Animorphs (Tập 1: Cuộc Xâm Lăng) - Chương 07 - 08 - 09

CHƯƠNG 7

Chẳng hiểu thế quái nào tôi về được tới nhà. Sau cái hình ảnh cuối cùng về tên Hork-Bajir, tôi chẳng còn nhớ gì cả.

Nói cho ngay, tôi cũng chỉ cầu cho mình đừng nhớ gì cái đêm hôm ấy. Giá như tôi rũ sạch được nó ra khỏi đầu...

Tôi gọi một vòng cho mấy đứa kia. Đứa nào cũng bần thần, nhưng quan trọng là chúng đều sống cả. Rachel cứ ân hận mãi về chuyện nó bỏ tôi ở lại. Marco thì cứ thắc mắc đó có phải là giấc mơ hay không.

Tôi cũng chỉ ước sao đó là cơn ác mộng tồi tệ nhất đời, nhưng nó không phải vậy. Cơn ác mộng tồi tệ nhất chỉ là trò đùa so với thực tế mà tôi vừa trải qua.

Nhưng sáng hôm sau, một ngày thứ Bảy, tôi lại thấy bán tín bán nghi không biết mình có nằm mơ không. Thứ duy nhất có vẻ thật... đích thực là thật... chính là cái cách cười bằng mắt của ông hoàng Andalite.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng kêu cửa của mẹ tôi.

“Jake, con đã dậy chưa đấy?”

Tôi tỉnh hẳn.“Ơ... dạ,” tôi làu bàu. “Con dậy rồi!”

“Có Tobias, bạn con, tới chơi nè.”

“Tobias hả mẹ?” Nó mò tới đây làm chi vậy ta?

“Tớ nè!” Giọng của Tobias. “Tớ vào được không?”

“Ơ, được chứ.” Tôi ngồi dậy, dụi mắt liên tục cho hết ghèn. Cửa mở. Tôi nghe tiếng Tobias cám ơn mẹ tôi.

Mặt Tobias tươi rói. Tôi thề là mặt nó tươi rói. Có bị nhiễm xạ thần kinh không đấy, thiệt hết hiểu nổi thằng này. Không chỉ có đôi mắt nó sáng rỡ, cái miệng nó cười toe toét, mà cả con người nó như sôi sục, không cách chi đứng yên.

“Tớ thử rồi đấy!” Tobias nói.

Tôi lấy ngón tay vẹt tóc sang một bên.

“Cậu nói gì thế?”

Đang lúc tôi ngáp, nó vô đề luôn:

“Tớ đã biến thành con Dude!”

Tôi ngưng ngáp luôn. Cái miệng mới há trở thành há hốc. Dude là tên con mèo của Tobias. “Hả?”

Tobias đảo mắt nhìn quanh như sợ có gián điệp trong phòng không bằng. “Tớ đã biến thành con Dude. Y như cái ông Andalite ấy nói.”

Tôi trố mắt nhìn nó.

“Hay lắm. Không đau đớn gì đâu. Nghe nè: tớ đang ngồi vuốt ve con Dude thì nhớ chuyện hồi hôm. Tớ nghĩ, sao không thử cho biết?” Nó phấn khích đi tới đi lui trong phòng, bật ngón tay tanh tách. Thiệt chẳng giống thằng Tobias cù lần chút nào.

“Tớ chẳng biết bắt đầu ra sao nữa. Rồi tớ ra coi cửa phòng tớ khóa chưa. May quá, cậu tớ còn ngủ.”

Tobias là đứa có hoàn cảnh gia đình tội nghiệp nhất trong đám bạn của tôi. Nó chưa từng biết mặt cha, còn mẹ nó thì bỏ nó đi mất biệt mấy năm nay. Từ đó, nó bị đá qua đá lại giữa ông cậu và bà dì của nó, người thì sống ở đây, người ở tuốt bên kia bờ biển. Mà cậu và dì nó thì không hạp nhau, cho nên thằng Tobias giống như một thứ của nợ mà bên này muốn trút cho bên kia. Tôi có cảm tưởng cả hai người này chẳng có ai quan tâm đến nó.

“Thế là tớ yên tâm vọt lên giường ngồi nghĩ về chuyện đó. Tớ ráng tập trung, tưởng tượng sẽ biến thành con Dude. Rồi tớ nhìn xuống cánh tay.” Nó nhăn nhở cười. “Cậu biết tớ thấy gì không, Jake?”

Tôi lắc đầu chầm chậm.“Thấy gì?”

“Thấy có lông. Có móng mọc ra nữa. Giá mà cậu thấy con Dude thật. Nó cứ ngẩn tò te ra. Tớ phải liệng nó ra ngoài, chớ để biến hình xong thì sinh chuyện. Coi, nó cào tớ dữ ghê chưa,” Tobias đưa ngón tay bị xước lên miệng mút.

Tôi nặng nhọc nuốt nước miếng. Chà, bây giờ thì đúng là loạn cào cào rồi. “Hừm, tớ nói này, Tobias, có khi nào đây là chuyện nằm mơ của cậu không?”

“Không mơ đâu,” nó cả quyết. Bây giờ thì nó trở lại đích thực là thằng Tobias nghiêm nghị. Nụ cười nhăn nhở biến mất. “Sự thật là vậy đó, Jake. Đúng y như thế.”

Bốn mắt chúng tôi đụng nhau. Tôi hiểu nó muốn nói gì. Nó cũng từng hy vọng đó là một cơn ác mộng. Nhưng đó lại là sự thật. Tôi nhìn đi chỗ khác. Tôi không muốn mình bắt đầu tin toàn bộ chuyện đó là có thật. Tôi muốn nó chỉ nằm yên ổn trong đầu tôi như một giấc mơ dữ. Giấc mơ dữ thì chỉ nằm trong đầu chứ không thể nhảy xổ ra đời thực.

“Tớ tiếp tục tập trung vào việc biến hình,” Tobias kể tiếp. “Và vài phút sau tớ... không còn là chính mình nữa.”

Nó nhìn tôi không chớp mắt. “Jake, cậu có biết nó như thế nào không. Làm kiếp mèo ấy mà... Nó như là... Tớ không biết nói sao nữa. Đầu tiên là cảm thấy rất khỏe. Rồi đến sự dẻo dai và khả năng di chuyển ngoài tưởng tượng. Cậu biết tớ làm gì không? Tớ nhảy lên chiếc tủ sập. Nó cao cả mét, thế mà tớ đáp lên tủ nhẹ như không. Một mét chứ ít đâu! Cậu có tưởng tượng một mét đối với mèo là cỡ nào không? Chẳng khác gì cậu nhảy cao được đến 10 mét.”

Tobias chợt khựng lại, nhìn tôi. “Cậu không tin tớ sao?” Nó hỏi.

“Cậu biết đấy, Tobias. Đôi khi rất khó phân biệt cái gì là thật và cái gì cậu tưởng tượng ra hay nằm mơ.”

“Vậy là cậu đang nghĩ tớ bị điên.”

Tôi lặng thinh mất một phút. “Tớ cũng không biết nữa. Ta ôn lại thử coi. Cậu nói cậu biến thành con Dude nhà cậu. Có nghĩa là cậu biến thành một con mèo thực sự. Thiệt, tớ thấy chuyện này nghe điên điên.”

Tobias gật đầu, vẻ thông cảm. Nó cười nhẹ: “Tớ hiểu cậu, Jake. Cậu vẫn chưa muốn tin điều đó là sự thật.”

“Sao cơ? Cậu định hỏi tớ có muốn tin rằng cậu đã biến thành mèo không ấy à? Còn những chuyện khác sao không hỏi luôn đi: tớ có muốn tin rằng Trái đất đang bị xâm lăng bởi những giống sên nhầy nhụa chui vào não người và biến họ thành nô lệ; tớ có muốn tin là... Đủ rồi! Dẹp đi! Tớ không muốn tin cái gì hết!”

“Thế còn ông hoàng Andalite?” Tobias nhỏ nhẹ hỏi.

Tôi lúng túng. Chẳng hiểu duyên cớ gì tôi lại không muốn bỏ khỏi đầu hình ảnh ông hoàng ấy.

Tobias khẽ chạm lên tay tôi. “Đứng yên đó!”

“Sao? Cậu định làm gì?”

“Tớ sẽ giúp cậu xác định những chuyện đó là thật hay giả.”

“Tobias...”

“Chờ một chút. Và nhớ là đừng có la toáng lên đấy!”

Thế là tôi chờ.

Mất vài giây, chẳng có chuyện gì xảy ra. Tobias vẫn đứng yên tại chỗ. Tôi liếc nhìn khuôn mặt nó. Cặp mắt... cặp mắt nó sao khang khác. Con ngươi không còn tròn vo nữa. Tôi thề là trong đó có những tia xanh xanh. Coi cái miệng nó kìa! Miệng nó đang thu nhỏ lại, chu ra phía trước.

Nó đang co rút. Người nó thu nhỏ lại ngay trước mắt tôi.

Cổ áo nó lỏng ra. Cái quần tuột xuống tận mắt cá. Nó đang teo dần. Và đồng thời là... đúng vậy, lông! Lông mọc trên tay nó, trên cổ, trên mặt nó. Bộ lông màu xám, có vằn đen, y như con Dude.

Tôi chợt có mong ước kì cục là được cười sặc lên. Thằng Tobias biến thành con mèo mướp! Nhưng tôi biết rằng nếu bật cười, tôi sẽ cười nữa, cười mãi và chẳng bao giờ dừng được.

Giờ đây Tobias trông giống mèo hơn là người. Đôi tai nhọn dựng thẳng trên đầu. Hàng ria mọc dài ra bên dưới cái mũi xinh màu hồng. Nó đã chuyển sang đứng bằng bốn... chân, một nửa người bị quấn trong quần áo. Cái đuôi của nó ve vẩy. Phải, nó đã mọc đuôi!

Tôi không rõ cảm giác lo lắng của tôi đến từ cái cổ khô khốc hay từ trái tim đập liên hồi. Và tôi cũng không rõ mình có còn đang mơ ngủ hay không.

Nhưng nếu đó là mơ thì giấc mơ đó lại quá thật.

Tôi vẫn đứng lù lù ở đây, trong căn phòng của tôi, mắt nhìn xuống con mèo xám vằn đen mà mới chỉ hai phút trước còn là thằng bạn Tobias của tôi.

CHƯƠNG 8

“Cầu trời là mình đang ngủ,” tôi thều thào. “Mìnhđang ngủ thật mà.”

“Cậu đâu có ngủ.”

“Cậu đấy hả, Tobias?” tôi hỏi con mèo.

“Cậu có nghe tớ nói không?” giọng Tobias đượm vẻ ngạc nhiên, mặc dù dùng chư ̃“giọng” ở đây không đúng chút nào.

“Co ́đấy.” Tôi thận trọng đáp.

“Tớ không hề biết tớ truyền được ý nghĩ như thế,” Tobias nói. “Giống y như cách của ông hoàng Andalite.”

“Theo tớ, cách đó chỉ làm được khi đã biến hình.”

Tôi đang nói chuyện với một con mèo! Tin nổi không? Thế mà tôi đã nghĩ Tobias bị điên.

Tôi tự hỏi không biết Tobias có nghe được ý nghĩ của tôi không. Tôi bèn thử tập trung. Tobias, cậu có nghe tớ nói không?

“Có,” nó đáp. “Tớ nghe.”

“Còn trước đó cậu có nghe được ý nghĩ của tớ không?” tôi hỏi.

“Không. Mà nghe không được đâu. Cậu phải nghĩ là nói cho tớ thì tớ mới nghe được. Ê, coi tớ nè!”

Tobias thình lình nhảy vọt lên. Nó chụp chính xác trái bóng chày có chữ ký nằm trong góc kẹt. Cú nhảy dài tới chừng thước ba.

“Tuyệt cú mèo! Nè, kiếm dây cho tớ vờn đi.”

“Vờn dây? Chi vậy?”

“Vì chơi vậy vui lắm!”

Tôi lục ngăn kéo và tìm được một mẩu dây cột quà sinh nhật. Không dấu gì các bạn, tôi không được gọn gàng sạch sẽ lắm. Mẩu dây đó có từ hồi sinh nhật cách đây hai năm.

“Vầy được không?” Tôi chầm chậm kéo sợi dây trên sàn, cách mũi Tobias chừng vài tấc. Nó ngồi lên hai chân và bắt đầu ngoáy đuôi. Rồi nó chồm lên. Nó vồ sợi dây, kẹp nó giữa hàm răng nhọn, lăn tròn, và bắt đầu chơi với sợi dây một cách say sưa như thể trên đời này chả có gì hứng thú hơn.

Tôi giật sợi dây đi, nhưng nó lại chồm lên.

“Hê! Chộp nè!”

“Tobias, cậu làm cái trò gì thế?”

“Vờn nó nhanh hơn! Tớ thấy, tớ chộp!”

“Tobias, tớ hỏi cậu đang làm quái quỷ gì?” tôi gắt lên, “sợi dây mà cũng chơi được à?”

Nó khựng lại. Cái đuôi nó ngoe nguẩy. Cặp mắt mèo lạnh lùng của nó nhìn lên tôi, nhưng tôi dám chắc đã nhìn thấy trong đó một tia bối rối.

“Tớ... tớ cũng chả biết nữa,” nó thừa nhận. “Giống như... như tớ vẫn là tớ, nhưng tớ cũng là con Dude nữa. Tớ thích vờn dây, chà, giá như quanh đây có một con chuột thứ thiệt! Rượt theo nó chắc là đã lắm. Tớ sẽ rình nó. Nghe tiếng tim nó đập. Nghe mấy cái cẳng nhỏ của nó run rẩy. Tớ sẽ đợi một lúc, và rồi sẽ chồm lên, giơ vuốt ra...” Nó chìa vuốt ra để biểu diễn.

“Tobias à, có chuyện này chúng ta phải suy nghĩ,” tôi nói. Mắc cười thiệt, mới đó tôi đã quen với ý nghĩ mình đang nói chuyện với một con mèo.

“Chuyện gì vậy?”

“Tớ nghĩ cậu không còn là Tobias nữa. Cậu đã thực sự là con mèo. Ý tớ nói, cậu có tất cả các bản năng của mèo. Cậu thích làm những việc mà mèo thích.”

“Phải. Tớ cũng cảm thấy vậy. Giống như tớ là hai con vật nhập làm một. Tớ suy nghĩ vừa giống người mà lại vừa giống mèo.”

“Thôi, cậu hoàn hình đi,” tôi nói.

Nó gật lia lịa cái đầu mèo. Tôi cam đoan là bạn sẽ thấy rất ngộ cái cảnh một con mèo gật đầu ra vẻ nghĩ ngợi giống như người.

“Cậu nói phải.”

Việc hoàn hình chẳng kém phần kỳ lạ so với việc biến thành mèo. Bộ lông biến mất, để lại làn da trần hồng hồng. Cái mũi nhô lên từ khuôn mặt mèo. Cái đuôi rút lại như một con rắn chui vào máy hút bụi.

Tobias đứng đó, vẻ bối rối. Nó hấp tấp xỏ quần áo. “Chắc phải dợt thêm vài lần bọn mình mới tìm ra cách hoàn hình với cả quần áo.”

“Bọn mình?”

Nó nhoẻn nụ cười hiền lành cố hữu. “Cậu chưa hiểu gì sao, Jake? Nếu tớ làm được thì cậu cũng làm được.”

Tôi lắc đầu quầy quậy. “Tớ không nghĩ vậy đâu, Tobias.”

Bất chợt Tobias nổi giận. Nó chộp hai vai tôi lay mạnh. “Chưa hiểu nữa hay sao, Jake. Đó là sự thật. Toàn bộ là sự thật.”

Tôi xô nó ra. Tôi không muốn nghe điều đó.

Nhưng nó vẫn bám theo tôi dai nhách. “Jake, đó là sự thật mà. Ông hoàng Andalite truyền cho bọn mình quyền năng đó là có lý do.”

“Phải,” tôi vặc lại. “Thì cậu cứ việc xài nó đi.”

“Tớ sẽ xài,” nó cả quyết. “Nhưng cả bọn cần có cậu, Jake. Cậu là quan trọng nhất.”

“Tại sao lại là tớ?”

Nó lưỡng lự. “Ui da, Jake, có thế mà cũng không hiểu nữa! Tớ biết tớ làm được gì và không làm được gì. Tớ không thể lên kế hoạch và phân công cho mọi người làm theo. Tớ không biết lãnh đạo, nhưng cậu biết.”

Tôi bật cười. “Tớ mà lãnh đạo cái khỉ gì!”

Nó nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, đầy lo lắng - ánh mắt mà đến nay vẫn còn đậm trong ký ức của tôi. “Đúng vậy đó, Jake, cậu là thủ lĩnh của cả bọn. Cậu là người đoàn kết cả bọn lại với nhau, cùng đánh bại bọn Mượn xác. Bọn mình có những khả năng lớn hơn trước rất nhiều. Có sự dẻo dai của mèo... cặp mắt của đại bàng... cái mũi thính của chó, và... tốc độ của ngựa hay báo. Bọn mình sẽ cần tất cả những thứ đó mới có cơ may cầm cự được với bọn Mượn Xác.”

Tôi muốn đó không phải là sự thật. Tôi không muốn một điều nào trong đó là sự thật.

Nhưng tôi lại hiểu đó chính là sự thật.

Tôi chầm chậm gật đầu. Có cảm giác tôi vừa đồng ý một việc rất tệ hại. Cứ y như tự nguyện há miệng ra cho ông nha sĩ tung hoành hay cái gì đó còn tệ hơn thế. Tôi cảm thấy cả ngàn cân đang đè nặng lên vai.

Tôi biết tôi phải làm gì kế tiếp.

“Thôi được,” tôi rầu rĩ nói. “Chắc tớ phải đi kiếm con Homer.”

Homer là con chó của tôi.

CHƯƠNG 9

Kể ra cũng chẳng đau đớn gì. Cái việc biến hình ấy mà.

Tôi vuốt ve con Homer một hồi mà thấy mình dở hơi hết biết. “Đây là chuyện ngu nhất mà tớ làm!” Tôi bảo Tobias.

“Coi kìa, tập trung đi chứ! Ít ra là như tớ vậy. Tớ hình dung ra con Dude. Rồi tớ nghĩ tớ sẽ biến thành nó.”

“Biết rồi. Tớ phải ‘cầu khẩn’ để biến thành chó chứ gì?”

“Chính thế. Cậu phải nghĩ đến việc đó. Cậu phải muốn điều đó.”

Bình thường, chắc tôi cho là thằng này điên nặng. Nhưng tôi lại mới vừa thấy nó biến thành mèo. Có nghĩa là nếu nó bị điên nặng thì tôi cũng bị chạm thần kinh.

Tôi tập trung nghĩ mình biến thành con Homer. Trong khi vuốt lông nó, tôi cố dựng lên hình ảnh của tôi trong lốt... cẩu. Homer khoái trá ra mặt. Giống như nó đang hiu hiu ngủ, nhưng hai mắt nó lại mở thao láo.

“Y chang con Dude,” Tobias bình luận. “Tớ nghĩ cái vụ này là để đưa con vật vô trạng thái mất hồn.”

“Nó sợ vì thấy chủ nó man man thì có.” Tôi tiếp tục vuốt lông con Homer và tập trung suy nghĩ. Còn con Homer thì tiếp tục nằm im re. “Rồi đó, giờ làm sao?” tôi hỏi Tobias.

“Bây giờ phải đưa con Homer ra ngoài. Nó có thể mất vía khi thấy cậu biến thành nó.”

Homer phải mất khoảng mười giây mới ra khỏi trạng thái xuất thần. Nhưng rồi nó nhổm dậy, trở lại thành con Homer bắng nhắng thường ngày. Tôi cố lôi nó ra ngoài vườn.

Tobias nhẫn nại ngồi đợi tôi trở vào. “Thử cái coi,” nó giục tôi. “Hãy nghĩ về nó. Hãy muốn nó diễn ra.”

Tôi hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại. Tôi nhớ lại hình ảnh con Homer mà tôi vừa tạo ra trong đầu. Tôi tưởng tượng mình đang biến thành nó.

Tôi mở mắt ra. “Gâu, gâu,” tôi cười khoái chí. “Vậy là vụ đó không thể được đối với tớ rồi.”

Mu bàn tay tôi chợt thấy ngứa, tôi đưa tay gãi gãi.

“Này, Jake?” Tobias nói.

“Gì cơ?”

“Coi tay cậu kìa.”

Tôi nhìn tay tôi. Nó phủ một lớp lông màu cam.

Tôi nhảy dựng lên dễ đến ba tấc. “Tía ơi!” Tôi lại nhìn chằm chặp cánh tay mình. Lông hình như đã ngưng mọc.

“Đừng có hoảng,” Tobias khuyên. “Coi đó là chuyện thường đi. Cậu ngưng biến hình mất rồi. Phải tập trung lại thôi.”

“Tay của tớ!” Tôi thảng thốt. “Lông...”

“Ừ, còn tai của cậu thì...”

Tôi chạy vội lại chiếc gương trên tủ sập. Hai tay tôi đã chuyển vị trí. Chúng trượt lên phía đỉnh đầu và rõ ràng là bự hơn bình thường.

“Tiếp tục đi, đã lắm!” Tobias nói.

“Đã cái con khỉ. Kinh dị, kì cục thì có... Coi tay tớ nè. Nó mọc đầy lông, thấy mà ớn!”

“Cậu phải làm chuyện đó thôi!”

“Tớ không phải làm gì cả,” tôi nổi đóa.

Tobias gật đầu. “Thôi được. Cứ cho là cậu đúng. Cậu không phải làm gì hết. Cậu chỉ việc quên tất cả những gì bọn mình đã trải qua hồi đêm. Quên tất cả mọi chuyện mà cả đám đều biết rõ. Chờ cho đến khi bọn Yeerk mượn xác từng người, từng người một. Và cậu cứ tiếp tục phớt lờ, chấp nhận cái thế giới mà loài người chẳng là cái giống gì, vì thân xác họ đã bị nô dịch bởi bọn người ngoài hành tinh khát máu.”

Thôi được. Nó đặt vấn đề kiểu đó thì tôi đâu còn đường lui.

“Tới đi!” Tobias giục giã.

Tôi nghĩ về Homer, về việc trở thành Homer.

Tôi lại thấy ngứa ngáy. Mở mắt ra thì trên tay tôi đã mọc đầy lông. Lông mọc cả trên mặt tôi. Lông xoắn tít phủ xuống cần cổ. Chân tôi thấy ngứa ngáy, nhìn xuống thì cũng toàn là lông.

Và xương của tôi... Thật ra thì cũng không hẳn là đau, nhưng nó tạo một cảm giác ngồ ngộ. Bạn cứ tưởng tượng bạn đi nhổ răng và ông nha sĩ tiêm thuốc tê No-vocaine cho bạn không cảm thấy cơn đau thực, nhưng bạn vẫn biết rằng thật ra nó phải rất đau. Tôi cho rằng vụ này giống y như thế.

Xương của tôi rút ngắn lại. Tôi cảm thấy cột sống đang duỗi dài ra, tạo thành một cái đuôi. Có tiếng răng rắc khi các đầu gối của tôi chợt sụm xuống. Tôi đổ về phía trước, và không sao đứng thẳng bằng hai chân được nữa.

Mà khi hai tay chạm đất thì chúng cũng chẳng còn là tay. Ngón tay đã đi đâu hết cả. Thay vào đó là những cái vuốt chó vừa ngắn vừa bự. Mặt tôi u ra, hai mắt kéo gần lại.

Tobias chồm dậy, lôi cái gương trên tủ xuống để tôi tự ngắm nghía.

Tôi theo dõi những chuyển hóa cuối cùng, khi mảnh da người hồng hào còn sót lại cũng biến đi mất tăm. Và cái đuôi - cái đuôi của tôi - đang bắt đầu ve vẩy.

Tôi đã là một con chó. Nghe thật là điên. Nhưng nói gì thì nói, tôi vẫn cứ là một con chó.

Lẽ ra tôi phải phát sốt lên vì chuyện này. Nhưng tôi lại tỉnh khô. Tôi cảm thấy rộn ràng, ngất ngây, choáng váng. Sự sảng khoái đang dâng cao và tràn ngập trong tôi.

Tôi hít thật sâu bằng chiếc mũi dị hợm của mình và... Ôi chao! Tuyệt! Những mùi vị ngào ngạt! Các bạn không tưởng tượng nổi đâu! Tôi hít thêm hơi nữa và lập tức biết rằng mẹ tôi đang nướng món bánh táo trong nhà bếp. Tôi còn biết Tobias vừa bước qua lãnh địa của một con chó đực to tổ chảng. Và tôi còn biết nhiều thứ nữa, chỉ có điều là không thể diễn đạt bằng ngôn ngữ loài người. Tưởng tượng coi, giống như bạn bị mù cả đời, đột nhiên thấy ánh sáng.

Tôi chạy lại chỗ Tobias và đánh hơi chiếc giày của nó. Chả là tôi muốn biết rõ hơn về con chó đực tổ chảng đó. Qua mùi nước tiểu thoát ra từ giày Tobias, tôi ít nhiều hình dung ra gã đó. Coi nào, Homer cũng biết hắn mà! Chủ của hắn gọi hắn là Streak. Hắn cũng bị thiến như tôi. Phần lớn thời gian hắn nằm ườn ngoài sân, nhưng thỉnh thoảng hắn chuồn ra ngoài bằng cách đào hố dưới hàng rào. Hắn thường được ăn một món pha trộn giữa đồ hộp và đồ khô, gọi là Purina. Không như tôi thường ăn thức ăn thừa.

Tất cả những thông tin đó khiến tôi thấy sung sướng, và thế là cái đuôi của tôi vẫy vẫy. Tôi ngước lên nhìn Tobias. Sao nó cao lớn và trông lạ lùng thế kia. Và nó cũng không có màu sắc gì đặc biệt... Thật ra thì nhìn đối với tôi không quan trọng lắm. Ngửi mới đích thị là sướng.

CÓ KẺ ĐỘT NHẬP!

Có tiếng động ở ngoài sân. Một con chó! Một con chó lạ dám chui vào sân CỦA TÔI. Một TÊN ĐỘT NHẬP!

Tôi chạy lại cửa sổ, chồm ra và sủa váng lên.

“Gâu! Gâu! Gâu! Gââuuu!”

Tôi gân cổ lên sủa. Con chó lạ đang ở trong lãnh thổ CỦA TÔI.

“Jake, bình tĩnh đi!” Tobias nói: “Con Homer đó mà!”

Homer? Cái gì? Nhưng...

Tôi cụp đuôi, nhét giữa hai cẳng. Thế là thế quái nào?

“Jake, nghe tớ nói nè,” Tobias nhỏ nhẹ. “Điều này cũng đã xảy ra với tớ khi tớ biến thành con Dude. Bộ não chó giờ đây là một phần bộ não của cậu. Cậu phải tập làm quen với điều này.”

“Nhưng... có một con chó ở trong sân CỦA TỚ.”

“Thì con Homer đó, Jake! Cậu là Jake. Cậu đang ở trong một cơ thể sao ra từ ADN của con Homer. Còn ở ngoài sân là con Homer thứ thiệt. Chính tay cậu đã lôi nó ra ngoài, nhớ hông? Cậu là Jake. Jake.”

Tôi hít liên tục vài hơi thật sâu. Lại những mùi vị ngây ngất. Khỉ thật! Lại có cả cái mùi mà tôi không thể dứt ra.

Tỉnh lại đi, Jake! Tôi ra lệnh cho chính mình. Tỉnh lại đi!

Dần dần tôi cũng xoa dịu được phần chó trong não của tôi.

Quên béng những cái mùi đó đi! Quên béng mấy cái âm thanh chó ở ngoài sân đi!

Thật chẳng dễ chút nào khi phải làm điều đó lần đầu. Làm chó thích lắm cơ. Đơn cử một điều: ở chó không có gì nửa vời. Chó không cảm thấy vui sướng mà đơn giản là vui sướng! Chó không như là động cỡn mà đích thực là động cỡn. Và nếu như bạn bị đói theo kiểu chó thì bất cứ thứ gì bạn cũng sực ngon lành.

Có tiếng ai gõ cửa phòng tôi. Phải, phòng của tôi. Có nghĩa là tôi đã biết tôi là ai. Tôi chính là Jake. Thằng Jake có bốn chân, cái đuôi và cái mõm, nhưng vẫn cứ là thằng Jake.

Tiếng gõ nghe quá lớn đối với màng nhĩ chó của tôi.

“Jake, em lôi con Homer vào phòng đó à?” Giọng nói của Tom, anh trai tôi.

“Mẹ đang nghe điện thoại mà nó cứ ăng ẳng hoài.”

Tom mở cửa bước vào. Anh đảo mắt một vòng, có vẻ lúng túng.

“Em là ai?” Tom hỏi Tobias.

“Dạ em là Tobias, bạn của Jake.”

“Thế Jake đâu?”

“Dạ... Chắc nó đâu đây.”

Tom nhìn xuống tôi. Anh ấy có cái mùi gì kì lạ. Bộ óc chó của tôi không thể nào xác định được. Đó là một cái mùi bất trắc, một cái mùi nguy hiểm. Chẳng hiểu thế quái nào trong đầu tôi chợt vang lên một giọng cười. Một giọng cười mà tôi đã nghe trong cái đêm Visser Ba nuốt chửng ông hoàng Andalite.

“Hư quá,” Tom nẹt tôi, “Không sủa nữa nghe chưa, đồ chó hư!” Nẹt xong, anh bước ra.

Tôi đã bị xúc phạm. Tôi đâu phải là chó hư. Làm gì có chuyện đó. Tôi chỉ sủa vì có con chó khác chui vào lãnh địa CỦA TÔI thôi mà. Tôi mà là chó hư? Không, tôi muốn là chó ngoan cơ. Tôi giận dỗi rúc vào kẹt, rên ư ử.

Tobias quỳ xuống vỗ vỗ lên đầu tôi.

Tôi thấy dễ chịu hơn khi nó gãi nhẹ sau tai tôi.