Ngôi nhà bí ẩn - Chương 08

VIII

GIA ĐÌNH MARTIN, NHŨNG KẺ GÂY HỎA HOẠN

Arlette và bà mẹ rất giống nhau. Tuy đã tàn tạ về tuổi tác và lo âu, khuôn mặt bà Mazolle cho người ta nghĩ trước đây nghĩ bà đẹp hơn cô con gái. Để nuôi dạy ba đứa con và quên đi nỗi buồn vì hạnh kiểm của hai cô chị, bà đã làm việc cật lực, và còn tiếp tục thêu ren để kiếm thêm tiền.

D’ Enneris bước vào căn nhà nhỏ sáng sủa và rất sạch, nói:

- Bà nghĩ cô ấy sắp về chưa?

- Tôi chẳng rõ lắm. Từ khi gặp chuyện không may Arietle không kể cho tôi biết nó làm gì. Nó luôn sợ tôi phiền lòng và tiếng đồn xung quanh làm nó buồn. Tuy vậy nó có bảo đi thăm một cô bạn người mẫu bị ốm, sáng nay gửi thư tới. Ông biết Arlette rất tốt và tận tình chăm sóc các bạn!

- Cô gái ấy ở có xa đây không?

- Tôi không biết địa chỉ. Nhưng chắc nó vứt bức thư nhận được cùng giấy lộn vào trong giỏ rác mà tôi chưa đốt... Ông xem, có lẽ cái này. Đúng, Céicle Helluin... ở Levallois Perret, 14, đại lộ Courey. Arlette sẽ đến đấy lúc bốn giờ.

- Chắc cô ấy đi cùng ông Fagérault?

- Arlette không thích đi ra ngoài với một người đàn ông. Vả lại ông Fagérault thường đến đây.

- A! Ông ta thường đến đây? - D’ Enneris hỏi, giọng khó chịu.

- Hầu như các buổi tối. Họ nói chuyên về những việc Arlette rất quan tâm... Quỹ hồi môn. Ông Fagérault tặng nó những khoản vốn lớn. Thế là họ tính toán... xây dựng kế hoạch.

- Ông Fagérault giàu có à?

- Rất giàu.

Bà Mazolie nói thật tự nhiên. Rõ ràng con gái bà không muốn bà lo lắng, không cho biết vụ Mélamare. Anh nói lại:

- Giàu và dễ mến.

- Rất dễ mến - Bà Mazolle khẳng định - Ông ấy rất chú ý đến chúng tôi.

- Một việc hôn nhân... - Jean nói, cố mỉm cười.

- Ồ! Thưa ông d’ Enneri, ông đừng chế nhạo. Arlette không mong thế...

- Ai biết đâu!

- Không, không. Trước hết không phải bao giờ nó cũng dễ thương đối với ông ấy. Sau những sự kiện gì đó xảy ra, bé Arlette của tôi đã thay đổi nhiều. Nó trở nên nóng nảy, hơi ngông cuồng. Ông biết chưa nó đã bực mình với Régine Aubry?

- Có thể thế ư? - D’ Enneris kêu lên.

- Vâng, và không lý do gì hoặc với những lý do nó không nói với tôi.

Chi tiết ấy làm d’ Enneri ngạc nhiên. Có điều gì vậy?

Họ còn trao đổi vài câu. Nhưng d’ Enneris vội vã hành động và còn sớm để gặp Arlette ở chỗ hẹn, anh bảo xe đến chỗ Régine Aubry; đúng lúc cô này định ra khỏi nhà. Cô trả lời ngay:

- Tôi có bực mình về Arlette không ư? Theo tôi thì không. Nhưng có lẽ cô ấy có đấy.

- Thế có việc gì vậy?

- Một buổi tối chúng tôi gặp nhau. Có cả Antoine Fagéraull, bạn của gia đình Mélamare. Chúng tôi nói chuyện dông dài. Hai, ba lần Arlette tỏ ra không dễ chịu đối với tôi. Tôi bèn ra về, không hiểu gì.

- Không có việc gì khác?

- Không. Có điều d’ Enneris, nếu anh chú ý đến Arlette như vậy, hãy dè chừng Fagérauit. Ông ta có vẻ vồn vã lắm và Arlette cũng không hề thờ ơ. Chào Jean.

Đại lộ Courey vừa mới xây dựng xong ở Levaliois - Perret bên ngoài khu thợ, trên những khoảng đất trống gần sông Seine có nhiều xí nghiệp nhỏ và công trình đặc biệt. Giữa hai dãy tường dài có một lối đi hẹp, bùn lầy, phía cuối có số nhà 14 ghi bằng hắc ín trên một thanh chắn.

Trước cửa nhà viết chữ: “Gõ cửa”. D’ Enneris không gõ, nghĩ cứ chờ ở ngoài hợp lý hơn. Ngoài ra, một cảm giác khó xác định giữ anh lại. Chỗ này rất lạ lùng và một cô gái đau yếu khó có thể ở trên một trong những phòng sát mái phía trên một nhà xe hẻo lánh. Anh có ngay linh tính một cạm bẫy đối với Arlette và hình dung nhóm tội phạm xung quanh vụ này tăng cường những đợt tấn công gấp gáp. Ngay đầu buổi chiều là việc dự định hối lộ và ám sát cố vấn hội đồng. Hai giờ sau mưu mô lôi kéo Ariette vào một cuộc mai phục. Những kẻ thực hiện, Laurence Martin, Trianon và ông già đi khập khiễng. Chỉ huy là Antoine Fagérault.

Tất cả những cái đó hiện lên khắc nghiệt đến mức anh không còn nghi ngờ gì nữa. Nghĩ rằng những kẻ đồng lõa chưa có ở đó vì bên trong không có tiếng động gì, anh kết luận đơn giản nhất là vào nhà rình xem.

Anh cố mở thật nhẹ. Cửa khóa nên anh xác định chắc chắn không có người. Táo bạo, không hình dung có nguy cơ đánh nhau, anh mở khóa, đẩy cánh cửa chui đầu vào. Thực sự không có ai. Có vẻ là một chỗ sửa chữa bỏ đi, biến thành nơi chứa những bình xăng.

Anh đẩy thêm. Đôi vai lọt vào, đẩy nữa. Bỗng nhiên anh cảm thấy bị đánh mạnh vào ngực. Một cánh tay kim khí gắn vào dầm nhà, có lò xo và khi cánh cửa mở đến một mức độ nào đấy, bất ngờ bung mạnh ra.

Trong mấy giây, d’ Enneris ngạt thở, chao đảo, không còn cách chống đỡ. Điều đó đủ cho các đối thủ đang rình phía sau dãy bình xăng tấn công. Tuy chỉ là hai người đàn bà và một ông già, chúng dễ dàng trói tay chân anh, nhét giẻ vào miệng và buộc chặt anh ngồi trên một tảng sắt.

D’ Enneris không nhầm trong phỏng đoán của mình: một sự mai phục chuẩn bị đối với Arlette và chính anh lao vào đầu tiên một cách khờ dại. Anh nhận ra mụ Trianon và Laurence Martin. Còn ông già không đi khập khiễng nhưng không khó nhận thấy chân phải ông ta hơi khuỵu xuống và đôi khi phải nhấn mạnh để người ta tưởng luôn luôn khập khiễng. Đấy là kẻ đã giết ông cố vấn hội đồng.

Mụ Trianon cúi xuống nhìn kĩ anh rồi trở lại gần Laurence Martin. Chúng trao đổi với nhau nhưng d’ Enneris chỉ hiểu từng mẩu.

- Chị nghĩ đúng là tay ấy?

- Đúng, chính là tay đã hỏi tôi ở trong quán.

- Thế là Jean d’ Enneris, một tay nguy hiểm cho chúng ta. Hắn đã đi cùng Béchoux trên hè đường La Jayette. May mà chúng ta trông chừng và tôi nghe tiếng bước chân lại gần! Chắc chắn hắn có hẹn với cô bé Mazolle.

- Cô muốn làm gì hắn?

- Không có gì phải bàn cãi. Tại sao hắn can thiệp vào công việc của chúng ta? Trong quán... rồi ở đường La Jayette... rồi ở đây... Đúng là hắn biết quá nhiều về chúng ta và sẽ bắt nộp chúng ta. Cứ hỏi bố.

Không cần phải hỏi ý kiến của kẻ mà Laurence Martin gọi là bố. Những giải pháp ghê gớm nhất phải ở ông già ấy với bộ mặt khắc nghiệt, đôi mắt lờ đờ, màu da khô vì tuổi tác, một nhân vật tàn ác. Nhìn ông ta hành động và bắt đầu những chuẩn bị chưa giải thích được, d’ Enneris nhận thấy “bố” đã kết tội tử hình anh ngay, sẽ lạnh lùng giết anh như đã giết ông Lecourceux.

Laurence lắng tai nghe rồi nhìn ra ngoài qua lỗ ván. “Con bé đây rồi... ở đầu đường... Bây giờ mỗi người theo công việc đã giao nhé.”

Cả ba im lặng. D’ Enneris nhìn thẳng mặt, thấy chúng có vẻ giống nhau rõ rệt, nhất là ở thái độ quyết đoán. Rõ ràng trong những hành vi tội ác và giết người đây là những kẻ đã quen mưu mô và thực hiện. D’ Enneris không nghi ngờ hai người đàn bà là chị em và ông già là bố. Tay này làm cho người bị bắt lo sợ nhất. Hắn không cho ta có cảm giác cuộc sống thực mà là một cuộc sống máy móc tự động, đã xếp đặt và toát ra những cử chỉ có lệnh sẵn. Đầu hắn có góc cạnh, những mảng cứng. Không dữ tợn, độc ác. Có thể nói là một tảng đá đẽo gọt bước đầu.

Có tiếng gõ cửa. Laurence Martin mở ra, để người khách đứng ngoài, lấy giọng sung sướng và hàm ơn:

- Cô Mazolie, đúng chứ? Cô thật dễ mến không nề hà gì! Con gái tôi ở trên nhà, ốm nặng. Mời cô lên... Nó rất hài lòng được gặp cô! Cô và nó cùng làm việc ở nhà mốt Lucienne Oudart cách đây hai năm. Cô không nhớ? Chà! Nó không quên được cô đấy!

Giọng Arlette trả lời không nghe rõ. Trong sáng, không giấu được một chút e ngại.

Laurence Martin bước ra để dẫn cô lên trên nhà. Mụ Trianon ở phía trong kêu lên:

- Tôi đi cùng chứ?

- Không cần đâu - Laurence nói với giọng có ý nghĩa: “tôi không cần người nào cả... Tôi đủ sức làm việc đó.”

Bậc thang cót két theo bước chân. Mỗi bậc đưa Arlette gần mối nguy chết người.

Tuy vậy d’ Enneris chưa cảm thấy thật sự sợ hãi. Việc chúng chưa giết anh chứng tỏ kế hoạch sát hại có thời hạn nào đó và mọi phút ngừng đưa lại một ít hi vọng.

Có tiếng giẫm chân trên trần nhà rồi bỗng một tiếng kêu xé họng tiếp theo là những tiếng kêu khác yếu dần. Rồi im lặng. Cuộc vật lộn không lâu. D’ Enneris nghĩ Arlette cũng như anh, bị trói và nhét giẻ vào miệng. “Khốn nạn cô bé!” Anh tự nhủ.

Sau một lúc, bậc thang lại cót két và Laurence Martin đi vào.

- Xong rồi - Mụ thông báo - Dễ thôi. Con bé gục ngay.

- Tại sao không kết thúc nó đi nhỉ! Ý bố thế chứ? - Laurence bình tĩnh đưa ra một đoạn dây:

- Rất dễ. Chị chỉ việc quàng cái này vào cổ nó... nếu không thích cho nó một nhát vào họng.

Mụ Trianon không nhúc nhích và cho đến khi ra đi chúng không nói một câu. Không chậm trễ và vì trên đó Arlette đã chẳng làm gì được nữa, “bố” tiếp tục công việc đáng sợ của mình. Xung quanh trong nhà ông già xếp hai hàng bình xăng đầy. Hắn mở nút một số, rưới xăng vào vách và nền gỗ trừ một chiều dài ba mét ra cửa, dành một đường đi vào đến giữa nhà, làm một chỗ để những bình xăng khác chồng lên nhau.

Hắn nhúng vào một chiếc bình sợi dây dài Laurence đưa cho, cùng nhau đặt nằm theo đường ra. Ông già cầm đầu dây kia, lấy bao diêm trong túi ra châm lửa vào đầu dây rồi đứng dậy.

Mọi việc ấy làm theo phương pháp của một người đã làm nhiều loại việc đó và thích thú làm cho hoàn hảo. Không để có gì sai sót và ba đồng phạm chỉ còn bình thản ra đi.

Sợi dây cháy. Con rắn lửa đi dần đến đích. Trên kia Arlette bất tỉnh, chỉ tỉnh dậy khi lửa bùng lên.

“Còn bảy phút, sáu phút...” d’ Enneris hoảng sợ nghĩ cách cố gắng vùng vẫy, dây trói không tháo được nhưng giẻ bịt miệng rơi ra. Anh có thể kêu lên với Arlette, nhưng nói với cô làm gì về mối de dọa thê thảm và sự thực đã rất gần? Vả lại anh không muốn mất hết lòng tin. Phép lạ sẽ xảy ra khi cần.

Bỗng tiếng bước chân vội vã trên con đường vào và tiếng kêu vang lên: “Arlette! Arlette!”

Giọng nói của một người đến cứu, đưa lại lòng can đảm chờ được giải thoát. Cánh cửa lung lay; một mảnh ván rơi xuống, một bàn tay thò vào ổ khóa.

D’ Enneris thấy cánh tay đang sờ soạng bèn kêu lên: “Vô ích! Ổ khóa không chắc đâu! Cứ tông vào, nhanh lên!”. Ổ khóa bung ra, cánh cửa bị phá một nửa. Có ai đó nhảy vào. Đấy là Antoine Fagérault.

Nhìn qua, anh ta thấy mối nguy hiểm, nhảy lên đẩy ra xa bình xăng ngọn lửa sắp bén vào. Anh giẫm tắt lửa rồi phân tán những bình xăng ở trung tâm.

Jean d’ Enneris tăng cường sức lực để tự giải phóng. Anh không muốn chịu ơn giải phóng của Fagérault. Dù sao khi anh ta đến chỗ anh, lẩm bẩm: “A! Ông đấy à?” Jean đã tháo được dây trói nhưng không ngăn được thốt lên:

- Xin cám ơn ông... Chỉ mấy giây nữa là xong đời!

- Arlette đâu? - Anh ta hỏi.

- Trên kia!

- Còn sống chứ?

- Vâng.

Cả hai lao ra, trèo lên cầu thang bên ngoài.

- Arlette! Arlette! Tôi đây - Fagérault kêu lên - Không có gì phải sợ.

Cửa mở ra dễ hơn bên dưới, họ vào một căn phòng sát mái, ở đó cô gái bị trói trên một chiếc giường, bị nhét giẻ vào miệng.

Họ mở trói cho cô. Cô ngơ ngác nhìn và Fagérault giải thích:

- Chúng tôi mỗi người được tin một cách và chúng tôi đến đây... Quá chậm nên không bắt được những kẻ khốn nạn. Chúng không làm cô quá đau chứ? Không sợ quá chứ?

Anh ta không nói đến âm mưu sát hại và việc anh ta cứu được hai người.

Arlette không trả lời, đôi mắt nhắm lại, tay run run. Sau một lúc họ nghe cô thì thầm:

- Có, tôi sợ... Lại một lần tấn công nữa. Kẻ nào muốn làm hại tôi như thế?...

- Người ta lừa cô tới nhà xe này?

- Một người đàn bà... Tôi chỉ thấy người đàn bà đưa tôi lên gian phòng này và quật ngã tôi...

Và cô nén sợ hãi vẫn còn âm ỉ, cô nói:

- Vẫn người đàn bà lần trước... Ồ! Tôi chắc chắn thế, vẫn là người đàn bà ấy... tôi nhận ra cách hành động, ôm chặt, giọng nói... đấy là người đàn bà trong xe...

Cô nín lặng, kiệt sức, muốn nghỉ ngơi. Hai người đàn ông để cô lại một lúc; trên thềm hẹp đầu cầu thang, họ đứng sát cạnh nhau.

Chưa bao giờ Jean khinh ghét đối thủ như vậy. Ý nghĩ Fagérault cứu hai người, Arlette và anh, làm anh giận điên người, cảm thấy nhục nhã vô cùng. Antoine Fagérault làm chủ các sự kiện và tất cả đều có lợi cho hắn.

- Cô ấy bình tĩnh làm tôi không ngờ - Jagérault nói nhỏ - cô không ý thức được mối nguy hiểm đã trải qua và không nên cho cô ấy biết.

Anh ta nói như đã quan hệ trực tiếp với d’ Enneris và cho rằng người này biết hết những gì người kia biết. Không hề có vẻ trịch thượng, anh ta giữ thái độ bình thản quen thuộc và nụ cười nửa miệng dễ mến. Không có gì tỏ ra, ít ra là về phía anh ta, có sự đấu tranh và kình địch giữa hai người.

Nhưng Jean không nén được giận dữ, khởi đầu cuộc đấu như đối với một đối thủ đã tuyên bố, ấn mạnh tay vào vai anh ta:

- Chúng ta nói chuyện với nhau, ông đồng ý chứ. Đang có dịp.

- Vâng, nhưng khẽ thôi. Tiếng cãi cọ sẽ tai hại cho cô ấy và nghĩ là ông tìm cách cãi nhau, điều này làm tôi ngạc nhiên.

- Không, không phải cãi nhau - d’ Enneris tuyên bố nhưng thái độ gây gổ mâu thuẫn với lời nói - Điều tôi tìm kiếm, tôi muốn, là nói rõ ra.

- Về vấn đề gì?

- Về hành động của ông.

- Hành động của tôi rõ ràng. Tôi chẳng có gì giấu diếm. Tôi bằng lòng trả lời những câu hỏi của ông là vì lòng thương mến Arlette nhắc tôi tình bạn của ông đối với cô ấy. Ông cứ hỏi đi.

- Vâng. Trước hết, ông làm gì trong quán “Trianon nhỏ” khi tôi gặp ông ở đấy?

- Ông biết điều đó.

- Tôi biết? Bằng cách nào?

- Do tôi.

- Do ông? Đấy là lần đầu tiên tôi gặp ông.

- Không phải lần đầu tiên ông nghe tôi nói đâu.

- Thế ở đâu vậy?

- Ở nhà Mélamare, tối hôm ông cùng Béchoux săn đuổi tôi. Trong lúc Gilberte de Mélamare tâm sự và tôi giải thích, cả hai ông nấp sau tấm vải màn. Tấm màn này lay động khi các ông vào phòng bên cạnh.

D’ Enneris hơi sửng sốt. Không có gì lọt khỏi con người này ư? Anh tiếp tục giọng chua cay hơn:

- Vậy ông cho rằng mục tiêu của ông cũng như của tôi?

- Sự việc chứng minh điều đó. Tôi cố gắng, như ông, phát hiện ra những kẻ trấn lột kim cương, hành hạ những người bạn Mélamare của tôi và tấn công Arlette Mazolle.

- Trong số đó có bà chủ quán?

- Đúng.

- Nhưng tại sao bà ta và ông liếc nhìn trao đổi với nhau phải chú ý đề phòng tôi?

- Chính ông cho cái nhìn ấy là một lời cảnh báo. Thực ra tôi quan sát bà ta.

- Có lẽ. Nhưng bà ta đóng cửa quán và biến mất.

- Vì cảnh giác đối với tất cả chúng ta.

- Và theo ông đấy là một kẻ đồng lõa?

- Vâng.

- Với danh nghĩa ấy bà ta chẳng lạ gì việc giết chết ông cố vấn hội đồng Lecourceux?

Fagérault giật mình. Có thể cho là anh ta thực sự không biết vụ giết người ấy.

- Sao? Ông Lecourceux bị giết ư?

- Cách đây quá lắm là ba tiếng đồng hồ. Ông biết ông ta chứ?

- Chỉ nghe tên thôi. Nhưng tôi biết kẻ thù của chúng ta phải đến gặp ông ấy, muốn mua chuộc ông nhưng tôi không chắc về ý đồ của chúng.

- Ông chắc chúng hành động ngẫu nhiên thôi sao?

- Chắc chắn.

- Vậy là chúng có tiền để biếu năm mươi nghìn như thế?

- Ồ! Chỉ cần bán một viên kim cương!

- Tên chúng là gì?

- Tôi không rõ.

- Tôi sẽ thông tin cho ông, ít ra là từng phần - d’ Enneris nói vừa quan sát anh ta - Có em bà bán quán, một bà Laurence Martin, người thuê quán... Có một ông già, đi khập khiễng.

- Đúng đấy! Đúng đấy! - Antoine Fagérault sôi nổi nói - Ông thấy ba người ấy ở đây, đúng không, và chúng trói ông?

- Phải.

Fagérault sầm mặt lại. Anh ta lẩm bẩm:

- Thảm hại thật! Tôi được báo tin quá chậm... không thì tôi đã tóm được chúng.

- Pháp luật sẽ làm việc đó. Đội trưởng Béchoux bây giờ biết cả ba. Chúng không thể thoát khỏi ông ấy.

- Càng hay! - Fagérault nói - Đấy là ba tên cướp đáng sợ, nếu không tống giam chúng, một ngày nào đó chúng sẽ làm hại được Arlette.

Những gì anh ta nói hình như rất thật thà. Anh không bao giờ ngập ngừng khi trả lời, giải thích không hề mâu thuẫn giữa các sự kiện, cách làm, rất tự nhiên.

“Bịp bợm thật!” d’ Enneris nghĩ, vẫn khăng khăng kết tội anh ta tuy đang bối rối trước sự hợp lý, thành thật như vậy.

Trong thâm tâm, anh cho rằng việc dẫn dụ Arlette mới này là sự phối hợp giữa Antoine Fagérault và đồng bọn để Fagérault xuất hiện như một kẻ cứu nguy cho Arlette. Nhưng nếu thế tại sao phải dàn cảnh như thế? Tại sao cô bé không là người chứng kiến hoảng sợ? Thậm chí trước mặt cô, Fagérault tế nhị không khoe khoang về sự can thiệp của mình?

Anh sỗ sàng hỏi Fagérault:

- Ông yêu cô ấy à?

- Yêu vô cùng - Anh kia sốt sắng trả lời.

- Còn Arlette, cô ấy yêu ông chứ?

- Tôi nghĩ thế.

- Điều gì làm ông nghĩ thế?

Fagérault khẽ cười, không tự phụ, trả lời:

- Cô ấy cho tôi bằng chứng rõ nhất về tình yêu.

- Gì vậy?

- Chúng tôi đã hứa hôn.

- Sao? Hai người hứa hôn rồi?

D’ Enneris phải cố gắng vượt bậc để nói những lời ấy với vẻ bề ngoài bình tĩnh. Vết thương sâu nặng. Anh nắm chặt tay.

- Vâng - Fagérault khẳng định - từ tối hôm qua.

- Lúc nãy tôi gặp bà MazoIle, không thấy bà nói gì.

- Bà ấy không biết. Arlette chưa muốn nói với bà.

D’ Enneris phá lên cười.

- Thế mà bà Mazolle cho rằng con gái mình không thể hẹn hò với một người đàn ông! Thật ảo tưởng!

Antoine Fagérault nghiêm trang nhấn mạnh:

- Chúng tôi gặp nhau ở một chỗ và trước những người nếu bà Mazolle biết họ, bà hoàn toàn hài lòng.

- A! Ai vậy?

- Ở nhà Mélamare, có mặt Gilberte và ông anh.

D’ Enneris không tin được. Bá tước de Mélamare ủng hộ tình yêu của anh chàng Fagérault với Arlette, con hoang, người mẫu, em của hai người mẫu thiếu tư cách! Do đâu mà có lòng độ lượng không tin nổi như thế?

- Vậy là họ biết? Họ tán thành chứ? - Jean hỏi.

- Hoàn toàn.

- Xin chúc mừng đã có những chỗ dựa như thế. Kể ra, bá tước chịu ơn ông nhiều và ông đã là người bạn khá lâu của gia đình.

- Có một lý do khác - Fagérault nói - đã nối lại tình thân của chúng tôi.

- Tôi có thể biết được không?

- Được chứ. Ông bá tước và bà em de Mélamare, như ông hiểu đấy, giữ một kỉ niệm kinh hoàng về bi kịch họ suýt bị nhấn chìm. Điều không may đè nặng lên gia đình họ từ một thế kỉ nay hình như do họ ở trong ngôi nhà ấy dẫn họ đến một quyết định dứt khoát.

- Quyết định thế nào? Họ không muốn ở đấy nữa?

- Thậm chí họ không muốn giữ lại ngôi nhà đưa đến tai họa cho mình. Họ bán đi.

- Họ đã tìm được người mua?

- Rồi.

- Ai thế?

- Tôi.

- Ông ư?

- Vâng. Arlette và tôi, chúng tôi có ý định ở đấy.