Thành phố tình yêu - Chương 4 - 5 (Hết)

4.

Kiều Hủy thay đổi một công việc khác, làm thiết kế quảng cáo cho một công ty địa phương. Vì hạng mục làng du lịch nên Từ Chính Ngạn thường đi đi về về giữa hai thành phố. Hai người cũng dần liên lạc với nhau nhiều hơn. Cô dẫn anh đi ngao du sơn thủy, đi ăn trong những con ngõ nhỏ, dần dần hiểu ra, vẻ lạnh lùng của Từ Chính Ngạn chỉ là bề ngoài, thật ra, anh là người rất dễ gần.

Nửa năm trôi qua, Kiều Hủy từng bước thoát khỏi nỗi phiền muộn liên quan đến Trình Gia Hưng.

Hôm nay vừa tan ca, cô nhận được điện thoại của Từ Chính Ngạn, có điều, không phải là số mọi khi.

“Em đang ở đâu đấy?” Giọng nói rất đỗi quen thuộc.

Kiều Hủy khẽ cười, lúc nói chuyện, miệng đã thở ra khí, “Vừa tan ca. Còn anh? Lại đang uống cà phê với mỹ nhân à?”

Câu trêu đùa của cô khiến Từ Chính Ngạn bật cười, “Sáng nay anh mới về, mất di động nên đổi số mới, mình gặp nhau ở chỗ cũ nhé?”

“Dạ được!” Kiều Hủy thoải mái nhận lời.

Đi ngang qua sạp báo gần bến xe buýt, cô lơ đãng nhìn thấy số báo đặc biệt.

Tổng giám đốc Từ thị hẹn hò với ngọc nữ nổi tiếng trong khách sạn năm sao - Tiêu đề thật dễ gây chú ý. Ông chủ còn nói: “Số tạp chí này bán chạy nhất hôm nay đấy, đây là quyển cuối cùng rồi, cô lấy không?”

Đến khi Kiều Hủy định thần lại, cô đã cầm quyển tạp chí và lên xe buýt, cô vốn không phải là người quan tâm đến tin tức thị phi…

Vừa xem hết bài về Từ Chính Ngạn, cũng vừa lúc đến nơi.

Nơi họ hẹn nhau là một quán cà phê phong cách cổ, ông chủ từng làm ca sĩ hát rong ở phương bắc, nên cách bài trí khá bay bổng.

Đẩy cánh cửa gỗ ra, Kiều Hủy chỉ liếc mắt một cái là đã có thể thấy bóng dáng bên cửa sổ. Đang là mùa đông, chiếc áo măng-tô dạ màu thẫm càng khiến anh trông bảnh bao hơn. Kiều Hủy chợt nhớ đến bài báo kia, những tin đồn về anh thường đi dùng với mỹ nữ, không hiểu kiểu phụ nữ nào mới chiếm được trái tim người đàn ông này.

Từ Chính Ngạn gọi cho cô một ly cappuccino mà cô thích, nhưng vừa nhướng mắt lên lại thấy cô không đeo khăn, liền nhíu mày, “Hôm nay chỉ có không độ, sao mặc ít thế này?”

Nghe vậy, Kiều Hủy cúi đầu nhìn bộ quần áo mình mặc, chợt thấy buồn cười, “Quấn như cái bánh thế này rồi mà còn ít?” Anh lịch thiệp kéo ghế ra giúp cô, cô ngồi xuống chợt ngửi thấy mùi thơm của sữa, bấy giờ mới cảm thấy ngoài trời lạnh thật.

Cô giấu tay vào tấm thảm phủ, sau khi nhấp một ngụm cà phê liền cảm thấy dễ chịu.

Từ Chính Ngạn thấy lớp bọt sữa dính bên miệng cô thì không khỏi bật cười, nhưng giây tiếp theo, vừa nhìn thấy quyển tạp chí lá cải cô đặt trên bàn, gần như muốn xuyên thủng nó.

Anh nhướng mày, “Mấy cái này toàn là phóng viên viết linh tinh, bịa đặt vớ vẩn, có gì hay mà xem?”

Kiều Hủy đang thưởng thức cà phê, bất thình lình nghe thấy anh nói một câu như vậy, phải mất một lúc mới hiểu anh đang ám chỉ cái gì. Cô vô thức gõ gõ ngón tay trên mặt quyển tạp chí, từ mặt anh sang khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ của cô minh tinh, rồi nghiêng đầu nói: “Viết hay lắm, ảnh chụp cũng đẹp nữa.” Lúc anh sắp biến sắc, cô lại tỏ ra nghiêm túc, “Ừm, báo giải trí hay khuếch đại sự thật mà.”

Từ Chính Ngạn cười rộ lên, sau đó lại cảm thấy có điều bất thường, chợt gằn giọng nói: “Không phải là khuếch đại, căn bản là không có chuyện gì, chỉ là công ty mời cô ấy làm đại diện cho sản phẩm mới thôi, thế mà người ngoài đã phô ra thành chuyện không tốt như vậy.”

Kiều Hủy híp mắt, hỏi vặn lại: “Đánh mất điện thoại thật à? Hay là để ở chỗ mỹ nhân rồi?” Làm mất cũng vẫn có thể lấy lại số cũ, đây rõ ràng là trốn tránh vấn đề.

Từ Chính Ngạn nhìn thẳng vào đôi mắt chớp hay háy của cô, hàng mi như cây quạt phe phẩy qua tim anh, nhưng cô lại không hề phát hiện ra, điều này khiến anh có chút bực tức.

“Số này, chỉ cho người nhà…” Anh bỗng ngừng lại, gương mặt đầy vẻ thận trọng, “Cũng có vài người bạn biết.”

Bạn bè biết số bí mật của Từ Chính Ngạn, ý nghĩa không tầm thường chút nào.

Tim Kiều Hủy đập thình thịch, sự ám chỉ này quá rõ ràng, cô không phải đầu đất, cũng không phải là cô bé ngây thơ không hiểu sự đời.

Cô bắt đầu đánh trống lảng: “Cappuccino hôm nay ngọt quá, hơi ngấy.” Cô thừa nhận, cô không phải cao thủ đánh trống lảng, lẩn tránh rất rõ rãng.

Từ Chính Ngạn là ai? Anh không cho cô lùi bước, liền trầm giọng nói: “Kiều Hủy, em hiểu ý anh mà.”

Anh đã cho cô nhiều thời gian rồi.

“Em hiểu, chúng ta là bạn mà.” Kiều Hủy cười gượng hai tiếng, “À, em nhớ ra là còn có việc phải làm, em về trước đây.”

Cô xách túi chạy trối chết, dường như quên hẳn ánh mắt sâu thẳm phía sau.

Kiều Hủy bắt đầu giả vờ bận rộn, cố tình không nhận điện thoại, còn coi như không biết anh đến thành phố này.

Nhưng trong đời Từ Chính Ngạn không có hai chữ thất bại, thứ anh nhìn trúng, anh sẽ tìm mọi cách để có được, càng quan trọng hơn là, anh biết Kiều Hủy không phải là không động lòng với anh. Anh như một tay thợ săn đầy nhẫn nại, từng bước giăng một cái bẫy, tóm lấy người trong lòng.

Nhưng anh lại quên mất, trên đời còn có chuyện cẩn thận đến mấy cũng lộ sơ suất, con thỏ nhỏ bị dồn ép quá cũng sẽ quay ra cắn người.

Kiều Hủy đã đồng ý với bố mẹ đi xem mặt.

Hôm nay, rốt cuộc, Từ Chính Ngạn cũng không thể kiềm chế được nữa, anh muốn đi tìm con mèo Kiều Hủy vẫn đang lẩn tránh anh. Anh đỗ xe ở ven đường đối diện công ty cô, nhìn cô vừa nói cười với đồng nghiệp, vừa đi qua cánh cửa xoay tròn.

Chỉ có điều, hôm nay, dường như cô có gì đó khác lạ, trang điểm, váy ngắn đến đầu gối, trông hoạt bát hơn, hấp dẫn hơn, khiến anh trong thoáng chốc phải nhíu mày.

Anh thấy cô bắt taxi, lần đầu tiên trong đời anh làm trò tiểu nhân là theo đuôi đến một nhà hàng ở phía tây.

Dù thế nào anh cũng không hề nghĩ đến chuyện, cô đi xem mặt!

Từ Chính Ngạn lạnh lùng bấm số điện thoại của cô, “Em đang ở đâu? Anh muốn gặp em, lập tức, ngay lập tức.”

Kiều Hủy mỉm cười xin lỗi với người đối diện, nghiêng người che miệng và nhỏ giọng nói: “Anh phát điên à? Tối nay em không rảnh.”

“Anh không phát điên, em rảnh rỗi đi gặp người khác, chứ không rảnh để gặp anh hả? Kiều Hủy, em ra đây, hay là để anh vào trong đấy?”

Có lẽ anh rất tức giận nên mới gọi cả họ cả tên cô.

Từ Chính Ngạn phát hiện ra, tính tốt anh tu dưỡng bấy lâu nay đã bị cô làm cho tan biến rồi.

Kiều Hủy không nói gì nữa, vội vàng cúp điện thoại. Cô to gan đánh cược, dựa theo tính cách của Từ Chính Ngạn, anh chỉ uy hiếp cô chứ không thật sự đẩy cô vào hoàn cảnh khó xử.

Thì ra, cô đã hiểu anh như vậy.

Vì cuộc điện thoại của Từ Chính Ngạn mà bữa cơm này chẳng còn thấy vị gì nữa. Có lẽ trong mắt bố mẹ và người ngoài, người đàn ông trước mặt cô đây có nghề nghiệp ổn định, vẻ ngoài đứng đắn ưa nhìn, cử chỉ tao nhã, đích thị là một đối tượng khó tìm.

Nhưng Kiều Hủy lại không khống chế được việc bất giác đem anh ta ra so sánh với Từ Chính Ngạn. Anh ta không có đôi mày rậm như Từ Chính Ngạn, ánh mắt anh ta không sâu hút như Từ Chính Ngạn, lời nói và cử chỉ của anh ta không có sức cuốn hút như Từ Chính Ngạn.

Thế nhưng, Từ Chính Ngạn quá ưu tú, cho nên, Kiều Hủy không dám, cô không dám đi vào vết xe đổ.

Bữa cơm nhanh chóng kết thúc, đối phương cũng tỏ vẻ lịch thiêp mà đưa cô về nhà.

5.

Quay đầu lại, Kiều Hủy cảm giác trong góc tối có một bóng đen, xung quanh vô cùng tĩnh lặng, dường như cô đã quên phải làm gì, chỉ đứng yên nhìn đối phương tiến lại gần mình. Anh đưa tay tóm vai cô, không mấy dịu dàng kéo cô vào lòng, lại dùng sức ghì cô vào bức tường phía sau.

Vẻ mặt của Kiều Hủy không chỉ còn dùng từ khiếp sợ để hình dung. Cô nhếch khóe miệng, đưa mắt nhìn người đàn ông đang nổi cơn thịnh nộ trước mặt. Hình như anh uống rượu, mùi rượu nồng nặc phả qua chóp mũi cô.

Cô liền tóm lấy vạt áo anh, thì thào nói: “Anh uống rượu à? Buông em ra mau, đừng…”

Lời nói của cô đã bị anh ngậm vào miệng, trằn trọc rồi lại nhẹ nhàng đầy cám dỗ, nụ hôn điêu luyện khiến cô hoàn toàn chìm đắm.

Từ Chính Ngạn vội vàng buông tay, vì hôn phải giọt nước mắt của cô. Lần đầu tiên trong đời anh có cảm giác thất bại, dưới ánh đèn mờ mờ của con phố, không thể nhìn ra khuôn mặt anh đang mang vẻ gì.

“Thật sự là không thích anh sao?” Từ Chính Ngạn thở dài, đưa ngón tay lau giọt lệ bên khóe mắt cô.

Kiều Hủy vùi mặt vào ngực anh, lắc đầu, rồi lại lắc đầu.

Lúc anh tưởng rằng cô không chịu nói gì nữa thì giọng nói nghẹn ngào truyền đến: “Lúc trước, bố mẹ anh ấy không đồng ý cho bọn em yêu nhau, gia thế của anh ấy tốt hơn em rất nhiều, anh ấy không chịu được áp lực trong nhà nên đành buông tay…”

Điều kiện của Từ Chính Ngạn, còn hơn Trình Gia Hưng gấp trăm lần.

“Em so sánh anh với Trình Gia Hưng?” Từ Chính Ngạn nắm chặt bờ vai cô, giọng nói sau khi uống rượu trở nên khàn khàn, đượm chút vẻ lạnh lùng.

Kiều Hủy ngẩng đầu, vội vàng cãi lại: “Không phải thế.” Trong đêm tối, ánh mắt của anh như hút chặt lấy cô, trong lòng khó chịu, cô cúi đầu nỉ non: “Chính Ngạn, tại em sợ.”

Một lúc lâu sau, Từ Chính Ngạn mới ôm ghì cô vào lòng, đặt một nụ hôn khẽ lên trán cô: “Đồ ngốc, anh biết rồi.”

Dục tốc bất đạt.

Từ Chính Ngạn không tiến tới gần Kiều Hủy, vẫn lấy thân phận bạn bè, lấy cách thức của mình để quan tâm đến cô, chăm sóc cho cô.

Với kiểu quan hệ mập mờ giữa bạn và người yêu thế này, họ không sốt ruột, nhưng người ngoài thì không thể ngồi yên được.

Tống Nghị chiều vợ có tiếng, sau khi kết hôn, cuộc sống của Từ Tịnh Ngôn vô cùng dễ chịu. Cô ấy cảm thấy mình hạnh phúc, nên anh trai cô và Kiều Hủy lại càng phải hạnh phúc hơn.

Từ Tịnh Ngôn không có tính nhẫn nại được như anh trai, mà đến tìm Kiều Hủy luôn.

Cô ấy vẫn dịu dàng thanh tao như lần đầu tiên gặp Kiều Hủy, có điều, cử chỉ đã có thêm đôi nét của phụ nữ trưởng thành.

“Tối qua, em với Tống Nghị đã bàn bạc, thế giới hai người đủ rồi, giờ cần có một đứa bé.” Từ Tịnh Ngôn coi Kiều Hủy như tri kỉ, khi nói những chuyện này cũng không cần kiêng dè.

Kiều Hủy thoáng ngạc nhiên rồi lại mừng thay cho cô ấy: “Thế thì tốt quá rồi, trong nhà có một đứa trẻ con náo nhiệt hẳn.”

Từ Tịnh Ngôn gật đầu, rồi lại lắc đầu, “Vốn là thế, nhưng em với anh ấy cũng đã nói, ngày nào anh trai em chưa kết hôn, ngày đó em còn chưa yên tâm, không thể chăm sóc đứa nhỏ được.”

“Á.” Ánh mắt chăm chú của cô ấy khiến Kiều Hủy càng ngượng hơn, “Chuyện này…” Lắp bắp mãi mà không nói được câu đầy đủ.

“Anh trai em ấy mà, tướng mạo, gia cảnh, nhân phẩm, cái gì cũng tốt. Lúc trước em cảm thấy anh ấy cực kì độc đoán, không hỏi ý kiến em mà đã quyết định hôn sự của em với Tống Nghị, nhưng thật ra anh ấy đúng, anh ấy giúp em chọn được một người chồng tốt. Bây giờ anh ấy chọn chị, mà em cũng thích chị, cho nên, tiểu Hủy à, chị còn lo cái gì nữa?” Từ Tịnh Ngôn chợt dừng lại một lát, “Chị cũng thấy rồi mà, bố mẹ em dễ tính lắm, mọi chuyện trong nhà đều do anh em quyết định cả.”

Ở bên nhau hơn một năm, Từ Chính Ngạn tốt thế nào, sao Kiều Hủy lại không biết.

Cô cũng không hiểu tại sao mình do dự, hình như thiếu một luồng gió trợ lực nào đó.

“Chị biết không? Việc đàm phán dự án làng du lịch đã xong rồi, công trình thi công thuận lợi, anh em chẳng cần đến làm gì, nhưng anh ấy vẫn tới lui thường xuyên…”

Sau này, Kiều Hủy bổ sung thêm vào câu nói của Từ Tịnh Ngôn, chẳng những tới lui thường xuyên, mà còn chẳng ngại mưa gió.

Hôm nay là cuối tuần, dự báo thời tiết đưa tin bão lên đến cấp cảnh báo vàng, bầu trời một màu xám nặng nề.

Kiều Hủy ở nhà đến phát chán, cầm điều khiển xoay qua xoay lại.

Điện thoại bỗng đổ chuông, cô bắt máy, đầu dây bên kia đặc tiếng mưa rơi rầm rì, còn có cả tiếng nói của Từ Chính Ngạn: “Anh đây.”

“Chỗ anh cũng mưa à?” Kiều Hủy cầm chặt dây điện thoại.

“Anh không biết.” Từ Chính Ngạn khẽ cười, “Anh đang ở dưới nhà em mà.”

Kiều Hủy thẫn thờ một lúc rồi vội vàng quăng điện thoại xuống, chạy ra cửa, lao xuống tầng dưới.

Đã lâu rồi cô không nổi nóng, nhưng lúc này lại sắp nổi cơn tam bành, quát lên với anh: “Từ Chính Ngạn, anh không nhìn xem thời tiết thế nào à? Bão to đấy!”

“Anh biết mà.” Từ Chính Ngạn vẫn cười, đầu tóc quần áo đều bị ướt nhưng bộ dạng không hề nhếch nhác. Anh thu hết vẻ lo lắng của cô vào đáy mắt, mà có lẽ chính cô cũng không phát hiện ra, hai chiếc dép lê trên chân cô không cùng màu.

“Biết mà anh còn đến?” Thấy anh vẫn ổn cô mới yên tâm.

“Nhớ em, muốn gặp em nên đến.” Từ Chính Ngạn không suy nghĩ nhiều mà nói theo cách rất tự nhiên, “Lúc anh đến thì trời chưa mưa, em không phải lo.”

Hốc mắt Kiều Hủy ngấn lệ, lại chợt nhớ đến lời nói của Từ Tịnh Ngôn hai hôm trước. Vì thế, cô hỏi Từ Chính Ngạn: “Tịnh Ngôn nói, dự án làng du lịch đã vào quỹ đạo rồi hả?”

“Ừm.” Anh thản nhiên đáp, nhưng vẫn nhìn cô chăm chú.

Cô bị anh nhìn như vậy nên hơi mất tự nhiên, chợt cụp mí mắt rồi nói: “Chỗ này chỉ là thành phố nhỏ, không trù phú, cũng chẳng có phong cảnh đẹp, tại sao anh còn muốn đến?”

“Anh thích nơi này.” Giọng nói dõng dạc của Từ Chính Ngạn xuyên qua màn mưa rót thẳng vào tai cô, “Bởi vì nơi này có em.”

Kiều Hủy không đáp lại.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com/ - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Cô kiễng mũi chân, đưa hai tay ôm cổ anh, chủ động hôn anh.

Từ Chính Ngạn nghe thấy cô nỉ non đề nghị: “Chính Ngạn, mình kết hôn đi.”