Hẹn ước - Chương 63 + 64

Chương 63

Trong suốt bữa tiệc hôm đó, Dương Chiêu luôn bất an.

Một bàn đồ ăn ngon mắt, người thân trò chuyện rôm rả, tiếng cười trẻ thơ giòn tan đều cách cô rất xa.

Những lo lắng suy tư, u phiền sầu muộn của họ chẳng tài nào đi vào lòng cô.

Nhưng cô không hề cô đơn.

Lúc cô nhìn người khác nở nụ cười, cô thầm nghĩ mình cũng có.

Cô cũng có chuyện chỉ cần vừa nghĩ tới là sẽ bật cười, cô cũng có một cái tên chỉ cần nhớ tới sẽ khẽ cong khóe môi.

Cô cũng có.

Vì vậy cô như tìm thấy một cách thức khác để trao đổi với họ, họ trò chuyện, cô cũng trò chuyện; họ cười, cô cũng cười. Nụ cười đó không phải làm cho có, cũng không hề dối gạt lương tâm.

Chỉ có điều quá trình giao tiếp của cô và họ dường như được ngăn cách bằng một lớp màng mỏng.

Mỏng manh, trong suốt loại bỏ âm thanh của đối phương.

Dương Chiêu muốn quay về nhà.

Tuổi tác ông nội đã cao không thức khuya được, chưa tới mười giờ ông phải trở về nghỉ ngơi

Ba Dương Chiêu chịu trách nhiệm đưa ông về.

Những người khác ở lại đây đón giao thừa.

Mẹ Dương Chiêu thừa dịp rảnh rỗi đến bên cô.

“Tiểu Chiêu, con ngồi một mình làm gì thế?”

Dương Chiêu cười với bà: “Không có gì, vừa nãy con ăn hơi no.”

Bà Dương hỏi: “Mẹ thấy con ăn không bao nhiêu mà, chút vậy đã no rồi à?”

Dương Chiêu: “Là do mẹ không nhìn kỹ, con ăn nhiều lắm.”

Bà Dương gật đầu.

Bà không rời đi, yên lặng ngồi bên Dương Chiêu. Dương Chiêu nhìn mẹ, bà Dương hỏi: “Tiểu Chiêu, đêm nay con hơi bất an.”

Dương Chiêu cúi đầu, bình thản: “Đâu có.”

Bà Dương: “Mẹ là mẹ con, tâm trạng con gái mình chẳng lẽ mẹ không nhận ra sao?”

Dương Chiêu không đáp.

Bà Dương im lặng một lúc, sự im lặng đột ngột như ngăn cách hai mẹ con.

Mẹ con thấu hiểu nhau, dần dần thay đổi trong bầu không khí im lặng này.

Hai người đều biết trong lòng đối phương đang nghĩ gì. Dương Chiêu đang chờ mẹ lên tiếng, nhưng nét mặt bà Dương vẫn bình thản, không có ý định nói chuyện.

Ở nhà họ Dương, không lên tiếng đồng nghĩa với không có giá trị.

Vì thế sự trầm mặc biến thành giằng co.

Dương Chiêu không muốn lùi bước.

Sau một lúc lâu, một người họ hàng bước đến trò chuyện cùng bà Dương.

Bà cũng bắt đầu trò chuyện với người họ hàng kia, giống như chuyện vừa rồi hoàn toàn không xảy ra.

Dương Chiêu đứng dậy rời đi.

Bà Dương đứng đằng sau dõi theo bóng lưng Dương Chiêu, không nói gì.

“Sao vậy?” Người họ hàng kia thấy nét mặt bà Dương hơi khác nên cũng quay đầu nhìn theo bóng dáng Dương Chiêu.

“Không có gì.” Bà Dương cười cười với người họ hàng đó, bình thản lên tiếng: “Con gái lớn rồi.”

“Đúng vậy.” Người họ hàng kia cũng có một cô con gái, bùi ngùi: “Con gái lớn thì không lo nổi nữa. Nhưng mà Tiểu Chiêu rất nghe lời, cũng hiểu chuyện, có lẽ không cần tốn nhiều tâm tư đâu.”

Bà Dương bình thản trả lời: “Ừ, nó sẽ hiểu thôi.”

Mười hai giờ, mọi người trong nhà cùng đón năm mới.

Vài người chủ trì tiệc họp mặt đang đếm ngược những giây cuối cùng, Dương Chiêu cúi đầu len lén lấy di động ra soạn một tin nhắn.

“Mười, chín, tám...”

Dương Chiêu viết tin nhắn xong, cô thuần thục gõ vào một dãy số trong dòng người nhận thư.

“Năm, bốn, ba, hai, một! Chúc mừng năm mới...!”

Giây cuối cùng đi qua, tiếng pháo hoa lập tức rộn rã bên ngoài cửa sổ, nhìn ra ngoài pháo hoa bùng lên thắp sáng cả nửa thành phố.

Khuôn mặt mọi người trong nhà đều hân hoan chúc phúc nhau.

Dương Chiêu nhẹ ấn nút gửi tin.

Đó là một tin rất ngắn gọn, rất giống câu mọi người thường chúc, Dương Chiêu nhắn với anh...

Chúc mừng năm mới.

Trần Minh Sinh, chúc mừng năm mới.

Một giờ sáng, Dương Chiêu thu dọn mọi thứ quay về nhà.

Dương Cẩm Thiên vốn muốn về cùng Dương Chiêu nhưng Dương Chiêu không đồng ý. Cô bảo cậu ở lại, lúc Dương Cẩm Thiên hỏi lý do, Dương Chiêu chỉ nói: “Đêm nay chị có việc.”

Dương Chiêu lái xe, đêm giao thừa cả thành phố không ngủ, đã qua một thời gian mà trên đường vẫn đông đúc náo nhiệt. Có người đốt pháo, có người đang vội vã đi lại, cũng có người đang đốt giấy tiền vàng bạc bên đường.

Lúc Dương Chiêu chờ đèn xanh, cô trông thấy một cụ già ngồi ở ngã tư đốt giấy tiền, gió đông phương bắc rất lớn, thổi bay tờ giấy đang cháy, những đốm lửa nhỏ tung bay trong không trung cuối cùng hóa thành tro rồi tan biến.

Thật ra luật ở thành phố không cho phép đốt giấy tiền vàng bạc trên đường. Dương Chiêu chưa bao giờ đốt giấy tiền nhưng cô không ghét nó, thậm chí có thể nói cô hoàn toàn hiểu ý nghĩa của loại giấy vàng nhạt cũ kỹ và những đốm lửa đỏ lơ lửng kia.

Mảnh giấy cực kỳ đơn giản đó mang theo nguyện vọng rất đơn thuần của con người.

Lúc Dương Chiêu về tới Hoa Khải Kim đã hơn hai giờ sáng. Cô không muốn quấy rầy Trần Minh Sinh nghỉ ngơi, nhưng không còn cách nào khác, cô đã đưa chìa khóa cho anh.

Dương Chiêu không biết anh đã ngủ hay chưa, cô nhấn chuông cửa.

Gần như ngay tức khắc, sau cánh cửa vọng đến tiếng trả lời.

“Chờ chút.”

Giọng nói của anh vẫn giống thường ngày, trầm thấp nhẹ nhàng.

Dương Chiêu nghe tiếng dép và tiếng nạng chống gõ liên tiếp trên nền gạch.

Hóa ra... Cô nghĩ, hóa ra tâm trạng khi đứng ngoài cửa chờ là như thế này.

Cửa vang lên tiếng lách cách, Trần Minh Sinh mở cửa ra.

Trong khoảnh khắc cửa mở anh đang cúi đầu nhìn ổ khóa, sau khi cửa mở tầm mắt anh lập tức tìm lên trên, cuối cùng dừng lại chỗ Dương Chiêu. Dương Chiêu chắp tay sau lưng, đứng ngoài cửa chăm chú nhìn anh.

Trần Minh Sinh đã cởi áo khoác, anh đang mặc một chiếc áo thun ba lỗ đứng trong căn phòng rất ấm áp.

Dương Chiêu nhìn sang bên cạnh anh: “A, anh còn bật điều hòa nữa à?”

Trần Minh Sinh cười, lười biếng đáp: “Lạnh mà.”

Dương Chiêu: “Anh không mời em vào sao?”

Trần Minh Sinh nghiêng người sang, Dương Chiêu bước vào. Lúc đi lướt qua anh cô giơ cao cái túi nilon trong tay lên trước mặt anh. Mùi thức ăn thơm ngon bay ra.

Dương Chiêu hỏi: “Anh đói không?”

Nghe tới đây, Trần Minh Sinh lên tiếng.

“Tủ lạnh của em bày chơi thôi sao, trong đó không có gì cả.”

Dương Chiêu thản nhiên: “Có nước.”

Trần Minh Sinh gật đầu, chống nạng theo sau Dương Chiêu. Dương Chiêu vào trong bếp, không lâu sau cô dọn đồ ăn lên bàn.

“Để em hâm lại cho anh.”

“Không cần đâu, chưa nguội mà.”

Dương Chiêu cảm thấy tầm mắt tối lại, một cánh tay vươn tới giành lấy cái đĩa trong tay cô.

Vóc dáng anh cao, Dương Chiêu ngẩng đầu nhìn cái đĩa bị lấy đi, cũng không còn cách nào khác.

Bên bàn ăn, Trần Minh Sinh ăn từng miếng từng miếng một.

Dương Chiêu ngồi đối diện hỏi: “Khi nào anh quay về?”

Trần Minh Sinh ngậm đầy miệng thức ăn trả lời: “Sáng mai.”

Dương Chiêu: “Anh phải báo trước chứ.”

Trần Minh Sinh cười cười, gật đầu.

Dương Chiêu: “Vì muốn làm em ngạc nhiên à?”

Trần Minh Sinh lơ đãng giương mắt nhìn cô: “Em ngạc nhiên lắm ư?”

Dương Chiêu khoanh tay, bình thản đáp: “Ngạc nhiên.”

Trần Minh Sinh cười vặn lại: “Sao anh không thấy vậy nhỉ?”

Dương Chiêu sửng sốt, một lúc lâu sau vẫn không hề lên tiếng. Trần Minh Sinh chú ý thấy bèn hỏi cô: “Em sao vậy?”

Dương Chiêu ngẫm nghĩ: “Trần Minh Sinh, có phải em lãnh đạm quá không?”

Trần Minh Sinh khựng lại, anh không ngờ Dương Chiêu đột ngột hỏi như vậy, anh lắc đầu: “À không, sao em lại nghĩ vậy?”

Dương Chiêu: “Lần đầu tiên anh nhìn thấy em, anh có cảm giác gì?”

Trần Minh Sinh cầm đôi đũa, tựa lưng vào ghế, dường như đang hồi tưởng lại, cuối cùng nhịp nhịp ngón tay trên cằm, giọng điệu rất nghiêm túc: “Cảm giác đầu tiên của anh là, em rất giàu có.”

Dương Chiêu: “...”

Trần Minh Sinh bưng chén lên, lại lùa vài đũa: “Nói thật, lúc đó anh đã thấy em trước khi em lên lầu.”

“Hả?”

“Lúc ở dưới lầu.” Trần Minh Sinh tiếp lời: “Khi đó, anh đang đứng sát vách tường, cửa sổ ngay bên cạnh, lúc em dừng xe anh đã thấy em rồi. Khoảnh khắc đó anh đã nghĩ, lần đó anh xui xẻo rồi.”

Dương Chiêu hơi khó hiểu: “Vì sao?”

Trần Minh Sinh: “Những người như bọn em, mất tiền là chuyện nhỏ, chịu ấm ức mới là chuyện lớn. Anh đã nghĩ chắc chắn em sẽ chặn anh một khoản thật to hoặc là lôi anh ra tòa.”

Dương Chiêu: “Em chặn tiền của anh sao?”

Trần Minh Sinh nhìn cô không đáp... hoặc là... không dám đáp.

Nét mặt Dương Chiêu không hề thay đổi.

Rốt cuộc Trần Minh Sinh cũng mở lời: “Không tính là chặn, khoản nhỏ thôi.”

Dương Chiêu không lên tiếng, quả thật lúc trước cô có ý làm khó anh.

Trần Minh Sinh hoàn toàn chẳng quan tâm, tiếp tục: “Thật ra cũng không xem là lừa tiền, trước đây có một lần anh đánh người ta chỉ xước miếng da...” Trần Minh Sinh cầm đôi đũa lên, sau đó mở ngón trỏ và ngón cái ra, ước lượng một khoảng cách cỡ năm sáu centimet: “Người đó đòi anh đền mười vạn tệ.”

Dương Chiêu: “Anh đền thật à?”

Trần Minh Sinh cười đáp: “Làm gì có.”

Dương Chiêu: “Sau đó thì sao, kết cục thế nào?”

Tay Trần Minh Sinh dừng lại trên đĩa rau, không biết đang nghĩ tới điều gì, ánh mắt dường như trầm tư trong thoáng chốc, rồi sau đó anh nhìn Dương Chiêu khẽ cười: “Không thế nào cả, chỉ vậy thôi.”

Dương Chiêu không hỏi lại, cô nhìn bàn tay đang cầm đũa, thản nhiên nhắc: “Anh đừng ăn thịt không, ăn thêm chút rau đi.”

Trần Minh Sinh gật đầu: “Ừ.”

Cơm nước xong xuôi, rửa mặt sạch sẽ đã khoảng ba giờ sáng.

Hai người nằm trên giường trong phòng ngủ, Dương Chiêu mặc áo ngủ tựa vào lồng ngực Trần Minh Sinh. Cô rất mệt và buồn ngủ, cô không muốn ngủ, nhưng mí mắt đang nặng trĩu, cứ díp cả lại.

Cô phân tán cơn buồn ngủ của mình bằng cách trò chuyện với Trần Minh Sinh.

“Anh ngủ chưa?”

“Vẫn chưa.” Trần Minh Sinh đáp.

Dương Chiêu: “Đã trễ lắm rồi, sao không ngủ, anh không buồn ngủ ư?”

Trần Minh Sinh: “Anh không sao.”

Lồng ngực của Trần Minh Sinh thật vững chãi, ấm áp tựa như một vòng xoáy nước nóng thật to lớn bao trọn lấy Dương Chiêu. Cô ngửi thấy mùi xà bông thoang thoảng trên người anh và cả mùi thuốc lá nồng nàn cả đời không thể rửa sạch, khiến cô chìm đắm.

Cô kể với anh: “Em đang vẽ một bức tranh.”

“Thật à?” Trần Minh Sinh hỏi: “Em vẽ gì?”

Dương Chiêu: “Không gì cả.”

Bên ngoài tiếng pháo đì đùng cuối cùng cũng đã giảm bớt, nhưng thỉnh thoảng vẫn có âm thanh vọng tới từ góc xa khuất nhất trong thành phố.

Vào một đêm thế này, hai người nói với nhau những gì đều không quan trọng.

Quan trọng chính là quá trình nói chuyện.

Những lời đó đều không di chuyển qua não bộ mà chỉ mang tính phản xạ, hai người thong thả trò chuyện, có lẽ chờ đến khoảnh khắc mặt trời lên, chính họ cũng không nhớ mình và đối phương đã từng nói những gì.

Điều duy nhất có thể nhớ chỉ là hai người đã trò chuyện với nhau.

Trong đêm giao thừa dài lê thê, kéo cơ thể mỏi mệt, hai người ôm chặt lấy nhau.

Chờ trời sáng, họ sẽ lại chia cách.

Chương 64

Dương Chiêu không hỏi khi nào anh về.

Cho dù thời gian chờ đợi có vượt xa tưởng tượng ban đầu của cô.

Trước đây anh nói, “chờ đến lúc em giải quyết đống công việc ngập đầu của em xong, anh sẽ về”.

Nhưng Dương Chiêu đã hoàn thành công việc từ lâu, đến khi cô đã làm xong đống công việc tiếp theo, Trần Minh Sinh vẫn bặt vô âm tín.

Đông qua, xuân cũng qua.

Dương Chiêu đã quen đợi chờ.

Hoặc có thể nói, có đôi khi cô dường như đã quên mất cô vẫn đang chờ đợi.

Bức tranh kia đã hoàn thành từ lâu, Dương Chiêu bọc kỹ lại rồi để nó vào trong ngăn tủ. Chỉ lúc nào cô tìm sách hay xem tư liệu mới có thể trông thấy bức tranh đó.

Sau đêm giao thừa, Trần Minh Sinh không quay về, cũng không có bất kỳ tin tức gì.

Thoạt đầu, Dương Chiêu trông thấy bức tranh đó, lòng cô sẽ có một áp lực vô hình dồn nén. Qua một thời gian, khi cô thấy nó sẽ thoáng chút khổ sở. Cuối cùng, đợi đến mùa hè, chờ cho hàng cây lê ven đường nở hoa rực rỡ, cô ngẫu nhiên bắt gặp bức tranh trong tủ, cõi lòng đã bình thản tĩnh lặng.

Có lẽ, tất cả mọi tình cảm đều sẽ thế này.

Lúc đầu bùng cháy, lúc giữa nồng nàn, cuối cùng quay về bình thản.

Bắt đầu vào tháng năm, Dương Chiêu không còn nghĩ tới Trần Minh Sinh nữa. Vì kỳ thi đại học của Dương Cẩm Thiên đã đến.

Những ngày còn lại trước kỳ thi đã đếm được trên đầu ngón tay.

Thành tích Dương Cẩm Thiên tăng đột ngột chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, sau đó cậu hăng say học tập đến mức Dương Chiêu phải khuyên cậu nghỉ ngơi. Cậu cố gắng như vậy là vì cậu đã tìm thấy hy vọng. Với những người không thấy mục tiêu họ sẽ không nỗ lực. Còn những ai đã nắm giữ tương lai cũng không cần phải cắm đầu chạy. Chỉ có những người còn đang trên đường, thậm chí còn vừa phát hiện ánh sáng dẫn dường, mới có thể liều chết nỗ lực.

Mấy ngày cuối, giáo viên cũng không khuyến khích các sĩ tử cố gắng học, ngược lại còn khuyên chúng phải thả lỏng tinh thần, đừng quá căng thẳng.

Trước kỳ thi đại học ba ngày, trường Trung học thực nghiệm bắt đầu kỳ nghỉ.

Buổi tối ngày nghỉ đầu tiên, chủ nhiệm lớp mời phụ huynh học sinh tới tham dự một buổi họp mặt nhỏ, Dương Chiêu cũng đến.

Trong buổi họp, cô giáo Tôn chủ yếu phổ biến vấn đề điều chỉnh tâm lý cho thí sinh trong những ngày cuối, còn dặn dò cách ăn uống thuận tiện nhất, cuối cùng bảo phụ huynh không nên tạo áp lực lớn cho bọn trẻ.

Lúc cuộc họp tan, cô giáo Tôn giữ Dương Chiêu ở lại một lát. Cô nhắc nhở Dương Chiêu, tình hình của Dương Cẩm Thiên vẫn chưa ổn định, cậu còn phải nỗ lực hơn nữa, tình trạng căng như dây đàn này mãi cho đến khi thi xong môn cuối cùng mới có thể thả chùng được.

“Thành tích của Dương Cẩm Thiên đột ngột tăng vọt trong một năm nay, chỉ còn bước cuối cùng này thôi, nhất định phải xem trọng!” Đến kỳ thi đại học, sĩ tử và giáo viên đều như phát điên, mắt mở to giống hệt gà chọi: “Nếu Dương Cẩm Thiên phát huy tốt, muốn thi chín trăm tám mươi lăm trường cũng không thành vấn đề.”

Dương Chiêu không bị sự nhiệt tình của cô giáo cuốn hút, nhưng cô vẫn rất biết ơn cô giáo Tôn. “Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ dặn dò thằng bé.”

“Được!”

Mấy ngày nghỉ bình thản trôi qua, cuối cùng đã đến ngày thi, Dương Chiêu phát hiện, chính cô cũng căng thẳng. Nhưng dù thế nào đi nữa, ở đất nước này, kỳ thi đại học với một người mà nói đều là bước đệm quan trọng nhất.

Trường thi của Dương Cẩm Thiên là trường trung học ba mươi mốt, cách nhà Dương Chiêu rất xa.

Lúc nhận được thông báo địa điểm thi, Dương Chiêu từng hỏi Dương Cẩm Thiên có muốn đến ở gần đó không, Dương Cẩm Thiên bảo không cần.

So sánh với Dương Chiêu thì Dương Cẩm Thiên hình như rất thờ ơ. Mỗi ngày cậu thức dậy lúc 6 giờ 10, đi ngủ lúc 23 giờ 30, giữa trưa còn có giấc ngủ bốn mươi phút cố định. Dương Chiêu rất hài lòng cách sinh hoạt nghỉ ngơi của cậu.

Từ trung tuần tháng năm, cô gác lại tất cả công việc, chuyên tâm đưa đón Dương Cẩm Thiên đi thi đại học.

Ngày thi, con đường trước cổng trường thi đã bị vây kín, xe không vào được. Dương Chiêu cũng giống các bậc phụ huynh khác chen chúc chờ trước cổng. Những phụ huynh khác tụ lại trò chuyện rôm rả. Dương Chiêu không quen biết họ, cô tựa vào một thân cây ven đường hút thuốc.

Lúc sáng Dương Cẩm Thiên cứ ngồi mãi trong xe Dương Chiêu, ngồi đến thời gian cuối cùng theo quy định vào trường thi cậu mới vào. Trước khi vào cậu liếc nhìn Dương Chiêu, Dương Chiêu khích lệ cậu cố lên.

Dương Cẩm Thiên cười nói: “Chị, cuối cùng cũng có chuyện khiến chị vui vẻ.”

Dương Chiêu sửng sốt một lát, Dương Cẩm Thiên đã đi xa. Cô cảm thấy lời Dương Cẩm Thiên hơi khó hiểu, nhưng ngẫm nghĩ có lẽ cô cũng hiểu ý cậu.

Chỉ mấy giờ ngắn ngủi, buổi sáng, buổi chiều, Dương Cẩm Thiên đã thi xong ngày đầu tiên.

Lúc rảnh rỗi ngẫm nghĩ, cô phát hiện thật ra lực học của Dương Cẩm Thiên nào phải kém cỏi gì. Cho dù Dương Chiêu không muốn thừa nhận cũng không được, Dương Cẩm Thiên rất thông minh, nhất là toán lý hóa.

Tuy tính cách Dương Cẩm Thiên hơi bốc đồng, nhưng cách tư duy của cậu rất lý tính, cực kỳ bình tĩnh và lý trí. Điều này khiến Dương Chiêu hơi bất ngờ.

Mà tiếng Anh, Dương Chiêu và cha mẹ cô đều là những người đi du học về, Dương Chiêu và Dương Cẩm Thiên đã thường xuyên tiếp xúc với nó từ nhỏ, thành tích sẽ không tệ.

Chỉ duy nhất một môn Dương Cẩm Thiên không thích lắm, đó chính là ngữ văn. Dương Cẩm Thiên không thích việc nghiền ngẫm nội dung trong từng câu từng chữ, không thích những câu thơ phong hoa tuyết nguyệt, thậm chí một bài văn tám trăm chữ cũng khiến cậu đau đầu.

Cho nên sau khi thi xong môn ngữ văn, Dương Chiêu quan sát kỹ sắc mặt Dương Cẩm Thiên, cuối cùng Dương Cẩm Thiên cũng không nổi nữa bèn quay đầu lại hỏi Dương Chiêu: “Chị, có gì thì chị cứ hỏi đi.”

“Hả?”

Dương Chiêu nhanh chóng dời tầm mắt: “Gì cơ?”

Dương Cẩm Thiên cười: “Có phải chị muốn hỏi em thi thế nào không?”

Dương Chiêu lắc đầu: “Không, thi xong rồi thì đừng nghĩ tới nó nữa, chuẩn bị môn tiếp theo đi.”

Giữa trưa, Dương Chiêu hỏi Dương Cẩm Thiên muốn ăn gì. Dương Cẩm Thiên ngẫm nghĩ đáp: “Ăn gì cũng được phải không?”

Dương Chiêu khởi động ô tô: “Đương nhiên.”

“Em muốn đi ăn đồ Nhật.” Hình như tâm tình Dương Cẩm Thiên không tệ, cậu ngồi ở hàng ghế sau nhoài người lên trước: “Được không?”

Dương Chiêu hơi bất ngờ: “Đồ Nhật?”

“Hồi trước đã đi rồi đó.” Dương Cẩm Thiên nhắc.

“Chị biết, chị vẫn nhớ mà.” Dương Chiêu nghĩ, nhà hàng kia cách chỗ này không xa không gần, nhưng... “Sao em lại muốn đến đó.”

Tuy hỏi thêm một câu nhưng cô vẫn quay xe đổi hướng, rẽ vào một ngã tư đường khác.

Dương Cẩm Thiên trả lời: “Em là thí sinh cho nên hôm nay em lớn nhất.”

Dương Chiêu cười cười: “Đúng, hôm nay em lớn nhất.”

Trong xe im lặng một lúc, Dương Chiêu lơ đãng nghiêng đầu đúng lúc trông thấy Dương Cẩm Thiên đang nhìn cô. Lúc ánh mắt cậu vừa bắt gặp ánh mắt Dương Chiêu, cậu lập tức quay đầu đi.

Dương Chiêu bình thản hỏi: “Sao vậy?”

Dương Cẩm Thiên cười lắc đầu: “Không có gì.”

Nhà hàng Nhật kia vẫn an tĩnh như thế, không quá đông khách. Dương Chiêu và Dương Cẩm Thiên tìm chỗ ngồi, Dương Chiêu hỏi cậu: “Em muốn ăn gì?”

Dương Cẩm Thiên đáp: “Gì cũng được.”

Dương Chiêu đưa menu cho cậu: “Em muốn ăn gì thì chọn đi.”

Dương Cẩm Thiên gọi hai phần sushi, một phần cá hồi và hai ly nước.

Dương Chiêu không có khẩu vị, ngược lại Dương Cẩm Thiên ăn rất ngon miệng.

Ánh đèn trong nhà hàng rất mờ như vốn dĩ. Hai người ngồi trước một quầy bar dài, khuôn mặt Dương Chiêu dưới ánh đèn quầy bar trông rất trắng, rất sạch sẽ.

Dương Cẩm Thiên ăn xong, vẫn còn dư dả thời gian mới tới môn tiếp theo.

“Em muốn đi chưa?” Dương Chiêu hỏi, “Có muốn nghỉ ngơi một lúc không?”

Dương Cẩm Thiên lắc đầu, thoạt nhìn cậu rất hăng hái: “Không cần đâu, em không mệt mà.”

Dương Chiêu gật đầu: “Vậy chờ thêm lát nữa.”

“Chị.”

Dương Cẩm Thiên lấy khăn tay chùi miệng sau đó thử đề nghị: “Chị nói chuyện với em một chút đi.”

“Ok.” Dương Chiêu đáp.

Dương Cẩm Thiên: “Chị biết không, hôm nay em không thấy căng thẳng chút nào hết.”

Dương Chiêu cười: “Ừ, năm đó lúc chị thi đại học cũng không thấy căng thẳng.”

Tay cô cầm ly thức uống lên nhưng không đưa lên miệng: “Không căng thẳng là tốt.”

Cô nói tiếp: “Không căng thẳng có nghĩa là em đã dự tính được trước.”

Cô ngẩng đầu nhìn Dương Cẩm Thiên: “Tiểu Thiên, ông trời sẽ đền đáp những người chăm chỉ, chỉ cần em nỗ lực sẽ được đền đáp.”

“Dạ.”

Dương Cẩm Thiên cúi đầu, một lát sau cậu “dạ” thêm một tiếng thật nặng nề.

Cuộc thi hai ngày cuối cùng kết thúc thuận lợi.

Môn thi cuối cùng là tiếng Anh, trong phòng thi có rất nhiều người đã hoàn thành bài thi trước hai mươi phút so với thời gian quy định. Dương Cẩm Thiên cũng nằm trong số đó. Cậu đã hoàn thành bài thi từ rất sớm, nhưng theo lời dặn của cô chủ nhiệm, cậu phải chờ tới phút cuối cùng mới nộp bài.

Dương Cẩm Thiên ngồi bên cửa sổ, quay đầu nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài.

Hôm nay trời rất đẹp, bầu trời xanh lam chen lẫn vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Cửa sổ hơi hé mở, gió mát bên ngoài ùa vào thổi tung rèm cửa phất phơ qua lại trước mặt Dương Cẩm Thiên. Vài cánh chim chao liệng trên nền trời xanh thẳm. Dương Cẩm Thiên nhìn ngắm đến ngẩn ngơ.

Cậu bỗng nhớ tới Dương Chiêu, nhớ tới người chị gái của cậu. Chị đang chờ cậu ở ngoài.

Khóe mắt Dương Cẩm Thiên cay cay.

Dương Cẩm Thiên không thể nói rõ tầm quan trọng của Dương Chiêu với cậu. Có đôi khi cậu cảm thấy tình cảm của mình với Dương Chiêu rất nhạt nhẽo, nhưng có khi cậu lại cảm thấy cô là tất cả với cậu. Cô cho cậu niềm hy vọng, cho cậu cả tương lai.

Lúc tiếng chuông reo vang, các thí sinh đồng loạt hoan hô. Lúc đầu chỉ có vài người, sau đó lan ra một lớp, rồi đến cả tầng lầu cuối cùng đều hoan hô thật vang dội. Được tự do!

Mặc kệ thi có tốt hay không, với các sĩ tử mà nói dù chỉ trong giây phút, bọn trẻ như được trút hết mọi gánh nặng, thật sự giải phóng bản thân.

Nét mặt các giáo viên còn ở lại thu bài đều hiện lên vẻ thấu hiểu, họ cố nhịn cười, thu lại tất cả bài thi sau đó mới bảo thí sinh: “Tự do rồi, đi thôi!”

Hành lang trong phút chốc chật ních người. Dương Chiêu đứng trong một đám phụ huynh, bị chen đẩy có hơi choáng váng, nhưng cô không lùi bước. Cô cảm thấy cô phải đứng ở hàng đầu tiên.

Cô đã thấy Dương Cẩm Thiên, Dương Cẩm Thiên cũng nhanh chóng phát hiện ra cô.

Dương Cẩm Thiên mặc một chiếc áo ngắn tay sạch sẽ đứng trong đám đông. Cậu mang balô, tuy vẫn còn rất trẻ, rất non nớt, nhưng lại toát lên vẻ đẹp bừng bừng sức sống.

Bàn tay Dương Chiêu đang vẫy cậu bỗng khựng lại. Cô nhìn khuôn mặt tươi cười của Dương Cẩm Thiên phía xa xa, bỗng có một nỗi xúc động khôn xiết.

Cậu đã biến thành ánh dương rạng rỡ, ít nhất cậu cũng đã nghe lời cô, quay về nơi cậu vốn thuộc về.