nhếch lên khó hiểu. “Vừa mới tỉnh dậy đã gây ra động tĩnh như vậy, khó chịu là đáng đời”. Tử Đàn ra sức bóp mũi Thương Tiêu. Lau mồ hôi cho hắn xong, nàng ta ném khăn vào chậu nước bên cạnh, nhón tay trên không, một cây kim mảnh như lông tơ xuất hiện, không thèm chớp mắt nàng ta cắm cây kim ấy lên đỉnh đầu của Thương Tiêu. Cứ như vậy, liên tục cắm mấy chục cây kim, trong thoáng chốc trên đầu Thương Tiêu chi chít những cây kim trong suốt. Giống như một con nhím, một con nhím xinh đẹp.

Nhược Nhất ngây người đứng đó, không có cách nào chạy trốn thì phải cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của bản thân, vì thế cô nhìn Tử Đàn thân mật với hắn, châm kim cho hắn, đắp chăn cho hắn, ngay cả ho cô cũng không dám ho.

“Nhược Nhất cô nương không cần để tâm. Có lẽ Tiêu Nhi mới tỉnh, ký ức còn có chút hỗn loạn, chứ không phải là đã quên những chuyện này. Ta đã châm kim cho Tiêu Nhi, sau khi tỉnh dậy sẽ nhớ lại chuyện trước đây”. Trước khi rời đi, dường như Tử Đàn mới nhớ ra sự tồn tại của Nhược Nhất, nàng ta mỉm cười nói: “Nhược Nhất cô nương, ta có việc, cô nương có thể giúp ta trông chừng Tiêu Nhi được không? Nếu như những cây kim này biến mất mà Tiêu Nhi vẫn chưa tỉnh, vậy thì sẽ phiền phức đấy, cô nương phải giúp ta cho Tiêu Nhi vài bạt tai”. Không cho Nhược Nhất cơ hội từ chối, nàng ta liền vén rèm bước ra ngoài.

Giúp ngươi đánh Thương Tiêu? Ta có tư cách gì? Nhược Nhất mỉm cười tự giễu. Cô ngây người nhìn Thương Tiêu một lúc lâu rồi mới ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt không chịu kiểm soát lại quay sang nhìn bàn tay vẫn đang nắm chặt tay cô.

Bỗng nhiên cô nhớ lại những ngày tháng cùng hắn dạo chơi trước đây, chỉ có hai người họ…

*

“Tiêu hồ ly… Này! Thương Tiêu! Đợi đã, Thương đại hiệp, chờ một chút!”. Nhan Nhược Nhất lảo đạo chạy lên trước mặt Thương Tiêu, túm lấy cổ áo của hắn, sững lại một lúc, cô chợt nhớ bản thân hoàn toàn không có ưu thế chiều cao nên lại hậm hực buông tay, quay sang túm chặt vạt áo hắn, bĩu môi ai oán: “Chàng không cần ta nữa sao? Chàng vừa lành vết thương là muốn vứt bỏ người vợ tào khang(*) sao?”.

(*)Tào khang (tao khang): người vợ lấy từ lúc còn nghèo khó, ngoài ra, ngoài ra còn chỉ những thứ vô dụng, bị bỏ đi.

Thương Tiêu nhướng mày, vung tay áo, gạt tay của Nhược Nhất ra rồi tỏ vẻ hứng thú nói: “Ta bị thương nhưng không mù mắt. Tào khang nhìn thấy rồi, còn vợ, ở đâu?”.

Nhược Nhất nghiến răng kìm nén ý muốn đánh người, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, sau đó oán thầm, đây là hồ ly sao? Đây là hồ ly biến tướng tới mức độ nào? Miệng lưỡi độc địa tới mức vũ khí sinh học còn phải chịu thua! Điều chỉnh tâm trạng xong, Nhược Nhất dựa theo nguyên tắc “người không biết xấu hổ thiên hạ vô địch”, lại một lần nữa túm chặt lấy bàn tay của Thương Tiêu: “Mặc kệ! Tóm lại chàng phải có trách nhiệm với ta. Trước đây ta đã cứu chàng lúc chàng bị đánh cho hiện nguyên hình…”.

“Sau đó chẳng phải nàng luôn muốn chạy trốn sao?”. Thương Tiêu nhướng mày.

“Ta hầu hạ chàng, sắc thuốc cho chàng, đắp thuốc cho chàng, chải lông tắm rửa cho chàng…”. Nhược Nhất bắt đầu bấm ngón tay kể lể.

“Bao gồm hạ độc vào thuốc, bỏ muối vào nước nữa hả?”. Hắn tỏ vẻ tức giận nhưng khóe môi không giấu nổi nụ cười.

“… Đó là để khử trùng tiêu độc… Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là, chàng, chàng đã nhìn thấy cảnh tượng… ‘xuất thủy phù dung’ không mảnh vải che thân của ta”. Cô nghiến răng nghiến lợi sau đó làm vẻ e thẹn.

“Phù dung…”. Khóe miệng Thương Tiêu giật giật.

“Hơn nữa, chẳng phải chàng cũng suốt ngày không mặc quần áo đi đi lại lại trước mặt ta sao? Đừng có mà không thừa nhận! Lúc là hồ ly chàng không hề mặc quần áo”.

“…”.

“Vì thế, chúng ta cũng ở bên nhau lâu như vậy rồi, cũng cùng chung hoạn nạn rồi, lại còn ‘xích thành tương kiến(*)’ rồi, dù sao thì chàng đừng hòng bỏ rơi ta, ta quyết theo chàng rồi!”.

Sau một hồi im lặng, Thương Tiêu nhìn Nhược Nhất chằm chằm, thần sắc trong đôi mắt tím khó có thể đoán biết. Tim Nhược Nhất đập thình thịch, chỉ sợ Thương Tiêu vung tay bỏ rơi mình rồi chuồn nên càng nắm chặt tay hắn. Mười ngón tay đan chặt vào nhau. Nhưng lần này, Thương Tiêu không giật tay ra. Hắn nhìn nàng, ánh sáng chuyển động trong đôi mắt tím: “Vì sao theo ta?”.

(*) Mối quan hệ thân thiết, chân thành, không có bất cứ điều gì giấu giếm đối phương. Nhưng ở đây, ý Nhược Nhất muốn nói là hai người đã từng có những lúc không mảnh vải che thân khi ở trước mặt đối phương.

Nhược Nhất trợn mắt nhìn hắn, có chút kích động: “Điều tất yếu mà!”. Cô chỉ ngón trỏ về phía trước, “Khu rừng mênh mông vô tận như thế này, chàng muốn một nữ tử yếu ớt không đủ sức trói gà như ta đi một mình ra ngoài sao? Chàng muốn xem trực tiếp hiện trường ‘bạch cốt của con người đã cố sức bò ra khỏi biển cây yêu ma như thế nào’ sao?”.

“Ha ha…”.

*

Đến tận bây giờ Nhược Nhất vẫn nhớ rõ bộ dạng phì cười của Thương Tiêu khi ấy, nỗi cô đơn ẩn trong sự bất lực, khiến cô mềm lòng tới mức gần như muốn nói với hắn: Là chị đây thích ngươi. Nhưng cuối cùng cô không nói, sau này cũng không.

Nếu có thì là cái lạnh giá thấu xương trên đường lên đỉnh U Đô sơn; là từng giọt máu tươi lặng lẽ chảy đi trong động Hàn Ngọc; là sự chờ đợi gần như tuyệt vọng trước khi nhảy xuống vách núi; là hai năm qua, “quá khứ” ngày đêm giày vò cô; và cả khi nhảy xuống vực, bàn tay bị cô gạt bỏ trong tuyệt vọng.

Thương Tiêu, chàng nợ ta nhiều như vậy, nhưng vì sao ta vẫn không thể nào hận chàng? Thu lại tâm tư, Nhược Nhất rời mắt, kiểm tra ngân châm trên đỉnh đầu Thương Tiêu thì phát hiện những cây ngân châm này đang từ từ biến mất. Còn Thương Tiêu thì không có vẻ gì sắp tỉnh lại.

Nhược Nhất nhớ tới lời Tử Đàn trước khi rời đi, trong lòng kinh sợ, vội vàng cất tiếng: “Tử Đàn tiểu thư! Tử Đàn tiểu thư! Này! Bên ngoài có ai không?”.

Xung quanh vô cùng tĩnh mịch.

Nhược Nhất lo lắng tới mức muốn lao ra ngoài, nhưng Thương Tiêu vẫn cầm tay cô không rời. Cô cau mày, trợn mắt nhìn Thương Tiêu. Người đang nằm kia lúc nào cũng bướng bỉnh như thế, cậy vào sự lớn mạnh của bản thân mà luôn luôn bướng bỉnh bắt cả thế giới đều phải quay quanh mình, điên đảo vì mình.

Thấy ngân châm từ từ biến mất, Nhược Nhất hận tới nỗi mím chặt môi. Đúng là, đúng là… Tức chết đi được! Cô vung tay, tát “bốp” vào mặt Thương Tiêu. Tiếng kêu vang tới mức khiến cô cũng giật nảy mình. Nhưng, rất đã!

Hai năm trước, bên ngoài động Hàn Ngọc, nếu hắn ra ngoài, nếu cô không nhảy xuống, có lẽ cô sẽ làm như thế. Cho hắn một cái bạt tai thật đau, sau đó chửi hắn một trận tơi bời. Dựa vào cái gì mà bắt cô phải hy sinh, dựa vào cái gì mà khiến cô đau lòng, dựa vào cái gì mà khiến cô phải khổ sở như vậy, dựa vào cái gì mà cô vĩnh viễn không thể từ bỏ hắn.

Nhược Nhất nhìn Thương Tiêu, để mặc cho nước mắt lăn dài trên mặt, nhìn Thương Tiêu từ từ mở mắt, nhìn Thương Tiêu từ từ hướng mắt nhìn mình, nhìn đôi mắt thủy tinh tím của hắn bừng sáng, sau đó lấp lánh lung linh.

Nhược Nhất nhếch mép, mỉm cười: “Tỉnh rồi?”. Không thể giấu được âm mũi nằng nặng, “Vừa hay để chàng nhìn rõ, cảm nhận rõ hơn”.

“Bốp!”. Cô không giải thích lời nào, để mặc cho nước mắt chảy xuống như thác đổ. Mặt của Thương Tiêu bị đánh tới mức lệch sang một bên, khi quay đầu lại, đôi mắt tím in bóng hình của cô dần dần tích tụ một cơn bão táp.

Hai người im lặng nhìn nhau mấy giây.

Không biết là cảm thấy bản thân khóc lóc làm tổn hại rất lớn tới sĩ khí hay vì đánh lén người bị thương mà cảm thấy xấu hổ, Nhược Nhất đảo mắt, đứng dậy định chạy trốn. Nhưng không ngờ tay của cô vẫn bị Thương Tiêu nắm chặt, một người chạy một người kéo, Nhược Nhất ngã nhào xuống đất. Thương Tiêu thấy Nhan Nhược Nhất định bỏ chạy, vội vàng đứng dậy muốn chặn đường, hắn cũng quên rằng mình vẫn đang nắm tay cô. Nhược Nhất bị ngã, Thương Tiêu cũng ngã theo.

Nhược Nhất nện lưng xuống đất, chấn động tới phổi, khiến cổ họng ngưa ngứa, cô không kìm được ho mấy tiếng. Thương Tiêu đè lên người Nhược Nhất, mái tóc dài màu bạc xòa xuống tai cô, giống như một bức bình phong, ngăn cách hai người với thế giới bên ngoài.

Hắn thấy Nhược Nhất ho, ánh mắt sầm xuống, đưa tay vuốt ve cổ họng của cô, ngón tay hắn tích tụ một luồng khí mát lạnh, dần dần truyền vào cơ thể cô. Một lúc sau, Nhược Nhất liền cảm thấy cảm giác ngứa rát như thiêu đốt trong cổ họng dần dần biến mất. Cô say đắm ngắm nhìn khuôn mặt của Thương Tiêu, trong lòng vừa cảm động, vừa bi ai. Thương Tiêu, chàng có biết, sự dịu dàng của chàng đối với ta mà nói chính là sát thủ hoàn mỹ nhất.

Hơi thở phả lên mặt đối phương, không khí thân mật và gượng gạo cùng lúc lan tỏa khắp quân trướng. Không khí như thế cứ kéo dài mãi tới khi Thương Tiêu rụt tay lại. Nhược Nhất quay đầu rời ánh mắt đi hướng khác, “Đứng dậy”. Cô hít vào, ngữ khí rất tức giận. Kẻ đè trên người cô vẫn không nói tiếng nào.

Nhược Nhất tức giận: “Ta bảo chàng lui ra! Bị điếc à!”.

“Hứ”. Hắn cười khẩy.

Nhược Nhất gầm lên: “Chàng không cho ta lau mũi, ta sẽ lau nó lên mặt chàng!”.

“…”. Hắn im lặng một lúc, hừ lạnh một tiếng: “Nhan Nhược Nhất, nếu nàng có cái gan đó”.

Chương 10

Nghe thấy ngữ khí thân quen ấy, Nhược Nhất sững người, biết rằng nhất định hắn đã nhớ ra rồi. Yêu vân trên mặt hắn và dấu vết trên ấn đường đã mờ đi. Thương Tiêu vẫn là Thương Tiêu ngày trước. Nếu là ngày trước, Nhược Nhất nghe thấy những lời như vậy, cô chắc chắn sẽ lau nước mũi lên người hắn, sau đó nói với vẻ thách thức: “Chàng nghĩ ta có cái gan ấy không!”.

Nhưng ngày trước, thì rốt cuộc chỉ là ngày trước.

Sắc mặt giận dữ tan đi, dần dần để lộ vẻ buồn bã, Nhược Nhất hướng mắt nhìn ra xa, nhìn ra thế giới bị ngăn cách bởi mái tóc của hắn, cô nói bằng thanh âm mà ngay cả bản thân cô cũng không nghe rõ: “Đúng vậy, ta không có cái gan ấy”.

Thương Tiêu sững người, vẫn chưa nói gì, bỗng nghe thấy tiếng cười khẽ ở ngoài trướng, hai người lập tức sực tỉnh.

Thương Tiêu thản nhiên đứng dậy, thần sắc bình tĩnh nhưng khóe môi mím chặt thoáng lộ vẻ không vừa lòng: “Vào đi”.

“Tội lỗi tội lỗi, đã phá rối nhã hứng của hai vị”.

Nhược Nhất ổn định lại tâm trạng, đứng dậy phủi quần áo. Bỗng thấy khóe mắt nóng lên, một người áo đỏ như lửa đã đứng trong trướng. Chiếc áo bào chói mắt, cổ áo, tay áo đều nạm viền vàng, vạt dưới được thêu chín cái đuôi vàng lấp lánh. So với bộ quần áo lấp lánh chói sáng ấy, điều khiến người ta kinh ngạc hơn chính là dung nhan đẹp đẽ vô cùng của người mặc nó - hắn có đôi mắt phượng câu hồn đoạt phách, đôi môi mỏng màu hồng đào. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên là toát ra sức mê hoặc yêu dị.

Nhược Nhất ngây người nhìn. Thế giới này còn có nam tử đẹp đến vậy sao. Quả nhiên, tất cả mọi thứ ở Cửu Châu đều là những thứ mà trí tưởng tượng của cô không thể chạm tới được.

Thương Tiêu thấy người đến, khẽ nhíu mày, vẫn chưa mở miệng hỏi thì người đó đã hành lễ với Thương Tiêu rồi lại thong thả nói: “Nhan cô nương, đã lâu không gặp, cô nương còn nhớ ta chứ?”.

“A…”. Nhược Nhất có chút khó xử, bởi vì trong ký ức của cô chưa từng xuất hiện nam tử tuyệt mỹ như thế này.

“Chắc là cô nương đã quên rồi, nhưng không sao cả, có người nào nhớ được chuyện đã xảy ra hai trăm năm trước chứ?”. Hắn đặc biệt nhấn mạnh chữ “người”. Nhược Nhất sững sờ, bất giác nhìn về phía Thương Tiêu. Thương Tiêu cũng đang nhìn cô, cô không thể đọc được ẩn ý trong đôi mắt màu tím ấy. Nhược Nhất cúi đầu, gượng cười. Hơ, biết nói thế nào đây? Nói thật với hắn ư? Hắn sẽ không tin. Vốn dĩ, niềm tin giữa họ đã vô cùng ít ỏi.

Im lặng một hồi, cuối cùng người phá vỡ im lặng là Thương Tiêu: “Cửu Diệm, nàng ấy không có yêu lực”.

Cửu Diệm mỉm cười: “Vậy sao, vậy thì…”. Thoắt một cái, Cửu Diệm đã đứng trước mặt Nhược Nhất, cô chưa kịp ngạc nhiên, bàn tay đẹp đẽ đã nâng đầu cô lên, “Cô nương học được cách trường sinh bất lão như thế nào?”.

Nhược Nhất cau mày, vô cùng căm ghét tư thế dâm tà này, quay đầu gạt tay hắn ra, lùi lại mấy bước, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Cửu Diệm và nói: “Cho dù ngươi có tin hay không, ta chỉ là một người bình thường, không có yêu lực, cũng không biết trường sinh bất lão”.

Cửu Diệm nhướng mày, dường như bị thái độ của cô khơi dậy hứng thú, liếc mắt nhìn Thương Tiêu, thấy hắn không có ý ngăn cản, Cửu Diệm cười: “Hiển nhiên, điều này không thể thuyết phục ta. Hoặc là, ta nên hỏi cô nương câu khác. Nhan cô nương, hai trăm năm trước, cô nương đã đi đâu?”.

Im lặng.

Trong yên lặng, Nhược Nhất có thể nghe thấy rất rõ hơi thở của mình.

Đi đâu? Những cảnh tượng hỗn loạn trong ký ức lướt qua trước mắt giống như ma quỷ. Cô hít thở sâu, ép bản thân bình tĩnh lại, quay sang nhìn Thương Tiêu, khẽ nói: “Ta thấy buồn chán, muốn về, vì thế đã rời khỏi đây, chỉ đơn giản vậy thôi”.

Lời vừa dứt, sắc mặt của Thương Tiêu không đổi, nhưng dấu ấn nơi ấn đường bỗng nhiên xuất hiện, thoắt ẩn thoắt hiện dưới làn da. Nhiệt độ trong không khí như giảm mạnh, một luồng hàn khí dữ dội lướt qua mặt Nhược Nhất, sắc đỏ tươi lập tức hiển hiện trên khuôn mặt có phần nhợt nhạt của cô.

Nhược Nhất không lau, để mặc cho máu tươi lướt qua mặt mình, trông như những giọt nước mắt. Cô và Thương Tiêu cứ nhìn nhau không chút biểu cảm như vậy. Không khí trong trướng dần dần chùng xuống, gió lại nổi lên, tiếng ồn ào ngoài trướng vang lên, tiếng hô hào bất an của quân sĩ và tiếng ngựa hý xuyên qua tấm bạt dày truyền vào tiếng được tiếng mất.

Một lúc sau, chỉ nghe thấy một nữ tử kêu lên kinh ngạc ở bên ngoài, rèm cửa bị lật ra. Võ La xông vào, vừa nhìn thấy không khí bên trong, nàng không nói một lời, giáng một chưởng vào ngực của Cửu Diệm, tức giận nói: “Ngươi chỉ giỏi gây phiền phức!”.

Cửu Diệm bị đánh ngã sang một bên, chiếc áo bào hoa lệ dính đầy bụi đất, hắn có chút ấm ức.

Hắn lếch thếch đứng dậy, bĩu môi làm ra vẻ đáng thương giải thích: “Ta chỉ muốn hỏi cho rõ ràng mà thôi, Tiểu Võ La sao phải giận dữ như vậy”.

Võ La không thèm bận tâm tới hắn, đi đến bên cạnh Nhược Nhất, khẽ nói: “Biểu ca bị trọng thương, A Nhan”.

Nhược Nhất cúi xuống, gật đầu, cuối cùng vẫn chịu thua. Mặc cho Võ La kéo mình ra ngoài, trong lòng cô lại cảm thấy có chút nực cười. Giận cái gì cơ chứ. Chàng có tư cách gì để tức giận? Vì sao lại tỏ vẻ bị tổn thương, lại còn để lộ ánh mắt như vậy…

“Sao?”. Giọng nói lạnh lùng tựa băng tuyết của Thương Tiêu khẽ vang lên, “Lại định không từ mà biệt à?”.

Võ La liền dừng bước, quay đầu nhìn Thương Tiêu, mỉm cười khó xử: “Biểu ca, Tử Đàn tỷ tỷ bảo muội…”.

Thương Tiêu khẽ quắc mắt, Võ La tự động ngậm miệng, lập tức buông tay Nhược Nhất, lôi Cửu Diệm đang hào hứng trốn bên cạnh xem kịch hay ra ngoài, cao giọng nói: “Vậy muội đi gọi Tử Đàn tỷ tỷ tới xem vết thương cho huynh”. Sau đó không thấy bóng dáng nàng đâu nữa.

Trong trướng chỉ còn lại hai người. Ánh mắt của Thương Tiêu chăm chú nhìn khuôn mặt Nhược Nhất, không biết hắn đang nghĩ gì, khóe miệng mím chặt. Nhược Nhất suy ngẫm ý nghĩa của từ “không từ mà biệt”, sau đó cười khẩy. Lúc ấy, nếu cô bỏ đi trước khi hắc đại hiệp xuất hiện, vậy thì hôm nay, đối diện với lời chất vấn của Thương Tiêu, cô chỉ có thể e dè thận trọng. Nhưng…

“Không từ mà biệt thì sao? Cho dù ta bị trói tới từ biệt chàng, chẳng phải vẫn là ‘không từ mà biệt’ sao?”.

Thương Tiêu tái mặt, không nói gì.

Nhược Nhất cười rất vô tội: “Sao, không còn gì để nói nữa à?”. Vừa quay đi, Nhược Nhất định đi thì bị người đứng sau túm chặt cánh tay. Nhược Nhất quay đầu trợn mắt với hắn, nhưng trong lòng lại nhói đau. Nếu… nếu trên đỉnh Hàn Ngọc, chàng nắm tay ta chặt như thế này thì tốt biết bao.

“Buông tay ra!”.

“Không thể được”. Ba từ đầy khí phách, rõ ràng là ngang ngược tới mức đáng hận, nhưng lại khiến Nhược Nhất thấy sống mũi cay cay.

“Thương Tiêu”. Nhược Nhất cúi đầu, không nhìn sắc mặt nhợt nhạt của hắn, “Rốt cuộc chàng muốn thế nào?”.

“… Không được đi”.

“Lý do?”. Nhược Nhất hỏi một cách thấp hèn, Nhan Nhược Nhất trước đây ở bên cạnh Thương Tiêu, bởi vì cô thích hắn, thích tới mức có thể vứt bỏ cả trái đất. Còn Nhan Nhược Nhất bây giờ đã không thể thích Thương Tiêu được nữa, bởi vì hắn đã từng vì một người con gái khác mà vứt bỏ cô. Bây giờ cô không thể ở lại bên cạnh hắn, không còn cách nào… Cô chỉ sợ lại bị vứt bỏ một lần nữa.

“Không có lý do”. Thương Tiêu mím chặt môi, gượng gạo nói.

Nhược Nhất cười lạnh lùng: “Vậy thì ta cũng không có lý do gì để ở lại”.

Bàn tay hắn siết chặt, dường như muốn bẻ gãy xương của cô. Dường như Thương Tiêu hận cô đến cùng cực: “Nếu đã như vậy hà tất phải quay lại? Vì sao không biết mất hoàn toàn! Nàng có biết sự xuất hiện của nàng sẽ mang lại bao nhiêu phiền phức và rối rắm không! Nàng có biết nàng khiến người ta hận tới thấu xương như thế nào không! Vì sao lại bắt ta phải gặp lại nàng…”.

Không thể không nói, những lời sắc bén này khiến Nhược Nhất tổn thương. Cô ngẩng đầu, nỗi đau đớn trong đôi mắt khó có thể giấu giếm. Sau khi bị tổn thương cô đáp trả lại một cách lý trí: “Chàng dựa vào cái gì mà chắc chắn là ta cam tâm tình nguyện quay lại? Sao chàng biết được ta không muốn biến mất hoàn toàn! Ta cũng vô cùng căm hận những phiền phức và rối rắm mà chàng mang tới cho ta!”.

Nhược Nhất nói: “Điều mà ta hối hận nhất chính là gặp chàng, tất cả mọi thứ thuộc về chàng… Ta tình nguyện từ nay về sau, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại. Tốt nhất là ngay cả ký ức cũng biến mất sạch sành sanh!”.

Từng câu, từng chữ khiến sắc mặt của Thương Tiêu càng thêm nhợt nhạt. Hắn cố kìm nén huyết khí cuộn dâng trong lồng ngực, bóp chặt hai tay của Nhược Nhất, trói buộc cô, luồng khí ấm nóng khẽ phả bên tai cô, lời nói ẩn chứa cảm xúc không biết là tức giận hay tuyệt vọng: “Vậy thì, ta sẽ xem xem nàng muốn rời đi như thế nào!”. Nói rồi, hắn mở miệng cắn vào chỗ cách hai tấc sau tai Nhược Nhất.

Nhược Nhất kêu lên một tiếng, trong đầu nhanh chóng lướt qua ba chữ “Quỷ hút máu” màu vàng lấp lánh. Cô còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một luồng khí lạnh băng từ từ chảy vào người, luồn lách khắp nơi trong cơ thể, cuối cùng ngưng tụ ở chỗ môi Thương Tiêu chạm vào.

Thương Tiêu buông Nhược Nhất ra, bàn tay khẽ vuốt ve chỗ mà hắn vừa cắn, một hoa văn màu đen thoắt ẩn thoắt hiện. Hắn khẽ nhíu mày, vẻ an tâm, bi thương, mơ hồ đều hội tụ trong thần sắc phức tạp của hắn. “Cho dù nuốt nàng vào bụng, ta… ai… không cầm…”. Chàng lẩm nhẩm, Nhược Nhất không nghe rõ những lời tiếp theo, nhưng cô bất chợt hồi tỉnh.

Cô nghiến răng, dùng hết sức bình sinh đẩy Thương Tiêu một cái. Điều đáng ngạc nhiên là Thương Tiêu thật sự bị cô đẩy đi vài bước. Nhược Nhất sờ gáy mình, cảm giác lành lạnh miên man không dứt. Cô kinh ngạc trợn mắt nhìn Thương Tiêu, trong lòng lạnh buốt. Mấy tiếng “nuốt nàng vào bụng” khiến Nhược Nhất lạnh tới thấu xương. Nếu là người đàn ông khác nói với Nhược Nhất mấy từ này, chắc chắn cô sẽ không thèm bận tâm, nhưng Thương Tiêu…

“Khốn… khốn kiếp!”. Hoảng loạn ném lại câu đó, Nhược Nhất không do dự dù chỉ một giây, quay người lao ra khỏi doanh trướng.

Thực ra, nếu Nhược Nhất ở lại thêm một giây nữa thôi thì sẽ nhìn thấy nụ cười gượng trong đôi mắt của Thương Tiêu và máu tươi không thể kìm nén được nữa, chảy ra trên khóe môi hắn. Thương Tiêu ấn ngực, dựa vào giường từ từ ngồi xuống, ho vài tiếng. Bỗng nhiên trong lòng hắn có chút bực bội: Nàng thật sự không biết “thủ hạ lưu tình”(*) sao? Chắc là nàng không biết. Nếu không nàng sẽ không nói ra những lời như thế:

“Sao chàng biết được ta không muốn biến mất hoàn toàn! Ta cũng vô cùng căm hận những phiền phức và rối rắm mà chàng mang tới cho ta!

Điều mà ta hối hận nhất chính là gặp chàng, tất cả mọi thứ thuộc về chàng…

Ta tình nguyện từ nay về sau, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại. Tốt nhất là ngay cả ký ức cũng biến mất sạch sành sanh!”.

(*) Nương tình khi ra tay.

Ngay cả ký ức cũng không giữ lại chút nào sao? Thật là khó nghe tới mức khiến hắn không thể chịu nổi nếu phải nghe thêm lần nào nữa. Hắn khẽ điều chỉnh lại hơi thở, sắp xếp sức mạnh hỗn độn trong cơ thể. Khi mở mắt, trong đôi mắt màu tím đã gột sạch tất cả cảm xúc, hắn búng ngón tay, sau lưng lập tức xuất hiện một làn khói đen.

“Diêu Hoàng, gọi Tử Đàn và Võ La tới đây”. Hắn trầm tư một lúc, “Cả Cửu Diệm nữa”.

“Vâng”. Sau câu trả lời ngắn gọn, lọn tóc màu bạc bên tai Thương Tiêu khẽ động, một bóng đen như mộng như ảo lướt qua.

Cửu Châu hai trăm năm sau ư? Ta muốn xem xem rốt cuộc nó có thể biến thành dáng vẻ như thế nào.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor