Sư sĩ truyền thuyết - Chương 456 + 457

Chương 456: Chiến thuật giao thoa

Một vạn cái quang giáp tông ủi giống như một vạn cây đinh sắp xếp chỉnh tề mà dày đặc, tốc độ vượt quá hai mươi Hz làm chúng có sức phá hoại kinh người, không có một cái quang giáp, không có một tàu vũ trụ nào dưới công kích thế này mà có thể bình thản, ung dung.

Người nhìn thấy một màn trước mắt cũng không có ai tin rằng có thứ gì có thể hoàn hảo vô tổn dưới công kích thế này! Khoảng cách giữa hai cái quang giáp tông ủi kế cạnh là hai mươi lăm mét, trong vũ trụ, đây là con số gần như có thể bỏ qua không kể tới.

Điều làm người ta cảm thấy không thể tin được nhất lại là mấy ngàn cái quang giáp tông ủi đang lao tới chính diện đám quang giáp to lớn này, bọn họ đã điên rồi sao? Hai bên dùng tốc độ vượt quá hai mươi Hz lao vào nhau. Mỗi một người hơi có chút thường thức đều biết, cho dù là quang giáp do vật chất có tính năng cường hãn hơn tạo thành dưới va chạm thế này cũng sẽ nổ thành vô số mảnh vỡ.

Không muốn sống rồi sao? Hay là công kích kiểu tự sát?

Ngay khi mọi người đều không biết việc này là sao, đám quang giáp tông ủi này lại có thay đổi. Phân tổ, sắp xếp, điều chỉnh khoảng cách, trong năm giây, một loạt động tác này một hơi là xong, tuyệt không có chút trúc trắc nào.

Cách biệt năm giây, quang giáp tông ủi vừa rồi vẫn y chang tổ ong xông ra từ trong sương tím, đã nghiễm nhiên hóa thành mấy mươi tiểu đội xếp hàng chỉnh tề, mà mọi thứ này, toàn bộ hoàn thành dưới trạng thái tốc độ vượt quá hai mươi Hz.

Trong kênh liên lạc yên ắng không tiếng động, không ai phát ra chút âm thanh nào, chỉ có ngẫu nhiên vài tiếng thở dốc nặng nề. Trong năm giây quý báu này, Tang Phổ không ra bất cứ mệnh lệnh nào, hắn tin rằng, mỗi người Tang tộc đối với ý đồ chiến đấu của mình đều hiểu rõ thấu đáo. Trong Tang tộc vốn dĩ không có chiến sĩ tầm thường. Mà có thể được phái ra Tang gia thôn càng là kẻ xuất sắc trong đó. Sự tín nhiệm đối với chiến hữu là niềm tin đã khắc ghi trong đáy lòng từ nhỏ của mỗi người Tang tộc.

Năm giây! Đây là năm giây làm người ta khẩn trương tới mức thở không ra hơi, cũng là năm giây làm người ta không sao quên được. Khi cả ngàn cả vạn cái quang giáp đồng thời xảy ra va chạm, sẽ là một cảnh tượng hoành tráng đến thế nào? Mỗi người mắt không dám nháy, nhìn chằm chằm màn hình, thở mạnh cũng không dám. Vô luận ở chỗ nào, quán rượu, quảng trường, trường học, trong nhà gia đình ba người… chỉ cần là chỗ có màn hình mở, trong năm giây này toàn bộ đều lâm vào im lặng.

Ngay cả vị ký giả vẫn luôn lảm nhảm không ngừng ở tiền phương đó, lúc này cũng không nói được gì, vẻ mặt ngây ngốc nhìn về phía trước.

Đây rốt cuộc là mấy người thế nào?

Tang Phổ nhìn chằm chằm màn hình, vào lúc này, hắn và Tang tộc bình thường không hề khác biệt, hắn cần dùng sức mạnh của mình, dùng kỹ xảo mình đã sớm quen thuộc vô cùng để cứu vận mệnh của mình.

Sau khi xông phá sương tím, hệ thống quét hình trên quang giáp tông ủi lập tức khôi phục bình thường.

Đám quang giáp to lớn do biên đội đầu tiên tới biên đội thứ mười tạo thành mau chóng phóng lớn trên màn hình. Cho dù đã không phải là lần đầu tiên làm việc thế này, nhưng một luồng hưng phấn, sợ hãi khó nói nên lời vẫn giống như tia chớp quét qua toàn thân hắn. Hắn thậm chí có thể nghe thấy rõ ràng hơi thở nặng nề của mình!

Đã gần rồi… gần thêm rồi… Quang giáp tông ủi kín trời kín đất trên màn hình dùng thế dời non lấp biển đè tới mình. Trong khoảnh khắc này, Tang Phổ cảm giác mình giống như là một cái lá khô trôi nổi trong sóng to gió lớn, thêm một khoảnh khắc nữa thì sẽ tan xương nát thịt! Tang Phổ không biết người ngồi trong cái quang giáp tông ủi ở ngay trước mặt mình đó rốt cuộc là ai, nhưng đây không hề là trọng điểm, trọng điểm là, nếu như mình thật sự tông vào nó, vậy không chút nghi vấn, hai cái quang giáp sẽ lập tức bị vỡ nát, mà cơ thể của minh cũng sẽ giống như quang giáp, trong chớp mắt tan nát! Đối phương không có bất cứ ý trốn tránh, tông thẳng về phía hắn. Quang giáp của đối phương gần như chiếm hai phần ba màn hình, từ chỗ này cũng có thể thấy được khoảng cách của hai bên đã gần cỡ nào! Hắn thậm chí có thể nhìn rõ lốm đốm đặc hữu của vật liệu xương trên bề mặt cái quang giáp tông ủi đó.

Oành, máu bắt đầu nóng lên bị đốt cháy ngay lúc này, hưng phấn trước giờ chưa từng có bao vây lấy Tang Phổ.

Chính là lúc này!

Đồng tử đột nhiên trợn trừng bỗng bắn ra chiến ý sục sôi, đôi tay đặt trên cần điều khiển giật giật gân xanh.

Nhích sang bên cạnh, đẩy tới trước, đôi tay nắm trên cần điều khiển ổn định không có ý ngập ngừng, mỗi động tác hoàn thành lưu loát vô bì.

Giống như một con cá bơi lội, vặn mình một cái vô cùng uyển chuyển. Quang giáp tông ủi của Tang Phổ liền dán sát vào quang giáp của đối phương, kề vai mà qua! Không kịp suy nghĩ, quang giáp bay với tốc độ vượt quá hai mươi Hz mang theo Tang Phổ chui qua khe hở hai mươi lăm mét của hai cái quang giáp, xoáy tít bay ra xa.

Không có bất cứ cảm giác va chạm nào! Tang Phổ không cần xem thì đã biết được kết quả, trái tim đang treo chặt lập tức thả lỏng ra, mệt mỏi sau đại chiến kéo tới dồn dập.

Đối với quang giáp tông ủi, mỗi một người Tang tộc đều quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn, giống như một bộ phận của thân thể mình vậy. Không giống sư sĩ của thiên hà Hà Việt, quang giáp tông ủi là vũ khí duy nhất hiện giờ của bọn họ, bọn họ không có bất cứ lựa chọn nào khác, bọn họ chỉ có thể dồn hết tâm tư để sáng tạo mỗi một loại cách dùng mới cho quang giáp tông ủi. Bọn họ không cần suy nghĩ thăng cấp quang giáp, bọn họ không cần suy nghĩ đổi vũ khí cho quang giáp, bọn họ càng không cần suy nghĩ mua quang giáp kiểu mới, trong thế giới của bọn họ, quang giáp tông ủi là bạn đồng hành với bọn họ, là đối tượng duy nhất có thể dựa vào khi chiến đấu của bọn họ. Cũng chính vì như vậy, mỗi một người Tang tộc có quang giáp tông ủi đều đối với quang giáp của hắn chăm sóc tỉ mỉ, đối với quang giáp của mình, có thể quen thuộc tới từng linh kiện nhỏ nhất của nó!

Đây cũng là tại sao không dùng bất cứ kiểm tra nào, Tang Phổ liền biết quang giáp của mình và đối phương không hề cọ xát.

Nhưng giờ không hề là lúc nghỉ ngơi, cổ vũ tinh thần, đè nén sự mừng rỡ sống sót sau kiếp nạn, Tang Phổ ép mình dùng tốc độ nhanh nhất bình tĩnh lại, hắn rất rõ chức trách của mình, chính là người chỉ huy của cả Tang tộc, mà không phải là một chiến sĩ bình thường. Đối với chiến sĩ mà nói, hưng phấn thường có thể làm cho họ phát huy một cách phi thường. Nhưng đối với người chỉ huy mà nói, hưng phấn không hề là một việc tốt, thứ bọn họ càng cần hơn là bình tĩnh, chỉ có bình tĩnh mới có thể làm cho bọn họ đưa ra phán đoán và ứng phó chính xác.

Tang Phổ không biết, cánh xương quang giáp của hắn và cánh xương quang giáp đối phương cách nhau không tới mười cm. Dưới tốc độ vượt quá hai mươi Hz, bất cứ chút tiếp xúc nào đều bị phóng đại vô hạn, nếu như hắn vừa rồi hơi lệch năm cm, vậy thì thứ hắn sẽ đối mặt chính là một loại kết quả khác.

Đầu óc Tang Phổ rất mau liền bình tĩnh lại. Quan sát xung quanh một cái, quang giáp vừa rồi cùng hắn xông ra khỏi sương tím đều thành công xuyên qua khe hở giữa những quang giáp bay tới trước mặt. Tang Phổ lúc bắt đầu không hề dự tính mấy người Tang Thiết sẽ vừa khéo tới nơi, hắn chỉ là định dẫn dụ mấy sinh vật bất minh này ra khỏi sương tím. Như vậy, nhân tố bất lợi đối với bọn họ liền sẽ giảm rất nhiều, đã có sự hỗ trợ của hệ thống liên lạc, phối hợp chiến thuật của bọn họ liền có thể thực thi tới mức càng thêm hoàn mỹ. Bất lợi về mặt số lượng chỉ có thể dùng phối hợp chiến thuật càng tốt hơn để bổ sung. Càng huống chi, ngoài sương tím, hệ thống quét hình không chỉ có thể làm cho bọn họ nhìn thấy càng thêm rõ ràng, càng có thể làm bọn họ có nắm bắt càng tốt hơn đối với cục thế chỉnh thể.

Không ngờ, bọn họ vừa xông ra liền gặp được mấy người Tang Thiết vừa chỉnh xong đội hình, chuẩn bị tiến vào trong. Rất nhạy bén, Tang Phổ liền nghĩ tới một loại phối hợp chiến thuật bọn họ thường làm khi ở Tang gia thôn: bay giao thoa. Đây là một loại phối hợp chiến thuật tự Tang tộc sáng tạo, chủ yếu là hai tiểu đội quang giáp, mượn khoảng cách giữa quang giáp, chính diện giao thoa bay xuyên qua nhau. Đây là một loại chiến thuật cực kỳ cao cấp, yêu cầu đối với điều khiển quang giáp của người thực hiện rất cao, dù sao tốc độ của hai bên đều cực nhanh, thời gian dành cho sư sĩ ứng biến rất ít. Phải chính xác xuyên qua từ khe hở giữa quang giáp, nếu không, không chỉ mình mất mạng mà còn cực có khả năng làm cho đồng bạn quang giáp tiêu, người chết. Loại chiến thuật này chủ yếu là dùng để đối phó kẻ địch đeo bám sát phía sau đội ngũ quang giáp, Tang Phổ dùng ở chỗ này thì thích hợp vô cùng.

Nhưng trong lòng Tang Phổ cũng không yên, tuy loại phối hợp chiến thuật này mọi người đều khá là thuần thục, nhưng cả ngàn, cả vạn cái quang giáp đồng thời bay giao thoa với quy mô lớn thế này, đây vẫn là lần đầu tiên. Với lại, phối hợp chiến thuật này không hề trải qua kinh nghiệm thực chiến, khi huấn luyện bình thường, quang giáp bay hướng vào nhau cũng không có khủng bố như hôm nay. Hắn không thể nào bảo đảm mỗi cái quang giáp tông ủi đều có thể thuận lợi hoàn thành, nhưng hiện giờ xem ra kết quả dường như so với tưởng tượng của hắn tốt hơn nhiều, chỉ có mấy cái quang giáp linh tinh xảy ra va chạm.

Tang Phổ biết, thời cơ nghịch chuyển chân chính đã tới, thời cơ rất dễ trôi qua, hắn không dám có chút do dự nào: - Biên đội thứ mười một tới thứ ba mươi chuẩn bị sẵn sàng xuất kích dạng sóng, quang giáp còn lại nhường tuyến đường an toàn, tập kết ở hậu phương.

Lời vừa dứt, quang giáp vừa xông ra khỏi sương tím, thành công hoàn thành bay giao thoa lập tức nhường tuyến đường an toàn, mau chóng bay về phía hậu phương đám quang giáp đã chỉnh xong đội hình, bọn họ phải hoàn toàn tập kết ở chỗ đó. Kế tiếp, biên đội thứ mười một tới biên đội thứ hai mươi đã bắt đầu khởi động, sau lưng bọn họ, biên đội thứ hai mươi mốt tới biên đội thứ ba mươi đã chuẩn bị sẵn sàng đợt tấn công thứ ba.

Cho dù có vô số cặp mắt đang chăm chú nhìn chiến trường này, nhưng hành động khẩn trương mà có trật tự này vào giờ phút này lại không có ai chú ý tới.

Ánh mắt mọi người lúc này toàn bộ đều tập trung vào vòng ngoài đám sương tím ở không xa.

Một vạn cái quang giáp tông ủi lập tức đụng phải sinh vật bất minh đuổi sát không bỏ ngay sau lưng mấy người Tang Phổ. Tuy chưa từng gặp qua loại sinh vật này, nhưng đối với mấy người Tang Thiết mà nói, đây chẳng qua chỉ là một loại sinh vật mà thôi. Không thể trách bọn họ không suy nghĩ quá nhiều, phải biết rằng, ở Thiên vực trì, các loại dã thú không nói ra được tên chưa từng gặp qua quả thật nhiều không kể xiết. Không hề sợ hãi về mặt tinh thần cũng làm cho xung kích của bọn họ kiên quyết vô cùng!

Tang Phổ đã tới rồi, tảng đá trong lòng Tang Thiết cũng bỏ xuống. So với chỉ huy chiến đấu, hắn càng thích xông pha tiền tuyến chém giết hơn, hắn hiện giờ có thể không chút cố kỵ mà ở đầu chiến tuyến!

Cái chùy tông ủi sắc bén dưới tốc độ tương đối gần như tương đương với bốn mươi Hz, quả thật là một hung khí đồ sát làm người ta phải giơ ngón tay. Mấy sinh vật bất minh đó đã sớm giết tới mức bản tính nổi lên, nào phòng bị đột nhiên gặp phải tập kích? Tốc độ hai bên quả thật quá nhanh, đợi khi bọn chúng phát hiện mấy kẻ địch đó gấp rút biến lớn trong mắt chúng thì đã trễ rồi.

Lực lượng khổng lồ lập tức xé thân thể của chúng thành mấy mảnh. Mắt đỏ ké từ từ ảm đạm, mất đi sự rực rỡ, tinh không mênh mông, sương tím ấm áp, nó cũng không còn cách nào đụng tới.

Chương 457: Đuổi cùng không bỏ

Bụp bụp bụp!

Quang giáp tông ủi của Tang Thiết giống như xiên kẹo hồ lô vậy, trong nháy mắt liền xuyên qua bảy, tám con sinh vật bất minh. Từ mức độ nào đó mà nói, đây đã không thể gọi là xuyên thủng rồi, gọi là xé nát càng thích hợp hơn. Thân thể cường hãn của sinh vật bất minh dưới xung kích thế này giống như giấy dán vậy, trong chớp mắt liền chia năm xẻ bảy.

Phòng hộ chính diện của quang giáp tông ủi là chỗ mạnh nhất của cả quang giáp, đây cũng là tại sao chùy tông ủi thường là vũ khí ưu tiên của bọn họ. Tông ủi chính diện cũng là phương thức tông ủi an toàn nhất.

Dày đặc như mưa!

Ở bên cạnh Tang Phổ, vô số quang giáp tông ủi dùng tốc độ giống nhau tông về phía sinh vật bất minh đang lao tới trước mặt. Quang giáp và nhục thể vừa chạm liền rời ra, mỗi một lần va chạm, đều tạo ra một màn mưa máu. Trong mưa máu bắn mạnh ra, chi gẫy bắn tung tóe.

Một con sinh vật bất minh quay người muốn chạy, nhưng lúc này nào lại có thể kịp nữa? Phần eo đau đớn, một luồng lực lượng sục sôi không thể chế ngự truyền tới, thân hình của nó không chịu khống chế bay ngang sang một bên. Chính ngay lúc này, nó dường như nhìn thấy nửa thân người bay về phía khác có chút quen mắt. Hơi ngơ ngẩn, nỗi đau xuyên tim lập tức giống như nước lũ ập về phía nó, nó dường như lập tức đau tới mức sắp hôn mê. Dư quang nơi khóe mắt lại liếc thấy vô số máu phun ra ngoài từ nửa thân dưới trống không của mình.

Cặp mắt của nó bỗng trợn tròn, không thể tin được nhìn chằm chằm nửa thân dưới của mình. Phần mặt bởi vì đau đớn mà méo mó tới mức gần như không thể nhận ra, nó vẫn không phản ứng lại, lại là một trận đau đớn, nó lập tức mất đi tri giác.

Cánh xương sắc bén thò ra bên cạnh một cái quang giáp tông ủi không chút trù trừ bổ đầu nó thành hai. Bởi vì tốc độ quá nhanh, biểu tình trên mặt đã thành hai nửa vẫn lờ mờ không phân biệt rõ, tròng mắt hơi lồi lên tràn đầy sự hoảng sợ và không thể tin được, dường như muốn nói gì đó.

Trong vũ trụ vì không có không khí, âm thanh không cách nào truyền đi. Nhưng, va chạm dày đặc như mưa bão, tràn ngập khu vực cả khu vực mà quang giáp bao phủ. Mỗi lần nhục thể và quang giáp va chạm, đều làm trái tim người ta không kìm được mà co giật dữ dội một cái. Ở chỗ này, sức mạnh và tốc độ, dã man và nguyên thuỷ, sinh mệnh và tử vong, toàn bộ được thuyết minh tới mức sinh động vô cùng.

Bốn phương tám hướng đều là kẻ địch, mấy người Tang Thiết hoàn toàn không cần đi khóa chặt mục tiêu. Trên thực tế, dưới hoàn cảnh phức tạp, hỗn tạp thế này, đi nỗ lực tìm kiếm mục tiêu tấn công của mình, vô nghi là một việc khá là ngu ngốc.

Đối với một điểm này, Tang Thiết cũng rất rõ ràng. Đám quang giáp của bọn họ dày đặc vô cùng, giống như cái lược dày, chỉ là mấy cái răng lược này, cái nào cũng sắc bén vô bì. Bị cái lược thế này quét qua dữ dội một lượt, sẽ là cảm giác gì? Mấy người Tang Thiết đã đưa ra đáp án, đó chính là đi kèm da với thịt, có thêm vô số rãnh máu sâu hoắm!

Một màn này xảy ra quá nhanh, mỗi người xem đều bị chiến đấu khẩn trương, kịch liệt đè nén tới mức không thở được. Quá cuồng bạo rồi! So với trận chiến vũ trụ mà mấy chùm tia laser đó bắn ngang dọc khắp nơi, một màn trước mắt này vô nghi càng thêm dã man, máu tanh nhưng cũng tràn đầy sức chấn động.Hơi thở nặng nề trong đám đông có thể nghe thấy khắp nơi, màn hình không có chút âm thanh nào, nhưng va chạm dày đặc kịch liệt thậm chí tới mức có thể nói là bạo liệt phảng phất như sắp làm mà hình to lớn vỡ nát ra.

So với một màn đang diễn ra trên màn hình này, mấy thứ gọi là bộ phim lớn của điện ảnh đó chỉ có thể coi như là trò chơi con nít. Mọi người hoảng sợ xem mọi thứ đang xảy ra ở trên màn hình.

Thiên hà Hà Việt tuy tranh đấu kịch liệt, thế lực như rừng, nhưng đối với người bình thường mà nói, cuộc sống cũng có thể coi như bình lặng, an nhàn.

Nhưng, thế giới đã đổi thay! Bọn họ đột nhiên phát hiện, tử vong và chiến tranh lại cách mình gần như vậy. Hoảng sợ, bất an lan tràn trong đám đông, đám người lớn sắc mặt trắng bệch nhao nhao dùng tay che mắt mấy đứa trẻ. Bọn họ không muốn con cái mình nhìn thấy một màn máu tanh, khủng bố như vậy.

Tang Thiết biểu tình lãnh khốc, không chút động dung. Tới tận bây giờ, chiến tích của hắn huy hoàng, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, số lượng sinh vật bất minh chết trên tay hắn, bản thân hắn cũng không rãnh để thống kê. Tình huống chiến đấu trước mắt đối với mấy người chưa từng trải qua đại chiến của thiên hà Hà Việt mà nói, giống như Tu la trường, nhưng đối với người thuộc cấp bậc kẻ đồ sát như mấy người Tang Thiết mà nói, chẳng qua chỉ là tình huống chiến đấu thường thấy vô cùng mà thôi. Mấy người Tang tộc đã trải qua sự tẩy rửa của thú triều, ở trước mặt chiến đấu quy mô lớn đã sớm không phải là tay mơ. Một điểm này, bất kể là nhà nào của ba đại thế gia đều không có.

Tang Thiết trông thì thô lỗ, hiếu chiến, nhưng thật ra tâm tư tinh tế, ở phương diện chiến đấu, hắn càng có tư chất hơn người. Rất mau, hắn liền mẫn cảm phát hiện ra sự thay đổi nhỏ trên chiến trường. Bởi vì không ngừng tông vào sinh vật bất minh, tốc độ của quang giáp tông ủi đã giảm xuống. Quang giáp tông ủi thiếu tốc độ thiếu lực công kích, nhược điểm này của quang giáp tông ủi, mỗi người Tang tộc đều biết sâu sắc.

Chính ngay lúc này, trong kênh liên lạc vang lên âm thanh có mang theo vẻ mệt mỏi của Tang Phổ: - Biên đội tấn công đợt một lập tức quay lại, rời khỏi chiến trường, chú ý giữ đội hình.

Quả nhiên không hổ là A Phổ, không ở tiền tuyến vẫn có thể nắm rõ nằm lòng, nắm bắt thời cơ cũng vừa khéo. Tang Thiết khen ngợi trong lòng, không chút do dự, tất cả quang giáp may mắn còn sót lại của biên đội thứ nhất tới biên đội thứ mười lập tức nghiêng nghiêng bay tản ra xung quanh.

Sự chủ động rời đi của mấy sát thần này làm đám sinh vật bất minh thở phào, nhưng vẫn chưa đợi chúng quay trở lại sương tím, chúng hoảng sợ phát hiện, lại một đợt sát thần lại xông tới trước mặt chúng lần nữa!

Sinh vật bất minh vừa mới buông lỏng lần này đã gặp phải đả kích có tính hủy diệt.

Xích vĩ thú (thú đuôi đỏ), đây là tên gọi Diệp Trùng đặt cho loại sinh vật bất minh này. Đương nhiên Mục không có bất cứ ý kiến gì. Ừm, Xích vĩ thú bất kể nói thế nào cũng hợp lý hơn sinh vật số một gì đó một chút. Từ trùng trùng dấu hiệu cho thấy, con Xích vĩ thú bị thương trước mắt này cực có khả năng là vua của quần thể Xích vĩ thú này. Diệp Trùng đã quyết định, tuyệt không bỏ qua con này.

Diệp Trùng biết, mình vừa rồi có thể làm nó bị thương, có chút thành phần may mắn ở trong đó. Diệp Trùng trước giờ không quen uỷ thác vận mệnh của mình vào thứ hư vô, phù phiếm như may mắn thế này, lần sau còn có may mắn vậy không? Ý nghĩ này, hắn nghĩ cũng không nghĩ.

Phương pháp giải quyết tốt nhất hiện giờ chính là đánh chó rớt xuống nước, triệt để giải quyết vấn đề, làm dứt điểm một lần.

Đuổi theo sát con Xích vĩ thú này, Diệp Trùng không dám có chút lơ là.

May mắn hôm nay xem ra quả nhiên không tệ, tới giờ vẫn không mất dấu. Dưới hoàn cảnh phức tạp thế này, ngay cả hệ thống quét hình của Mục cũng không sao sử dụng, hệ thống quét hình của Hàm gia thì càng giống như đồ vứt đi. Mình có thể hoàn toàn chỉ dựa vào đèn natri hydro mà bám riết đối phương, thật là một việc không dễ dàng.

Con Xích vĩ thú đó mau chóng chạy ra ngoài.

Diệp Trùng hiện giờ vô cùng mừng rỡ mình vừa rồi dọc đường không ngừng phá hoại mấy bướu thịt đó, nếu như bây giờ đột nhiên giết ra một con Xích vĩ thú, cho dù là một con Xích vĩ thú bình thường nhất, chỉ e cục thế trước mắt sẽ lập tức đảo ngược.

Kẻ hoảng hốt mà chạy sẽ không phải là con Xích vĩ thú đó, mà là chính mình.

Mở to mắt, sợ sai lầm một chi tiết, trong hoàn cảnh phức tạp thế này, bất cứ lúc nào cũng có thể mất dấu. Nếu như một khi mất dấu, vậy thì muốn tìm lại con Xích vĩ thú này, chỉ sợ là chuyện ngàn lẻ một đêm rồi.

Phía trước là một góc ngoặc do một sợi thân mềm to lớn hình thành, Diệp Trùng nhớ rất rõ, mình vừa rồi chính là ở chỗ này tiến vào khu vực lõi của đám sương tím này.

Hắn lập tức cuống quýt trong lòng, mấy người Tang Phổ vừa rồi vẫn ở bên ngoài chiến đấu với từng con Xích vĩ thú. Tình hình chiến sự ở chỗ đó nhất định rất kịch liệt, muốn ở trong đó vây ráp một con Xích vĩ thú cao cấp có thân hình linh hoạt, tính sát thương khổng lồ thế này, muốn không bỏ ra thương vong nhất định, đó căn bản là không thể nào. Điều càng quan trọng hơn là, không gian nơi đó lớn hơn, số lượng khe hở xung quanh càng nhiều không kể xiết, con Xích vĩ thú này tùy tiện chui vào chỗ nào đó, thì có thể bỏ chạy rồi.

Mắt thấy cuộc truy sát này sắp công cốc vào phút cuối, nửa người con Xích vĩ thú này đã lộ ra nửa khúc ngoặc. Nhưng điều ra ngoài ý liệu của Diệp Trùng là, con Xích vĩ thú đó giống như đột nhiên gặp phải gì đó dọa khiếp vía, bỗng co thân hình lại, thân hình gập lại, bay về một hướng khác.

Diệp Trùng ngớ người, nhưng lập tức phản ứng lại, đuổi sát theo. Một lúc trì hoãn này của con Xích vĩ thú đó cũng làm khoảng cách giữa Diệp Trùng và nó rút ngắn lại một chút.

Bên ngoài rốt cuộc thế nào? Đây là một nghi vấn nổi lên trong lòng Diệp Trùng. Bất quá, rất mau, hắn liền quăng vấn đề này ra sau đầu, toàn tâm toàn ý đuổi theo con Xích vĩ thú bị thương hoảng sợ bỏ chạy ở phía trước đó.

Con Xích vĩ thú này đối với địa hình chỗ này vô cùng quen thuộc, nếu như không phải bị thương, tốc độ bị ảnh hưởng, Diệp Trùng chỉ sợ đã sớm mất dấu rồi. Cho dù là vậy, Diệp Trùng vẫn không thể không cố hết sức mới có thể miễn cưỡng theo kịp.

Việc này khảo nghiệm kỹ thuật điều khiển quang giáp, rẽ tới rẽ lui, đều là khúc quanh. Nếu như là sư sĩ thông thường, trải qua một phen liên tục đổi hướng, đã sớm hoa mắt váng đầu rồi. Nhưng đối với Diệp Trùng mà nói, đổi hướng liên tục chính là một trong những kỹ xảo hắn khá là sở trường, song một phen rẽ ngoặt thế này, hắn cũng không tốt được bao nhiêu. Bất quá, Diệp Trùng vốn dĩ tính tình bền bỉ, sự không ổn do đổi hướng liên tục thời gian dài mang lại bị hắn cắn răng đè nén xuống. Hắn biết, trước mắt là cơ hội tốt nhất để tiêu diệt con Xích vĩ thú này, nếu như bỏ qua, lần sau sẽ không dễ dàng như vậy.

Cắn chặt con Xích vĩ thú này, Diệp Trùng không dám có chút buông lơi.

Chính ngay lúc này, tránh qua một sợi thân mềm, trước mắt Diệp Trùng sáng sủa, rộng mở, trái tim hắn lại trầm xuống, hắn và con Xích vĩ thú đó đã tiến vào khu vực trống rỗng đầy Xích vĩ thú bình thường đó.

Nhưng cảnh tượng trước mắt lại làm Diệp Trùng vẫn luôn không chút gợn sóng cả kinh!

Nhìn quanh, khắp nơi trôi nổi thi thể, tàn chi của Xích vĩ thú. Mấy thi thể lạnh lẽo màu xám nhạt này cứ như thế, yên lặng trôi nổi trong khoảng không gian này, đông nghìn nghịt, nhiều không kể xiết. Mấy sợi thân mềm xung quanh càng thảm không chịu nổi, rách da nát thịt, chất lỏng bên trong không còn một giọt, bề mặt màu xám xịt không có chúng sáng bóng. Đối với mấy bướu thịt trên thân mềm này, không một ngoại lệ, toàn bộ đều bị rách bươm.

Thân thể con Xích vĩ thú vừa mới xông vào khu vực này ở phía trước bỗng cứng lại, lập tức quay đầu lại, liếc nhìn Diệp Trùng.

Cặp mắt đỏ tươi đó giờ đã đỏ rực lên, trên mặt hung hăng vặn vẹo.

Lông trên người Diệp Trùng bỗng dựng đứng lên, hoảng sợ, hắn như lâm đại địch, chuẩn bị sẵn sàng ứng chiến. Thú bị vây liều đánh, đây là tính chung của sinh vật, Diệp Trùng không muốn mình ngã ở chỗ này.

Nhưng điều làm hắn vạn lần không ngờ là, con Xích vĩ thú này lại quay đầu bỏ chạy, tốc độ so với vừa rồi càng lớn hơn.

Sau lúc ngơ ngẩn, Hàm gia vội vàng tăng tốc, tập trung hết sức, đuổi sát không tha.