Hẹn ước - Chương 30 + 31

Chương 30

Trần Minh Sinh ngồi trên giường cúi đầu hút thuốc.

Anh không nhìn đồng hồ cũng biết mình đã ngồi hơn một tiếng đồng hồ. Đùi phải của anh hơi khó chịu, nhưng anh không muốn đổi tư thế.

Bên tay Trần Minh Sinh đặt một cái gạt tàn, mười mấy tàn thuốc cắm ngổn ngang trong đó.

Tay còn lại nắm chặt di động. Anh bật di động lên nhìn thời gian cuộc gọi cuối cùng... ba mươi bốn giây.

Anh lại rít một hơi thuốc.

Lúc này, điện thoại chợt reo vang. Trong khoảnh khắc điện thoại kêu lên, anh không thể phủ nhận trái tim mình cũng rung lên thảng thốt. Anh nhìn màn hình di động, tên người gọi tới là Tống Huy.

Trần Minh Sinh kẹp điếu thuốc trên tay, nhận cuộc gọi.

“A lô.”

“A lô, anh Sinh, em là Tống Huy.”

“Ừ, có chuyện gì?” Trần Minh Sinh bình thản cất tiếng.

“À, là như vầy...” Tống Huy hơi ngập ngừng rồi mở lời: “Tối nay em muốn mời anh ăn một bữa.”

Trần Minh Sinh hỏi: “Sao tự nhiên lại mời cơm?”

Tống Huy cười cười đáp: “Mấy lần gần đây toàn là anh mời, anh cũng nên cho anh em một cơ hội biểu hiện chứ.”

Trần Minh Sinh khẽ cười, bảo: “Không cần phải phiền phức thế đâu.”

Tống Huy nói: “Anh Sinh, gần đây em thấy anh rất mệt mỏi.”

Trần Minh Sinh hỏi: “Thật không.”

“Thừa dịp này ra ngoài cho khuây khỏa.” Tống Huy nói tiếp: “Tiểu Tình cũng tới, cô ấy muốn nói vài chuyện với anh.”

Trần Minh Sinh ngẩn ra: “Có chuyện gì?”

Tống Huy ấp a ấp úng: “Không nói rõ qua điện thoại được, tối chúng ta ra ngoài ăn đi.”

Trần Minh Sinh vẫn hơi do dự.

Tống Huy tiếp lời: “Tiểu Tình nói hình như chuyện có liên quan tới chị dâu.”

Tay cầm di động của Trần Minh Sinh hơi siết lại: “Là chuyện gì?”

“Thôi, tóm lại anh cứ đến rồi sẽ biết.” Tống Huy nói tiếp: “Tám giờ tối nay được không?”

Trần Minh Sinh dừng một lúc đáp: “... Ở đâu?”

Tống Huy: “Ở khu nhà anh có một quán vừa mới khai trương, cũng gần cho anh hơn.”

Trần Minh Sinh rút một điếu thuốc, trả lời: “Được.”

...

Dương Chiêu vẫn ngồi trên giường mãi đến khi Tiết Miểu gõ cửa bước vào.

“Này Tiểu Chiêu, anh cứ tưởng em đang tắm, hóa ra em đang trốn ở đây à.” Tiết Miểu vào phòng, đây là lần đầu tiên Tiết Miểu bước vào phòng ngủ của Dương Chiêu, anh ta tò mò quan sát một lượt.

Dương Chiêu ngồi hút thuốc trên giường, không hề quay đầu lại.

Tiết Miểu bước tới trước mặt Dương Chiêu, thân thể cường tráng đứng chắn trước mặt Dương Chiêu.

Giữa bóng tối căn phòng, Dương Chiêu ngẩng đầu lên, “Bao giờ anh đi?”

Vẻ mặt Tiết Miểu âu sầu: “Chẳng lẽ em muốn đuổi anh đi...”

“Không.” Dương Chiêu đáp: “Em chỉ hỏi thế thôi.”

Tiết Miểu lên tiếng: “Vài hôm nữa ở Bắc Kinh có hội chợ thương mại, anh phải đến tham gia.”

Dương Chiêu gật đầu.

Tiết Miểu nhìn cô hỏi: “Trời cũng tối rồi, em đói không?”

Dương Chiêu không có khẩu vị gì, lắc đầu đáp: “Em không đói.”

Tiết Miểu đưa tay ôm bụng, than vãn: “Nhưng anh đói...”

Dương Chiêu dụi thuốc hỏi: “Anh muốn ăn gì?”

Tiết Miểu trả lời: “Anh không quen chỗ này, đây là khu vực của em, em nghĩ xem có chỗ nào không?”

Dương Chiêu nhìn anh ta: “Anh ăn ở đâu cũng được?”

Tiết Miểu ngoan ngoan gật đầu: “Ở đâu cũng được.”

Dương Chiêu tiếp lời: “Được thôi, anh nghỉ ngơi một lát đi, chút nữa em dẫn anh đi ăn.”

Tiết Miểu cúi đầu nhìn Dương Chiêu, anh nhìn thấy mái đầu đen và một góc trán của cô. Tiết Miểu bước tới, vươn tay ra khẽ nâng cằm Dương Chiêu.

Dương Chiêu nhìn thẳng anh ta, Tiết Miểu thấp giọng bảo: “Tiểu Chiêu, trông em thật mỏi mệt.”

Dương Chiêu nghiêng đầu đi tránh khỏi bàn tay Tiết Miểu, cô nói: “Không sao cả.”

Tiết Miểu: “Cho anh một điếu.”

Dương Chiêu ngờ vực ngoảnh đầu lại nhìn anh ta: “Không phải anh không hút thuốc sao?”

Tiết Miểu cười bảo: “Anh chỉ ngửi thôi.”

Dương Chiêu đưa hộp thuốc lá cho anh ta. Tiết Miểu cầm lấy rút một điếu ra, ngón tay thuôn dài xoay tròn điếu thuốc rồi chuyển điếu thuốc lên mũi hít hà.

Anh ta nói: “Tiểu Chiêu, em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ không?”

Dương Chiêu thản nhiên trả lời: “Trong một cuộc họp mặt giữa các nghệ thuật gia ở California.”

Tiết Miểu cười cười, hai ngón tay kẹp điếu thuốc lắc lắc: “Lúc đó em nhớ nhầm giờ nên cứ nghĩ là hôm sau mới tụ họp. Kết quả là trước khi đến em đã hút rất nhiều thuốc, em không kịp thay quần áo nên đã xịt nước hoa rất nồng nặc để át đi mùi thuốc lá.”

Dương Chiêu dường như chợt nhớ đến cảm giác khốn đốn khi ấy, lúc đó cô vẫn đang học nghiên cứu sinh, hoàn toàn là lính mới trong lĩnh vực nghệ thuật.

Cô khẽ cười: “Đúng vậy!”

Tiết Miểu bĩu môi, nghịch ngợm nói: “Lúc nói chuyện với em, anh bị xông mùi suýt mất nửa cái mạng.

Dương Chiêu liếc anh ta, Tiết Miểu tiếp lời: “May mà anh đã xem tác phẩm của em, nếu không e rằng anh đã bỏ lỡ.”

Dương Chiêu ung dung hừ một tiếng, đưa mắt sang thì phát hiện Tiết Miểu vẫn lặng yên nhìn cô chăm chú.

Anh ta còn lặp lại một lần nữa: “May mà vậy...”

Dương Chiêu hơi cúi đầu.

Tiết Miểu bảo: “Có lúc anh cảm thấy em dường như vẫn là cô bé hơi lạnh lùng và đơn thuần năm xưa.”

Dương Chiêu im lặng khẽ cúi đầu.

Tiết Miểu thấp giọng: “Nhưng anh biết, em không phải loại người ngây thơ. Tiểu Chiêu, không phải anh xem thường người đàn ông kia, nhưng vì em là người trong cuộc cho nên anh thấy hơi lạ.”

Dương Chiêu không nói nên lời.

Cô bất chợt giương mắt lên, bắt gặp nét mặt của Tiết Miểu, cô không thể nhìn tiếp được bèn cúi đầu xuống. Quả thật như anh ta nói, cô giống như một cô học sinh chưa tốt nghiệp, không cách nào trốn tránh dưới ánh mắt chăm chú của giáo viên.

Mà đáp án giáo viên cần, chính cô cũng không rõ.

Cô chợt nhớ Trần Minh Sinh, nhớ khuôn mặt anh, nhớ nụ hôn của anh, cuối cùng nhớ tới cái chân khiếm khuyết của anh... Có lẽ cô cũng loáng thoáng nhận ra lý do, nhưng đáp án đó dường như giấu tận sâu thẳm cõi lòng cô không thể nói ra ngay được.

Tiết Miểu thấy Dương Chiêu không lên tiếng, anh ta cũng không ép cô. Anh ta cất điếu thuốc vào túi áo rồi trả hộp thuốc lá lại cho Dương Chiêu: “Anh đi chuẩn bị vài thứ, lát nữa chúng ta đi ăn.”

Dương Chiêu cúi đầu đáp ừ.

Tiết Miểu bước tới cửa rồi dừng lại: “Đúng rồi.” Anh ta giữ tay nắm cửa quay đầu nhìn Dương Chiêu ôn tồn: “Anh còn muốn nói với em một câu...”

Dương Chiêu ngẩng đầu, cách đó không xa Tiết Miểu chăm chú nhìn cô cất tiếng: “Dù là bạn bè hay bất kỳ ai khác, nếu khiến em khó chịu em có quyền không gặp.” Tiết Miểu dứt lời, trừng mắt bảo: “Em có cái quyền đó, nên em phải đối xử tốt với bản thân một chút.”

Dương Chiêu khẽ cười nói: “Cám ơn.”

Tối đó khi ra ngoài ăn, Dương Chiêu lái xe, Tiết Miểu ngồi xuống ghế lái phụ hỏi cô: “Chúng ta đi ăn gì vậy?”

Dương Chiêu chăm chú nhìn kính chiếu hậu đáp: “Không phải anh bảo ăn gì cũng được sao?”

Tiết Miểu: “Đúng vậy, ăn gì cũng được, em muốn dẫn anh đi đâu.”

Dương Chiêu lái xe ra khỏi khu nhà: “Đến chỗ em thích.”

...

Tám giờ tối, Trần Minh Sinh đến quán nhỏ bên vỉa hè rất đúng giờ, Tống Huy và Tương Tình cũng đã tới.

Trần Minh Sinh chống nạng bước qua, bọn họ chọn chiếc bàn ở ngoài cùng, Tống Huy gọi Trần Minh Sinh: “Anh Sinh, ở bên này.”

Trần Minh Sinh đặt nạng sang một bên rồi bảo: “Hai người chờ lâu chưa?”

Tương Tình lắc đầu đáp: “Không lâu, tụi em vừa tới thôi.”

Trần Minh Sinh cũng gật đầu.

Tống Huy gọi phục vụ rồi chọn vài món và mấy chai bia.

“Anh Sinh, mấy lần trước toàn là anh mời, lần này tới lượt tụi em. Nào, uống, uống vài ly.” Tống Huy rót một ly rượu cho Trần Minh Sinh. Trần Minh Sinh cầm ly thấp giọng: “Cậu cũng giúp tôi nhiều việc, không cần khách sáo đâu.”

Tống Huy cười nói: “Đúng vậy, chúng ta đều là anh em tốt, khách sáo làm gì.”

Trần Minh Sinh uống một hơi cạn sạch ly rượu.

Lúc bọn họ uống rượu, Tương Tình vừa gắp một đũa rau cho Tống Huy vừa lên tiếng: “Hai anh uống chậm thôi, sợ có người cướp mất rượu à?”

Tống Huy cười: “Em không hiểu đâu, đàn ông uống rượu phải uống từng ngụm lớn, chỉ có phụ nữ mới nhấp môi thôi.”

Tương Tình khẽ hừ, rồi gắp một con sò biển cho Trần Minh Sinh: “Anh Sinh, anh cũng ăn chút gì đi.”

Trần Minh Sinh gật đầu: “Cảm ơn.”

Tương Tình lắc đầu: “Cảm với chả ơn.”

Rất nhanh, năm chai bia đều sạch sẽ, mặt Tống Huy hơi đỏ, vỗ vỗ vai Trần Minh Sinh rồi gọi nhân viên phục vụ kêu thêm vài chai.

Trần Minh Sinh lên tiếng: “Uống bấy nhiêu đủ rồi, lát nữa cậu còn phải về nữa, đừng say quá.”

“Không sao, không sao đâu.” Tống Huy hức một tiếng, lè nhè: “Em có một ưu điểm đó là uống rượu không biết say.”

Trần Minh Sinh cúi đầu rồi lại nâng mắt nhìn Tống Huy: “Hôm nay cậu nói có chuyện liên quan tới Dương Chiêu?”

Tay Tống Huy hơi khựng lại, sau đó anh ta nhíu mày xua xua tay: “Cô ta...”

Trần Minh Sinh hỏi: “Cô ấy thế nào?”

Tống Huy hít một hơi thật sâu, vì uống nhiều rượu, đáy mắt anh ta hơi sung huyết.

“Anh Sinh, em hỏi anh, chúng ta có phải là anh em không?”

Trần Minh Sinh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Tống Huy gật gật đầu đáp: “... Phải.”

“Đúng! Chúng ta là anh em, cho nên em chỉ muốn tốt cho anh!” Tống Huy giơ tay chỉ về một hướng vô định, lớn tiếng: “Người anh em khuyên anh chấm dứt với người phụ nữ kia đi.”

Trần Minh Sinh sửng sốt sau đó bật cười: “Cậu nói gì vậy.”

Tống Huy: “Anh Sinh, mắt nhìn người của anh làm sao vậy? Anh không thể ở bên cô ta được, anh có mưu tính gì vậy?”

Trần Minh Sinh không đáp.

Tương Tình thấy không ổn, vội vàng kéo Tống Huy bảo: “Anh nói bậy gì vậy, anh Sinh không phải loại người đó.”

“Anh biết!” Tống Huy lớn tiếng, quay đầu trừng mắt với Trần Minh Sinh: “Những người phụ nữ có điều kiện tốt trên đời này thiếu gì! Chẳng phải cô ta chỉ có chút tiền thôi sao, nhiều nhặn gì chứ...”

Anh ta chỉ Tương Tình rồi nói: “Tiểu Tình... Nhà Tiểu Tình ở vùng nông thôn, trong nhà còn hai em trai, từ nhỏ cô ấy phải vừa chăm sóc gia đình vừa lo học hành. Nhưng cô ấy không thua kém ai, đậu vào trường đại học thành phố, còn lấy học bổng học tiếp nghiên cứu sinh. Cha mẹ cô ấy quả không bằng cha mẹ người phụ nữ có tiền kia, nhưng cô ấy kém Dương Chiêu chỗ nào chứ?”

Tương Tình cắn môi, khóe mắt hơi ửng đỏ, cô kéo Tống Huy bảo: “Anh đừng nói nữa.”

Trần Minh Sinh lấy một điếu thuốc ra châm, thấp giọng: “Cậu tìm tôi là muốn nói những lời này?”

Tống Huy quệt mũi, ngồi thở hổn hển. Tương Tình vội nói: “Anh Sinh, không phải vậy, thật ra tụi em có chuyện muốn nói với anh.”

Trần Minh Sinh nhìn cô: “Chuyện gì?”

Tương Tình ngập ngừng, lúc trước cô ta không hề phát hiện đôi mắt Trần Minh Sinh đen thăm thẳm.

Cô ta cúi đầu, lấy một xấp giấy trong túi xách ra, ngập ngừng: “Anh Sinh, thật ra em cũng không dám chắc, nhưng mà...” Cô ta đưa xấp giấy cho Trần Minh Sinh, anh đón lấy nhìn chăm chú.

“Đây là gì?”

“Của người phụ nữ anh vừa ý đó!” Tống Huy đột ngột xen vào: “Cô ta là một kẻ biến thái!”

Trần Minh Sinh nhướng mày, Tương Tình vội bảo: “Không, không phải, em... em chỉ vô tình nhìn thấy thôi, anh xem những gì viết trên đó đi.” Cô ta vẫn quan sát sắc mặt Trần Minh Sinh, nhỏ giọng bảo: “Anh Sinh, anh biết trên đời này có một loại người có tâm lý biến thái không, bọn họ chuyên thích những người khuyết tật.”

Trần Minh Sinh nhìn xấp giấy trong tay, Tương Tình ôn tồn: “Nghe nói khi bọn họ gặp người khuyết tật sẽ...” Cô dường như hơi ngượng ngừng, thấp giọng: “... sẽ có ý muốn kia.”

Tống Huy tuyên bố: “Đó chính là đồ biến thái! Anh có biết không, cũng giống như đồng tính luyến ái hay ấu dâm, mẹ nó đều biến thái tất! Ông đây mặc kệ bọn chúng là ai, nếu gặp phải ông đây sẽ bắt hết bọn chúng lại.”

Tương Tình kéo tay Tống Huy khuyên: “Anh nhỏ giọng một chút, người khác nghe được lại nghĩ bàn chúng ta đang nói chuyện bậy bạ.”

Trần Minh Sinh ngậm điếu thuốc, vươn tay lật từng trang từng trang cho đến hết.

Tống Huy bảo: “Anh Sinh, người phụ nữ đó vô duyên vô cớ tìm anh làm gì. Chẳng phải lúc ở sở cảnh sát đòi anh những năm, bảy ngàn đó sao. Sau này biết anh... biết chân anh bất tiện, cô ta lại vội vã tới tìm anh.”

Trần Minh Sinh yên lặng ngồi lật những tờ giấy trên tay.

“Mẹ nó! Cô ta đang đùa anh đấy, cô ta xem chúng ta là đồ ngu muốn chèn ép sao cũng được à... Anh Sinh, anh...” Tống Huy chỉ nói được một nửa, bỗng nhiên bị Tương Tình kéo lại. Anh ta vừa xoay đầu thì thấy Tương Tình đang nhìn phía sau lưng Trần Minh Sinh. Tống Huy nhìn theo lập tức phát hiện Dương Chiêu chỉ đứng cách họ hai cái bàn, cô đang nhìn bọn họ.

Tương Tình vội cười chào: “Chị dâu, sao chị cũng đến vậy...”

Trần Minh Sinh quay đầu lại, bốn mắt chạm nhau.

“Gọi bậy bạ gì đó!” Tống Huy chặn lời Tương Tình, đứng bật dậy trừng trừng nhìn Dương Chiêu, chẳng biết anh ta đang bảo Tương Tình hay là đang nói với Dương Chiêu: “Ai là chị dâu chứ, chúng ta đều là người bình thường hết.”

Tương Tình hơi hoảng sợ.

Tương Tình đang suy đoán Dương Chiêu đã nghe được bao nhiêu, bọn họ nói Dương Chiêu biến thái, nếu cô đến tính sổ với họ thì phải làm sao... Nhưng cô ta ngẫm đi nghĩ lại, xem ra lúc trước cô ta đã đoán đúng rồi, Dương Chiêu quả thật có mục đích riêng.

Những việc cô ta làm là muốn giúp Trần Minh Sinh.

Ở bên ngoài quán vỉa hè chỉ treo một bóng đèn, Dương Chiêu vừa vặn đứng dưới bóng đèn, ánh sáng trắng chói lòa chiếu xuống khuôn mặt khiến cô trông hơi nhợt nhạt.

Dương Chiêu nhìn Trần Minh Sinh, anh ngồi trên chiếc ghế nhựa, dưới ánh đèn bóng dáng anh càng rõ ràng hơn. Cô nhìn đám hải sản bày la liệt trên bàn và vỏ chai rượu chất ngổn ngang...

Và cả Tống Huy, Tương Tình đang ngồi bên cạnh.

Mấy bàn ngồi xung quanh lúc nãy nghe loáng thoáng Tống Huy nói biến thái gì gì đó, bọn họ đều cho rằng có chuyện hay để hóng nên đều chăm chăm nhìn Dương Chiêu.

Đúng vậy, Dương Chiêu nghĩ: ngoại trừ em trai cô, ông chủ của cô thì còn có bọn họ nữa...

Cô luôn sống trong thế giới của riêng mình, thỉnh thoảng cô sẽ cho phép một vài người bước vào thế giới đó. Nhưng bây giờ, có người muốn dùng một phương thức khác xâm nhập vào thế giới của cô, dường như bọn họ cho rằng trong đó tồn tại điều gì lạ lùng và kỳ bí.

Bọn họ ùa tới, tận tay xé toạc thế giới nội tâm của cô, bọn họ mở to mắt, la hét, với gương mặt háo hức tươi cười, bọn họ tìm kiếm thứ họ không biết, thứ gì đó dơ bẩn hoặc những điều bọn họ chưa từng nhìn thấy.

Dương Chiêu rất muốn hỏi, các người đã tìm thấy chưa?

Rất nhiều người nhìn Dương Chiêu, giống như đang chờ khoảnh khắc cô không chịu đựng nổi lên tiếng chửi bới.

Nhưng cuối cùng Dương Chiêu chỉ bật cười.

Trần Minh Sinh chưa từng thấy nụ cười này của cô, thậm chí anh cũng chưa từng gặp dáng vẻ thoải mái thế này của cô, giống như cô đã tìm ra đáp án mong mỏi bấy lâu.

Cô nhìn khắp xung quanh, đèn đường, tấm bạt che, bàn nhựa và cả những người đang chăm chú nhìn cô...

Cuối cùng cô quay lại nhìn vào mắt Trần Minh Sinh.

Ánh mắt Dương Chiêu hơi dịu dàng pha chút ung dung, thậm chí còn hơi ngạo mạn.

Cô nhẹ giọng nói với anh: “Trần Minh Sinh, sở thích kỳ lạ của em là thật, tình cảm cũng là thật, em vốn ngay thẳng như vậy nên chẳng có gì phải giấu giếm.”

Trái tim Trần Minh Sinh bỗng chốc đập điên cuồng trong lồng ngực.

Cách đó không xa, Tiết Miểu đứng dưới bóng đêm, anh ta cúi đầu, khẽ xoay tròn điếu thuốc trong tay. Anh ta nghiêng mặt nhìn Dương Chiêu dưới ánh đèn...

Tất cả mọi người ở đây đều đối đầu với cô, có lẽ trong khoảnh khắc đó người đàn ông kia cũng dao động, không quả quyết. Nhưng cô vẫn thành thật nói thẳng với anh ta tình cảm của mình, dù rằng cô sẽ gặp càng nhiều khó khăn hơn nữa.

Tiết Miểu nghĩ, cô giống như một người chiến sĩ, đứng trước thiên binh vạn mã dũng cảm bảo vệ bản thân.

...

Người khác có thể cười, có thể chửi mắng cũng có thể khinh bỉ.

Cô sẽ không đau khổ, không giải thích và càng không thấy uất ức.

Lòng người là một vùng đất trống trải hoang vu, bóng tối ngập tràn, bất chợt một tiếng sấm vang lên, vạch nên đường chân trời ở phía xa xăm.

Trong khoảnh khắc thảng thốt đó, Trần Minh Sinh tựa như đã nhìn xuyên qua kẽ hở mong manh thấy được một linh hồn trọn vẹn.

Trong tích tắc đó, Trần Minh Sinh biết, anh xong đời rồi.

Chương 31

Dương Chiêu nhìn Trần Minh Sinh, ánh mắt của anh dường như không thể che giấu được gì đó nữa.

Trần Minh Sinh vịn góc bàn tính đứng lên, nhưng Tiết Miểu đã kéo cánh tay Dương Chiêu trước.

Tiết Miểu cười nhẹ, nói với Dương Chiêu: “Chúng ta rời khỏi nơi này trước.”

Dương Chiêu tính mở miệng, Tiết Miểu nói nhỏ: “Dù sao cũng không thể ở đây làm trò hề cho người ta xem, đi trước đã, hai người có thể liên lạc lại sau mà.”

Dương Chiêu quay lại nhìn, vì Tiết Miểu xuất hiện nên đám người xem trò vui xung quanh càng thích thú. Dương Chiêu cúi xuống, thản nhiên nói: “... Được.”

Tiết Miểu dẫn Dương Chiêu rời khỏi quán, Dương Chiêu không hề quay lại nhìn.

Trần Minh Sinh siết chặt mấy đầu ngón tay xuống bàn khiến tay anh trở nên trắng bệch, cuối cùng vẫn buông ra.

Tống Huy nhìn tình hình, quay sang nói: “Anh Sinh, anh đừng để cô ta lừa. Cô ta...”

Anh ta nói chưa hết câu, bỗng nhiên dừng lại.

Trần Minh Sinh đang nhìn anh ta.

Im lặng nhìn anh ta.

Anh không nói gì cũng không biểu hiện gì, nhưng ánh mắt này làm cho Tống Huy tỉnh rượu tức thì.

Tương Tình hoảng sợ, vội vàng bước qua giảng hòa: “Không sao, không sao, chắc là chị dâu hiểu lầm.” Cô ta nhìn Trần Minh Sinh: “Anh Sinh, là lỗi của bọn em, nhưng cũng chưa có vấn đề gì mà. Anh thấy đó, chị dâu không sao mà, anh dỗ dành chị ấy chút là được rồi.”

Trần Minh Sinh cúi đầu, rút ví tiền trong túi quần lấy hai trăm tệ đặt trên bàn, thản nhiên nói: “Tống Huy, bữa này tôi mời, coi như cảm ơn cậu trước giờ đã giúp đỡ tôi, tôi đi trước.”

Nói xong, Trần Minh Sinh đứng lên, chống nạng rời đi.

Tống Huy dường như còn chưa dứt khỏi ánh mắt kia, đến lúc anh ta tỉnh táo lại đã thấy hai trăm tệ trên bàn, anh ta sửng sốt, sau đó tức tối mắng: “ Fuck!”

Tương Tình nói: “Được rồi, được rồi, mọi người đi rồi, anh đừng tức giận nữa.”

Mặt Tống Huy đỏ bừng vì uống bia, bực tức nói tiếp: “Mẹ nó, có phải anh muốn hại anh ấy gì đâu chứ!”

Tương Tình nói: “Đúng vậy, chúng ta chỉ muốn tốt cho anh ấy thôi mà. Nào, uống miếng nước cho bớt giận.” Cô ta rót ly nước đưa cho Tống Huy, lại nói tiếp, “Thực ra chuyện này chẳng liên quan gì đến chúng ta, chúng ta lo chuyện bao đồng quá.”

Tống Huy uống nước, nuốt giận trong lòng, sau đó vuốt vuốt tóc Tương Tình: “Đúng, sau này không thèm để ý mấy chuyện rỗi hơi đó nữa.”

Trên chiếc xe xám bạc rất im lặng.

Lúc này Tiết Miểu lái xe, anh không biết đường khu này, chạy ra được tuyến đường chính hết cả buổi, Dương Chiêu không nói tiếng nào, anh nhìn cô, mở miệng: “Tiểu Chiêu, anh sắp chạy vào thành phố đúng không?”

Dương Chiêu cũng không muốn đùa giỡn với anh, cô thản nhiên nói: “Tới hai đường nữa thì quẹo.”

Tiết Miểu vui vẻ hỏi: “Có quán nào ngon à?”

Dương Chiêu nói: “Về nhà.”

Tiết Miểu: “...”

“Được rồi, được rồi.” Tiết Miểu đầu hàng: “Bây giờ do em quyết định.”

Tiết Miểu lái xe nhanh hơn Dương Chiêu rất nhiều, hai người nhanh chóng về tới khu Hoa Khải Kim. Tiết Miểu đậu xe dưới lầu, cùng Dương Chiêu lên nhà.

Lúc Dương Cẩm Thiên mở cửa cho hai người rất bất ngờ.

“Sao anh chị đi ăn nhanh vậy?”

Tiết Miểu trả lời: “Chưa ăn, nhưng đã no rồi.”

Dương Cẩm Thiên ngơ ngác nhìn hai người, rồi lại chui về phòng học bài.

Trong phòng khách chỉ còn lại Dương Chiêu và Tiết Miểu.

Dương Chiêu không bật đèn phòng khách, chỉ có đèn tường yếu ớt chiếu lên hai người đamg ngồi trên sô pha.

Dương Chiêu châm một điếu thuốc. Ánh mắt cô như nhìn vào hư vô, vẻ mặt lãnh đạm.

Tiết Miểu ngồi đối diện cô: “Em nghĩ gì thế?”

Dương Chiêu chậm rãi trả lời, “Suy nghĩ chuyện vừa rồi.”

Tiết Miểu: “Vừa rồi?”

Dương Chiêu rít một hơi thuốc, thản nhiên nói: “Anh có nghe bọn họ nói gì không?”

Tiết Miểu: “Có.”

Dương Chiêu nói: “Em thấy bọn họ nói có phần rất đúng.”

Tiết Miểu mỉm cười: “Phần nào.”

Dương Chiêu: “Về tàn tật, về tính cách.”

Tiết Miểu “à” một tiếng, cầm chén trà lên uống.

“Tiểu Chiêu, từ xưa đến nay các nhà nghệ thuật đều đam mê sự không trọn vẹn.” Ngón tay thon dài của Tiết Miểu nhẹ nhàng lắc lắc cái chén, nước trong chén chao lên thành lốc xoáy rất đẹp.

Dương Chiêu không nói gì.

“Đương nhiên,” Tiết Miểu lại nói, “Trên đời này có rất nhiều người tầm thường, em có thể để ý hoặc phớt lờ bọn họ.”

Dương Chiêu cười lạnh nhạt: “... Người tầm thường.”

“Đúng vậy, tuy rằng sách vở đều nói con người bình đẳng, nhưng Tiểu Chiêu...” Tiết Miểu tháo cổ áo, thả lỏng người trên sô pha: “Thế giới này vốn không công bằng, con người phải có sang hèn, không có ngoại lệ.”

Dương Chiêu: “Anh niêm yết giá tất cả mọi thứ sao?”

“Đương nhiên không.” Tiết Miểu lắc đầu: “Có rất nhiều người không đủ tư cách để niêm yết giá.”

Dương Chiêu bật cười: “Tiết Miểu, anh đúng là con buôn từ đầu đến chân.”

Tiết Miểu nói: “Coi như em đang khen anh.”

Dương Chiêu hút thuốc xong, dụi tàn thuốc vào gạt tàn. Tiết Miểu nhìn quyển sách trên bàn trà, anh cầm lên nhìn trong ánh đèn mờ mờ: “Vẫn là quyển sách lần trước?”

Dương Chiêu thản nhiên: “Đọc xong rồi, quên cất.”

Tiết Miểu hỏi: “Sách gì?”

Dương Chiêu: “Tâm lý học.”

Cô đứng lên, nói với Tiết Miểu: “Em muốn nghỉ ngơi, anh đói thì tự gọi đồ ăn sẵn nhé.”

Tiết Miểu thất thần nhìn cô: “Gọi kiểu gì?”

Dương Chiêu đi về phòng mình, vừa đi vừa thản nhiên nói: “Gọi điện thoại, số của cửa hàng bên cạnh điện thoại.”

Tiết Miểu: “...”

Dương Chiêu tắm rửa qua loa, sau đó tắt đèn nằm trên giường.

Cô cảm thấy vô cùng mỏi mệt, rất muốn ngủ ngay một giấc. Nhưng nằm rất rất lâu vẫn không thể ngủ được.

Cô buộc mình nhắm mắt lại, đếm từ một tới một trăm rồi đếm ngược lại như hồi bé các thầy cô vẫn chỉ, cuối cùng cô ngồi dậy.

Cô tìm gói thuốc lá ở đầu giường, cầm lên mới biết không còn điếu nào. Cô không biết Tiết Miểu còn ngoài phòng khách hay không, nhưng bên ngoài rất im ắng. Dương Chiêu không muốn di chuyển nên cứ ngồi như mất hồn trên giường.

Đã lâu rồi cô không mất ngủ.

Đêm rất tối, cũng rất yên tĩnh. Ban đêm, thời gian trôi rất chậm, lại như rất nhanh.

Dương Chiêu quen dần với bóng đêm, dần dần nhìn được đồ vật trong phòng. Bức tranh treo trên tường, đến bàn đọc sách, rồi đến khung cửa sổ lớn sát đất.

Dương Chiêu thấy rèm cửa hé ra, một khe hở rất nhỏ từ trên xuống dưới tấm rèm.

Dương Chiêu nhìn một hồi, bước xuống giường, định kéo rèm kín lại.

Cô đi chân không trên mặt đất, cảm nhận sự lạnh lẽo dưới chân. Cô đến bên cửa sổ kéo rèm.

Ngay lúc cô kéo rèm lại, dường như cô nhìn thấy gì đó khác lạ qua khe hở mỏng manh ấy. Chỉ cần khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy đã đánh tan ý định đi ngủ tiếp của Dương Chiêu.

Cô kéo rèm cửa ra lần nữa.

Khu Hoa Khải Kim được coi như một khu chung cư cao cấp, trên mỗi nhánh đường đều có đèn đường. Để không ảnh hưởng các hộ gia đình tầng dưới nghỉ ngơi, đèn đường trong khu vực thường là đèn vàng, hơi mờ.

Hiện tại, ở cuối tầm mắt của Dương Chiêu có một bóng người đang lẳng lặng tựa vào cột đèn bên đường.

Không gian u ám phủ sương mù, nhưng nhìn thật kỹ bóng dáng đó vẫn ngập tràn màu sắc.

Ánh đèn mờ nhạt chiếu trên lá cây héo rũ, chiếu lên chiếc xe taxi màu đỏ lại càng đậm màu hơn. Người đó mặc áo khoác màu đen, tựa vào cột đèn, tay cầm điếu thuốc.

Bỗng dưng, Dương Chiêu thấy tay cầm thuốc của Trần Minh Sinh dừng lại.

Không hiểu vì sao, ngay tại thời khắc đó Dương Chiêu biết Trần Minh Sinh đã phát hiện ra cô giống như lần trước.

Anh bỏ thuốc xuống, chậm rãi ngẩng đầu.

Dương Chiêu không thấy rõ mặt anh, nhưng cô cảm thấy, ánh mắt Trần Minh Sinh nhất định đang theo sát cô.

Anh kiên cường như thế, lại yếu ớt như vậy.

Dương Chiêu buông rèm cửa sổ, xoay người nhằm về phía cửa phòng.

Phòng khách không một bóng người, Dương Chiêu vơ đại cái áo trên sô pha, chợt lướt qua cuốn sách trên bàn trà.

“Vùng đất lý tưởng”.

Cô đẩy cửa ra, không chờ thang máy, chạy thẳng xuống lầu. Có lẽ thang máy sẽ nhanh hơn, nhưng Dương Chiêu không muốn dừng bước, cô có thể cảm nhận được một nguồn sức mạnh to lớn đẩy cô về phía trước.

Bóng đêm xua tan tất cả.

Không có khúc mắc, không cần để ý, không phải bận lòng... Nếu những thứ này không tồn tại, có phải cô sẽ đến nơi đó không? Cho dù đó là hoang mạc, hay vũng bùn tối tăm, hoặc là nơi bị người khác từ chối.

Nếu có, thì đó có phải là vùng đất lý tưởng của cô không?

Trước đây Dương Chiêu vẫn cho rằng, một người đàn ông như Tiết Miểu là hình tượng trong mộng của các cô gái. Đến hôm nay cô đã hiểu ra, người trong mộng lý tưởng của cô chính là Trần Minh Sinh.

Dương Chiêu đẩy một cánh cửa, bước đến trước mặt anh.

Cô thấy ánh mắt đen thăm thẳm của anh, khẽ hỏi anh: “Sao anh lại tới đây?”

Trần Minh Sinh rũ mắt, bỗng nhiên nở nụ cười trầm thấp, Dương Chiêu ngửi thấy mùi thuốc lá nồng đậm.

Giọng anh hơi khàn: “Bởi vì anh cảm thấy, em sẽ không quay lại.”

Môi Dương Chiêu mấp máy, nhưng không nói gì.

Trần Minh Sinh thấp giọng: “Đêm nay, rất xin lỗi em.”

Dương Chiêu khẽ lên tiếng: “Ừm.”

Trần Minh Sinh như không biết nên nói gì nữa, chỉ cúi đầu đứng im lặng.

Ban đêm hơi lạnh, Dương Chiêu lại hỏi: “Anh đến lâu chưa?”

Trần Minh Sinh ngập ngừng: “Cũng chưa lâu.”

Dương Chiêu không nói gì, Trần Minh Sinh nhìn cô, phát hiện ánh mắt cố chấp của cô nhìn mình, anh thở dài: “Anh đến lúc chín rưỡi.”

Dương Chiêu nói: “Bây giờ mấy giờ rồi.”

Trần Minh Sinh không nhìn đồng hồ, nói luôn: “Hai giờ.”

“...” Dương Chiêu hơi nhíu mày: “Anh không lạnh sao?”

Trần Minh Sinh khẽ cười: “Không lạnh.”

Lại lặng im.

Dương Chiêu nghe thấy tiếng cười của Trần Minh Sinh, trong lòng cô thấy khó chịu. Trước giờ anh vẫn thích cười trầm ấm như vậy, nhưng khi đó tiếng cười của anh thoải mái hơn bây giờ rất nhiều. Tiếng cười này, Dương Chiêu cảm thấy không đành lòng nghe.

Cô nhìn chung quanh, ban đêm khu nhà rất im ắng, bóng đem bao phủ, giống như thế giới chỉ còn lại hai người bọn họ.

Dương Chiêu bỗng nhiên quay đầu, hỏi Trần Minh Sinh: “Anh có ngày nghỉ không?”

Trần Minh Sinh sửng sốt: “Cái gì?”

Dương Chiêu nói lại: “Ngày nghỉ, anh có kỳ nghỉ nào không?”

Lái taxi có ngày nghỉ không?

Trần Minh Sinh gần như đã thốt ra câu trả lời, nhưng thấy vẻ mặt tràn đầy hứng thú của Dương Chiêu, anh lại nuốt trở vào.

“Sao vậy?”

Dương Chiêu: “Có không?”

Trần Minh Sinh im lặng một chút, sau đó nói: “... Có.”

Dương Chiêu nhìn anh mỉm cười: “Trần Minh Sinh, chúng ta đi du lịch đi.”

Trần Minh Sinh: “...”