Sư sĩ truyền thuyết - Chương 382 + 383

Chương 382: Nội tình (1)

La Thập đang bị mấy mươi người vây công.

Lần đánh lén trước, Diệp Trùng ở trong lều, tự nhiên không nhìn thấy La Thập ra tay. Lần này là lần đầu tiên hắn thật sự nhìn thấy võ thuật của La Thập.

Phong cách Diệp gia điển hình. Ra tay độc địa, đơn giản, không quá nhiều hoa hòe, hoa sói, một khi ra tay không chết thì bị thương. Lợi dụng không ngừng bước đi thay đổi vị trí, tránh lâm vào bị động. Ánh mắt Diệp Trùng giờ không như trước, tự nhiên nhìn ra thứ La Thập biểu hiện ra là kỹ xảo Diệp gia thật sự, so với mấy giáo quan đó của Hắc giác thì lợi hại hơn nhiều.

So với hắn, mấy giáo quan đó đơn giản giống như đứa trẻ vừa tập đi.

La Thập thần thái ung dung, vừa tới liền đi, hoàn toàn không cho mấy kẻ đánh lén vây khốn mình cơ hội. Ở chỗ khác, mặc kệ là năm thiên hà lớn hay là thiên hà Hà Việt, dứt khoát là nhìn không thấy cảnh tượng thế này. Ở mấy địa phương đó, quang giáp mới là dòng chiến đấu chính.

- Ha, ngươi cũng đến rồi! - La Thập đã phát hiện Diệp Trùng, ánh mắt sáng lên, ngữ khí lộ ra sự thân thiết kỳ quái.

Trong lòng Diệp Trùng có chút buồn bực, hắn sớm phát hiện thái độ của La Thập đối với mình có chút kỳ quái, La Thập thường tìm cách tới gần mình. Điều này làm Diệp Trùng có thời từng cho rằng hắn nhìn ra nguỵ trang của mình, tính cảnh giác tăng mạnh.

Chính ngay lúc này, có ba kẻ đánh lén lao về phía Diệp Trùng.

Lược đồng giả! Trên mặt bọn họ đeo mặt nạ giống như mấy Lược đồng giả Diệp Trùng gặp được lần trước, ấn tượng của loại mặt nạ nguỵ dị này gây cho Diệp Trùng cực kỳ sâu sắc.

Một cây trường thương đâm về phía Diệp Trùng, giống như rắn độc thè lưỡi.

Một cây trường kiếm khác bổ tới, phong tỏa không gian né tránh của Diệp Trùng, kiếm quang đan xen, một khi Diệp Trùng tiến vào phạm vi khống chế của nó, không thể không đối mặt công kích liên miên bất tuyệt.

Gã tay cầm chủy thủ còn lại thể hình gầy gò, nhưng cặp mặt giống như nhìn chằm chằm con mồi trong đêm tối, âm lạnh phi thường.

Mức độ xem trọng của bọn họ đối với vị điều bồi sư lần trước làm bọn họ công cốc trong phút chót thậm chí còn hơn cả La Thập. Vị điều bồi sư này an toàn vô sự tới chỗ này, vậy thì nhiệm vụ của tổ hai chắc là đã thất bại rồi. Tuy không biết tổ hai tại sao lại thất bại, nhưng bọn họ đối với công kích của mình tràn đầy tự tin, điều bồi sư có lợi hại cũng vẫn có nhược điểm của bọn họ. Một điều bồi sư bị một võ thuật gia tới gần, vậy về căn bản cũng tức là đã tuyên cáo cái chết của điều bồi sư. Huống chi, tấn công hắn lần này còn là ba hảo thủ!

Trong lòng Diệp Trùng giật thót!

Loại phương thức tấn công này và tập kích hắn gặp phải trên đường bỏ chạy vào trong Hắc sâm lâm lần đó giống như khuôn đúc.

Thì ra lần trước là bọn họ! Ánh mắt Diệp Trùng bỗng nhiên lạnh lẽo.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Diệp Trùng liền nghĩ thông tất cả tiền nhân hậu quả. Mình ở trong tiểu thôn giết một tên Lược đồng giả, tên còn lại trọng thương bỏ chạy. Nghĩ chắc là tên Lược đồng giả bỏ chạy trở về đó đã mang tao ngộ của mình báo cáo lại tổ chức của họ, đuổi giết khúc sau chắc là biện pháp báo thù của bọn họ.

Ở rừng rậm, địa hình phức tạp, thêm vào bọn họ có phương pháp đặc biệt giấu mình trong rừng rậm, điều quan trọng nhất là, lần trước Diệp Trùng bị thương nặng, nên mới bị bọn họ bức tới mức độ đó.

Lần này thứ bọn họ đối mặt lại là Diệp Trùng vừa mới có đột phá, tuy loại đột phá này chẳng qua chỉ là phản ứng thân thể theo bản năng của hắn. Nhưng thân thể của hắn lúc này vẫn còn lưu lại chút ý thức đó, cũng vẫn làm cho hắn càng thêm nguy hiểm.

Chân trái Diệp Trùng xoay một cái, người người tránh cây trường thương đó. Mâu gỗ tay phải tự nhiên đâm vào trong bức màn kiếm đó. Một cú đâm cực kỳ đơn giản. Động tác này, Diệp Trùng không hề suy nghĩ chút gì, hoàn toàn là phản ứng tự nhiên của thân thể.

Mâu gỗ chuẩn xác đánh trúng một điểm màu lam trong tầm mắt.

Cơ nhục tay phải rung động, mâu gỗ thoắt cái bắn về, Diệp Trùng giống như sau lưng có mắt, cán mâu gỗ trông nhe nhàng đánh vào trước ngực tên Lược đồng giả tay cầm chủy thủ đang chuẩn bị đánh lén mình ở phía sau.

Rắc rắc.

Một tiếng vang nhẹ lên, hai người trước sau của Diệp Trùng giống như khúc gỗ mất đi cân bằng, đổ ầm xuống. Tử trạng của hai người đều cực kỳ khủng bố, cổ họng gã dùng kiếm bị xuyên thủng, làn da lộ ra bên ngoài hiện ra một loại màu đen nguỵ dị, còn trước ngực gã cầm chủy thủ, lấy một điểm làm trung tâm, cả phần ngực đều lõm vào trong.

Tên Lược đồng giả dùng thương vẫn may mắn sót lại duy nhất đó bị dọa ngây ra. Điều này đối với Diệp Trùng mà nói, đơn giản không khác gì với tìm chết, Diệp Trùng nhẹ nhàng giải quyết hắn.

- Hay! - La Thập lớn tiếng khen ngợi, trong lời nói có sự tán thưởng nói không ra lời. Trong thời gian hắn nói một chữ hay này, hắn đã đổi năm vị trí, mà người ngã xuống dưới tay hắn cũng có hai người.

Vừa nhìn dáng vẻ hắn, Diệp Trùng liền biết hắn vẫn chưa dùng hết sức. Thực lực của La Thập nhất định cao thâm hơn bên ngoài hiểu rất nhiều.

Đột nhiên, La Thập vẫy vẫy tay với Diệp Trùng, cười thần bí nói: - Hắc, huynh đệ, đi, chúng ta rời khỏi chỗ này. Có vài việc, ngươi khẳng định rất hứng thú đó. - Thần thái đó, hoàn toàn không để đám Lược đồng giả trước mặt này ở trong lòng.

Cử động này của La Thập không khỏi làm Diệp Trùng mơ màng.

La Thập không nói thêm, chỉ đổi hướng vài cái liền thoát khỏi vòng vây, lại vẫy vẫy tay với Diệp Trùng, quay người lướt ra ngoài.

La Thập rời đi rõ ràng làm cho mấy Lược đồng giả này thở phào, sự chú ý của mọi người lập tức chuyển lên người Diệp Trùng. Nhưng bọn họ không lập tức tấn công, thân thủ Diệp Trùng biểu hiện ra vừa rồi tuyệt không thấp hơn La Thập. Huống chi đối phương còn là một điều bồi sư!

Thủ lĩnh lần tấn công này lúc này đây đang thở dài trong lòng, gặp phải một tên biến thái như La Thập đã đủ bất hạnh rồi, ai biết còn đồng thời gặp phải một tên còn biến thái hơn.

Không biết trong hồ lô của La Thập bán thuốc gì, nhưng nhìn thấy từng cặp mắt nhìn chằm chằm vào mình, Diệp Trùng cũng biết nơi này không phải chỗ ở lâu. Nhẹ nhàng gập người, thân hình như chim, lướt ra phía ngoài.

Hai cường nhân rời đi làm tất cả Lược đồng giả thở phào. Nhưng chính ngay lúc này, tiếng thú chạy như sấm nổ ngấm ngầm truyền tới, mặt đất rung nhè nhẹ.

Sắc mặt dưới mặt nạ của thủ lĩnh Lược đồng giả biến đổi mạnh!

Khi Diệp Trùng rời khỏi thành chủ phủ, vừa đúng nhìn thấy một đội ngũ cưỡi Mãng Xung thú, giống như hổng thủy từ cửa thành xông vào.

Nhưng thứ Diệp Trùng lúc này chú ý tới lại là La Thập đang chờ mình không xa. La Thập vẫy vẫy tay với hắn, lướt ra ngoài thành. Diệp Trùng hơi suy nghĩ một lát, rồi theo sát theo.

Hai bóng người không ngừng nhảy nhót giữa những căn nhà, giống như hai bóng xám.

Đại hán ở trước nhất của đội cưỡi Mãng Xung thú đó chỉ ngẩng đầu liếc nhìn hai bóng người giống như tia chớp, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc. Nhưng hắn lập tức nhìn thẳng phía trước, giọng nói khàn khàn vang lên: - Phía trước, thành chủ phủ.

Diệp Trùng theo sau La Thập, nhưng hai người trước sau bảo trì khoảng cách hợp lý.

Tốc độ hai người cực nhanh, lần chạy này lại là dùng hết sức. Lục thành mau chóng biến nhỏ sau lưng bọn họ, mãi tới khi cách Lục thành khoảng ba mươi km, La Thập lúc này mới dừng chân.

Gần như đồng thời, Diệp Trùng cũng ổn định thân hình, hai người vẫn bảo trì khoảng cách thích hợp.

Mâu gỗ được Diệp Trùng cầm trên tay, tuỳ lúc chuẩn bị ứng phó bất cứ biến cố nào, rương gỗ lại được hắn đặt ở một bên.

Nhìn thấy dáng vẻ như gặp đại địch của Diệp Trùng, La Thập ngẩn người, lập tức cười phá lên nói: - Không cần như vậy, không cần như vậy, chúng ta không phải là kẻ địch.

Diệp Trùng không chút lay động, trực tiếp hỏi: - Nói đi, dẫn ta tới chỗ này là vì cái gì? - Hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mắt La Thập, Thương từng nói với hắn, nếu như một người nói dóc thì sẽ biểu hiện trực tiếp ra từ mắt hắn.

Mặt La Thập tươi cười, nhẹ nhàng nói ra một câu giống như thạch phá thiên kinh. Cho dù Diệp Trùng có trấn định thế nào cũng không nhịn được mà biến đổi nét mặt!

- Diệp Trùng, là ngươi nhỉ!

Diệp Trùng không nói gì, chỉ là cặp mắt trân trối nhìn La Thập. Trong lòng lại đang mau chóng tính toán, rốt cuộc mình lộ ra manh mối ở chỗ nào. Nhưng hắn rất mau bình tĩnh lại, hắn nghĩ không thông mình lộ ra manh mối ở chỗ nào. Đã nghĩ không thông, hắn liền dứt khoát không nghĩ, mà chuẩn bị sẵn sàng ứng chiến!

La Thập lắc đầu, tỏ rõ lập trường trước: - Diệp Trùng, ta không có địch ý.

Không đợi Diệp Trùng trả lời, hắn tiếp tục tự biên tự diễn: - Thật ra không chỉ ta, cả Diệp gia đối với ngươi đều không có địch ý!

Diệp Trùng không hề lay động, ân oán giữa hắn và Diệp gia đã rất khó nói rõ ràng, hắn cũng lười dây dưa quá nhiều ở vấn đề phức tạp thế này. Nhưng hắn không nói gì, mà tiếp tục nghe, La Thập đã gây cho hắn chấn động quá lớn.

- Khi ngươi ở Hắc giác, ngươi đã gây nên sự chú ý của tầng quản lý Hắc giác, ngươi cũng biết sự đặc biệt của thân thể mình phải không, người bình thường nếu như gầy gò giống như ngươi, phương diện sức mạnh của hắn nhất định là yếu ớt, phương hướng phát triển của hắn cũng chỉ có tốc độ, tính bền, phản ứng thần kinh.

- Nhưng người không phải!

- Hắc giác rất mau liền báo cáo việc này với Diệp gia. Việc này cũng dẫn tới sự quan tâm của gia chủ. Ừm, không biết ngươi hiểu biết ra sao với Diệp gia, mấy năm gần đây, nhất mạch dòng chính thống đang tàn lụi, người Diệp gia chân chính đều đang vì vấn đề này mà lo lắng, hoảng sợ. Điều này cũng là tại sao ngươi lại làm cho gia chủ chú ý.

La Thập nhún nhún vai, mang theo vài phần tự chế nhạo.

- Tính cảnh giác của ngươi rất mạnh, năng lực học tập rất mạnh, thực lực cũng rất mạnh. - Trong câu nói này của La Thập tràn đầy sự khen ngợi: - Mỗi lần Hắc giác truy bắt ngươi đều kết thúc thất bại. Gia chủ đối với việc này cực kỳ tức giận, nhưng lại không có cách nào. - Dường như nghĩ tới cái gì, La Thập bỗng nhiên bĩu môi cười.

- Điều chân chính làm gia chủ hạ quyết tâm chính là một việc, ngươi đã sử dụng chất lỏng màu bạc, nhưng vẫn an toàn vô sự! - Thu lấy vẻ cười cợt, La Thập biểu tình nghiêm túc, nhìn thẳng Diệp Trùng, hỏi từng chữ một: - Ngươi biết điều này có nghĩa gì không?

Diệp Trùng vẫn yên lặng.

La Thập không trả lời, mà lại đổi chủ đề: - Chất lỏng màu bạc đã sớm phát minh ra rồi, nhưng tác dụng phụ của nó cực kỳ rõ ràng. Nguyên lý của nó là mô phỏng một loại nhân tử đặc biệt trong máu nhất mạch họ Diệp, nhưng kỹ thuật hiện giờ vẫn không sao phục chế được nó. Trên thế giới này, có thể sau khi sử dụng chất lỏng màu bạc vẫn an toàn vô sự, chỉ có một loại người!

- Đó chính là người của Diệp gia!

Một câu nói hờ hững lại không khác gì quăng vào trong lòng Diệp Trùng một quả bom nặng ký!

- Ngươi từng dùng qua cái tên Diệp Trùng này, điều này cũng càng làm người ta khẳng định suy đoán xuất thân từ Diệp gia của ngươi. Nhưng ai cũng không ngờ ngươi trơn trợt vô bì, hơn nữa hình như bên cạnh người vẫn luôn có một người thần bí rất lợi hại đang giúp ngươi, mỗi lần hành động của chúng ta đều không thành công. - Vẻ mặt La Thập cười khổ.

Chương 383: Nội tình (2)

Diệp Trùng nghĩ tới Mục Thương, nếu như không phải họ giúp mình, mình bây giờ sẽ thế nào đây? Nhớ lại ngày tháng ở cùng Mục Thương, một luồng ấm áp chảy qua đầu hắn.

- Về sau ngươi không biết làm sao tới Thiên hà Hà Việt, nói thật, chúng ta tới giờ vẫn không biết ngươi rốt cuộc làm sao vào được. - Nụ cười khổ trên mặt La Thập càng đậm hơn.

- Người của chúng ta vẫn luôn tìm ngươi ở năm thiên hà lớn. Khi nhìn thấy ngươi ở thiên hà Hà Việt, bọn họ đều sững sờ. Ha ha, ngươi không biết biểu tình lúc đó của bọn họ đặc sắc thế nào đâu, mặt Diệp Vô Cầm lúc xanh, lúc trắng. Quá đá! - La Thập cười lớn, lời nói khoái chí không nói ra lời.

Tiếng cười sảng khoái không khỏi làm Diệp Trùng bị cảm nhiễm, nhưng hắn vẫn không giảm bớt cảnh giác.

- Việc sau đó ngươi cũng đã biết rồi, toàn bộ ba đại thế gia bị ngươi quậy cho thần kinh căng thẳng. Nhưng chúng ta vẫn luôn rất kỳ quái, Tuyết Lai tộc và bộ lạc Hy Phượng tại sao cũng khẩn trương đối với ngươi như vậy?

- Không biết. - Diệp Trùng bình tĩnh trả lời.

- Không lo tới bọn họ nữa. Hì, nói ra chúng ta có khả năng là huynh đệ đó. - La Thập cực kỳ hưng phấn, - Đám huynh đệ, tỷ muội trong nhà đều đang đoán cha mẹ ngươi rốt cuộc là ai, nhưng tới giờ mọi người đều không có một kết luận thống nhất. Đám lão già trong nhà đó cũng đều đang chú ý ngươi.

Diệp Trùng thần sắc như thường, trong lòng lại đang dậy lên một loại tình cảm rất kỳ quái. Cha mẹ? Thật là một danh từ xa lạ a.

- Ngươi có để bụng ta kiếm tra máu của ngươi một chút không? - La Thập khẩn trương nhìn chằm chằm Diệp Trùng, trong mắt lấp lánh quang mang thân thiết.

- Kiểm tra thế nào? - Diệp Trùng hỏi, vấn đề này hắn đã sớm muốn làm rõ.

Thấy Diệp Trùng đồng ý, La Thập không khỏi trở nên thả lỏng, khôi phục sự thoải mái bình thường: - Rất đơn giản, máu của tộc chúng ta nếu như gặp phải dung dịch Bowman Hill thì sẽ biến thành màu xanh da trời.

Hắn cười hì hì, từ trên eo lấy xuống một ống thủy tinh nhỏ trong suốt, nói: - Cũng may ta mang theo, quả nhiên là ý trời a. Bình thường ai ra cửa mang theo trò chơi này? - Búng tay, mở miệng ống ra. Ống thủy tinh nhỏ chứa đầy dung dịch trong suốt. La Thập đưa ống thủy tinh tới trước mặt Diệp Trùng: - Một giọt máu, chỉ cần một giọt máu thì đủ rồi. - Chăm chú nhìn ống thủy tinh nhỏ trên tay, sắc mặt Diệp Trùng như thường, trong lòng lại sôi sục không ngừng, sục sôi cuồn cuộn. Máu huyết điên cuồng chảy mang tới sự nóng nảy trước giờ chưa từng có.

Có lẽ, mọi thứ đều sẽ có kết quả! Vấn đề quấn lấy hắn bấy lâu này cũng phải có đáp án rồi.

Mình có phải là xuất thân từ Diệp gia?

Cho dù là với sự lạnh nhạt của Diệp Trùng cũng không cách nào giữ được bình tĩnh. Rất nhiều lần, hắn đều từng nói với bản thân, vấn đề đại loại như thân thế, vĩnh viễn không được làm phiền mình. Mấy thứ này nên không có bất cứ liên hệ thực chất nào với mình, huyết mạch chỉ là huyết mạch mà thôi.

Nhưng khi kết quả sắp công bố, Diệp Trùng mới phát hiện, sự bình tĩnh mình vẫn luôn khoe khoang lại yếu ớt thế này! Tim đập nhanh trước giờ chưa từng có, hô hấp trầm ổn, dài nhẹ ngày thường theo sự tăng tốc của máu mà trở nên gấp rút.

Nhắm mắt, Diệp Trùng cố gắng hít một hơi thật sâu! Hắn giống như phải dùng hết sức lực toàn thân trong lần hít thở sâu này. Tiếp đó, hắn lại mang tất cả không khí hít vào trong buồng phổi thở ra! Dường như tất cả phiền não đều theo không khí thở ra này mà rời ra xa.

Khi Diệp Trùng mở mắt ra lần nữa, cặp mắt đã khôi phục sự cứng rắn, bình tĩnh thường ngày.

Để mọi thứ nên đến đều đến đi!

Rút chủy thủ ra, ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt qua mũi nhọn sắc bén của chủy thủ. Ngón trỏ đưa tới phía trên ống thủy tinh nhỏ, nặn nhẹ, một giọt máu mau chóng chảy xuống ống thủy tinh phía dưới, tong tong, rơi vào trong dung dịch Bowman Hill trong veo. La Thập mặt đầy khẩn trương, cặp mắt không nháy nhìn chằm chằm ống thủy tinh nhỏ trên tay Diệp Trùng. Ống thủy tinh vừa rồi vẫn còn óng ánh long lanh bỗng thay đổi màu sắc, giọt máu đỏ tươi trong khoảnh khắc tiến vào ống thủy tinh, màu xanh da trời như sương như khói, như tơ như sợi trong thời gian cực ngắn lan ra, làm cả ống thủy tinh nhiễm thành màu xanh da trời xinh đẹp.

Ống thủy tinh màu xanh da trời dưới ánh mặt trời lấp lánh rạng rỡ, giống như bảo vật quý hiếm dùng ngọc bích thuần khiết nhất điêu khắc mà thành. Mặt La Thập bỗng đỏ bừng, hắn hưng phấn tới mức nhảy dựng lên, cả thảo nguyên đều có thể nghe thấy tiếng cười sảng khoái của hắn: - Ha ha ha ha… ta lại nhiều thêm một huynh đệ rồi!... Ta lại nhiều thêm một huynh đệ rồi!... - Hắn giống như một đứa trẻ, vui mừng nhảy nhót. Hắn lúc này, so với La Thập bình thường thong dong, phong độ, lanh lẹ hoàn toàn giống như hai người.

Diệp Trùng trừng trừng nhìn ống thủy tinh thuần một màu lam trên tay này. Trong lòng hắn không có chút mừng rỡ nào. Dung dịch Bowman Hill đã bị nhiễm thành màu xanh da trời giống như biển cả không bờ không bến, chiếm từng góc trong đáy lòng hắn, ngay cả những chỗ mềm yếu ngày thường ẩn giấu dưới sự kiên cường, lãnh khốc đó cũng không bỏ qua.

Mặn, đắng, chát.

- Quá tốt rồi, quá tốt rồi! - La Thập có chút kích động đến mức nói năng lộn xộn, - Ngươi quả nhiên là người Diệp gia chúng ta. Ha ha, Diệp gia chúng ta lại nhiều thêm một cao thủ! Ta mừng quá! Ài, ta nói này huynh đệ, ngươi thật sự tên là Diệp Trùng à? - Ánh mắt hưng phấn và nóng bỏng của La Thập lại không hề có thể làm cho Diệp Trùng chút kích động nào, hắn vẫn như cũ, gật đầu: - Đúng. - Ngay lập tức, sự mềm mại và yếu ớt trong lòng liền bị hắn dùng sự kiên cường và lạnh lùng che lấp đi.

- Hì hì, nào nào, ta tự giới thiệu một lát, tên thật của ta là Diệp La, ngươi có thể gọi ta là tiểu La, hoặc là tiểu tiểu La, bọn họ đều gọi ta như vậy. - La Thập toét miệng lớn giọng tự giới thiệu, nhưng hắn lập tức hỏi: - Bạn bè ngươi bình thường đều gọi ngươi là gì?

- Diệp tử. - Diệp Trùng trả lời đơn giản có sức. - Không phải chứ! - Diệp La dùng một loại ánh mắt cực kỳ quái dị nhìn Diệp Trùng, cả nửa ngày mới lắc lư đầu nói: - Cái tên không hàm lượng chút kỹ thuật như vậy sao? Ngươi chẳng lẽ không biết ít nhất một nửa người Diệp gia đều có tên mụ là Diệp tử sao?

- Không biết. - Biểu tình Diệp Trùng không chút dao động.

- Thế này không tốt, thế này không tốt, chúng ta chi bằng đổi một cái đi. - Diệp La lắc đầu hắn giống như cái trống bỏi, khuyên nói: - Chi bằng gọi là tiểu Trùng, hoặc là tiểu tiểu Trùng cũng được…-

- Ngươi làm sao nhận ra ta? - Diệp Trùng cắt ngang Diệp La nói, từ lúc bắt đầu, vấn đề này luôn quanh quẩn trong đầu hắn. - Đó là ta thông minh. - Vẻ mặt Diệp La đắc ý, suýt nữa thì giống như đậu Hà Lan trút toàn bộ suy đoán của mình ra hết, - Ai cũng không ngờ ngươi lại tiến vào tinh khu tự do, bọn họ không chừng vẫn đang đoán ngươi rốt cuộc đang trốn ở đâu. Hì hì, ngươi biết ta từ chỗ nào đoán ra không?

Diệp La cố ý làm ra vẻ thần bí nhìn Diệp Trùng, trên mặt gần như viết ngươi hỏi ta đi, ngươi hỏi ta đi, ngươi hỏi ta, ta sẽ nói. Diệp Trùng vẫn giống như khúc gỗ, không có chút thay đổi nào.

Diệp La đợi cả mấy phút, thấy Diệp Trùng thật sự không có ý mở miệng, hắn chỉ đành hậm hực nói: - Được rồi, được rồi, ta nói là được rồi. Thật không có ý nghĩa, giống y như mấy khúc gỗ trong nhà đó, thật là không thú vị gì. Thứ thật sự làm lộ ngươi là tàu lượn.

Diệp Trùng ngớ ra, lúc này mới bừng tỉnh vấn đề ở chỗ nào.

- Hàn Việt từng nói với ta ngươi cưỡi một thứ giống như chim từ trời đáp xuống, lúc đó ta đã lưu ý trong lòng. Dọc đường ta còn đặc biệt đi tới địa điểm lần trước các ngươi gặp phải bầy sói tập kích. Quả nhiên đã phát hiện cái tàu lượn đó, lúc đó ta đã biết ngươi khẳng định giống như ta, là người từ ngoài tới, người nơi này nào biết mấy thứ này.

- Hơn nữa, khi ngươi nhìn thấy ta, không có bất cứ phản ứng nào. Hì hì, ngươi có lẽ không biết, ba đại thế gia ở tinh khu tự do tuy đều có thế lực ngầm, nhưng giữa họ đều có một số hẹn ước ngầm. Dù sao ở chỗ này, chúng ta đều là người đến từ bên ngoài, chúng ta thông thường đều có thể vừa nhìn liền nhận ra đối phương rốt cuộc là thế gia nào. Rất rõ ràng, ngươi không phải là người trong ba đại thế gia. Sau này ngươi lại lộ ra là một tay điều bồi lợi hại, chúng ta đã sớm biết ngươi còn là một điều bồi sư, cho nên ta liền rất tự nhiên liên tưởng tới ngươi.

- Nhưng lúc này ta vẫn không dám khẳng định. Thông đạo tiến vào tinh khu tự do chỉ có ba chỗ, đều phân biệt nằm trên tay của ba đại thế gia, phòng vệ nghiêm ngặt, người ngoài căn bản không thể nào tiến vào. Cho nên suy nghĩ này lúc đó cũng dọa ta nhảy dựng lên.

- Nhưng mấy chiêu vừa rồi đó của ngươi đã lộ tẩy rồi. Hì hì, ta ở phương diện sư sĩ tuy không ra gì, nhưng ở phương diện võ thuật, trong nhà lại không có mấy ai so được với ta. Mấy chiêu vừa rồi đó của ngươi, có phong cách Diệp gia rất nhạt. Ha ha, tuy rất nhạt, nhưng vẫn lừa không được mắt ta. Thế nào? Ta lợi hại không. Ta lúc đó mới thật sự xác định chính là ngươi.

Vẻ đắc ý trên mặt Diệp La lộ ra rành rành.

Diệp Trùng cũng không khỏi khâm phục vô cùng, đừng thấy Diệp La lúc này giống như một đứa trẻ, nhưng tâm tư tinh tế, vượt xa người bình thường.

- Võ thuật của người quả thật rất là lợi hại a! Quả nhiên không hổ là người Diệp gia chúng ta, dựa vào tự học mà có thể đạt tới cảnh giới này. Ngươi không biết, trong nhà có rất nhiều huynh đệ tỷ muội đều rất khâm phục ngươi. Nhưng ngươi phải cẩn thận Diệp Nhân, tên đó rất hẹp hòi. Ở phương diện quang giáp, trong nhà chẳng qua chỉ có hai, ba người có thể miễn cưỡng đánh ngang tay với hắn, ta thì thua xa rồi. Nhưng nếu là võ thuật, hừ hừ, vậy thì hắn cũng đừng hòng lấy được gì tốt ở ta. - Trong lời nói, Diệp La cực kỳ tự tin với võ thuật của mình.

- Diệp Nhân… - Diệp Trùng nhỏ giọng đọc cái tên này, nghe nói, hắn là cao thủ số một của Diệp gia.

- Ngươi định lúc nào trở về nhà? - Diệp La quay đầu hỏi, - Gia chủ đợi ngươi phỏng chừng sắp đợi tới phát điên rồi.

- Không đi. - Trong giọng nói lạnh nhạt của Diệp Trùng lộ ra vẻ kiên quyết.

- Không đi? Tại sao không đi chứ? Ngươi không muốn về nhà sao?

Diệp La rất tò mò nhìn Diệp Trùng, lập tức hắn lộ ra vẻ tỉnh ngộ: - Chẳng lẽ ngươi và ta đều thích võ thuật? Ha ha, quá tốt rồi, cuối cùng có người cùng với ta rồi. Hì hì, ngươi không biết, trong nhà hối thúc ta mấy lần rồi, ta đều không trở về. Đám người đó ngày ngày đều chỉ lo đắm chìm trong quang giáp, nào tốt như chỗ này, nơi này chính là chỗ võ thuật mạnh nhất.

- Ta phải đánh bại tất cả cao thủ võ thuật của tinh khu tự do mới về nhà! - Lời của Diệp La âm vang có sức.

Diệp Trùng lại yên lặng, ánh mắt phiêu hốt, làm người ta khó mà đoán được hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

Chính ngay lúc này, phía xa xuất hiện mấy chấm đen.

Diệp Trùng và Diệp La không hẹn mà cùng ngẩng đầu, lập tức nhìn nhau, điều khác nhau là Diệp Trùng bình tĩnh, còn Diệp La thì cuồng nhiệt.