Sư sĩ truyền thuyết - Chương 471 + 472

Chương 471: Bàn văn giảo sát

- Ha ha…

- Ha ha… cười chết ta rồi… Quả thật quá buồn cười… chao ôi… không được… bụng ta đau quá… ha ha…

Trong cả khu khảo hạch thực chiến chiến quang giáp vang lên không ngớt từng trận rồi lại từng trận cười dữ dội. Mấy thiếu niên trên khán đài đó càng khoa trương hơn, có vài người đã cười tới mức không thẳng được lưng, ngay cả Powell ở trên khán đài cao nhất cũng không khỏi mỉm cười.

Cảnh tượng này đích xác là cực kỳ có ý tứ. Quan khảo hạch không ngừng đi xung quanh tấn công cái quang giáp quái dị vô bì này, nhưng cái cục sắt đó lại thường có thể dùng các loại động tác kỳ quái tránh thoát. Nếu như chỉ là một chút kỳ quái thì cũng thôi đi, nhưng phối hợp với bản thân cái quang giáp này thì có đôi chút quái lạ, cả cảnh tượng hoạt kê nói không nên lời.

Chỉ thấy nó đột nhiên chân trái và tay trái tiếp đất, ý đồ làm một cú lăn sang bên, né tránh công kích của quan khảo hạch. Một tên người thép tứ chi thô to vô bì, tay chân vụng về lăn sang bên không nói, trong quá trình lăn sang bên, lại còn vì trọng tâm không ổn định mà bộp cái ngã lăn ra đất. Tên to lớn thế này đột nhiên ngã ra trên đất, đó chính là đẩy núi vàng, xô trụ ngọc, oành một tiếng dữ dội, bụi bặm bắn tung lên làm cho quang giáp của quan khảo hạch mặt mũi đầy bụi.

Chú thích: Vàng, ngọc từ xưa đã là thứ cực kỳ quý giá, nói chi tới núi vàng, trụ ngọc. Tục ngữ nói: “Dưới gối nam nhi có hoàng kim”, không thể tùy tiện quỳ xuống. Đẩy núi vàng, xô trụ ngọc quỳ xuống là một loại lễ nghi cực kỳ tôn kính đối với đối phương, cực kỳ quý giá, không dễ dàng sử dụng, cho nên nam nhi quỳ xuống giống như đẩy núi vàng, xô trụ ngọc, long trọng, chấn động.

Thoáng cái, tiếng cười rộ trên khán đài oành cái vang lên. Đám thiếu niên vẫn luôn ôm bụng cũng không nhịn thêm được nữa, lại một trận cười rộ, chỉ là vẻ đau khổ trên mặt có thể thấy được sự đau đớn của cơ nhục phần bụng bọn họ.

Diệp Trùng ở trong buồng lái lúc này cũng có chút chật vật, chỉ lệnh hắn nhập vào vừa rồi vốn dĩ là nghiêng người sang ngang, ai biết quang giáp lại làm cái lăn người sang bên. Mà bởi vì đột ngột không kịp phòng bị, Diệp Trùng lại nhập sai một chỉ lệnh, điều này cũng làm cho trọng tâm cân bằng đã điều chỉnh xong của bản thân quang giáp xảy ra sai lệch, cuối cùng làm cho trọng tâm mất cân bằng mà té ngã.

Một loạt sai sót giống như vậy, Diệp Trùng từ lúc bắt đầu thì đã xuất hiện rất nhiều lần. Hắn cũng cực kỳ bó tay. Phân bố nút bấm của bàn điều khiển chính và thói quen sử dụng của hắn hoàn toàn khác nhau, trong chiến đấu, đây là nhược điểm cực kỳ trí mạng.

Hắn có thể chống tới hiện giờ vẫn không bại trận, chỉ là bởi vì hắn thường có thể phán đoán trước ý đồ tấn công của đối phương, từ đó lựa chọn ứng phó thế nào. Đương nhiên, trong này còn bao hàm vài phần may mắn. Nếu không, hắn đã sớm bại trận rồi.

Chỉ là cho dù là như vậy, hắn vẫn hoàn toàn ở vào thế bị động.

Vị quan khảo hạch này cũng buồn bực vô bì. Vô luận từ góc độ nào mà xét, hắn đều chiếm hết ưu thế, số 231 đáng chết này không có bất cứ sức trả đòn nào. Nhưng điều làm hắn điên tiết là, may mắn của khối sắt cồng kềnh này lại tốt đến bất ngờ, mỗi lần tuy đều chật vật không thôi, nhưng lại thường có thể hóa hiểm thành an, làm hắn gần như tức tới sắp thổ huyết.

Bất quá, hắn đã định dùng sát chiêu để giải quyết trận chiến làm hắn gần như sắp điên này!

- Hừ, ta không tin ngươi ngay cả chiêu này cũng có thể tránh được. Trong mắt lóe lên vẻ nghiêm khắc, trong buồng lái, quan khảo hạch rõ ràng có chút xấu hổ thành giận.

Đôi tay ở trên bàn điều khiển chính mau chóng nhập chỉ lệnh. Viu, quang giáp không tiến mà ngược lại lại lùi, mau chóng kéo giãn khoảng cách với Diệp Trùng.

Trong buồng lái, Diệp Trùng vẫn sắc mặt cứng nhắc, nhưng trong cặp mắt lạnh lùng giống như băng lạnh vạn năm đó lại lộ ra chút vẻ ngưng trọng.

- Thế nào rồi? Khảo hạch hiện giờ tiến hành thế nào? - Một giọng nói tùy ý từ sau lưng Powell truyền tới.

Powell xoay đầu lại, chỉ thấy một tráng hán trung niên để trần nửa thân trên đi về phía hắn, đầu vai tùy ý vắt một cái khăn lông. Trên cơ nhục cường tráng vẫn dính rất nhiều giọt nước không lau khô.

Suy đi nghĩ lại, Powell nói: - Khá thú vị.

Tráng hán trung niên đặt mông ngồi bên cạnh Powell, trên mặt mang theo vài phần kinh ngạc: - Có thể làm cái tên cứng nhắc ngươi đây nói là thú vị, vậy khẳng định rất có ý tứ.

- Ừ, ngươi coi thì biết. - Powell nhìn xuống khu khảo hạch phía dưới nhép miệng.

- Ha ha, vậy thì phải xem rồi. - Miệng nói vậy, nhưng hắn lại không có ý muốn xem nào, mà lại dùng khăn lông lau mái tóc ướt.

Powell thu ánh mắt của mình lại, đặt trên người đại hán ở bên cạnh này, ngữ khí chân thành nói: - A Đồng, lần này thật sự cám ơn ngươi. - Đại hán tên gọi là A Đồng này chính là vị quan khảo hạch trong quang giáp kiếm khiên đó. Hắn bị phái tới nơi này làm nhiệm vụ, vừa đúng lúc Powell ở chỗ này nhận được khảo hạch giáo quan, tiến hành huấn luyện lực lượng dự bị, do đó liền tiếp đón một đám quan khảo hạch.

A Đồng không để ý phẩy phẩy tay: - Chút việc nhỏ này, không có gì ghê gớm. Từ tiền tuyến tới lâu như vậy cũng không có cơ hội ra tay nào, lần này ngược lại đã ghiền.

- Tình hình tiền tuyến rốt cuộc thế nào? Ngươi cũng biết, tin tức hậu phương thường thật giả khó phân, làm người ta không rõ ràng. - Powell ngồi thẳng người, nhìn thẳng A Đồng.

A Đồng lắc đầu: - Tình huống không tốt lắm, tới tận bây giờ, vẫn ở trong trạng thái giằng co. Tiền tuyến mỗi ngày đều có nhân viên thương vong, hiểu biết của chúng ta đối với chúng quả thật quá ít. - Ngừng một lát, thấy xung quanh không có ai, hắn sấn tới trước mặt Powell, đè thấp giọng: - Trước đây không lâu, đội trinh thám của Alva ở chỗ cách đây không xa, cũng chính là khu vực giao giới của vành đai toái tinh, đã gặp phải một con Xích vĩ thú có thực lực cường hãn, ba mươi người chỉ có ba người may mắn sống sót.

- Cái gì? - Sắc mặt Powell biến đổi, bất quá rất mau liền tỉnh ngộ, nhìn một vòng xem có làm người khác chú ý hay không, lại sấn tới trước mặt A Đồng, giọng nói mang theo chút rung rẩy: - Ý ngươi là nói…

Hai người nhìn nhau, thần sắc A Đồng trang trọng gật đầu, thấp giọng nói: - Ừm, cho nên cấp trên hoài nghi có phải là có nhóm nhỏ Xích vĩ thú đã từ phương hướng khác lẻn vào Hôi cốc.

Sắc mặt Powell trắng bệch, hắn tới cùng là một nhân viên phi chiến đấu, không có kinh nghiệm trận mạc, lập tức bị dọa không nhẹ. A Đồng thấy vậy, nhẹ nhàng vỗ vai Powell, an ủi nói: - Ngươi cũng không cần quá lo lắng, cho dù thật sự có cũng tự nhiên sẽ có nhân viên chiến đấu chắn ở trước mặt. - Nói xong còn không quen bổ sung thêm một câu: - Mấy tin tức này ngươi đừng nói với người khác, quân sự cơ mật, hì hì. - Bất quá trông dáng vẻ của hắn, cũng không hề đặt cái gọi là cơ mật quân sự này trong lòng.

Đột nhiên trong sân dậy lên tiếng hò reo vang trời, lập tức hấp dẫn sự chú ý của hai người.

Hai quỹ tích ánh sáng màu vàng nhạt hóa thành từng điểm lấp lánh trên không, tiêu tan không thấy bóng dáng.

Mà đầu mút của hai quỹ tích màu vàng nhạt này chính là đôi quyền nhận (lưỡi đao nắm tay) laser tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt trên tay quang giáp quan khảo hạch đó.

Trong buồng lái, trong mắt quan khảo hạch đầy vẻ không thể tin được.

Không… không đánh trúng!

Làm sao có thể? Đây là ý nghĩ đầu tiên dâng lên trong lòng hắn.

Động tác chiến thuật hắn sử dụng vừa rồi có độ khó cực cao, nhưng đồng dạng, lực sát thương cực kỳ kinh người. Động tác chiến thuật này, hắn đã luyện tập rất lâu, nhưng tới tận bây giờ, tỉ lệ thành công vẫn không cao, cho nên thực chiến bình thường hắn hoàn toàn không có cơ hội sử dụng. Nhưng đối thủ lần này hoàn toàn không có bất cứ uy hiếp nào, mà mình lại vẫn cứ công mãi mà không hạ được, dưới sự xấu hổ thành ra giận, hắn mới quyết định sử dụng sát chiêu này.

Không ngờ động tác bình thương tỉ lệ thành công cực thấp lần này lại thuận lợi tới không ngờ, điều này làm hắn vui mừng dị thường.

Hắn tin tưởng, chỉ cần động tác chiến thuật có độ khó cao này hoàn thành, đối phương bại là cái chắc, còn là chết, là sống, vậy thì không ở trong phạm vi suy nghĩ của hắn nữa rồi.

Nhưng… đánh hụt rồi!

Rốt cuộc xảy ra việc gì? Hưng phấn hoàn thành sát chiêu vừa rồi vẫn chưa biến mất, hắn liền bị dội lên đầu một thùng nước đá. Rõ ràng thắng lợi trước mắt, nhưng lại không sao hoàn thành bước cuối cùng, hắn cảm thấy mình sắp phát điên rồi! Do một loạt biến cố vừa rồi quá nhanh, hắn hoàn toàn không kịp phản ứng là chuyện gì.

Diệp Trùng liều mạng hít thở, khoảnh khắc vừa rồi đó, nguy hiểm cực độ làm thần kinh hắn giống như thoáng cái kéo tới mức độ mảnh nhất. Nhưng hắn lại không có bất cứ trù trừ nào, mau chóng nhập vào mệnh lệnh ngăn cản trên bàn điều khiển chính.

Từ lúc quang giáp đối phương vừa kéo giãn khoảng cách, Diệp Trùng liền biết thứ hắn sắp gặp phải là nguy hiểm thế nào.

Bàn văn giảo sát!

Động tác chiến thuật này khá nổi tiếng, tuy với cái nhìn của Diệp Trùng, nó ít nhiều có chút không thực dụng. Nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận, nếu như một khi đoạn đầu của động tác chiến thuật này hoàn thành, vậy lực sát thương của nó cũng cực kỳ kinh người.

Nếu như thứ trên tay hắn là Hàm gia, Bàn văn giảo sát, vậy thì ở trước mặt hắn chỉ là trò cười, trước khi đối phương hoàn thành giai đoạn trước của động tác chiến thuật, Diệp Trùng có đủ thời gian phanh thây quang giáp đối phương mấy lần.

Nhưng, không có Hàm gia, chỉ có quang giáp thử nghiệm! Diệp Trùng mau chóng bỏ qua chuẩn bị xuất kích mà quyết định phương án ngăn cản và né tránh. Năng lực tính toán kinh người của Diệp Trùng ở khoảnh khắc này đã cứu hắn. Hắn lập tức liền phán đoán ra điểm rơi ba đợt tấn công trước sau của đối phương. Điều này giành được cho hắn thời gian 1,5 giây.

Nhưng, cũng chính là trong 1,5 giây này, Diệp Trùng dùng tốc độ nhanh nhất nhập vào chỉ lệnh trên bàn điều khiển chính hình tam giác xa lạ. Trong quá trình này, Diệp Trùng vẫn xảy ra một lần sai sót, nhưng một lần này, thứ bù đắp sai sót này lại là tốc độ tay hơn người của Diệp Trùng. Dùng tốc độ nhanh nhất sửa chữa sai sót này, mà quyền nhận laser của đối phương cũng đã tới trước mặt hắn.

Chân trái uốn gối, chân phải hướng ra sau tạo thành điểm chống đỡ, thân thể quang giáp hơi cong, khiên chắn hình V ở tay trái che ở phía trước, tay phải buông thong hơi cong, lòng bàn tay chống ở mặt đất, hình thành một tư thế quái dị.

Oành!

Thứ vỡ nát đầu tiên là khiên chắn hình V, ngăn cản chính diện Bàn văn giảo sát, lực xung kích khổng lồ trong nháy mắt liền nghiền cái khiên chắn này thành bột phấn. Nhưng thế tiến tới của quang giáp đối phương hơi ngập ngừng, mà ngập ngừng này cũng chính là thứ Diệp Trùng muốn.

Đôi chân và tay phải, ba điểm chống đỡ chống trên mặt đất bỗng nhiên phát lực! Động cơ cái quang giáp này căn bản đều được trang bị ở trên tứ chi để tăng sức mạnh của chúng, mà ba cái này đồng thời phát lực, sức mạnh và tốc độ bạo phát ra cực kỳ khủng bố!

Quang giáp của Diệp Trùng giống như một cái lò xo đàn hồi bị nén tới cực điểm, bỗng từ trên mặt đất vọt lên.

Tưng!

Một tiếng kim loại va chạm cực kỳ trầm muộn chấn động tới mức làm màng tai mọi người nhói đau.

Quang giáp của Diệp Trùng mạnh mẽ tông vào trong lòng quang giáp đối phương, do xông lên từ phía dưới sườn, phương hướng của quang giáp quan khảo hạch hơi cong, dùng tốc độ càng cao hơn bay về một hướng khác.

Mỗi người nhìn thấy một màn này đều không khỏi nghĩ tới một vận động cổ xưa: bi da! Hai cái quang giáp này vừa rồi không phải giống hai trái bi va chạm sao?

Xung quanh một mảng tĩnh lặng, mọi người đều vẻ mặt ngây ngốc, sau tận mười giây, đột nhiên, tiếng reo hò vang trời từ trên khán đài vang lên. Mọi người đều bị hiệp giao thủ đặc sắc này khuất phục.

Hai cái quang giáp lại một lần nữa đối đầu, quang giáp quan khảo hạch hoàn hảo như ban đầu, mà khiên chắn tay trái quang giáp số 231 đã chỉ còn lại nữa chuôi. Mọi người đều biết, số 231 lần sau cũng không còn khiên chắn có thể dựa vào nữa rồi, bại trận chỉ là chuyện sớm muộn.

Nhưng mọi người vẫn đối với biểu hiện đột nhiên sáng chói vừa rồi của cái quang giáp vụng về vô bì này mà vỗ tay nhiệt liệt.

Chương 472: Đặc cách trúng tuyển

Với cái nhìn của người khác, Diệp Trùng bại chắc rồi. Nhưng Diệp Trùng lại không cho rằng như vậy, ngược lại, hắn cho rằng thắng lợi đã cách mình không xa, cho dù đối phương lại làm Bàn văn giảo sát một lần nữa, mất đi khiên chắn như hắn cũng có đủ năng lực để cản lại. Có lẽ có khả năng do nguyên nhân thực chiến, hắn cảm thấy mình đã không vất vả giống lúc đầu vừa rồi đó. Đương nhiên, hắn vẫn không có năng lực phát động tấn công trước, trước mắt chỉ có giữ vững trận địa mà chờ đợi.

A Đồng liếc nhìn xuống dưới, lúc này mới hơi có chút kinh ngạc: - Nhìn không ra a, dưới tay ngươi lại có kẻ có chút không tệ a. Tên này có thể dùng được Bàn văn giảo sát, có chút trình độ. Ừm, người ứng tuyển đó cũng không tệ, có thể cản một đòn Bàn văn giảo sát, thực lực cũng coi như không tệ, có thể đặc cách tuyển chọn. Cứ đánh nữa, hắn rất có khả năng bị thương.

- Được. - Powell gật đầu, mở máy liên lạc, thấp giọng dặn dò vài câu. Trong đầu hắn lúc này hoàn toàn bị tin tức kinh người vừa rồi đó chiếm cứ, số 231 vẫn luôn được hắn chú ý này bị hắn gác sang một bên.

A Đồng nếu như biết quang giáp Diệp Trùng hiện đang điều khiển lại là thứ vừa mới tiếp xúc mấy giờ trước, hắn nhất định sẽ thu hồi câu nói này. Powell là nhân viên phi chiến đấu, nào biết khác biệt ở trong này, nhưng hắn biết, A Đồng đã nói có thể tuyển chọn, vậy người ứng tuyển này nhất định đáng để tuyển chọn.

Bỗng máy liên lạc trên tay A Đồng reo gấp, sắc mặt hắn biến đổi, quăng lại một câu: - Ta có việc đi trước. - Rồi xông ra ngoài cửa, dáng vẻ đó, xem ra vô cùng gấp gáp.

Mở trừng trừng mắt nhìn bóng lưng A Đồng, Powell bỗng quát lớn: - A Đồng, chú ý an toàn!

A Đồng đang chạy như điên cũng không quay đầu lại, chỉ phẩy phẩy tay ra phía sau, ra dấu mình đã nghe thấy.

Diệp Trùng đang giữ vững trận thế chờ đợi đột nhiên nhận được thông báo tuyển chọn, điều này làm hắn có chút ngạc nhiên. Ngạc nhiên giống hắn còn có vị quan khảo hạch đó. Hắn làm sao cũng không ngờ số 231 này tại sao lại có thể được tuyển chọn. Với cái nhìn của hắn, số 231 căn bản không đạt tới trình độ tuyển chọn. Điều làm hắn cảm thấy phẫn nộ nhất là, số 231 này lại làm cho mình chật vật như vậy! Vốn dĩ đã định thu thập thật tốt số 231, hắn hiện giờ lại không thể không tuyên bố bỏ qua. Không cam lòng a!

Nhưng hắn cũng không biết làm sao, hắn rất rõ ràng, Powell thân là người phụ trách cao nhất của lần huấn luyện này, chút quyền lực này vẫn có.

Quyết định này cũng làm tất cả người ứng tuyển trong sân la ó.

Chống đỡ được một lần Bàn văn giảo sát thì có thể được tuyển sao? Điều này cũng quá tào lao rồi đó! Người ứng tuyển ở ngoài sân cúi đầu nghị luận xôn xao, phần lớn có ý bất mãn. Nói thật, số 231 sở dĩ có thể cản được Bàn văn giảo sát của quan khảo hạch, gần như mọi người đều cho rằng đây là vận may bất ngờ có được của hắn. Nhưng may mắn cũng có thể trở thành bằng cớ để tuyển chọn sao? Gần như không ai có thể hiểu được quyết định này.

Trên khán đài, White không thể tin được nhìn chằm chằm vào sân, kích động lớn tiếng kêu gào: - Đây trắng trợn là làm càn! Tuyển chọn sao? Loại trình độ này vẫn có thể được tuyển chọn? Bọn họ điên rồi sao? Tây Thanh, loại người này cho dù là được tuyển rồi, cũng sẽ không có ai đi nhận huấn luyện dưới tay hắn. Trong đầu đám người này toàn là nước rồi sao?

Tây Thanh có chút xuất thần, dời ánh mắt vào trong sân, lầm bầm nói: - Điều đó không nhất định, White!

White xoay mặt qua, mở to mắt, giống như nhìn người ngoài hành tinh nhìn Tây Thanh: - Tây Thanh, chẳng lẽ đầu người cũng bị đoản mạch rồi sao?

Nhưng người ứng tuyển khắc chế hơn đám thiếu niên trên khán đài nhiều, bọn họ đã sớm quả rồi tuổi trẻ nhiệt huyết, bọn họ càng quan tâm lợi ích của mình hơn. Dù sao thêm một người đối với bọn họ mà nói cũng không có ảnh hưởng gì. Thù lao bọn họ nhận được không hề vì thêm một phế vật mà bị giảm bớt.

Trong đám người, mấy người ứng tuyển đã thông qua khảo hạch ánh mắt lấp lánh, giống như suy tư nhìn chằm chằm cái quang giáp vụng về, quái dị trong sân đó.

Diệp Trùng thần sắc tự nhiên từ trong sân đi xuống. Toàn bộ tất cả ánh mắt tụ tập trên người hắn, hắn đều coi như không thấy.

Nhìn thấy một màn này, vị quan khảo hạch trên sân đó tức tới mức đấm một đấm lên bàn điều khiển chính.

Tích tích tích, tiếng cảnh báo đột nhiên vang lên. Quan khảo hạch sợ nhảy dựng lên, chẳng lẽ một đấm vừa rồi của mình làm hư bàn điều khiển chính rồi sao? Hắn vội vàng tiến hành tự kiểm tra, nhưng làm sao cũng tra không ra rốt cuộc là chỗ nào xảy ra sự cố, tiếng cảnh báo điên cuồng làm hắn cuống quít trong lòng. Rất mau, trán hắn liền giăng đầy mồ hôi.

Ở chỗ sâu trong bóng râm sườn trái quang giáp của hắn, có một vết thương hình chùy lõm sâu vào. Nếu như không tỉ mỉ xem từ chỗ gần, rất khó phát hiện. Vết thương mới toanh, vừa nhìn liền biết là do sức mạnh to lớn tông vào mà thành. Bên trong vị trí này vừa đúng là một điểm tập trung quan trọng của mạch quang. Giáp bảo vệ méo mó biến hình, từ đó mà ngăn cản mạch quang, điều này cũng là tại sao tiếng cảnh báo của quang giáp vang lên không ngừng.

Vết thương này là do chùy khuỷu tay quang giáp Diệp Trùng tạo nên. Chùy khuỷu tay của cái quang giáp này thiết kế cực kỳ xảo diệu, khi đôi tay buông thõng tự nhiên, chùy khuỷu tay liền được giấu đi, người ngoài không sao nhìn thấy được, nhưng chỉ cần hơi gấp khuỷu tay, chùy khuỷu tay liền hiện ra dữ tợn. Thứ chùy khuỷu tay sử dụng là một loại hợp kim kim loại có độ cứng cực cao chế tạo mà thành, tuy đỉnh không hề coi là sắc bén, nhưng phối hợp sức mạnh to lớn của đôi tay, uy lực cũng khá kinh người.

Trong lúc ngăn cản Bàn văn giảo sát của đối phương vừa rồi, Diệp Trùng liền lợi dụng một cú này ngấm ngầm cho đối phương một cú. Quang giáp của đối phương, Diệp Trùng tuy chưa từng thấy qua, nhưng hắn vẫn vừa nhìn liền suy đoán ra đại khái kết cấu đại thể của cái quang giáp này, do đó, hắn liền chọn trúng điểm tấn công có lợi nhất này.

Do thứ chịu hư hại là mạch quang, thứ chịu công kích lúc đó không hề làm cho đối phương chú ý, mà chỉ cần qua một khoảng thời gian, liền cực có khả năng dẫn tới sự tê liệt của quang giáp đối phương, có không tốt cũng sẽ làm cho quang giáp đối phương chịu ảnh hưởng lớn. Lúc đó, cũng là cơ hội phản kích của mình!

Nhưng điều Diệp Trùng không ngờ là một loạt tính toán tỉ mỉ này vẫn chưa kịp phát huy tác dụng, mình lại bị tuyên bố được tuyển chọn rồi.

Người ứng tuyển vẫn chưa tham gia khảo hạch rất lấy làm kỳ quái, quang giáp của vị quan khảo hạch trên sân đó đứng ngây ở chỗ cú không chút động đậy, cả nửa ngày không có phản ứng. Với lại, cũng chậm chạp không tuyên bố người ứng tuyển tiếp theo vào sân.

Trên trán quan khảo hạch trong buồng lái này mồ hôi như mưa trút, hắn hiện giờ chán nản vô cùng, mình vừa rồi thế nào lại không bình tĩnh như thế chứ? Lần này đã đấm hư quang giáp của mình rồi, khảo hạch tiếp theo chỉ đành yêu cầu đồng nghiệp khác tới thế mình thôi. Điều càng làm hắn khó mà chịu nổi là quang giáp yêu quý của hắn hiện giờ hoàn toàn không nghe điều khiển, giống như một đống sắt vụn.

Hắn căn bản không liên hệ điều này với số 231 vừa mới rời sân.

Trên thực tế, do khoảnh khắc tiếp xúc tốc độ quá nhanh, động tác của Diệp Trùng lại cực kỳ kín kẽ, không chỉ là quan khảo hạch, nhiều người có mặt như vậy lại không có một ai nhìn ra đầu mối ở trong này.

Mãi tới sau này khi cái quang giáp này được đưa tới chỗ tu sửa, chỗ vết thương này mới được tra ra. Nhưng vị quan khảo hạch này làm sao cũng không hướng tới trên người số 231 làm hắn chật vật không chịu nổi đó.

Ngày này là ngày cuối cùng của khảo hạch, sau Diệp Trùng, chỉ có bảy, tám người ứng tuyển vẫn chưa tiến hành khảo hạch. Rất mau, khảo hạch liền hoàn thành toàn bộ, mà số lượng người thông qua khảo hạch cuối cùng là hai mươi lăm người, Diệp Trùng đứng ở vị trí người cuối cùng.

Đối với việc có phải là người cuối cùng hay không, Diệp Trùng không hề để ý, mà khi hắn nhận được tiền bạc là một phần thù lao trả trước, hắn cuối cùng thở phào một hơi. Đương nhiên, phúc lợi không hề chỉ như vậy. Vì hấp dẫn cao thủ trong dân gian, tổ nghiên cứu khoa học giàu có, quyền lực đưa ra thù lao cực kỳ phong phú. Trừ một món tiền trả trước với số lượng không ít, còn có phúc lợi khác, thí dụ được tặng một cái quang giáp cao cấp. Mấy quang giáp được tặng này đều là quang giáp sản xuất trong nội bộ tổ nghiên cứu khoa học, không cách nào mua được trên thị trường. Hầu hết mấy người trong này đều nhắm vào hai cái quang giáp cao cấp này mà tới.

Đương nhiên, mấy thứ này đều cần người ứng tuyển thuận lợi hoàn thành tất cả nhiệm vụ huấn luyện quy định.

Đối với quang giáp giáp thử nghiệm được xưng là hàng lỗi mà Diệp Trùng điều khiển đó, căn bản không có ai tới hỏi, cũng tự nhiên mà rơi vào trong tay hắn.

Điều kiện chỗ ở mà tổ nghiên cứu khoa học sắp xếp cho bọn họ cực kỳ tốt, mỗi người không chỉ có nhà của mình, hơn nữa không gian rất lớn, các thiết bị bên trong cũng cực kỳ đầy đủ, đầy khí tức khoa học kỹ thuật. Trong tòa nhà lớn còn có sân huấn luyện quang giáp chuyên nghiệp, và các loại thiết bị tôi luyện thân thể.

Trải qua điều tra của Thương, trong nhà không hề có ống kính giám sát, điều này làm trong lòng Diệp Trùng hơi an tâm.

- Thương, hiện giờ vẫn không có cách nào xâm nhập mạng mô phỏng à? - Diệp Trùng nằm trên giường, hỏi không khí. Hắn quả thật quá mệt rồi, một loạt sự việc xảy ra hôm nay làm tinh thần của hắn chịu khảo nghiệm trước giờ chưa từng có, hắn hiện giờ mệt muốn chết.

Thương mang theo vài phần bó tay nói: - Vẫn chưa hoàn thành phá giải thuật toán, tạm thời ta không vào được. - Không sao tiến vào mạng mô phỏng, về cơ bản đã tuyên cáo Thương không làm được gì, điều này đối với Thương mà nói, là một việc làm hắn cực kỳ, cực kỳ không thoải mái.

- Ừm. - Diệp Trùng chậm rãi ừ một tiếng, cơn buồn ngủ kéo tới, hắn rất mau liền rơi vào trong mộng.

Khi Diệp Trùng tỉnh lại thì đã là nửa đêm. Sau khi trải qua nghỉ ngơi, thể lực hắn đã được khôi phục với mức độ lớn nhất, trạng thái tinh thần cũng khôi phục như thường. Chào hỏi với Thương xong, tùy tiện ăn chút gì đó, Diệp Trùng liền mở quang não trong phòng ra, đội mũ mô phỏng lên.

Thương không cách nào tiến vào mạng mô phỏng của Hôi cốc, nhưng đối với Diệp Trùng mà nói thì không tồn tại vấn đề này.

Tùy ý dạo chơi trong mạng mô phỏng, tuy là nửa đêm, nhưng trong mạng mô phỏng, người lại không ít. Mạng mô phỏng chỗ này và năm thiên hà lớn có chút khác biệt, nhưng Diệp Trùng không có lòng coi kỹ, hắn đi thẳng vào việc tìm kiếm tin tức mình cần.

Đi tới một chỗ tra cứu tin tức, nơi này có thể tra cứu một vài tin tức mà ngươi muốn biết, nó chỉ đề cập tới một vài tin tức công khai, nhưng suy nghĩ tới nguyên nhân nó miễn phí thì cũng có thể hiểu được.

Thứ Diệp Trùng cần tìm là máy sửa chữa vi lượng tử, loại máy này có thể sửa chữa vết nứt nhỏ xíu ngang dọc giăng đầy trên người Hàm gia.

Ở một hoàn cảnh xa lạ thế này, nếu như không có Hàm gia, một khi sa vào nguy hiểm, vậy hắn ngay cả cơ hội cầu sinh cũng không có.

Ước khoảng nửa giờ, Diệp Trùng mới tìm thấy thứ mình cần.

Máy sửa chữa vi lượng tử, thuộc loại máy có độ chính xác cao, chỉ có một vài cơ quan nghiên cứu lớn hoặc học phủ mới có khả năng có, tổ nghiên cứu khoa học tự nhiên không cần nói, nổi tiếng giống như đại học Hepburn Lahti cũng có, mà ở trên hành tinh Heiner, lại chỉ có phòng thí nghiệm quang giáp của Bách Xuyên học phủ mới có.

Bách xuyên học phủ, miệng lầm bầm, Diệp Trùng mau chóng tra cứu vị trí cụ thể của nó. Là học phủ lớn nhất của hành tinh Heiner, vị trí của Bách Xuyên học phủ rất dễ dàng liền có thể tìm thấy, hắn thậm chí còn tìm thấy bản đồ phân bố cụ thể của Bách Xuyên học phủ.