Sư sĩ truyền thuyết - Chương 501 + 502

Chương 501: Hy vọng sống (2)

Chiến hạm phân bố ở hai cánh hiện giờ cũng bận tíu tít, bọn họ cần phải đánh vỡ mấy nham thạch thể tích khá lớn đó, mấy nham thạch này ở dưới tốc độ cao, nếu như trực tiếp tông trúng thân tàu vũ trụ, uy lực sinh ra cực kỳ kinh người, sẽ sinh ra tổn hại trí mạng cho thân tàu. Cho nên một khi phát hiện những nham thạch có thể tích khá lớn đó, bọn họ phải đánh vỡ nó trước một bước, đây cũng là mệnh lệnh Kiệt đại nhân đưa ra cho bọn họ.

Tuy có chút bận bịu, nhưng hoàn cảnh của bọn họ vẫn tốt hơn tàu vũ trụ thông thường nhiều. Độ dày của vỏ giáp chiến hạm còn lâu tàu vũ trụ bình dân mới có thể so sánh được, bọn họ không chỉ là bộ phận quan trọng, mà gần như tất cả bộ phận đều phủ một lớp vỏ giáp dày cộm. Vỏ giáp thiết kế để chống pháo chỉ cần không bị nham thạch lớn tông vào cùng một bộ phận, bọn họ gần như không cần lo lắng đến sự nguy hiểm của an toàn.

Hạm đội chậm rãi mà kiên định bay sâu vào vành đai toái tinh tử vong.

Ngày thứ hai, mật độ nham thạch xung quanh so với ngày đầu tiên đã tăng lên ba lần, điều này cũng làm cho áp lực của mọi người tăng dựng đứng. Tàu Hashgel ở vào vị trí trung tâm nhất của cả hạm đội, gần như không có nham thạch có thể tông vào thân nó.

Tới tận trước mắt, vẫn chưa xảy ra tình huống thương vong, điều này cũng làm cho sĩ khí của tất cả thuyền viên tăng mạnh, mọi người gần như đã nhìn thấy bình minh của hy vọng. Nhưng lông mày của Diệp Trùng lại bắt đầu nhíu lại.

- Tình hình có chút không ổn a. - Thương cũng không hiếu động như ngày thường, tràn đầy ưu tư: - Mức độ hoạt động của nham thạch khu vực này khá cao, rất không ổn định, lại thêm vào nhân tố ngoại lai là chúng ta đây, sẽ làm cho nó càng nghiêng về phía không ổn định. Chỗ này có xác suất khá lớn sẽ xảy ra dòng xoáy toái tinh. - Trong vành đai toái tinh tử vong, có rất nhiều khu vực không ổn định, mấy khu vực này cũng thường là khu vực xảy ra dòng xoáy toái tinh cao. Nếu như là một người đơn độc, Diệp Trùng nhất định sẽ lựa chọn tránh khu vực này.

- Ừ. - Diệp Trùng ừ một tiếng, tình huống Thương nói cũng là nỗi lo của hắn, nhưng hắn hiện giờ cũng không nghĩ ra cách nào. Diện tích khu vực không ổn định này khá lớn, lựa chọn trước mắt của bọn họ là tuyến đường cách địa điểm bước nhảy không gian gần nhất. Nếu như đánh vòng, vừa không nói được có thể thành công tránh được khu vực không ổn định này hay không, vừa làm cho bọn họ đi một vòng lớn. Lộ trình vốn dĩ chỉ cần ba ngày thì lại cần tăng thêm mấy ngày. Ở trong khu vực toái tinh nhiều thêm một ngày, biến số cũng tăng thêm rất nhiều, ở thêm mấy ngày, biến số ở trong đó chỉ nghĩ thôi thì cũng làm Diệp Trùng cảm thấy nguy hiểm.

- Thương, ngươi tính toán một chút, xác suất tránh được dòng xoáy toái thạch có khả năng hình thành của hai loại:chúng ta mau chóng thông qua khu vực này và giữ nguyên tốc độ hiện giờ.

Vành đai toái tinh tử vong không hề thích hợp bay với tốc độ cao, nham thạch trôi nổi khắp nơi sẽ làm cho tàu vũ trụ tiến tới rất khó khăn. Nếu như tốc độ quá nhanh, không chỉ sẽ làm tính phá hoại của nham thạch đối với thân tàu tăng mạnh, mà còn làm cho tính không ổn định của khu vực tại đó tăng mạnh. So với nguy hiểm loại một, tính nguy hiểm của ảnh hưởng loại hai càng cao hơn.

Điểm tới hạn hình thành dòng xoáy toái thạch rốt cuộc là bao nhiêu, Diệp Trùng không biết, cho nên hắn cần Thương mô phỏng hiện trường hiện tại một chút, sau khi trải qua tính toán sẽ cho hắn tham khảo. Dòng xoáy toái thạch tới cùng là có hình thành hay không? Lại hình thành vào lúc nào? Nếu như bọn họ không làm gì cả, vậy thì cũng có nghĩa là bị động. Nhưng nếu như bọn họ tăng tốc độ tiến tới trước, lại cực có khả năng dẫn tới việc hình thành tiền đề của dòng xoáy toái thạch. Loại phương thức nào thì bọn họ mới có thể thoát khỏi an toàn? Sau năm phút, Thương đưa ra đáp án: - Xác suất chạy thoát của hạm đội tăng tốc cao hơn hiện giờ năm phần trăm. - Hắn lập tức lại bổ sung thêm một câu: - Đây là kết quả tính toán của Mục. - Tuy Mục không đưa ra con số xác suất cụ thể, nhưng đã đưa ra đáp án Diệp Trùng muốn.

- Chúng ta cần dùng tốc độ nhanh nhất thông qua khu vực nguy hiểm này. - Suy nghĩ một hồi, Diệp Trùng quả đoán ra lệnh.

Năm phần trăm, có lẽ không coi là gì trong mắt người bình thường, nhưng trong mắt Diệp Trùng, lại là một quả cân đủ để có thể thay đổi kết quả.

Chỉ lệnh Diệp Trùng vừa ra, cả hạm đội liền tăng tốc.

Cảnh tượng lập tức trở nên càng thêm hỗn loạn, dữ dội.

Toái thạch bay loạn xạ. Nham thạch bị tàu vũ trụ đánh văng tông vào viên nham thạch khác, một viên tông một viên. Phản ứng dây chuyền giống như các quân bài đô mi nô, trong khoảng thời gian ngắn, tính không ổn định của khu vực này tăng lên kịch liệt.

Vận động của nham thạch càng lúc càng dữ dội, tốc độ bay càng lúc càng nhanh, tổn hại đối với tàu vũ trụ cũng dâng lên thẳng đứng. Binh, một tàu vũ trụ ở đuôi hạm đội bị một khối nham thạch lớn đường kính ba trăm mét đánh trúng, xảy ra vụ nổ dữ dội, hóa thành một đốm lửa chói mắt, nở rộ trong bóng tối. Đây là thương vong đầu tiên xuất hiện tính tới trước mắt. Trong lòng tất cả những người nhìn thấy một màn này bỗng có rút. Dưới vụ nổ thế này, không thể nào có người sống sót. Mà trước mắt, bọn họ cũng không cách nào làm bất cứ hành vi cứu viện nào, cục diện hỗn loạn, nhốn nháo thế này, bọn họ tự lo cho mình còn không xong. Ngoài ra, tàu cứu sinh ở trong tình huống này hoàn toàn không có bất cứ năng lực phòng hộ nào.

Trong lòng mọi người dâng lên một sự đau đớn, ai nấy đều cắn chặt môi.

Phòng thuyền trưởng tàu Hashgel, Diệp Trùng sắc mặt bình tĩnh, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình. Ở chỗ này có thể nhìn thấy toàn cảnh cả hạm đội, hắn cần phải suy nghĩ cho cả hạm đội, lúc này hắn cần phải bình tĩnh. Làm sao mới có thể lựa chọn thương vong xuất hiện nhỏ nhất, đây mới là thứ mà hắn, một người lãnh đạo của hạm đội cần phải làm. Hắn không thể, cũng không có thời gian để cho mình bi thương vì người chết trong lúc này.

- Co cụm trận hình, khoảng cách giữa tàu vũ trụ giảm xuống còn hai mươi mét. - Diệp Trùng nhìn chằm chằm màn hình, miệng trầm giọng ra mệnh lệnh mới nhất. Nhân viên liên lạc lập tức truyền mệnh lệnh lớn nhất này tới mỗi con tàu vũ trụ. Số lượng hỏa lực tầm xa đại loại như chiến hạm trong hạm đội quá ít, phần lớn là quang giáp cận chiến. Điều này tuy rằng có thể làm cho bọn họ không quá chật vật khi đối mặt với Xích vĩ thú, nhưng lúc này lại trở thành nhược điểm cực kỳ trí mạng của bọn họ. Mấy khối nham thạch có thể tích lớn đó nếu như không bị đánh nát từ trước, sức phá hoại tạo ra cực kỳ kinh người. Mặc dù đã tiến hành xử lý gia cố bộ phận quan trọng của thân tàu, nhưng điều này chỉ có hiệu quả đối với những khối nham thạch không hề coi là lớn. Lực xung kích của nham thạch lớn cực kỳ khủng bố. Mật độ nham thạch ở chỗ này khá lớn, là biển nham thạch, hạm đội hoàn toàn bị vô số nham thạch bao vây.

Vụ nổ tàu vũ trụ đầu tiên giống như một tín hiệu, hạm đội bắt đầu không ngừng xuất hiện thương vong.

Chính ngay lúc hạm đội của Diệp Trùng không ngừng cực khổ vật lộn trong vành đai toái tinh tử vong, hạm đội của Alvar đang bay về phía vành đai toái tinh tử vong.

Alvar cuối cùng đã đưa ra lựa chọn của hắn.

Trong hạm đội cũng có rất nhiều người phản đối, nhưng giống như Diệp Trùng có quyền uy cực cao trong hạm đội của hắn, địa vị của Alvar cũng không ai có thể làm lay động. Nhưng điều làm hắn cảm kích nhất là đại tiểu thư Tiêu Uyển toàn lực hỗ trợ hắn, điều này cũng làm hắn vốn dĩ vẫn còn chút do dự trở nên kiên định.

Trong lúc mẫn cảm thế này, quyết định của Alvar cũng giống như mọc cánh vậy, truyền đi khắp cả Hôi cốc. Một người là Kiệt thần bí khó dò, thiên tài quân sự hoành không xuất thế, người thu được thắng lợi đầu tiên trước đại quân của Xích vĩ thú.

Một người là Alvar có danh tiếng cao vời thiên tài chiến thuật, người duy nhất dẫn quân đột phá vòng vây thành công trong lần thảm bại ở tiền tuyến.

Hai người ở trong việc lựa chọn khó khăn này lại nhất trí tới mức kinh người.

Điều này không còn gì phải nghi ngờ, đã truyền đạt tới mọi người một tín hiệu, đó chính là suy đoán của Kiệt cực có khả năng là chính xác. Có ai càng có quyền uy hơn hai người bọn họ trong việc này?

Trong một giờ đồng hồ sau khi Alvar ra lệnh tăng hết tốc độ hướng về phía vành đai toái tinh tử vong, khu vực phụ cận hành tinh Ca Sâm Đặc vốn dĩ lưu lượng người đã tăng vọt lại càng xuất hiện hành động di tản quy mô lớn.

Người dân của hành tinh Ca Sâm Đặc cũng bắt đầu dọn nhà di tản, vô số tàu vũ trụ bay lên, mang theo hy vọng sống, bắt đầu bay về hướng xa hơn. Sáu giờ sáng ngày thứ ba, các trạm giám thị phân bố ở chỗ không xa Ca Sâm Đặc đã phát hiện lượng lớn Xích vĩ thú.

Nếu như nói lựa chọn của Kiệt và Alvar làm mọi người hoảng loạn trong lòng, tin tức này làm mọi người đều cảm thấy hoảng sợ.

Lần này, những người vẫn chưa bay qua hành tinh Ca Sâm Đặc lập tức hoảng hốt. Tàu vũ trụ gần hành tinh Ca Sâm Đặc lập tức mở hết tốc lực lao tới trước. Còn mấy tàu vũ trụ cách hành tinh Ca Sâm Đặc tương đối xa dưới tình huống biết được không có hy vọng xông qua, lập tức chuyển hướng, hốt hoảng bay về phía địa điểm bước nhảy không gian của vành đai toái tinh tử vong được truyền bá sôi nổi.

Diệp Trùng không hề biết tình hình bên ngoài rốt cuộc là thế nào, tình huống hắn đối mặt lúc này cực kỳ tệ hại. Khu vực không ổn định giống như một thùng thuốc nổ có thể nổ tung bất cứ lúc nào, nếu như một khi hình thành dòng xoáy toái thạch, vậy thì xác suất chạy thoát của hạm đội sẽ giảm mạnh xuống điểm đóng băng.

Dương Minh vừa được người khác thay ca, thân thể hắn không hề hoàn toàn khôi phục, làm việc điên cuồng khoảng thời gian trước làm thân thể hắn bội chi quá độ. Nhưng đối mặt nguy hiểm, hắn vẫn không chút do dự đi tới tuyến đầu. Hắn cần phải nắm bắt gắt gao thời gian sửa chữa mấy bộ phận bị hư hại đó, nếu không, mấy bộ phận bị hư hại này lần sau một khi bị một viên nham thạch đánh trúng, người trong cả tàu vũ trụ đều sẽ tiêu tùng.

Công việc sửa chữa khẩn trương tới mức gần như làm người ta không kịp thở, trong tai hắn không ngừng truyền tới giọng nói gấp gáp của nhân viên liên lạc, báo cho mọi người biết chỗ nào, chỗ nào lại bị nham thạch đánh trúng.

Về sau, hắn căn bản không cần nghe báo cáo của nhân viên liên lạc thì hắn đã biết có phải là lại va phải đá. Mỗi lần va chạm, thân tàu liên rung một trận. Mọi người đều được động viên, trợ thủ bên cạnh bọn họ có tới mấy người. Hắn cảm giác tàu vũ trụ giống như đang bay trong mưa gió vậy, đặc biệt là khi hắn sửa chữa, mấy cục đá nhỏ dày đặc đó giống như hạt mưa đánh lên vỏ giáp thân tàu, lộp bộp lộp bộp, giống như mưa đánh lên cửa sổ.

Cuối cùng đã có thể nghỉ ngơi rồi. Khi hắn được người khác thay, cảm giác mình đã sắp hư thoát vậy.

Chương 502: Hy vọng sống (3)

Hắn rất muốn nhắm mắt, nằm xuống rồi ngủ, nhưng lý trí cuối cùng chiến thắng bản năng, hắn cố sức thả lỏng thân thể ngồi trong góc, tay cầm một ly nước ấm, miệng nhấm nháp từng chút thức ăn một. Hắn cần khôi phục thể lực nhanh nhất. Ánh lửa liên tục sáng lên ngoài cửa sổ phản chiếu gương mặt có chút tiều tuỵ của Dương Minh.

- Mẹ nó, địa phương này quả nhiên không phải là chỗ cho người ở. - Sấu Quyển (Sấu = gầy, Quyển = xoăn) ở đối diện mở miệng chửi rủa, Sấu Quyển cũng là một kỹ sư duy tu, bởi vì thể hình gầy còm, với lại tóc xoăn, cho nên mọi người đều gọi hắn là Sấu Quyển.

Dương Minh khó khăn nhếch miệng, ra dấu tán đồng lời của Sấu Quyển, hắn nhấp nước nóng từng ngụm nhỏ, từng ngụm nhỏ, không phải hắn không muốn nói chuyện, thực sự là cổ họng khô khốc, khó chịu.

Thân tàu rung động một trận, nước trong ly trên tay Dương Minh phun ra ngoài, rơi vãi trên đất.

Dương Minh và Sấu Quyển nhìn nhau, hai người đều biết rõ, thân tàu lại bị một khối nham thạch không nhỏ đánh trúng. Mà ngoài cửa sổ lại bỗng sáng lên, một đóa hoa lửa xán lạn vô bì nở rộ trong vũ trụ tối đen.

Dương Minh có chút ngơ ngẩn, trong ánh sáng tạo nên vào khoảnh khắc tàu vũ trụ đó nổ tung, hắn đã nhìn thấy cảnh tượng ra làm sao!

Hỗn loạn, mọi thứ đều hỗn loạn! Khắp nơi là nham thạch lớn nhỏ không đều bay tới bay lui, bọn chúng va chạm dữ dội với bất cứ vật thể nào cản đường bọn chúng, tàu vũ trụ, còn có nham thạch khác. Trận hình hạm đội chỉ có thể miễn cưỡng duy trì, nham thạch vô cùng vô tận vận động vô trật tự mà con người không cách nào hiểu được.

So với sự chật vật hiện giờ, mọi người khi gặp phải Xích vĩ thú lần trước thoải mái biết bao.

Ngọn lửa của con tàu vũ trụ đó nổ tung vẫn chưa lui hẳn, phản chiếu gương mặt trẻ trung nhưng đã sớm không còn vẻ non nớt của Dương Minh, biểu tình của hắn có chút phức tạp, có bi thương, có lo lắng, có hoảng sợ, có hồi ức…

Con tàu vũ trụ nổ tung đó có phải là báo trước cho vận mạng giống như vậy của bọn họ?

Bỗng, trong đầu Dương Minh đột nhiên thoáng qua giọng nói lạnh nhạt mà kiên định đó của Kiệt đại nhân, còn có đáp án khẳng định dị thường đó.

- Khu vực B3 thân tàu bị đánh trúng. Khu vực B3 thân tàu bị đánh trúng, mời nhân viên duy tu lập tức hỏa tốc tới, mời nhân viên duy tu lập tức hỏa tốc tới. Tiếng cảnh báo gấp rút cắt ngang suy nghĩ của Dương Minh.

- Hic, mông vẫn chưa ngồi nóng thì việc này đã tới cửa rồi. - Sấu Quyển nhếch miệng cười với Dương Minh, lộ ra hai cái răng cửa vàng vàng, xoay người đi về phía khu vực B3. Bước chân bồng bềnh làm Dương Minh ở sau lưng hắn nhìn thấy rõ ràng.

Sắc mặt Diệp Trùng không tốt lắm, rất nhiều thuyền viên tàu Hashgel vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy sắc mặt Kiệt đại nhân khó coi thế này, từ đây cũng có thể nghĩ mà biết được bọn họ gặp khó khăn lớn thế nào.

Thương gấp rút nhắc nhở Diệp Trùng: - Diệp tử, chỉ số không ổn định của nơi này đang tăng lên dữ dội!

Thật ra, không cần Thương nhắc nhở Diệp Trùng cũng biết tình huống đã trở nên khá tệ hại. Tàu vũ trụ bị nổ tới trước mắt đã vượt quá hai mươi lăm tàu. Trước khi tiến vào vành đai toái tinh tử vong, Diệp Trùng đã chuyển nhân viên trên hai trăm tàu vòng ngoài lên ba trăm tàu vũ trụ được bảo vệ ở giữa. Ngay cả tàu Hashgel, bây giờ cũng đều đầy người. Đối với hai trăm tàu vũ trụ vòng ngoài, trên mỗi tàu vũ trụ chỉ có hai mươi nhân viên công tác cơ bản nhất. Hai trăm thân tàu này hình thành ba vòng bảo hộ dày, nhiệm vụ của bọn họ chính là bảo vệ tàu vũ trụ lớp trong. Trên hai trăm tàu vũ trụ này tổng cộng có bốn ngàn người, toàn bộ bốn ngàn người này đều là tự nguyện trình báo.

Lúc đầu, Diệp Trùng cũng cho rằng hạn mức bốn ngàn người này có chút đau đầu, ai cũng biết sứ mạng của hai trăm tàu vũ trụ này là gì.

Thương cho hắn đề nghị, công bố quyết định này, để thuyền viên tự mình báo danh.

Diệp Trùng chấp nhận kiến nghị của Thương. Nhưng điều làm hắn không ngờ là, vào ngày thứ ba sau khi công bố, số người báo danh đã vượt quá ba vạn người. Dưới sự giúp đỡ của Thương, Diệp Trùng cuối cùng đã chọn ra bốn ngàn người này từ trong ba vạn người.

Hai mươi lăm tàu vũ trụ nổ tung cũng có nghĩa đã có năm trăm người trong số bốn ngàn người hy sinh.

Nhưng ảnh hưởng mấy tàu vũ trụ này nổ tung mang lại vượt xa những thứ này. Sóng xung kích tàu vũ trụ nổ tung hình thành làm cho chỉ số không ổn định của khu vực này tăng lên dữ dội. Mà chỉ số không ổn định có quan hệ trực tiếp với việc có hình thành dòng xoáy toái thạch hay không. Chỉ số không ổn định càng cao, càng có khả năng hình thành dòng xoáy toái thạch.

Mỗi tàu vũ trụ nổ tung, không chỉ là lực lượng của bọn họ tổn thất đi một phần, mà cũng có nghĩa dòng xoáy toái thạch càng gần họ thêm một bước. Nếu như không thể giảm thiểu một cách hiệu quả số lượng tàu vũ trụ bị nổ, đón tiếp bọn họ có khả năng nhất chính là toàn quân bị diệt. Diệp Trùng cắn môi, Lực lượng cuối cùng hắn vốn dĩ muốn giữ lại lúc này lại không thể không thả ra trước. Sắp xếp lại suy nghĩ, hắn ra lệnh kỹ lưỡng mà rõ ràng: - Mệnh lệnh, nhân viên chiến đấu tổ A chuẩn bị xuất kích!

Phòng thuyền trưởng tàu Hashgel lập tức trở nên bận rộn, mệnh lệnh này cũng dùng tốc độ nhanh nhất truyền tới mỗi tàu vũ trụ chở sư sĩ. Điều may mắn vô cùng là tới hiện giờ vẫn chưa có một tàu vũ trụ chở sư sĩ nào nổ tung.

Mười tàu vũ trụ chở sư sĩ lập tức điều chỉnh phương vị, mỗi cửa thông đạo đồng thời mở ra.

- Xuất kích!

- Xuất kích!

- Xuất kích!

……

Trong năm giây, vô số mệnh lệnh cấp bách được ra trong cùng một thời gian, đám sư sĩ đã sớm chuẩn bị chờ sẵn điều khiển quang giáp từ các thông đạo của tàu vũ trụ xông về phía biển đá mênh mông.

Trong một phút, cả tổ A, toàn bộ một ngàn hai trăm cái D-6 đã hoàn thành xuất kích.

Ba cái quang giáp một tiểu tổ, một ngàn hai trăm cái quang giáp tạo thành bốn trăm tiểu tổ, bọn họ giống như một bầy cá nhỏ bơi xung quanh hạm đội. Dưới hoàn cảnh thế này, tính linh hoạt của quang giáp mạnh hơn của tàu vũ trụ rất nhiều. Mệnh lệnh Diệp Trùng cho bọn họ chính là cố sức làm giảm tốc độ của mấy nham thạch đó hoặc là đánh vỡ chúng, nhưng phải chú ý bảo vệ an toàn bản thân. Sự gia nhập của một ngàn hai trăm cái quang giáp lập tức làm tình huống có được sự cải thiện lớn. Thân hình mấy cái quang giáp này linh hoạt, bọn họ giống như bọc hạm đội một lớp lưới, giảm mạnh áp lực cho hạm đội.

Nhưng đối với mấy sư sĩ đó mà nói, lại không hề thoải mái như thế, sức chú ý của bọn họ cần phải tập trung cao độ. Nham thạch ở chỗ này quả thật quá nhiều, cho dù bọn họ huấn luyện có bài bản, nhưng vẫn cảm thấy trầy trật vô bì. Hoàn cảnh lộn xộn vô cùng, ngươi vĩnh viễn không biết nham thạch sẽ từ phương hướng nào bay tới, một khi không cẩn thận, nó sẽ giống như một cái chùy lớn giã người thành bột. Ngươi cần phải chú ý mỗi một phương hướng, ngươi không thể có chút sơ suất nào, bởi vì ngươi không có cơ hội lần sau.

Diệp Trùng là người đầu tiên phát hiện vấn đề này. Hắn ở phương diện chiến đấu thường có trực giác và mẫn cảm làm người ta phải kinh ngạc, ngay cả Mục Thương ở phương diện này cũng còn xa mới bằng hắn.

- Các tiểu tổ dựa vào tàu vũ trụ, chú ý nhịp nhàng với nhau.

Đối với mệnh lệnh của Diệp Trùng, không có ai hỏi gì, mọi người đều lập tức chấp hành một cách kiên quyết. Quang giáp vốn dĩ có chút mù mịt mau chóng co lại, bọn họ dựa vào hạm đội, lấy hạm đội làm chỗ dựa, chỉ có khi nham thạch sắp tới gần hạm đội mới xuất kích như tia chớp.

Có tiểu tổ bò lên trên nham thạch, sau đó lợi dụng động lực của động cơ, dẫn nham thạch sang một bên. Có tiểu tổ lại sử dụng quang giáp giống trái bi da, tông vào bên hông nham thạch, từ đó tông nham thạch bay đi. Có tiểu tổ lại không chút do dự lợi dụng vũ khí đánh nát nham thạch bay chính diện về phía bọn họ. May mắn quang giáp bọn họ điều khiển là D-6 tổ nghiên cứu khoa học sản xuất.

Điều chỉnh của Diệp Trùng cực kỳ hữu hiệu, cục diện mau chóng ổn định lại.

Sau khi trải qua hoảng loạn ban đầu, phối hợp giữa sư sĩ cũng càng lúc càng ăn ý. Có chỗ dựa tàu vũ trụ, bọn họ không cần lo lắng sau lưng có nham thạch xuất hiện. Mà sự tín nhiệm lẫn nhau giữa bọn họ làm cho khu vực bọn họ cần phòng thủ giảm mạnh. Điều quan trọng nhất là, một khi phát hiện khối nham thạch lớn, bọn họ sẽ lập tức khóa chặt khối nham thạch này, sau đó giao mục tiêu đã khóa chặt cho chiến hạm, như thế đã tăng mạnh hiệu suất của chiến hạm.

Đáng tiếc không có quang giáp tầm xa, nếu không, bọn họ hoàn toàn không lâm vào bị động thế này. Chỉ có mấy khối nham thạch lớn đó mới có thể tạo thành tổn hại thật sự cho tàu vũ trụ, mà nếu như có đủ hỏa lực tầm xa, bọn họ có thể đánh nát tất cả khối nham thạch lớn tới gần bọn họ, sẽ không chật vật thế này.

Nhưng do nguyên nhân Xích vĩ thú, Diệp Trùng thường quen lựa chọn quang giáp cận chiến đầu tiên, gần như tất cả sư sĩ đều bị hắn huấn luyện thành sư sĩ cận chiến. Binh chủng đơn nhất tuy sẽ phát huy uy lực mạnh mẽ vào những lúc đặc biệt nào đó, nhưng cũng sẽ lâm vào bị động trong những hoàn cảnh khác. Diệp Trùng cũng chưa từng nghĩ hắn sẽ lại một lần nữa tiến vào vành đai toái tinh tử vong, càng không ngờ hắn lại mang theo một hạm đội tạp nham thế này tiến vào chỗ nguy hiểm như vậy. Điều này cũng nói rõ một điểm, vô luận ngươi có năng lực tính toán cường hãn thế nào, cũng không thể đưa mọi thứ vào trong phạm trù tính toán của ngươi, trên thế giới này thường là có quá nhiều nhân tố không thể dự tính được. Cũng chính vì những nhân tố không thể dự tính này mới làm cho thế giới này đầy điều chưa biết, đầy sức hấp dẫn.

Nhưng thần sắc Diệp Trùng vẫn nghiêm túc. Thuyền viên tàu Hashgel không ai dám có chút chểnh mảng. Biểu tình của Kiệt đại nhân tuy rất ít xảy ra biến hoá, nhưng sự ngưng trọng lúc này, mỗi người đều nhìn ra được.

Tuy tình huống đã được ổn định nhưng Diệp Trùng lại không hề lạc quan như thế. Trong tính toán của hắn, quang giáp gia nhập vốn dĩ là định vào ngày thứ ba, vì căn cứ kinh nghiệm của hắn, càng hướng vào chỗ sâu của vành đai toái tinh, mật độ nham thạch càng lớn, cũng càng thêm nguy hiểm. Không ngờ hôm nay không thể không lấy chiêu này ra.

Chính ngay lúc Diệp Trùng vì nguy hiểm của ngày mai mà lo lắng, cục thế của Hôi cốc đã xảy ra biến hóa kinh người.

Phụ cận hành tinh Ca Sâm Đặc, một tiểu tổ quang giáp đang thực hiện tuần tra như bình thường.

Nghe nói đã có Xích vĩ thú xuất hiện ở khu vực phụ cận hành tinh Ca Sâm Đặc, nhiệm vụ của bọn họ chính là tiến hành giám thị khu vực phụ cận này.

- Trời ơi! Đó… đó là cái gì? - Tiếng kêu thét hoảng sợ của một sư sĩ trong đó vang lên trong kênh liên lạc.

Ánh mắt mọi người vội vàng dời sang màn hình, ai nấy lập tức tê dại da đầu.

Xích vĩ thú vô cùng vô tận, đông đúc chen chúc bay về phía bên này. Thông qua màn hình, bọn họ có thể nhìn thấy rõ ràng. Thân thể to lớn gần như giống với quang giáp, làn da màu đen mang theo ánh kim loại, cơ nhục mạnh khỏe đầy lực bạo phát, cái đuôi tên màu đỏ tươi buông tự nhiên sau lưng. Trong cặp mắt màu đỏ sậm lạnh lẽo, dữ tợn làm người ta lạnh lòng.

- Chạy a! - Trong đám người, không biết có ai hét lên, đám người bị chấn động ngây ra tỉnh lại, mọi người hoảng loạn điều khiển quang giáp của mình chạy hết tốc lực.

Một sư sĩ vẫn khá tận hết chức trách trong số này trong quá trình bỏ chạy vẫn không quên truyền cảnh tượng này về hành tinh Ca Sâm Đặc.