Ngôi nhà bí ẩn - Chương 12 phần 1

XII

ARSÈINE LUPIN

Antoine tiến lại gần. Mọi hành vi của anh ta được đưa ra ánh sáng một cách khốc liệt, không một việc nào còn trong bóng tối nên anh mất hết vẻ thờ ơ kiêu căng. Ngoài ra, thuốc mê đã làm anh bải hoải, thần kinh lung lay, nhất là trước một đối thủ anh tin chắc đủ sức mạnh và tài liệu buộc tội. Đứng trước Jean, anh ta run lên giận dữ và trước một sức mạnh vượt sức mình buộc phải nghe đến hết, anh ấp úng những lời bực tức:

- Anh nói dối! Anh chỉ là một kẻ khốn nạn! Anh chống lại tôi chỉ vì ghen tuông.

- Có lẽ thế - d’ Enneris kêu lên ngoảnh ngay lại và chấp nhận cuộc đấu tay đôi cho đến nay anh chưa ra mặt. - Có lẽ thế vì tôi cũng yêu Arlette. Nhưng anh không chỉ có tôi là kẻ thù. Bây giờ những kẻ thù thực sự của anh là những đồng lõa của anh trước đây. Đấy là ông ngoại, các dì anh, vốn trung thành với quá khứ không lay chuyển còn anh thì cố gắng phục hồi lại.

- Tôi không quen biết những kẻ đồng lõa ấy! - Antoine Fagérault thốt lên - Hoặc tôi chỉ biết họ là những đối thủ và đã đấu tranh để tách xa họ.

- Anh đấu tranh vì họ làm anh rắc rối, anh sợ bị họ phản bội và muốn vô hiệu hóa họ. Nhưng những kẻ chuyên làm điều xấu hay đúng hơn là những kẻ bị ám ảnh như họ thì không có gì làm họ hạ vũ khí. Vì thế có một dự án của hội đồng thành phố mở rộng khu đầm lầy trong đó cần cải tạo đường vùng đầm lầy cũ, sẽ đi qua ngôi nhà la Valnéry. Dominique Martin và các con gái không thể chấp nhận điều này. Ngôi nhà cũ không được vi phạm. Đấy là thịt, là máu của họ. Phải làm tất cả thay vì một sự hủy hoại đối với họ như là phạm tội với thần linh. Laurence Martin đi điều đình với một cố vấn hội đồng có uy tín. Bị gài bẫy, mụ ta bỏ trốn và ông già Dominique rút súng giết chết ông Lecourceux.

- Tôi biết đâu việc ấy! - Antoine cãi - Chính anh cho biết vụ ám sát này.

- Được. Nhưng kẻ giết người là ông ngoại anh và Laurence Martin là đồng lõa! Cũng ngay hôm ấy chúng đã kết tội và tấn công cô gái anh yêu. Thực ra nếu anh không quen biết Arlette và muốn cưới cô thì anh không phản bội lợi ích của gia đình. Bị lừa đến một nhà xe hẻo lánh, Arlette đã bị thiêu sống nếu anh không đến kịp.

- Như vậy là với tư cách bạn của Arlette! - Fagérault thốt lên - và là kẻ thù của những kẻ vô lại ấy.

- Đúng, nhưng những kẻ vô lại ấy là gia đình anh.

- Dối trá!

- Chính là gia đình anh. Mặc dù tối hôm ấy, tôi có bằng chứng, anh trách cứ về tội ác đó, hét lên không muốn giết người, mặc dù anh cấm chúng đụng đến một sợi tóc của Arlette, anh liên đới với ông ngoại và các dì của anh.

- Người ta không liên đới với bọn cướp! - Fagérault phản bác tuy đã cam chịu về mọi trường hợp tấn công.

- Có đấy, khi người ta đã là đồng lõa và trấn lột cùng với chúng.

- Tôi không trộm cắp.

- Anh đã trấn lột những viên kim cương, hơn nữa đã cất giấu riêng cho mình. Chúng đòi phần lấy được nhưng anh từ chối. Cũng vì thế mà bọn anh lao vào nhau như những kẻ mất trí. Giữa bọn anh là cuộc chiến sống còn. Bị pháp luật truy lùng, nghĩ anh có thể bán đứng mình, chúng rời bỏ ngôi nhà, về lẩn tránh ở một căn nhà ngoại ô. Nhưng chúng không bỏ cuộc, chúng muốn có những viên kim cương, muốn cứu chỗ ở của dòng giống! Chúng viết thư hoặc điện thoại cho anh. Hai đêm liền hẹn gặp ở khu vườn Champ-de-Mars. Không thỏa thuận được với nhau! Anh từ chối chia phần và cố giữ nguyện vọng cưới Arlette. Ba kẻ kia bèn dùng lý lẽ cao nhất: cố giết anh. Trong bóng tối của khu vườn, cuộc đấu không khoan nhượng. Trẻ và mạnh hơn anh là kẻ thắng, Victorine Martin ôm chặt anh, anh loại bỏ bà ta bằng một lưỡi dao.

Antoine loạng choạng, xanh tái người. Phút giây ghê gớm ấy được gợi lên làm anh ta chao đảo. Trán anh ta toát mồ hôi.

- Từ nay hình như anh chẳng còn gì đáng sợ nữa. Dễ mến dưới con mắt mọi người, tin cẩn đối với ông bà de Mélamare, bạn của Van Houben, cố vấn cho Béchoux, anh làm chủ tình hình. Chủ định của anh? Cắt đứt quá khứ để ngôi nhà la Valnéry bị trưng dụng và phá hủy. Chia tay vĩnh viễn với gia đình Martin, bồi thường cho chúng khi cần thiết. Trở lại lương thiện, cưới Arlette, mua ngôi nhà đường Urfé. Bằng cách ấy, hội tụ ở anh hai dòng giống cừu địch, hưởng thụ không ân hận, e ngại chỗ ở cùng những đồ đạc này và không còn lý do cho trộm cắp và tội ác. Mục đích của anh là thế.

Một trở ngại duy nhất: tôi! Tôi, người anh biết có sự thù ghét anh và có tình cảm với Ariette. Vì vậy quá khôn ngoan, không để bị sơ hở, anh đề phòng và tìm cách làm hại tôi. Phải chăng đấy là cách đảm bảo cho mình tốt nhất? Kết tội người để bảo vệ mình! Anh cẩn thận viết tên Arsène Lupin vào một mảnh giấy bỏ vào túi áo mụ bán đồ cũ. Arsène Lupin chính là Jean d’ Enneris, anh thông báo cho báo chí. Anh đẩy Béchoux chống lại tôi. Trong hai chúng ta ai sẽ thắng? Ai trong hai chúng ta làm cho người kia bị bắt trước tiên? Dĩ nhiên là anh, đúng không? Anh tin chắc sẽ thắng đến mức trực tiếp khiêu khích tôi. Kết thúc đến gần, chỉ là vấn đề từng giờ, từng phút. Chúng ta đối diện nhau và trước con mắt cảnh sát. Béchoux chỉ việc chọn lựa giữa chúng ta. Nguy hiểm gấp gáp đến với tôi nên tôi cảm thấy cần thiết nắm lấy trận địa như người ta nói, và cho anh một nắm đấm đúng chỗ.

Antoine Fagérault nhìn quanh mình, cố tìm một chỗ dựa, một cảm tình. Nhưng bá tước và bà em cũng như Van Houben nghiêm khắc quan sát anh ta. Arlette ra vẻ vắng mặt, Béchoux có thái độ cứng rắn của một cảnh sát viên nắm lấy con mồi.

Anh ta rùng mình nhưng đứng ngay dậy, cố tìm cách đương đầu với kẻ thù.

- Anh có bằng chứng gì?

- Hai mươi. Đã tám ngày tôi theo dõi gia đình Martin trong bóng tối và lột được mặt nạ của chúng. Tôi có những bức thư của Laurence gửi cho anh và anh gửi cho Laurence. Tôi có những cuốn sổ tay, một loại nhật ký do Victorine Martin, mụ bán đồ cũ ghi chép, kể lại lịch sử la Valnéry và câu chuyện của cả bọn.

- Tại sao anh chưa đưa những chứng cứ ấy cho cảnh sát? - Antoine ấp úng hỏi và chỉ ngón tay vào Béchoux.

- Vì tôi muốn trước hết vạch rõ sự bịp bợm, vô sỉ của anh trước mọi người và vì tôi muốn sau đó mở cho anh một lối thoát.

- Như thế nào?

- Trả lại những viên kim cương.

- Nhưng tôi không có! - Antoine Fagérault hốt hoảng kêu lên.

- Anh có. Laurence Martin tố cáo điều đó. Chúng đã được cất giấu.

- Ở đâu?

- Trong ngôi nhà la Valnéry.

Antoine nổi giận điên khùng:

- Vậy anh biết ngôi nhà không tồn tại ấy? Anh biết chỗ ở bí ẩn và hư ảo ấy?

- Tất nhiên rồi! Ngày mà Laurence Martin muốn mua chuộc ông cố vấn hội đồng phụ trách một báo cáo và tôi biết báo cáo ấy trình bày về việc mở rộng một đường phố thì tôi dễ dàng biết rõ đường phố ấy, tìm thấy một ngôi nhà rộng có sân trước và khu vườn sau.

- Thế tại sao không đưa mọi người đến đấy? Nếu anh muốn đánh gục tôi và đòi lại những viên kim cương tôi cất giấu ở đấy, tại sao chúng ta không đến ngôi nhà la Valnéry?

- Chúng ta đang ở đấy. - d’ Enneris bình tĩnh tuyên bố.

- Anh nói gì?

- Tôi nói chỉ cần một ít thuốc mê làm anh ngủ và đưa anh tới đây cùng ông và bà de Mélamare.

- Ở đây ư?

- Đúng, ở ngôi nhà la Valenéry.

- Nhưng chúng ta đang ở đường Urfé.

- Chúng ta đang ở trong phòng khách anh trấn lột Régine và đưa Arlette tới.

- Không đúng... Không đúng... - Antoine cuống cuồng nói. - Không đúng! Anh nói dối! Không thể thế được! Fagérault cố phân biệt trong những đồ vật có một số khác biệt nào đó mà anh ta không nhận ra.

Và Jean lại nói, không thương xót:

- Chính nơi này! Anh đã sống ở đây với bố con nhà Martin! Cả ngôi nhà hầu như trống rỗng nhưng gian phòng này có đầy đủ đồ đạc. Thang gác, khoảng sân vẫn giữ dáng cổ kính của chúng. Đấy là ngôi nhà la Valnéry.

- Anh nói dối! Nói dối! - Antoine bị dằn vặt, ấp úng.

- Ở đây rồi. Ngôi nhà đã bị bao vây. Béchoux cũng đã đến đây cùng chúng tôi. Nhân viên của ông ta đang ở ngoài sân và tầng hầm. Ở đây Dominique và Laurence Martin ám ảnh vì chỗ ở tiền định cũ, thỉnh thoảng vẫn đến viếng thăm. Anh có muốn gặp chúng? Muốn thấy chúng bị bắt không?

- Gặp họ?

- Có Đức Mẹ! Nếu anh thấy chúng xuất hiện, anh sẽ xác nhận rõ là chúng về nhà và đúng là chúng ta đang ở đường khu đầm lầy cũ chứ không phải ở đường Urfé.

- Và người ta sẽ bắt giữ họ?

- Nếu Béchoux không từ chối... - d’ Enneris nói đùa.

Trên lò sưởi, chiếc đồng hồ đánh sáu tiếng, d’ Enneris tuyên bố:

- Sáu giờ! Chúng đến đúng giờ. Đêm trước tôi nghe chúng hẹn với nhau đi một vòng về nhà lúc sáu giờ. Nhìn qua cửa sổ, Antoine. Bao giờ chúng cũng vào từ cuối khu vườn. Lại xem.

Antoine lại gần cửa sổ, nhìn qua bức màn che dù không muốn. Những người khác cũng vậy, cúi người trên ghế ngồi tìm cách trông ra, bất động và lo ngại.

Và, gần căn nhà bỏ không, cánh cửa nhỏ chỗ Arlette đã chạy thoát bị đẩy dần ra. Dominique đi vào rồi Laurence.

- Chà! Thật đáng sợ... - Antoine lẩm bẩm. - Một cơn ác mộng!

- Không phải ác mộng. - d’ Enneris cười gằn. - Sự thật đấy. Ông Martin và cô con gái đi một vòng thăm nhà. Béchoux, đề nghị anh bố trí người phía dưới phòng này, không một tiếng động, hai bố con có thể biến mất như những bóng ma đấy. Tôi báo trước, ngôi nhà có một đường hầm dưới khu vườn, lối ra bí mật thông sang một đường vắng. Phải chờ chúng đến cách cửa sổ mười bước, nhảy đổ vào chúng trói lại dắt vào phòng.

Béchoux bước vội ra. Có tiếng xầm xì bên dưới rồi tĩnh lặng.

Kia hai bố con tiến vào như đếm bước, thái độ của những tên tội phạm luôn luôn đề phòng, mắt tai hết sức nghe ngóng, thần kinh căng thẳng.

- Ô! Thật đáng sợ! - Antoine lặp lại.

Gilberte xúc động đến cùng cực. Bà lo lắng nhìn bước đi chậm chạp của hai kẻ khốn nạn. Đối với bà và ông anh, có thể nghĩ mình đang ở trong phòng khách đường Urfé, Dominique và Laurence là đại diện cho dòng họ đã làm gia đình bà quá đau khổ. Hình như chúng từ quá khứ u tối đi ra và một lần nữa đến tấn công gia đình Mélamare dồn họ vào nhục nhã và tự sát.

Gilberte lướt trên ghế xuống quỳ gối trên sàn. Bá tước căm giận nắm tay lại. D’ Enneris bảo:

- Tôi xin ông, bà đừng cử động gì. Anh cũng thế, Fagérault.

- Tha cho họ! - Anh ta cầu khẩn. - Bị cầm tù, họ sẽ tự sát. Họ thường nói với tôi thế.

- Thì sao? Không phải chúng đã gây ra bao tai họa à?

Bây giờ người ta nhìn rõ mặt chúng, cách mười lăm, hai mươi bước chân. Cùng một cảm giác khô khan, ở đứa con gái nom dữ ác hơn, ở người bố có ấn tượng hơn với khuôn mặt góc cạnh, mất hết tính người, không còn tuổi tác.

Bỗng nhiên chúng dừng lại. Có tiếng động chăng? Đâu đó có gì xáo động? Hay chỉ vì linh tính gặp nguy hiểm?

Bình tâm lại, chúng lại bước đi cùng lúc.

Và bỗng như một tảng cối xay ập vào chúng. Ba người nhảy ra túm lấy họng và cổ tay chúng trước khi hai bố con kịp chạy trốn hoặc chống cự. Không một tiếng kêu. Mấy giây sau chúng bị kéo xuống tầng hầm. Dominique và Laurence, bị truy lùng từ lâu, thừa kế vô hình của bao tội ác không bị trừng phạt, đã trong tay pháp luật.

Có một lúc im lặng. Gilberte đang quỳ, cầu nguyện, Adrien de Mélamare cảm thấy tảng đá được nâng lên và cuối cùng ông có thể thở phào. Rồi d’ Enneris cúi xuống nắm vai Antoine Fagérault.

- Đến lượt anh, Fagérault. Anh là hậu duệ cuối cùng, đại diện cho dòng họ đáng nguyền rủa và như hai tên kia, anh phải trả món nợ lâu đời.

Anh ta không còn gì là con người bề ngoài có vẻ sung sướng và vô tư như Antoine Fagérault trước đây. Chỉ qua mấy giờ anh ta trở lại nét mặt thất vọng và sụp đổ. Anh ta run lên vì sợ.

Arlette lại gần, cầu xin d’ Enneris:

- Cứu lấy anh ấy, tôi xin ông.

- Anh ta không thể được cứu vớt. - d’ Enneris nói. - Béchoux vẫn trông chừng.

- Tôi xin ông. - Cô gái lặp lại. - Chỉ cần ông muốn thế.

- Nhưng chính anh ta không muốn, Arlette. Chỉ cần nói một tiếng nhưng anh ta từ chối.

Trong một cố gắng lấy lại nghị lực, Antoine đứng dậy.

- Tôi phải làm gì?

- Những viên kim cương ở đâu?

Thấy Antoine ngần ngừ, Van Houben mất bình tĩnh, thô bạo với anh ta:

- Những viên kim cương, đưa ra ngay!... Nếu không chính tôi sẽ hủy hoại anh.

- Đừng để mất thì giờ, Antoine. - d’ Enneris ra lệnh. - Tôi nhắc lại: Ngôi nhà đã bị bao vây. Béchoux đang phân công người của mình và họ nhiều hơn anh tưởng. Nếu anh muốn tôi giải thoát, hãy nói đi. Những viên kim cương đâu?

Anh nắm một cánh tay anh ta. Van Houben nắm tay kia. Antoine hỏi:

- Tôi sẽ được tự do chứ?

- Tôi cam đoan thế với anh.

- Rồi tôi sẽ ra sao?

- Anh sẽ đi Mỹ. Van Houben sẽ gửi cho anh một trăm nghìn phrăng đến Buenos Aires.

- Một trăm nghìn! Hai trăm nghìn! - Van Houben kêu lên, hứa tất cả, dù không phải giữ lời. - Ba trăm nghìn!

Antoine vẫn ngập ngừng. Jean nói:

- Tôi phải gọi chăng?

- Không... Không... Chờ đã... Được, tôi đồng ý.

- Nói đi!

Nhỏ giọng, Antoine nói thong thả:

- Trong gian bên cạnh... ở phòng khách riêng.

- Đừng vớ vẩn! - Jean bảo. - Gian phòng ấy trống rỗng. Đồ đạc bị bán hết cả rồi.

- Trừ ngọn đèn chùm. Ông già Martin cố giữ hơn cả.

- Và anh giấu những viên kim cương trong một ngọn đèn!

- Không. Nhưng tôi thay thế một số viên thủy tinh nhỏ ở vòng phía dưới... cứ hai thay một, đúng thế, và tôi buộc những viên kim cương bằng những dây thép mảnh làm như chúng được dùi thủng treo lên như những viên khác của đèn chùm.