Hãy biến tôi thành Ma Cà Rồng - Chương 12 + 13

Chương 12

Ý thức không làm hại người vô tội của em rất cao. Em đã luôn chọn chỗ ngồi ngược hướng gió và đặc biệt “cách ly” với những người sở hữu dòng máu ngon lành nhưng lần này em không thể “cách ly” được nữa. Cậu bạn nhóm của em đang ngồi ngay bên em. Rất gần.

Nhưng đó không phải là vấn đề duy nhất. Làm sao mà cậu bạn kia có thể lấy máu trong người em ra được nhỉ? Với cái ống tiêm yếu ớt nhỏ bé đó sao? Không đời nào có thể và đó chính là vấn đề.

- Tôi đã thực hành bằng cách lấy máu con mèo ở nhà nhiều lần rồi, giờ chỉ cần cậu thực hành thôi. – Cậu bạn cùng nhóm của em nói bằng điệu bộ ngạo mạn và một chút khinh thường.

Thái độ đó làm tôi bực mình. Sao cậu ta dám nói với em bằng cái kiểu đó chứ. Dù điều đó có lợi cho em nhưng tôi vẫn thấy bực bội.

Em im lặng không nói gì. Em đang cố gắng không nhìn chằm chằm vào mạch máu nơi cổ cậu ta. Em thả cái ống tiêm xuống bàn, hai tay ghì chặt lấy hai đầu gối (nếu còn cầm ống tiêm trong tay thì bảo đảm nó sẽ vỡ vụn). Máu trong người em đang sôi lên sùng sục. Nhịp tim đập mạnh như đăng thôi thúc.

- Có cần phải hồi hộp như thế không? Chỉ là lấy máu thôi mà. – Cậu bạn cùng nhóm lại tỏ vẻ ngạo mạn, cậu ta hất mặt nhìn em.

Em càng gồng mình hơn vì mùi máu của cậu ta bay tới em rõ hơn. Dù là cái hất mặt ấy chỉ là một hành động nhỏ nhưng nói cũng góp phần gia tăng sự nguy hiểm mà cậu ta đang đối mặt.

Bàn tay em run rẩy cầm lấy ống tiêm. Em đang cố dãn người ra để tránh vô tình gồng mình làm bể chiếc ông tiêm.

Cái ống tiêm rơi ra khỏi tay em. Tôi thừa nhận là em “đóng kịch” rất khéo! Em đã không hớ hênh chộp cái ông tiêm đang rơi dù em thừa sức làm điều này.

Từ đầu tiết học đến giờ em đã phải thay mười bảy cái ống tiêm vì ống tiêm rơi xuống đất sẽ không được sử dụng để đảm bảo vệ sinh.

- Trời ơi! Thật là vô dụng!. – Cậu bạn cùng nhóm của em nổi cáu. Cậu ta đang mất kiên nhẫn với em.

“Vô dụng?” Em thừa sức lấy hết máu trong người cậu ta mà không cần ống tiêm. Cậu ta không hề biết là mình đang gặp nguy hiểm nên mới dám lớn tiếng nhưng vậy.

Thời gian đúng là khéo trêu ngươi thật! Những lúc muốn nó trôi nhanh (như lúc này) thì nó cố tình ì à ì ạch chậm rãi đi qua. Còn những khi muốn nó trôi chậm (khi âm thầm đi bên em) thì nó lại cắm đầu cắm cổ chạy. Ai đó có thể giết quách “thằng cha thời gian” đi nhỉ? Còn không thì bắt bỏ tù nó đi.

Lại thêm ba cái ống tiêm nữa rơi xuống đất. Bây giờ đến lượt giảng viên mất kiên nhẫn với em.

- Em làm sao vậy? Không khoẻ chỗ nào à? – Thầy giáo đi đến chỗ em và hỏi.

- Dạ, em hơi mệt. – Em ngước nhìn ông thầy với cái nhìn yếu đuối.

Một ngọn lửa lập tức bùng cháy trong lòng tôi. Thiêu đốt ruột gan tôi còn trái tim thì như muốn nổ tung. Tử Đinh Hương! Sao em dám sử dụng mĩ nhân kế chứ.

- Sao không nói ngay từ đầu? Làm tôi ngồi đây nãy giờ. Có miệng mà cứ như câm vậy! – “Thằng” bạn cùng nhóm của em càu nhàu.

Nó nghĩ nó là ai mà dám nói em như thế. Thật muốn thiêu chết nó quá đi. Tôi bắt đầu lên kế hoạch giết chết thằng đó và xoá toàn bộ trí nhớ của những người biết nó.

- Để tôi đưa em xuống phòng y tế. – Giảng viên đề nghị.

Cái thằng cha già này muốn làm cái gì đây? Bỏ lớp học để đưa em xuống phòng y tế sao? Vậy tôi sẽ phải giết đến hai người và xoá trí nhớ của khá khá người.

- Dạ không cần đâu, em nghỉ tại lớp là được rồi. – Em nói.

Đỡ tức hơn được tí rồi. Thiếu chút nữa là tôi đã hiện nguyên hình và cho ông thầy với thằng ngồi cạnh em một trận rồi. Bực mình! Cả em nữa, ánh mắt ban nãy là thế nào chứ? Em mà đồng ý cho ông thầy kia dìu xuống phòng y tế chắc tôi sẽ giết chết ông ta mất, giết xong tôi cũng tức chết luôn.

Mà sao em lại muốn nghỉ tại lớp. Có cơ hội thì em nên đi ra khỏi lớp để tránh cái mùi máu đầy cám dỗ kia đi chứ. Đáng ra thì phải “để em tự đi được rồi” chứ sao lại “em nghỉ tại lớp được rồi”? Em muốn làm gì đây?

Cuối cùng cũng hết giờ. Các sinh viên ào ra hai cửa của giảng đường, thằng ngồi cạnh em đang thu dọn đồ đạc còn em đang gục đầu trên bàn.

- Tớ làm phiền cậu một chút được không? – Em ngẩng đầu dậy và nói với thằng đó. Đôi mắt em nhìn nó rất mơ màng. Tử Đinh Hương! Sao em dám chứ?

- Chuyện gì?

- Ban nãy tớ hơi khó chịu nên chưa thực hành được, làm phiền cậu cho tớ thực hành một lần thôi. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. – Em nói và đôi môi hoàn mỹ từ từ giãn ra tạo thành một nụ cười duyên dáng. Hoàn hảo!

Nụ cười ấy rất đẹp, rất nóng bỏng và đủ nóng để làm tôi nổi điên lên. Sao em lại cười kiểu đó với thằng ấy hả?

- Hm... nhưng đâu còn ống tiêm sạch. – Thằng đó nói.

- Không cần ống tiêm đâu. – Em nói và lại cười, lần này là một nụ cười nửa miệng đầy gian ác.

Giờ thì tôi đã hiểu em muốn làm gì rồi. Xem ra lần này chịu đựng không phải là sở trường của em. Không còn thời gian ghen tuông nữa, tôi phải nghĩ cách ngăn cản em thôi.

- Không cần ống tiêm? Vậy dùng cái gì? – Thằng kia ngơ ngác hỏi em.

- Tớ có cách khác hay hơn, để tớ làm cho cậu xem nhé. – Em mỉm cười rồi rướn người về phía thằng đó.

Đôi mắt em dần đỏ lên, những tiếng “khè khè” phát ra từ cổ họng và hai răng nanh xò ra. Gương mặt thằng con trai trước mặt em trắng bệch, không còn một giọt máu. Nó thậm chí còn không thể hét lên.

Em kề môi vào cổ thằng đó, há miệng và chuẩn bị cắm hai cái răng nanh sắc nhọn đang ươn ướt vì nọc độc tiết ra vào đó.

Tôi hiện nguyên hình, lao vụt tới và kéo em ra. Đồng thời tay tôi đặt nên đầu thằng kia để nó đi vào giấc ngủ và quên đi điều mình vừa thấy.

Từ phía sau, tôi ôm em bay ra khỏi cửa sổ giảng đường với tốc độ không ai nhìn kịp. Em liên tục vùng vẫy, từ trong cổ họng, những tiếng gầm gừ đe doạ liên tục phát. Em là người duy nhất trong thế giới bóng đêm dám gầm gừ với tôi và cũng là người duy nhất tôi cho phép vô lễ với mình.

Hơn một lần em quay đầu lại để tìm cách cắn tôi. Giờ tôi chỉ có thể ôm em bằng một tay, còn một tay phải giữ cái đầu lỳ lợm của em để những chiếc răng nanh kia không hướng vào tôi. Bị giữ chặt nhưng em vẫn không bỏ cuộc, em vùng vẫy mạnh hơn. Đúng là cứng đầu!

Tôi vào nhà bằng đường cửa sổ phòng mình. Việc đưa em về nhà tôi là một việc hết sức hớ hênh nhưng tôi không nghĩ được nhiều như vậy. Tim tôi đập như điên dại trong lồng ngực. Những tế bào thì căng cứng hết lên. Vừa hồi hộp vừa hạnh phúc. Cảm giác ôm em thật tuyệt vời!

Vừa buông em ra em đã lập tức quay người lại và nhảy vồ lấy tôi. Em tấn công tôi không chút do dự còn tôi ngoài việc tránh đòn thì chẳng biết làm gì. Tôi có thể làm được nhiều hơn vậy nhưng tôi không nỡ ra tay với em.

Thấy tôi không phản công nên em tỏ ra chủ quan hơn, em tấn công tôi liên tục hơn và ở cự ly gần. Những chuyển động của em có nhiều sơ hở hơn. Nhưng dù thế nào em cũng không thể đánh trúng tôi. Ngoài việc em chuyển động quá nhanh làm tôi hơi chóng mặt thì em chẳng thể làm được gì.

“Lỗ hổng” đây. Tôi lao đến em và ôm ghì em lại từ phía sau như ban nãy tôi ôm em. Tôi cần dừng cái trò chạy vòng vòng của em. Không phải là tôi chóng mặt quá không chịu nổi mà vì tôi lo em sẽ hết sức.

Em vùng vẫy mạnh hơn nhưng cánh tay tôi ôm em như một gọng kìm cứng và chắc chắn. Em vùng vẫy đến mai cũng không có cách thoát ra. Sau hai tiếng đồng hồ gầm gừ, giãy giụa em mệt quá mà ngủ thiếp đi. Một phần vì em vẫn là con người, vẫn sẽ cảm thấy mệt. Phần còn lại là do em đã thức hơn một tuần liền rồi nên sức mạnh của em giảm đi rất nhiều. Còn tôi, sau hai tiếng đứng như tượng ôm em tôi vẫn không thấy mỏi mệt chút nào. Tôi đã luôn giữ đầu em quay về phía trước để em không thể quay lại. Tôi không sợ em quay lại cắn tôi mà là không muốn em nhìn thấy tôi đang cười rất tươi. Mặc kệ trái tim đang nổi loạn trong lòng, cũng mặc kệ việc em có thể nghe thấy tiếng tim tôi đập. Tôi đã để mình đắm mình trong cảm giác hạnh phúc trong hai tiếng đồng hồ.

Tôi đặt em nằm lên giường và đắp mền cho em. Khi ngủ, gương mặt em dãn ra vẻ bình thản. Dáng nằm thanh thoát. Sau những gì em trải qua, tôi thấy vui khi giấc ngủ của em được bình yên.

Bây giờ nghĩ lại sao khi nãy tôi lại lao ra và ôm em đi nhỉ? Tôi có thể để em hút máu thằng đó rồi âm thầm xoá trí nhớ của toàn bộ những người biết về cậu ta. Tôi hoàn toàn có thể làm điều đó nhưng tôi lại chọn cách đem em đi. Tôi bắt đầu cảm thấy khi đó tôi làm vậy không phải là để cứu thằng kia mà là để tiếp cận em. Quả là một cái cớ hoàn hảo. Mang tiếng là cứu người nhưng thật ra là đang tự cứu lấy mình.

Cái này có được gọi là lừa đảo không nhỉ? Thôi thì gọi là gì cũng được, dù sao thì cảm giác nó mang lại quá tuyệt vời.

Tôi nhìn bầu trời qua khung cửa sổ. Nó xanh ngắt và cao vút. Gió thổi hiu hiu làm những cọng tóc của tôi khẽ rung lên. Hôm nay trời thật đẹp! Đã rất lâu rồi tôi không nhìn trời hay ngắm nhìn một thứ gì đó vì mọi thứ với tôi đều quá vô nghĩa. Tôi tồn tại vĩnh cửu cùng trời đất thì việc gì tôi phải ngắm nhìn nó nữa. Thế nhưng hôm nay tôi lại bất giác làm một việc hết sức “con người”. Tử Đinh Hương, em có biết em đã hồi sinh một kẻ “không thể chết nhưng đã chết từ lâu” không?

Tình cảm của tôi đang lớn lên từng giây, từng phút và nó tăng lên theo số mũ. Nó không còn nằm trong tầm kiểm soát của tôi nữa rồi.

Chương 13

- Tớ có cách khác hay hơn, để tớ làm cho cậu xem nhé. – Em mỉm cười rồi rướn người về phía thằng đó.

Đôi mắt em dần đỏ lên, những tiếng “khè khè” phát ra từ cổ họng và hai răng nanh xò ra. Gương mặt thằng con trai trước mặt em trắng bệch, không còn một giọt máu. Nó thậm chí còn không thể hét lên.

Em kề môi vào cổ thằng đó, há miệng và chuẩn bị cắm hai cái răng nanh sắc nhọn đang ươn ướt vì nọc độc tiết ra vào đó.

Tôi hiện nguyên hình, lao vụt tới và kéo em ra. Đồng thời tay tôi đặt nên đầu thằng kia để nó đi vào giấc ngủ và quên đi điều mình vừa thấy.

Từ phía sau, tôi ôm em bay ra khỏi cửa sổ giảng đường với tốc độ không ai nhìn kịp. Em liên tục vùng vẫy, từ trong cổ họng, những tiếng gầm gừ đe doạ liên tục phát. Em là người duy nhất trong thế giới bóng đêm dám gầm gừ với tôi và cũng là người duy nhất tôi cho phép vô lễ với mình.

Hơn một lần em quay đầu lại để tìm cách cắn tôi. Giờ tôi chỉ có thể ôm em bằng một tay, còn một tay phải giữ cái đầu lỳ lợm của em để những chiếc răng nanh kia không hướng vào tôi. Bị giữ chặt nhưng em vẫn không bỏ cuộc, em vùng vẫy mạnh hơn. Đúng là cứng đầu!

Tôi vào nhà bằng đường cửa sổ phòng mình. Việc đưa em về nhà tôi là một việc hết sức hớ hênh nhưng tôi không nghĩ được nhiều như vậy. Tim tôi đập như điên dại trong lồng ngực. Những tế bào thì căng cứng hết lên. Vừa hồi hộp vừa hạnh phúc. Cảm giác ôm em thật tuyệt vời!

Vừa buông em ra em đã lập tức quay người lại và nhảy vồ lấy tôi. Em tấn công tôi không chút do dự còn tôi ngoài việc tránh đòn thì chẳng biết làm gì. Tôi có thể làm được nhiều hơn vậy nhưng tôi không nỡ ra tay với em.

Thấy tôi không phản công nên em tỏ ra chủ quan hơn, em tấn công tôi liên tục hơn và ở cự ly gần. Những chuyển động của em có nhiều sơ hở hơn. Nhưng dù thế nào em cũng không thể đánh trúng tôi. Ngoài việc em chuyển động quá nhanh làm tôi hơi chóng mặt thì em chẳng thể làm được gì.

“Lỗ hổng” đây. Tôi lao đến em và ôm ghì em lại từ phía sau như ban nãy tôi ôm em. Tôi cần dừng cái trò chạy vòng vòng của em. Không phải là tôi chóng mặt quá không chịu nổi mà vì tôi lo em sẽ hết sức.

Em vùng vẫy mạnh hơn nhưng cánh tay tôi ôm em như một gọng kìm cứng và chắc chắn. Em vùng vẫy đến mai cũng không có cách thoát ra. Sau hai tiếng đồng hồ gầm gừ, dãy dụa em mệt quá mà ngủ thiếp đi. Một phần vì em vẫn là con người, vẫn sẽ cảm thấy mệt. Phần còn lại là do em đã thức hơn một tuần liền rồi nên sức mạnh của em giảm đi rất nhiều. Còn tôi, sau hai tiếng đứng như tượng ôm em tôi vẫn không thấy mỏi mệt chút nào. Tôi đã luôn giữ đầu em quay về phía trước để em không thể quay lại. Tôi không sợ em quay lại cắn tôi mà là không muốn em nhìn thấy tôi đang cười rất tươi. Mặc kệ trái tim đang nổi loạn trong lòng, cũng mặc kệ việc em có thể nghe thấy tiếng tim tôi đập. Tôi đã để mình đắm mình trong cảm giác hạnh phúc trong hai tiếng đồng hồ.

Tôi đặt em nằm lên giường và đắp mền cho em. Khi ngủ, gương mặt em dãn ra vẻ bình thản. Dáng nằm thanh thoát. Sau những gì em trải qua, tôi thấy vui khi giấc ngủ của em được bình yên.

Bây giờ nghĩ lại sao khi nãy tôi lại lao ra và ôm em đi nhỉ? Tôi có thể để em hút máu thằng đó rồi âm thầm xoá trí nhớ của toàn bộ những người biết về cậu ta. Tôi hoàn toàn có thể làm điều đó nhưng tôi lại chọn cách đem em đi. Tôi bắt đầu cảm thấy khi đó tôi làm vậy không phải là để cứu thằng kia mà là để tiếp cận em. Quả là một cái cớ hoàn hảo. Mang tiếng là cứu người nhưng thật ra là đang tự cứu lấy mình.

Cái này có được gọi là lừa đảo không nhỉ? Thôi thì gọi là gì cũng được, dù sao thì cảm giác nó mang lại quá tuyệt vời.

Tôi nhìn bầu trời qua khung cửa sổ. Nó xanh ngắt và cao vút. Gió thổi hiu hiu làm những cọng tóc của tôi khẽ rung lên. Hôm nay trời thật đẹp! Đã rất lâu rồi tôi không nhìn trời hay ngắm nhìn một thứ gì đó vì mọi thứ với tôi đều quá vô nghĩa. Tôi tồn tại vĩnh cửu cùng trời đất thì việc gì tôi phải ngắm nhìn nó nữa. Thế nhưng hôm nay tôi lại bất giác làm một việc hết sức “con người”. Tử Đinh Hương, em có biết em đã hồi sinh một kẻ “không thể chết nhưng đã chết từ lâu” không?

Tình cảm của tôi đang lớn lên từng giây, từng phút và nó tăng lên theo số mũ. Nó không còn nằm trong tầm kiểm soát của tôi nữa rồi.

Những câu hỏi

Tôi vươn người và tiếp sau đó là một cái ngáp dài sảng khoái. Hình như tôi đã ngủ, rất lâu rồi tôi không có một giấc ngủ thoải mái thế này. Mọi thứ đều trở nên dễ chịu hơn rất nhiều. Cho đến khi tôi tá hoả lên khi nhớ lại những gì đã xảy ra.

Xong! “Bạn” cùng nhóm của tôi đã nhìn thấy bộ dáng “quỷ hút máu” của tôi. Tôi thề là cậu ta sẽ nói cho tất cả mọi người nghe cho xem. Và tôi sẽ không thể đến trường được nữa, sẽ bị đăng lên báo và tệ hơn nữa là bị săn đuổi.

Nhưng khoan đã. Ban nãy tôi nhớ là mình đang ở trong nhà hắn mà. Tại sao bây giờ tôi lại ở nhà tôi (nhà Olia)? Hắn đã đem tôi về đây à? Hắn tử tế như vậy sao? Đúng ra thì hắn sẽ ném tôi từ cửa sổ phòng hắn ra ngoài đường chứ. Sao lại mang tôi về nhà nhỉ? Tốt đột xuất hay đang âm mưu gì đây?

Tất cả chỉ lại thằng cha có đôi cánh lửa đáng ghét kia. Sở thích của hắn là làm kỳ đà cản mũi à? Tại sao cứ nhắm đúng lúc quan trọng thì tồ tồ chạy đến phá đám vậy chứ? Hay vì không thể tự tay giết tôi nên hắn muốn dùng cách này để làm tôi tức chết (liệu ma cà rồng có bị đột quỵ không nhỉ) hoặc muốn tôi chịu cảnh săn đuổi của con người.

Nhưng bằng cách nào mà hắn lại xuất hiện đúng lúc vậy? Trừ khi hắn đã luôn đi theo tôi. Olia cũng đã nói hắn sẽ đi theo tôi. Quả nhiên là như vậy. À phải rồi, hắn sống ở ngay nhà bên kia mà. Có lẽ lâu nay nhất cử nhất động của tôi hắn đều biết rõ. Ơ, thế có khi nào hắn đã luôn ở trong nhà tôi (nhà Olia) và theo dõi tôi không nhỉ? Vậy hắn có biến thái đến mức theo tôi vào... phòng tắm không thế?

Trời ơi! Tôi đang nghĩ gì thế này? Không! Phải là trời ơi hắn đang làm gì thế này?

- Ra đây đi! Ta biết nhà ngươi đang ở đây. – Tôi bắt thóp.

Một giây... hai giây... ba giây... hắn không xuất hiện. Hắn không có trong phòng hay hắn biết tôi bắt thóp hắn nên không xuất hiện nhỉ? Ừ, khôn hồn thì đừng xuất hiện nếu không... nếu không tôi sẽ... Hây! Thất vọng thất! Tôi sẽ chẳng làm được gì hắn cả.

Tôi thừa nhận mình bất lực trước hắn. Hắn rất nhanh và khéo léo. Hắn không để tôi chạm vào hắn nhưng biết cách chạm vào tôi. Hắn làm tôi xoay vòng quanh hắn và có lẽ đã cười đầy mỉa mai khi thấy cái cách tôi ra công ra sức tóm hắn. Tôi có cảm giác như bị đem ra làm trò đùa. Thật quá đáng! Tên đáng ghét! Hắn phá hỏng mọi thứ bằng cách làm tôi bị phát hiện. Tệ hơn nữa là hắn làm tôi phải suy nghĩ để trả lời cho hàng sa số những câu hỏi vì sao trong đầu tôi. Tôi thật sự ghét phải suy nghĩ. Mà lại là suy nghĩ về hắn nữa.

Vì sao hắn lại xuất hiện khi tôi chuẩn bị giết người (không phải lần đầu tiên)?

Vì sao hắn lại để tôi biết hắn sống cạnh nhà tôi? Hắn coi thường tôi đến mức cho tôi biết hành tung mà không sợ gì sao?

Vì sao lần này hắn lại không dùng lửa để làm tôi kiệt sức như lần trước?

Vì sao hắn lại đưa tôi về nhà?

Vì sao hắn lại không đánh trả mà chỉ né đòn của tôi?

Vì sao tôi luôn cảm thấy hắn đang cố ý nhẹ tay với tôi?

Vì sao tôi không cảm thấy nguy hiểm khi đối diện với hắn?

Và... vì sao khi hắn ôm tôi, cảm giác không giống như khi tôi bị những thằng khốn kia ôm ghì lấy? Không có cái cảm giác ghê tởm hay nhơ nhuốc.

Tôi đang cố gắng với một lỗ lực không hề nhỏ để trả lời những câu hỏi này nhưng tôi đã không thể giải đáp được dù chỉ một câu. Hay tôi đi hỏi hắn nhỉ? Hắn ở ngay bên kia thôi. Hay tôi qua gặp hắn hỏi thẳng nhỉ? Tôi phải hỏi cho rõ và tất nhiên không hỏi hoàn toàn. Vì trong những câu hỏi ấy có vài dành riêng cho bản thân tôi.

Làm như vậy có giống chui đầu vào hang cọp không? Nhưng thà đi gặp “cọp” còn hơn bị những câu hỏi không lời giải này luẩn quẩn trong đầu. Thật là khó chịu và bức bối!

Nhưng đó không phải là vấn đề duy nhất cần suy nghĩ. Tôi cần phải suy nghĩ xem mình sẽ sống phần đời còn lại như thế nào. Lẩn trốn hay đấu tranh chống lại con người. Nghe sao mà to tát quá! Nhưng kì thực nó là một vấn đề không hề nhỏ.

Bây giờ tôi nên xông thẳng qua bên đó trước hay nên kiểm tra xem thiên hạ đã bắt đầu truyền miệng nhau về một con quái vật hay chưa? Điên mất! Mọi thứ cứ rối tung lên và tệ hơn nữa chính bản thân tôi cũng đang rối tung lên.

Tôi đành dùng cách tôi thường làm mỗi khi phân vân điều gì. – tung đồng xu. Sấp thì sẽ đi qua bên “hàng xóm xui xẻo” kia trước. Còn ngửa thì đi thám thính tình hình xem mình đã thành “sinh vật lạ” trong mắt mọi người chưa trước.

Thật ra thì tôi là đứa tin vào định mệnh một cách mê tín. Tôi thường dùng cách tung đồng xu đề thuyết phục mình rằng đó là định mệnh an bài. Ấu trĩ quá phải không? Nhưng tôi vẫn chọn cách tin vào định mệnh. Tôi cần tin vào một thứ gì đó để cuộc sống có ý nghĩa hơn.

Tôi búng đồng xu lên không trung rồi nhảy lên chộp lấy nó (khi còn là con người thì tôi đợi đồng xu rơi xuống rồi chộp lấy nó)

Chà, mặt...