Sư sĩ truyền thuyết - Chương 164 - 165

Chương 164: Thợ săn trong bóng tối

Chính ngay khoảnh khắc cửa khoang của phòng thuyền trưởng sau lưng Mộc Phi đóng lại, phòng thuyền trưởng đột nhiên rơi vào một màn tối đen như mực, tiếng kinh hô vang lên không ngớt! Nhưng hiệu quả cách âm của cửa khoang quả thật quá tốt, cự ly gần như vậy, người có cảm giác nhạy cảm như Mộc Phi thế này lại không có chút phát giác nào!

Bóng tối đột ngột làm trong phòng thuyền trưởng lập tức lâm vào hoang mang!

Trong bóng tối, Diệp Trùng im hơi lặng tiếng gọi ra Thủ hộ, đã quen với tầm nhìn trắng đen đặc biệt của Thủ hộ, vô số hình ảnh 3D do vô số đường màu trắng nhỏ bé tạo thành trước mặt với hắn mà nói tự nhiên vô cùng, huống chi vị trí của tất cả mọi người trong phòng thuyền trưởng hắn đã sớm nhớ hết vào lòng, nếu nói tiếp, còn có sự tồn tại của Thương nữa!

Thân hình của Diệp Trùng giống như một làn khói nhẹ mờ nhạt, song trong bóng tối, không ai có thể nhìn rõ.

Sức mạnh khủng bố của Diệp Trùng trải qua sự phóng đại của Thủ hộ, trở nên càng thêm khủng bố, điều này cũng làm tốc độ của Diệp Trùng càng thêm kinh người, thêm quét hình chính xác của Thủ hộ, hiệu suất của Diệp Trùng tuyệt đối cao tới mức ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ tới!

Tiếng kinh hô của mọi người giống như đồng thời bị một tiếng xương vỡ trong trẻo đột ngột cắt ngang!

Diệp Trùng nhẹ nhàng rơi ở trước cửa khoang. Chính trong chớp mắt vừa rồi, Diệp Trùng tổng cộng ra tay mười sáu lần, không một lần thất thủ, toàn bộ là bóp vỡ yết hầu, do tốc độ của Diệp Trùng cực nhanh, cho nên những tiếng xương vỡ này tập trung như là một tiếng! Nếu như không có Thủ hộ phóng đại hiệu ứng, hành vi có độ khó cao thế này, Diệp Trùng căn bản là không thể nào hoàn thành. Nhưng hiện giờ mượn sức mạnh của Thủ hộ hỗ trợ, Diệp Trùng dễ như trở bàn tay hoàn thành động tác vốn dĩ không thể nào hoàn thành này!

Chính ngay khoảnh khắc Diệp Trùng vừa rơi xuống đất, cửa khoang bỗng chốc mở ra, nắm bắt thời gian không chút sai sót! Mục và Thương trước giờ đều không lãng phí chút thời gian nào!

Thật ra khi Diệp Trùng vừa lên tàu vũ trụ, Thương liền im hơi lặng tiếng khống chế cả con tàu vũ trụ. Tàu vũ trụ này tuy rằng về mặt vỏ giáp, động lực vượt xa tàu Nasdaq Diệp Trùng ngồi lần trước, nhưng ở phương diện phòng ngừa xâm nhập hệ thống lại thua kém Nasdaq rất nhiều. Đến nỗi mà Thương ngay lần đầu tiên đã xâm nhập thành công, lấy được quyền khống chế cao nhất của Glendon!

Từ lúc đó trở đi, Diệp Trùng vẫn luôn chờ đợi cơ hội, chờ đợi cơ hội có thể cho địch nhân một kích trí mạng, cũng là cơ hội mình có thể thoát khỏi sự khống chế của Tông sở! Thứ hắn kiêng dè nhất chính là Mộc Phi. Đối với sư sĩ khác, Diệp Trùng tin tưởng trong hoàn cảnh này, Thủ hộ so với quang giáp của họ càng có lợi thế phát huy hơn. Huống chi còn có sự giúp đỡ của Thương!

Đối với sự xuất hiện của tàu Hắc giác, lại là ra ngoài dự liệu của Diệp Trùng, nhưng hắn cũng lập tức nhận ra đây là một cơ hội cực tốt! Chính ngay lúc hắn tự mình cảm giác được sự tiến bộ một bước dài ở phương diện ứng biến mưu trí, một kế hoạch tác chiến chi tiết đã đặt trước mặt hắn, hắn cuối cùng cũng hiểu một việc, bản chất tà ác của Thương chỉ dẫn hắn lập kế hoạch tác chiến càng thích hợp hơn so với Mục!

Kế hoạch này gần như hoàn toàn do những thủ đoạn đánh lén, ngụy trang này lập thành, nhưng mấy thủ đoạn này phảng phất như trời sinh ra thích hợp với Diệp Trùng, Diệp Trùng là một thợ săn bẩm sinh!

Cả cái kế hoạch có thể nói là âm hiểm! Mà không ngờ thuyền trưởng lại cũng khá phối hợp, khi hắn hạ lệnh phát ra tín hiệu trao đổi, Thương ở trong khoảnh khắc đó đã đưa ra điều chỉnh tương ứng với kế hoạch tác chiến! Đối với kẻ đã khống chế cả hệ thống của tàu Glendon là Thương mà nói, sửa đổi tín hiệu trao đổi quả thực là một việc không còn đơn giản hơn được nữa! Chính như thế, tín hiệu trao đổi đầy tính khiêu khích và sỉ nhục bị Thương phát đi!

Hiệu quả khá xuất sắc! Tổng chỉ huy của con tàu Hắc giác này hiển nhiên là tức điên lên, đương nhiên, phỏng chừng trong đó cũng có một phần là do tự cao vào thực lực. Dù sao cũng có 50 cái Tinh Diễm a!

Bọn họ cũng không ngờ lực chiến đấu của con tàu Glendon nhìn không bắt mắt này lại mạnh mẽ như vậy, mà cuối cùng lại diễn biến thành một trường chiến đấu thẩm khốc thế này! Vô luận là Hắc giác hay là Tông sở, đều không cách nào trở thành kẻ thắng lợi của trường chiến đấu này!

Kế hoạch của Thương còn xa hơn thế! Hắn vừa bắt đầu đã tính ra thực lực của Hắc giác sẽ chiếm ưu thế cuối cùng, mà lúc đó Mộc Phi nhất định sẽ đi chi viện! Trọng điểm của cả kế hoạch chính là khoảng thời gian ngắn Mộc Phi vừa rời khỏi phòng thuyền trưởng đi tới khoang chuẩn bị chiến đấu này.

Trong phòng thuyền trưởng lúc này đã không có nhân viên chiến đấu, lại lợi dụng bóng tối đột ngột, Diệp Trùng điều khiển Thủ hộ dễ dàng huyết tẩy cả căn phòng thuyền trưởng, tránh hậu hoạn về sau!

Điều Diệp Trùng phải làm bây giờ chính là phải chặn Mộc Phi trước khi hắn tới khoang chuẩn bị chiến đấu! Không vào khoang chuẩn bị chiến đấu, Mộc Phi sẽ không gọi quang giáp ra! Không có quang giáp bảo hộ, cho dù Mộc Phi là một thuật thừa sĩ lợi hại hơn đi nữa cũng tuyệt không thể có chút khả nang sống sót nào trước mặt Thủ hộ!

Với trạng thái mạnh nhất của mình, tấn công đối phương vào thời điểm đối phương yếu nhất! Khi Thương nói câu này, dáng vẻ dương dương tự đắc đó làm Diệp Trùng rất muốn đập hắn!

Rơi trên mặt đất, đôi chân hơi gập bỗng nhiên phát lực, Diệp Trùng giống như một mũi tên màu vàng kim, cấp tốc lao qua cửa khoang vừa mới mở!

Sức mạnh đôi chân Diệp Trùng vốn đã lớn tới mức kinh người, sau khi được Thủ hộ phóng đại, càng đáng sợ hơn! Diệp Trùng điểm lên sàn tàu một cái, liền bay thẳng về phía trước mười mấy mét, làm người ta có một cảm giác sai lầm là Diệp Trùng bước một bước mười mấy mét!

Diệp Trùng tập trung chú ý cao độ, trong lối đi nhỏ hẹp thế này, với tốc độ này mà tiến tới, hắn không dám có chút sơ suất nào!

Mộc Phi đột nhiên nghe tiếng bước chân, hắn hình như nghe thấy tiếng vèo vèo tới gần mình. Tốc độ cực nhanh! Hắn cảnh giác đứng lại, cẩn thận dỏng tai nghe. Tốc độ thật là nhanh! Tốc độ thế này chắc ít nhất từ 6Hz trở lên! Nếu như ở bên ngoài, 6Hz tuy rằng cũng coi là nhanh nhưng không được coi là dọa người, nhưng nếu như ở trong tàu, có cái gì bay với tốc độ trên 6Hz chứ, vậy thật là quá khủng bố rồi!

Vẻ mặt Mộc Phi càng lúc càng ngưng trọng!

Đột nhiên, trước mắt Mộc Phi tối đen, tất cả đèn trong lối đi đồng loạt tắt ngúm!

Đánh lén!

Bỗng, hắn quát to lên, cặp mắt bình thường ôn hoà lúc này giống như lưỡi kiếm sắc rút khỏi bao, mạnh mẽ xoay người, hai tay đẩy ra bên cạnh, eo lại như không có xương, gập lại kỳ dị, đột ngột dịch sang phải 30cm!

Thứ đôi tay tiếp xúc lại là một miếng lạnh lẽo, là kim loại! Đây rốt cuộc là thứ gì? Trong lòng Mộc Phi vừa kinh hoảng, vừa tức giận! Dao động không khí mãnh liệt do vận tốc cao mang lại thổi làm cho mặt của Mộc Phi đau đớn!

Hai tay Mộc Phi đau buốt, vừa rồi tuy rằng sử dụng xảo kình đẩy vật thể bay không xác định này ra, nhưng hai tay vẫn chịu thương tổn ở mức độ nhất định! Nhưng nếu như không phải vừa rồi hắn ráng sức làm được xảo diệu, chỉ sợ đôi tay đã bị phế rồi! Hơn nữa, hắn hình như còn cảm giác được trên vật thể bay không xác định đó có một thứ giống như cánh hông sắc nhọn, vô cùng nguy hiểm sượt qua cổ hắn, khí lạnh đáng sợ trong khoảng khắc đó làm tất cả lông tóc trên người hắn đều dựng đứng lên!

Một mảng tối đen như mực, cái gì cũng nhìn không rõ, Mộc Phi nghiêm trọng đứng đợi, thứ đáng để dựa dẫm nhất lúc này chính là đôi tai và trực giác!

Chẳng lẽ là có người lẻn lên tàu?

Không kịp suy nghĩ, hắn cảm thấy lại có tiếng gió từ trước mặt áp tới, cực kỳ kinh khủng. Dự cảm nguy hiểm mãnh liệt dâng lên trong lòng hắn, gần như là bản năng, hắn đột nhiên né sang trái! Hai tay cũng đồng thời hơi ấn xuống! Không có một thuật thừa sĩ nào không tin vào trực giác của mình, Mộc Phi là người xuất sắc trong thuật thừa sĩ, càng tin tưởng sâu sắc vào trực giác của mình!

Lại là một làn khí lạnh kinh người mau chóng sượt qua trán hắn, lệch chỉ vài cm! Mộc Phi cuối cùng cũng biết thứ uy hiếp làm mình đứt đầu từ đầu tới cuối này là thứ gì! Hắn kinh nghiệm phong phú lập tức đoán ra cái này chắc là vũ khí đại loại như chuỷ thủ!

Vẫn không đợi hắn nghĩ thêm rõ ràng, bịch! Hai tay khẽ ấn của hắn giống như đánh lên một cái quang giáp lao tới trước mặt hết tốc lực!

A! Sự đau đớn kịch liệt làm hắn thực sự nhịn không được kêu lên thảm thiết! Vẫn là kim loại! Đây là ý nghĩ duy nhất của hắn trước khi bị đau! Hai tay của hắn lộ ra xương trắng hếu, máu thịt vương vãi! Hai tay của hắn giống như không có chút cản trở gì với công kích từ dưới lên trên này, bởi vì sức mạnh của đối phương quả thật quá lớn! Công kích của đối phương chính xác đánh trúng bụng của hắn!

Bụng đau nhói, Mộc Phi nhịn không được cong gập eo lại, đại não mê mụ, đột nhiên mất đi năng lực suy nghĩ! Mơ mơ hồ hồ, mù mờ không rõ, trước giờ chưa từng chịu qua đả kích trầm trọng thế này, vậy mà Mộc Phi lúc này lại cảm thấy một tia khoái cảm không biết tên!

Nhưng vẫn không đợi hắn từ trong mơ hồ đi ra, trán bỗng phát lạnh, hắn cảm thấy một chất lỏng ấm ấm phun lên chân mình, trước mặt lại càng lúc càng tối sầm!

Cong gập eo, Mộc Phi giữ nguyên tư thế này, đổ ầm xuống đất!

Làm hắn chịu trọng kích, chính là chân phải của Diệp Trùng!

Trong bóng tối, Diệp Trùng không khỏi kinh ngạc, Mộc Phi quả nhiên là một nhân vật lợi hại, trong hoàn cảnh thiệt thòi thế này mà vẫn có thể ứng biến được như thế này, nếu như mình không có Thủ hộ, vậy chỉ e không phải là đối thủ của tên này! Diệp Trùng không tin mình trong hoàn cảnh bị đánh lén như vậy mà vẫn có thể có ứng biến gì!

Đèn trong thông đạo đột nhiên sáng lên hết! Cả lối đi được chiếu sáng, cửa khoá kín ở hai đầu!

Thương thúc giục Diệp Trùng: - Diệp tử, mau lên, đám này hình như kiên trì không được bao lâu nữa!

Diệp Trùng với tốc độ nhanh nhất thu Thủ hộ lại, mau chóng chạy tới bên thi thể Mộc Phi. Mộc Phi khi chết vẫn cong gập eo, hai tay của hắn đã là một đám máu thịt mơ hồ, mà vết thương trí mạng nhất là một vết đao dài khoảng 10 cm ở trán hắn, máu vẫn chưa đông lại, đang điên cuồng chảy ra ngoài.

Diệp Trùng mặc kệ mùi máu tanh nồng, quỳ xuống, nhanh chóng tìm kiếm trên người Mộc Phi. Động tác của Diệp Trùng cực nhanh, không tới hai mươi giây, tất cả đồ đạc trên người Mộc Phi đều bị Diệp Trùng lấy ra sạch!

Một cái hoa tai hình thoi treo bởi một sợi dây thừng làm Diệp Trùng chú ý.

- Đúng, chính là thứ này! Diệp tử, mau tới khoang chuẩn bị chiến đấu! - Thương vội vã nói, thời gian quyết định mọi thứ a.

Diệp Trùng theo lời, không kịp kiểm tra mấy thứ khác, bỏ tất cả vào trong túi của mình, tay nắm cái hoa tai này, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về phía khoang chuẩn bị chiến đấu. Tới tận lúc này, tất cả kế hoạch đều khá thành công! Diệp Trùng cũng tràn đầy lòng tin với phần sau kế hoạch của Thương!

Khoang chuẩn bị chiến đấu là nơi chuẩn bị cuối cùng trước khí sư sĩ chiến đấu. Không gian ở chỗ này vô cùng lớn, sư sĩ có thể ở chỗ này gọi ra quang giáp, chui vào buồng lái của quang giáp, hơn nữa nơi này còn có rất nhiều vật phẩm bổ sung.

Khoang chuẩn bị chiến đấu, Diệp Trùng cầm cái hoa tai hình thoi đó, hơi tìm tòi một lúc, rồi ấn nhẹ lên đỉnh của nó!

Tất cả quang giáp sử dụng sóng não điều khiển công tắc không gian có một đặc điểm, một khi người sử dụng bị cho rằng đã tử vong, vậy thông tin, tư liệu lúc trước tự động bị xoá sạch, lại trở thành một cái quang giáp trắng một lần nữa!

Đồng thời, một cái quang giáp màu xanh nhạt xuất hiện trước mặt Diệp Trùng!

Chương 165: Hư trương thanh thế

Không nghi ngờ gì, cái quang giáp này chắc là thoát thai từ một loài chim, chưng là loài chim gì, vậy thì không phải là thứ Diệp Trùng có thể biết! Vẻ màu màu xanh nhàn nhạt hiện lên một tầng lấp lánh màu xanh nhạt, đây là hiệu ứng kích hoạt quang tử, chỉ có một số quang giáp cao cấp khi năng lượng đầy đủ mới có loại biểu hiện này, Diệp Trùng từng nhìn thấy loại lấp lánh tương tự trên người Mục Thương.

Thể hình thon dài, so với sự phồng lên dày cộm của quang giáp thông thường, cái quang giáp này linh hoạt như là một con chim.

Quang giáp của Tông sở và các loại hình quang giáp Diệp Trùng quen thuộc đều không giống nhau, Diệp Trùng không thể phán đoán tính năng cụ thể của chúng thế nào, nhưng hắn vẫn nắm được một số chỗ ưu nhược có thể đại khái phán đoán được của quang giáp Tông sở.

Thí dụ, quang giáp của họ thường là phù hợp với địa vị của bọn họ. Lại thí dụ, quang giáp cao cấp của bọn họ thường thoát thai từ loài chim, tuy rằng Diệp Trùng không hề biết là loại chim gì, nhưng không hề ảnh hưởng hắn có loại hiểu biết này.

Cái quang giáp trước mắt này tuyệt đối là một cái quang giáp cao cấp trong nội bộ Tông sở, bởi vì cánh của nó! Loại cánh này Diệp Trùng lúc trước cũng từng thấy qua, chính là cái quang giáp màu tím đột nhiên xuất hiện khi bị Hiệp hội sư sĩ bao vây lần trước đó.

Giống như cái quang giáp màu tím đó, nó cũng có một cặp cánh cực kỳ giống thật! Diệp Trùng cũng không cách nào phán đoán mấy cái cánh này rốt cuộc phải là thuộc về cánh ngang hay cánh xếp. Giống cánh thật sự của loài chim, chúng cũng là do rất nhiều phiến kim loại nhỏ như là lông chim tạo thành. Diệp Trùng vẫn luôn đoán loại cánh này nhất định là có chỗ dùng đặc biệt, năng lực phòng ngự siêu cường của cánh cái quang giáp màu tím lần trước đó làm Diệp Trùng ghi nhớ cực kỳ sâu sắc!

Nhưng hiện giờ có một cái rơi vào tay mình, khà khà, vậy mình phải nghiên cứu thật tốt!

Điều duy nhất làm Diệp Trùng cảm thấy tiếc nuối là lúc này đây thật sự không phải thời cơ mình nghiên cứu! Hiện giờ, mỗi một chút thời gian đều rất quý báu, không được lãng phí!

Diệp Trùng với tốc độ nhanh nhất chui vào buồng lái của cái quang giáp này. Muốn điều khiển cái quang giáp này, vẫn còn một vấn đề đặt ra trước mặt hắn, đó chính là cài đặt ban đầu! Mỗi một cái quang giáp trắng trước khi sử dụng đều phải thực hiện cài đặt ban đầu, quá trình này là một khâu không thể thiếu, nếu không tuyệt đại đa số công năng đều không cách nào kích hoạt! May mà Diệp Trùng không phải là lần đầu làm việc này, tay chân mau lẹ, quá trình thành thục.

Qua Dực, chính là tên của cái quang giáp này, đương nhiên là không tránh khỏi Thương trề môi cười khinh thường cái tên này cổ quái, không có khí thế, thật sự là thiếu trình độ, vân vân!

Cặp mắt quét một cái, Diệp Trùng đã xem sơ qua một lượt các loại công năng. Trong lòng lại vô cùng vui sướng, may mà minh xử đẹp Mộc Phi khi hắn chưa gọi quang giáp ra, nếu không, một mình mình vẫn không biết có thể thu thập hắn được không.

So với quang giáp khác, về mặt thao tác căn bản, Qua Dực không hề khác biệt, ít nhất điều khiển là không thành vấn đề.

Cửa khoang thông ra ngoài mở ra, Diệp Trùng điều khiển Quá Dực ầm ầm bay vào vũ trụ.

Chính trong khoảng thời gian này, bên phía Tông sở chỉ còn lại 4 cái quang giáp đang cực khổ chống đỡ, nhưng cho dù là vậy, vẫn không có một cái quang giáp nào bỏ chạy, có thể thấy được tính kỷ luật của họ.

Qua Dực xuất hiện liền làm cho tình thế chiến trường xảy ra biến hoá!

Toàn thân Qua Dực tỏa ra quang mang màu xanh nhạt, sau lưng mở ra đôi cánh còn chói lọi hơn, trong vũ trụ tối đen vô cùng bắt mắt. Bốn cái quang giáp Thần Thức còn lại vừa nhìn thấy Qua Dực xuất hiện, sĩ khí lập tức tăng mạnh, tình hình vốn vô cùng nguy ngập nhất thời có chút chuyển tốt!

Mà mấy cái quang giáp đó của Hắc giác cũng nhìn thấy Qua Dực. Vốn đang đau đầu không biết phải làm thế nào, Diệp Trùng lại kinh ngạc phát hiện, mười mấy cái quang giáp còn lại này lại quay đầu bỏ chạy, bỏ lại 4 cái quang giáp Thần Thức thương tích đầy người, dùng một loại tốc độ như là bị người ta giẫm đạp lên đuôi mau chóng bỏ chạy.

Ngụy dị, quá ngụy dị rồi! Làm cho Diệp Trùng nhìn thấy mà há hốc mồm!

Diệp Trùng không biết, cái quang giáp hắn hiện đang điều khiển này, ở trong ba thế lực lớn nổi danh tới mức nào! Mộc Phi Qua Dực, một trong mấy át chủ bài lớn của Tông sở, làm người khiêm tốn, được người ta trông đợi nhất trong mấy át chủ bài lớn của Tông sở. Nhưng cũng như tính khí của hắn, nổi tiếng còn có kỹ xảo chiến đấu cao siêu của hắn, so với các át chủ bài khác, không chút thua kém!

Át chủ bài, trong ba thế lực lớn chiếm địa vị khá quan trọng! Kỹ xảo chiến đấu xuất chúng, phối hợp với quang giáp có uy lực mạnh mẽ, trong xung đột quy mô nhỏ thường có tác dụng quyết định thắng lợi! Ba thế lực lớn đối với việc tuyên truyền át chủ bài của mình cũng không tiếc công sức, một mặt có thể tạo tác dụng kiểu mẫu cho bên mình trước đại chúng, mặt khác lại có thể chấn nhiếp kẻ địch. Kỳ tích từng trải của mấy át chủ bài này cũng được truyền bá rộng rãi.

Mười mấy cái quang giá của Hắc giác đó vừa nhìn thấy Qua Dực, lập tức bị dọa khiếp vía, không ngờ trên tàu này lại còn có một át chủ bài của Tông sở, sức chiến đấu của át chủ bài cường hãn, thực sự không phải quang giáp thông thường có thể theo được. Có thể kiềm chế át chủ bài cũng chỉ có át chủ bài mà thôi!

Khi quan chỉ huy trên tàu Hắc giác nhìn thấy Qua Dực cũng bị dọa khiếp, vội ra lệnh rút lui, nếu không, với tính kỷ luật thế này của Hắc giác, làm thế nào mà lâm trận lại rút lui?

Chỉ là, con tàu này rốt cuộc là muốn làm cái gì? Ngoài 4 tiểu tổ chiến đấu tiêu chuẩn của Tông sở còn có thêm một át chủ bài, nếu như chỉ là ra ngoài chơi, đánh chết hắn cũng không tin! Rõ ràng chỗ này đã ra khỏi phạm vi của Quỹ hình khuyên, theo như thói quen của Tông sở, nếu như không phải có nhiệm vụ, tuyệt sẽ không phái sức chiến đấu to lớn thế này ra khỏi Quỹ hình khuyên! Đối với Còn vì Hắc giác mà tới, hắn cũng như vậy mà không tin, nhiệm vụ lần này của mình tuyệt không có khả năng tiết lộ ra ngoài. Điều cũng làm hắn nghi hoặc còn là đối phương tại sao chủ động khiêu khích, hơn nữa, có một át chủ bài ở đây, hơn nữa còn là Mộc Phi, thế nào lại đợi bên mình sắp bị tiêu diệt sạch mới xuất hiện? Mộc Phi trong truyền thuyết vẫn luôn xông lên trước binh lính, chăm sóc thuộc hạ, cực được mọi người trông chờ! Chẳng lẽ truyền thuyết cũng là giả sao?

Nhất thời, vô số vấn đề trong đầu hắn quanh quẩn không đi, nhưng hắn vẫn tự cho mình thông minh, ra lệnh rút lui.

Bốn cái quang giáp Thần Thức còn lại đều nhất tề nhìn Qua Dực, nhưng thấy Qua Dực không có động tĩnh, chỉ đành trừng mắt nhìn đối phương bỏ trốn! Trong lòng lại không tránh khỏi suy nghĩ, lúc này nếu như đuổi theo nhất định cót hể giết sạch đối phương! Biết làm sao, át chủ bài ở trong sư sĩ của Tông sở có quyền uy tuyệt đối, quyết định của đại nhân nhất định có đạo lý của người! Bốn sư sĩ còn lại chỉ đành nghĩ thế.

Chỉ thấy tay quang giáp của đại nhân phẩy một cái, ra dấu mọi người về tàu.

Mọi người ngẩn ra, đại nhân tại sao không dùng máy liên lạc? Nhưng thế tay này mọi người vẫn hiểu, tuy rằng có chút hoài nghi, nhưng 4 sư sĩ vẫn lập tức bay tới bên cạnh Diệp Trùng. Bọn họ thế nào cũng không nghĩ tới, tuy rằng vẫn là cái Qua Dực đó, bên trong lại không phải Mộc Phi đại nhân tôn kính của bọn họ, mà là tên tiểu tử bọn họ xem ra không có sức trói gà đó! Với bọn họ mà nói, điều này quả thật là quá hoang đường rồi!

Năm cái quang giáp bay tới gần con tàu, cửa tàu mở ra, năm cái quang giáp nối nhau bay vào cửa tàu!

Toàn thân 4 cái quang giáp đã hư hại quá chừng, 4 người ngay khi quang giáp vừa tới, liền từ trong buồng lái bò ra, trận chiến đấu vừa rồi đó quá ư là kích thích, thần kinh bọn họ vẫn luôn khẩn trương cao độ, mãi tới lúc này mới thở phào ra. Ngay cả bọn họ được huấn luyện bài bản, lúc này đi ra, ai ai cũng đều mệt mỏi! Đã xuống tới nơi, bọn họ vẫn đang đợi đại nhân Mộc Phi từ trong quang giáp đi ra.

Nhưng đợi một hồi, vẫn không thấy đại nhân đi ra.

Bốn người không khỏi nhất loạt ngạc nhiên nhìn cái Qua Dực này của đại nhân, vừa nhịn không được lại một lần nữa khen ngợi sự ưu nhã và mạnh mẽ của Qua Dực trong lòng, vừa nảy sinh nghi hoặc, đại nhân bị sao thế?

Ngay khi 4 người cảm thấy không hiểu, đột nhiên, 4 tia laser bắn về phía 4 người...

Nơi mi tâm của 4 người có một cái lỗ đỏ to bằng ngón tay, trong ánh mắt không hiểu trước khi chết của 4 người, Diệp Trùng từ trong buồng lái đi ra, khi đạp lên sàn tàu, 4 người ngửa mặt té xuống!

Cự ly gần thế này, thời gian dài như thế, cho dù kỹ xảo xạ kích của Diệp Trùng có tệ hơn nữa, trình độ xạ kích tự động của Qua Dực so với trình độ của Hiệp hội sư sĩ vẫn còn rất xa, nhưng 4 phát này lại không hề hụt phát nào, làm cho Diệp Trùng còn cho rằng kỹ xảo xạ kích tồi tệ vô cùng của mình cũng được nâng lên!

Đám người cuối cùng có thể tạo thành uy hiếp với mình này cuối cùng đã giải quyết xong.

Diệp Trùng thở một hơi thật dài!

Điều thành công nhất của lần hành động này là, tất cả hành động đều không cho bất cứ ai trên tàu có cơ hội báo cáo với Tông sở, tức là nói, Tông sở hiện giờ vẫn không có chút phát giác nào đối với tàu Glendon! Một điểm này đối với Diệp Trùng quá quan trọng, cũng tức là nói, Diệp Trùng lần sau gặp được người của Tông sở, thân phận Cốt tượng sư của mình vẫn có thể dùng được! Nhưng tiền đề là mình có thể chế ra một câu chuyện đủ hợp lý!

Tuy rằng cho rằng không có quá nhiều khả năng lại có dây dưa gì với Tông sở, nhưng cẩn tắc vô áy náy vẫn là không sai!

Tàu Glendon bay trong vũ trụ.

Phòng thuyền trưởng to lớn giờ chỉ có mình Diệp Trùng, đương nhiên Thương sống chết đòi ra ngoài đổi hơi, may mà nới này đủ lớn, cũng không sợ hắn phá hư tàu thuyền trưởng! Thi thể Diệp Trùng đã thu thập, trải qua sự gột rửa nhiều ngày như vậy, mùi máu tanh đã nhạt đi không còn ngửi thấy.

Cả con tàu Glendon hiện giờ chỉ còn lại Diệp Trùng và Thương, nếu như không phải Thương đủ khả năng khống chế cả con tàu, chỉ sợ mang Glendon tặng không cho Diệp Trùng, Diệp Trùng cũng không cách nào khởi động nó!

- Bước tiếp theo của chúng ta là cái gì? - Diệp Trùng hỏi.

- Tìm thầy của Lộ Thải Trì, trị quái bệnh cho ngươi. Nhưng chúng ta hiện giờ phải mau chóng tìm một hành tinh, vòng mạng mô phỏng, tra chỗ ở của thầy hắn! Theo lời Lộ Thải Trì, hình như thầy của hắn rất lợi hại. - Thương nói.

Diệp Trùng không đồng ý, lắc đầu: - Không được, nơi này quá gần Quỹ hình khuyên, ước chừng rất dễ bị Tông sở lấy được tin tức, vậy chúng ta phiền phức rồi!

- Ừ, vậy cũng đúng, điểm này đích xác rất làm người ta đau đầu! Xem ra, chúng ta hình như phải rời xa nơi này càng xa càng tốt! - Thương tán đồng nói.

- Không sai! Nhưng mà Thương, ngươi có bản đồ hành tinh không? - Diệp Trùng hỏi.

- Có, bản đồ hành tinh ngoài Quỹ hình khuyên ra, ta có mấy phần! - Thương kiêu ngạo nói.

- Vậy không phải chúng ta có thể dùng bước nhảy không gian sao? - Trong lời nói của Diệp Trùng ngấm ngầm có chút mong chờ.