Thời Thơ Ấu - Chương 03 - 04

Chương 03: Ngày tốt

“Thanh Mai, gọi phụ thân a.”

“Thanh Mai, gọi mẫu thân a.”

“Thanh Mai, con dế.”

“Thanh Mai, nói một tiếng phụ thân nữa.”

...

Thanh Mai đau cả đầu, mấy ngày qua nghe được nhiều nhất đúng là mấy câu nói như vậy, một lần lại một lần.

Các ngươi có chịu để yên hay không a, không phải là rốt cục ta có thể nói được sao, sao các ngươi phải kích động như vậy, cả đám đều quay xung quanh ta? Thanh Mai “Hừ hừ” hai tiếng, ngáp một cái, kiêu ngạo vểnh cái mông nhỏ lên, nhắm mắt lại ngủ.

“Nhỏ giọng một chút, đừng làm ầm ĩ con.” Uyển Nhu ý bảo mọi người đi ra ngoài trước, tự mình chiếu khán nữ nhi. Nàng xem thấy Thanh Mai ngủ say ở trong nôi, trên mặt lộ ra nụ cười từ ái.

Trầm Mặc Trúc rốt cục đợi đến Uyển Nhu cũng đi ra ngoài, chỉ để lại một đứa nha hoàn chiếu khán Thanh Mai, lặng lẽ lẻn đi vào.

“Ngươi đi ra ngoài, ta tới nhìn nàng.” Trầm Mặc Trúc phân phó với Tú Họa.

Tú Họa vốn không muốn nghe theo, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Trầm Mặc Trúc lạnh như băng, chân có chút mềm. Trời ạ, đó là một đứa bé mà có thể có ánh mắt đó ư, thật là quá không đáng yêu rồi! Nhưng mà nghĩ lại thế hệ Lý, Trầm hai nhà giao hảo, Tiểu công tử còn là vị hôn phu tương lai của tiểu thư, để bé ở nơi này cũng không còn cái gì không ổn.

Tú Họa cũng đi ra ngoài, sợ Thanh Mai bị gió thổi, còn đóng kín cửa. Cho nên, trong phòng vẳng vẻ chỉ có hai người Thanh Mai và Trầm Mặc Trúc, thật đúng là thời cơ tốt để phát sinh JQ.

Trầm Mặc Trúc tà ác cười cười, đi tới bên cạnh nôi, nhìn Thanh Mai ngủ say, giơ tay lên nhéo mặt của nàng.

Thanh Mai đang trong giấc mộng bị dựng dậy, bất mãn mở mắt ra, vừa lúc nhìn thấy cái mặt nhàm chán lạnh như băng. Còn chưa kịp kêu ra tiếng, miệng đã bị nghiêm nghiêm thực thực bưng kín.

“Không cho phép lên tiếng!” Trầm Mặc Trúc cảnh cáo nói. Thanh Mai nháy mắt, tỏ vẻ đã hiểu.

Trầm Mặc Trúc mới buông tay ra, nói với Thanh Mai: “Nàng gọi tên mọi người nhiều như vậy, còn tên của ta một lần cũng chưa gọi, nhưng ta là phu quân tương lai của nàng mà.”

Thanh Mai khinh bỉ nhìn hắn một cái, ngươi cảm thấy dựa theo tình huống bình thường, ta chỉ là đứa trẻ hơn một tuổi có thể hiểu hàm nghĩa hai chữ phu quân? Huống chi chỉ là tương lai, hiện tại bổn cô nương cho là không có quan hệ gì hết!

Trầm Mặc Trúc không có chú ý tới cái liếc mang đầy tin tức phong phú kia của Thanh Mai, bé còn đang suy nghĩ nên để cho Thanh Mai gọi mình là cái gì thì tốt đây. Bảo là “Mặc trúc ca ca” sao, vừa có tên của hắn, còn gọi là ca ca, còn là tên gọi một độc nhất vô nhị, Thanh Mai lại không thể gọi người khác như vậy.

“Gọi một tiếng ‘Mặc Trúc ca ca’ nghe một chút.” Trầm Mặc Trúc nói với Thanh Mai, trong mắt hiện lên một nụ cười.

Thanh Mai biết điều kêu lên: “Mặc Trư ca (bát giới) ca.”

Mặt Trầm Mặc Trúc đen đen. Nhưng hắn không thể so đo với một cô bé phát âm còn không chuẩn, mà cái gì cũng không biết. Cho nên kiên nhẫn dạy nói:

“Là ‘Mặc Trúc ca ca’.”

“Mặc Trư ca (bát giới) ca.”

“Mặc Trúc ca ca!”

“Mặc Trư ca (bát giới) ca!”

...

“Mặc Trúc!”

“Mặc Trư!”

“Trúc!”

“Trư!”

Thanh Mai rất có nề nếp học nói, không thể để ý tới sắc mặt của Trầm Mặc Trúc kia càng ngày càng âm trầm.

“Nàng… nàng cố ý!” Trầm Mặc Trúc hổn hển, căm tức Thanh Mai. Thanh Mai miệng bẹp một cái, muốn khóc hai tiếng, lại bị tay mắt Trầm Mặc Trúc lanh lẹ che.

Ngoài cửa có tiếng bước chân vang lên, có người muốn đi tới. Trầm Mặc Trúc thấp giọng cảnh cáo nói: “Không cho khóc!” Nhanh chóng buông tay ra lui về phía sau một bước.

Uyển Nhu nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi đến, nhìn thấy Trầm Mặc Trúc ôn nhu cười nói: “Mặc Trúc đã ở đây a.”

Trầm Mặc Trúc xuôi tay đứng yên, cung kính đáp: “Cháu tới xem Thanh Mai một chút, nêm mới bảo nha hoàn của nàng đi xuống trước.”

Uyển Nhu nói: “Thanh Mai có ngoan hay không, có ầm ĩ cháu hay không?”

Trầm Mặc Trúc nói: “Không có. Cháu đang nói chuyện rất vui vẻ với nàng.”

Thanh Mai lập tức hết sức nể tình đáp lại lời nói của bé, nói một tiếng rõ ràng: “Mặc Trư ca (bát giới) ca!”

“Phốc!” ngoài mặt Uyển Nhu cười như gió xuân, trong lòng đã vui mừng một cách xấu xa rồi. Vẻ mặt nghiêm túc lại, mới khẽ cười nói: “Thanh Mai nói chuyện còn không quá rõ ràng, cháu đừng trách móc.”

Trầm Mặc Trúc đáp: “Làm sao có thể.” Thanh Mai cảm giác, cảm thấy hắn nghiến răng nghiến lợi nói mấy chữ này. Nàng nhìn Uyển Nhu với ánh mắt vô tội, ngọt ngào kêu lên: “Mẫu thân.”

Uyển Nhu mỉm cười nhìn nữ nhi, trong lòng cũng cảm thấy Thanh Mai nhất định là cố ý. Ai, nha đầu nghịch ngợm này.

“Đây là bút, mực, giấy, nghiên mực... Đây là bàn đọc sách... Đây là bình hoa...” Uyển Nhu dạy Thanh Mai nói chuyện, đem tất cả đồ dùng trong nhà từng bước từng bước chỉ cho nàng xem. Những đồ này Thanh Mai phần lớn biết, chỉ là có chút từ ngữ nói ra khỏi miệng tới âm điệu đều thay đổi, phát âm rất không chuẩn, thỉnh thoảng chọc cho Uyển Nhu và Tú Họa cười to.

Qua mấy ngày này, đồ dùng trong nhà Thanh Mai cũng có thể nói ra tên, Uyển Nhu liền mang theo Thanh Mai đi phía ngoài sân. Chỉ vào hoa cỏ cây cối, ánh mặt trời, mưa móc, đám mây, bầu trời, hoặc là cá bơi lội trong nước, chim bay trên trời nhất nhất nói cho Thanh Mai. Có khi còn dạy nàng niệm thơ:

“Cây xanh rậm, ngày hè dài.

Ao hồ in ngược lâu đài lung linh.

Gió khua rèm kết thủy tinh,

Tường vi nở rộ, khắp đình ngát hương.”*

*Đây là bài thơ “Ngày hè ở trên đỉnh núi” do Thái Trọng Lai dịch thơ.

Ở trong mắt Uyển Nhu, Thanh Mai rất thông minh, thứ gì vừa học thì đã biết. Nhưng nàng lại cực kì lười nhác, không bao lâu sẽ kêu mệt. Phơi mặt trời ấm áp, gió thổi mềm nhẹ, chỉ chốc lát sau là có thể ngủ. Thật là một nha đầu vô tâm vô phế, trừ ăn ra, thì thích ngủ.

“Làm sao con có thể ngủ nhiều như vậy đây?” Uyển Nhu có khi có nghi ngờ. Thanh Mai lầm bầm nói: “Ngủ bù cho lúc trước kia không được ngủ.”

Uyển Nhu không có nghe rõ. “Con nói cái gì?” Thanh Mai nói: “Ngủ bù cho những lúc sau này không được ngủ.”

Cuộc sống vô ưu vô lự, tự tại nhàn nhã đi chơi chính là thời nhi đồng rồi, bao nhiêu đứa trẻ đem thời gian lãng phí ở việc khóc rống, chạy loạn, chơi điên cuồng, nàng muốn thừa lúc ngày tốt đẹp này để ngủ đủ!

Uyển Nhu còn đang vì Thanh Mai nói mà giật mình, Thanh Mai đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, khiến nàng không khỏi lộ ra mỉm cười sủng nịch, nhẹ nhàng lau nước miếng ở khóe miệng bé.

Lúc Thanh Mai có thể xuống đất chạy loạn, liền thích chạy đi nghe Lý Độ giảng bài cho Lý Nhiên, Trầm Mặc Trúc.

Lý Độ quả thực chính là một vị mỹ học gia, nghe hắn giảng bài là một loại hưởng thụ rất tốt. Kinh thư điển tịch buồn phiền, không thú vị hắn có thể nói một cách trang nhã ung dung khí thế dương dương (dương dương tự đắc), thi từ ca phú hắn nói ra là như một bức tranh xinh đẹp, khóa học âm nhạc thì như âm thanh của tự nhiên. Coi như là nghe không rõ, hoặc là chẳng muốn đi nghe, đan xen cùng với thanh âm không nhanh không chậm, nhẹ nhàng chậm chạp thanh thản để ngủ một giấc cũng là tốt. Cho nên hơn nhiều năm tương lai sau này, khi Lý Nhiên và Trầm Mặc Trúc đi học, Thanh Mai cũng sẽ ngồi ở một bên, thỉnh thoảng nghe mấy câu, đại đa số là ngủ một giấc, một ngày thời gian cứ như vậy đã qua.

Duy nhất không hài hòa, chính là Trầm Mặc Trúc luôn là dùng ánh mắt bất thiện nhìn nàng.

Thanh Mai nghĩ, nhất định là bọn họ bị nghiêm khắc yêu cầu, cho nên ghen tị với nàng không có việc gì làm. So với nhau, ca ca Lý Nhiên quân tử hơn, đối với nàng luôn là cười hì hì ôn hòa như mặt trời ấm áp tháng ba của mùa xuân, rất có phong độ huynh trưởng.

Ngày nào Lý Nhiên và Trầm Mặc Trúc học võ, Thanh Mai liền quấn Lý Độ kể chuyện xưa cho nàng, hoặc là cùng hắn đọc đọc thơ viết viết chữ. Có đôi khi cũng thừa dịp Lý Độ và Uyển Nhu hợp tấu một khúc, len lén ngủ lấy lại sức.

Thời gian thong thả mà qua, tựa như nước chảy, trong lúc vô tình chính là vài lần xuân thu.

Chương 04: Mĩ Cảnh

Ba năm sau.

Thanh Mai gục ở trên án, lười biếng luyện chữ. Trên giấy Tuyên Thành trắng noãn, viết mấy câu từ xiêu xiêu vẹo vẹo:

Thanh ngọc án (Người dịch: Nguyễn Chí Viễn)

Lăng ba chưa quá Hoành Đường lộ

Mỏi mắt theo phương trần ngó

Cẩm sắt niên hoa ai đã độ

Nguyệthoa đài tạ

Vàng son song hộ

Chỉ có xuân biết chỗ

------

Chờn vờn mây biếc hành cao mộ

Thái bút đoạn trường mới đề câu

Thử hỏi nhàn sầu chừng mấy hả

Một sông khói cỏ

Đầy thành tơ liễu

Lúc mai vàng mưa đổ

*Đây là bài thơ Thanh ngọc án của Hạ Chú ở thời kì bắc Tống.

Thanh Mai cầm lên nhìn lại nhìn, ai oán thở dài. Một bài thơ hay, lại bị nàng viết thành như vậy, nàng cảm thấy rất xin lỗi Hạ lão.

Trầm Mặc Trúc ôm cầm đi đến, đứng ở bên cạnh Thanh Mai nhìn một chút, hỏi: “Nàng nhìn thấy bài thơ này ở đâu?”

Thanh Mai bị sợ hết hồn vì hắn bỗng nhiên xuất hiện, phục hồi tinh thần lại, bất mãn nói: “Hình như là trên quyển sách của phụ thân, ta cũng không nhớ rõ nữa.”

Trầm Mặc Trúc hừ một tiếng, trên căn bản Thanh Mai có thể lý giải ý ngầm của hắn: còn nhỏ tuổi, ở chỗ này mà thương xót Xuân thu buồn, cảm thán cái gì buồn vớ vẩn, thật đúng là người điên!.

Thanh Mai luôn luôn phải nhìn thấy hắn, nên tâm tình cũng sẽ không tốt hơn chỗ nào, không khỏi hỏi: “Ngươi tới đây làm cái gì?”

Trầm Mặc Trúc nói: “Cầm đã học xong, ta tới đàn cho nàng nghe.”

Thanh Mai ngạc nhiên nói: “Tại sao muốn đàn cho ta nghe?”

Trầm Mặc Trúc lại hừ một tiếng, “Bá phụ nói, quân tử đánh đàn, một là đối tri âm, hai đối với giai nhân. Ta chưa gặp phải tri âm, mặc dù nàng không tính là giai nhân, nhưng cũng là thê tử tương lai của ta, nên đành phải đàn cho nàng nghe thôi.”

Nghe hắn nói một cách miễn cưỡng, Thanh Mai chán nản, “Ngươi cũng có thể đàn cho Minh Nguyệt Thanh Phong*, tri âm tri kỉ.” Cần gì ở chỗ này nhìn nhau mà chán ghét đây?

*Trăng thanh gió mát

Trầm Mặc Trúc nói: “Minh Nguyệt Thanh Phong, tri âm tri kỉ đều không hiểu, không thể nói, nếu ta đàn sai, ai tới nói cho ta biết?”

Thanh Mai muốn nói: ngươi đàn sai thì ta cũng không nhất định nghe ra. Nhưng khi nhìn bộ dạng Trầm Mặc Trúc ghê tởm kia, nếu nói ra những lời này, nhất định sẽ bị hắn cười nhạo chết. Cho nên ngậm miệng không nói, ngồi rầu rĩ.

Trầm Mặc Trúc dọn xong cầm, ngồi chồm hỗm ở phía trước, giơ tay lên gẩy dây cầm, tiếng đàn réo rắt chân thành liền từ trên dây đàn mà ra, róc rách như nước chảy không dứt. Mà bộ dạng hắn ngồi thẳng khảy đàn, ánh mặt trời buổi chiều hoa mỹ phía sau ngoài cửa sổ rọi xuống, giống như một bức họa.

Mặc dù Thanh Mai có chút không tình nguyện, lại bị tiếng đàn của hắn đầu độc, dần dần thật tình nghe. Hắn bắn ra thủ khúc này uyển chuyển lưỡng lự, triền miên không dứt, như là có từng sợi buồn nhẹ quanh quẩn lướt nhẹ không chịu đi, cũng tương tự như ý cảnh trong bài thơ nàng vừa viết kia. Cẩn thận nghe tới, khúc điệu cũng chính là điệu “Thanh Ngọc án”.

Đàn xong một khúc, Trầm Mặc Trúc hỏi: “Như thế nào?”

Thanh Mai vốn định đả kích hắn một phen, rồi lại cảm thấy hắn mới có chín tuổi tuổi, có thể đàn hay như vậy, xoắn quýt một lát mới mở miệng nói: “So với phụ thân của ta còn kém xa.”

Trầm Mặc Trúc lại hỏi: “So với Lý Nhiên?”

Thanh Mai không phải không thừa nhận, “So với ca ca thì tốt hơn.”

Mặc dù nàng không có học âm nhạc tử tế, nhưng thường xuyên nghe Lý Độ Uyển Nhu đàn sáo, kèn sáo và vân vân, mưa dầm thấm đất, tài nghệ thưởng thức vẫn phải có. Lời nói trái lương tâm quá mức thì nàng cũng không nói được, Lý Nhiên đánh đàn quả thật không bằng Trầm Mặc Trúc, mà chênh lệch kia còn đủ cho nàng nghe ra được.

Trầm Mặc Trúc ngoéo cái môi, nói: “Cái này là đủ rồi.”

Trong tiềm thức của Thanh Mai lại dịch ra lời của hắn chưa nói xong: hắn và Lý Nhiên là đồng thời học đàn, hai người luôn là tranh cường háo thắng đều không nhường cho, chỉ cần so sánh với Lý Nhiên tốt là được. Đợi thêm một thời gian, chưa chắc không thể vượt qua Lý Độ.

Thanh Mai đang im lặng, Trầm Mặc Trúc đã ôm cầm xán lán đi.

Ngoài Thanh Mai dự liệu chính là, Trầm Mặc Trúc còn đến chỗ nàng mấy lần, cách mấy ngày lại mang theo cầm mà đến. Cuộc sống của Thanh Mai thoáng cái lâm vào trong nước sôi lửa bỏng, Trầm Mặc Trúc này là cố ý tới hành hạ nàng đúng không?

Tất nhiên tiếng đàn của hắn coi như tuyệt đẹp, nhưng sắc mặt lạnh lùng thật sự không cách nào thưởng tâm duyệt mục*. Còn bất chợt dùng ánh mắt bất mãn nhìn Thanh Mai, Thanh Mai không ngừng mà tự kiểm điểm lại mình, nhưng không biết là đã trêu chọc hắn lúc nào.

*Cảnh đẹp ý vui.

Mấu chốt quan trọng nhất chính là, cho tới nay Thanh Mai coi âm nhạc tuyệt đẹp làm ca khúc thôi miên, trước nghe Lý Độ Uyển Nhu khảy đàn mấy khúc là ngủ được. Nhưng là đối mặt với Trầm Mặc Trúc, nàng dám ngủ sao? Không nói đến cái ánh mắt lạnh như băng kia chiếu lên lưng người ta, căn bản ngủ không được, coi như là không cẩn thận ngủ thiếp đi, với tính cách của hắn có thù tất báo như vậy chuyện tình không lễ phép không chừng hắn sẽ vụng trộm làm cái gì.

Hơn nữa, hắn còn chuyên chọn thời điểm buổi trưa nàng muốn ngủ. Cho nên Thanh Mai luôn khốn khổ muốn chết lại không thể ngủ trong thống khổ giãy dụa, kia trình độ thống khổ không thua kém kiếp trước đi học lúc ngủ gà ngủ gật thì vừa gặp phải một vị giáo viên nghiêm nghị.

Thanh Mai im lặng hỏi ông trời, đời trước nàng cũng không làm cái gì nên nghiệt, tại sao trêu chọc phải một con yêu nghiệt như vậy?

Mà sắc mặt Trầm Mặc Trúc cũng càng ngày càng khó coi, rốt cục có một ngày, đang đánh đàn được một nửa bỗng nhiên ngừng lại. Thanh Mai giật mình một cái hoàn toàn hết buồn ngủ, đoan đoan chính chính ngồi nhìn hắn.

Trầm Mặc Trúc thở dài nói: “Ta đàn khó nghe như vậy sao?”

Thanh Mai lập tức lắc đầu nói: “Không có không có, quả thực có thể so với tiên nhạc. Câu nói kia là nói thế nào nhỉ? Khúc này chỉ có ở trên thiên thượng, nhân gian khó được vài lần nghe thấy!”

Trầm Mặc Trúc nâng trán: “Nàng không phải là thường xuyên nghe bá phụ, bá mẫu tấu nhạc để ngủ sao? Mặc dù tài đánh đàn của ta kém xa so với nhị vị, nghĩ cũng không đến nỗi làm cho nàng mệt nhọc mà không ngủ được?”

Tâm tình của Thanh Mai a, quả thực có thể dùng bi phẫn để hình dung. Thật muốn xông qua nhéo cổ Trầm Mặc Trúc hỏi, tại sao ngươi không nói sớm a, tại sao không nói sớm!

Từ đó, Trầm Mặc Trúc đánh đàn, hoặc là tấu ca khúc hiện tại hắn đang học, Thanh Mai mệt nhọc cứ yên tâm to gan ngủ, yên tâm ngủ thoải mái.

Vừa lúc trong viện hoa và cây cảnh, có ánh sáng chạy dài, có đôi khi Thanh Mai sẽ sinh ra mấy phần cảm khái “đánh đàn tại đây, ai ngủ cũng tốt”.

Gió thu dần dần thổi, có một lần Thanh Mai ở trong sân ngủ thiếp đi, cảm giác bị ôm lấy, mở mắt ra thế nhưng nhìn thấy là Trầm Mặc Trúc. Nàng cả kinh buồn ngủ hoàn toàn không có, rung giọng nói: “Chẳng lẽ, mấy lần trước cũng là ngươi ôm ta vào trong đi?”

Trầm Mặc Trúc bình tĩnh nói: “Trời giá rét, ngủ ở bên ngoài dễ dàng bị cảm lạnh.”

Thanh Mai chỉ cảm thấy, Trầm Mặc Trúc ôn nhu như vậy lực sát thương vượt xa cái loại vụng trộm bắt nạt nàng, làm cho nàng lo sợ bất an một thời gian thật dài. Nhìn thấy Trầm Mặc Trúc cũng sẽ cảm thấy không được tự nhiên, đỏ mặt tim đập mất tự nhiên. Sau lại dứt khoát nghĩ, dù sao mình còn là một đứa trẻ bốn, năm tuổi, coi như cái gì cũng không biết sao.

Nhưng là một lần Trầm Mặc Trúc đánh đàn, Thanh Mai nghe khúc tử rất có chút ít vị triền miên đắc ý, nghe cũng rất quen tai. Tinh tế suy nghĩ một chút, dĩ nhiên là Lý Độ thường đàn cho Uyển Nhu, “Phượng cầu hoàng”!

“Ngươi lưu manh!” Thanh Mai nhảy lên, đỏ mặt căm tức Trầm Mặc Trúc.

Trầm Mặc Trúc khẽ mỉm cười, nói: “Xem ra nàng nghe hiểu.”

Thanh Mai cơ hồ chưa từng thấy Trầm Mặc Trúc bình thường cười quá, cũng là chút ít nụ cười gian trá, nụ cười tính toán, nụ cười giễu cợt, cười nhợt nhạt mấy không thể nhận ra, còn chán vô cùng. Nụ cười này, nhưng thoáng như mỹ ngọc sinh huy, sặc sỡ loá mắt, làm cho nàng hơi có chút tinh thần sáng ngời.

Chờ Thanh Mai phục hồi tinh thần lại, Trầm Mặc Trúc đã để cầm xuống đi tới bên nàng. Thân ảnh của hắn chặn lại ánh nắng nên hơi có chút cảm giác bị áp bách, Thanh Mai bỗng nhiên có loại cảm giác xấu, “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Trầm Mặc Trúc lại nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: “Nàng đoán thử coi?” Chậm rãi cúi thấp xuống, hai mắt chăm chú nhìn Thanh Mai.

Sau đó, ở trong ánh mắt khiếp sợ của Thanh Mai, cắn lên môi nàng.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này