Sư sĩ truyền thuyết - Chương 432 + 433

Chương 432: Tàn sát sâu bọ (Thượng)

Mấy người Diệp Nhân cũng lâm vào trong phiền phức. Vốn dĩ cho rằng mấy con mao trùng này trừ thả ra khói xanh, thủ đoạn khác không cách nào tạo thành thương hại đối với quang giáp. Điều không ngờ là sức lực mấy con mao trùng này lại cực lớn, thêm vào thể hình khổng lồ, khó đối phó hơn so với tưởng tượng của mọi người rất nhiều. Hơn nữa, mấy con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này đối với quang giáp mẫn cảm dị thường, gần như quang giáp vừa tới gần, bọn chúng liền có thể phát giác ra.

Số lượng hai bên hoàn toàn không ở cùng một cấp độ, điều này cũng là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn tới trận chiến này cực khổ đến vậy.

Tuy tới giờ, thương vong của quang giáp gần như rất nhỏ, nhưng tiến độ cũng nhỏ vô cùng.

Trong khói xanh, hành động và cảm giác của mấy con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này không hề bị ảnh hưởng. Do khắp nơi đều là mao trùng nhiều không kể xiết, tốc độ của quang giáp đã sớm chậm rì rì, thiếu tốc độ làm cho lực xung kích và sức sát thương của quang giáp giảm với mức độ lớn.

Tốc độ đối với quang giáp mà nói, là gốc rễ của mọi thứ!

Cái duy nhất không chịu ảnh hưởng e rằng chỉ có quang giáp của Diệp Nhân mà thôi. Mười bảy cái chùy tròn hình giọt nước nhanh như tia chớp, lực xuyên thấu kinh người, thêm vào thao tác xuất thần nhập hóa của Diệp Nhân, nó là quang giáp có hiệu suất sát thương cao nhất trong cả đám quang giáp.

Quang giáp khác của Diệp gia không cường hãn như vậy. Trong biển sâu chật chội dị thường, bọn họ hoàn toàn không cách nào thực hiện tăng tốc, vũ khí của quang giáp có thể rất dễ gây thương hại tới mao trùng, nhưng đối với Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng có thể hình khổng lồ mà nói, thương hại thế này không hề trí mạng. Mà Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng bị thương lập tức sẽ trở nên cuồng bạo vô cùng, mao trùng cuồng bạo mang tới phiền phức càng lớn hơn cho quang giáp.

Nhìn Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng không bờ không bến xuyên qua xuyên lại trong khói xanh, trong lòng Diệp Nhân sinh ra chút cảm giác vô lực. Hắn cảm thấy bọn họ giống như rơi vào trong một vũng bùn, khó mà cử động. Nếu như cứ thế này, muốn trong một ngày đánh thông một thông đạo có thể đủ cho hạm đội phía sau bay được, điều đó không khác gì người điên nói chuyện mơ.

Tuy trong lòng cuống quýt, nhưng điều khiển của Diệp Nhân đối với quang giáp vẫn chính xác vô bì.

Tốc độ tiến tới của quang giáp Diệp Nhân so với quang giáp khác nhanh hơn nhiều, mười bảy cái chùy tròn hình giọt nước chính là hung khí không hơn không kém, tới lui như điện, ngụy dị khó đoán. Thêm vào sức phòng hộ thân thể của Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng không hề coi là xuất sắc, ở trước mặt chùy tròn hình giọt nước hoàn toàn mất đi sức đề kháng. Mà Diệp Nhân cũng là hạng lòng dạ độc ác, mấy cái chùy tròn hình giọt nước này sau khi chui vào trong thân thể Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng, liền phá hoại bừa bãi nội tạng trong người mao trùng, đây cũng là tại sao tốc độ tiến tới của Diệp Nhân nhanh hơn người khác rất nhiều.

Trong bất tri bất giác, Diệp Nhân đã cách xa nghiêm trọng quang giáp khác.

Nhưng Diệp Nhân rất mau liền phản ứng lại. Vừa muốn có động tác, bỗng nhiên trên màn hình xuất hiện một tập hợp thể nhỏ do năm mươi con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng tạo thành.

Tình huống khác thường này lập tức hấp dẫn sự chú ý của Diệp Nhân. Dưới xung kích của đám tàu vũ trụ trước đó, tập hợp thể to lớn không gì sánh được đó đã tan vỡ triệt để, ở chỗ này hiện giờ toàn bộ đều là Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng đơn lẻ, kết thành đội ngũ cũng không ít nhưng trước khi Diệp Nhân nhìn thấy tập hợp thể ở trước mắt này lại không nhìn thấy một tập hợp thể tương tự.

Tập hợp thể này chậm rãi nhúc nhích về phía trước, Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng dọc đường nhao nhao tránh ra. Hơn nữa dọc đường không ngừng có một vài Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh nhạt gia nhập vào trong tập hợp thể này. Thể tích của tập hợp bắt đầu tăng lên từng chút một.

Trong lòng Diệp Nhân đột nhiên dâng lên một cỗ hàn ý!

Chẳng lẽ tập hợp thể khổng lồ không gì sánh được vừa rồi đó cũng là từng chút tập hợp lại như thế này sao?

Nếu như thật sự là như vậy, vậy tập hợp thể nhỏ nhoi ở trước mắt này có thể chính là hạt giống của nó! Trong lòng Diệp Nhân dâng lên cảm giác nguy cơ mãnh liệt, suy đoán của mình nếu là thật… nếu như tập hợp thể trước mắt không ngừng lớn lên…

Tất cả Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng chắc chắn sẽ một lần nữa tổ hợp thành một tập hợp thể hoàn toàn giống như vừa rồi!

Vừa nghĩ tới quái vật khổng lồ giống như một tinh thể nhỏ vừa rồi, Diệp Nhân liền không khỏi tê dại da đầu! Bọn họ không có thời gian lại đi cải tạo phi thuyền, lại phát động một đợt tấn công va chạm bằng đám tàu như vừa rồi!

Bọn họ đã không còn thời gian rồi! Quang giáp đã tiến vào khói xanh đều đã chịu sự ăn mòn của khói xanh, theo suy luận của Phạn Vẫn, sau ba ngày, toàn bộ máy quang giáp này vứt đi. Nếu như toàn bộ mấy quang giáp này vứt đi, vậy mọi người, vô luận là Diệp gia, hay là Tuyết Lai tộc, bộ lạc Hy Phượng, cái gì mà ba đại cao thủ, đều phải bỏ xác ở đây! Đó thật sự là ngay cả chút sinh cơ cuối cùng cũng mất đi!

Vừa nghĩ tới mấy điều này, Diệp Nhân liền dẹp bỏ ý nghĩ lại tập hợp với đại quân lần nữa, toàn bộ tất cả sự chú ý của hắn đều ở trên tập hợp thể không ngừng biến lớn này.

Diệp Nhân cẩn thận theo đuôi tập hợp thể chậm rãi nhúc nhích đi tới trước này, trong lòng gấp rút tính toán nên ra tay thế nào!

Chính ngay lúc này, dị biến đột ngột xảy ra!

Tập hợp thể vốn dĩ vẫn chậm rãi nhúc nhích đột nhiên giống như chịu kích thích gì đó, điên cuồng vặn vẹo! Diệp Nhân không nghe thấy bất cứ âm thanh nào nhưng hắn lại phảng phất như có một loại cảm giác, quái vật đó đang kêu gào thảm thiết!

Rốt cuộc là chuyện thế nào?

Hình ảnh trên màn hình càng lúc càng mơ hồ, Diệp Nhân phát hiện, càng tới gần tập hợp thể này, nhiễu loạn mà hệ thống quét hình chịu cũng càng lớn. Hắn hiện giờ chỉ có thể miễn cưỡng từ trên màn hình phân biệt đường nét khái quát của mấy con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này.

Tên này, quả nhiên không phải là nhân vật thông thường a! Diệp Nhân thầm nói trong lòng, càng kiên định quyết tâm tiêu diệt nó.

Hoàn cảnh của Diệp Trùng rất gay go!

Trên thực tế, Diệp Trùng hoàn toàn là tự mình chuốc khổ. Khói xanh đối với Hàm gia hoàn toàn không có bất cứ thương hại nào, vốn dĩ điều này làm hắn tới lui tự do trong khói xanh. Còn mấy con mao trùng đó đối với Hàm gia nhìn mà không thấy, chỉ cần hắn cẩn thận đừng chủ động đụng tới mao trùng thì sẽ không có nguy hiểm gì.

Hoàn cảnh trước mắt và thứ hắn vừa mới suy nghĩ có quan hệ trực tiếp.

Thật là làm người ta kỳ quái a, vô luận là Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng hay là Giáp xác ngạc trùng đều đối với kim loại mẫn cảm thế này! Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng còn đối với vật chất hàm chứa năng lượng phong phú có sự yêu thích mạnh mẽ. Hai loại sinh vật này quả nhiên là thiên địch của con người a! Vô luận là kim loại, hay là năng lượng đều là yêu cầu lớn nhất của con người. Từ điểm này mà nói, chúng và con người chỉ thấy mâu thuẫn không thể điều hoà, điều này cũng ắt phải xác định quan hệ đối địch của hai bên.

Nhưng Diệp Trùng tin, điều này và mình không hề có bao nhiêu quan hệ, vấn đề lớn nhất trước mắt chính là làm sao thông qua thông đạo này. Nếu như không phải lão già Phá Xa và Griffiths không sao chui vào Hàm gia, Diệp Trùng hiện giờ đã quay đầu mang theo mấy người Nhuế Băng, trực tiếp xuyên qua thông đạo. Dù sao mấy con mao trùng này cũng không hề để ý Hàm gia.

Nhưng hắn hiện giờ chỉ có đè nén ý nghĩ dụ người này, thành thật đặt sự chú ý ở trước mặt.

Khi ở hành tinh rác, Diệp Trùng từng qua lại với rất nhiều sinh vật biến dị, mà ở Thiên vực trì, Diệp Trùng còn từng trải qua việc kỳ lạ thú triều trăm năm khó gặp. Có thể nói, hắn ở phương diện này có kinh nghiệm cực kỳ phong phú.

Từ phát hiện vừa rồi mà xét, mấy con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này có sự phân chia đẳng cấp cực kỳ nghiêm khắc. Quần thể sinh vật thế này, thông thường đều có một thủ lĩnh. Nếu như có thể tìm thấy thủ lĩnh của mấy con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này, có lẽ cục diện trước mắt có thể tháo gỡ.

Chính ngay lúc này, dư quang nơi khóe mắt của hắn thấy một bóng đen lóe qua trên màn hình.

Màu đen? Bóng đen này lập tức kêu tỉnh Diệp Trùng từ trong suy tư, hắn mau chóng điều chỉnh ống kính quang học của quang giáp, tìm kiếm xung quanh bóng đen vừa mới thoáng qua rồi mất trước mắt hắn đó.

Cả biển sâu là một mảng xanh mênh mông, trong thế giới màu xanh, một bóng đen thoáng qua cũng chẳng trách làm Diệp Trùng chú ý.

Động tác của Diệp Trùng vô cùng mau lẹ, rất mau liền tìm thấy bóng đen đó. Bóng đen đó bay về phía trước, tốc độ nhanh hơn Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng thông thường rất nhiều. Mắt thấy nó sắp biến mất trong khói xanh mênh mông, Diệp Trùng không do dự thêm, Hàm gia lập tức đuổi theo bóng đen đó!

Khoảng cách hai bên rút ngắn từng chút một, Diệp Trùng lúc này mới nhìn rõ hình dáng cụ thể của bóng đen này.

Đây lại là một con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng! Một con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng toàn thân màu xanh đen!

Vương trùng! Ý nghĩ này không thể đè nén nhảy vọt ra từ trong đầu, nhịp tim hắn đột nhiên tăng tốc! Từ quy luật hắn vừa mới phát hiện mà xét, mao trùng có màu xanh càng đậm, cấp càng cao. Con mao trùng màu xanh đen trước mắt này là con mao trùng có màu xanh đậm nhất mà hắn nhìn thấy tới tận bây giờ. Cẩn thận điều khiển Hàm gia, Diệp Trùng hiện giờ chỉ sợ làm con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đen này sợ hãi.

Một màn tiếp đó càng chứng thực suy đoán của Diệp Trùng.

Chỉ thấy mấy con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng dọc đường nhao nhao nhường đường cho con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đen này.

Đột nhiên, một con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đậm xông ra, theo sát sau lưng con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đen này. Con mao trùng màu xanh đen phía trước dường như có ý giảm tốc độ, để con mao trùng màu xanh đậm ở sau lưng đó đi theo. Rất mau, hai con mao trùng liền nối lại với nhau.

Dọc đường, không ngừng có mao trùng gia nhập. Con mao trùng màu xanh đen này giống như nam châm vậy, hấp dẫn mấy con con mao trùng màu xanh đậm dọc đường đó gia nhập.

Rất mau, con mao trùng màu xanh đen này bị Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đậm bao vây ở vòng ngoài.

Tập hợp thể! Đây rõ ràng là phiên bản thu nhỏ của tập hợp thể khổng lồ mà xấu xí đó, thân phận của con mao trùng màu xanh đen này đã rõ ràng không còn nghi ngờ gì!

Diệp Trùng quyết định ra tay! Nếu như còn không ra tay, mao trùng màu xanh đậm ở vòng ngoài sẽ càng lúc càng nhiều, mình sẽ mất đi cơ hội ngàn năm khó gặp này!

Nhắm chuẩn cơ hội, Hàm Gia liền tăng tốc, đột nhiên xuất hiện bên cạnh tập hợp thể nhỏ này!

Xúc tu tấn công trên lưng bỗng vọt ra, giống như bầy rắn múa may, linh hoạt dị thường.

Trên màn hình, giữa hai con mao trùng màu xanh đậm lộ ra một khe hở cực nhỏ, ẩn ước có thể nhìn thấy con mao trùng màu xanh đen đó ở bên trong.

Diệp Trùng không dám do dự, xúc tu tấn cống có gắn gai nhọn như tia chớp đâm vào!

Đâm trúng rồi!

Diệp Trùng vẫn chưa kịp chúc mừng, một luồng sức mạnh khổng lồ liền đập Hàm gia văng ra xa!

Đột nhiên gặp phải công kích, Diệp Trùng không hề luống cuống tay chân, gắt gao ổn định Hàm gia, vừa muốn có động tác gì đó, một màn trước mắt lại làm hắn hít một hơi khí lạnh!

Tập hợp thể nhỏ này điên cuồng uốn éo, cả biển sâu lại xuất hiện sự đình trệ ngắn ngủi!

Nhìn thấy Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng từ bốn phương tám hướng điên cuồng lao về phía hắn, đầu óc Diệp Trùng ông cái nổ tung!

Chương 433: Tàn sát sâu bọ (Hạ)

Chọc phải tổ ong vò vẽ rồi! Đây là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Diệp Trùng.

Biển sâu đã sôi sục rồi! Vô số Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng giống như thủy triều lao về phía bên này, khói xanh cuồn cuộn, cả biển sâu xao động bất an. Nơi này giống như một vòng xoáy khổng lồ, hấp dẫn vô số Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng điên cuồng bay về phía bên này mà vị trí của Diệp Trùng chính là ngay trung tâm của vòng xoáy này.

Biến cố đột ngột xảy tới này tác động đến mỗi người trong biển sâu.

Là cao thủ đệ nhất của Diệp gia, Diệp Nhân khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt cũng không khỏi sắc mặt kịch biến. Chính ngay lúc này, hắn lại đột nhiên phát hiện một con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng trên màn hình im hơi lặng tiếng xuất hiện một vết thương!

Ý! Hắn hơi ngơ ngẩn, chuyện gì thế này? Chính trong khoảnh khắc hắn suy nghĩ, con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng này giống như một khối nham thạch nóng đỏ đột nhiên bỏ vào trong nước đá, bề mặt xuất hiện vô số vết nứt, vết thương trên bề mặt mao trùng đan xen dùng tốc độ kinh người tăng lên.

Con mao trùng đó phảng phất cũng biết số mạng của mình, điên cuồng vặn vẹo thân thể, nhưng vẫn không có ích gì, tốc độ tăng của vết thương trên người nó không chịu bất cứ ảnh hưởng nào, không có chút xu hướng kìm lại.

Trong nửa giây, toàn thân con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đậm này đã nhiều thêm hai mươi mốt vết thương, con số này lập tức làm cho Diệp Nhân run rẩy trong lòng! Hắn biết, cho dù là mình, đối diện loại công kích mức độ này cũng là một việc cực kỳ hóc búa.

Rốt cuộc là ai đang tấn công nó? Diệp Nhân nhìn thấy trên màn hình xung quanh con mao trùng đó không có vật gì, không khỏi trong lòng rất kỳ quái.

Toàn thân con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng chịu công kích bất minh này đột nhiên co thắt dữ dội, giật giật hai cái, rồi không chút động đậy.

Con thứ hai… con thứ ba…

Diệp Nhân kinh ngạc nhìn màn hình, một con rồi lại một con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng chịu công kích bất minh, độ cao hiệu suất công kích của người tấn công phảng phất như có thể ẩn hình này, Diệp Nhân tự nhủ cho dù là mình ước chừng cũng rất khó nhanh hơn nó. Hơn nữa, Diệp Nhân còn chú ý, chịu công kích đều là mấy con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đậm. Mà mục tiêu tấn công của người tấn công này rõ ràng là tập hợp thể nhỏ đó!

Chẳng lẽ… Diệp Nhân máy động trong lòng, vội vàng mở phương thức quang học của quang giáp.

Trên màn hình, một cái quang giáp yếu ớt mà xinh đẹp đang tấn công tập hợp thể nhỏ này một cách đâu vào đấy.

Là hắn? Trong đầu không khỏi hiện lên thiếu niên lạnh lùng đó, Diệp Nhân lúc này mới thật sự cả kinh. Tuy hắn và Diệp Trùng chỉ thoáng liếc qua, nhưng khí chất lạnh lẽo, khô khan của thiếu niên này, đặc biệt là cái toàn cốt quang giáp đó, ấn tượng cho hắn quả thật quá sâu sắc!

Nghiên cứu đối với toàn cốt quang giáp của Diệp gia vẫn luôn chưa từng ngừng nghỉ, nhưng tới giờ vẫn không có được bất cứ tiến triển có tính đột phá nào. Thể hình cái toàn cốt quang giáp trước mắt này ưu mỹ hợp lý, vũ khí đặc biệt, hơn nữa, từ sức chiến đấu mà nó hiện biểu hiện ra mà xét, vô nghi là một cái quang giáp khá lợi hại.

Mà hệ thống chống quét hình xuất sắc của vật liệu xương, ngay cả loại người quen thấy đồ tốt như Diệp Nhân cũng không khỏi nhìn bằng ánh mắt khác.

Hắn làm sao cũng đến rồi? Hắn rốt cuộc là ai? Hai nghi vấn này ở trong đầu hắn, đuổi cũng không đi.

Nhưng hiện giờ rất hiển nhiên không phải là lúc suy nghĩ mấy vấn đề này. Cái toàn cốt quang giáp không biết tên này đang điên cuồng tấn công tập hợp thể nhỏ.

Chẳng lẽ…

Tất cả Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng của cả biển sâu đều lao bổ về phía này, khí thế hung hãn che kín trời đất, cảnh tượng này, người nhát gan một chút hiện giờ chỉ e đã miệng sùi bọt mép, trực tiếp hôn mê rồi. Diệp Nhân vẫn có thể giữ được bình tĩnh, đủ nói rõ hắn gan dạ hơn người.

Nếu như không phải tốc độ của Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng khá chậm chạp, chỉ sợ hai người hiện giờ đã bị mao trùng lao bổ tới ép thành một đống bùn thịt rồi.

Nhưng cho dù như vậy, thời gian cho Diệp Nhân suy nghĩ cũng không đủ. Hắn hiện giờ chỉ có hai loại lựa chọn, một loại là nhân lúc mấy con mao trùng này hoàn toàn lao tới trước mà rời khỏi biển sâu, số lượng mao trùng tuy nhiều nhưng hắn vẫn có đủ tự tin an toàn rút lui. Một loại khác là trước khi đám mao trùng tới tiêu diệt tập hợp thể nhỏ đó. Nếu như thế, hắn cũng mất đi thời cơ tốt nhất để rời khỏi. Có thể tưởng tượng, tới lúc đó mao trùng không bờ không bến sẽ bao vây chỗ này không lọt giọt nước, trong đám mao trùng dày đặc như vậy, muốn rời khỏi, đó là một việc vô cùng đau đầu!

Nhưng Diệp Nhân chỉ suy nghĩ nửa giây!

Mười bảy cái chùy tròn hình giọt nước nối đuôi nhau, xếp thành một đường thẳng, giống như một tia chớp màu đen, mạnh mẽ lao vào trong tập hợp thể nhỏ trước mắt đó.

Diệp Trùng bình tĩnh nhìn tập hợp thể nhỏ trên màn hình này.

Con mao trùng màu xanh đen đó hoàn toàn co lại trong sự bảo hộ của Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng ở vòng ngoài. Nhất thời, trước mắt Diệp Trùng ngoài thân thể cuồn cuộn thịt của Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đậm ra, nào còn có chút bóng dáng của con mao trùng màu xanh đen đó.

Trong lòng Diệp Trùng đã gần như khẳng định 100%, con mao trùng màu xanh đen đó chính là Vương trùng của quần thể Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng khổng lồ này!

Trừ giết chết Vương trùng, Diệp Trùng không còn nghĩ ra phương pháp nào khác. Đối với kẻ đơn thương độc mã như hắn mà nói, đây là điều duy nhất hắn có thể làm, tuy hắn không biết kết quả thế nào, nhưng, hắn còn có lựa chọn sao?

Không chút do dự, Hàm gia giống như kỵ sĩ trong truyền thuyết, nâng trường thương trong tay, dũng cảm lao lên, xông về kẻ địch!

À, trên sự thật, Diệp Trùng đối với truyền thống không quân tâm lắm, cho dù hắn từng học lịch sử một khoảng thời gian.

Nhưng vì sinh tồn, không chỉ là mình, còn có Nhuế Băng, còn có lão già Phá Xa và Griffiths, mấy lý do này đủ cho hắn làm ra hành vi xem ra ngu ngốc này!

Bình tĩnh nhìn chằm chằm màn hình, gương mặt hơi gầy của Diệp Trùng lúc này lạnh lùng không nói ra lời, giống như nham điêu thạch khắc. Mà đôi tay đó, bỗng nhiên biến mất phía trên bàn điều khiển chính, chỉ có thể ẩn ước nhìn thấy một làn khói nhẹ.

Tất cả xúc tu tấn công của Hàm gia vung lên, mà hai thanh chủy thủ trên tay càng giống như khói đen lướt qua trong khói xanh.

Đường kính thân thể Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng đạt tới sáu, bảy mét, chủy thủ căn bản không cách nào tạo thành thương tổn trí mạng đối với nó.

Đáng tiếc mấy con mao trùng này miễn dịch đối với công kích năng lượng, nếu không, Diệp Trùng trực tiếp thả ra đạn nổ mạnh, nổ chúng nát nhừ.

Không thể không nói, sinh mạng lực của của mấy mao trùng này cực kỳ ngoan cường. Có vài mao trùng, trên người bị rạch mười mấy vết thương đều vẫn sống như cũ.

Nhìn đám mao trùng khó dây trước mắt, đã bị bức tới tuyệt cảnh, Diệp Trùng cũng mạnh mẽ lao lên!

Mười đao rạch không chết phải không? Vậy thì rạch mấy mươi đao!

Động tác trên tay Diệp Trùng lập tức tăng lên. Đây chính là một màn mà Diệp Nhân nhìn thấy vết thương trên người Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng tăng lên với tốc độ kinh người.

Thân hình Hàm gia trôi một cái, hơi kéo dãn khoảng cách một chút với tập hợp thể nhỏ này. Tiếp đó chỉ thấy Hàm gia lao tới đâm!

Khoảng cách quá ngắn, tốc độ của Hàm gia không sao đạt tới tối đa! Nhưng cho dù là vậy, thương hại nó tạo ra lần này cho mao trùng lớn hơn nhiều lần trước! Một vết thương hình chữ nhất khổng lồ, con mao trùng này lập tức đau tới mức rơi khỏi tập hợp thể.

Trước mắt Diệp Trùng sáng lên, bản năng chiến đấu lập tức làm cho hắn tìm thấy phương pháp tác chiến tốt nhất! Cùng lúc đó, tay liền cử động. Hàm gia lại lướt một cái, lao về phía một con mao trùng khác.

Bụp! Chủy thủ của Hàm gia đâm sâu vào thân thể con mao trùng này, nhân lúc con mao trùng này vẫn chưa phản ứng lại, Hàm gia liền dán vào con mao trùng này mà bay với tốc độ cao. Mà thanh chủy thủ đó vẫn luôn không rút ra. Thủy thủ nhỏ xíu lúc này lại giống như cái cày, cày từ đầu tới đuôi con mao trùng!

Một vết thương hình chữ nhất hoàn chỉnh! Kéo dài một mạch từ phần đầu tới phần đuôi con mao trùng. Nếu như không phải chủy thủ không đủ dài, cú này tuyệt đối là một nhát chia hai, giống như chẻ chân giò hun khói ra từ giữa vậy.

Vết thương to thế này, con mao trùng này lập tức đau tới mức cuộn người lại, không ngoài dự liệu của Diệp Trùng, lập tức rơi ra từ trên tập hợp thể, ở một bên lăn lộn không ngừng.

Diệp Nhân há mồm trợn mắt nhìn cái toàn cốt quang giáp này chiến đấu, sự linh hoạt cơ biến của đối phương làm hắn tán thán không thôi.

Nhưng nếu nói tới hiệu suất, Diệp Trùng vẫn không sao so được với Diệp Nhân. Mười bảy cái chùy tròn hình giọt nước của Diệp Nhân quả thật quá đáng sợ, lực xuyên thấu khủng bố, thao tác tùy theo ý muốn. Đây đều không phải thứ mà Hàm gia có thể so sánh được. Hơn nữa, chúng có thể trực tiếp chui vào trong người mao trùng, bắt đầu phá hoại từ bên trong.

Mao trùng đối mặt Diệp Trùng chẳng qua chỉ trọng thương mà thôi, nhưng nếu như là mao trùng đối mặt Diệp Nhân, vậy tuyệt không có đường sống. Chùy tròn hình giọt nước với tốc độ cao giống như máy xay thịt, xay bên trong thân thể mao trùng thành hồ dán, mao trùng như vậy làm sao có thể còn sống.

Diệp Trùng hoàn toàn không chú ý tới ở chỗ không xa lại còn có một cái quang giáp đang giúp đỡ mình. Tầm nhìn của phương thức quang học rất nhỏ, không sao nhìn thấy khu vực quá lớn, điều này cũng là tại sao phương thức quang học sử dụng càng lúc càng ít.

Thời gian không nhiều! Nếu như không giải quyết Vương trùng trước khi mấy mao trùng phía sau kéo tới, vậy tất cả mọi nỗ lực mình làm đều uổng phí. Đôi tay Diệp Trùng từ đầu tới giờ vẫn luôn chưa từng ngừng lại, hắn thậm chí không có thời gian liếc nhìn một cái xem mao trùng sau lưng cách mình gần nhất bao xa.

Đầu óc hắn bình tĩnh đến bất ngờ, tính toán tỉ mỉ góc độ mỗi một lần xuất đao, phương vị mỗi một lần công kích. Mao trùng trên tập hợp thể này dùng tốc độ kinh người rơi xuống rào rào!

Giữa tầng tầng mao trùng, Diệp Trùng bỗng nhiên nhìn thấy một sợi màu xanh đen. Hắn không khỏi phấn chấn tinh thần! Động tác trên tay càng lúc càng trở nên sắc bén.

Diệp Nhân rất mau liền phát giác ra phạm vi công kích của cái toàn cốt quang giáp đó tăng thêm, không chút ngập ngừng, hắn lập tức tăng mạnh công kích. Giao ước ngầm giữa cao thủ có lúc không hề cần giải thích với nhau, thường một ánh mắt, một động tác, đối phương liền có thể biết đại khái của ngươi.

Diệp Nhân đoán đối phương nhất định có phát hiện mới gì đó!

Giữa hai con Nhuyễn thể tiêm thích mao trùng màu xanh đậm sát nhau lộ ra một sợi màu đen.

Hàm gia bỗng nhiên bay ngược ra sau, Diệp Nhân vẫn luôn chú ý bên này không khỏi hơi ngạc nhiên, tên này muốn rút lui?

Chính dưới ánh mắt kinh ngạc của Diệp Nhân, cái quang giáp xinh đẹp giống như con bướm sặc sỡ này bỗng mở đôi cánh năm màu lấp lánh màu vàng kim đó ra! Đôi cánh rung một cái, thân hình cái toàn cốt quang giáp này hơi hướng lên trên co lại. Nhưng trong thời gian không tới 0,1 giây tiếp đó, nó liền giống như mũi tên sẵn sàng, lao xuống tập hợp thể nhỏ đó!

Giống như một cầu vòng nhiều màu sắc!

Giống như một tia cực quang!

Hàm gia trong khoảnh khắc đó nở rộ ánh sáng rực rỡ kinh người, đồng tử Diệp Nhân bỗng nhiên co rút lại!

Mắt Diệp Trùng nhìn chằm chằm sợi màu đen chỉ thấy hơi lộ ra giữa hai con mao trùng trên màn hình đó, tính thần của hắn tập trung trước giờ chưa từng có! Tốc độ tay của hắn nhanh đã làm trong căn phòng điều khiển nhỏ bé sinh ra dao động không khí rõ ràng. Không khí dao động làm cảnh tượng trong mắt Diệp Trùng phát sinh chút méo mó, Diệp Trùng mở to mắt, trên gương mặt lạnh lùng thoáng qua một ráng hồng!

Chính là hiện giờ!

Đôi tay biến mất trong không khí bỗng nhiên xuất hiện trên bàn điều khiển chính, gắt gao ấn trên một nút, nằm im bất động! Từ cực động sang cực tĩnh, sự thay đổi cực tốc trong này làm một màn trước mắt đầy cảm giác ngụy dị!

Nhưng trong mắt Diệp Nhân, lại là một cảnh tượng khác!

Hàm gia nhỏ bé lúc này lại giống như một máy bay oanh tạc, mang theo khí thế trước giờ chưa từng có, xông về phía tập hợp thể!

Trong khoảnh khắc tới gần tập hợp thể đó, cái quang giáp xinh đẹp, yếu ớt này cuối cùng đã đưa ra nhát đâm trí mạng của nó! Một thanh chủy thủ, chuẩn xác vô bì đâm vào giữa hai con mao trùng!

Xoạt! Tuy không có bất cứ âm thanh nào truyền tới, nhưng Diệp Nhân lại giống như nghe thấy âm thanh này!

Hai con mao trùng dán sát Hàm gia đó lao vọt tới với tốc độ cao.

Sau khi hình bóng Hàm gia mau chóng biến mất, một chất lỏng màu xanh đen bắn vọt ra từ trong khe hở giữa hai con mao trùng!