Sư sĩ truyền thuyết - Chương 408 + 409

Chương 408: Vào Lĩnh

Quản Chính Nguyên sắc mắt tái mét, không nói tiếng nào lui ra khỏi hiện trường Lĩnh hội. Sau lưng hắn, một người trung niên đuổi theo, mang theo vài phần xin lỗi: - Chính Nguyên, lần này ta đã cố hết sức rồi! - Người trung niên này rõ ràng chính là điều bồi sư siêu cấp mà Diệp Trùng gặp được đó.

Quản Chính Nguyên cười khổ một tiếng: - A Nham ngươi đừng nói như vậy. Lần này nếu không có ngươi, đứa trẻ này là chết, là sống cũng khó nói. Ta vẫn phải nói tiếng cám ơn với ngươi a.

Trên gương mặt lãnh tuấn của người trung niên cũng hiện lên nụ cười khổ: - Lời này thì không cần nói. Chúng ta chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, A Linh ta cũng vẫn luôn coi nàng ta là em gái. Lần này mà lại không thể bảo vệ học sinh của nàng ta vào Lĩnh, sau này nào có mặt mũi đi gặp nàng ta a.

Hình như nhớ tới dáng vẻ xấu xa lúc trước của em gái, khóe miệng Quản Chính Nguyên không khỏi cong lên vài phần tiếu ý: - Nó à, cũng không biết mấy năm nay trải qua thế nào. Lần này nếu như không phải Thi gia…- Vừa nhắc tới Thi gia, mặt Quản Chính Nguyên liền tối sầm lại, trong mắt nhảy nhót đốm lửa phẫn nộ.

Lần này chính là vì Thi gia ló ra cản trở, nghị quyết của Lĩnh hội mới phát triển theo hướng không thể dự liệu.

- Thi gia! - Mũi người trung niên hừ lạnh một tiếng, không khí chung quanh bỗng lạnh lẽo, ngẩng đầu yên lặng nhìn về phía xa, cực kỳ bình tĩnh nói: - Đã rất lâu không ra tay rồi, xem ra mọi người đều quên đi sự tồn tại của ta a! - Quản Chính Nguyên quen thuộc với hắn vô cùng nghe ra được, người bạn thuở thiếu thời này của mình đã động sát cơ rồi.

Quản Chính Nguyên đối với thực lực người bạn này của mình rõ ràng vô cùng, trước khi Quản Linh vẫn chưa nổi tiếng, A Nham chính là người vẫn luôn bá chiếm bảo tọa cao thủ đệ nhất trong lớp thanh niên trong Lĩnh. Quản Linh hoành không xuất thế, cướp đi tất cả hào quang trên người hắn. Tiếp sau đó, hắn bị Lĩnh hội cho một chức đội trưởng của ban đối ngoại hành động, rất ít về Lĩnh, danh tiếng ở trong Lĩnh của hắn mới từ từ giảm xuống. Nhưng Quản Chính Nguyên rất rõ ràng, mấy năm gần đây, thực lực người bạn này của mình đã tới trình độ gì, vượt xa khả năng tưởng tượng của người ngoài.

Càng huống chi, sau lưng A Nham còn có một Hoa gia, một thế gia có lịch sử lâu đời giống như Quản gia. Mấy năm nay, nếu như không phải là sự hỗ trợ của A Nham và Hoa gia, nói không chừng Quản gia đã sớm bị gia tộc mới nổi trong Lĩnh mà dẫn đầu là Thi gia đuổi ra khỏi Lĩnh rồi.

Thế gia điều bồi cổ xưa giống như Quản gia, Hoa gia thế này, phong cách hành sự phần lớn khá ôn hoà, không khoa trương, phách lối giống mấy gia tộc mới nổi như Thi gia này. Hành vi của Thi gia lần này thật sự đã làm cho người bạn tốt này của mình tức giận rồi. Tư chất của Quản Chính Nguyên ở phương diện điều bồi bình thường, nhưng cái nhìn đại cục lại cực kỳ xuất sắc. Cũng chính vì vậy, gia chủ đời trước năm đó mang vị trí gia chủ truyền lại cho hắn, mà không phải là cao thủ đệ nhất đương thời của Quản gia là Quản Linh.

Quản Chính Nguyên hiểu, A Nham ra tay, tất sẽ dẫn tới tranh đấu của thế lực mới cũ trong Lĩnh. Tranh đấu lần này, quy mô chỉ e là trước giờ chưa từng có.

Nhưng, hiện giờ đây đã không phải là việc hắn quan tâm nhất rồi, tất cả tâm tư của hắn đều đặt trên người học trò em gái mình đang ở ngoài Lĩnh đó.

- A Nham, ngươi nói, tiểu tử đó có thể vào Lĩnh không? - Quản Chính Nguyên lo lắng hỏi.

Thần tình trên mặt Hoa Nham có vài phần kỳ quái: - Ta cũng không biết. Nhưng học trò của A Linh, không phải là người bình thường!

Biệt viện ngoài Lĩnh.

Sắc mặt Quản Thanh Ngân tệ hại vô cùng, hắn làm sao cũng không ngờ nghị quyết của Lĩnh hội lại như thế này.

- Nói thế nào? - Ngược lại, trên mặt Diệp Trùng bình tĩnh vô cùng, hắn đã quen với sóng to gió lớn, trong mắt hắn, vô luận là nghị quyết gì cũng không có gì to tát.

- Lĩnh hội cho ngài một mình đơn độc vào Lĩnh, không thể có người đi cùng. - Quản Thanh Ngân khó khăn vô bì thốt ra câu nói này.

- Ừm! - Trên mặt Diệp Trùng vẫn bình tĩnh như thường, dáng vẻ nhìn không ra bất cứ dao động nào.

- Ngươi cảm thấy việc bảo vệ của biệt viện thế nào? - Nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Trùng, Quản Thanh Ngân hỏi ngược lại.

- Cực kỳ không tệ. - Diệp Trùng trả lời như thật. Nói thật, đây là cạm bẫy lợi dụng kỹ thuật điều bồi chế thành cường đại nhất mà hắn từng thấy. Thiết kế của mấy cạm bẫy này, không cái nào không xảo diệu vô cùng, hơn nữa uy lực vô cùng kinh người, phối hợp lẫn nhau cũng không chê vào đâu được. Cho dù Diệp Trùng có Yên châu, cũng tuyệt không dám thử xông vào biệt viện. Ở chỗ này, Diệp Trùng gần như xem chúng như là đỉnh phong của việc lợi dụng kỹ thuật điều bồi, ít nhất là ở phương diện cạm bẫy thì là như vậy. Để tự mình hắn làm, Diệp Trùng tự nhủ tuyệt đối làm không được tới trình độ này.

Biểu tình trên mặt Quản Thanh Ngân còn khó coi hơn khóc: - So với đường nhỏ vào Lĩnh, nơi này chỉ là trò con nít. Đường nhỏ vào Lĩnh nguy hiểm hơn chỗ này một trăm lần! Ngài không biết, sau khi mỗi một kỹ thuật mới ra đời, trước tiên sẽ được dùng trên con đường nhỏ này. Người ra khỏi Lĩnh, nếu như một khoảng thời gian không trở lại, nếu không có người đi đón đều không dám tự mình vào Lĩnh. Con đường đó, bắt đầu từ ngày đầu tiên thành lập Dạ Lĩnh, tới bây giờ, chưa từng ngừng hoàn thiện. - Con đường đó, mỗi khi hắn ra vào đều cẩn thận vô cùng, nơm nớp lo lợ, chỉ sợ kích động cạm bẫy gì đó.

Đây không phải là để hắn tự tìm đường chết sao? Nhìn gương mặt không chút động đậy của Diệp Trùng, Quản Thanh Ngân nghiến răng nghiến lợi trong lòng nguyền rủa vô số lần đám người trong Lĩnh đó.

- Thế à. - Diệp Trùng lộ ra biểu tình như đang suy nghĩ.

- Được rồi, ta tiếp nhận. - Giọng nói hờ hững xuyên thẳng vào tai của Quản Thanh Ngân, Quản Thanh Ngân cho rằng mình đã nghe lầm.

- Cái gì? Hắn tiếp nhận rồi? - Thi Minh Bội cười lạnh một tiếng, gương mặt kiều diễm của nàng hiện giờ trắng bệch không chút máu, bả vai quấn băng dày cộm. Giọng nói của nàng mang theo sự oán độc vô bì: - Thứ không biết sống chết, ta phải xem hắn chết thế nào!

Gia chủ đương đại của Thi gia đau lòng nhìn Thi Minh Bội, an ủi nói: - Yên tâm được rồi, lần này hắn chết chắc. Không ai có thể chỉ dựa vào thực lực của mình mà đi ra con đường đó. Người như thế, trên đời này vẫn chưa sinh ra.

Chính ngay lúc này, đột nhiên có người thần sắc hốt hoảng, hoảng sợ tiến vào: - Không tốt rồi! Không tốt rồi! Gia chủ! Hoa gia có người tới đá cửa!

Gia chủ Thi gia Thi Vô Uý giật giật lông mày, hừ lạnh một tiếng: - Mấy tên già tới mức vứt đi này mà cũng dám tới khiêu khích? Bọn họ tới mấy người?

- Chỉ, chỉ tới một người! - Người báo cáo lắp ba lắp bắp trả lời, vẻ mặt hoảng hốt, sợ hãi.

- Hừ, không có tiền đồ! Tới một người thì đã có dáng vẻ này, mất mặt Thi gia chúng ta! - Thủ hạ không ra gì làm Thi Vô Uý cảm thấy mất mặt vô cùng, không khỏi mở miệng quát mắng. Xoay người nhẹ giọng nói với Thi Minh Bội: - Con trước tiên nghỉ ngơi ở đây một lát, ta ra bên ngoài xem sao. - Thi Minh Bội ôn thuận gật đầu.

Hoa Nham thần sắc thong thả đứng ở cửa Thi gia, cửa đã nằm xuống năm người. Hoa Nham cứng ngắc không chút cảm xúc như trước tới giờ, bóng người cô độc lúc này trong mắt người Thi gia lại cao lớn vô cùng. Trong mắt mỗi người Thi gia đều mang theo sự kính sợ và sợ hãi sâu sắc.

- Đây chính là trình độ của Thi gia các người sao? - Hoa Nham thờ ơ hỏi, sát cơ trong mắt tung hoành. Lĩnh hội đối với tranh đấu trong Lĩnh trước giờ không cấm đoán, ngược lại, còn lựa chọn thái độ cổ vũ. Chính vì nguyên nhân thế này, việc đá cửa thường thường xảy ra.

Khoảng thời gian này, là mùa thu nhiều việc của Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh. Ngày này, Hoa Nham từng là cao thủ đệ nhất trong lớp trẻ một thời, đã bị người trong Lĩnh quên mười mấy năm, một mình cô đơn đá cửa Thi gia, sau khi đánh bại chín người, thong thả rời đi!

Trong Lĩnh xôn xao! Sự huy hoàng ngày xưa của Hoa Nham lúc này mới được người ta nhớ lại, Hoa gia cũng vì vậy mà thanh uy lớn mạnh. Việc này cũng trực tiếp mở màn của tranh đấu giữa thế lực mới cũ trong Lĩnh.

Dạ Lĩnh vốn bình lặng nhiều năm, sự kiện đá cửa phát sinh liên tu bất tận không ngừng. Trong cả Lĩnh lập tức trở nên hỗn loạn, đối với loại cục thế này, Lĩnh hội lại bảo trì yên lặng một cách bất ngờ. Nhưng, bình lặng nhất lại là Hoa gia và Quản gia. Hoa gia có nhân vật điều bồi sư siêu cấp, Hoa Nham, tọa trấn, tự nhiên không ai dám tới cửa khiêu khích. Còn Quản gia cũng không ai dám tới mạo phạm, bởi vì Hoa Nham đã mở lời, ai dám tới Quản gia đá cửa, hậu quả tự chịu.

So với sự bình lặng của hai nhà Hoa, Quản, giữa mười hai nhà khác hỗn loạn vô bì. Cục thế càng diễn càng nóng, Quản Chính Nguyên hiện giờ cũng sứt đầu mẻ trán, hắn rất rõ, sự bình lặng của Quản gia chỉ là nhất thời, cục thế biến hóa không ngừng bất cứ lúc nào, tất sẽ có người tới đánh vỡ sự bình lặng của Quản gia. Hoa Nham rốt cuộc là người của Hoa gia, Hoa gia có lập trường của Hoa gia.

Quản Chính Nguyên rất rõ ràng, thời đại cải tổ trong Lĩnh đã tới. Chỉ đáng tiếc, Quản gia là một trong những quần thể yếu nhất.

Diệp Trùng không biết tí gì việc trong Lĩnh, nhưng cho dù có biết, hắn cũng chưa chắc đã để ý.

Quản Thanh Ngân dẫn Diệp Trùng tới cửa vào Lĩnh. Dọc đường, Quản Thanh Ngân không ngừng miêu tả tình hình cơ bản bên trong với Diệp Trùng, có những loại cạm bẫy nào, nên dùng phương pháp gì để né tránh. Hắn thậm chí còn vẽ một bản vẽ phác thảo cho Diệp Trùng. Nhưng hắn cũng biết, những thứ hắn nói thật ra không có bao nhiêu tác dụng, mấy cạm bẫy đó thiết kế xảo diệu, nếu như chưa từng đi qua, tuyệt đối không sao tưởng tượng được.

- Ta chỉ cần tới chỗ này là được rồi? - Diệp Trùng chỉ điểm cuối trên bản phác thảo mà Quản Thanh Ngân vẽ cho mình hỏi.

Quản Thanh Ngân gật đầu: - Đúng, chỉ cần tới điểm đó, ngươi sẽ an toàn. Nơi đó sẽ có người đón ngươi. Trừ nơi cư trú của mỗi thế gia ra, trong Lĩnh không có cạm bẫy nào khác. Hơn nữa chỉ cần ngươi có thể an toàn qua được con đường này, cạm bẫy khác cũng không cách nào tạo thành uy hiếp với ngươi.

Lại dặn dò một lượt, Quản Thanh Ngân vô cùng lo lắng sâu sắc nhìn Diệp Trùng một cái, yên lặng lui ra khỏi cửa vào Lĩnh.

Một ngày này, trong Lĩnh yên tĩnh đến bất ngờ, không xảy ra một sự kiện đá cửa nào. Ánh mắt mọi người đều tập trung vào việc Diệp Trùng vào Lĩnh này. Nguyên nhân Hoa Nham nổi giận đá cửa Thi gia, ở trong Lĩnh đã sớm ai ai đều biết. Gần như không có ai có cho dù chỉ chút xíu lòng tin nào đối với việc thiếu niên này vào Lĩnh, điều mọi người quan tâm là, nếu như thiếu niên này chết trên con đường nhỏ vào Lĩnh, động tác tiếp theo của Hoa Nham sẽ là cái gì. Thi gia đã sớm như lâm đại địch, giữ nghiêm đội hình chờ đợi.

Với cái nhìn của bọn họ, kết quả thiếu niên này thất bại mất mạng đã sớm quyết định!

Diệp Trùng nhìn thời gian, không hề làm bất cứ cử động gì, mà lại ngồi xuống!

Cái ngồi này của Diệp Trùng, ngồi cả năm giờ đồng hồ. Bóng đêm phủ xuống, ánh sáng cửa vào Lĩnh từ từ tối sầm lại. Bóng đêm từ từ dày đặc, rất nhanh, cửa vào Lĩnh đã là một mảng tối đen, thò tay không thấy năm ngón.

Trong bóng tối, Diệp Trùng bỗng đứng dậy, cặp mắt lấp lánh như sao. Trước mặt hắn, Nguyệt Phục Vương yên lặng đứng, mắt điện tử nửa mở nửa nhắm hờ hững nhìn về phương xa, hai vầng trăng cong trên cổ tay trong bóng đêm phát ra sắc lạnh.

Chương 409: Tiến vào Quản gia

Tây Tây Lý Kỳ rất nhàm chán đứng ở đầu con đường nhỏ vào Lĩnh ngáp. Trong mơ, hắn vẫn không quên nguyền rủa mấy lão già đó của Lĩnh hội. Đám lão già đáng chết này, lại phái mình tới đón tiếp thiếu niên vào Lĩnh đó.

Tây Tây Lý Kỳ không hề là một người thích trốn tránh khó nhọc, nhưng đối với loại công tác hoàn toàn không có ý nghĩa này vẫn không tạo nên chút hứng thú nào.

Tên này rõ ràng là chỉ có một con đường chết, thế nào có thể thông qua con đường nhỏ vào Lĩnh? Việc này, mỗi người trong Lĩnh đều biết. Tối nay trong Lĩnh yên ắng, không một ai đi ra.

Gần đây trong Lĩnh vẫn luôn sôi sục bất an, nhà Pavel của hắn cũng giống vậy, không thể yên tĩnh, sự kiện đá cửa đã xảy ra mấy lần, giống như trong một đêm, người trong Lĩnh đã trở nên hiếu chiến vậy.

Sự bình lặng hôm nay giống như sự bình lặng cuối cùng trước cơn giông tố, càng làm người ta cảm thấy đè nén.

Cho nên vừa tới chỗ này, Tây Tây Lý Kỳ dứt khoát đi ngủ, dù sao tới thời gian thì đi Tông hội báo cáo một cái là được.

Hắn đang ngủ say bỗng cảm thấy có người vỗ hắn.

- Ai vậy? - Hắn phẫn nộ trong lòng, đã khuya vậy rồi, ai đùa đùa tới trên đầu mình? Điều quan trọng nhất là, lại cắt ngang mộng đẹp của mình, một điểm này làm hắn cực kỳ tức giận. Trong miệng tuy lầm bầm, nhưng cơn buồn ngủ dữ dội làm mí mắt hắn nặng nề vô bì, mở không ra.

- Xin hỏi, ngươi là người tới đón ta phải không? - Một giọng nói hơi lạnh nhưng rất lịch sự.

- Đón ngươi… - Đầu óc mê mê hồ hồ của Tây Tây Lý Kỳ bỗng chốc tỉnh táo lại. mở bừng cặp mắt lim dim, thứ phản chiếu vào mắt là một thiếu niên xa lạ trông có vẻ cao nhưng hơi gầy, biểu tình trên mặt Tây Tây Lý Kỳ mau chóng trơ ra.

- A! - Trong bóng tối, bỗng vang lên tiếng thét của Tây Tây Lý Kỳ, hắn giống như một con mèo bị đạp trúng đuôi vậy.

- Ngươi… ngươi… ngươi chính là người… người… người vào Lĩnh đó? - Tây Tây Lý Kỳ lắp ba lắp bắp, hỏi lộn xa lộn xộn.

Tuy lời đối phương nói cực kỳ không rõ ràng, nhưng may mà ý tứ cơ bản Diệp Trùng vẫn có thể phân tích rõ ràng, gật đầu, hắn trả lời như thật: - Đúng vậy.

Ngày này đã định trước là một ngày không bình lặng. Thiếu niên đó của Quản gia chỉ dựa vào thực lực bản thân mà qua được con đường nhỏ vào Lĩnh, tin tức này giống như một trận gió thổi vào tai mỗi người trong Lĩnh.

Trên không Ngũ Nguyệt Dạ Lĩnh vang lên một tiếng sấm!

Mỗi người trong Lĩnh đều vô cùng rõ ràng, cục thế trong Lĩnh sẽ bởi vì sự trở về của đại sư điều bồi cấp tông sư này mà xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Buổi tối này đã định vô số người sẽ không thể nào ngủ được.

Diệp Trùng lập tức được dẫn tới Quản gia. Trên thực tế, Lĩnh hội sau khi biết được kết quả, tra hỏi trong tưởng tượng của mọi người không hề xuất hiện, mà trực tiếp được dẫn tới Quản gia. Trong sự kinh ngạc của mọi người, Lĩnh hội đã lựa chọn một loại thái độ cực kỳ kỳ quái, không nghe không hỏi, giống cái gì cũng không xảy ra.

Khi Tây Tây Lý Kỳ rời khỏi Quản gia, vô cùng ngưỡng mộ quay đầy nhìn một cái. Sự trở về của một điều bồi sư siêu cấp thế này, đủ để giúp đỡ Quản gia thoát khỏi cảnh khó khăn hiện tại.

Mỗi một điều bồi sư đều biết, tác dụng của một điều bồi sư cấp Tông sư còn lâu những điều bồi sư thông thường mới có thể so sánh được, cho dù số lượng mấy điều bồi sư này có nhiều hơn.

Hiện giờ không có một người nào trong Lĩnh hoài nghi trình độ Tông sư của thiếu niên điều bồi thần bí này của Quản gia. Con đường nhỏ vào Lĩnh là con đường duy nhất tiến vào Dạ Lĩnh, bên trong gần như đã bao hàm tất cả kỹ thuật điều bồi có trình độ cao nhất trong Lĩnh. Có thể an nhiên vô sự xuyên qua con đường nhỏ vào Lĩnh mà không chút thương tổn, quét ngang cả Dạ Lĩnh, không có một ai dám nói mình có thể làm được. Trên thực tế, ngay cả Hoa Nham hiện giờ như mặt trời giữa trời cũng từng thản nhiên nói thẳng, mình không cách nào chỉ dựa vào thực lực bản thân mà xuyên qua con đường nhỏ vào Lĩnh. Thử hỏi, một điều bồi sư như vậy, ai sẽ nghi ngờ thực lực của hắn? Ai lại dám nghi ngờ thực lực của hắn?

Cả Quản gia đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào. Từ sau khi Quản Linh rời khỏi Quản gia, nhiều năm thế này, Quản gia chưa từng náo nhiệt như thế này. Trên mặt mỗi người Quản gia đều tràn trề nụ cười hạnh phúc. Xuất thân từ đại thế gia có lịch sử huy hoàng thế này như Quản gia, lòng tự tôn của bọn họ cao hơn người bình thường rất nhiều. Nhưng hiện thực tàn khốc mấy năm nay lại vô tình ép buộc bọn họ. Bọn họ chỉ có đứng trong góc nhìn người khác hưởng thụ đãi ngộ tốt hơn, hưởng thụ vinh dự. Mà nhiều lúc, bọn họ còn phải yên lặng thừa nhận ánh mắt khinh thường, coi nhẹ của người khác.

Áp lực lâu dài trong khoảnh khắc được thả ra, cột sống của mỗi người Quản gia đều dựng thẳng lên, nụ cười nở nơi khóe miệng đẹp đẽ vô bì. Người Quản gia chính mắt nhìn thấy một màn đại tiểu thư hoành không xuất thế năm đó hiện giờ hầu hết vẫn khỏe mạnh, bọn họ không ngại phiền hà, kể lại thanh uy năm đó của Quản gia hết lượt này tới lượt khác cho đám trẻ con.

Bây giờ, bọn họ đã nhìn thấy một hy vọng mới, hy vọng quật khởi lần nữa của Quản gia. Học trò của đại tiểu thư, chỉ một điểm này thì đủ để làm bọn họ cảm thấy thân thiết vô cùng. Mà không mượn bất cứ sự hỗ trợ nào mà vẫn an nhiên vô sự xuyên qua con đường nhỏ vào Lĩnh, càng làm cho thanh thế của thiếu niên thần bí trở về Quản gia này đẩy tới tột cùng.

Nhưng điều duy nhất làm mọi người cảm thấy khá kỳ quái chính là cây mâu gỗ Diệp Trùng xách trên tay đó, điều bồi sư xách mâu gỗ? Học sinh của đại tiểu thư quả nhiên không phải người bình thường a! Người nhìn thấy một màn này xôn xao cảm khái.

Mà lúc này, Diệp Trùng đang ở trong phòng Quản Chính Nguyên.

- Ngươi là học trò của A Linh? - Trên mặt Quản Chính Nguyên tuy bảo trì bình tĩnh, nhưng vẻ vui mừng trong mắt vẫn lộ ra rõ ràng.

- A Linh? - Diệp Trùng nhíu mày suy nghĩ, đây là tên của Quản phong tử ư? Quản Linh? Diệp Trùng dường như có chút ấn tượng, hình như Cát lão gia tử truyền thụ cho hắn kỹ thuật chế xương từng nhắc tới một lần. Ký ức này có chút xa xôi, nếu như không phải trí nhớ của Diệp Trùng kinh người, tin tức này hoàn toàn nhớ không ra. Kêu Quản phong tử, Quản phong tử nhiều rồi, ngược lại quên đi tên thật của nàng ta rồi.

Diệp Trùng gật đầu: - Đúng. - Ánh mắt của hắn lại rơi trên cổ Quản Chính Nguyên, trên cổ hắn cũng treo một viên Tửu Phiêu Hồng giống như vậy.

- A Linh hiện giờ thế nào rồi? - Quản Chính Nguyên thiết tha hỏi.

- Chết rồi. - Diệp Trùng trả lời cực kỳ bình tĩnh. Quản phong tử kêu Trúc Linh tới tìm mình, bản thân nàng lại không thấy bóng dáng. Mà biểu tình trên mặt Trúc Linh cũng đủ để nói rõ mọi thứ.

- Cái gì? - Quản Chính Nguyên bỗng hoảng hốt, gương mặt lập tức méo mó, run rẩy hỏi.

Diệp Trùng yên lặng nhìn Quản Chính Nguyên, không biết nên nói cái gì, cuối cùng, hắn vẫn quyết định nói thật: - Nàng ta vì cứu Trúc Linh, rất có khả năng chết rồi, xác suất lớn tới 90%.

- Chết rồi… - Quản Chính Nguyên lầm bầm nói với mình, dáng vẻ ngỡ ngàng, mắt mau chóng ảm đạm, biến thành màu xám xịt, giống như trong nháy mắt, hắn liền chán nản, già xọp đi.

Diệp Trùng cũng không biết nói gì. Đối mặt tình huống thế này, hắn vẫn luôn thiếu cách an ủi hữu hiệu. Không, chính xác mà nói, hắn hoàn toàn không biết an ủi thế nào.

Quản Chính Nguyên bỗng ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn vô cùng: - Trúc Linh? Trúc Linh người vừa rồi mới nói là ai? A Linh tại sao lại đi cứu cô ta?

- Trúc Linh là em gái của nàng ta.

- Cái gì? Em gái? - Quản Chính Nguyên bỗng tóm lấy Diệp Trùng. Mặt vừa rồi vẫn còn xám xịt bỗng trở nên kích động.

Diệp Trùng lách mình một cái, nhẹ nhàng né tránh tay của Quản Chính Nguyên.

- A Linh đã tìm thấy em gái… A Linh đã tìm thấy em gái… - Quản Chính Nguyên giống như bị điên, Diệp Trùng ở bên cạnh suy nghĩ có nên cho hắn một cái, làm hắn khôi phục bình tĩnh.

May mà Quản Chính Nguyên rốt cuộc là gia chủ một nhà, sức tự khống chế không phải người bình thường có thể so sánh. Rất mau liền hồi phục bình tĩnh, cặp mắt nóng rực nhìn chằm chằm Diệp Trùng: - Em gái à? Nàng ta ở đâu?

Diệp Trùng vẫn bình tĩnh như cũ: - Ta đã thất lạc với nàng ta rồi.

- Thất lạc? - Sắc mặt Quản Chính Nguyên lại biến đổi, gấp giọng hỏi: - Thất lạc ở đâu? - Nhìn dáng vẻ hắn, hận không thể lập tức phái đi tìm kiếm.

- Biển sương đỏ.

Địa danh này, Quản Chính Nguyên hiển nhiên là xa lạ vô cùng, nhưng hắn vẫn gọi một tộc nhân vào, thấp giọng dặn dò vài câu. Tộc nhân này nghe gia trưởng phân phó xong, kinh ngạc nhìn Diệp Trùng, rồi mau chóng lui ra khỏi phòng.

Quản Chính Nguyên lại hỏi một vài vấn đề phương diện khác, Diệp Trùng cũng theo sự thật mà trả lời. Sau khi nghe thấy Diệp Trùng nói A Linh đã mang tất cả tri thức truyền thụ cho mình, Quản Chính Nguyên rõ ràng cao hứng phi thường.

Quản Chính Nguyên dặn dò tộc nhân chờ bên ngoài một tiếng: - Gọi A Cấm tới đây.

Hắn quay mặt lại, nói với Diệp Trùng: - A Cấm là con gái ta, cũng là điều bồi sư có trình độ cao nhất hiện giờ của Quản gia chúng ta. - Trên mặt hắn lộ ra vẻ kiêu ngạo vì con gái. Nhưng hắn lập tức có chút tiếc nuối nói: - Nhưng so với A Linh năm đó vẫn có khoảng cách kha khá.

Chính ngay lúc này, Diệp Trùng nghe thấy ngoài cửa truyền tới giọng nữ: - Cha, người gọi con?

- Ừm, vào đi. - Quản Chính Nguyên nhẹ giọng nói với ngoài cửa.

Một thiếu nữ đẩy cửa vào.

Tuổi: mười hai tới mười bốn tuổi; chiều cao ước lượng: khoảng một mét bốn mươi lăm, thân hình gầy gò, sắc mặt hơi trắng bệch, chắc là rất ít thấy ánh mặt trời, tóc dài phủ vai, cặp mắt có thần. Diệp Trùng đánh giá thiếu nữ tên gọi A Cấm này.

Cùng lúc Diệp Trùng đánh giá đối phương, Quản Cấm cũng tò mò đánh giá điều bồi đại sư bị truyền bá sôi sục này, cặp mắt to long lanh nhấp nháy vô hại, nàng làm sao cũng nhìn không ra vị đại sư điều bồi trong truyền thuyết này có nửa điểm phong phạm đại sư, một nhân vật rất bình thường mà! Trên tay còn xách một khúc cây, quái dị nói không ra lời.

- A Cấm, đây là Trúc Phong ca ca của con. Là học trò của cô con. Sau này con theo Trúc Phong ca ca của con học tập cho tốt, hiểu chưa? - Quản Chính Nguyên bỗng nghiêm giọng.

Quản Cấm ngoan ngoãn ừ một tiếng, sau đó lại ngọt ngào gọi một tiếng Trúc Phong ca ca, Diệp Trùng vẫn dáng vẻ lạnh băng như thế, gật đầu với cô bé.

Quản Chính Nguyên rất vừa ý thái độ của Quản Cấm, cười nhẹ nói với Quản Cấm: - Được rồi, con dẫn Trúc Phong ca ca của con đi nghỉ ngơi đi. Hắn cũng mệt mỏi cả ngày rồi. Ừm, đừng quên thời gian ăn cơm.

Quản Cấm ôn thuận đáp lời lui xuống.

- Đi bên này, Trúc Phong ca ca cẩn thận cầu thang. - Giọng nói Quản Cấm ngọt ngào, biến ảo, nếu như Thương ở đây, phỏng chừng chỉ nghe giọng nói này thì đã bị mê hoặc loạn lên. Nhưng rất rõ ràng, Diệp Trùng với điều này hoàn toàn miễn dịch. Ngay cả giọng nói như ma thuật của Phượng Túc cũng không sao dao động được hắn, càng đừng nói Quản Cấm công lực nông cạn. Quản Cấm rất mau liền phát hiện ra thủ đoạn bình thường không khi nào không linh của mình ở trước mặt Diệp Trùng gây không nên chút gợn sóng nào, ánh mắt nàng xoay chuyển, nói: - Trúc Linh ca ca, bây giờ cách thời gian cơm trưa còn sớm, chi bằng chúng ta đi phòng điều bồi một chuyến trước đi.