Hẹn ước - Ngoại truyện - Phần 2 (Hết)

Sau đó, không thể tránh khỏi, anh bắt gặp Trần Minh Sinh.

Thời điểm gặp mặt của hai người không thể nói là không xấu hổ. Lúc Nghiêm Trịnh Đào bắt quả tang sinh viên lén trốn ra ngoài, phản ứng đầu tiên của anh không phải là nghiêm khắc dạy dỗ mà là kéo phẹc - mơ - tuya lại.

Anh khẽ ho, chậm chạp đi đến bên Trần Minh Sinh, quan sát cậu một lượt, sau đó hỏi: “Cậu... đang làm gì đấy?”

Tình thế đã rồi, Trần Minh Sinh lỡ rồi làm tới luôn: “Mắc kẹt.”

Nghiêm Trịnh Đào thích thú, anh chưa từng gặp kiểu sinh viên thế này bao giờ.

“Cậu học lớp nào?”

Trần Minh Sinh đáp: “Lớp ba.”

Nghiêm Trịnh Đào: “Ồ, hóa ra là sinh viên lớp tôi.”

Trần Minh Sinh: “Dạ, thầy à, giúp em một chút, kéo em ra đi.”

Nghiêm Trịnh Đào quan sát tình hình một lúc, cảm thấy cậu đang nhờ vả thật: “Cậu chờ đó, để tôi tìm dụng cụ đã.”

Cuối cùng Nghiêm Trịnh Đào lấy một cái cuốc, đào lỗ cho Trần Minh Sinh chui ra.

Trần Minh Sinh sau khi bò ra lập tức cảm ơn Nghiêm Trịnh Đào, sau đó cậu đứng thật nghiêm trang trước mặt anh.

Lúc Nghiêm Trịnh Đào đi lấy cái cuốc đã nhân cơ hội giải quyết nỗi buồn, sau đó ung dung đến dạy dỗ.

Anh nhìn Trần Minh Sinh hỏi: “Đến lúc này, cậu cũng không quên bỏ hai quả dưa xuống nhỉ.”

Trần Minh Sinh đứng trước mặt Nghiêm Trịnh Đào, anh nhìn lên, thân hình cậu thẳng tắp, nét mặt nghiêm trang. Nhìn xuống dưới là hai tay cậu, mỗi bên ôm một quả dưa.

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu thích hai trái dưa này đến vậy thì ôm nó chạy vài vòng đi.”

Trần Minh Sinh không nói một câu, ôm dưa chạy tới sân thể dục.

“Quay lại!” Nghiêm Trịnh Đào không ngờ tên nhóc này chạy đi thật, anh gọi cậu lại, bước đến trước mặt cậu, anh hỏi: “Cậu muốn chạy thật?”

Trần Minh Sinh mắt vẫn nhìn thẳng, cậu nghe câu hỏi bèn liếc mắt nhìn anh, sau đó lập tức lùi về: “Thầy, thầy muốn phạt em thế nào?”

Nghiêm Trịnh Đào thấy thú vị bèn hỏi lại: “Cậu đoán xem tôi sẽ phạt cậu thế nào?”

Trần Minh Sinh trả lời: “Chỉ cần không báo với phụ huynh, thầy muốn phạt thế nào cũng được.” Cậu dứt lời, hơi liếc nhìn Nghiêm Trịnh Đào: “Em đi chạy đây.”

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu muốn chạy mấy vòng?”

Trần Minh Sinh: “Thầy muốn em chạy bao nhiêu thì em chạy bấy nhiêu.”

Nghiêm Trịnh Đào gật gật đầu, lơ đãng: “Vậy cậu chạy mười vòng trước đi.”

Trần Minh Sinh ôm hai quả dưa, chạy mười vòng trên sân thể dục tối om.

Nghiêm Trịnh Đào đứng đó quan sát cậu sinh viên lặng lẽ chạy trên sân.

Sau khi chạy xong, Trần Minh Sinh toát mồ hôi đầm đìa, tay vẫn ôm hai quả dưa.

Nghiêm Trịnh Đào bỗng phát hiện trên dưa có vết máu.

Nét mặt anh dần nghiêm túc: “Sao thế này?”

Trần Minh Sinh kiên quyết khẳng định: “Không sao cả!”

Nghiêm Trịnh Đào: “Tay, tay, đưa tay ra!”

Cuối cùng Trần Minh Sinh buông dưa xuống, xòe tay ra. Vết thương trên tay càng nặng hơn, da trên lòng bàn tay gần như toác ra.

Nghiêm Trịnh Đào vừa nhìn vết thương đó lập tức hiểu ngay, anh trợn mắt há mồm trừng Trần Minh Sinh: “Thằng nhóc này!” Anh nhíu mày quát: “Đi theo tôi!”

Nghiêm Trịnh Đào dẫn Trần Minh Sinh đến phòng y tế rửa sạch miệng vết thương cho cậu.

Từ đầu tới cuối, Trần Minh Sinh chỉ nói một câu với Nghiêm Trịnh Đào: “Thầy ơi, thầy đừng báo phụ huynh nhé?”

Nghiêm Trịnh Đào gí ngón tay vào đầu Trần Minh Sinh: “Cậu đi trộm dưa đúng không? Cậu còn thi vào trường cảnh sát làm gì, không sợ người khác cười sao, cậu đi làm lưu manh luôn đi.”

Trần Minh Sinh không nói tiếng nào.

Nghiêm Trịnh Đào cúi đầu nhìn đôi tay băng bó của cậu, lại thoáng lướt mắt qua cậu sinh viên người đầm đìa mồ hôi này.

Anh bỗng bật cười.

Anh cảm thấy buổi tối hôm nay rất thú vị.

Anh như trông thấy tuổi trẻ, vẻ bất cần đời, và cả nhiệt huyết của mình qua cậu sinh viên này.

Anh hỏi: “Cậu tên gì?”

Trần Minh Sinh nhìn anh đáp: “Em là Trần Minh Sinh.”

Hôm đó, Nghiêm Trịnh Đào không kể lại chuyện này với ai, thậm chí để cậu đem dưa về.

Trần Minh Sinh bắt đầu cảm thấy, Nghiêm Trịnh Đào là một người lạ lùng.

Sau đó, cậu dần dần cảm phục năng lực chuyên môn của Nghiêm Trịnh Đào. Trước đây cậu không sợ trời không sợ đất, nhưng ở trước mặt Nghiêm Trịnh Đào cậu trở thành con người khác hẳn.

Nghiêm Trịnh Đào dường như vô tình hoặc cố ý chiếu cố cậu. Nghiêm Trịnh Đào là người địa phương, có đôi khi vào những ngày nghỉ còn bảo Trần Minh Sinh về nhà anh ăn cơm.

Trong ba năm, Nghiêm Trịnh Đào dần không giống thầy giáo, không giống huấn luyện viên mà giống người thân hơn.

Giống như một người cha.

Lúc Trần Minh Sinh bước vào năm thứ tư, Nghiêm Trịnh Đào tạm thời phải rời cương vị công tác.

Sau khi Trần Minh Sinh biết, cậu đến tìm anh. Nghiêm Trịnh Đào cho cậu biết, anh phải đến nơi khác.

“Đến đâu ạ?”

“Đi đâu tôi cũng phải xin phép cậu sao, nhóc à, cậu có quan niệm lớn bé không vậy?” Nghiêm Trịnh Đào không quan tâm lời cậu.

Trần Minh Sinh: “Em đi cùng thầy.”

“Nói nhảm.” Nghiêm Trịnh Đào nghiêm nghị dạy: “Cậu muốn bị đuổi à, nghiêm chỉnh học hành đi, bây giờ cậu bỏ học thì ra ngoài có thể làm gì?”

Trần Minh Sinh: “Thầy không cần quan tâm em có thể làm gì, thầy đi em cũng đi.”

Nghiêm Trịnh Đào nhìn Trần Minh Sinh, qua ba năm cậu đã thay đổi rất nhiều.

Thứ rõ ràng nhất là cơ thể và ánh mắt của cậu.

Dáng người cậu không còn gầy gò mà đã cường tráng, đôi chân khỏe khoắn, cánh tay mạnh mẽ. Da cậu vì những đợt huấn luyện hằng ngày đã đen đi nhiều, đường nét khuôn mặt cũng góc cạnh rõ nét hơn.

Cậu đã không còn là cậu bé trộm dưa bị bắt trong trường quân sự. Qua ba năm tôi luyện, cậu đã trở thành một người đàn ông.

Nghiêm Trịnh Đào biết dù anh không cho phép, Trần Minh Sinh vẫn nhất định đi theo.

Anh bảo Trần Minh Sinh: “Cậu về trước đi, vài hôm nữa tôi sẽ báo cho cậu biết.”

Nghiêm Trịnh Đào suy ngẫm.

Có việc gì mà Trần Minh Sinh nghĩ học giữa chừng vẫn có thể làm được hay không? Có, quả thật có một việc cậu có thể làm.

Nhưng, anh thật sự để cậu làm sao?

Ba ngày sau, Nghiêm Trịnh Đào gọi Trần Minh Sinh lên văn phòng, nói rõ những chuyện lợi bất cập hại, để Trần Minh Sinh tự quyết định tương lai bản thân mình.

Trần Minh Sinh không nhiều lời, đồng ý ngay tại chỗ.

“Cậu có biết, cậu sẽ phải chịu rất nhiều áp lực?”

Trần Minh Sinh: “Em biết.”

Nghiêm Trịnh Đào bảo cậu quay về suy nghĩ thật kỹ.

Hôm sau, Trần Minh Sinh mang đến câu trả lời hoàn toàn nằm trong dự kiến của anh.

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu nghĩ kỹ đi, trước lúc quyết định, tôi có thể cho cậu tự do, cho cậu suy xét thật kỹ càng. Nhưng một khi đã quyết định, tôi tuyệt đối không cho phép cậu đổi ý. Làm hay là không?”

Trần Minh Sinh cười với anh, nụ cười hơi lưu manh, dường như trong phút chốc Nghiêm Trịnh Đào lại trông thấy cậu bé năm xưa.

Một cậu bé vừa to gan vừa chính trực.

“Được, ngày mai tôi sẽ làm thủ tục cho cậu, cậu phải tham gia một đợt huấn luyện đơn giản, sau đó...” Nghiêm Trịnh Đào đứng dậy nghiêm trang nói với Trần Minh Sinh: “Tôi ở Vân Nam chờ cậu.”

Trần Minh Sinh đáp: “Yes, sir.”

Sau thời gian huấn luyện, cậu đến trình diện Nghiêm Trịnh Đào. Nghiêm Trịnh Đào không để cậu trực tiếp làm việc mà mang theo cậu tích lũy kinh nghiệm một thời gian.

Khi đó đúng lúc đang cần người gấp, ông trời mở mắt, đội cảnh sát bèn sắp xếp để Trần Minh Sinh làm việc bên cạnh Nghiêm Trịnh Đào. Ngay vào lúc cậu sắp quên mất lời Nghiêm Trịnh Đào, thì nhiệm vụ đến.

Đó là vào khoảng hai năm sau.

Cậu hai mươi ba tuổi.

Trần Minh Sinh nhận được nhiệm vụ nằm vùng trong một nhóm buôn thuốc phiện, đại ca là Minh Khôn.

Lúc đầu, đội cảnh sát bố trí để Trần Minh Sinh ngụy trang thành khách mua thuốc phiện, dụ gã mắc câu, từ đó bắt đầu điều tra nguồn gốc.

Nhưng kế hoạch này lại lệch hướng.

Vì một chuyến du lịch của Trần Minh Sinh.

Đó là phần thưởng Nghiêm Trịnh Đào thưởng Trần Minh Sinh trước khi chấp hành nhiệm vụ. Trước khi đi anh muốn để cậu chơi một chuyến cho đã. Anh hỏi Trần Minh Sinh muốn đi đâu chơi, lúc đó Trần Minh Sinh đang nằm ngủ trưa trên giường, cậu nghe Nghiêm Trịnh Đào hỏi bèn xoay đầu lại, chợt nhìn thấy bức tranh treo tường. Cậu chỉ bức tranh: “Đó là ở đâu?”

Nghiêm Trịnh Đào: “Cậu không biết đọc à, bên cạnh viết rõ đấy thôi.”

Trần Minh Sinh liếc nhìn, bên góc bức tranh viết bốn chữ: “Núi tuyết Ngọc Long”.

Cậu đáp: “Em đến đó.”

Vào lúc đó, du lịch Vân Nam không phát đạt như ngày nay, khách du lịch cũng không đông như bây giờ. Một mình Trần Minh Sinh vác ba lô, dạo chơi một vòng trên ngọn núi tuyết Ngọc Long hùng vĩ.

Kết quả dưới chân núi tuyết Ngọc Long, cậu gặp một chuyện.

Lúc đó đang giữa trưa, cậu ăn cơm trong nhà hàng dân tộc. Ở ngoài nhà hàng có dựng lều, bày biện như quán vỉa hè, lúc ăn cơm chỉ cần ngẩng đầu là trông thấy núi tuyết.

Trần Minh Sinh đang ăn ngon lành, đột nhiên cậu nghe thấy tiếng loảng xoảng, một chai bia vỡ nát.

Trần Minh Sinh vừa nghe âm thanh đó đã biết, cái chai không tự vỡ, mà là có người đập. Cậu quay đầu, thấy ngay bốn năm người khách đang đứng ngoài nhà hàng, người đi đầu cầm một chai bia bể chĩa vào một người khác.

Trần Minh Sinh nhìn sang người bị chĩa chai bia, đó là một người đàn ông trung niên mặc đồ thể thao, xem ra vừa đi chơi về. Có một cô bé đứng ngay bên ông ta, hình như là con gái ông ta.

Người đàn ông có lẽ sợ con gái bị dọa, đẩy cô bé vào trong khách sạn, còn ông ta đứng chắn bên ngoài.

Mấy gã kia nhìn chằm chằm ông ta, cầm chai bia vỡ chuẩn bị đâm tới.

“Này!” Trần Minh Sinh bỗng gọi lớn.

Mấy gã đó nhìn sang, quan sát cậu một lát, người đứng đầu hỏi: “Mày là ai?”

Trần Minh Sinh vẫn cầm đũa trộn mì, “Trẻ con còn đứng đó mà các người đã động thủ rồi.”

Người kia cười khẩy: “Mẹ kiếp, mày lảm nhảm gì đó? Muốn xen vào à?”

Trần Minh Sinh: “Giữa ban ngày ban mặt, anh không sợ có người báo cảnh sát sao?”

“Báo cảnh sát?” Người kia không nói một lời, ném chai bia qua. Trần Minh Sinh nghiêng người tránh đi, chai bia rơi xuống đất vỡ tan nát.

“Muốn báo cảnh sát?” Người kia chỉ vào mặt Trần Minh Sinh, đe dọa: “Mày còn nói nhảm nữa, tao đập mày luôn.”

Trần Minh Sinh chăm chú nhìn gã, bỗng nhiên cậu bật cười: “Anh nhất quyết?”

Người kia đáp: “Thì sao?”

Trần Minh Sinh cúi đầu, im lặng. Cậu nâng một tay gãi gãi gáy mình... vào lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, cậu bỗng cầm cái chén trên bàn tạt thẳng vào mặt người kia.

Đó là một chén nước mì nóng vừa múc ra không lâu, người đó bị tạt vào mặt, thét thất thanh như heo bị chọc tiết, những gã còn lại chửi bậy một câu rồi cùng nhào tới.

Trần Minh Sinh chạy đến góc đặt túi rác của nhà hàng, lôi một cây lau nhà ra, đạp mạnh một cái, cây lau nhà gãy thành hai khúc. Trần Minh Sinh cầm một nửa xoay người lập tức ra tay...

“Aaaa, đánh nhau, có người đánh nhau.”

“Đằng trước có người đánh nhau!”

“Có đánh nhau ở cửa nhà hàng kìa!”

“...”

“...”

Ở cạnh một cái hồ nhỏ cách đó không xa có một nhóm người đang chụp ảnh lưu niệm, họ đang tụ lại vừa quan sát thứ gì đó vừa chỉ trỏ: “Không giống, không giống thật mà.”

Vừa lúc này nghe có người đánh nhau, có trò náo nhiệt để hóng hớt, đám người lập tức tản ra.

Chỉ còn lại một người.

Đó chính là người vừa bị chỉ trỏ.

Đó là một cô gái còn rất trẻ, cô đang hoàn thành bài tập trong kỳ nghỉ của mình.

Cô ngồi trên một băng ghế nhỏ, trước mặt là một bức tranh sơn dầu, bên tay là một chiếc vali lớn.

Đối diện cô là một dãy núi tuyết nguy nga, đồ sộ.

Hiện giờ rõ ràng là bầu trời xanh thẳm, mặt tuyết trắng tinh, hồ nước xanh biếc; nhưng bức tranh của cô lại mang sắc lửa đỏ rực.

Vừa nhạt nhòa vừa đỏ đậm rực rỡ, tựa như đang bùng cháy.

Ngọn núi trong tranh và ngọn núi hiện thực tựa như hai thế giới đối lập.

Chẳng trách, có người bảo cô vẽ không giống.

Nhưng mặc kệ người khác bảo sao, cô vẫn ngồi im lặng tại chỗ. Cô mặc một chiếc váy liền thân thật dài, tóc tết bím, tỉ mẩn xem bức tranh mình vẽ, từng nét từng nét tăng thêm sắc màu trên đó.

Cách đó không xa, tiếng đánh nhau nghe rõ mồn một.

Nhưng cô không hề xoay người lại dù chỉ một lần.

Trong mắt cô chỉ có ngọn núi tuyết kia.

Ngọn núi tuyết trong truyền thuyết thấp thoáng xa xôi, từng cụm mây trắng bồng bềnh trôi nổi. Nó tựa như một giấc mộng, làm cho người ta vừa như mơ màng vừa như bừng tỉnh.

Tuyết sơn, núi tuyết.

Nếu có thể trông thấy tuyết sơn, nếu có thể tiên đoán vận mệnh.

Nếu thời gian có thể quay ngược, nếu năm tháng có thể trở về.

Vị khách qua đường đó liệu có thể bước vào giấc mộng của bạn.

Mà bạn, có bằng lòng ngoảnh đầu lại...

Lời tác giả

Gần đây tôi nghe được cách nhìn của một vài người với nam chính Trần Minh Sinh, trong đầu tôi lập tức hiện lên một câu hỏi: “Nói xem Trần Minh Sinh của chúng ta có phải một người nhã nhặn không?”

Có phải ở trong nhận thức của mọi người, Trần Minh Sinh là nhân vật nam chính điển hình võ nghệ cao cường, si tình một lòng một dạ, nhưng không gặp thời thế nên đau khổ bất hạnh?

Không! Không! Không!

Hôm nay tôi nhất định phải sửa lại suy nghĩ của mọi người.

Anh chính là tầng lớp dân chúng nghèo khổ, những thứ chói lọi hoành tráng đều là gia vị tiểu thuyết cần.

Có bạn nói, Trần Minh Sinh là cảnh sát rõ rành rành vậy mà đám người buôn ma túy không nhận ra, bọn chúng là đồ ngu sao?

Đúng, đám người đó ngu thật.

Trước lúc viết tôi có tra qua một vài án lệ, tôi cũng phải giật mình hoảng sợ.

Mọi người có bao giờ gặp đại đội trưởng tự nằm vùng lén bắt bọn buôn ma túy mà từng bị phát hiện chưa? Mọi người có từng thấy đội cảnh sát chống buôn ma túy thay nhau làm nhiệm vụ mà từng bị bại lộ chưa?

Thật ra, loại bỏ phần tự cung tự cấp đó, trình độ văn hóa đám người buôn ma túy đó không cao, xảo quyệt không nhiều, chỉ hơn nhau kinh nghiệm. Những người chỉ số thông minh cao, trong nhóm trinh sát hoặc phản trinh sát, nhóm theo dõi điện thoại, nhóm theo dõi thiết bị nghe trộm vệ tinh định vị đều bắt nguồn từ điện ảnh mà thôi.

Thật sự có ư, có lẽ có, nhưng cũng không phải loại cảnh sát nhỏ bé như Trần Minh Sinh có thể gặp, lẫn loại tội phạm “tép riu” như đám Bạch Cát này có thể xài.

Anh Sinh của mọi người là một tên quê mùa đến cả di động loại mới cũng không biết dùng, mọi người cả ngày đều ép anh làm anh hùng, áp lực của anh ấy sẽ lớn lắm đấy.

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác sách:

Xù Risan - Fuju - H.y

(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)