Sư sĩ truyền thuyết - Chương 329 + 330

Chương 329: Hãn Quang chói lọi

Hãn Quang không chút xuất chúng trước mặt mấy quang giáp này giống như một diễn viên tạp kỹ, cánh tay máy do kim loại đúc thành đó đột nhiên tạo cho người ta một loại cảm giác cực kỳ mềm mại, nhẹ nhàng. Thật đó, gần như mọi người đều cảm thấy cánh tay máy bình thường xem ra cứng ngắc này trở nên mềm mại cực kỳ. Cái vại chất lỏng đó vạch nên một đường cong ưu mỹ, bay ra ngoài vòng vây này.

Mà chính trong chớp mắt cái vại chất lỏng này vừa rời khỏi tay cánh tay máy của quang giáp, Hãn Quang vốn dĩ chậm như rùa bò đột nhiên phát động, chỉ dùng 0,6 giây, tốc độ của Hãn Quang liền bị Diệp Trùng đẩy lên điểm cao nhất. Trong thuyết minh sản phẩm của Hãn Quang, thời gian tăng tốc ngắn nhất là 0,9 giây, khoảng thời gian này so với thời gian mà Diệp Trùng hiện sử dụng nhiều hơn tới 0,3 giây. 0,3 giây trong mắt rất nhiều người có lẽ chẳng khác gì ngắn tới mức có thể bỏ qua, nhưng chỉ cần ngươi là một sư sĩ, vậy thì ngươi sẽ hiểu 0,3 giây tới cùng là khái niệm gì.

Thời gian tăng tốc giảm cũng tức là có nghĩa gánh nặng đối với thân thể tăng thêm vài lần, 0,6 giây đã là một con số trên lý luận, gần như không có ai có thể chịu được gánh nặng lớn như vậy. Gánh nặng của 0,6 giây sẽ lớn cỡ nào? Không chút nghi ngờ, đây sẽ là một con số cực kỳ đáng sợ.

Nếu như chỉ đơn lẻ có một trong số đó, có lẽ chỉ sẽ có người kinh ngạc mà đứng lên. Nhưng hai cái đồng thời xảy ra, sự tương phản kịch liệt giữa động tác mềm mại của cánh tay máy Hãn Quang vừa rồi và tăng tốc đột ngột tạo thành một loại xung đột thị giác cực kỳ mạnh mẽ, làm cho đầu óc mọi người xuất hiện một loại trạng thái đoản mạch.

Nhưng, màn biểu diễn của Hãn Quang còn lâu mới kết thúc, Hãn Quang ở trong lòng mọi người chỉ có thể là quang giáp cấp trung, thấp lại giống như uống thuốc kích thích vậy, mạnh mẽ vô cùng. Gần như không có ai có thể tưởng tượng, một cái quang giáp bình thường như Hãn Quang thế này lại được người ta dùng tới mức độ này.

Đổi hướng tốc độ cao siêu cự ly, tiểu toái nguyệt hình khuyên, xoay người Thomas!

Trong khoảng cách ngắn ngủi không tới ba trăm mét, Diệp Trùng lại sử dụng ba bộ động tác chiến thuật hoàn chỉnh. Khi Hãn Quang thực hiện đổi hướng tốc độ cao siêu cự ly, huấn luyện khắc khổ lâu năm của sáu sư sĩ làm cho bọn họ có phản ứng theo bản năng. Trận hình của sáu cái quang giáp lập tức xảy ra biến dạng nho nhỏ. Mỗi một lần đổi hướng đều làm cho trận hình của họ xảy ra chút thay đổi. Diệp Trùng tổng cộng thực hiện mười hai lần đổi hướng, cái này vẫn chưa bao hàm sáu lần động tác giả nửa thân trên. Sự biến hình nhỏ nhoi mười hai lần này tích lũy lại, trận hình của bọn họ đã xảy ra biến dạng nghiêm trọng.

Nhưng Diệp Trùng hoàn toàn không cho bọn họ chút thời gian suy nghĩ nào, tiểu toái nguyệt hình khuyên tiếp theo làm bọn họ ngộ nhận rằng Diệp Trùng muốn chạy khỏi vòng vây, dưới tình huống khẩn cấp lao bổ vào Hãn Quang, điều này làm cho trận hình của bọn họ càng trở nên rối tung.

Cuối cùng Diệp Trùng mới dùng một cú xoay người Thomas thông thường, từ chỗ trống giữa bọn họ thoát khỏi vòng vây. Vị trí Hãn Quang tới vừa đúng trùng hợp với vị trí rơi xuống của cái vại chất lỏng, cánh tay máy của Hãn Quang lại một lần nữa thực hiện động tác mềm mại của nó, nhưng lần này nó không hề chộp lấy.

Nó giống như một võ thuật gia cao siêu, cánh tay máy mềm mại vươn về phía cái vại chất lỏng, trong khoảnh khắc tiếp xúc với vại chất lỏng, bàn tay máy lật một cái, vại chất lỏng hướng mặt đất ở xa xa phía trước bay đi.

Mười giây, trọn vẹn mười giây! Không có ai nói gì, không có ai có bất cứ động tác gì, vô luận là trước màn hình, hay là sư sĩ đang ở hiện trường nhìn Diệp Trùng, mọi người, tất cả ai chỉ cần nhìn thấy một màn này đều ngớ ra mười giây.

Trước màn hình yên lặng như tờ, yên lặng như chết.

Sau mười giây, tiếng nổ tung không hẹn mà cùng vang lên phá tan sự yên lặng như tờ này. Ở quán rượu, ai nấy đều đứng lên, mặt hưng phấn tới mức đỏ rực, mỗi người đều cố sức la to cái gì đó, cả quán rượu sôi sục, không có ai có thể nghe rõ người khác nói gì. Trên thực tế, bọn họ rất có khả năng ngay cả mình nói gì cũng không biết, chỉ là ở đó lớn tiếng hét lên mà thôi.

Tài hoa kinh người! Tài hoa kinh người không gì sánh được!

Tất cả khán giả đều bị màn biểu diễn tài hoa kinh người này chinh phục, rất nhiều người thậm chí kích động tới mức run lẩy bẩy, cả thế giới vào giờ phút này bị một cái Hãn Quang chinh phục.

Nếu như nói võ thuật là cơ sở mà mỗi người đều phải học, vậy thì quang giáp mới là bản chất thật sự của thế giới này. Người ta có thể sẽ vì kỹ xảo võ thuật cao siêu mà trầm trồ, nhưng người ta lại sẽ vì kỹ xảo sư sĩ cao siêu mà phát điên.

Nói thật, mọi động tác xảy ra quá nhanh, ngay cả sáu sư sĩ cũng không kịp phản ứng, trước màn hình lại có mấy người có thể phản ứng được? Lại có mấy người có thể thật sự nhìn hiểu? Nhưng cho dù như vậy, vẫn không thể cản trở mọi người vì nó mà phát điên chút nào.

Xung đột thị giác mạnh mẽ, điều này mang lại cho mấy người bình thường là tay ngang đối với sư sĩ hiệu quả thị giác cực hạn, còn sư sĩ thật sự lại vì nội dung chứa trong đó mà khuất phục. Rất nhiều thứ chính là như vầy, sau khi nó có thể mang lại cho mọi người xung kích lần đầu tiên, về sau còn có thể mang lại cho mọi người dư vị vô tận, vậy thì nó sẽ trở thành kinh điển.

Đoạn ghi hình này từ ngày nó ra đời thì nó đã được định trước là sẽ trở thành một kinh điển. Số lần tải về của đoạn ghi hình này trong trọn một năm đều xếp hạng nhất trên bảng xếp hạng tải về của tất cả đoạn ghi hình. Không chỉ như vậy, nó còn được đưa vào ít nhất năm mươi bộ giáo trình sư sĩ, còn số lần được trích dẫn càng không cách nào tính toán.

Sau này, có rất nhiều người thực hiện nghiên cứu chuyên môn đoạn ghi hình này, động tác mềm mại này xem ra đầy đẹp mắt, nhưng độ khó thao tác nó thực tế vượt xa ý liệu của hầu hết mọi người. Căn cứ thực nghiệm, muốn đạt tới loại hiệu quả đặc biệt này, số lần điều khiển trong mỗi giây sẽ đạt tới một con số cực kỳ kinh người, chỉ nghĩ là biết, điều này cần tốc độ tay đáng sợ tới mức nào.

Thời gian tăng tốc 0,6 giây tiếp theo đã làm rất nhiều người tin rằng thiếu niên thần bí này thật ra không phải là con người, mức độ cường hãn của nhục thể hắn là thứ mà con người có thể có được hay sao?

Mà điều làm người ta say mê nhất là trí tuệ thiếu niên này thể hiện ra, đổi hướng tốc độ cao siêu cự ly, tiểu toái nguyệt hình khuyên, xoay người Thomas, mấy thứ này đều không phải động tác có độ khó siêu cao gì, nhưng cực có ít người có thể mang tác dụng của mấy động tác chiến thuật này đạt tới trình độ này, hơn nữa còn là trong ba trăm mét ngắn ngủi. Đổi hướng tốc độ cao siêu cự ly lại một lần nữa nghiệm chứng cường độ nhục thể của thiếu niên này, còn mục đích liên quan nó làm được bởi vì bước đi nguỵ dị và động tác giả như thật của Hãn Quang mà được thực hiện tốt nhất.

Tiểu toái nguyệt hình khuyên tiếp theo lại ra ngoài ý liệu của mọi người. Nguyệt hình khuyên chính là quỹ tích bay của quang giáp gần như có hình tròn mặt trăng, tiểu toái nguyệt hình khuyên lại là một loạt động tác tổ hợp của Nguyệt hình khuyên, nó là do nhiều Nguyệt hình khuyên hình thành ở vận tốc cao hợp thành. Vị trí không gian của bộ động tác chiến thuật tiểu toái nguyệt hình khuyên này biến hóa cực kỳ nhỏ, nhưng biến hóa của nó trong phạm vi không gian khá nhỏ cực kỳ nguỵ dị, hơn nữa tốc độ của nó cực nhanh, thích hợp dùng để bỏ trốn. Cú xoay người Thomas hoàn toàn ngược lại, độ rộng động tác của nó khá lớn, tốc độ khá chậm.

Theo cách nghĩ của người bình thường, cú xoay người Thomas nên hoán đổi với tiểu toái nguyệt hình khuyên mới càng thêm thích hợp. Nhưng cái Hãn Quang này lại hoàn toàn ngược lại, dùng cú xoay người Thomas khá chậm để bỏ trốn, dùng tiểu toái nguyệt hình khuyên có độ rộng động tác nhỏ để yểm hộ.

Nhưng suy nghĩ tiếp lại làm người ta vô cùng thán phục. Người bình thường, vừa nhìn thấy hắn dùng tiểu toái nguyệt hình khuyên liền cho rằng hắn sắp bỏ trốn, thật thì sao, hắn vẫn đang yểm hộ, trên thực tế cũng là đang tiến thêm một bước kéo giãn trận hình đối phương. Đối phương bị lừa, khoảng trống giữa trận hình càng lớn hơn, cứ thế hắn sử dụng cú xoay người Thomas hoán vị phạm vi lớn từ trong vòng vây thoát ra ngoài. Cú xoay người Thomas tuy tốc độ khá chậm, nhưng khoảng trống giữa quang giáp đã bị lừa hai lần đã đủ lớn, hoàn toàn có thể để cho Hãn Quang thoát ra ngoài.

Mà trong ba trăm mét ngắn ngủi này hoàn thành ba bộ động tác chiến thuật cũng tức là giống như không cho đối phương thời gian suy nghĩ, tất cả phản ứng của đối phương hoàn toàn là phản ứng bản năng, đây mới là chỗ quan trọng nhất của thành công.

Mà thời cơ hắn thoát khỏi vòng vây và thời gian vại chất lỏng rơi vừa đúng trùng hợp, nếu như vừa bắt đầu hắn ngay cả điểm này cũng đã tính tới, vậy năng lực tính toán của hắn vô nghi là đạt tới một mức độ làm người nghe hãi hùng.

Một động tác cuối cùng của Hãn Quang là một động tác võ thuật thật sự, chẳng qua chỉ là động tác này do quang giáp làm ra. Động tác nhẹ nhàng tinh tế thế này lại một lần nữa chứng thực tốc độ tay siêu cấp và thao tác mạnh mẽ của thiếu niên thần bí này.

Đương nhiên, biểu hiện của Diệp Trùng sở dĩ có thể đạt tới hiệu quả này còn có một nguyên nhân cực kỳ quan trọng, trong thời đại này, hầu hết cao thủ đều không thích công bố ghi hình huấn luyện đối chiến của mình ra ngoài, ai cũng không muốn mình bị người khác nghiên cứu, điều này chính là liên quan tới tính mạng của bản thân. Cho nên điều này cũng dẫn tới ghi hình của cao thủ cực kỳ thiếu hụt, ghi hình chất lượng cao khó có được thế này, tự nhiên rất được hoan nghênh.

Biểu hiện của Diệp Trùng cũng làm chấn nhiếp toàn bộ sư sĩ đang ở bên cạnh hắn xem trò vui! Thậm chí có vài sư sĩ trong quang giáp bởi vì xuất thần mà bị mấy phi cầm biến dị trên không đó chà đạp hung bạo một phen.

Không để ý tới bọn họ, Diệp Trùng hoàn toàn không biết bộ động tác vừa rồi đó của mình làm xuất sắc thế nào, với hắn mà nói, đây chẳng qua chỉ là một trận đấu khá bình thường mà thôi. Hãn Quang lúc này hoàn toàn không có sáng chói rực rỡ như vừa rồi, mà lại giống như một cu li chuyển hàng, yên lặng quăng từng vại chất lỏng một xuống phía dưới.

Cuối cùng cũng ném tất cả vại chất lỏng xuống dưới, Hoa Bách lập tức đốt Lam Hỏa dịch ở phía dưới.

Mấy sư sĩ trên không đó nào có ai từng thấy qua ngọn lửa bá đạo thế này, trái tim vừa mới bình ổn lại vừa rồi lại đập mạnh một trận, gần như vẻ mặt mỗi người đều trở nên có chút không tự nhiên, mà trước màn hình, mọi người cũng đã hoàn hồn lại từ trong sự cuồng nhiệt vừa rồi. Tuy đã từng thấy một lần nhưng U Lam Hỏa yên lặng thiêu đốt này vẫn giống như đón đầu trút xuống bọn họ một bồn nước tuyết lạnh lẽo thấu xương, trong lòng không khỏi lạnh run.

U Lam Hỏa hình thành một hình tròn hoàn chỉnh, bảo vệ tòa nhà điều bồi ở giữa.

Một bóng người màu vàng kim mau chóng men theo chỗ có thể mượn lực trên tường lao xuống như điện, giống như một đường màu vàng kim ngoằn nghèo chạy đi, đó chính là Nhuế Băng. Động tác của Nhuế Băng không hề coi là nhanh, nàng đang thích ứng với Thủ Hộ.

Sinh vật biến dị đang bị U Lam Hỏa vây cách ly bên trong vừa đúng lúc trở thành đối tượng cung cấp để nàng thích ứng với Thủ Hộ.

Từ từ, động tác của Nhuế Băng càng lúc càng nhanh, tàn ảnh màu vàng kim hư thật khó phân. Mà sự sắc bén của hai thanh chủy thủ đó cộng thêm công năng tính toán nhược điểm giống như cặp mắt Diệp Trùng làm Nhuế Băng càng lúc càng ra tay tuỳ ý, công kích trở nên sắc bén dị thường. Không giống Diệp Trùng, nàng xuất thân võ thuật gia thật sự, loại quang giáp mini chuyên môn thiết kế cho võ thuật gia giống thế này càng thích hợp cho nàng sử dụng hơn. Ngoài ra, tác dụng tăng cường sức mạnh của Thủ Hộ cũng vừa may bù đắp nhược điểm phụ nữ trời sinh sức mạnh khá nhỏ của Nhuế Băng.

Sinh vật biến dị bị U Lam Hỏa vây kín con nào cũng kinh hoảng, lúng túng, dưới sự công kích của Nhuế Băng, số lượng giảm xuống với tốc độ kinh người.

Mọi người đều không khỏi thở phào, nhìn tình hình này, cục diện đã được khống chế.

Chính ngay lúc này, đồng tử vẫn luôn chú ý màn hình của Diệp Trùng bỗng co rút cấp tốc.

Chương 330: Hỗn chiến

Hoàn toàn không kịp suy nghĩ, đôi tay Diệp Trùng như phản xạ có điều kiện cấp tốc lướt qua trên bàn điều khiển chính.

Trong đám sinh vật biến dị đông nghìn nghịt ở dưới đột nhiên phụt ra mấy mươi chùm sáng.

Chùm năng lượng!

Mấy mươi chùm sáng này chính xác bắn trúng quang giáp đang trôi nổi trên không, oành oành oành, bốn, năm mươi cái quang giáp nổ tung trên không, hình thành bốn, năm mươi quả cầu lửa, mảnh vỡ của vụ nổ bắn ra xung quanh.

Mọi người đều bị biến cố đột nhiên làm cho sững sờ.

Mà Hãn Quang ở trên không tự nhiên là đối tượng trọng điểm được chiếu cố, ít nhất bảy, tám chùm sáng bắn về phía Diệp Trùng. Phát giác sớm một bước, Diệp Trùng suýt soát tránh thoát mấy chùm tia sáng này, nhưng cho dù là thế, hai cánh tay máy của Hãn Quang bị hai chùm tia sáng xẹt qua, bị đánh thành mảnh vụn ngay tại chỗ. May mà không bị đánh trúng chỗ yếu hại, nếu không, với sự phòng thủ yếu ớt của Hãn Quang, lập tức sẽ nổ thành một quả cầu lửa.

Không dám chần chừ, đôi tay của Diệp Trùng liều mạng thực hiện điều khiển trên bàn điều khiển chính. Quang giáp thực hiện né tránh ở mức độ cao nhất, đổi hướng không ngừng làm cho mồ hôi lạnh thấm ra trên trán hắn không ngừng chảy xuống. Cho dù có sự bảo vệ của hệ thống áp suất chất lỏng, đổi hướng gấp gáp kịch liệt thế này cũng làm Diệp Trùng có chút choáng váng.

Nhưng động tác né tránh siêu cực hạn của Diệp Trùng cũng làm hắn thoát được một mạng. Dưới công kích dày đặc thế này, Hãn Quang cũng chỉ lại chịu một cú ở chân phải. Hãn Quang hiện giờ thảm không nỡ nhìn, tứ chi chỉ còn lại chân phải vẫn hoàn hảo, chỗ vết thương đứt gẫy có thể nhìn thấy linh kiện, mạch quang ở bên trong.

Vừa rồi vẫn rực rỡ, sáng chói, Hãn Quang trong nháy mắt liền biến thành thê thảm vô bì. Nếu như không phải Diệp Trùng lanh mắt, hắn đã tiêu tùng rồi. Nhưng hiện giờ ai cũng không có tâm tình quan tâm Hãn Quang, mọi người bị biến cố đột nhiên này làm cho mê muội, bọn họ vẫn chưa nghĩ rõ rốt cuộc là chuyện gì.

Quang giáp trên không đột nhiên bị tập kích đều trở tay không kịp, chính trong khoảng thời gian này lại có mấy mươi cái quang giáp bị bắn rơi. Chính trong thời gian ngắn ngủi này, gần như gần một trăm cái quang giáp bị hủy diệt. Ai cũng không ngờ tác chiến với sinh vật biến dị lại cũng gặp phải tập kích của con người.

Những sư sĩ của ba đội ngũ lúc này mới nháo nhào tỉnh mộng.

Không thể tha thứ, điều này quả thật là không thể tha thứ, tất cả sư sĩ đều phẫn nộ! Mấy cái quang giáp trên không đó ào ào buông bỏ mấy sinh vật biến dị mà lao bổ vào mấy kẻ đánh lén trên mặt đất đó. Công kích tầm xa liền mở hết hỏa lực, mắt đỏ ké khóa chặt mấy quang giáp đánh lén đó.

Trước màn hình cũng đã là rộn cả lên.

Kẻ đánh lén vẫn luôn tiềm phục trong sinh vật biến dị, bọn họ nguỵ trang cực kỳ xảo diệu, hoàn toàn khó mà phát giác. Nếu như không phải Diệp Trùng tinh mắt, lúc này chỉ e hắn đã bị bắn thành tro rồi.

Điều làm người ta kinh ngạc nhất là mấy kẻ đánh lén này lại lẫn trong đội ngũ của sinh vật biến dị mà không hề làm cho sinh vật biến dị tấn công.

Người tâm tư linh động đã suy đoán trong lòng giữa mấy kẻ đánh lén này và mấy sinh vật biến dị rốt cuộc là có quan hệ gì. Nhưng vô luận hai bên có quan hệ thế nào, cử động của mấy kẻ đánh lén này lập tức đứng ở phía đối lập với mọi người.

Mấy kẻ đánh lén này có lẽ cũng không ngờ nơi này lại có một máy ghi hình, mà cử động của bọn họ bị máy ghi hình nhỏ bé này đưa tới mọi ngóc ngách của cả thiên hà. Có thể xác định là, từ giờ phút này trở đi, bọn họ đã trở thành công địch của toàn dân.

Thần kinh của Diệp Trùng căng thẳng, trong loại giờ phút này không hề dựa vào thực lực thì có thể xác định ngươi nhất định sẽ sống sót, vận may cũng rất quan trọng. Cũng may vận may của Diệp Trùng không hề là quá tệ, không bị trúng đạn lạc.

Trước mắt hắn chính là một bãi đáp quang giáp. Càng lúc càng tới gần bãi đáp, Hãn Quang lại không có chút ý giảm tốc nào, không phải Diệp Trùng không muốn giảm tốc, mà căn bản hắn không dám giảm tốc. Sau lưng nó, chùm ánh sáng liên tục không ngừng bắn sát rạt. Sở dĩ Hãn Quang tới giờ vẫn không bị bắn nổ hoàn toàn là vì năng lực né tránh cường hãn của Diệp Trùng, nếu như Hãn Quang chỉ vừa hơi giảm tốc, lập tức sẽ bị bắn thành bột, Diệp Trùng tuyệt đối cũng bị bắn thành tro.

Thực lực cường hãn của mấy kẻ đánh lén này vượt xa ý liệu của Diệp Trùng. Thực lực xạ kích của mấy người cứ nhè mình mà đánh sau lưng cực kỳ khủng bố. Sư sĩ có thể ép hắn tới mức này, hắn đã rất lâu không gặp được rồi. Điều làm Diệp Trùng kinh ngạc nhất là cao thủ thế này lại không chỉ hai người, bảy tên nhìn chằm chằm mình, tên nào cũng không tệ.

Khi cách bãi đáp còn có ba mét, buồng lái Hãn Quang đột nhiên mở ra, Diệp Trùng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng như một cái lò xo nén tới mức tối đa, mạnh mẽ nhảy về phía bãi đáp.

Người ở trên không, phần eo của Diệp Trùng bỗng nhiên phát lực, thân hình nguỵ dị gập một cái. Một chùm tia sáng xẹt qua cách eo Diệp Trùng vài cm. Da đầu Diệp Trùng tê dại, động tác vừa rồi này của hắn chẳng qua chỉ là do cẩn thận, không ngờ trong mấy tên này thật sự có cao thủ thế này.

Mũi chân vừa chạm mặt đất của bãi đáp, đôi chân Diệp Trùng đột nhiên phồng lên, xẹp xuống kịch liệt, binh một tiếng lớn, trên bãi đáp lại bị một cước này của Diệp Trùng đạp mạnh thành một có hố cạn. Thân thể Diệp Trùng nghiêng tới trước, như tên rời nỏ, đột ngột tăng tốc, mau chóng lao vào phi hành thông đạo.

Chỗ cách sau lưng Diệp Trùng chỉ không tới năm cm lại là một chùm tia sáng xuýt xoát xẹt qua, bắn vào trong không trung, không ngờ lại bắn trúng một cái quang giáp ở trên không. Lập tức oành một tiếng, cái quang giáp bị bắn trúng đó lập tức hóa thành một quả cầu lửa sáng rực.

Diệp Trùng thậm chí cảm thấy hơi nóng của chùm ánh sáng vừa rồi, sau lưng đã sớm bị mồ hôi lạnh thấm đẫm, hắn ngay cả quay đầu cũng không dám. Mũi chân điểm liên tục, dưới chân đạp thành hình chữ Chi nguỵ dị, mau chóng biến vào trong phi hành thông đạo tối đen.

Chui vào trong phi hành thông đạo, Diệp Trùng hả to miệng hít lấy hít để, trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi, thể lực của hắn tiêu hao cực lớn, bên ngoài còn lâu mới có thể hiểu. Thần kinh khẩn trương cao độ, đột nhiên thả lỏng ra, Diệp Trùng thậm chí cảm thấy mình có chút hư thoát. Mồ hôi men theo ngọn tóc chảy xuống, âm thanh rơi trên mặt đất giống như đánh lên trái tim hắn. Quần áo của hắn đã bị mồ hôi thấm ướt toàn bộ.

Mình mấy lần đều suýt nữa thì toi đời, quá trình vừa rồi làm trái tim hắn vẫn còn run sợ.

Loại cảm giác này đã lâu không cảm nhận được rồi!

Không biết từ lúc nào, mình trở nên mạnh hơn, mà mấy cao thủ ban đầu đó ở trước mắt hắn đã không tính là gì, bị động thế này, cục diện nguy hiểm thế này hắn đã rất lâu không gặp được.

Hãn Quang quả nhiên vẫn không được a, hễ gặp được cao thủ, căn bản là một con đường chết, muốn trốn cũng không trốn được.

Trình độ của mấy tên đánh lén này đều khá cao, bảy tên đánh lén mình đó, trừ một tên, thực lực sáu người còn lại chỉ hơi thua Hoa Bách một chút. Điều đáng sợ nhất vẫn là tên lợi hại nhất trong đó, mấy phát cuối cùng đều là do tên này bắn, lần nào đều suýt nữa là bắn trúng mình. Nếu như không phải hôm này vận may của mình không tệ, phỏng chừng đã chết mấy lần rồi.

Dựa vào tường, Diệp Trùng hả miệng hít lấy hít để.

Chiến đấu bên ngoài rất nhanh liền tiến vào giai đoạn căng thẳng tột độ. Số lượng mấy tên đánh lén này không hề coi là nhiều, chỉ có khoảng năm mươi, nhưng trình độ trung bình của bọn chúng so với trình độ của ba đội ngũ sư sĩ này thì cao hơn hẳn. May mà ba đội ngũ sư sĩ này chiếm ưu thế tuyệt đối về mặt số lượng.

Đột nhiên bị đánh lén, bọn họ đã bị đánh tới đỏ cả mắt, sau tổn thất xuýt xoát một trăm cái quang giáp lúc ban đầu, bọn họ rất mau liền ổn định lại, tuy số lượng quang giáp vẫn không ngừng giảm xuống, nhưng tốc độ đã chậm lại. Nhưng số lượng quang giáp của đám đánh lén đó cũng bắt đầu giảm xuống từng chút một.

Quang giáp cận chiến ầm ầm lao bổ xuống mấy quang giáp trong đại quân sinh vật biến dị ở phía dưới đó, đối diện đại quân đen nghìn nghịt, nhưng không có một ai chùn bước.

Không có ai có thể mở mắt trừng trừng nhìn chiến hữu của mình từng người từng người một chết đi ở bên cạnh mình.

Không đánh thì chết! Máu nóng nam nhi trong giờ phút này bị kích thích ra, đại quân sinh vật biến dị vẫn làm người ta dựng đứng lông tóc vừa rồi, bọn họ hiện giờ lại không hề sợ hãi.

Chùm ánh sáng đủ màu giao thoa lẫn nhau, trên không, chốc chốc có quang giáp nổ tung thành từng đốm, từng đốm lửa, sự thảm khốc của chiến tranh lần đầu tiên thể hiện chân thật như vậy trước mặt thế nhân.

Hoa Bách mặt không biểu tình, nhưng sát khí trong mắt lại làm người bình thường xem ra giống như tiên sinh như hắn lộ ra một loại hung tợn nói không ra lời. Đầu óc hắn tuyệt đối linh hoạt hơn nhiều người rất nhiều, rất mau hắn liền liên tưởng ra quan hệ có khả năng tồn tại giữa kẻ đánh lén lẫn trong đám sinh vật biến dị và mấy sinh vật biến dị này.

Hỏa lực của con nhện bung ra hết!

Thứ Hoa Tri Ba dựa vào mà thành danh chính là kỹ xảo xạ kích xuất thần nhập hoá, Hoa Bách từ nhỏ đã thực hiện huấn luyện khắc khổ dưới yêu cầu nghiêm ngặt của cha hắn.

Từ khóa mục tiêu tới xạ kích, hắn trong chớp mắt liền có thể hoàn thành. Mục tiêu xạ kích của hắn đều là chỗ yếu hại của quang giáp. Tới giờ đã có bốn cái quang giáp bị hắn bắn hạ.

Nhuế Băng ở trong Thủ Hộ dưới sự yểm hộ của U Lam Hỏa quan sát cả chiến trường. Diệp tử vừa rồi mấy lần gặp nguy làm trái tim nàng lên tới tận cổ, thấy Diệp tử cuối cùng an toàn, viên đá treo ở trái tim nàng rốt cuộc cũng bỏ xuống. Sinh vật biến dị bị vây bên trong U Lam Hỏa hình tròn đã bị nàng dọn sạch. Khoảng thời gian vừa rồi, nàng đã bắt đầu quen thuộc với thứ đầu tiên Diệp Trùng tặng nàng, quang giáp Thủ Hộ.

Ai cũng không chú ý tới chỗ này lại còn có một cao thủ.

Ánh mắt Nhuế Băng khóa chặt mấy cái quang giáp vừa rồi bắn Diệp tử đó. Cong eo, chân Nhuế Băng phát lực, cả người bình bình lướt qua U Lam Hoả, tiến vào trong đại quân sinh vật biến dị này.

Tiếp đó, chỉ thấy một bóng người màu vàng kim xuyên qua giữa sinh vật biến dị. Thủ Hộ thích hợp nhất chính là lao vọt đi trong phạm vi nhỏ, tốc độ vốn chính là một trong những sở trường của Nhuế Băng, thêm vào sự tăng cường của Thủ Hộ, càng nhanh như điện xẹt. Mấy sinh vật biến dị đó căn bản là không kịp phản ứng liền mất đi bóng người màu vàng kim này.

Lợi dụng phương thức này, Nhuế Băng từ từ tới gần một quang giáp đánh lén trong đó, cái quang giáp này chính là một trong mấy quang giáp đánh lén Diệp Trùng.

Trong tầm nhìn trắng đen, hình 3D do vô số đường màu trắng nhỏ xíu tạo thành không ngừng xoay chuyển, phóng lớn, vô số số liệu như thác đổ xuống dưới, đường màu trắng ở chỗ khác liền mau chóng nhạt đi, cuối cùng chỉ còn lại ba đường màu trắng giao thoa lẫn nhau!