Sư sĩ truyền thuyết - Chương 505 + 506

Chương 505: Bền bỉ (3)

Hạm đội tăng tốc cũng làm cho thương hại của nham thạch bay loạn xạ đối với chúng lập tức tăng lên, trừ chiến hạm vẫn không ngừng bắn mấy khối nham thạch có đường kính siêu lớn đó ra, tàu vũ trụ khác đã hoàn toàn bỏ mặc né tránh, chuyển sang bay hết tốc lực.

Áp lực của Diệp Trùng và Thương đang đứng ở chót mũi hạm đội bỗng tăng lên.

Tốc độ của mấy nham thạch bay loạn xạ đó bỗng tăng mạnh, Diệp Trùng không thể không cổ vũ tinh thần lên mười hai phần (120%), đối phó mấy nham thạch nguy hiểm mà trí mạng này. Nếu như một khi bị một viên nham thạch đánh trúng ngay chính diện, vậy thì chỉ e khả năng sống sót của mình cũng sẽ thấp tới mức đáng thương.

Thương đã hoàn thành việc đổi tấm năng lượng năm lần. Hắn hiện giờ đang đứng ở vị trí mũi tàu của tàu vũ trụ ở trên cùng đó.

Điều bọn họ làm hiện giờ là dùng tàu vũ trụ để đổi lấy thời gian.

Tàu vũ trụ trần trụi dưới công kích của nham thạch đang bay vèo vèo không thể nào kiên trì quá lâu, một chiếc rồi một chiếc tàu vũ trụ hoặc là nổ tung, hoặc là mất đi khống chế. Tốc độ của hạm đội không vì thương vong của mấy tàu vũ trụ này mà giảm đi chút nào, biển đá hỗn loạn bởi vì việc tiến lên phía trước với tốc độ cao của hạm đội này mà càng trở nên hỗn loạn.

Áp lực phải chịu của tàu vũ trụ ở chót mũi hạm đội là lớn nhất, lẽ ra đã sớm nổ tung rồi. Nhưng bởi vì sự chiến đấu ngoan cường của Diệp Trùng và Thương, thân tàu của tàu vũ trụ này tuy đã không còn ra dáng, nhưng vẫn ngoan cường dẫn đầu cả hạm đội không ngừng tiến tới trước.

Sư sĩ trở về trong tàu, ai nấy đều hoặc ngồi hoặc nửa nằm ở trên sàn, ngước mặt lên, mắt không nháy nhìn chằm chằm Kiệt đại nhân và cái quang giáp cụt tay đang chiến đấu trên màn hình đó.

Trong khoang tàu rộng lớn yên lặng không có bất cứ âm thanh nào.

Còn các thuyền trưởng hiện giờ vẫn may mắn sống sót, ai nấy đều gân cổ, đỏ mặt gào thét, ra lệnh thuyền viên xông tới trước.

Phía trước đột nhiên bùng lên một đám lửa, lại là một tàu vũ trụ nổ tung! Tàu vũ trụ phía sau hoàn toàn không có chút ý giảm tốc nào, xuyên thẳng từ trong đám lửa do vụ nổ hình thành ra.

Thời gian giống như bị kéo dài ra vậy, mỗi phút mỗi giây đều cứ chậm chạp như thế.

Diệp Trùng cảm thấy đôi tay mình càng lúc càng nặng nề, nhưng hắn không dám để cho tốc độ tay của mình giảm xuống chút nào. Đầu óc hắn đã trống rỗng, hắn cũng sớm không còn dư sức để chú ý việc khác. Hắn hiện giờ hoàn toàn là cực khổ chống đỡ, mồ hôi đã sớm làm ướt đẫm bộ đồ tác chiến của hắn, hơi thở nóng nặng nề nóng bỏng vô bì. Đôi mắt nhìn chằm chằm màn hình, nham thạch hỗn loạn trên màn hình vận động không theo trật tự nào, hắn đã không sao dự đoán được như lúc đầu, chỉ dựa vào năng lực phản ứng biến thái của mình.

Tần suất xạ kích của Thương cũng giảm xuống rõ rệt, Diệp Trùng biết, không phải là Thương xảy ra vấn đề, mà là do cây súng bắn tỉa Falcao đó đã quá nóng gây ra.

Nhưng trong mắt mấy sư sĩ đang nghỉ ngơi trên tàu vũ trụ đó, thân hình quang giáp của Kiệt đại nhân vẫn phiêu hốt như thế, ra tay vẫn sắc bén như thế, tia sáng màu lam mà cái quang giáp cụt tay đó bắn ra vẫn dày đặc như hoa tươi nở rộ, mỹ lệ mà điên cuồng.

Ánh mắt của bọn họ vẫn không đủ nhìn ra Diệp Trùng và Thương thật ra đã lâm vào khốn cảnh. Nếu như nói lúc đầu, tiết tấu chiến đấu nắm trong tay Diệp Trùng và Thương, vậy thì hiện giờ Diệp Trùng và Thương đã mất đi loại quyền nắm bắt này, bọn họ đã bị chìm trong tiết tấu của mấy nham thạch đang bay vèo vèo đó.

Không biết đã trải qua bao lâu, chính ngay lúc Diệp Trùng cảm thấy đầu óc của mình càng lúc càng trơ ra, ý thức đã bắt đầu mơ hồ từng chút một, trong kênh liên lạc bỗng vang lên tiếng người kêu lên kinh ngạc: - Mau nhìn! Chỗ đó!

Tinh thần Diệp Trùng bỗng phấn chấn, hắn biết, bọn họ cuối cùng đã tới rồi!

Ở trước mặt hắn, một khu vực trống không hẹp dài có đường kính khoảng hai mươi lăm km, độ dài khoảng một trăm năm mươi km, mà tọa độ của điểm bước nhảy không gian đó chính là ở bên trong.

Trong khu vực trống không này không có một viên nham thạch nào, mấy cục đá bay loạn xạ khắp nơi đó giống như cũng tránh xa khu vực này, không có viên nham thạch nào bay vào khu vực kỳ dị này.

Hạm đội liền chui vào khu vực trống không này, không có bất cứ cản trở nào.

- Chính là đây! Chính là đây! - Thuyền trưởng hải tặc đó kích động tới mức không thể tự kiềm chế. Vị thuyền trưởng hải tặc này vẫn luôn ở trong phòng thuyền trưởng của tàu Hashgel, dù sao ở chỗ này cũng chỉ có một mình lão từng tới qua. Mấy ngày này, áp lực trên người lão cực kỳ nặng nề. Ngay cả trong hạm đội cũng có rất nhiều người có một loại tâm lý thù địch đối với lão, cho rằng chính vì đề nghị của lão mới dẫn tới việc xảy ra mọi thứ này. Mà một số người khác lại có thái độ hoài nghi đối với tính chân thật của điểm bước nhảy không gian này, bọn họ trước giờ chưa từng nghe nói trong vành đai toái tinh tử vong có điểm bước nhảy không gian gì.

Thêm vào đoạn đường mấy ngày này trải qua bao nguy nan, nhìn từng đồng bạn hy sinh không ngừng trước mặt lão, mà mọi thứ này lại có quan hệ trực tiếp với người đề nghị đầu tiên là lão. Có lúc lão cũng nghĩ, nếu như mình không nói ra điểm bước nhảy không gian này, Kiệt đại nhân có nghĩ ra một biện pháp tốt hơn hay không? Có lẽ như thế, mấy đồng bạn này sẽ không hy sinh.

Trùng trùng tâm tình phức tạp hỗn hợp lại với nhau, thuyền trưởng hải tặc cứng cỏi ngày trước bỗng tuôn trào dòng nước mắt tuổi già, khóc sướt mướt.

Cuối cùng đã an toàn rồi, hạm đội từ từ dừng ở khu vực trống không này. Khoảnh khắc này, trải qua hơn ba giờ khổ chiến, sức lực toàn thân Diệp Trùng phảng phất như bị rút sạch, hắn hiện giờ ngay cả sức nhấc một ngón tay lên cũng không có.

Cả hạm đội chìm trong điên cuồng, mọi người đều đang chúc mừng bọn họ sống sót từ cõi chết, niềm vui sống lại từ tuyệt cảnh làm cả hạm đội biến thành biển vui mừng. Tuy tới trước mắt vẫn chưa có hoàn thành bước nhảy không gian, nhưng mọi người đều cho rằng bọn họ đã thành công rồi! Khu vực trống không đặc biệt thế này cũng làm mọi người tràn đầy lòng tin đối với việc nơi này có điểm bước nhảy không gian.

Khi Diệp Trùng trở về tàu Hashgel, thứ hắn nhận được là đãi ngộ như của một quốc vương! Tất cả tàu vũ trụ may mắn còn lại xếp thành đội hình chỉnh tề, giống như đang đón nhận sự kiểm duyệt của quốc vương, mỗi một thuyền viên đều đứng dậy khom mình chào vị đầu lĩnh của bọn họ. Còn khi Diệp Trùng tiến vào cửa khoang tàu Hashgel, toàn bộ thuyền viên của cả con tàu vũ trụ đều tự phát tới nghênh đón Kiệt đại nhân lại một lần nữa dẫn dắt bọn họ thu được thắng lợi. Bọn họ xếp thành hai hàng đội ngũ chỉnh tề, thông đạo vốn dĩ không phải là quá rộng rãi càng tỏ ra chật hẹp.

Hết cách, Diệp Trùng chỉ đành từ trong buồng lái của Hàm gia đi xuống.

Hình tượng Diệp Trùng hiện giờ thật ra khá là bết bát, mồ hôi đã sớm thấm ướt quần áo của hắn, cả người giống như vừa bò ra từ thùng nước. Trên mặt hắn toàn là mồ hôi, mái tóc ướt nhẹp dính trên trán, dưới chân trong thoáng chốc đã là một vũng nước.

- Chào!

Soạt, mọi người vươn thẳng eo, hành lễ nghiêm chỉnh vô bì.

- Hoan nghênh ngài thắng lợi trở về! - Hai người Tây Thanh và Tu đồng thanh cong eo, mang theo vài phần thành kính.

- Hoan nghênh ngài thắng lợi trở về! - Hơn chín trăm người đồng thanh hô lớn.

Diệp Trùng có chút tay chân thừa thãi, trước giờ chưa từng trải qua cảnh tượng thế này. Nói ra, hắn quen với phong cách của Tang tộc hơn, chỉ im lặng đi theo hắn, không có nhiều thứ hoa hoè thế này. Điều hắn hiện giờ muốn nhất là nghỉ ngơi, hiện giờ hắn cảm thấy nhấc chân một bước cũng mệt mỏi.

Nhưng hắn rất mau liền khôi phục bình tĩnh, phẩy phẩy tay, lạnh nhạt nói: - Giải tán đi.

Tuy cái quang giáp cụt tay đó đột nhiên biến mất chẳng thấy đâu là một câu đố trong mắt mọi người, nhưng lại không có ai dám đi điều tra cặn kẽ. Đùa sao, làm sao điều tra? Chẳng lẽ đi hỏi Kiệt đại nhân à?

Sau khi trải qua niềm vui sống sót sau kiếp nạn, tiếp đó chính là sự bi thương đối với người chết.

Ở trong khu vực trống trải này, mấy người Diệp Trùng đã nghỉ ngơi tám giờ. Ai biết sau khi nhảy, đón tiếp bọn họ là cái gì? Nếu như bọn họ với trạng thái mệt mỏi hiện giờ mà gặp phải nguy hiểm, vậy thì ngay cả năng lực tự bảo vệ mình căn bản nhất cũng không có.

Trong tám giờ này, Diệp Trùng không hoàn toàn dùng thời gian để nghỉ ngơi. Trên thực tế, nghỉ ngơi được năm giờ, thể lực của hắn về căn bản đã khôi phục phần lớn. Trong tám giờ này, hạm đội hoàn thành tổ hợp lại, mà thống kê thương vong cũng được đưa ra.

Đây là một loạt con số nhìn thấy mà phát hoảng.

Một trăm năm mươi tàu vũ trụ bố trí ở vòng ngoài chỉ có ba tàu may mắn còn lại, tàu vũ trụ ở giữa hạm đội cũng tổn thất sáu tàu, hai ngàn năm trăm sư sĩ, chết sáu trăm người, bị thương hơn bốn trăm người, lực lượng có thể dùng tới trên tay Diệp Trùng hiện giờ chỉ có một ngàn năm trăm sư sĩ. Sư sĩ chết trận phần lớn là chịu đả kích trí mạng trong thời gian ngắn ngủi trở về tàu vũ trụ này. Số người chết cuối cùng của cả hạm đội là tám ngàn sáu trăm bốn mươi mốt người.

Nhưng, bây giờ không hề là lúc giải quyết mấy vấn đề này, đặt trước mặt bọn họ vẫn có một vấn đề càng cấp bách hơn: tiến hành bước nhảy không gian sắp tới.

Diệp Trùng đã sắp xếp chu toàn cho cú nhảy không gian sắp tiến hành. Đặc biệt là đối với việc rủi như mọi người thất lạc, nên tới chỗ nào tập hợp. Ở phương diện bước nhảy không gian, may mắn của hắn trước giờ khá tốt, nhưng gần như lần nào cũng đều xuất hiện chút biến cố, càng huống chi bước nhảy không gian lần này vẫn tồn tại nguy hiểm nhất định, hắn làm sao lại dám khinh suất chứ.

Làm xong mọi thứ, thời gian vừa đúng. Mà lúc này, hạm đội của Alvar vừa mới tới rìa vành đai toái tinh tử vong.

- Đại nhân, mọi thứ chuẩn bị sẵn sàng. - Tây Thanh có chút khẩn trương, Tu ở bên cạnh tuy sắc mặt bình tĩnh nhưng nắm tay nắm chặt của hắn cũng bộc lộ ra sự khẩn trương trong lòng hắn.

Diệp Trùng gật đầu: - Đi nào. - So với Tây Thanh và Tu, hoàn cảnh nguy hiểm hơn thế này mà Diệp Trùng hắn từng trải qua rất nhiều, tất cả công tác chuẩn bị hiện giờ của hắn đều đã hoàn thành. Đám sư sĩ đã hoàn tất việc nghỉ ngơi đó đều tiến vào trạng thái lâm trận.

Nếu như thật sự như lời của vị thuyền trưởng hải tặc đó, đầu ra còn lại của điểm bước nhảy không gian là ở hành tinh U Linh, không ai cho rằng lại cử động này là thừa thãi.

Hành tinh U Linh là một địa phương khá quái dị, tin đồn liên quan tới nó rất nhiều. Gần như từ lúc mới xây dựng Hôi cốc, đây đã là một nơi đầy thần bí. Vô luận là tàu vũ trụ nào, một khi tới gần hành tinh nguỵ dị này đều sẽ lập tức biến mất tăm mất dạng.

Mới đầu, có rất nhiều nhà thám hiểm tự phụ vào thực lực tới thám hiểm, nhưng mấy người này không có một ai trở về. Về sau, địa phương này cũng bị đồn đãi càng lúc càng tà dị, sau đó tổ nghiên cứu khoa học dứt khoát đóng quân ở gần đó, cẩm người khác tới gần. Dần dần, hành tinh U Linh cũng trở thành một nơi không ai muốn tới, ngay cả hải tặc cũng không nguyện ý đoái hoài. Đây gần như trở thành một quy luật ngầm của rất nhiều ngành nghề.

Chương 506: Hành tinh U Linh (1)

Một đầu ra khác của điểm bước nhảy không gian vị thuyền trưởng hải tặc đó nói lúc đó là hành tinh U Linh, đây cũng làm một trong những nguyên nhân mà hầu hết mọi người đều không tin. Chưa từng có ai có thể sống đi ra từ khu vực phụ cận hành tinh U Linh, trong mắt gần như tất cả những người trong Hôi cốc, đây là thường thức.

Sau này Diệp Trùng hỏi rõ mới biết được, năm đó, khi mấy người vị thuyền trưởng hải tặc đó phát hiện mình lại nhảy tới phụ cận hành tinh U Linh cũng sợ tới mất hết hồn vía, lập tức trốn mất tăm. Cũng không biết may mắn lần đó của bọn họ tốt hay là thế nào, bọn họ lại không gặp phải bất cứ bất ngờ nào. Sau khi bọn họ cẩn thận vòng qua đội quân đồn trú gần đó của tổ nghiên cứu khoa học, bọn họ mới thở phào.

Hành tinh U Linh khủng bố thế nào, đối với kẻ không phải người Hôi cốc là Diệp Trùng mà nói, không hề có khái niệm gì.

Khu vực trống không hẹp dài này không chỉ rộng rãi, quả thật là một khu gia tốc trước điểm bước nhảy không gian thiên nhiên hoàn mỹ.

Mọi người đều ngừng hô hấp, nhìn chăm chú tàu vũ trụ thực hiện bước nhảy không gian đầu tiên.Tàu vũ trụ thực hiện bước nhảy không gian đầu tiên là một tàu vũ trụ chở năm trăm sư sĩ, bọn họ đã nghỉ ngơi, chỉnh đốn hoàn tất, võ trang toàn bộ, tiến vào trạng thái thời chiến. Sở dĩ chọn bọn họ tiến vào bước nhảy không gian đầu tiên là xuất phát từ suy nghĩ phương diện an toàn, ai cũng không biết ở đầu đó sẽ xuất hiện cái gì.

Tàu vũ trụ đầu tiên tăng tốc, rồi lại tăng tốc, hóa thành một tia sáng, bỗng cái biến mất.

Tàu thứ hai, tàu thứ ba…

Tàu Hashgel cũng chính là tàu Diệp Trùng ngồi, là tàu vũ trụ hoàn thành bước nhảy không gian thứ năm.

Bên ngoài Hôi cốc, cục thế của thiên hà Hà Việt cũng bắt đầu trở nên tệ hại từng chút một. Cả thiên hà Hà Việt đã lâm vào trong hỗn loạn. Toàn bộ ba đại thế gia đều đã lâm vào trong vũng lầy của Xích vĩ thú, trong ba nhà, có lẽ cũng chỉ có tình huống của Diệp gia là hơi tốt chút, nhưng chẳng qua cũng chỉ chật vật chống đỡ. Còn một tộc quần khác của Xích vĩ thú lại đóng ở thông đạo tới Hôi cốc, tình hình hiện giờ thế nào, không ai biết. Bất quá, điều này lại làm cho rất nhiều cư dân thiên hà Hà Việt thở phào.

Mà lúc này, lượng lớn tàu vũ trụ chở theo vô số bình dân, bay về phía hành tinh Dật Cúc.

Tang tộc, gia tộc cổ xưa này bị một số người tìm ra được từ trong lịch sử. Quân đoàn tông ủi hiện giờ cũng không còn là quân ô hợp trong mắt mọi người, tới trước mắt, bọn họ là đội ngũ duy nhất tiêu diệt hoàn toàn một tộc quần Xích vĩ thú. Còn mấy quang giáp tông ủi xem ra giống như đắp đầy miếng vá đó cũng trở thành đại danh từ của sự cường đại, trở thành quang giáp mong ước có được trong lòng rất nhiều người.

Những người có năng lực đi xa đều nhao nhao tới hành tinh Dật Cúc dựa dẫm Tang tộc, tìm sự bảo hộ của bọn họ.

Tang tộc không hề cự tuyệt đối với mấy người tới tìm kiếm sự bảo hộ này, hành tinh Dật Cúc do ở nơi xa xôi, nhân khẩu vốn ít ỏi. Lượng lớn nhân khẩu di dân thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển của hành tinh Dật Cúc. Đặc biệt là các học phủ trứ danh đó, cũng nhao nhao dời tới khu vực này. Tang tộc kế thừa đặc điểm theo đuổi tri thức trên người Diệp Trùng, phàm là học phủ cần dời tới hành tinh Dật Cúc, Tang tộc đều đưa ra sự giúp đỡ lớn nhất, bọn họ có thể ưu tiên tiến vào hành tinh Dật Cúc, có lúc Tang tộc thậm chí còn phái ra tàu vận chuyển và đội hộ tống.

Không chỉ như vậy, nếu như là nhân tài kỹ thuật cao cấp, còn có thể thông qua mạng mô phỏng gửi cho Tang tộc một lời thỉnh cầu bảo hộ. Tang tộc sẽ thông qua sức ảnh hưởng lớn nhất của bọn họ, yêu cầu thế lực địa phương hộ tống mấy người này tới hành tinh Dật Cúc. Tang tộc hiện giờ đã thành một cái bánh bao nóng, mọi người nịnh bợ còn không kịp, làm sao lại làm khó bọn họ ở mấy việc nhỏ này? Từng tuyến đường an toàn thông tới hành tinh Dật Cúc được mở ra, trong khoảng thời gian ngắn, lượng lớn đội tàu mang cờ hiệu Tang tộc giống như dòng suối nhỏ, đi về phía hành tinh Dật Cúc.

Gần bảy phần học phủ của thiên hà Hà Việt đều ở dưới mấy cách xử trí này của Tang tộc mà dời vào ở trong hành tinh Dật Cúc. Người ở các phương diện khác càng không đếm xuể. Điều này cũng làm cho hành tinh Dật Cúc vốn dĩ hoang vắng lạc hậu nhảy một cái thành hành tinh có lực lượng kỹ thuật cực kỳ hùng hậu. Còn đông đảo bình dân lại được sắp xếp ở trên một vài hành tinh gần hành tinh Dật Cúc. Hiện giờ, bảy hành tinh xung quanh hành tinh Dật Cúc đều là phạm vi thế lực của Tang tộc. Còn có nhiều thế lực thống trị đương địa của hành tinh hơn nữa thỉnh cầu được vào trong phạm vi bảo hộ của Tang tộc, nhưng cẩn thận, Tang tộc không hề mau chóng khuếch trương. Khuếch trương vội vã đối với Tang tộc có lực lượng không hề quá hùng hậu mà nói, là một việc cực kỳ nguy hiểm.

Tầng lớp lãnh đạo chủ yếu của Tang tộc hiện giờ là mấy người Tang Phổ, còn Thu Mạn lại chủ yếu phụ trách phương diện hành chính sự vụ. Trên thực tế, một loạt biện pháp này đều là do nàng ta đề ra. Tinh thông đối với hành chính sự vụ của nàng làm mấy người Tang tộc khâm phục vô cùng, được mọi người nhất trí đề cử làm người quyết sách hành chính sự vụ cao nhất. Tang Phổ lại là người chỉ huy tối cao của cả quân đoàn tông ủi.

Đối với cục thế trước mắt, Thu Mạn thông minh lanh lợi có phán đoán rất rõ ràng. Nàng biết, muốn sống sót, mình phải nỗ lực thế nào. Nếu như mình lúc này có động tác nhỏ gì, vậy thì vô nghi là tự đào mồ mình. Kẻ địch lớn nhất hiện giờ là Xích vĩ thú, loại công địch của nhân loại này. Với lại, ai biết Diệp Trùng lúc nào trở về? Đối với thiếu niên trầm mặc, kiệm lời này, ở chỗ sâu trong lòng nàng có sự sợ hãi sâu sắc.

Cho nên trong khoảng thời gian không có Diệp Trùng này, Tang tộc không hề xuất hiện hỗn loạn gì, ngược lại, bọn họ mượn thời cơ mà lớn mạnh.

Nhưng tìm kiếm Diệp Trùng đã thành nhiệm vụ hàng đầu của cả Tang tộc, bọn họ đã phái ra lượng lớn nhân thủ tìm kiếm Diệp Trùng. Tiểu Thạch đầu đã xây dựng một phòng thí nghiệm mang mô phỏng cực kỳ tiên tiến, trong này, mấy học phủ đã dọn tới đó giúp đỡ hắn khá lớn. Thông qua mạng mô phỏng này, lại thêm vào năng lực tính toán khủng bố của tiểu Thạch đầu, hắn gần như đã để lại “cửa ngầm” của mình khắp toàn bộ mạng mô phỏng thiên hà Hà Việt. Thông qua mấy “cửa ngầm” này, hắn có thể sử dụng tất cả ống kính giám thị trừ một vài hạch tâm của ba đại thế gia, hắn hy vọng thông qua mấy ống kính này tìm được Diệp Trùng.

Hiện giờ, có một nan đề đặt trước mặt bọn họ. Tuyết Lai tộc đối phó Xích vĩ thú yếu thế nhất trong ba đại thế gia đã phái người tới hành tinh Dật Cúc, hy vọng nhận được sự giúp đỡ của bọn họ.

Giúp hay là không? Đây là một vấn đề cực kỳ trực tiếp đặt trước mặt mọi người.

Liên quan tới vấn đề này, mọi người đều khó xử.

Giúp, vậy thì bọn họ phải điều động cả quân đoàn tông ủi, một khi như vậy, an toàn chỗ này của bọn họ sẽ không thể bảo đảm. Càng huống chi, lao sư viễn chinh, nguy hiểm quá lớn. Với lại, có thể dự đoán, thương vong của bọn họ cũng sẽ rất lớn. Cho nên hầu hết Tang tộc đều không tán đồng, dùng tính mạng đồng bào của bọn họ đi giúp người khác, bọn họ tự nhiên không nguyện ý.

Nhưng nếu như không giúp hình như cũng không phải việc dễ dàng. Tin tức Tuyết Lai tộc tới Tang tộc tìm kiếm giúp đỡ, không biết tại sao lại lan truyền nhanh chóng trong dân chúng, lập tức quần chúng sục sôi. Mấy ngày này, gần như tất cả hiệu trưởng học phủ và một vài người có chút danh vọng đều tới tìm Tang Phổ, Thu Mạn, hy vọng bọn họ có thể giúp đỡ. Bởi vì đây không chỉ quan hệ tới vận mạng một tộc Tuyết Lai tộc, ở gần đó, có bình dân nhiều không kể xiết.

Nếu như Tang tộc lúc này công nhiên nói không giúp, dân chúng tất sẽ lạnh lòng, hình tượng thân dân xây dựng trong khoảng thời gian này của bọn họ sẽ hủy trong một chốc. Điều này cực kỳ bất lợi đối với sự phát triển sau này của bọn họ. Đạo lý này không cần nói Thu Mạn tinh thông hành chính sự vụ, ngay cả thứ lỗ mãng như Tang Thiết cũng hiểu rõ.

Sức chiến đấu cá nhân của Tang tộc mạnh mẽ, phối hợp quang giáp tông ủi, lại thêm vào phối hợp chiến thuật đỉnh cao nhất, là thế lực có phần thắng nhất khi đối mặt Xích vĩ thú tính tới trước mắt. Những điều này đều là ưu thế của Tang tộc, vậy điểm yếu của Tang tộc thì sao? Đó chính là ở trình độ khoa học kỹ thuật, phương diện trình độ khoa học kỹ thuật hiện có của Tang tộc so với ba đại thế gia quả thật là tương đương với trình độ hoang dại. Mà mấy thứ này mới là vấn đề hạn chế sự phát triển về sau của Tang tộc trí mạng nhất, cũng là vấn đề quan trọng nhất. Đây cũng là tại sao mấy người Tang Phổ lại tốn hao sức lực như vậy để đi lôi kéo các học phủ và một vài nhân tài kỹ thuật cao. Mấy nhân tài này hiện giờ đã không ít, nhưng muốn hình thành năng lực khoa học kỹ thuật chân chính, còn cần phải có thời gian.

Vấn đề trước mắt này nếu như giải quyết không tốt, vậy thì những nỗ lực bọn họ làm trong khoảng thời gian này chỉ e sẽ đổ sông đổ biển hết.

Nếu như tiên sinh ở đây thì tốt rồi! Đây có lẽ là suy nghĩ trong lòng mọi người lúc này. Tới giờ phút lựa chọn quan trọng nhất thì cần một đầu lĩnh có năng lực lại dám gõ nhịp. Nhưng Diệp Trùng được bọn họ coi như là đầu lĩnh lúc này lại khó tìm thấy tông tích.

Tất cả tàu vũ trụ đều thành công bước nhảy không gian, điều này làm Diệp Trùng thở phào.

Nhưng lúc này vẫn không phải lúc nghỉ ngơi, địa phương này bị đồn tà quái, điều này cũng làm cho Diệp Trùng khá chú ý.

Đây là một địa phương nguy hiểm!

Điều Diệp Trùng làm đầu tiên chính là sắp xếp lại tất cả tàu vũ trụ, như vậy cho dù có gặp phải công kích cũng sẽ không tạo thành sự hỗn loạn của cả hạm đội.

- Lập tức tiến hành quét hình phạm vi lớn xung quanh. - Vừa hoàn thành việc sắp xếp, mệnh lệnh thứ hai của Diệp Trùng liền ban ra.

- Báo cáo! Phát hiện Xích vĩ thú!

Phát hiện này gần như làm mọi người biến sắc, ngay cả sắc mặt Diệp Trùng cũng có chút khó coi. Tuy bọn họ đã trải qua nghỉ ngơi, nhưng đám sư sĩ cách trạng thái hoàn toàn khôi phục vẫn còn khá xa. Bọn họ hiện giờ không thể nào phát huy toàn bộ sức chiến đấu.

Lúc này gặp phải Xích vĩ thú, thật là một tin tức tệ hại!

Nhưng Diệp Trùng không hề hoảng loạn, trấn tĩnh nói: - Truyền hình ảnh qua đây!

- Vâng.

Màn hình phòng thuyền trưởng sáng lên, kết quả quét hình phía trước cũng truyền tới đây.

Trên màn hình quả nhiên xuất hiện vài con Xích vĩ thú, chúng trôi nổi trong vũ trụ, nhìn chăm chú hành tinh U Linh màu nâu, bọn chúng dường như không phát hiện tàu vũ trụ sau lưng. Diệp Trùng lúc này ngược lại khá bình tĩnh, đã gặp rồi, vậy lúc này trừ ứng chiến cũng không có cách nào khác. Khoảng cách hai bên quá gần, bỏ chạy, phần thắng nhỏ tới mức đáng thương, tốc độ tàu vũ trụ so với Xích vĩ thú quả thật là tốc độ rùa bò.

So với điều này, chi bằng chủ động xuất kích!

Ngoài ra, Diệp Trùng phát hiện mấy con Xích vĩ thú này cực kỳ tán loạn, với lại số lượng cũng không hề nhiều, có lẽ chỉ có hơn hai trăm con, điều này đối với hạm đội mấy người Diệp Trùng mà nói, chỉ có thể coi như nhóm nhỏ Xích vĩ thú.

Chính ngay lúc này, Diệp Trùng bỗng đứng lên: - Điều chỉnh tiêu cự, phóng lớn hình ảnh.

Thuyền viên nhận được mệnh lệnh vội vàng phóng lớn hình.

- Lớn hơn nữa.

Hình ảnh phóng lớn thêm nữa.

- Dời ống kính nhắm vào Xích vĩ thú.

Trên màn hình, hình ảnh nửa con Xích vĩ thú chiếm đầy cả màn hình.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Diệp Trùng, trầm giọng nói: - Nửa thân trên!

Ống kính nhắm vào nửa thân trên con Xích vĩ thú, mép hình ảnh đã có chút mơ hồ, cực kỳ không rõ ràng, nhưng sau khi phóng lớn cục bộ, mọi người mới chú ý tới chỗ đặc biệt trên hình.